Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 373: Hòa Ca Của Thành Trì: Di Sản Bình Yên

Hào quang của vọng âm vẫn bao phủ lấy Tần Mặc và Tô Lam, nhưng giờ đây, nó không còn là một dòng chảy ký ức hỗn loạn, mà đã lắng đọng thành một bức tranh chân thực, sống động về một thời đã qua. Thiết Giáp Thành vẫn sừng sững, nhưng thay vì vẻ hoang tàn hay sự cuồng bạo của khao khát thăng tiên, nó lại toát lên một luồng sinh khí mạnh mẽ, bình yên. Vọng âm đã kết thúc cuộc đối đầu căng thẳng giữa Hiền Giả và Thiết Huyết Tông Chủ, nhưng dư âm của sự lựa chọn ấy vẫn còn vang vọng, tái hiện lại những tháng ngày sau đó, khi Thiết Giáp Thành thực sự tìm thấy bản ngã của mình.

Dưới ánh nắng ban trưa ấm áp, Tần Mặc và Tô Lam, cùng Hắc Phong yên lặng đứng trên một mái nhà cao, mái ngói cổ kính phủ rêu phong, nơi có thể bao quát toàn cảnh Thiết Giáp Thành. Từ vị trí này, thành phố hiện ra không còn là một pháo đài chiến tranh hung hãn, mà là một bức tranh hài hòa của sự sống và kiến trúc. Những bức tường giáp sắt khổng lồ, vốn là biểu tượng của sức mạnh và sự phòng thủ, giờ đây không còn toát ra sự hung hãn, mà thay vào đó là một vẻ kiên cố, ôn hòa, như một người mẹ hiền đang che chở cho đàn con. Chúng vẫn vươn mình lên trời, vững chãi và oai hùng, nhưng không còn cảm giác bức bối, ngột ngạt của một cỗ máy chiến tranh vô tri, mà là sự vững chãi của một căn nhà, của một nơi trú ngụ vĩnh cửu. Những đường nét gân guốc của kim loại và đá hòa quyện vào nhau một cách mềm mại lạ thường, được điểm xuyết bởi những thảm rêu xanh rì và những bụi cây dại mọc chen chúc trên các kẽ đá, mang theo hơi thở của thiên nhiên, của sự sống mãnh liệt.

Tiếng ồn ào của cuộc sống thường nhật vọng lên từ bên dưới, không phải là tiếng gươm đao va chạm hay tiếng quân reo hò, mà là một bản hòa ca êm dịu của những âm thanh bình dị. Tiếng búa gõ lách cách từ các xưởng thủ công, tiếng cười nói giòn tan của trẻ nhỏ đang nô đùa trên quảng trường, tiếng rao hàng của những người bán rong, và tiếng nước chảy róc rách từ những máng dẫn cổ xưa. Tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống động và an lành. Không khí không còn nồng nặc mùi sắt rỉ hay máu tanh, thay vào đó là hương thơm dịu nhẹ của bánh mì nướng từ các tiệm bánh, mùi thảo mộc tươi mát từ các khu vườn nhỏ xen kẽ giữa các dãy nhà, và một chút hơi ẩm của đất sau cơn mưa đêm. Cảm giác bình yên lan tỏa khắp nơi, len lỏi vào từng ngóc ngách của thành phố, xoa dịu mọi giác quan.

Tần Mặc nhắm mắt lại, năng lực "ý chí tồn tại" của hắn mở rộng, lắng nghe những tiếng thì thầm vô hình từ vạn vật xung quanh. Hắn cảm nhận được sự an tâm sâu sắc từ những viên đá lát đường, sự hài lòng từ những chiếc cối xay gió đang xoay đều, và cả sự mãn nguyện từ những bộ áo giáp được cất giữ cẩn thận trong kho vũ khí – chúng không còn khao khát được ra trận, mà chỉ muốn hoàn thành bổn phận của một vật phòng thủ, bảo vệ sự bình yên. Ý chí của Thiết Giáp Thành Linh, giờ đây, không còn là một dòng chảy giằng xé giữa khát vọng thăng thiên và bản chất cố hữu, mà là một đại dương bình lặng, bao la, chứa đựng sức mạnh của sự kiên định và lòng bảo hộ. Nó không còn là một linh hồn khao khát thoát ly, mà là một linh hồn đã tìm thấy giá trị vĩnh cửu trong chính sự tồn tại của mình, là nền tảng vững chắc cho cuộc sống của hàng vạn cư dân.

Tô Lam, với ánh mắt phượng vẫn còn vương vấn sự kinh ngạc từ những gì đã chứng kiến trong vọng âm, khẽ thốt lên: "Thật khó tin, Tần Mặc. Một pháo đài chiến tranh, một công trình được xây dựng để đối đầu và bảo vệ, lại có thể trở nên bình yên đến vậy. Trước đây, ta từng nghĩ những thành trì như thế này chỉ là những cỗ máy khổng lồ, lạnh lẽo, vô tri, chứa đựng ý chí của những kẻ muốn chinh phạt hoặc phòng thủ một cách cực đoan. Nhưng nơi đây… nó lại sống động và ấm áp đến lạ." Nàng đưa tay lên ngực, cảm nhận rõ rệt luồng năng lượng tích cực, dồi dào chảy qua không khí, không phải là linh lực hùng hậu của tu sĩ, mà là một thứ sức sống khác biệt, sâu thẳm hơn.

Tần Mặc mở mắt, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong làn sương mờ. Hắn khẽ đáp, giọng nói trầm ấm mang theo sự chiêm nghiệm: "Khi nó hiểu được mục đích thật sự của mình, Tô Lam. Để bảo vệ, không phải để chinh phạt. Để là một ngôi nhà, không phải là một chiến trường. Sức mạnh của nó không đến từ việc trở thành thứ mà nó không phải, mà đến từ việc chấp nhận và phát huy tối đa bản chất vốn có. Nó không cần trở thành một thần binh bất diệt để trở nên vĩ đại, nó chỉ cần là chính nó, một pháo đài của sự sống." Hắn cảm nhận được sự đồng điệu sâu sắc với Hiền Giả, người đã gieo mầm triết lý này vào lòng Thiết Giáp Thành Linh. Những lời nói của Hiền Giả không chỉ thay đổi vận mệnh của một tòa thành, mà còn thay đổi cả tư duy của Tần Mặc, củng cố thêm niềm tin vào con đường mà hắn đang bước đi.

Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, không phải là tiếng gầm uy dũng thường thấy khi đối mặt kẻ thù, mà là một âm thanh trầm đục, mãn nguyện, như thể nó cũng đang hưởng thụ sự bình yên hiếm có này. Bộ lông đen tuyền của nó phản chiếu ánh nắng, tạo nên những vệt sáng lấp lánh. Đôi mắt đỏ rực giờ đây cũng ánh lên vẻ dịu dàng, quan sát những đứa trẻ đang chạy nhảy bên dưới mà không hề có ý niệm săn mồi hay cảnh giác. Nó cuộn mình lại, đặt đầu lên hai chân trước, như một con thú cưng khổng lồ đang tận hưởng giấc ngủ trưa êm đềm. Đối với Hắc Phong, Thiết Giáp Thành giờ đây là một nơi an toàn, một chốn để nó có thể nghỉ ngơi và cảm nhận sự ấm áp của tình người, chứ không phải là một chiến trường đầy rẫy nguy hiểm.

Tần Mặc quay lại nhìn Tô Lam, trong mắt hắn ẩn chứa một sự quyết tâm mới. "Sự bình yên này không phải là sự yếu đuối, mà là một loại sức mạnh vô biên. Sức mạnh đến từ sự cân bằng, sự hài hòa giữa ý chí và bản chất. Đây là điều mà những kẻ theo đuổi con đường thăng tiên cực đoan không bao giờ có thể hiểu được." Hắn khẽ siết chặt tay, cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết trọng trách mà mình đang gánh vác. Vọng âm này, dường như, không chỉ là một bài học từ quá khứ, mà còn là một lời nhắn nhủ, một lời động viên cho hành trình đầy gian nan phía trước.

***

Khi nắng chiều dần buông, nhuộm vàng những bức tường thành cổ kính, Tần Mặc và Tô Lam rời khỏi mái nhà, cùng Hắc Phong đi dạo dọc theo những bức tường thành bên trong, nơi các Phàm Nhân Thị Vệ đang thực hiện nhiệm vụ canh gác. Không khí trong thành vẫn tràn ngập sự an lành, nhưng cũng không kém phần kỷ luật. Các thị vệ đi tuần đều đặn, ánh mắt cảnh giác nhưng không hề căng thẳng, mỗi bước chân đều vững chãi và tự tin. Họ mặc những bộ giáp nhẹ, thiết kế đơn giản nhưng chắc chắn, phản ánh sự thực dụng và tập trung vào chức năng bảo vệ. Khuôn mặt họ không còn vẻ u sầu, lo lắng hay khắc khổ như những gì Tần Mặc từng thấy ở những thành phố khác, mà thay vào đó là sự nghiêm nghị pha lẫn mãn nguyện, tự hào.

Khi đi ngang qua một chốt canh lớn, Tần Mặc và Tô Lam bắt gặp Thủ Vệ trưởng Long Hổ. Ông vẫn giữ nguyên dáng vẻ cao lớn, vạm vỡ, khuôn mặt nghiêm nghị với vết sẹo vắt ngang má, nhưng ánh mắt lại chứa đựng một sự bình thản sâu sắc. Ông đang kiểm tra một khẩu pháo tầm xa được đặt cố định trên tường thành, vuốt ve lớp kim loại lạnh lẽo như thể đang chạm vào một người bạn cũ. Không có sự vội vã hay áp lực, ông chỉ đơn giản là đang thực hiện công việc của mình với tất cả sự tận tâm và tự hào. Chiếc áo giáp nặng nề của ông, vốn từng là biểu tượng của chiến tranh, giờ đây lại giống như một phần không thể thiếu của thành trì, một lớp da thứ hai bảo vệ tổ ấm.

Một luồng vọng âm mờ ảo, yếu ớt nhưng rõ ràng, bất chợt xuất hiện trong tầm mắt của Tần Mặc. Đó là hình ảnh của Hiền Giả, đứng lặng lẽ bên cạnh Thủ Vệ trưởng, mỉm cười hiền hậu. Hình ảnh này chỉ tồn tại trong tâm trí Tần Mặc, một dấu ấn còn sót lại từ vọng âm vừa qua, nhưng nó đủ để khuấy động một cảm xúc sâu sắc trong lòng Thủ Vệ trưởng. Long Hổ, như bị một lực vô hình thúc đẩy, đột nhiên dừng lại, ánh mắt ông lướt qua khoảng không, nơi Tần Mặc thấy hình bóng Hiền Giả. Ông không nhìn thấy Hiền Giả bằng xương bằng thịt, nhưng ông cảm nhận được sự hiện diện của một ý niệm, một linh hồn đã từng soi sáng con đường cho thành trì này.

Ông khẽ cúi đầu, một hành động đầy tôn kính và lòng biết ơn, lẩm bẩm những lời từ tận đáy lòng, giọng nói trầm đục nhưng chứa chan tình cảm: "Nhờ ơn Hiền Giả, thành trì này mới thực sự là nhà, là nơi ta nguyện dốc sức bảo vệ. Ngài đã không ban cho chúng ta sức mạnh của thần binh, mà ngài đã trả lại cho chúng ta ý nghĩa của việc tồn tại. Giờ đây, mỗi tấc đất, mỗi viên đá ở đây đều mang trong mình linh hồn của sự bình yên và kiên định. Ta không còn chiến đấu vì một khát vọng hư ảo, mà vì sự an nguy của những con người sống dưới mái nhà này, vì sự vĩnh cửu của Thiết Giáp Thành." Những lời nói của ông không phải là một tuyên bố hùng hồn, mà là một lời thề nguyện thầm lặng, chân thành, xuất phát từ một trái tim đã tìm thấy sự thanh thản.

Tô Lam đứng cạnh Tần Mặc, khẽ cau mày. Nàng không nhìn thấy hình ảnh mờ ảo của Hiền Giả, nhưng nàng cảm nhận được sự thay đổi trong thái độ của Thủ Vệ trưởng. Nàng quay sang Tần Mặc, ánh mắt đầy vẻ ngạc nhiên: "Họ tin tưởng Hiền Giả đến vậy sao? Cứ như thể ông ấy đã ban cho họ một cuộc sống mới, một mục đích mới vậy. Sự tôn kính này thật sâu sắc, vượt xa cả sự trung thành đối với một vị tông chủ hay một người lãnh đạo thông thường. Nó giống như một tín ngưỡng, một niềm tin vào một chân lý." Nàng chưa từng thấy một tình cảm nào mãnh liệt và thuần khiết đến vậy dành cho một người đã khuất từ rất lâu.

Tần Mặc lặng lẽ quan sát biểu cảm của Thủ Vệ trưởng, cảm nhận được dòng chảy của lòng trung thành và sự bình yên tỏa ra từ ông, hòa quyện với ý chí kiên cố của Thiết Giáp Thành Linh. Hắn đáp lời Tô Lam, giọng điệu mang theo sự thấu hiểu sâu sắc: "Không phải ban cho, Tô Lam. Mà là giúp họ tìm thấy nó trong chính mình, trong chính thành trì này. Hiền Giả đã không áp đặt một con đường, mà đã chỉ ra một chân lý đã bị lãng quên: rằng sức mạnh vĩ đại nhất không nằm ở việc thoát ly bản chất để vươn tới một cấp độ hư ảo, mà nằm ở việc chấp nhận và phát huy tối đa bản chất vốn có. Thiết Giáp Thành không cần trở thành một pháo đài bất tử để bảo vệ, nó chỉ cần là một pháo đài vững chãi, một ngôi nhà an toàn cho những người tin tưởng vào nó. Và chính ý chí của những con người đó, hòa quyện với linh hồn của thành trì, đã tạo nên một sức mạnh không gì lay chuyển nổi."

Tô Lam nhìn Tần Mặc, ánh mắt nàng dần hiểu ra. Nàng cảm thấy một luồng năng lượng tích cực, ấm áp lan tỏa từ Thành Linh, xuyên qua những bức tường đá, chạm đến trái tim nàng. Nó không phải là linh lực mạnh mẽ, mà là một cảm giác bình yên, an toàn, như thể được ôm ấp bởi một vòng tay vững chãi. "Vậy thì, sự vĩ đại của Hiền Giả không nằm ở việc ông ấy có thể biến đổi vạn vật thành những thứ phi thường, mà là ở việc ông ấy giúp vạn vật nhận ra sự phi thường trong chính bản thân chúng?" nàng trầm tư hỏi, như thể đang nói với chính mình.

Tần Mặc gật đầu. "Chính là như vậy. Và đó cũng là con đường mà chúng ta phải đi. Không phải để biến đổi Huyền Vực, mà là để giúp Huyền Vực tìm lại chính mình." Hắn cảm nhận được gánh nặng trách nhiệm, nhưng cũng đồng thời cảm thấy một sự thanh thản khi biết rằng con đường mình chọn không phải là một lối đi đơn độc, mà là sự tiếp nối của một di sản vĩ đại. Hắc Phong, như thể hiểu được sự trọng yếu trong lời nói của Tần Mặc, khẽ cọ đầu vào chân hắn, một hành động nhỏ nhưng chứa đựng sự ủng hộ vô điều kiện.

***

Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, rồi tan biến vào màu tím sẫm của đêm. Ánh trăng non vừa ló dạng, treo lơ lửng trên đỉnh núi, phát ra thứ ánh sáng bạc dịu nhẹ, đổ bóng xuống Thiết Giáp Thành, tạo nên một khung cảnh huyền ảo và tráng lệ. Vọng âm của Kỷ Nguyên Hiền Giả, sau khi đã khắc sâu những bài học và hình ảnh vào tâm trí Tần Mặc và Tô Lam, giờ đây bắt đầu mờ đi, như một giấc mơ đẹp đang tan biến.

Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong đứng trên Cầu Đá Vọng Cảnh, một kiến trúc cổ kính được xây dựng từ những khối đá lớn, vươn ra khỏi thành trì như một cánh tay vững chãi, từ đó có thể nhìn ngắm toàn cảnh Thiết Giáp Thành đang chìm dần trong ánh hoàng hôn rực rỡ và ánh trăng non. Thành phố dưới ánh sáng mờ ảo của đêm không hề trở nên u ám, mà ngược lại, nó phát ra một ánh sáng dịu nhẹ, tựa như một sinh vật sống đang thở đều, nhịp nhàng. Ánh sáng ấy không phải là linh quang chói lọi của phép thuật, mà là thứ ánh sáng ấm áp, bền bỉ của ý chí tồn tại, của sự bình yên đã tìm thấy. Những ngọn đèn lồng bắt đầu thắp sáng, lung linh như những vì sao rơi xuống mặt đất, điểm xuyết cho bức tranh đêm thêm phần lộng lẫy. Mùi đất ẩm và thảo mộc từ các khu vườn, cùng với mùi khói bếp ấm áp từ những ngôi nhà, hòa quyện trong làn gió nhẹ, tạo nên một hương vị rất riêng, rất đỗi quen thuộc của cuộc sống.

Tần Mặc nhắm mắt lại, cảm nhận ý chí của Thiết Giáp Thành Linh đang ôm trọn lấy mọi cư dân. Hắn cảm thấy sự vững chãi của đá và sắt, sự ấm áp của ý chí bảo vệ, và cả sự hài lòng sâu sắc của một linh hồn đã tìm thấy giá trị đích thực. Thành Linh không còn khao khát thoát ly, không còn giằng xé bởi những cám dỗ của "thăng cấp" cực đoan, nó chỉ đơn giản là đang làm tròn vai trò của mình, một cách hoàn hảo và tự nguyện. Nó là tường thành, là mái nhà, là giáp trụ, là hơi thở của những con người sống dưới sự che chở của nó.

"Hắn không còn khao khát thăng cấp, Tô Lam," Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm ấm hòa vào tiếng gió đêm. "Hắn chỉ muốn là chính mình, một pháo đài bảo vệ, một ngôi nhà vĩnh cửu. Và điều đó không chỉ khiến hắn mạnh mẽ hơn, mà còn khiến hắn vĩ đại hơn bất cứ thần binh nào được tạo ra từ sự ép buộc. Sức mạnh của hắn không đến từ sự bất diệt hay hủy diệt, mà đến từ sự tồn tại kiên định, từ sự bình yên mà hắn mang lại cho những linh hồn sống."

Tô Lam đứng cạnh Tần Mặc, bàn tay nàng vô thức nắm lấy bàn tay hắn. Nàng cảm nhận được hơi ấm và sự kiên định từ Tần Mặc, cũng như từ chính Thiết Giáp Thành đang sừng sững trước mắt. Nàng ngước nhìn bầu trời đêm đầy sao, một cảm giác choáng ngợp và ngưỡng mộ dâng lên trong lòng. "Di sản của Hiền Giả... thật vĩ đại," nàng khẽ nói, giọng mang theo chút bùi ngùi. "Ông ấy đã kiến tạo nên một điều không tưởng. Liệu chúng ta có thể làm được như vậy không, Tần Mặc? Liệu chúng ta có thể mang lại sự bình yên này cho cả Huyền Vực, cho những 'vật' đang bị tha hóa bởi khát vọng thăng tiên mù quáng?"

Tần Mặc không đáp ngay. Hắn quay sang Tô Lam, ánh mắt sâu thẳm ánh lên sự kiên định, pha chút trầm tư của một người đang gánh vác trọng trách lớn lao. Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi ẩn hiện trong màn đêm, nơi những thế lực thù địch vẫn đang rình rập, khao khát phá hủy sự cân bằng. "Chúng ta phải làm được, Tô Lam," hắn chậm rãi nói, mỗi lời đều mang trọng lượng ngàn cân. "Vì Vô Tính Thành... vì sự bình yên của những con người đã tin tưởng vào ta. Và vì cả Huyền Vực, nơi 'chân lý thất lạc' đang chờ được tái hiện. Chúng ta không thể để cho sự truy cầu vô độ biến thế giới này thành một nơi không còn là thế giới nữa."

Hắn khẽ siết chặt tay Tô Lam, truyền cho nàng sự ấm áp và ý chí vững vàng. Vọng âm của Kỷ Nguyên Hiền Giả cuối cùng cũng tan biến hoàn toàn, trả lại họ về với thực tại, nhưng những bài học và cảm xúc vẫn còn đọng lại mạnh mẽ, như những hạt mầm đã được gieo vào lòng đất. Tần Mặc biết, hành trình của mình vẫn còn dài, đầy rẫy chông gai và thử thách. Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ theo đuổi con đường thăng tiên cực đoan sẽ không bao giờ dễ dàng từ bỏ. Nhưng giờ đây, Tần Mặc không còn cảm thấy đơn độc. Hắn có Tô Lam, có Hắc Phong, và quan trọng hơn cả, hắn có được di sản của Hiền Giả, một tấm gương vĩ đại đã chứng minh rằng sự bình yên và cân bằng bản chất không phải là sự yếu đuối, mà là một nguồn sức mạnh vĩnh cửu, có thể kiến tạo nên một tương lai tươi sáng cho vạn vật. Thiết Giáp Thành, một pháo đài của sự bình yên và kiên định, sừng sững dưới ánh trăng, chính là lời hứa, là niềm hy vọng cho một Huyền Vực cân bằng hơn.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free