Vạn vật không lên tiên - Chương 375: Hồi Ức Thức Tỉnh: Lời Khuyên Từ Linh Hồn Ban Sơ
Vọng âm của Kỷ Nguyên Hiền Giả bắt đầu mờ dần, như một bức tranh cổ đang tan chảy vào hư vô. Ánh hoàng hôn vĩnh cửu của Lạc Nhật Cung cũng dần nhạt nhòa, không còn rực rỡ một màu đỏ thắm mà chuyển sang sắc vàng cam mong manh, rồi nhanh chóng bị màn sương buổi sớm nuốt chửng. Tần Mặc và Tô Lam cảm nhận được sự kéo lại mạnh mẽ của thực tại, một lực vô hình nhưng không thể cưỡng lại, đưa tâm hồn họ thoát ly khỏi dòng chảy ký ức, trở về với thế giới hữu hình. Những bài học và cảm xúc từ Kỷ Nguyên Hiền Giả vẫn sống động như vừa mới xảy ra, trở thành một phần không thể tách rời trong hành trình đầy cam go của họ. Hạt giống đã bén rễ, và giờ là lúc để chúng đơm hoa kết trái.
Bình minh hé rạng trên Cầu Đá Vọng Cảnh. Ánh nắng ban mai như những mũi tên vàng óng, xuyên qua màn sương mỏng còn vương vấn, rải lấp lánh trên những phiến đá cổ kính, phủ đầy rêu phong. Tần Mặc khẽ mở mắt, hít sâu một hơi không khí trong lành, cảm nhận làn gió mạnh mẽ đang rít qua những khe đá, mang theo hơi ẩm mượt của vực sâu thăm thẳm bên dưới. Tiếng nước chảy róc rách, ầm ì vọng lên từ đáy vực, hòa cùng tiếng gió tạo nên một bản giao hưởng hoang dã của thiên nhiên. Những hoa văn chạm khắc tinh xảo trên lan can đá, giờ đây được tắm mình trong ánh bình minh, hiện rõ từng đường nét, như kể lại câu chuyện về một thời đại đã xa. Tần Mặc đứng đó, dáng vẻ hơi gầy nhưng toát lên một sự kiên định lạ thường, đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn còn vương vấn chút trầm tư của ký ức xa xưa, nhưng cũng ánh lên vẻ tỉnh táo và sáng rõ của hiện tại.
Tô Lam bên cạnh hắn cũng chậm rãi tỉnh lại, đôi mắt phượng đẹp đẽ từ từ mở ra. Nàng vẫn còn chìm trong trạng thái nửa mơ nửa thực, khuôn mặt thanh tú vương vẻ sửng sốt trước những gì tâm trí vừa trải qua. Cảm giác như vừa sống qua cả một kỷ nguyên, chứng kiến sự hình thành và phát triển của một triết lý, của một nền văn minh. Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt dần chuyển từ sự kinh ngạc sang thán phục và kính trọng sâu sắc. Khung cảnh Thiết Giáp Thành vững chãi phía xa, ẩn hiện trong làn sương sớm, giờ đây không còn là một công trình vô tri mà là một minh chứng sống động cho những gì họ vừa chiêm nghiệm. Thành trì đó, với ý chí tồn tại được cân bằng, đang vươn mình đón ánh ban mai, kiên cố và bình yên.
“Tần Mặc…” Tô Lam khẽ thốt lên, giọng nói còn mang chút ngỡ ngàng, “những gì chúng ta vừa thấy… đó là cả một kỷ nguyên. Ngươi đã thay đổi không chỉ một vài vật, mà là cả nhận thức của một thành trì, của cả những kiếm hồn… khiến chúng tìm được con đường bình yên thay vì hủy diệt.” Nàng nhìn hắn, trong ánh mắt tràn ngập sự ngưỡng mộ. Nàng đã từng nghĩ mình hiểu Tần Mặc, hiểu con đường của hắn. Nhưng sau chuyến du hành xuyên thời gian trong vọng âm này, nàng mới thực sự nhận ra sự vĩ đại và sâu sắc trong triết lý của hắn. Đó không chỉ là việc ngăn cản sự thăng tiên, mà là kiến tạo một lối sống, một chân lý.
Tần Mặc quay đầu lại, đôi mắt vẫn nhìn về phía Thiết Giáp Thành, nơi những bức tường thành sừng sững như một người khổng lồ đang thức giấc. Giọng hắn bình thản, trầm ấm, mỗi lời nói đều mang theo một sức nặng triết lý: “Không phải ta thay đổi, Tô Lam. Mà là họ đã tìm thấy con đường của chính mình, con đường mà Hiền Giả đã chỉ lối. Ta chỉ là người dẫn dắt họ nhớ lại thôi.” Hắn dừng lại một chút, để làn gió lạnh buổi sớm mơn man trên gò má, cảm nhận sự sống động của vạn vật xung quanh. “Mỗi vật đều có một ý chí tồn tại, một bản chất cốt lõi. Chúng chỉ cần được lắng nghe, được thấu hiểu, và được trao quyền để lựa chọn con đường phù hợp với bản chất ấy. Hiền Giả đã làm điều đó. Người đã chứng minh rằng sự bình yên và bền vững không đến từ việc ép buộc bản thân phải ‘lên cao’, mà đến từ việc chấp nhận và phát huy giá trị vốn có.”
Tô Lam tiến lại gần hắn, bàn tay nàng khẽ đặt lên cánh tay Tần Mặc, cảm nhận sự ấm áp và kiên định. Nàng nhìn sâu vào đôi mắt hắn, cảm nhận được sự bình yên nội tại đang tỏa ra từ Tần Mặc, một sự bình yên mà nàng chưa từng thấy ở bất kỳ tu sĩ nào khác, kể cả những cường giả đứng trên đỉnh cao Huyền Vực. “Nhưng để làm được điều đó, cần một sự thấu hiểu và kiên định đến nhường nào, Tần Mặc?” Nàng thở dài, giọng nói đầy cảm thán. “Để lắng nghe được ý chí của vô số vật, để thuyết phục những thực thể mạnh mẽ từ bỏ khát vọng thăng thiên vốn đã ăn sâu vào tâm thức của chúng. Hiền Giả đã làm được, và ngươi cũng đang làm được điều đó. Ta giờ đây càng tin tưởng vào con đường của ngươi hơn bất cứ điều gì.” Lời nói của nàng không chỉ là sự tin tưởng, mà còn là một lời cam kết, một lời thề nguyện thầm lặng.
Tần Mặc khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi, thoáng qua như làn gió. Hắn không đáp lời Tô Lam bằng ngôn ngữ, mà dùng ánh mắt sâu thẳm của mình, như một lời cảm ơn và một sự khẳng định. Hắc Phong, nằm cuộn tròn gần đó, đôi mắt đỏ rực mở to, nhìn Tần Mặc và Tô Lam. Nó khẽ cọ đầu vào chân Tần Mặc, như muốn bày tỏ sự đồng tình và lòng trung thành tuyệt đối. Hơi thở đều đặn của nó tạo nên một âm thanh nhẹ nhàng, như muốn bảo vệ khoảnh khắc bình yên và suy ngẫm này, để không gian thiêng liêng này không bị bất kỳ sự xáo trộn nào phá vỡ. Mùi hương của đá ẩm, hòa với không khí trong lành và hơi sương buổi sớm, phảng phất xung quanh, tạo nên một cảm giác tĩnh lặng và thanh tịnh, như thể chính bản thân Cầu Đá Vọng Cảnh cũng đang lắng nghe và chứng giám cho lời thề nguyện của họ. Tần Mặc siết nhẹ tay Tô Lam, cảm nhận sự ấm áp và kiên định từ nàng, biết rằng mình không đơn độc trên con đường đầy gian nan này.
Sau khi mặt trời lên cao, rọi những tia nắng chói chang xua tan hết màn sương, Tần Mặc và Tô Lam rời khỏi Cầu Đá Vọng Cảnh. Họ không nán lại Thiết Giáp Thành quá lâu, dù nơi đây đã trở thành một biểu tượng sống động cho triết lý của Hiền Giả. Những gì cần chiêm nghiệm đã chiêm nghiệm, những bài học cần lĩnh hội đã lĩnh hội. Cả hai trở lại Vạn Kiếm Thành, không phải để tìm kiếm thêm điều gì, mà là để tìm một nơi yên tĩnh để suy ngẫm và sắp xếp lại những dòng tư tưởng đang cuộn chảy trong tâm trí. Họ tìm đến Tàng Khí Các, một tòa nhà đá kiên cố nằm sâu trong lòng Vạn Kiếm Thành, nơi vô số binh khí cổ xưa yên lặng nằm chờ đợi, từ những thanh kiếm han gỉ đã qua bao trận mạc đến những pháp bảo sáng loáng cất giữ linh khí dồi dào. Không gian nơi đây mang một vẻ nghiêm nghị, lạnh lẽo đặc trưng của kim loại, nhưng cũng phảng phất mùi sắt, dầu bảo quản và một thứ linh khí cổ xưa, khiến lòng người thêm tĩnh lặng. Tiếng gió nhẹ rít qua những khe hở, đôi khi mang theo tiếng kim loại va chạm rất khẽ từ những thanh kiếm tựa vào nhau, như một lời thì thầm từ quá khứ.
Tô Lam, với vẻ mặt trầm tư, tiếp tục bày tỏ suy nghĩ, phân tích những điểm tương đồng và khác biệt giữa triết lý của Hiền Giả và con đường mà Thiên Diệu Tôn Giả đang theo đuổi. Nàng đứng giữa hàng vạn binh khí, cảm nhận từng luồng linh khí yếu ớt tỏa ra từ chúng, như đang lắng nghe ý chí của từng thanh kiếm. “Những gì Thiên Diệu Tôn Giả đang làm,” nàng nói, giọng rõ ràng, mạch lạc, “là ép buộc vạn vật phải ‘lên tiên’, phải ‘thăng cấp’ theo một khuôn mẫu duy nhất. Hắn tin rằng chỉ khi đạt đến đỉnh cao tuyệt đối, vạn vật mới có giá trị. Còn Hiền Giả, người đã giúp Cổ Kiếm Hồn, giúp Thiết Giáp Thành Linh tìm ra giá trị trong bản chất của chính mình, trong sự tồn tại nguyên thủy của chúng. Đó là sự khác biệt cốt lõi, Tần Mặc. Một bên là sự tha hóa, một bên là sự cân bằng.”
Tần Mặc lắng nghe, đôi mắt sâu thẳm ánh lên sự chiêm nghiệm. Hắn khẽ thở dài, bước đến bên một giá kiếm cổ, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua một thanh trường kiếm đã nhuốm màu thời gian. “Con đường của Hiền Giả khó khăn hơn, nhưng cũng bền vững hơn, Tô Lam. Nó đòi hỏi sự tôn trọng và thấu hiểu. Giống như một thanh kiếm, giá trị của nó không nằm ở việc nó có thể hóa rồng hay không, có thể biến thành linh khí vô biên hay không, mà ở sự sắc bén, kiên trung của nó, ở khả năng bảo vệ, khả năng khai phá, khả năng cùng chủ nhân trải qua sinh tử. Khi một thanh kiếm quên mất bản chất ‘kiếm’ của mình để truy cầu ‘tiên’, nó sẽ trở nên lệch lạc, mất đi ý nghĩa thực sự của sự tồn tại.” Hắn nói, giọng điệu bình thản nhưng chứa đựng triết lý sâu sắc, mỗi lời đều có trọng lượng.
Tô Lam gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt nàng kiên định như lưỡi kiếm. “Ngươi nói đúng. Ta đã từng nghĩ sức mạnh là tất cả. Ta đã từng cho rằng việc tu luyện đến đỉnh cao, đạt đến cảnh giới thăng tiên là mục đích tối thượng của mọi sinh linh, của mọi vật. Nhưng giờ đây, ta hiểu rằng sự cân bằng và bản chất mới là sức mạnh vĩ đại nhất, là cái gốc của mọi sự tồn tại bền vững. Sự truy cầu vô độ chỉ dẫn đến sự hủy diệt. Ta sẽ đi cùng ngươi đến cùng, Tần Mặc. Để bảo vệ cái gốc đó, để lan tỏa chân lý đó.” Nàng đặt tay lên một thanh kiếm cổ, cảm nhận linh khí yên bình tỏa ra từ nó, không còn là sự khao khát thăng cấp mà là sự hài hòa với môi trường xung quanh.
Tần Mặc nhắm mắt lại, tập trung lắng nghe ‘ý chí tồn tại’ xung quanh. Hắn không chỉ nghe thấy tiếng thì thầm của những thanh kiếm, tiếng thở của những viên đá, mà còn cảm nhận được sự dao động linh hồn đang mạnh lên bên trong mình. Đó là một cảm giác quen thuộc, một sự lay động từ một ý thức đã từng bị phong ấn, bị lãng quên, giờ đây đang dần thức tỉnh nhờ những rung động của ‘chân lý thất lạc’ mà Tần Mặc vừa tiếp nhận. Hắc Phong nằm xuống cạnh Tần Mặc, đôi mắt cảnh giác quét quanh không gian Tàng Khí Các. Nó cảm nhận được sự thay đổi trong chủ nhân, cảm nhận được một luồng năng lượng bí ẩn đang hội tụ, nhưng không hề tỏ ra sợ hãi, chỉ trung thành bảo vệ. Không khí trong Tàng Khí Các, vốn đã lạnh lẽo, giờ đây dường như còn trở nên tĩnh lặng hơn, như thể vạn vật cũng đang nín thở chờ đợi điều gì đó sắp xảy ra.
Trong khoảnh khắc Tần Mặc chìm sâu vào chiêm nghiệm, cảm nhận sự dao động linh hồn ngày càng mạnh mẽ, một luồng ánh sáng dịu nhẹ bùng lên giữa các giá kiếm cổ xưa. Ánh sáng ấy không hề chói chang, mà mang một sắc trắng đục, trong suốt như sương, tập trung lại rồi từ từ hiện hữu thành một thực thể mờ ảo. Đó là một hình dáng con người, trẻ trung hơn rất nhiều so với những gì Tần Mặc từng biết về Lục Vô Trần. Đôi mắt của thực thể ấy sáng ngời, không phải là sự sắc lạnh của một tu sĩ mạnh mẽ, cũng không phải là vẻ suy tư u buồn, mà là sự tinh khiết, đầy hy vọng của một tâm hồn vừa được gột rửa. Đó chính là Lục Vô Trần (Linh Hồn Thức Tỉnh) – một phần lý tưởng ban đầu của Lục Vô Trần, phần đã được Tần Mặc thức tỉnh trong hành trình của mình.
Thực thể mờ ảo ấy không nói thành lời, nhưng nó tiến lại gần Tần Mặc, và một ý niệm sâu sắc, rõ ràng như tiếng chuông ngân, trực tiếp truyền vào tâm trí hắn, như một lời nhắc nhở từ ký ức xa xưa, từ bản chất nguyên thủy nhất: *“Hãy nhớ lý do ban đầu của mình. Khát vọng bình dị, chính là con đường chân chính nhất.”*
Tần Mặc đột ngột mở mắt. Hắn không hề kinh ngạc hay sợ hãi, mà thay vào đó là một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể một mảnh ghép cuối cùng trong tâm hồn vừa được đặt vào đúng vị trí. “Lục Vô Trần… Ngươi… Ngươi đã thức tỉnh một phần…” Giọng hắn khẽ khàng, chứa đựng sự xúc động và một niềm vui thầm lặng. Hắn nhìn thực thể mờ ảo ấy, cảm nhận được sự thanh khiết và chân thành mà nó tỏa ra. Đây không phải là Lục Vô Trần bị tha hóa bởi khát vọng thăng tiên, mà là một Lục Vô Trần nguyên bản, một Lục Vô Trần của sự bình dị và chân thật.
Tô Lam, ngay khi luồng sáng xuất hiện, đã nhanh chóng rút thanh kiếm bên hông, ánh mắt cảnh giác quét quanh. Linh khí sắc bén từ thanh kiếm của nàng lan tỏa, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào. Nhưng khi nhìn thấy thực thể mờ ảo ấy tiến lại gần Tần Mặc, và cảm nhận được luồng năng lượng bình yên, không hề có chút ác ý nào tỏa ra, nàng từ từ hạ kiếm. “Đây là… linh hồn của hắn? Nó không có ác ý…” nàng thì thầm, vẻ mặt vẫn còn chút bối rối nhưng cũng tràn đầy sự tò mò. Nàng chưa bao giờ thấy một linh hồn nào lại thuần khiết đến vậy, không vương chút tạp niệm, không vương chút dục vọng.
Lục Vô Trần (Linh Hồn Thức Tỉnh) không đáp lại lời của Tô Lam, ánh sáng từ nó bao trùm lấy Tần Mặc trong chốc lát, như một cái ôm vô hình, truyền đi một thông điệp mạnh mẽ và rõ ràng không chỉ bằng ý niệm mà còn bằng cảm xúc, bằng sự thanh thản và niềm hy vọng. Nó truyền tải một khao khát về sự bình dị, về một cuộc sống không tranh đoạt, không ham muốn vươn cao, mà chỉ đơn thuần là tồn tại, là làm trọn bản chất của mình. Sau đó, nó từ từ tan biến, hòa vào không khí Tàng Khí Các, để lại một cảm giác bình yên sâu lắng và sự thấu suốt lạ thường trong Tần Mặc. Tô Lam hạ hoàn toàn thanh kiếm, nhìn Tần Mặc đầy lo lắng nhưng cũng nhận ra một sự thay đổi tích cực rõ rệt trên khuôn mặt hắn. Ánh mắt Tần Mặc giờ đây càng thêm kiên định, càng thêm sáng rõ, như thể hắn vừa tìm thấy kim chỉ nam cho toàn bộ hành trình của mình.
Đêm đã khuya. Trên đỉnh tường thành Vạn Kiếm Thành, dưới ánh trăng bạc và ngàn sao lấp lánh, Tần Mặc và Tô Lam đứng cạnh nhau. Gió đêm mơn man, mang theo hơi lạnh của kim loại và mùi hương của đá cũ. Thành phố bên dưới đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn những ánh đèn lờ mờ như những đốm lửa nhỏ trong màn đêm vô tận. Bầu trời trong vắt, những chòm sao như những viên ngọc quý được rắc trên tấm màn nhung đen.
Tần Mặc ngước nhìn lên bầu trời sao, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả vũ trụ. Hắn chậm rãi nói, giọng điệu trầm lắng nhưng chứa đựng một sức mạnh nội tại: “Lý do ban đầu… không phải là sức mạnh hay thăng tiên. Mà là sự bình yên, là được là chính mình, là sống trọn vẹn với bản chất cốt lõi.” Hắn quay sang Tô Lam, ánh mắt hắn chạm vào ánh mắt nàng, truyền đi một sự thấu hiểu sâu sắc. “Linh hồn của Lục Vô Trần đã thức tỉnh một phần, đã nhắc nhở ta về điều đó. Hắn, trước khi bị cuốn vào vòng xoáy của sự truy cầu, cũng từng có một khát vọng bình dị, một mong muốn đơn thuần được là chính mình.”
Tô Lam siết chặt tay Tần Mặc, ánh mắt nàng cũng hướng về phía bầu trời sao. Nàng đã trải qua một ngày đầy những cảm xúc và nhận thức mới, và giờ đây, mỗi lời Tần Mặc nói ra đều cộng hưởng mạnh mẽ trong tâm hồn nàng. “Đúng vậy. Chúng ta phải lan tỏa điều này. Phải cho mọi vật, mọi sinh linh biết rằng có một con đường khác, một con đường không cần phải đánh đổi bản chất, không cần phải chối bỏ chính mình để vươn tới một đỉnh cao hư ảo. Một con đường mà sự bình yên và cân bằng mới là giá trị tối thượng.” Nàng tin tưởng tuyệt đối vào điều đó, không chỉ bằng lý trí mà bằng cả trái tim.
Tần Mặc gật đầu. “Vạn Kiếm Thành và Thiết Giáp Thành đã tìm thấy con đường đó. Chúng đã trở thành minh chứng sống động cho ‘chân lý thất lạc’. Nhưng Huyền Vực còn quá rộng lớn, Tô Lam. Còn vô số nơi mà ‘chân lý thất lạc’ đã bị lãng quên hoàn toàn, nơi Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ cuồng vọng khác vẫn đang gieo rắc sự tha hóa, ép buộc vạn vật phải ‘thăng cấp’ theo ý muốn của chúng.” Hắn thở ra một hơi dài, cảm nhận gánh nặng trên vai mình ngày càng lớn, nhưng cũng không hề có chút do dự. “Giờ là lúc chúng ta đi xa hơn, đến những nơi đó. Để gieo lại hạt giống cân bằng, để thức tỉnh những linh hồn đang chìm trong u mê.”
Hắc Phong, nằm dưới chân Tần Mặc, khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, như thể tán đồng với quyết định của chủ nhân. Đôi mắt đỏ rực của nó ánh lên vẻ cảnh giác nhưng cũng đầy quyết tâm. Nó đã sẵn sàng cho một cuộc hành trình mới, một cuộc chiến đấu mới. Tần Mặc và Tô Lam nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao vẫn lấp lánh như những lời hứa hẹn. Họ biết rằng con đường phía trước còn đầy chông gai, đầy hiểm nguy, với những thế lực mạnh mẽ sẽ tìm cách ngăn cản họ. Nhưng giờ đây, trong họ không còn sự sợ hãi, chỉ còn niềm hy vọng vững chắc và một ý chí kiên định. Họ sẵn sàng cho một hành trình mới, mang theo di sản của Hiền Giả, lời nhắc nhở từ linh hồn đã thức tỉnh, và trọng trách lớn lao hơn cả: kiến tạo lại sự cân bằng cho Huyền Vực, để nơi đây không trở thành một thế giới mà vạn vật đều muốn thành tiên và tự hủy diệt. Hạt giống đã bén rễ, và giờ là lúc để chúng đơm hoa kết trái, lan tỏa khắp muôn nơi.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.