Vạn vật không lên tiên - Chương 370: Vọng Âm Cổ Kiếm: Khi Chân Lý Bị Thử Thách
Trăng đã lên cao, treo lơ lửng trên nền trời tím sẫm, soi rọi con đường phía trước. Tần Mặc nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những vì sao lấp lánh như những hạt giống hy vọng, hay có lẽ, là những đôi mắt đang dõi theo hành trình của hắn. Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ cuồng vọng "thăng tiên" khác đang theo dõi từng bước đi của hắn, xem hắn như một mối họa cần phải bị diệt trừ. Nhưng những vọng âm này, những di sản của các Hiền Giả từ Kỷ Nguyên xa xưa, đã tiếp thêm cho hắn sức mạnh. Con đường phía trước vẫn còn dài, vẫn còn đầy rẫy chông gai và sự chống đối, nhưng hắn không còn cảm thấy đơn độc nữa. Hắn mang theo di ngôn của Cổ Kiếm Hồn, sự chuyển mình của Thiết Giáp Thành Linh, và hy vọng về một Huyền Vực cân bằng. Hắn sẽ tiếp tục hành trình, thức tỉnh vạn vật, để "chân lý thất lạc" được khôi phục, để vạn vật tìm lại được sự cân bằng bản chất của mình, thách thức toàn bộ niềm tin về "thăng tiên" đã ăn sâu vào tâm trí của Huyền Vực, bất chấp cái giá phải trả.
Cũng chính vào khoảnh khắc ấy, khi ý chí của Tần Mặc đạt đến sự kiên định tột cùng, một luồng sáng cổ xưa bỗng nhiên bùng lên từ sâu thẳm tâm thức hắn, không dữ dội mà như một dòng suối ngầm tuôn trào, cuốn lấy cả Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong vào một không gian khác. Không gian ấy không phải là mịt mờ hư ảo như những vọng âm trước, mà rõ ràng, sống động đến từng chi tiết, như thể họ đang thực sự đứng trong dòng chảy của thời gian.
Gió mạnh thổi qua, mang theo cái lạnh sắc như lưỡi dao, nhưng không hề buốt giá như sương tuyết mà là cái lạnh của kim loại, của khí giới. Trước mắt Tần Mặc là một tòa thành hùng vĩ, những bức tường thành cao vút, vững chắc bằng đá xám được gia cố bằng vô số tháp canh chót vót và những trận pháp phòng ngự cổ xưa. Kiến trúc nơi đây thô mộc nhưng kiên cố, mỗi phiến đá, mỗi góc tường đều toát lên vẻ ngang tàng, bất khuất. Các tòa nhà bên trong thành phố cũng được xây bằng đá, vững chãi, uy nghi. Đường phố rộng rãi, đủ để trăm vạn binh sĩ diễu binh, đủ để những cỗ xe chiến xa lao vun vút. Đây chính là Vạn Kiếm Thành, một trong những trung tâm tu luyện khí giới lớn nhất Kỷ Nguyên Hiền Giả, nơi Cổ Kiếm Hồn đã từng được Hiền Giả cảm hóa.
Âm thanh đập vào tai không phải là sự tĩnh lặng hay tiếng rì rào của tự nhiên, mà là một bản giao hưởng của kim loại và ý chí. Tiếng búa rèn vang vọng không ngừng từ vô số lò rèn lớn nhỏ, tạo nên một nhịp điệu mạnh mẽ, dồn dập, như hơi thở của thành phố. Tiếng kiếm va chạm chan chát trong các bãi tập, tiếng hô hào dõng dạc của binh lính khi huấn luyện, tiếng ngựa hí vang dội, và tiếng gió rít qua các tháp canh cao vút, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí tráng kiện, đầy khí phách. Mùi sắt nồng nặc, mùi than cháy khét, mùi mồ hôi của binh lính và kiếm sĩ, mùi da thuộc từ các cửa hàng áo giáp, tất cả hòa quyện, đặc trưng cho một thành phố quân sự, một pháo đài sống động của ý chí.
Dù không khí ồn ào và rộn rã, Tần Mặc vẫn cảm nhận được một sự tĩnh lặng kỳ lạ bao quanh khu vực trung tâm thành phố, nơi một luồng kiếm ý vô hình đang tỏa ra. Hắn biết, đó chính là nơi Cổ Kiếm Hồn đang ngự trị. Kiếm ý ấy trầm ổn, không còn hung hãn như những gì hắn từng cảm nhận được khi lần đầu tiếp xúc với vọng âm của nó, nhưng vẫn ẩn chứa một khát vọng tự do, không bị trói buộc, một bản chất kiên định đã được Hiền Giả cảm hóa.
Tần Mặc bước đi giữa dòng người tấp nập, những kiếm sĩ, thợ rèn, binh lính với vẻ mặt cương nghị, tập trung. Hắn cảm thấy mình như một bóng ma lướt qua quá khứ, chứng kiến một thời đại đã mất. Hắn đã từng nghe Cổ Kiếm Hồn kể về những ngày tháng được Hiền Giả cảm hóa, được tìm thấy sự cân bằng giữa sức mạnh và bản chất, nhưng những vọng âm này lại mang đến một góc nhìn khác, chân thực hơn, sống động hơn. Hắn cảm nhận được sự hòa hợp giữa con người và binh khí nơi đây, một sự hòa hợp được xây dựng trên sự tôn trọng, không phải sự cưỡng ép.
"Đây là thời điểm Cổ Kiếm Hồn phải đối mặt với thử thách lớn nhất của nó sao?" Tần Mặc trầm tư, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía trung tâm thành phố, nơi luồng kiếm ý kia ngày càng rõ nét. Hắn hiểu rằng, để một vật thể mang ý chí mạnh mẽ như Cổ Kiếm Hồn chấp nhận buông bỏ con đường "thăng tiên" cực đoan, đó không phải là một quá trình dễ dàng, và chắc chắn sẽ phải đối mặt với sự phản kháng dữ dội từ những kẻ tin vào con đường đó.
Tô Lam tiến lại gần hắn, giọng nàng thì thầm, nhẹ như gió, nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc: "Những người theo đuổi 'thăng tiên' dường như không bao giờ từ bỏ... Ngay cả trong quá khứ huy hoàng này, triết lý của Hiền Giả cũng đã bị thử thách không ngừng." Nàng nhìn những gương mặt kiếm sĩ xung quanh, những người đang hăng say tu luyện, ánh mắt họ tràn đầy khát vọng vươn lên, chứng tỏ rằng niềm tin vào "thăng tiên" đã ăn sâu vào tâm trí họ từ rất lâu, rất xa.
Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền như bóng đêm, dụi đầu vào chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực quét một vòng, cảnh giác với mọi thứ xung quanh. Dù không thể hiểu hết những gì Tần Mặc đang suy nghĩ, nhưng nó cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, một điều gì đó sắp xảy ra, một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi.
Tần Mặc khẽ gật đầu, lòng hắn trĩu nặng. Hắn đã thấy sự cô độc của Hiền Giả khi triết lý của ông bị lên án, bị bóp méo. Giờ đây, hắn lại sắp chứng kiến cuộc đối đầu trực diện, khi những kẻ cuồng vọng "thăng tiên" cố gắng giành lại Cổ Kiếm Hồn, ép buộc nó quay về con đường cũ. Hắn tự hỏi, liệu Cổ Kiếm Hồn khi ấy, sau bao nỗ lực được Hiền Giả cảm hóa, có đủ kiên định để giữ vững bản chất của mình? Và liệu Hiền Giả, với triết lý "cân bằng bản chất", có đủ sức mạnh để chống lại một thế lực hùng hậu, kiên cố trong niềm tin của họ? Con đường của hắn, Tần Mặc, cũng sẽ gập ghềnh như thế, nếu không muốn nói là còn gian nan hơn gấp bội.
Ánh mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, nắng gắt đổ xuống quảng trường chính của Vạn Kiếm Thành, khiến những phiến đá xám trở nên chói chang. Gió vẫn thổi mạnh, mang theo hơi nóng hầm hập của buổi trưa, nhưng không khí bỗng trở nên ngột ngạt và căng thẳng lạ thường. Tiếng búa rèn từ các lò rèn bỗng chốc ngưng bặt, tiếng kiếm va chạm cũng tắt hẳn, một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy quảng trường rộng lớn. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía xa, nơi một đoàn tu sĩ áo trắng đang tiến vào.
Đoàn người ấy đông đúc, khoảng vài trăm người, tất cả đều vận trường bào trắng tinh khiết, trên ngực thêu một biểu tượng "Thiên Lộ" màu vàng kim rực rỡ – một con đường cong cong vút lên không trung, tượng trưng cho con đường thăng tiên. Hơi thở của họ mạnh mẽ, đồng đều, mỗi bước chân đều mang theo một áp lực vô hình, khiến không khí xung quanh như đặc quánh lại. Đây chính là Thiên Lộ Môn, một trong những tông môn lớn mạnh nhất Kỷ Nguyên Hiền Giả, nổi tiếng với sự cuồng tín vào con đường "thăng tiên" và sự bài xích những triết lý khác.
Dẫn đầu đoàn người là một lão nhân uy nghiêm, thân hình cao lớn, râu tóc bạc phơ nhưng đôi mắt lại sắc lạnh như chim ưng, ánh lên sự kiên quyết đến mức cố chấp. Y chính là Trưởng Lão Vô Cực, người đứng đầu Thiên Lộ Môn, một vị cường giả với tu vi thâm hậu, nhưng tâm trí lại bị trói buộc bởi niềm tin tuyệt đối vào "thăng tiên". Y bước đi với khí thế hùng hổ, không chút che giấu sự khinh miệt dành cho những gì y coi là "tà đạo".
Khi đoàn người tiến đến trung tâm quảng trường, nơi Cổ Kiếm Hồn đang ngự trị trong một đài đá cổ kính, Trưởng Lão Vô Cực dừng lại, ánh mắt quét một lượt qua những người dân Vạn Kiếm Thành đang đứng xem, sau đó dừng lại trên Cổ Kiếm Hồn. Giọng y vang lên như sấm, hùng hồn và đầy uy quyền, lan tỏa khắp quảng trường: "Kiếm Hồn cao quý, ngươi đang bị kẻ phàm tục làm mờ mắt! Ngươi là một thần binh, mang trong mình sứ mệnh khai mở tiên lộ, nhưng lại bị giam hãm trong thứ triết lý yếu hèn của 'cân bằng bản chất'!"
Lời nói của Trưởng Lão Vô Cực như những mũi tên sắc bén, đâm thẳng vào không khí, gây nên một sự xao động rõ rệt. Cổ Kiếm Hồn, vốn đang tỏa ra kiếm ý trầm ổn, bỗng bắt đầu rung động dữ dội. Kiếm khí xung quanh nó trở nên hỗn loạn, không còn vẻ thanh thoát mà thay vào đó là sự giằng xé, bất an. Tần Mặc cảm nhận được ý chí của Cổ Kiếm Hồn đang bị chao đảo, giữa một bên là sự bình yên mà Hiền Giả đã mang lại, và một bên là khát vọng "thăng tiên" nguyên thủy, mạnh mẽ, đang bị kẻ khác khơi dậy.
Một Chấp Pháp Đệ Tử trẻ tuổi, gương mặt đầy vẻ cuồng tín, bước lên phía trước, lớn tiếng phụ họa: "Hiền Giả đã bẻ cong ý chí của nó! Hắn đã khiến một thần binh từ bỏ thiên đạo, chìm đắm trong bùn lầy phàm tục! Thiên Lộ Môn chúng ta sẽ thức tỉnh nó, đưa nó trở về con đường chính nghĩa!"
Tần Mặc quan sát, lòng hắn nặng trĩu. Hắn thấy rõ sự tương đồng giữa Thiên Lộ Môn này với những thế lực tu sĩ hiện tại, đặc biệt là Thiên Diệu Tôn Giả. Họ đều mù quáng tin vào con đường của mình, sẵn sàng áp đặt ý chí lên vạn vật, không quan tâm đến bản chất hay sự lựa chọn của chúng. Điều này không phải là "thức tỉnh", mà là "cưỡng ép", là "tha hóa".
Trưởng Lão Vô Cực giơ cao pháp trượng bằng ngọc bích, trên đó khắc vô số phù văn cổ xưa, tỏa ra ánh sáng chói lòa. Y bắt đầu một nghi lễ phức tạp, những câu chú ngữ cổ kính được tụng lên bằng giọng điệu hùng tráng, như một bản hùng ca ca ngợi "tiên đạo". Hàng trăm Chấp Pháp Đệ Tử phía sau cũng đồng loạt ngồi xuống, kết ấn, dồn ép linh lực cuồn cuộn vào Cổ Kiếm Hồn.
Một áp lực vô hình, nặng nề như ngàn cân, đè nén xuống đài đá. Linh lực tinh thuần của Thiên Lộ Môn, vốn dĩ nên mang lại sự thanh khiết, giờ đây lại trở thành xiềng xích vô hình, trói buộc Cổ Kiếm Hồn. Kiếm Hồn phát ra những tiếng rên rỉ như kim loại bị vặn xoắn, một âm thanh đau đớn, thê lương, khiến những kiếm sĩ đứng gần đó cũng phải nhíu mày. Luồng kiếm khí hỗn loạn bùng lên dữ dội, cố gắng chống cự lại sự áp đặt, nhưng dường như nó đang dần bị lấn át. Các phù văn cổ xưa trên pháp trượng của Trưởng Lão Vô Cực b���ng nhiên bùng cháy, biến thành những sợi xích linh lực, quấn chặt lấy Cổ Kiếm Hồn, ép nó phải khuất phục.
Tần Mặc cảm nhận được sự giằng xé tột cùng trong ý chí của Cổ Kiếm Hồn. Nó đang đau đớn, đang vùng vẫy giữa hai con đường: một bên là con đường "thăng tiên" mà Thiên Lộ Môn đang cưỡng ép, con đường mà nó đã từng khao khát; một bên là sự "cân bằng bản chất", sự tự do mà Hiền Giả đã chỉ ra. Hắn thấy được sự bất lực của một vật thể khi ý chí của nó bị kẻ khác bóp méo, bị biến thành công cụ cho một niềm tin mù quáng. Mùi hương liệu lạ từ nghi lễ bắt đầu tỏa ra, nồng gắt, hòa lẫn với mùi sắt và than cháy, tạo thành một thứ mùi khó chịu, nặng nề, như muốn nhấn chìm tất cả.
Tô Lam siết chặt tay Tần Mặc, gương mặt nàng lộ vẻ lo lắng. Nàng biết, nếu Cổ Kiếm Hồn thực sự bị Thiên Lộ Môn "thức tỉnh" theo cách này, nó sẽ không còn là nó nữa, mà sẽ trở thành một con rối, một binh khí vô tri bị điều khiển bởi ý chí của kẻ khác. Nàng cũng cảm nhận được sự nguy hiểm của triết lý cực đoan này, nó không chỉ hủy diệt bản chất của vật thể, mà còn gây ra sự mất cân bằng sâu sắc cho cả Huyền Vực.
Hắc Phong gầm gừ nhẹ, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào Trưởng Lão Vô Cực và những kẻ Chấp Pháp Đệ Tử. Nó cảm nhận được sự ác ý ẩn chứa trong luồng linh lực "thức tỉnh" kia, một sự ác ý muốn kiểm soát, muốn nô dịch.
Sự giằng xé trong Cổ Kiếm Hồn ngày càng dữ dội, kiếm khí quanh nó lúc thì bùng lên mãnh liệt như muốn xé toang không gian, lúc lại yếu ớt rên rỉ như một sinh linh sắp tắt thở. Tần Mặc biết, nếu không có ai can thiệp, Cổ Kiếm Hồn sẽ sớm bị nghiền nát, bị biến thành một công cụ chỉ biết "thăng tiên" mà quên đi bản chất thật sự của mình. Hắn cảm thấy một nỗi tức giận dâng trào trong lòng, một sự phẫn nộ trước sự ngạo mạn và cố chấp của những kẻ tu sĩ này.
Ánh chiều tà buông xuống, nhuộm một màu vàng cam lên quảng trường Vạn Kiếm Thành, nhưng không thể xua đi không khí căng thẳng đang bao trùm. Gió mạnh vẫn thổi, mang theo những đám mây đen kịt từ phương xa kéo đến, như báo hiệu một cơn giông bão sắp sửa ập đến.
Khi Cổ Kiếm Hồn đang vùng vẫy trong đau đớn, kiếm khí xung quanh nó hỗn loạn đến cực điểm, tưởng chừng như sắp nổ tung, thì một thân ảnh bình dị nhưng khí chất vững vàng như núi bỗng nhiên xuất hiện. Y không lao đến, không hô lớn, chỉ lặng lẽ bước ra từ một con hẻm nhỏ, mái tóc đen dài được buộc gọn, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ thấu hiểu và điềm tĩnh. Chính là Hiền Giả, người đã cảm hóa Cổ Kiếm Hồn, người đã gieo hạt giống "chân lý thất lạc" vào tâm trí Tần Mặc.
Hiền Giả tiến thẳng về phía trung tâm quảng trường, nơi Trưởng Lão Vô Cực đang dốc sức thi triển pháp thuật. Bước chân của y nhẹ nhàng, nhưng mỗi bước đi đều như nện xuống trái tim của những kẻ cuồng tín. Không ai dám cản đường, bởi khí chất của y quá đỗi an nhiên, tự tại, như một phần của tự nhiên, không thể bị ngăn cản.
"Dừng tay!" Giọng Hiền Giả không lớn, nhưng lại vang vọng khắp quảng trường, mang theo một sức nặng vô hình, khiến Trưởng Lão Vô Cực và các Chấp Pháp Đệ Tử phải khựng lại một nhịp. "Mỗi vật đều có con đường của riêng nó. Cưỡng ép chỉ dẫn đến hủy diệt." Ánh mắt y nhìn thẳng vào Trưởng Lão Vô Cực, không có sự giận dữ, chỉ có sự thương cảm và một chút tiếc nuối.
Trưởng Lão Vô Cực, sau phút giây bất ngờ, lập tức lấy lại vẻ ngạo mạn. Y cười khẩy, giọng nói tràn đầy sự khinh bỉ: "Ngươi lại dám xuất hiện? Kẻ dị giáo! Ngươi đang cản trở kiếm hồn đạt đến đỉnh cao! Ngươi là kẻ tội đồ của tiên đạo, kẻ muốn kéo vạn vật chìm vào phàm tục! Kiếm Hồn này, từ bản chất đã khát khao 'thăng tiên', ngươi chỉ đang làm mờ mắt nó!"
Không khí trở nên căng thẳng đến tột độ. Hai luồng ý chí, hai triết lý đối lập nhau gay gắt. Một bên là sự cưỡng ép, sự cuồng tín vào "thăng tiên", một bên là sự tôn trọng bản chất, sự cân bằng. Tần Mặc cảm thấy như chính hắn đang đứng giữa cuộc đối đầu này, bởi đây chính là cuộc chiến mà hắn đang và sẽ phải đối mặt trong tương lai. Hắn thấy được sự đơn độc của Hiền Giả, khi chỉ một mình y đối đầu với cả một tông môn hùng mạnh, nhưng cũng thấy được sự kiên định không gì lay chuyển nổi.
Giữa lúc căng thẳng tột độ, khi Hiền Giả chuẩn bị đáp lời, một ông lão gầy gò, tóc và râu đã bạc trắng, được tết bằng những sợi lá cây xanh tươi, tay cầm một cây gậy gỗ thô mộc, lặng lẽ tiến đến từ phía sau Hiền Giả. Y phục của ông lão cũng được dệt từ sợi cây và lá khô, không chút hoa văn cầu kỳ, nhưng lại toát lên một vẻ hài hòa, gần gũi với thiên nhiên. Khuôn mặt ông hiền từ, đôi mắt ánh lên vẻ tinh anh, thấu suốt vạn vật. Đó chính là Mộc Lâm Thụ Y, một vị Hiền Giả khác, người mà Tần Mặc chưa từng chứng kiến trong bất kỳ vọng âm nào trước đây.
Mộc Lâm Thụ Y không nói một lời, chỉ nhẹ nhàng bước đến cạnh một cây cổ thụ già cỗi mọc sừng sững gần quảng trường. Ông đặt bàn tay gầy guộc, nhăn nheo lên lớp vỏ cây xù xì, nhắm mắt lại. Ngay lập tức, từ cây cổ thụ, một làn sinh khí thanh khiết, mát lành bỗng nhiên lan tỏa ra khắp quảng trường. Làn sinh khí ấy không dữ dội, không áp chế, mà nhẹ nhàng như hơi thở của đất trời, xoa dịu không khí căng thẳng, xua tan đi cái mùi hương liệu nồng gắt từ nghi lễ của Thiên Lộ Môn.
Làn sinh khí ấy chạm tới Cổ Kiếm Hồn, và điều kỳ diệu đã xảy ra. Kiếm Hồn, vốn đang rên rỉ đau đớn, bỗng trở nên tĩnh lặng hơn. Luồng kiếm khí hỗn loạn dần được xoa dịu, không còn gào thét mà thay vào đó là sự rung động nhẹ nhàng, như đang được vỗ về. Tần Mặc cảm nhận được ý chí của Cổ Kiếm Hồn đang được thanh lọc, được tiếp thêm sức mạnh từ sự sống thuần túy của tự nhiên, giúp nó chống lại sự áp đặt từ bên ngoài.
Mở mắt ra, Mộc Lâm Thụ Y nhìn Trưởng Lão Vô Cực bằng ánh mắt bình thản, giọng ông nhỏ nhẹ, trầm tư, nhưng mỗi từ đều mang sức nặng của ngàn năm cây cỏ, của sự thật không thể chối cãi: "Rừng xanh luôn có câu trả lời. Sự sống không cần phải chạy theo hư danh, mà là tìm thấy giá trị trong chính mình. Một cái cây, dù có vươn cao đến đâu, cũng không thể quên đi gốc rễ. Một dòng sông, dù có chảy xa đến đâu, cũng không thể quên đi nguồn cội. Kiếm hồn cũng vậy. Khát vọng thăng tiên là bản năng, nhưng cưỡng ép nó phải từ bỏ bản chất để đuổi theo hư ảo, chẳng khác nào nhổ rễ một cái cây, chặn dòng một con sông. Đó là hủy diệt, không phải là 'thức tỉnh'."
Lời nói của Mộc Lâm Thụ Y không phải là một lời buộc tội, mà là một lời cảnh tỉnh, một lời nhắc nhở về chân lý đơn giản nhất của vạn vật. Chúng thấm sâu vào tâm trí Tần Mặc, khẳng định lại những gì hắn đã luôn tin tưởng. Hắn thấy được rằng, không chỉ có Hiền Giả, mà còn có những người khác, những người nắm giữ "chân lý thất lạc", những người bảo vệ sự cân bằng bản chất.
Trưởng Lão Vô Cực biến sắc. Y không ngờ lại có người dám công khai chống đối y giữa Vạn Kiếm Thành, và lời nói của Mộc Lâm Thụ Y lại đơn giản nhưng đầy sức nặng, khiến y không thể phản bác ngay lập tức. Y cảm thấy một sự khó chịu sâu sắc, bởi triết lý của Mộc Lâm Thụ Y, của Hiền Giả, đang thách thức đến tận gốc rễ niềm tin của y.
Hiền Giả khẽ gật đầu với Mộc Lâm Thụ Y, sau đó lại quay sang Trưởng Lão Vô Cực. Y giơ tay lên, một luồng kiếm ý thuần khiết, vững chãi bùng lên từ lòng bàn tay, không hung hãn mà lại vô cùng kiên định, như một ngọn núi sừng sững không thể lay chuyển. Luồng kiếm ý ấy đối chọi trực diện với những sợi xích linh lực của Trưởng Lão Vô Cực, không phải để phá hủy, mà để bảo vệ, để bao bọc lấy Cổ Kiếm Hồn, ngăn không cho nó bị áp chế thêm nữa.
Cuộc đối đầu không còn chỉ là lời nói, mà đã chuyển sang một cuộc chiến ý chí, một cuộc chiến của những triết lý. Tần Mặc cảm nhận được sự căng thẳng đến nghẹt thở. Hắn biết, đây không chỉ là số phận của Cổ Kiếm Hồn, mà còn là số phận của "chân lý thất lạc", số phận của cả Huyền Vực. Hắn thấy rõ sự tương đồng giữa cuộc đối đầu này và những gì hắn sắp phải đối mặt. Thiên Lộ Môn, với sự cuồng tín và sức mạnh của mình, chính là hình ảnh phản chiếu của Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ cuồng vọng "thăng tiên" hiện tại.
Mây đen đã kéo đến dày đặc trên bầu trời, tiếng sấm ầm ì vọng lại từ xa. Gió mạnh hú rít qua các tháp canh, mang theo những hạt mưa li ti bắt đầu rơi xuống, như muốn rửa trôi đi những tranh chấp, những cuồng vọng của thế gian. Tần Mặc đứng đó, giữa dòng chảy của quá khứ, chứng kiến một cuộc chiến đã định hình nên lịch sử, một cuộc chiến mà hắn, trong tương lai, sẽ tiếp tục. Hắn cảm thấy một sự quyết tâm sắt đá hơn bao giờ hết, rằng hắn sẽ không để bi kịch của Hiền Giả và Cổ Kiếm Hồn tái diễn. Hắn sẽ tìm ra con đường để vạn vật được là chính nó, không bị ép buộc, không bị cưỡng đoạt ý chí. Con đường phía trước có thể còn gian nan hơn cả Hiền Giả năm xưa, nhưng hắn tin, với những bài học từ quá khứ, và sự đồng hành của Tô Lam, của Hắc Phong, hắn sẽ không đơn độc. Và có lẽ, đâu đó trong Huyền Vực hiện tại, vẫn còn những Mộc Lâm Thụ Y đang chờ đợi, những người sẽ là đồng minh của hắn trong cuộc chiến giành lại sự cân bằng cho vạn vật.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.