Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 374: Hạt Giống Bén Rễ: Suy Ngẫm Về Di Sản Kỷ Nguyên Hiền Giả

Ánh trăng non dần khuất dạng, nhường chỗ cho rạng đông hé lộ. Trên Cầu Đá Vọng Cảnh, nơi đêm qua Tần Mặc và Tô Lam đã chiêm nghiệm về ý chí bình yên của Thiết Giáp Thành Linh, giờ đây những tia nắng đầu tiên của bình minh Kỷ Nguyên Hiền Giả bắt đầu rọi chiếu. Gió vẫn lộng, mang theo hơi sương mát lạnh và mùi đá cổ đã phong hóa ngàn năm. Cây cầu đá, với những hoa văn chạm khắc cổ kính đã in hằn dấu vết thời gian, vươn ra như một cánh tay của thành trì, vững chãi giữa không trung. Từ vị trí này, phóng tầm mắt ra xa, không chỉ thấy Thiết Giáp Thành sừng sững mà còn mơ hồ nhận ra bóng dáng Vạn Kiếm Thành ẩn hiện phía chân trời, được bao bọc bởi những ngọn núi hùng vĩ. Bầu trời trong xanh không một gợn mây, khiến cảnh vật càng trở nên thanh khiết và vĩ đại.

Tần Mặc đứng đó, đôi mắt đen láy sâu thẳm khẽ nhắm lại. Hắn không cần nhìn, hắn cảm nhận. Từ Vạn Kiếm Thành xa xăm, một ý chí sắc bén nhưng bình yên truyền đến, không còn là sự cuồng loạn của khát khao 'thăng tiên' từ những thanh kiếm bị tha hóa, mà là một bản thể kiên định, vững vàng. Hắn nghe thấy tiếng gió lướt qua những thanh kiếm treo trên tháp, không phải tiếng gào thét của linh hồn bị giam cầm, mà là tiếng ca trầm bổng, hòa hợp với vũ trụ. Đó là ý chí của Cổ Kiếm Hồn, không còn bị giằng xé giữa bản chất phàm tục và khát vọng siêu việt. Nó đã tìm thấy sự cân bằng, trở thành một biểu tượng của sự sắc bén chân chính, không cần phải trở thành "thần" để chứng minh giá trị của mình. Thanh kiếm ấy, trong vọng âm này, không phải là thứ để hủy diệt, mà là để bảo vệ, để giữ vững trật tự và công lý. Nó sắc bén bởi sự thấu hiểu bản thân, bởi sự chấp nhận vai trò của mình trong dòng chảy vạn vật.

"Sắc bén không nằm ở việc trở thành thần, mà ở việc giữ vững bản chất của một thanh kiếm," Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm ấm hòa vào tiếng gió, nghe như một lời tuyên ngôn hơn là một câu nói. Hắn mở mắt, ánh mắt hướng về phía Vạn Kiếm Thành, nơi những ngọn tháp cao vút chạm tới trời xanh. Hắn hình dung ra những người kiếm khách, không còn bị ám ảnh bởi việc phải "đoạt thiên cơ" hay "chém phá hư không", mà là những con người thuần túy rèn luyện kỹ năng, hiểu rõ giá trị của từng đường kiếm, từng nhát chém. Họ không còn coi kiếm là công cụ để leo lên đỉnh cao danh vọng, mà là một phần mở rộng của chính mình, một người bạn đồng hành trong cuộc sống. Cổ Kiếm Hồn, thông qua triết lý của Hiền Giả, đã gieo vào Vạn Kiếm Thành một hạt giống của sự tự nhận thức, giúp vạn kiếm tìm lại ý nghĩa tồn tại đích thực của chúng.

Tô Lam đứng cạnh Tần Mặc, bàn tay nàng khẽ đặt lên cánh tay hắn. Nàng cũng cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong không khí, một loại năng lượng thuần khiết và ổn định bao trùm khắp không gian vọng âm này. Đôi mắt phượng của nàng sáng ngời, nhìn theo hướng ánh mắt Tần Mặc. "Ta cảm nhận được, Tần Mặc," nàng nhẹ giọng nói, giọng điệu thanh thoát nhưng đầy kiên định. "Một sự bình yên sâu sắc, không phải từ sự yếu đuối hay từ bỏ, mà từ sức mạnh của sự thấu hiểu, của việc chấp nhận bản chất. Nó giống như một dòng sông đã tìm thấy lối đi của mình, không còn cố gắng chảy ngược dòng hay vươn lên thành thác nước vĩ đại một cách cưỡng ép." Nàng khẽ siết lấy tay Tần Mặc, truyền cho hắn sự ủng hộ và lòng tin. Nàng đã chứng kiến Tần Mặc lắng nghe từng ý chí nhỏ bé nhất, từ một viên đá vô tri đến một thanh kiếm cổ, và nàng hiểu rằng, để đạt được sự bình yên này, cần một sự đồng cảm và thấu hiểu vô hạn. Sự bình yên mà nàng cảm nhận được từ Vạn Kiếm Thành và Thiết Giáp Thành không phải là sự tĩnh lặng của cái chết, mà là sự tĩnh lặng của một tâm hồn đã tìm thấy chỗ đứng, đã an trú. Nó là sự vững chãi của một cây cổ thụ đã cắm rễ sâu vào lòng đất, không sợ bão tố, không màng danh lợi.

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, nằm cuộn mình dưới chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực mở hờ, thỉnh thoảng khẽ cụp xuống như đang chìm đắm trong dòng suy tư cùng chủ nhân. Nó không nói được tiếng người, nhưng mọi hành động của nó đều thể hiện sự trung thành và thấu hiểu. Nó cảm nhận được sự bình yên trong tâm Tần Mặc, một sự bình yên đã được củng cố sau những trải nghiệm trong vọng âm. Mùi gió biển pha lẫn mùi kim loại cổ xưa từ những thành trì xa xăm quyện vào nhau, tạo nên một hương vị độc đáo, quen thuộc của Kỷ Nguyên Hiền Giả. Tần Mặc hít thở thật sâu, cảm nhận từng luồng khí thấm vào tận xương tủy, làm dịu đi những lo toan và gánh nặng của thực tại. Hắn biết rằng, những gì hắn đang chứng kiến không chỉ là một quá khứ đã được kiến tạo, mà còn là một tương lai khả dĩ cho Huyền Vực, một niềm hy vọng mong manh nhưng kiên cường.

Tần Mặc quay lại nhìn Tô Lam, một nụ cười nhẹ nở trên môi. "Đúng vậy, Tô Lam. Sự thấu hiểu. Hiền Giả đã không cố gắng thay đổi bản chất của vạn vật, ông ấy chỉ giúp chúng tìm thấy bản chất tốt đẹp nhất của mình, loại bỏ những tạp niệm và khát vọng sai lầm. Cổ Kiếm Hồn, nó đã không cần phải trở thành một Thần Kiếm để hủy diệt kẻ địch. Nó đã trở thành một thanh kiếm chân chính, kiên định với ý chí của mình, một phần không thể thiếu của Vạn Kiếm Thành, và quan trọng hơn, một biểu tượng của sự công bằng và bình yên." Hắn khẽ vuốt ve đầu Hắc Phong, cảm nhận sự mềm mại của bộ lông nó. Hắn nhìn lại toàn cảnh hai thành trì, một cảm giác trọng trách lớn lao dâng lên trong lòng. Trách nhiệm tái hiện lại di sản vĩ đại này, không chỉ trong vọng âm, mà là trong thế giới hiện tại đang chìm trong hỗn loạn và cuồng vọng thăng tiên.

Ánh sáng bình minh càng lúc càng rực rỡ, chiếu rọi khắp không gian, khiến những khối đá cổ kính của Cầu Đá Vọng Cảnh như được phủ một lớp vàng óng. Những tiếng chim hót líu lo bắt đầu vang vọng từ những vách đá xa xa, điểm tô cho bức tranh tĩnh lặng một chút âm thanh của sự sống. Tần Mặc và Tô Lam đứng đó, như những người lữ hành đã tìm thấy một kho báu vô giá, không phải bằng vàng bạc châu báu, mà bằng một thứ triết lý sống động, một con đường đã được khai mở. Hắn biết, con đường này không hề dễ dàng, nhưng hắn không còn cảm thấy đơn độc. Di sản của Hiền Giả, những bài học từ Cổ Kiếm Hồn và Thiết Giáp Thành Linh, cùng với sự đồng hành của Tô Lam, đã tạo nên một niềm tin vững chắc trong hắn, một niềm tin có thể lay chuyển cả một thế giới đang lạc lối.

***

Khi mặt trời đã lên cao, ban trưa rực rỡ bao trùm không gian vọng âm, Tần Mặc và Tô Lam lại 'đi' vào Thiết Giáp Thành. Khác với vẻ tĩnh lặng của Cầu Đá Vọng Cảnh, thành phố giờ đây ngập tràn sức sống và sự náo nhiệt. Tiếng búa rèn vang vọng không ngừng từ các lò rèn, nhưng không còn là tiếng búa thô bạo, cuồng loạn của những linh hồn bị ép buộc 'thăng cấp' như họ từng chứng kiến trong vọng âm đầu tiên. Giờ đây, đó là một âm thanh có nhịp điệu, đầy năng lượng và niềm vui. Mỗi nhát búa như một nốt nhạc, hòa cùng tiếng cười nói rộn ràng của người dân, tiếng máy móc hoạt động đều đặn, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống. Mùi sắt nung và than cháy vẫn vương vấn trong không khí, nhưng không còn nồng nặc đến mức ngột ngạt, mà được điểm xuyết bởi mùi bánh mì mới nướng, mùi thảo mộc từ các khu chợ, và hương vị quen thuộc của những bữa ăn gia đình. Tất cả tạo nên một bầu không khí phồn thịnh, ổn định và bình yên sâu sắc.

Tần Mặc bước đi trên những con phố lát đá, cảm nhận từng hơi thở của thành phố. Hắn lắng nghe ý chí của Thiết Giáp Thành Linh. Nó không còn là một ý chí cô độc bị ám ảnh bởi sự bất khả xâm phạm, bởi khát vọng trở thành một 'pháo đài bất diệt' vô tri. Thay vào đó, nó là một 'pháo đài sống', linh hoạt và mạnh mẽ, bảo vệ cư dân của mình bằng một ý chí đoàn kết, bằng chính sự sống động của thành phố. Những bức tường thành không còn chỉ là lớp giáp vô tri, mà như những mạch máu đang chảy trong một cơ thể sống, kết nối mọi ngóc ngách, mọi linh hồn bên trong. Chúng bảo vệ không chỉ bằng sự cứng rắn, mà bằng sự thấu hiểu, bằng sự lắng nghe và đáp ứng với mọi nhu cầu của cư dân.

Tần Mặc dừng lại trước một lò rèn, nơi một người thợ rèn trẻ tuổi đang miệt mài với chiếc búa của mình. Mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt anh ta, nhưng ánh mắt lại rạng rỡ, tràn đầy niềm vui và sự tự hào. Tần Mặc khẽ nhắm mắt, lắng nghe ý chí của chiếc búa trong tay người thợ rèn. Nó không than thở về sự mệt mỏi, không khao khát thoát ly khỏi bản chất 'công cụ' của mình. Thay vào đó, nó vui vẻ, hân hoan khi được cùng chủ nhân tạo ra những sản phẩm hữu ích, khi được phục vụ cho cuộc sống của con người. Chiếc búa ấy, dưới bàn tay của người thợ rèn, đã tìm thấy ý nghĩa tồn tại đích thực của mình, không cần phải trở thành 'thần binh' để chứng tỏ giá trị.

"Thành trì này không chỉ là đá và sắt, Tô Lam," Tần Mặc nói, giọng điệu trầm lắng, ánh mắt quét qua những gương mặt rạng rỡ của người dân. "Nó là linh hồn của những con người sống trong nó. Sức mạnh của nó không nằm ở lớp giáp dày đặc hay khả năng bất khả xâm phạm, mà ở ý chí bảo vệ, ở sự đoàn kết, ở niềm vui sống mà nó nuôi dưỡng. Mỗi viên gạch, mỗi khối đá đều thấm đẫm ý chí ấy, tạo nên một thực thể sống động, kiên cường." Hắn cảm nhận được sự hài lòng của Thiết Giáp Thành Linh, một sự hài lòng sâu sắc đến từ việc làm trọn bổn phận của mình, từ việc trở thành một nơi an toàn, một mái nhà vĩnh cửu cho những linh hồn bé nhỏ. Nó không còn bị giằng xé bởi những khát vọng viển vông, mà đã tìm thấy sự vĩ đại trong chính bản chất của mình.

Tô Lam gật đầu, đôi mắt nàng ánh lên vẻ thấu hiểu. Nàng nhìn những đứa trẻ nô đùa trên phố, tiếng cười trong trẻo vang vọng khắp nơi. Những người phụ nữ đang phơi quần áo, những người đàn ông đang trò chuyện bên những quán ăn nhỏ, tất cả đều toát lên một sự bình yên hiếm thấy. Nàng nhớ lại những lời của Hiền Giả, nhớ lại cách ông đã dùng triết lý của mình để xoa dịu nỗi sợ hãi và khát vọng mù quáng của Thiết Giáp Thành Linh. Nàng hiểu rằng, sự bình yên này không phải tự nhiên mà có, nó là thành quả của một quá trình đấu tranh nội tâm, của sự lựa chọn đúng đắn, và của một triết lý vĩ đại đã được gieo trồng.

"Di sản của Hiền Giả... thật sự đã thay đổi mọi thứ," Tô Lam khẽ nói, giọng nàng đầy ngưỡng mộ. "Ông ấy không chỉ cứu rỗi một thành trì, mà còn kiến tạo nên một mô hình sống, một minh chứng rằng vạn vật có thể tìm thấy sức mạnh và bình yên trong chính bản chất của mình, không cần phải chạy theo những ảo ảnh thăng tiên." Nàng cảm thấy một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi hương của cuộc sống, của sự tồn tại hài hòa. Nó không phải là mùi hương của linh khí cường thịnh, mà là mùi hương của sự cân bằng, của sự đủ đầy.

Hắc Phong khẽ cựa mình, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía Tần Mặc, như muốn khẳng định sự đồng tình. Nó cảm nhận được sự ấm áp và an toàn trong thành phố này, một cảm giác khác hẳn với sự lạnh lẽo, căng thẳng của những vùng đất khác mà chúng từng đi qua. Dù không thể hiện bằng lời, nhưng ý chí của Hắc Phong cũng đang được củng cố. Nó hiểu rằng, con đường mà Tần Mặc đang theo đuổi là con đường của sự sống, của sự hài hòa, chứ không phải con đường của hủy diệt hay tham vọng vô độ.

Tần Mặc đưa tay chạm nhẹ vào một bức tường thành cổ kính, cảm nhận sự vững chãi, sự ấm áp từ bên trong. Hắn hiểu rằng, để đạt được trạng thái này, Thiết Giáp Thành Linh đã phải trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội, từ bỏ khát vọng trở thành thứ gì đó không phải là chính mình. Và đó chính là bài học quý giá nhất mà hắn mang theo từ Kỷ Nguyên Hiền Giả này: sự lựa chọn, sự chấp nhận bản chất. Hắn nhớ đến Thiên Diệu Tôn Giả, nhớ đến những kẻ đang cố gắng ép buộc vạn vật phải 'thăng cấp', phải 'thoát ly' bản chất của chúng. Hắn biết, con đường của họ sẽ chỉ dẫn đến sự hủy diệt, bởi vì khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Nhưng ở đây, trong vọng âm này, hắn đã thấy một con đường khác, một con đường của sự sống, của sự bình yên vĩnh cửu.

***

Hoàng hôn Kỷ Nguyên Hiền Giả mang một vẻ đẹp u hoài, huyền bí. Tần Mặc và Tô Lam, cùng với Hắc Phong, giờ đây xuất hiện tại một nơi tĩnh mịch, linh thiêng. Đó là Lạc Nhật Cung, một cung điện cổ kính, hùng vĩ, nằm lơ lửng giữa không trung trên một hòn đảo đá khổng lồ, ẩn mình trong mây và màn sương. Ánh sáng vàng cam như hoàng hôn vĩnh cửu chiếu rọi khắp nơi, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, huyền ảo. Tiếng gió lướt qua những mái vòm và hành lang, tạo nên những âm thanh trầm bổng như tiếng thở dài của thời gian. Đôi khi, tiếng chim kêu thưa thớt vang vọng từ những khu vườn treo trên không trung, điểm xuyết cho sự tĩnh lặng. Mùi đá cổ đã phong hóa ngàn năm, cùng với hương liệu cổ xưa từ những lư hương đã tắt từ lâu, thoang thoảng trong không khí, càng tăng thêm vẻ u hoài và bí ẩn của nơi này.

Tần Mặc ngồi xuống trên một phiến đá lạnh lẽo, nhắm mắt lại. Hắn để những hình ảnh, những âm thanh, những cảm xúc từ vọng âm thấm sâu vào tâm hồn. Từ Cổ Kiếm Hồn ở Vạn Kiếm Thành đến Thiết Giáp Thành Linh ở Thiết Giáp Thành, từ những người dân chất phác đến những triết lý sâu sắc của Hiền Giả, tất cả đều hội tụ trong tâm trí hắn, tạo nên một bức tranh toàn cảnh về sự cân bằng và bình yên. Hắn nhận ra rằng, hạt giống của triết lý 'Vạn Vật Không Lên Tiên' mà Hiền Giả đã gieo trồng trong Kỷ Nguyên này đã bén rễ sâu sắc, không chỉ thay đổi ý chí của những 'vật' mạnh mẽ như Cổ Kiếm Hồn và Thiết Giáp Thành Linh, mà còn định hình một tương lai hòa bình và cân bằng cho toàn bộ Kỷ Nguyên Hiền Giả. Hắn thấy rõ ràng, sự thịnh vượng và hạnh phúc của hai thành phố không đến từ việc chúng trở thành 'thần' hay 'bất diệt', mà đến từ việc chúng chấp nhận và phát triển bản chất của mình một cách chân thật nhất.

Trong tâm tưởng, Tần Mặc cảm nhận được một luồng ý chí mạnh mẽ, nhưng vô cùng bình yên, đến từ chính Lạc Nhật Cung. Cung điện này, với sự hùng vĩ và vẻ đẹp cổ kính, cũng mang trong mình một ý chí tồn tại kiên định, không hề muốn 'thăng cấp' hay 'thoát ly' khỏi bản chất của một nơi thiêng liêng, một chốn để suy ngẫm và truyền bá triết lý. Nó đơn giản là tồn tại, bền bỉ qua thời gian, chứng kiến mọi sự đổi thay, và tiếp tục tỏa ra một nguồn năng lượng thanh tịnh, giúp nuôi dưỡng những hạt giống triết lý mà Hiền Giả đã gieo. Điều này củng cố thêm niềm tin của Tần Mặc: ngay cả những công trình kiến trúc vĩ đại nhất cũng có thể tìm thấy sự vĩ đại trong việc giữ vững bản chất của mình.

Tô Lam ngồi cạnh Tần Mặc, bàn tay nàng khẽ siết chặt lấy tay hắn. Nàng không nói, chỉ lặng lẽ cảm nhận sự bình yên và sức mạnh đang lan tỏa từ Tần Mặc. Nàng hiểu rằng, đây là khoảnh khắc Tần Mặc đang tổng hợp lại tất cả những bài học, những cảm ngộ từ Kỷ Nguyên Hiền Giả. Đôi mắt nàng nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn vĩnh cửu vẫn rực rỡ, nhưng không hề chói chang, mà dịu dàng như một lời thì thầm của quá khứ. Nàng thầm khẳng định sự đồng hành và niềm tin của mình vào con đường mà Tần Mặc đã chọn. Nàng biết, con đường này đầy chông gai, nhưng nó là con đường duy nhất để cứu rỗi Huyền Vực khỏi thảm họa.

Tần Mặc mở mắt. Ánh mắt hắn sâu thẳm, nhưng giờ đây không còn sự băn khoăn hay nghi ngờ, mà tràn đầy sự kiên định và một niềm hy vọng mãnh liệt. Hắn quay sang Tô Lam, một nụ cười nhẹ nở trên môi. "Hạt giống đã bén rễ, Tô Lam. Nó đã cho thấy con đường là đúng đắn, không chỉ cho riêng ta, mà cho cả Huyền Vực này. Hiền Giả đã thành công, đã kiến tạo nên một kỷ nguyên bình yên, nơi vạn vật đều tìm thấy giá trị đích thực của mình. Điều đó chứng tỏ rằng, 'chân lý thất lạc' không phải là một giấc mơ hão huyền, mà là một hiện thực khả thi." Giọng hắn trầm ấm, mỗi lời đều mang trọng lượng ngàn cân, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của Lạc Nhật Cung.

Tô Lam gật đầu, ánh mắt nàng kiên định đáp lại ánh mắt hắn. "Và chúng ta sẽ là những người chăm sóc, Tần Mặc," nàng nhẹ nhàng nói, giọng điệu đầy quyết tâm. "Để nó không bị lãng quên một lần nữa. Để nó không bị những khát vọng mù quáng của Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ khác hủy hoại." Nàng tin tưởng tuyệt đối vào Tần Mặc, vào triết lý của hắn. Những gì họ đã chứng kiến trong vọng âm này không chỉ là những bài học, mà là những minh chứng sống động, là nguồn sức mạnh tinh thần to lớn để đối mặt với những thử thách ở thực tại.

Hắc Phong nằm cuộn tròn gần đó, đôi mắt đỏ rực mở to, nhìn Tần Mặc và Tô Lam. Nó khẽ cụp tai xuống, như đang lắng nghe từng lời, từng cảm xúc của chủ nhân. Hơi thở đều đặn của nó tạo nên một âm thanh nhẹ nhàng, như muốn bảo vệ khoảnh khắc bình yên và suy ngẫm này. Mùi hương cổ xưa của Lạc Nhật Cung, hòa với mùi của gió và sương, phảng phất xung quanh, tạo nên một không gian thiêng liêng, nơi những hạt giống của hy vọng được ươm mầm.

Tần Mặc khẽ siết chặt tay Tô Lam, cảm nhận sự ấm áp và kiên định từ nàng. Hắn ngước nhìn bầu trời mờ mịt của Lạc Nhật Cung, nơi những đám mây cuồn cuộn trôi qua, ẩn giấu những bí mật và những thử thách mới. Hắn biết, khi vọng âm này tan biến, họ sẽ trở lại với hiện thực khắc nghiệt, nơi Thiên Diệu Tôn Giả vẫn đang ráo riết theo đuổi con đường 'thăng tiên' cực đoan, nơi những 'vật' vẫn đang bị tha hóa và kêu than. Nhưng giờ đây, Tần Mặc không còn lo sợ. Hắn có trong mình di sản của Hiền Giả, có sự đồng hành của Tô Lam, và quan trọng hơn cả, hắn có niềm tin vững chắc vào 'chân lý thất lạc'. Hắn sẽ không để Huyền Vực trở thành một nơi không còn là thế giới, nơi vạn vật đều muốn thành tiên và tự hủy diệt. Hắn sẽ là người gieo lại hạt giống cân bằng, để sự bình yên có thể bén rễ một lần nữa trong lòng vạn vật.

Vọng âm của Kỷ Nguyên Hiền Giả bắt đầu mờ dần, như một bức tranh cổ đang tan chảy vào hư vô. Ánh hoàng hôn vĩnh cửu của Lạc Nhật Cung cũng dần nhạt nhòa. Tần Mặc và Tô Lam cảm nhận được sự kéo lại mạnh mẽ của thực tại, nhưng trong tâm trí họ, những bài học và cảm xúc từ Kỷ Nguyên Hiền Giả vẫn sống động như vừa mới xảy ra, trở thành một phần không thể tách rời trong hành trình đầy cam go của họ. Hạt giống đã bén rễ, và giờ là lúc để chúng đơm hoa kết trái.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free