Vạn vật không lên tiên - Chương 371: Kiếm Hồn Trỗi Dậy: Sức Mạnh Của Bản Chất
Bầu trời Vạn Kiếm Thành những ngày này u ám một cách lạ thường, không phải bởi mây đen giăng lối, mà bởi một thứ áp lực vô hình, nặng nề đè nén lên vạn vật. Tần Mặc đứng trên một mái nhà cao, nơi gió mạnh thổi lồng lộng, cuốn theo mùi sắt nồng của lò rèn và mùi bụi đá từ các công trình kiến trúc vững chãi. Hắn nheo mắt nhìn xuống, toàn cảnh thành phố hiện ra dưới chân, những bức tường thành cao vút, vững chắc bằng đá xám, được gia cố bằng vô số tháp canh và trận pháp phòng ngự. Dưới ánh nắng ban mai vừa ló rạng, chúng ánh lên vẻ kiên cố, nhưng cũng phảng phất một sự cuồng tín đến cực đoan.
Tiếng búa rèn vang vọng không ngừng từ hàng trăm lò rèn lớn nhỏ, tiếng kiếm va chạm chan chát trong các bãi tập, tiếng hô hào của binh lính khi huấn luyện, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của chiến tranh và rèn luyện. Tần Mặc có thể nghe thấy rõ ràng ý chí của từng nhát búa, từng lưỡi kiếm, từng viên gạch. Chúng khao khát được tôi luyện, được mài sắc, được trở nên mạnh mẽ, nhưng sâu thẳm bên trong, hắn cảm nhận được một luồng ý chí hung tàn đang cuộn trào từ sâu dưới lòng thành, gây ra sự bất an lan tỏa trong không khí, như một vết sẹo xấu xí trên tấm thảm dệt nên bởi vạn vật.
Bên cạnh hắn, Tô Lam đã rút thanh kiếm cổ ra khỏi vỏ, linh lực bắt đầu lưu chuyển quanh thân thể mảnh mai nhưng ẩn chứa sức mạnh của nàng. Đôi mắt phượng của nàng sắc bén quét qua từng ngóc ngách của thành phố, vẻ mặt căng thẳng hiện rõ. Nàng khẽ hít một hơi sâu, giọng nói của nàng vang lên, rõ ràng và mạch lạc giữa tiếng gió rít, nhưng ẩn chứa sự lo lắng: "Luồng khí tức này... nó không phải là sự giằng xé, mà là sự cuồng bạo thuần túy. Mạnh hơn rất nhiều so với những gì chúng ta từng thấy trong vọng âm."
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, gầm gừ một tiếng trầm đục, bộ lông dựng ngược lên như những mũi giáo. Nó cảm nhận được sự bất thường, một thứ gì đó nguyên thủy và hung hãn đang trỗi dậy, đe dọa sự bình yên.
Tần Mặc trầm ngâm, ánh mắt đen láy sâu thẳm của hắn dõi về phía trung tâm thành, nơi luồng ý chí cuồng bạo nhất đang bùng lên. Hắn nhẹ giọng nói, mỗi lời đều mang trọng lượng của sự suy tư: "Họ đang tìm kiếm một con đường khác, một con đường bẻ cong bản chất để đạt được sức mạnh tối thượng. Đây là thử thách cho lựa chọn của Cổ Kiếm Hồn." Hắn nhớ lại những gì đã chứng kiến trong vọng âm, về sự lựa chọn của Cổ Kiếm Hồn dưới sự bảo vệ của Hiền Giả và Mộc Lâm Thụ Y. Liệu ở hiện tại, giữa sự truy cầu sức mạnh điên cuồng này, Cổ Kiếm Hồn có thể giữ vững được bản chất của mình? Câu hỏi đó lơ lửng trong tâm trí Tần Mặc, không phải vì hắn nghi ngờ Cổ Kiếm Hồn, mà vì hắn hiểu rõ sự cám dỗ của quyền lực, của sự "thăng tiên" vô độ, có thể làm tha hóa bất cứ ý chí tồn tại nào. Hắn biết, cuộc chiến này không chỉ là một cuộc đối đầu vũ lực, mà còn là một trận chiến tư tưởng, một cuộc chiến để Cổ Kiếm Hồn khẳng định lại giá trị của chính mình.
Mặt trời dần lên cao, nắng gay gắt chiếu thẳng xuống quảng trường trung tâm Vạn Kiếm Thành. Không khí nơi đây nóng lên không chỉ bởi cái nắng chói chang mà còn bởi sự căng thẳng tột độ. Tại quảng trường rộng lớn, nơi thường ngày diễn ra các cuộc luyện kiếm và giao thương, giờ đây đã biến thành một võ đài của ý chí. Một luồng kiếm khí rực rỡ, trong trẻo nhưng đầy uy lực đang chống chọi lại một vòng vây dày đặc. Đó chính là Cổ Kiếm Hồn, không còn là một thanh kiếm gỉ sét vô tri, mà là một thực thể linh thiêng, đang bùng cháy với ánh sáng của bản nguyên.
Đối diện với Cổ Kiếm Hồn là Kiếm Tông Trưởng Lão, một lão già với vẻ ngoài khắc khổ, đôi mắt tràn đầy sự cuồng tín và sát khí. Y mặc trang phục tông môn với biểu tượng kiếm thêu nổi bật, và xung quanh y là hàng chục Chấp Pháp Đệ tử, tất cả đều mang kiếm, ánh mắt hung hăng, đầy vẻ trung thành mù quáng. Cả đám người tạo thành một trận pháp kỳ dị, những sợi linh lực sáng rực kết nối với nhau, nhăm nhe nuốt chửng lấy Cổ Kiếm Hồn.
Kiếm Tông Trưởng Lão gằn giọng, tiếng nói của y vang vọng khắp quảng trường, pha lẫn sự điên cuồng và niềm tin mù quáng: "Kẻ dị đoan! Ngươi đã bị mê hoặc bởi tà thuyết của 'Hiền Giả', từ bỏ con đường 'thăng thiên' chân chính của một thần binh! Để lão phu thanh tẩy cho ngươi, đưa ngươi về với bản nguyên của sức mạnh!" Y giơ cao thanh kiếm trong tay, một luồng kiếm khí đen kịt, mang theo ý chí hủy diệt và áp chế, lao thẳng về phía Cổ Kiếm Hồn.
Lời của y không chỉ là một lời buộc tội, mà còn là một sự sỉ nhục, một nỗ lực để bẻ cong ý chí của Cổ Kiếm Hồn. Nhưng Cổ Kiếm Hồn không hề nao núng. Một truyền âm trầm tĩnh nhưng vang dội, như tiếng chuông chùa giữa rừng sâu, vọng thẳng vào tâm trí của Tần Mặc và Tô Lam, đồng thời cũng lan tỏa khắp quảng trường: "Bản nguyên của ta... là để bảo vệ, không phải để hủy diệt vô tri. Các ngươi không hiểu... sức mạnh chân chính!"
Ngay lập tức, Kiếm Tông Trưởng Lão ra lệnh tấn công. Hàng loạt Chấp Pháp Đệ tử đồng loạt rút kiếm, những thanh kiếm của họ được bao phủ bởi linh lực hùng hậu. Chúng cùng nhau thi triển một kiếm trận uy lực, hàng loạt kiếm khí sắc bén, mang theo sự cuồng bạo và khát khao 'thăng cấp' mù quáng, lao về phía Cổ Kiếm Hồn như những mũi tên độc. Tiếng kim loại va chạm, tiếng gió rít, tiếng hò hét cuồng loạn, tất cả tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn và nguy hiểm tột độ.
Tần Mặc đứng yên, ánh mắt dõi theo từng cử động của Cổ Kiếm Hồn. Hắn cảm nhận được ý chí của từng thanh kiếm đang tấn công, chúng khao khát được nâng cấp, được tẩy rửa, được trở thành một phần của thứ sức mạnh tối thượng mà Kiếm Tông Trưởng Lão đang hứa hẹn. Chúng bị cuốn vào vòng xoáy của sự truy cầu vô độ, mất đi bản chất ban đầu của mình.
Bên cạnh Tần Mặc, Tô Lam di chuyển linh hoạt, thanh kiếm cổ trong tay nàng vung lên, những luồng kiếm khí màu xanh lam tinh khiết tuôn ra, tạo thành một lá chắn vô hình, vững chắc bảo vệ Tần Mặc khỏi những mảnh linh lực văng vãi và áp lực từ cuộc chiến. Nàng không trực tiếp can thiệp vào trận đấu của Cổ Kiếm Hồn, bởi nàng hiểu đây là trận chiến của ý chí, nhưng nàng luôn sẵn sàng bảo vệ Tần Mặc, người đang đặt cược mọi thứ vào sự lựa chọn của vạn vật. Ánh mắt nàng nhìn Tần Mặc, sau đó lại chuyển sang Cổ Kiếm Hồn, trong lòng đầy rẫy sự căng thẳng và kỳ vọng. Nàng biết, nếu Cổ Kiếm Hồn thất bại, thì con đường mà Tần Mặc đang đi sẽ càng thêm chông gai, và triết lý 'cân bằng bản chất' sẽ bị lung lay trước mắt thiên hạ.
Giữa trưa, cái nắng chói chang đổ lửa xuống quảng trường, nhưng dường như không thể làm tan đi bầu không khí căng thẳng bao trùm. Cổ Kiếm Hồn, đối diện với làn sóng tấn công dữ dội và cuồng bạo từ Kiếm Tông Trưởng Lão cùng các Chấp Pháp Đệ tử, không hề né tránh. Thay vào đó, nó dùng chính sức mạnh bản chất của mình để đối phó, một sức mạnh không phải đến từ sự "thăng cấp" hay "lên tiên" vội vã, mà từ sự thấu hiểu sâu sắc về kiếm đạo, về ý nghĩa của sự tồn tại.
Tần Mặc đứng đó, ánh mắt sáng rực, gần như không chớp, chứng kiến một cảnh tượng chưa từng thấy. Mỗi đòn đánh, mỗi luồng kiếm khí sắc bén lao đến từ Kiếm Tông Trưởng Lão và đệ tử, đều bị Cổ Kiếm Hồn dễ dàng hóa giải. Nó không phản công bằng sự cuồng bạo, không dùng lực đối lực một cách trực diện, mà bằng sự khéo léo, tinh tế đến khó tin. Những luồng sát khí cuồn cuộn bị nó biến hóa thành hư vô, như làn khói tan vào không khí. Những mũi kiếm sắc nhọn, mang theo ý chí hủy diệt, khi chạm vào trường khí bảo vệ của Cổ Kiếm Hồn, lại đột ngột mất đi lực đạo, hoặc bị chuyển hướng một cách kỳ lạ, khiến chúng tự va vào nhau, tạo ra những tiếng kim loại va chạm chan chát vang vọng.
Sức mạnh của Cổ Kiếm Hồn không phải là sự hung tàn, mà là sự kiên cố, bền bỉ, và khả năng thấu hiểu mọi chuyển động, mọi ý đồ của đối thủ. Nó như một dòng nước chảy xiết, mềm mại nhưng có thể bào mòn đá tảng, hoặc như một gốc cây cổ thụ, tưởng chừng tĩnh lặng nhưng lại ẩn chứa sức mạnh bám rễ sâu vào lòng đất, không thể lay chuyển.
Tần Mặc thì thầm, giọng nói của hắn như một tiếng chuông ngân giữa không gian, đầy sự tán thưởng và thấu hiểu: "Nó không chỉ là một thanh kiếm sắc bén... nó là bản chất của kiếm. Nó hiểu được đâu là điểm mạnh, đâu là điểm yếu của từng chiêu thức, từng ý chí. Sức mạnh này không cần phải 'thăng cấp' lên một cảnh giới khác, nó đã là tối thượng trong bản chất của chính nó." Hắn cảm nhận được sự thanh tịnh trong kiếm ý của Cổ Kiếm Hồn, một sự thanh tịnh đến từ việc chấp nhận và phát huy tối đa giá trị cốt lõi của chính mình, chứ không phải điên cuồng chạy theo một thứ danh vọng hư ảo.
Tô Lam, đứng cạnh Tần Mặc, hoàn toàn kinh ngạc. Nàng là một kiếm khách tài giỏi, đã từng chứng kiến vô số cuộc chiến, vô số loại kiếm thuật. Nhưng những gì Cổ Kiếm Hồn đang thể hiện nằm ngoài mọi kiến thức, mọi giáo điều mà nàng từng được học. Nàng nhìn thấy sự thất bại rõ ràng trên khuôn mặt Kiếm Tông Trưởng Lão và sự hoảng loạn của các đệ tử. Họ không thể hiểu được tại sao những đòn tấn công hùng hậu của mình lại trở nên vô dụng trước một thực thể không hề phản kháng trực tiếp. "Không thể tin được...", Tô Lam thốt lên, giọng nàng run rẩy vì sự ngỡ ngàng, "Sức mạnh này... hoàn toàn khác với những gì ta từng biết. Nó không phải là đánh bại, mà là 'tiêu dung' đối thủ." Nàng cảm nhận được một sự thật mới mẻ đang mở ra trước mắt mình, một con đường kiếm đạo mà nàng chưa từng nghĩ tới.
Cuộc đối đầu lên đến đỉnh điểm. Kiếm Tông Trưởng Lão, tức giận vì sự bất lực, gầm lên một tiếng, dồn toàn bộ linh lực vào một đòn kiếm cuối cùng, một chiêu thức mang theo ý chí cuồng loạn nhất của y. Hàng chục Chấp Pháp Đệ tử cũng đồng loạt tung ra những đòn tấn công mạnh nhất, tạo thành một làn sóng kiếm khí khổng lồ, đen kịt, lao thẳng về phía Cổ Kiếm Hồn, như muốn nghiền nát nó.
Nhưng Cổ Kiếm Hồn vẫn bất động. Từ trung tâm của luồng sáng rực rỡ, nó phát ra một làn sóng kiếm khí trong trẻo, không mang sát ý, không có vẻ hung hãn, nhưng lại vô cùng kiên định và thanh thoát, như một bản hòa ca của tự nhiên. Làn sóng kiếm khí này không va chạm trực diện, mà như những sợi tơ vô hình, nhẹ nhàng quấn lấy từng đòn tấn công cuồng bạo. Ngay lập tức, những trận pháp phức tạp bị tan rã như sương khói gặp nắng. Kiếm Tông Trưởng Lão và các đệ tử cảm thấy một lực lượng vô hình tác động vào họ, không phải là lực đẩy hay lực kéo, mà là sự tước đoạt. Linh lực trong cơ thể họ trở nên hỗn loạn, kiếm trong tay họ rung lên bần bật, rồi bất lực rơi xuống đất, như bị tước đoạt linh hồn, mất đi ý chí chiến đấu. Họ không hề bị thương, nhưng cảm giác nhục nhã và sợ hãi bao trùm lấy họ.
Kiếm Tông Trưởng Lão lảo đảo lùi lại, đôi mắt y mở to vì sợ hãi và kinh hoàng. Y không thể tin được, một thực thể không theo đuổi 'thăng tiên' cực đoan lại có thể sở hữu sức mạnh như vậy. Các đệ tử cũng vậy, họ ngã rạp xuống đất, run rẩy, không còn chút hung hăng nào. Họ đã hoàn toàn bị đánh bại, không phải bằng vũ lực, mà bằng một thứ sức mạnh thâm sâu hơn, đến từ sự cân bằng bản chất.
Tần Mặc đứng đó, nhẹ nhàng thở phào, một nụ cười mãn nguyện thoáng hiện trên môi. Hắn biết, Cổ Kiếm Hồn đã vượt qua được thử thách, và triết lý của hắn đã được chứng minh một cách hùng hồn nhất.
Khi Kiếm Tông Trưởng Lão và các Chấp Pháp Đệ tử hoảng sợ tháo chạy, để lại quảng trường trống vắng và những thanh kiếm vô hồn nằm ngổn ngang, Cổ Kiếm Hồn từ từ thu lại khí tức. Luồng sáng rực rỡ dần dịu đi, trở về trạng thái yên bình, nhưng ánh sáng của nó giờ đây ổn định và rực rỡ hơn bao giờ hết, như một ngôi sao vừa tìm thấy quỹ đạo của mình, không còn sự hỗn loạn của đấu tranh, mà là sự tĩnh lặng của thấu hiểu.
Ánh nắng chiều tà bắt đầu lan tỏa khắp Vạn Kiếm Thành, phủ một màu vàng dịu lên những bức tường đá xám, những tháp canh hùng vĩ. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm của đất ẩm sau một ngày nắng gay gắt, xoa dịu không khí căng thẳng vừa qua. Tần Mặc và Tô Lam bước xuống từ mái nhà, nhẹ nhàng tiến đến gần Cổ Kiếm Hồn.
Tần Mặc mỉm cười, ánh mắt hắn tràn đầy sự thấu hiểu và một chút tự hào. Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên chuôi kiếm của Cổ Kiếm Hồn, cảm nhận sự giao cảm sâu sắc, một sự kết nối không cần lời nói, chỉ bằng ý chí tồn tại thuần khiết. "Ngươi đã tìm thấy sức mạnh thực sự của mình, Cổ Kiếm Hồn," Tần Mặc nói nhẹ nhàng, giọng hắn trầm ấm như tiếng gió xào xạc qua lá. "Không cần phải biến thành 'thần binh vô tri', chỉ cần là chính mình, một thanh kiếm hiểu rõ bản chất và mục đích của nó, đã là vĩ đại nhất." Lời nói của Tần Mặc không phải là một lời khen ngợi suông, mà là sự khẳng định giá trị, là sự tôn vinh con đường mà Cổ Kiếm Hồn đã chọn. Hắn cảm nhận được sự an lạc và mãn nguyện từ Cổ Kiếm Hồn, một cảm giác bình yên đến từ việc được là chính nó, không bị ép buộc, không bị bóp méo.
Một truyền âm vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, mang theo sự mãn nguyện sâu sắc, như tiếng ngân của một lưỡi kiếm vừa được tôi luyện đến độ hoàn hảo: "Ý chí của Hiền Giả, lời chỉ dẫn của ngươi... Giờ ta đã hiểu. Ta là một thanh kiếm, và sức mạnh của ta nằm ở sự sắc bén, kiên định, và khả năng bảo vệ, không phải ở sự cuồng loạn và hủy diệt." Cổ Kiếm Hồn không còn băn khoăn hay giằng xé. Nó đã tìm thấy chân lý của chính mình, một chân lý được soi sáng bởi 'chân lý thất lạc', bởi triết lý 'cân bằng bản chất'.
Tô Lam, ánh mắt vẫn còn bàng hoàng nhưng trong đó đã tràn đầy sự kính trọng và tin tưởng tuyệt đối vào con đường của Tần Mặc, cất thanh kiếm cổ của mình vào vỏ. Nàng nhìn Tần Mặc, nhìn Cổ Kiếm Hồn, và nàng hiểu rằng những gì nàng vừa chứng kiến không chỉ là một cuộc chiến, mà là một bài học sâu sắc, một sự thức tỉnh. Sự đối lập giữa sức mạnh cuồng bạo của Kiếm Tông Trưởng Lão và sức mạnh cân bằng của Cổ Kiếm Hồn đã làm rõ ràng mọi thứ. Nàng biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhiều kẻ cuồng vọng 'thăng tiên' sẽ xuất hiện, nhưng nàng tin, với Tần Mặc và triết lý của hắn, một con đường mới, một sự cân bằng mới cho Huyền Vực là điều hoàn toàn có thể. Nàng thầm quyết tâm, sẽ đi theo con đường này đến cùng, bảo vệ Tần Mặc và cùng hắn thay đổi thế giới.
Tần Mặc khẽ gật đầu, hắn biết Cổ Kiếm Hồn giờ đây đã trở thành một biểu tượng, một hình mẫu cho những 'vật' khác, và là một đồng minh đáng tin cậy trên hành trình đầy thử thách sắp tới. Sự thất bại của Kiếm Tông Trưởng Lão không có nghĩa là cuộc chiến đã kết thúc, mà chỉ là một lời cảnh báo. Những kẻ truy cầu sức mạnh cực đoan sẽ không bao giờ hiểu được triết lý 'cân bằng bản chất', và sự thất bại này sẽ chỉ khiến chúng trở nên thù địch và nguy hiểm hơn. Nhưng Tần Mặc không sợ hãi. Hắn nhìn ánh sáng dịu dàng của Cổ Kiếm Hồn, nhìn nụ cười kiên định của Tô Lam, và hắn biết mình không đơn độc. Di sản của Hiền Giả vẫn còn đó, và hắn đang tiếp nối nó, từng bước một, mang lại sự cân bằng cho vạn vật, để Huyền Vực không còn là nơi vạn vật phải chạy theo hư ảo để rồi tự hủy diệt mình.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.