Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 363: Kiếm Khí Trầm Ổn: Ý Chí Của Thép

Tần Mặc đứng lặng giữa quảng trường rợp bóng trăng của Thiết Giáp Thành, cảm nhận từng hơi thở đều đặn và chậm rãi của tòa thành khổng lồ. Sự rung động dữ dội, những tiếng than vãn âm ỉ từ sâu trong lòng đất đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng đến khó tin. Mảnh Thiết Giáp Tàn Phiến trong tay hắn, vốn từng là chiếc chìa khóa dẫn lối vào những ký ức đau thương của Thiết Giáp Thành Linh, giờ đây chỉ còn ấm áp, như một lời thì thầm đầy biết ơn. Hắn đã lắng nghe, đã thấu hiểu, và đã cùng nó tìm lại bản chất. Sức mạnh không nằm ở sự bay bổng hay bất khả xâm phạm, mà ở sự vững chãi, kiên cường của từng viên gạch, từng bức tường, và ý chí đoàn kết của cư dân.

Tô Lam tiến đến bên hắn, ánh mắt nàng thấu hiểu, không cần Tần Mặc phải nói một lời. Nàng cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong không khí, một làn sóng bình yên lan tỏa khắp Thiết Giáp Thành, xoa dịu những lo lắng bấy lâu. Tiếng búa rèn từ các lò rèn vẫn vang vọng, nhưng không còn mang theo sự bối rối, mà nhịp nhàng, đều đặn, như một bài ca lao động hưng thịnh. Mùi sắt thép nồng nặc giờ đây hòa quyện với mùi đất ẩm và sương đêm, tạo nên một tổng thể dễ chịu, trầm tĩnh.

“Thành trì… nó đã bình yên,” Tô Lam khẽ nói, giọng nàng chứa đựng sự nhẹ nhõm và một chút ngưỡng mộ sâu sắc, như thể vừa chứng kiến một phép màu. Nàng đã đi cùng Tần Mặc đủ lâu để biết rằng khả năng cảm hóa của hắn không phải là pháp thuật, mà là sự thấu hiểu sâu sắc nhất về ý chí tồn tại của vạn vật.

Tần Mặc khẽ gật đầu, đôi mắt đen láy của hắn nhìn lên những bức tường thành sừng sững, mang dấu ấn của thời gian và vô số cuộc chiến. “Nó đã tìm thấy sức mạnh trong chính bản chất của mình. Không cần phải biến đổi, chỉ cần vững chãi.” Hắn biết, Thiết Giáp Thành Linh vẫn sẽ mang trong mình những ký ức về chiến tranh, những vết sẹo của quá khứ. Nhưng giờ đây, những ký ức đó không còn là gánh nặng giam cầm nó trong nỗi sợ hãi, mà là những bài học quý giá, là nền tảng để nó trở nên mạnh mẽ hơn, kiên định hơn trong vai trò của một thành trì bảo vệ. Sự vững chãi không phải là sự bất biến, mà là khả năng đứng vững trước mọi biến đổi, giữ nguyên cốt lõi của mình.

Thủ Vệ trưởng Long Hổ và Thiết Giáp Phụ Tá, đứng cách đó không xa, nhìn nhau đầy kinh ngạc. Họ đã cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt. Không khí trong thành không còn đè nén, mà trở nên nhẹ nhàng và thanh thoát hơn. Cảm giác bồn chồn, lo lắng đã tan biến, thay vào đó là một sự bình yên sâu sắc mà họ chưa từng trải qua trong nhiều năm qua. Long Hổ là một chiến binh từng trải, ông đã quen với sự kiên cố của thành trì, nhưng sự kiên cố đó luôn đi kèm với một sự căng thẳng vô hình, một ý chí phòng thủ đến cực đoan. Giờ đây, sự căng thẳng đó đã được gỡ bỏ, thay vào đó là một sự bình thản, tĩnh tại, nhưng không hề mất đi vẻ uy nghiêm.

“Thành Linh… nó đã chấp nhận hắn?” Thủ Vệ trưởng Long Hổ lẩm bẩm, vẻ mặt ông ta phức tạp, vừa nghi hoặc vừa có chút kính nể. Ông ta đã dành cả đời để bảo vệ thành trì này, ông ta hiểu rõ ý chí kiên cường và cả sự cố chấp của nó. Việc nó chấp nhận một người ngoài, một cách hòa bình như vậy, là điều nằm ngoài mọi tưởng tượng của ông ta. Nó giống như việc một lão tướng già, sắt đá, bỗng nhiên buông bỏ gánh nặng, tìm thấy an yên.

Thiết Giáp Phụ Tá khẽ gật đầu, y đưa tay lên ngực, như thể đang cảm nhận nhịp đập của chính mình, nhịp đập của một trái tim cuối cùng đã được giải phóng khỏi gông xiềng. “Tôi cảm thấy… một sự nhẹ nhõm chưa từng có. Như thể một gánh nặng khổng lồ vừa được trút bỏ.”

Tần Mặc đứng dậy, Vô Danh Kiếm trên lưng hắn vẫn nằm yên, nhưng Tô Lam cảm nhận được kiếm ý của nó càng thêm thanh tịnh và kiên định, như một lời khẳng định cho triết lý mà Tần Mặc đã truyền tải. Hắn nhìn lên những khối đá, những bức tường thành đã đứng vững qua bao thế kỷ. Hắn biết, Thiết Giáp Thành Linh đã bắt đầu một hành trình mới, một hành trình tìm thấy giá trị đích thực của sự vững chãi và bền bỉ trong từng viên gạch, từng bức tường, không cần phải ‘thoát ly’ để trở thành vĩ đại.

Đây là một “hạt giống” nữa đã được gieo trong Kỷ Nguyên Hiền Giả, một minh chứng sống động cho “chân lý thất lạc” rằng sức mạnh không nằm ở việc vươn tới một cảnh giới phi tự nhiên, mà ở việc thấu hiểu và phát huy tối đa bản chất vốn có. Sự bình yên lan tỏa khắp Thiết Giáp Thành, một sự bình yên có lẽ sẽ thu hút sự chú ý của nhiều thế lực, nhưng cũng là dấu hiệu cho thấy một sự thay đổi lớn đang bắt đầu ở Huyền Vực. Tần Mặc biết, cuộc hành trình của hắn còn dài, nhưng mỗi bước đi, mỗi sự cảm hóa, đều đang định hình lại một thế giới đang mất cân bằng. Thiết Giáp Thành, với ý chí bảo vệ đã được ‘thanh lọc’, không chỉ là một pháo đài vật chất, mà còn là một đồng minh tiềm năng, một ngọn hải đăng của sự kiên định và cân bằng giữa những biến động của thời cuộc. Những ký ức đau thương của nó, giờ đây, không còn là xiềng xích, mà là kinh nghiệm, là sự thấu hiểu sâu sắc về giá trị của sự sống và sự cần thiết của sự vững chãi tự thân.

Sáng hôm sau, dưới ánh nắng ban mai dịu dàng, Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong rời Thiết Giáp Thành. Dọc đường, họ nhận thấy sự khác biệt rõ rệt trong ý chí của những binh khí và công cụ trong thành. Những thanh kiếm treo trên tường không còn khao khát bay lượn hay chém phá một cách mù quáng, mà tỏa ra một sự kiên định trầm tĩnh. Những chiếc cuốc, xẻng của người nông dân mang một ý chí lao động vững vàng, không bị ám ảnh bởi mong muốn biến thành thần khí. Tất cả đều tìm thấy sự bình yên trong bản chất của mình. Tần Mặc cảm nhận được điều đó, và một nụ cười nhẹ nở trên môi hắn. Đây chính là những "hạt giống" mà hắn muốn gieo trồng.

Hành trình của họ dẫn về Vạn Kiếm Thành, nơi những thanh kiếm mới tinh vẫn đang khao khát được tôi luyện, nơi những Kiếm Linh Sơ Khai vẫn đang tìm kiếm con đường để "thăng cấp". Khi họ đặt chân đến Kiếm Tràng rộng lớn, không khí tràn ngập tiếng búa rèn vang vọng từ các lò rèn gần đó, tiếng kiếm va chạm trong các bãi tập, tiếng hô hào của binh lính và kiếm sĩ đang miệt mài huấn luyện. Mùi sắt nồng nặc, mùi than cháy và mồ hôi trộn lẫn, tạo nên một bản giao hưởng của chiến tranh và rèn luyện, mang đậm khí phách thượng võ. Những bức tường thành cao vút, vững chắc bằng đá xám, được gia cố bằng nhiều tháp canh sừng sững, đứng đó như những vị thần hộ mệnh vô ngôn.

Giữa Kiếm Tràng, một đài đá cao được dựng lên, nơi những thanh kiếm nổi tiếng thường được đặt để phô diễn linh khí, thu hút ánh nhìn ngưỡng mộ của các tu sĩ. Hôm nay, trên đài đá đó, Vô Danh Kiếm của Tần Mặc được đặt ở vị trí trung tâm, thu hút sự chú ý của một đám đông hiếu kỳ. Ánh nắng nhẹ nhàng chiếu rọi, làm nổi bật vẻ cổ kính của thanh kiếm tưởng chừng bình dị.

Tần Mặc tiến đến, ánh mắt trầm tĩnh, không một chút biểu lộ cảm xúc. Hắn khẽ vuốt lên chuôi kiếm, cảm nhận sự tĩnh lặng đầy nội lực toát ra từ nó. Cổ Kiếm Hồn, qua Vô Danh Kiếm, không còn rung động khao khát bay lượn hay vươn lên tầm cao phiêu diêu như những kiếm linh khác. Thay vào đó, nó mang một sự tĩnh tại thâm sâu, như một ngọn núi cổ thụ đã trải qua vạn năm phong sương, kiên định và vững chãi.

Một số tu sĩ đã có mặt, ánh mắt họ đầy nghi hoặc và tò mò. Trong số đó có Mộ Dung Tĩnh, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất cao ngạo thường thấy, nhưng đôi mắt hắn hôm nay lại ánh lên sự bối rối khó hiểu. Trần Trưởng Lão, vị trưởng lão râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghi trong đạo bào lụa, đứng cạnh đó, ánh mắt sắc sảo, đầy quyền lực, nhưng cũng không giấu được vẻ khó chịu. Ngay cả những Kiếm Linh Sơ Khai, dưới dạng những cậu bé nhỏ bé, tay cầm kiếm gỗ, cũng đứng lẫn trong đám đông, tò mò dõi theo.

Mộ Dung Tĩnh khẽ thì thầm, đủ để người đứng gần nghe thấy, nhưng lại như đang tự hỏi chính mình: “Hắn muốn làm gì? Một thanh kiếm không có linh khí bay bổng thì làm sao có thể đạt đến cảnh giới cao?” Trong tâm trí hắn, kiếm đạo luôn phải gắn liền với sự phi thăng, với linh hoạt và tốc độ, với khả năng xé toạc không trung. Một thanh kiếm không bay lượn, không chói lóa, thì làm sao có thể sánh vai với những thần binh khác?

Tô Lam đứng cạnh Tần Mặc, nàng không nói gì, nhưng nội tâm nàng thấu hiểu sâu sắc. Nàng đã chứng kiến sự chuyển biến của Cổ Kiếm Hồn, từ một linh hồn kiếm đầy khát khao bay lượn đến một ý chí kiên định, vững chãi. Nàng cảm nhận được sự bình yên toát ra từ Vô Danh Kiếm. “Sự bình yên này… không phải là yếu đuối, mà là sức mạnh từ bản chất,” nàng thầm nghĩ. Nàng tin rằng Tần Mặc sẽ một lần nữa chứng minh điều đó.

Tần Mặc không nói một lời. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa tay, rút Vô Danh Kiếm ra khỏi vỏ. Tiếng kim loại ma sát khẽ vang lên trong không khí, trầm tĩnh nhưng lại chứa đựng một lực hút kỳ lạ. Thanh kiếm cổ kính, không một chút ánh sáng linh khí rực rỡ, không một chút hào quang chói lòa. Nó chỉ đơn thuần là một thanh kiếm, với lưỡi kiếm gỉ sét nhưng lại tỏa ra một ý chí kiên cố đến lạ thường.

Sau đó, Tần Mặc khẽ vung kiếm. Không có động tác hoa mỹ, không có linh lực bùng nổ, không có ý niệm bay lượn nào được thể hiện. Vô Danh Kiếm chém ra một nhát kiếm, chậm rãi và nặng nề. Kiếm khí không bay xa, không chói lóa như những luồng sáng sắc bén mà giới tu sĩ thường thấy. Thay vào đó, nó giống như một ngọn núi đang sụp đổ, một khối thép ngàn cân đang lao xuống, mang theo một trọng lượng và ý chí kiên cố tuyệt đối.

*Xé toạc!*

Một âm thanh trầm đục vang lên, không phải tiếng kim loại va chạm, mà là tiếng không khí bị xé rách bởi một áp lực khổng lồ, một sự đè nén đến cực điểm. Mặt đất dưới chân những người chứng kiến khẽ rung chuyển, không phải do chấn động lan tỏa từ một vụ nổ, mà là do một lực lượng nặng nề và tập trung đến mức làm biến dạng cả không gian. Trước mắt họ, trên nền đất đá cứng rắn của Kiếm Tràng, một vết nứt sâu hoắm xuất hiện. Vết nứt không dài, không rộng, nhưng lại sâu hun hút, như thể một lực lượng vô hình đã dùng toàn bộ trọng lượng của mình để nghiền nát lớp đá. Nó không phải là vết thương do sức phá hủy bạo liệt, mà là một vết sẹo do sự kiên cố và ý chí trầm ổn tạo nên.

C�� Kiếm Tràng chìm vào im lặng. Các tu sĩ, những kiếm khách lừng danh, và cả những Kiếm Linh Sơ Khai đều đứng sững sờ. Họ đã quen với những màn biểu diễn kiếm thuật hoa lệ, những kiếm khí sắc bén có thể cắt đứt gió, những thần binh bay lượn tự do. Nhưng đây, một nhát kiếm hoàn toàn khác biệt. Nó không có vẻ đẹp của sự bay bổng, không có sự linh hoạt của tốc độ, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh áp đảo, một ý chí kiên cố khiến tất cả phải run sợ. Sự chấn động không đến từ sự bùng nổ, mà đến từ sự trầm ổn, nặng nề, như thể bản chất của thép đã được cô đọng đến mức tối thượng.

Trần Trưởng Lão, khuôn mặt vốn luôn nghiêm nghị, giờ đây cứng đờ. Đôi mắt sắc sảo của ông ta trợn trừng, không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến. “Kiếm khí này… không có tiên khí! Nó… nó quá thô kệch!” Ông ta lẩm bẩm, giọng nói run rẩy. Niềm tin của ông ta vào con đường thăng tiên, vào sự bay bổng của kiếm linh, đang bị lung lay dữ dội.

Mộ Dung Tĩnh, vốn kiêu ngạo, giờ đây hoàn toàn bối rối. Hắn cảm nhận được sức mạnh từ nhát kiếm đó, một sức mạnh khác hẳn với bất kỳ kiếm đạo nào hắn từng biết. Nó không phải là linh lực, không phải là tốc độ, mà là một sự vững chãi đến mức có thể nghiền nát mọi thứ. Hắn nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy hoài nghi và một chút sợ hãi. Đây là loại sức mạnh gì?

Tần Mặc thu kiếm về, Vô Danh Kiếm khẽ rung lên một tiếng, trầm đục và đầy uy lực, như tiếng vọng của một khối kim loại khổng lồ. Hắn không nói gì, chỉ bình thản cất kiếm vào vỏ. Nhưng sự im lặng của hắn lại càng khiến nhát kiếm vừa rồi trở nên bí ẩn và đáng sợ hơn trong tâm trí những người chứng kiến. Hắc Phong, đứng sau Tần Mặc, khẽ gầm nhẹ, đôi mắt đỏ rực ánh lên sự trung thành và một chút tự mãn. Nó đã chứng kiến sự chuyển biến của Cổ Kiếm Hồn, và nó hiểu rằng đây chính là con đường mà chủ nhân nó đang tìm kiếm. Tô Lam nhìn Tần Mặc, trong mắt nàng là sự tin tưởng tuyệt đối. Nàng biết, Tần Mặc không chỉ cảm hóa được một thành trì, mà còn định hình lại một ý chí kiếm linh, cho nó thấy con đường để trở nên vĩ đại mà không cần phải chạy theo ảo ảnh thăng tiên.

Khi màn đêm buông xuống, không khí tại Vạn Kiếm Thành vẫn còn vương vấn sự bàng hoàng từ buổi trình diễn kiếm khí ban ngày. Tiếng búa đập thép từ Lò Rèn Cự Lực vẫn vang vọng không ngừng, nhưng giờ đây mỗi tiếng vang dường như mang theo một sự suy tư, một câu hỏi chưa lời đáp. Mùi sắt nung, than cháy, và khói đặc trưng của lò rèn càng trở nên nồng nặc hơn trong đêm, hòa quyện với cái nóng hầm hập tỏa ra từ hàng trăm lò lửa, tạo nên một bầu không khí vừa ồn ào, vừa căng thẳng.

Tần Mặc và Tô Lam được mời đến Lò Rèn Cự Lực, nơi những thợ rèn bậc thầy và các trưởng lão kiếm đạo đã tề tựu. Trần Trưởng Lão vẫn giữ vẻ mặt khó chịu, ánh mắt sắc lẹm lướt qua Tần Mặc như muốn xuyên thấu. Mộ Dung Tĩnh cũng có mặt, khí chất cao ngạo thường ngày đã giảm đi đáng kể, thay vào đó là sự bối rối hiện rõ trên khuôn mặt tuấn tú. Hắn vẫn còn ám ảnh bởi vết nứt sâu hoắm trên Kiếm Tràng, một vết nứt không thể giải thích bằng bất kỳ lý thuyết kiếm đạo nào mà hắn từng học.

Trần Trưởng Lão, với giọng điệu không giấu được sự khó chịu và coi thường, cất lời: “Kiếm khí này… quá thô kệch, không có chút tiên khí nào. Làm sao có thể gọi là thăng cấp? Nó chỉ giống như một nhát bổ củi của một người phàm thô lỗ, không hơn không kém.” Ông ta vung tay, tỏ vẻ khinh miệt. Trong mắt vị trưởng lão này, kiếm đạo phải là sự thanh thoát, phiêu dật, là sự hợp nhất với thiên địa, là con đường dẫn đến cảnh giới thăng tiên. Nhát kiếm nặng nề của Vô Danh Kiếm hoàn toàn đi ngược lại mọi giáo điều mà ông ta đã tin tưởng suốt hàng trăm năm tu luyện.

Mộ Dung Tĩnh, không còn vẻ kiêu ngạo, bối rối hỏi: “Nhưng nó… nó lại có một sức mạnh áp đảo khó hiểu, không dựa vào linh lực hay sự bay bổng. Tôi cảm thấy như thể mọi thứ đều có thể bị nghiền nát dưới nhát kiếm đó, không phải bị cắt đứt mà là bị đè nén đến tan vỡ.” Hắn cố gắng tìm kiếm một lời giải thích, nhưng tâm trí hắn trống rỗng. Niềm tin của hắn vào kiếm đạo đang bị thử thách nghiêm trọng.

Tần Mặc vẫn bình thản, không bị lay động bởi những lời lẽ châm chọc hay hoài nghi. Hắn nhìn vào ngọn lửa rực cháy trong lò rèn, nơi những khối thép thô đang được nung đỏ, tôi luyện. “Thép có ý chí của thép. Đá có ý chí của đá. Thanh kiếm này đã tìm thấy sức mạnh trong chính bản chất của mình, không cần phải trở thành thứ không phải nó để mạnh hơn.” Giọng hắn trầm ấm, mỗi lời nói đều chứa đựng sự chân thành và triết lý sâu sắc, như một dòng suối mát chảy qua mảnh đất khô cằn của những giáo điều cũ kỹ.

Tô Lam, với ánh mắt kiên định, tiếp lời Tần Mặc: “Đúng vậy. Sức mạnh không nhất thiết phải là phi thăng. Đôi khi, sự kiên định và vững chãi mới là điều vĩnh cửu. Chúng ta đã chứng kiến Thiết Giáp Thành, từ một pháo đài ám ảnh bởi nỗi sợ hãi mất mát, tìm thấy sự bình yên trong chính sự vững chãi của từng viên gạch. Cổ Kiếm Hồn cũng vậy. Nó đã nhận ra rằng ý chí của thép, của sự trầm ổn, kiên cố, còn mạnh mẽ hơn bất kỳ sự bay bổng phù du nào.”

Trần Trưởng Lão khẽ nhíu mày, khuôn mặt ông ta lộ rõ vẻ khinh thường. “Vững chãi? Kiên định? Những thứ đó thì có ích gì khi đối mặt với những vị tiên nhân có thể bay lượn trên trời, thi triển thần thông hủy diệt? Ngươi đang nói về một con đường yếu đuối, một sự chối bỏ khát vọng thăng tiến!” Ông ta không thể chấp nhận được. Đối với ông, ‘kẻ yếu không có quyền tồn tại’, và sự yếu đuối lớn nhất chính là từ bỏ con đường thăng tiên.

Tần Mặc không tranh cãi. Hắn dùng ý niệm của mình để trấn an Cổ Kiếm Hồn, vốn đang tỏa ra một luồng khí tức nặng nề, như muốn đáp trả lại những lời lẽ xúc phạm. Hắn hiểu rằng, không phải ai cũng có thể thấu hiểu ngay lập tức. “Con đường của ta không phải là chối bỏ thăng tiến, mà là tìm kiếm sự cân bằng. Thăng tiên là một lựa chọn, nhưng không phải là mục tiêu duy nhất. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Bởi vì, để lên tiên, chúng ta có thể phải từ bỏ chính bản chất của mình. Một ngọn núi muốn bay lượn, một con sông muốn khô cạn, một thanh kiếm muốn trở thành tiên khí mà đánh mất đi ý chí của thép… Đó là sự hủy diệt, chứ không phải thăng hoa.”

Mộ Dung Tĩnh lắng nghe từng lời Tần Mặc nói, ánh mắt hắn dao động dữ dội. Trong tâm trí hắn, những lời giáo huấn về kiếm đạo phiêu dật, về khát vọng thăng thiên bấy lâu nay bỗng trở nên lung lay. Hắn nhớ lại nhát kiếm trầm ổn kia, cái cảm giác mặt đất rung chuyển, cái vết nứt sâu hoắm không giải thích được. Hắn bắt đầu tự hỏi, liệu có phải mình đã đi nhầm đường, hay ít nhất là đã bỏ qua một khía cạnh quan trọng của sức mạnh? Ý chí của thép… nó có thể mạnh đến mức nào?

Một thợ rèn già, với đôi tay chai sạn và ánh mắt đầy kinh nghiệm, chậm rãi cất lời: “Ta đã rèn kiếm cả đời. Ta hiểu rằng, một thanh kiếm tốt không phải là thanh kiếm nhẹ nhàng nhất hay bay bổng nhất. Mà là thanh kiếm có thể giữ được sự sắc bén và độ bền của nó qua hàng ngàn lần tôi luyện, hàng ngàn lần chiến đấu. Nó phải có trọng lượng, có sự cân bằng, có ý chí của kim loại. Một thanh kiếm quá nhẹ, quá mềm, dù có tiên khí đến mấy, cũng sẽ gãy vụn khi đối mặt với kẻ địch thực sự.” Lời nói của ông, tuy mộc mạc, nhưng lại chứa đựng một chân lý mà những tu sĩ mải mê theo đuổi tiên khí đã bỏ quên.

Trần Trưởng Lão hừ lạnh, nhưng không còn phản bác gay gắt như trước. Ông ta cảm thấy bị cô lập trong chính những giáo điều của mình. Những lời của Tần Mặc, và cả sự chứng thực từ người thợ rèn già, như những mũi kim châm vào niềm tin sắt đá của ông.

Tần Mặc khẽ gật đầu với người thợ rèn già, như một sự đồng điệu giữa những người thấu hiểu bản chất cốt lõi của vạn vật. Hắn biết, những “hạt giống” của “chân lý thất lạc” đã được gieo. Không phải ai cũng chấp nhận ngay, nhưng sự nghi hoặc đã bắt đầu nảy mầm trong tâm trí họ. Mộ Dung Tĩnh, đặc biệt, là một mảnh đất màu mỡ cho những hạt giống đó. Hắn không còn là một kẻ hoàn toàn tin vào giáo điều, mà đã bắt đầu suy ngẫm, tự hỏi.

Đêm đã về khuya, gió mạnh lướt qua những ngọn tháp canh cao vút của Vạn Kiếm Thành, mang theo hơi lạnh của sương đêm và tiếng rì rầm của những suy nghĩ chưa lời đáp. Trăng treo cao trên bầu trời, tỏa ánh sáng bạc xuống những mái ngói cổ kính, những bức tường thành vững chãi. Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong đã rời Lò Rèn Cự Lực, sải bước về phía cổng thành. Vô Danh Kiếm được Tần Mặc đeo bên hông, không còn là một gánh nặng, mà là một người bạn đồng hành vững chãi, một biểu tượng cho sự kiên định và ý chí bất khuất. Mỗi bước chân của Tần Mặc đều mang theo sự trầm ổn, thấu hiểu. Hắn biết, lời nói của mình có thể không thay đổi thế giới ngay lập tức, nhưng những gì Cổ Kiếm Hồn đã thể hiện, những gì Thiết Giáp Thành Linh đã chấp nhận, sẽ là những minh chứng sống động, lay động từng chút một những niềm tin đã ăn sâu vào Huyền Vực.

Tần Mặc ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng, nội tâm hắn tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. “Mỗi ‘vật’ đều có con đường riêng. Không cần phải lên tiên, chỉ cần là chính mình một cách trọn vẹn nhất,” hắn thầm nghĩ. Hắn không cố gắng ép buộc vạn vật phải thay đổi, mà chỉ giúp chúng tìm thấy giá trị đích thực trong bản chất vốn có. Đó là một con đường dài, đầy chông gai, nhưng hắn tin vào nó.

Tô Lam bước cạnh hắn, nàng khẽ siết chặt tay Tần Mặc. Nàng cảm nhận được sự mệt mỏi ẩn sâu trong sự bình tĩnh của hắn, nhưng cũng là sự kiên định không gì lay chuyển được. “Họ sẽ mất một thời gian để hiểu, nhưng hạt giống đã được gieo,” nàng nhẹ nhàng nói, giọng nàng chứa đựng sự an ủi và tin tưởng. Nàng biết, những gì Tần Mặc đã làm ở Thiết Giáp Thành, và giờ đây là ở Vạn Kiếm Thành, sẽ không dễ dàng bị lãng quên. Những vết nứt trên mặt đất Kiếm Tràng, những câu hỏi trong tâm trí các trưởng lão, sẽ là khởi đầu cho một sự thay đổi lớn.

Hắc Phong khẽ gầm nhẹ, như khẳng định con đường của chủ nhân. Đôi mắt đỏ rực của nó quét qua những bóng đêm, cảnh giác nhưng cũng đầy tự tin. Nó đã từng là một thần thú bị lợi dụng, bị ép buộc phải tu luyện theo con đường cực đoan. Giờ đây, nó được sống đúng với bản chất của mình, và nó hiểu giá trị của sự tự do đó.

Họ bước qua cổng thành, để lại Vạn Kiếm Thành chìm trong ánh trăng, nhưng những câu hỏi về kiếm đạo và “thăng cấp” đã được gieo rắc sâu trong lòng các tu sĩ. Trên một tháp canh cao nhất, một Kiếm Linh Sơ Khai, dưới hình dáng một cậu bé nhỏ bé, tay vẫn nắm chặt thanh kiếm gỗ, đứng nhìn theo bóng dáng Tần Mặc khuất dần trong đêm. Hắn vẫn suy ngẫm về nhát kiếm nặng nề kia, về sự kiên cố đến khó hiểu mà nó mang lại. Trong tâm trí non nớt của hắn, một hạt giống tò mò đã nảy mầm, một câu hỏi về ý nghĩa thực sự của sức mạnh, về giá trị của bản chất, đã bắt đầu thách thức những giáo điều đã được truyền dạy. Liệu sự bay lượn có phải là con đường duy nhất? Hay còn một con đường khác, một con đường trầm ổn và vững chãi, mạnh mẽ hơn cả những gì hắn từng biết?

Tin tức về nhát kiếm trầm ổn của Vô Danh Kiếm, về triết lý cân bằng mà Tần Mặc đã truyền tải, chắc chắn sẽ lan truyền khắp Vạn Kiếm Thành, và từ đó, ra khắp Huyền Vực. Nó sẽ là một làn sóng ngầm, khơi dậy những hoài nghi và suy tư trong lòng những tu sĩ đang mải mê theo đuổi con đường thăng tiên. Những “hạt giống” của “chân lý thất lạc” đang dần được gieo rắc, từng chút một, định hình lại một Huyền Vực đang đứng trước bờ vực mất cân bằng, bởi vì khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Và Tần Mặc, cùng với những minh chứng sống động như Cổ Kiếm Hồn và Thiết Giáp Thành Linh, đang trở thành ngọn hải đăng của con đường cân bằng đó. Cuộc hành trình của hắn vẫn còn dài, nhưng mỗi bước đi đều đang để lại dấu ấn không thể phai mờ.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free