Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 362: Tường Thành Thở Than: Tiếng Vọng Của Bản Chất

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, để lại một vệt đỏ sẫm cuối chân trời rồi nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ngọn đèn lồng dọc theo các con phố của Thiết Giáp Thành đã bắt đầu thắp sáng, ánh lửa bập bùng như những đốm lửa nhỏ nhoi giữa đại dương bóng tối, chiếu rọi lên những khối đá xám lạnh của thành trì. Tuy nhiên, dù ánh sáng đã trở lại, không khí trong thành vẫn còn đọng lại một sự nặng nề, một cảm giác bối rối và chất vấn vô hình, như thể chính hơi thở của thành trì cũng đang ngưng đọng.

Tần Mặc, sau khi nhấp cạn chén trà, đã rời quán và tìm một nơi yên tĩnh hơn để tiếp tục công việc của mình. Hắn chọn một góc tường thành cổ kính, nơi những khối đá to lớn, sần sùi mang đầy dấu vết của thời gian và những trận chiến, như những vết sẹo hằn sâu trên da thịt. Ngồi dựa lưng vào khối đá lạnh lẽo, Tần Mặc khẽ nhắm mắt, bàn tay siết chặt mảnh Thiết Giáp Tàn Phiến. Mảnh giáp nhỏ bé, cũ kỹ và rỉ sét, giờ đây tựa như một sợi dây vô hình, kết nối hắn với dòng chảy ý chí cuồn cuộn của cả tòa thành. Hắn cảm nhận được sự kiên cố của từng viên đá, sự bền bỉ của từng thớ gỗ, và cả những rung động tinh vi đang lan truyền khắp nơi, báo hiệu sự dao động mạnh mẽ của Thiết Giáp Thành Linh.

Tô Lam đứng ngay cạnh Tần Mặc, ánh mắt nàng không rời khỏi hắn. Nàng nhìn thấy vầng trán Tần Mặc khẽ nhíu lại, biểu cảm trên khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn bình thản nhưng đôi khi lại thoáng qua một nét căng thẳng mơ hồ. Hắc Phong nằm phục dưới chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực mở hờ, cảnh giác quan sát mọi động tĩnh xung quanh. Bộ lông đen tuyền của nó hòa vào bóng đêm, chỉ có đôi mắt là điểm sáng duy nhất, như hai viên hồng ngọc ẩn mình.

"Anh ấy đang làm gì vậy? Cả tòa thành dường như đang run rẩy," Tô Lam thì thầm, giọng nàng vừa lo lắng vừa tò mò. Nàng cảm nhận được những luồng khí tức kỳ lạ đang luân chuyển trong không khí, như những tiếng thở dài nặng nề của một sinh vật khổng lồ. Từ khi Tần Mặc bắt đầu tập trung, những âm thanh thường nhật của Thiết Giáp Thành dường như cũng thay đổi. Tiếng búa rèn vang vọng từ xa, tuy vẫn đều đặn nhưng đã mất đi sự sắc lạnh thường thấy, thay vào đó là một sự trầm ấm, bối rối hơn. Gió rít qua khe núi, mang theo hơi lạnh từ đỉnh cao, nhưng giờ đây nó dường như cũng mang theo những tiếng thì thầm vô hình, những chất vấn không lời mà chỉ Tần Mặc mới có thể thấu hiểu.

Không xa nơi họ đứng, Thủ Vệ trưởng Long Hổ cùng Thiết Giáp Phụ Tá đang lặng lẽ quan sát. Khuôn mặt Thủ Vệ trưởng vẫn nghiêm nghị, những vết sẹo trên má ông ta như càng hằn sâu hơn trong ánh đèn lồng lờ mờ. Ông ta khoanh tay trước ngực, dáng người cao lớn vạm vỡ đứng sừng sững như một pho tượng.

"Chưa từng thấy điều này bao giờ. Có lẽ hắn đang cố gắng… kiểm soát Thành Linh?" Thủ Vệ trưởng Long Hổ trầm giọng nói, ánh mắt nghi hoặc không rời khỏi Tần Mặc. Ông ta đã trải qua bao nhiêu trận chiến, chứng kiến bao nhiêu kẻ mạnh, nhưng chưa từng thấy ai có thể khiến cả tòa thành rung động như thế này, không phải bằng sức mạnh vũ lực, mà bằng một thứ năng lực khó hiểu, trầm tĩnh đến lạ thường.

Thiết Giáp Phụ Tá, với vóc dáng mảnh mai hơn nhưng vẫn toát lên vẻ tinh anh của một người lính, khẽ lắc đầu: "Không giống kiểm soát, Thủ Vệ trưởng. Tôi cảm thấy nó giống như… lắng nghe. Thành Linh đang lắng nghe, và nó đang đáp lại." Y đưa tay chạm nhẹ vào bức tường thành, cảm nhận những rung động tinh tế truyền qua đầu ngón tay. "Một sự rung động không phải vì sợ hãi hay bị tấn công, mà là… một sự bối rối sâu sắc."

Tần Mặc không hề hay biết những lời đối thoại đó. Tâm trí hắn đã hoàn toàn chìm sâu vào dòng chảy ký ức và cảm xúc của Thiết Giáp Thành Linh. Mảnh Thiết Giáp Tàn Phiến trong tay hắn không chỉ là cầu nối, mà còn là một cửa sổ mở ra những bi kịch đã qua. Hắn cảm nhận được sự kiên cường đến mức cố chấp của thành trì này, sự vững chãi của hàng vạn khối đá đã đứng vững qua bao thế kỷ. Nhưng cùng với sự kiên cường đó, là một nỗi đau không thể diễn tả, một gánh nặng của hàng ngàn năm chiến tranh và mất mát.

*Ta cảm nhận được sự kiên cường... và cả nỗi đau tột cùng...* Tần Mặc thầm nghĩ. Mỗi viên gạch, mỗi khối đá đều như đang thì thầm những câu chuyện buồn bã, những tiếng than khóc của người đã ngã xuống, những lời thề nguyện bảo vệ đã trở thành gánh nặng. Ánh sáng mờ nhạt bắt đầu tỏa ra từ mảnh Thiết Giáp Tàn Phiến, không quá chói chang, chỉ như một ngọn lửa leo lét, soi rọi vào vực sâu ký ức. Những rung động của thành trì càng lúc càng rõ ràng, không còn là những tiếng thở dài, mà là một nhịp đập mạnh mẽ, hỗn loạn, như trái tim của một sinh vật khổng lồ đang vật lộn với những cơn ác mộng.

Tần Mặc biết, đây là thời điểm quyết định. Hắn phải đi sâu hơn, phải thấu hiểu tận cùng nỗi sợ hãi đã giam cầm Thiết Giáp Thành Linh trong khát vọng 'bất khả xâm phạm' cực đoan, để rồi từ đó, chỉ cho nó thấy một con đường khác, một con đường nơi sự vững chãi không cần đến sự vô cảm, và sự bảo vệ không cần đến sự cô độc. Hắn nhắm chặt mắt, tập trung toàn bộ ý chí, để tâm hồn mình hòa nhập hoàn toàn vào dòng chảy lịch sử của Thiết Giáp Thành.

***

Trong một khoảnh khắc, Tần Mặc cảm thấy như mình bị kéo vào một xoáy nước khổng lồ, một dòng chảy thời gian và không gian hỗn loạn. Khi ý thức của hắn ổn định trở lại, hắn thấy mình đứng giữa một không gian vô định, nơi mọi thứ đều được tạo thành từ ký ức và cảm xúc. Đây chính là tâm hồn của Thiết Giáp Thành Linh.

Xung quanh Tần Mặc, cảnh tượng như một chiến trường không có hồi kết. Tiếng búa rèn vang vọng không ngừng, không phải là tiếng búa của những người thợ đang rèn giũa binh khí, mà là tiếng búa của thời gian đang đập vào từng khối đá, từng thanh sắt, tạo nên và hủy diệt. Tiếng la hét của chiến binh vang lên rồi tắt lịm, tiếng đổ nát của tường thành như những tiếng thở hắt ra của một sinh vật khổng lồ bị thương. Tiếng gào thét của kẻ thù, tiếng khóc của những người dân vô tội, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng bi tráng của đau thương và mất mát. Mùi máu tanh, mùi khói lửa nồng nặc, mùi bụi đất khô khốc, xen lẫn mùi sắt lạnh lẽo, tất cả xộc thẳng vào khứu giác, như thể hắn đang thực sự ở giữa một cuộc chiến khốc liệt.

Những bức tường thành khổng lồ xuất hiện rồi sụp đổ trong nháy mắt, chỉ để rồi lại đứng vững, cao ngất ngưởng, nhưng trên thân chúng hằn sâu những vết sẹo của dao kiếm, của lửa đạn, của sự tàn phá. Tần Mặc nhìn thấy những người lính hy sinh, thân thể họ đổ gục bên chân thành, ánh mắt họ vẫn còn vương vấn sự kiên cường và nỗi tiếc nuối. Hắn nhìn thấy những cư dân gục ngã vì bảo vệ thành, từng người từng người một, mỗi cái chết đều như một nhát dao đâm vào trái tim của TGTL.

TGTL hiện ra trước mắt Tần Mặc không phải dưới hình hài một nữ thần chiến binh lộng lẫy, mà là một thực thể khổng lồ, u uất, được tạo thành từ vô số khối đá, thanh thép, và cả những linh hồn vật chất của binh khí, áo giáp, và những vật phẩm đã từng tồn tại trong thành. Nó không có hình dạng cố định, luôn biến đổi, co rút và giãn nở, như một trái tim đang đau đớn. Những đôi mắt rực lửa của nó, giờ đây không còn sáng rực sự kiên định, mà chất chứa sự sợ hãi tột cùng, một nỗi ám ảnh kinh hoàng về việc mất đi tất cả những gì nó đã và đang bảo vệ. Nó cố gắng ôm lấy và bao bọc tất cả, nhưng chính nỗi sợ hãi mất mát đó đã khiến nó khao khát một sự bất khả xâm phạm tuyệt đối, một sức mạnh vô biên để không bao giờ phải chịu đựng bi kịch thêm một lần nào nữa.

*Không đủ! Ta phải mạnh hơn! Không ai được phép lấy đi những gì thuộc về ta! Ta phải trở thành bất diệt!* Ý niệm của TGTL vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, không phải bằng lời nói, mà bằng một tiếng gào thét vô thanh của ý chí, đầy tuyệt vọng và cố chấp. Những hình ảnh về sự hủy diệt liên tục ập đến, những khoảnh khắc thành trì bị xuyên thủng, những bức tường sụp đổ, những tiếng khóc than của người dân, tất cả như những mũi tên độc, ghim sâu vào tâm hồn TGTL, thôi thúc nó phải vươn tới một cấp độ sức mạnh mà nó tin là sẽ chấm dứt mọi đau khổ.

Tần Mặc không tranh cãi, không chống đối. Hắn chỉ lặng lẽ di chuyển giữa các mảnh ký ức hỗn loạn đó, từng bước, từng bước một, như một bóng hình không trọng lượng. Hắn chạm vào những khối đá vỡ, vào những thanh gươm gãy, vào những tấm áo giáp thủng lỗ chỗ. Mỗi lần chạm, hắn lại truyền tải một luồng ý niệm nhẹ nhàng, nhưng kiên định, vào sâu trong tâm hồn TGTL.

*Ngươi đã mạnh mẽ. Ngươi đã luôn vững chãi. Sức mạnh của ngươi không đến từ việc trở thành một thứ khác, mà đến từ sự kiên cường của chính bản thân ngươi, từ ý chí của những người ngươi bảo vệ.* Tần Mặc truyền tải, giọng hắn trong ý niệm vẫn trầm ấm và bình thản, như tiếng nước chảy qua khe đá. Hắn không phủ nhận nỗi đau, không phủ nhận sự mất mát. Hắn chỉ muốn TGTL nhìn thấy rằng, ngay cả trong những khoảnh khắc tàn khốc nhất, nó vẫn đứng vững, vẫn bảo vệ, vẫn là chính nó.

Hắn cho nó thấy hình ảnh của những người thợ rèn, từng nhát búa đập vào thép, không phải để biến thép thành vàng, mà để tôi luyện nó trở nên cứng cáp hơn, bền bỉ hơn, vẫn là thép nhưng với một phẩm chất cao hơn. Hắn cho nó thấy hình ảnh của những viên gạch, những khối đá, dù trải qua bao nhiêu phong ba bão táp, chúng vẫn gắn kết với nhau, tạo nên một tổng thể vững chắc, không cần phải 'thăng cấp' lên một loại vật chất siêu việt nào đó.

*Sức mạnh thực sự của một tòa thành không nằm ở việc nó trở thành một thứ không thể bị phá hủy, mà ở ý chí kiên định để đứng vững, để gánh chịu, để rồi phục hồi và trở nên mạnh mẽ hơn sau mỗi vết thương.* Tần Mặc tiếp tục truyền tải. Hắn không yêu cầu TGTL từ bỏ khát vọng bảo vệ, mà chỉ muốn nó thay đổi cách nó định nghĩa sức mạnh và sự bảo vệ. *Ngươi muốn bảo vệ, nhưng lại sợ hãi chính bản chất dễ bị tổn thương của mình. Nhưng chính sự dễ bị tổn thương đó mới khiến ngươi trở nên trân quý, mới khiến ngươi có được sự đồng cảm và ý chí kiên cường để đứng lên sau mỗi lần vấp ngã.*

TGTL không lập tức chấp nhận. Ý niệm của nó vẫn còn hỗn loạn, giằng xé giữa nỗi sợ hãi cố hữu và những hạt giống triết lý mà Tần Mặc đang gieo trồng. Những hình ảnh chiến tranh vẫn bủa vây, nhưng giờ đây, xen kẽ vào đó là những khoảnh khắc bình yên hiếm hoi, những nụ cười của người dân trong thành, những tiếng hát lao động, những ước mơ giản dị đã được TGTL che chở. Những ký ức đó, vốn bị chôn vùi dưới lớp đau thương và sợ hãi, giờ đây từ từ trỗi dậy, yếu ớt nhưng rõ ràng, như những dòng suối nhỏ chảy qua sa mạc khô cằn.

Tần Mặc biết, đây là một trận chiến trường kỳ, không phải bằng vũ lực, mà bằng sự thấu hiểu và lòng đồng cảm. Hắn không cố gắng áp đặt ý chí của mình lên TGTL, mà chỉ cố gắng khơi gợi những gì đã có sẵn trong nó, những giá trị cốt lõi mà nó đã quên lãng trong hành trình truy cầu sức mạnh cực đoan. Hắn cho nó thấy Vô Danh Kiếm, thanh Cổ Kiếm Hồn đã tìm thấy sự thanh tịnh trong chính bản chất thép của mình, không cần phải trở thành tiên khí hay thần binh. Một thanh kiếm mạnh mẽ vì nó là kiếm, không phải vì nó cố gắng trở thành một thứ khác.

Sự kiên nhẫn của Tần Mặc dường như đã bắt đầu có tác dụng. Tiếng gào thét của TGTL dần dịu đi, những hình ảnh chiến tranh vẫn còn, nhưng không còn quá áp đảo. Thay vào đó, là một sự trầm tư sâu sắc, một sự suy ngẫm về những gì Tần Mặc đã truyền tải. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi sợ hãi mù quáng, mà là nỗi sợ hãi có lý trí, nỗi sợ hãi của một thực thể đang đứng trước ngưỡng cửa của sự thay đổi, không biết liệu con đường mới này có thực sự mang lại bình yên và sự bảo vệ mà nó hằng mong ước hay không.

Tần Mặc không vội vã. Hắn chỉ tiếp tục hiện diện, tiếp tục truyền tải, như một ngọn hải đăng kiên định giữa biển cả hỗn loạn của cảm xúc và ký ức. Hắn thấu hiểu gánh nặng mà TGTL đã mang vác, nỗi đau mà nó đã phải chịu đựng. Và hắn biết rằng, để một thực thể lớn như thế này chấp nhận thay đổi, cần có thời gian, cần có sự kiên nhẫn vô bờ bến.

***

Đêm đã khuya. Ánh trăng bạc vằng vặc chiếu rọi lên những bức tường thành sừng sững, tạo nên một vẻ đẹp trang nghiêm, cổ kính. Gió đêm vẫn thổi, nhưng không còn mang theo sự lạnh lẽo hay những tiếng thì thầm bối rối. Thay vào đó, là một sự trong lành, mát mẻ, như thể không khí của Thiết Giáp Thành đã được gột rửa.

Tần Mặc từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn vẫn sâu thẳm, nhưng giờ đây không còn vẻ mệt mỏi hay căng thẳng, mà thay vào đó là một sự bình yên, tĩnh lặng. Mảnh Thiết Giáp Tàn Phiến trong tay hắn không còn phát ra ánh sáng mờ nhạt, nhưng lại ấm áp lạ thường, như một viên đá quý được sưởi ấm bởi nhiệt độ cơ thể. Sự rung động dữ dội từ thành trì đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó, là một cảm giác bình yên lan tỏa từ sâu bên trong thành, như một lời thở phào nhẹ nhõm, một tiếng thở đều đặn và chậm rãi của một sinh vật khổng lồ cuối cùng cũng tìm thấy sự an tĩnh.

Tô Lam khẽ thở phào, tiến đến bên Tần Mặc. Nàng không cần hỏi, nàng có thể cảm nhận được. Bầu không khí của Thiết Giáp Thành đã hoàn toàn thay đổi. Tiếng búa rèn từ xa vẫn vang vọng, nhưng giờ đây nó đều đặn và nhịp nhàng hơn, mang theo một sự an tâm, một ý chí lao động vững vàng, không còn sự bối rối hay căng thẳng như trước. Mùi sắt vẫn còn, nhưng có thêm một chút mùi đất ẩm và sự tươi mới của sương đêm, tạo nên một tổng thể dễ chịu lạ thường.

"Thành trì… nó đã bình yên," Tô Lam nhẹ nhàng nói, giọng nàng chứa đựng sự nhẹ nhõm và một chút ngưỡng mộ sâu sắc. Nàng đã chứng kiến sự kiên cường và lòng đồng cảm của Tần Mặc, và một lần nữa, hắn đã làm được điều không tưởng.

Tần Mặc khẽ gật đầu, ánh mắt hắn nhìn lên những bức tường thành sừng sững trong ánh trăng. "Nó đã tìm thấy sức mạnh trong chính bản chất của mình. Không cần phải biến đổi, chỉ cần vững chãi." Hắn biết, TGTL vẫn sẽ mang trong mình những ký ức về chiến tranh, những vết sẹo của quá khứ. Nhưng giờ đây, những ký ức đó không còn là gánh nặng giam cầm nó trong nỗi sợ hãi, mà là những bài học quý giá, là nền tảng để nó trở nên mạnh mẽ hơn, kiên định hơn trong vai trò của một thành trì bảo vệ.

Thủ Vệ trưởng Long Hổ và Thiết Giáp Phụ Tá, đứng cách đó không xa, nhìn nhau đầy kinh ngạc. Họ đã cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt. Không khí trong thành không còn đè nén, mà trở nên nhẹ nhàng và thanh thoát hơn. Cảm giác bồn chồn, lo lắng đã tan biến, thay vào đó là một sự bình yên sâu sắc mà họ chưa từng trải qua trong nhiều năm qua.

"Thành Linh… nó đã chấp nhận hắn?" Thủ Vệ trưởng Long Hổ lẩm bẩm, vẻ mặt ông ta phức tạp, vừa nghi hoặc vừa có chút kính nể. Ông ta đã dành cả đời để bảo vệ thành trì này, ông ta hiểu rõ ý chí kiên cường và cả sự cố chấp của nó. Việc nó chấp nhận một người ngoài, một cách hòa bình như vậy, là điều nằm ngoài mọi tưởng tượng của ông ta.

Thiết Giáp Phụ Tá khẽ gật đầu, y đưa tay lên ngực, như thể đang cảm nhận nhịp đập của chính mình. "Tôi cảm thấy… một sự nhẹ nhõm chưa từng có. Như thể một gánh nặng khổng lồ vừa được trút bỏ."

Tần Mặc đứng dậy, Vô Danh Kiếm trên lưng hắn vẫn nằm yên, nhưng Tô Lam cảm nhận được kiếm ý của nó càng thêm thanh tịnh và kiên định, như một lời khẳng định cho triết lý mà Tần Mặc đã truyền tải. Hắn nhìn lên những khối đá, những bức tường thành đã đứng vững qua bao thế kỷ. Hắn biết, Thiết Giáp Thành Linh đã bắt đầu một hành trình mới, một hành trình tìm thấy giá trị đích thực của sự vững chãi và bền bỉ trong từng viên gạch, từng bức tường, không cần phải 'thoát ly' để trở thành vĩ đại.

Đây là một "hạt giống" nữa đã được gieo trong Kỷ Nguyên Hiền Giả, một minh chứng sống động cho "chân lý thất lạc" rằng sức mạnh không nằm ở việc vươn tới một cảnh giới phi tự nhiên, mà ở việc thấu hiểu và phát huy tối đa bản chất vốn có. Sự bình yên lan tỏa khắp Thiết Giáp Thành, một sự bình yên có lẽ sẽ thu hút sự chú ý của nhiều thế lực, nhưng cũng là dấu hiệu cho thấy một sự thay đổi lớn đang bắt đầu ở Huyền Vực. Tần Mặc biết, cuộc hành trình của hắn còn dài, nhưng mỗi bước đi, mỗi sự cảm hóa, đều đang định hình lại một thế giới đang mất cân bằng. Thiết Giáp Thành, với ý chí bảo vệ đã được 'thanh lọc', không chỉ là một pháo đài vật chất, mà còn là một đồng minh tiềm năng, một ngọn hải đăng của sự kiên định và cân bằng giữa những biến động của thời cuộc. Những ký ức đau thương của nó, giờ đây, không còn là xiềng xích, mà là kinh nghiệm, là sự thấu hiểu sâu sắc về giá trị của sự sống và sự cần thiết của sự vững chãi tự thân.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free