Vạn vật không lên tiên - Chương 384: Rào Cản Vô Hình: Tiếng Gọi Từ Trái Tim Sơn Mạch
Trong ánh hoàng hôn đã tắt lịm, khi bóng đêm hoàn toàn bao trùm, nhóm Tần Mặc đã tránh được sự hiện diện cổ xưa kia, vòng qua một khu vực mà dường như chính thời gian cũng phải cúi đầu. Họ không tìm cách đối đầu, không thử dò xét, chỉ đơn thuần là tôn trọng, là lắng nghe lời cảnh báo từ Hắc Phong và cảm giác mà Tần Mặc nhận được. Hắc Phong dẫn họ đến một hõm đất được che chắn bởi rễ của một cây cổ thụ khổng lồ, thân cây to lớn như một tòa thành tự nhiên, sừng sững giữa rừng sâu. Nơi đây, không khí dường như dịu hơn một chút, đủ để họ tạm nghỉ.
Tần Mặc không lập tức chìm vào giấc ngủ. Hắn ngồi tựa lưng vào thân cây sần sùi, đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn mở to, nhìn xuyên qua màn đêm dày đặc, như thể đang cố gắng thấu hiểu những gì vô hình đang ẩn chứa trong không gian tĩnh mịch. Hắn cảm nhận được sự sống mãnh liệt đang lưu chuyển xung quanh, từ những loài côn trùng nhỏ nhất đang rỉ rả dưới lớp lá mục, đến những mạch nước ngầm đang cuộn chảy sâu trong lòng đất, và cả những hơi thở đều đặn của những linh thú đang ẩn mình trong bóng tối. Đó không phải là sự đe dọa, mà là một bản giao hưởng không lời của sự tồn tại, một lời thì thầm vĩnh cửu về vòng tuần hoàn sinh diệt. Mỗi vật đều có một ý chí riêng, nhưng khi hàng vạn ý chí hòa quyện vào nhau, chúng tạo thành một dòng chảy ý thức khổng lồ, một linh hồn chung của cả sơn mạch. Và luồng "ý chí tồn tại" cổ xưa mà hắn cảm nhận được đêm qua chính là một phần của linh hồn vĩ đại ấy, một biểu hiện của sự trường tồn, của bản chất không thể lay chuyển.
Tô Lam, sau một lúc lâu giữ sự cảnh giác cao độ, cũng dần buông lỏng. Nàng không có khả năng cảm nhận sâu sắc như Tần Mặc, nhưng nàng có thể cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, sự tĩnh lặng bất thường sau khi luồng áp lực khổng lồ kia lướt qua. Nàng ngồi đối diện Tần Mặc, ánh mắt dõi theo bóng lưng hắn. Nàng đã từng tự hào về tu vi của mình, về sức mạnh của kiếm đạo, nhưng trong khu rừng này, tất cả dường như trở nên vô nghĩa. Trước sự vĩ đại của tự nhiên, con người chỉ là hạt bụi. Nàng đã trải qua nhiều trận chiến, chứng kiến nhiều kẻ mạnh ngã xuống, nhưng chưa bao giờ cảm thấy mình nhỏ bé đến vậy. Sự "thăng tiên" mà nàng hằng theo đuổi, con đường mà tất cả tu sĩ đều khao khát, dường như đang bị lung lay tận gốc rễ. Liệu có phải những gì nàng tin tưởng bấy lâu nay chỉ là một ảo ảnh? Nàng nhớ lại lời Tần Mặc nói: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Lời ấy, giờ đây, vang vọng trong tâm trí nàng với một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết.
Hắc Phong nằm cuộn tròn gần Tần Mặc, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu, đôi mắt đỏ rực quét một vòng, mũi nó khẽ đánh hơi trong gió. Nó không còn vẻ bồn chồn như lúc nãy, mà thay vào đó là một sự bình tĩnh cảnh giác, như một người lính gác trung thành. Nó đã quen thuộc với những quy luật của rừng, với những hơi thở của các loài linh thú, và nó tin tưởng vào Tần Mặc. Nó biết, chủ nhân của nó không giống bất kỳ con người nào khác.
Đêm dần trôi, nhường chỗ cho bình minh. Những tia sáng đầu tiên yếu ớt xuyên qua tán lá rậm rạp, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên mặt đất ẩm ướt. Sương mù vẫn còn vương vấn, tạo nên một bức màn huyền ảo bao phủ cả khu rừng. Mùi đất ẩm, rêu phong, và nhựa cây tươi nồng nặc trong không khí, pha lẫn với hương thơm dịu nhẹ của những loài hoa dại không tên. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng chim kêu lạ lùng từ sâu trong rừng, tiếng lá cây xào xạc trong gió, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng nguyên thủy, một khúc ca của sự sống.
Tần Mặc khẽ mở mắt. Ánh mắt hắn vẫn trầm tư, nhưng có thêm một tia sáng của sự thấu hiểu. Hắn đã dành cả đêm để lắng nghe, để kết nối với nhịp đập của sơn mạch. Hắn đã cảm nhận được sự bảo vệ, sự đề phòng của khu rừng này đối với những kẻ xâm nhập. "Chúng ta không phải là kẻ thù, nhưng chúng ta là những người lạ," hắn nghĩ thầm. "Và sơn mạch này, không muốn người lạ xâm nhập sâu hơn."
Hắn đứng dậy, nhẹ nhàng phủi đi những chiếc lá khô bám trên y phục. Trang phục đơn giản, vải thô màu xám tro của hắn dường như hòa mình vào màu sắc của rừng. Tô Lam cũng thức giấc, nàng nhìn hắn, gương mặt thanh tú vẫn còn vương chút mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy mong chờ. "Càng vào sâu, ta càng cảm thấy một áp lực vô hình," nàng cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy băn khoăn. "Không phải linh khí, mà là một thứ gì đó khác... Nó không tấn công, nhưng lại khiến ta cảm thấy bị đẩy lùi, như thể có một bàn tay khổng lồ đang ngăn cản ta tiến bước." Nàng là một tu sĩ cấp cao, từng trải qua vô số trận chiến, nhưng chưa bao giờ nàng phải đối mặt với một "thế lực" vô hình và bao trùm đến vậy. Nó không có hình dạng, không có điểm yếu để nàng có thể dùng kiếm chém đứt.
Tần Mặc quay lại nhìn nàng, ánh mắt thấu hiểu. Hắn khẽ gật đầu. "Đó không phải là linh khí, cũng không phải là một loại trận pháp do con người tạo ra, Tô Lam," hắn chậm rãi nói, giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không khí tĩnh lặng của buổi sớm. "Đây là ý chí của chính sơn mạch, không phải kẻ thù, mà là một sự cảnh báo, một sự bảo vệ nguyên thủy. Sơn mạch này, những cây cổ thụ này, những linh thú đang ẩn mình, tất cả đều có chung một ý chí, một khát vọng được bảo vệ sự nguyên vẹn của mình. Chúng không muốn bất kỳ sự can thiệp nào từ bên ngoài, đặc biệt là từ những kẻ mang theo dục vọng chinh phục." Hắn đưa tay chạm nhẹ vào thân cây sần sùi cạnh đó, cảm nhận dòng nhựa sống đang luân chuyển dưới lớp vỏ khô cứng. "Đây là lời nhắc nhở, không phải lời thách đấu."
Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng, như thể đồng tình với lời của Tần Mặc. Nó cọ đầu vào chân hắn, rồi ngước đôi mắt đỏ rực lên nhìn sâu vào khu rừng phía trước. Có điều gì đó đang chờ đợi họ, một thử thách không thể dùng vũ lực để vượt qua.
Tô Lam lắng nghe Tần Mặc, đôi mắt phượng của nàng ánh lên sự suy ngẫm. Những lời hắn nói đã vượt ra ngoài mọi giáo điều mà nàng từng được học. Trong thế giới tu luyện, sức mạnh là tất cả. Nếu có một rào cản, người ta sẽ dùng linh lực cường đại để phá vỡ nó, dùng trận pháp tinh xảo để vượt qua nó, hoặc dùng linh đan diệu dược để tăng cường bản thân. Nhưng Tần Mặc lại nói về "ý chí", về "sự bảo vệ nguyên thủy", về việc "lắng nghe". Điều đó hoàn toàn xa lạ với thế giới quan của nàng. "Ý chí của sơn mạch... Vậy là, ta không thể dùng linh lực để phá vỡ nó sao?" nàng hỏi, giọng nói vẫn còn chút hoài nghi.
Tần Mặc khẽ lắc đầu. "Ngươi có thể phá vỡ, nhưng đó sẽ là sự cưỡng ép. Và khi cưỡng ép một ý chí tồn tại mạnh mẽ như vậy, ngươi sẽ phải trả một cái giá tương xứng. Hơn nữa," hắn dừng lại, nhìn sâu vào ánh mắt Tô Lam, "chúng ta đến đây để tìm kiếm sự cân bằng, không phải để phá hủy. Chúng ta cần sự chấp thuận, không phải sự chinh phục."
Hắn nhắm mắt lại lần nữa, hít thở thật sâu, cảm nhận từng luồng không khí trong lành, ẩm ướt tràn vào lồng ngực. Tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng chim hót, tiếng lá cây xào xạc, tất cả dường như trở nên rõ ràng hơn, gần gũi hơn. Tần Mặc cố gắng hòa mình vào nhịp điệu của khu rừng, để ý chí của hắn không còn là một ý chí cá nhân đơn lẻ, mà là một phần của tổng thể vĩ đại ấy. Hắc Phong, lúc này, cũng bồn chồn hơn, nó cào móng xuống đất, ánh mắt liên tục quét qua những tán cây rậm rạp, như thể có một thứ gì đó vô hình đang đến gần, hoặc đang mạnh mẽ hơn.
Tô Lam đứng cạnh, cố gắng cảm nhận luồng linh khí biến đổi. Nàng có thể cảm nhận được một sự biến động tinh tế trong không khí, một loại áp lực vô hình đang dần tăng lên, khiến nàng cảm thấy khó thở. Nó không phải là linh khí thuộc tính nào cụ thể, không phải là sát khí, mà là một sự "từ chối" thuần túy, một sự "cảnh báo" trầm lặng nhưng kiên quyết. Nàng cảm thấy các mạch linh lực trong cơ thể mình đang bị chèn ép, mặc dù nàng không bị tấn công trực tiếp. Đây thực sự là một trải nghiệm hoàn toàn mới lạ đối với một tu sĩ như nàng, người đã quen với việc chiến đấu và chinh phục.
***
Thời gian trôi đi, khi mặt trời đã lên cao, xuyên qua những kẽ lá, tạo nên những vệt sáng vàng óng trên nền rừng ẩm ướt. Sương mù vẫn còn dày đặc ở những nơi khuất nắng, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, mơ hồ. Nhóm Tần Mặc tiếp tục hành trình, tiến sâu hơn vào vùng lõi của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Càng đi, Tần Mặc càng cảm nhận rõ ràng hơn về "rào cản vô hình" mà Tô Lam đã nhắc đến. Nó không phải là một bức tường vững chắc, cũng không phải là một lực đẩy mạnh bạo, mà là một sự hiện diện tinh tế nhưng kiên định, như một dòng chảy ngầm đang cố gắng uốn nắn mọi thứ theo hướng của nó.
Họ đến một khu vực mà mọi giác quan của Hắc Phong đều báo động. Con sói đen khổng lồ đột ngột dừng lại, bộ lông đen tuyền của nó dựng đứng lên, đôi mắt đỏ rực mở to, nhìn chằm chằm vào khoảng không phía trước. Một tiếng gầm gừ trầm thấp thoát ra từ cổ họng nó, không mang vẻ hung hăng mà như một sự bối rối, một sự khó chịu sâu sắc. Nó cố gắng bước tiếp, nhưng dường như bị một lực cản vô hình đẩy lùi. Mỗi bước chân của nó đều trở nên nặng nề, cơ thể nó nghiêng ngả như thể đang chống lại một cơn gió vô hình mạnh mẽ. Móng vuốt của nó cào xuống nền đất ẩm ướt, để lại những vết cào sâu.
Tô Lam cũng cảm nhận được điều tương tự, nhưng ở một mức độ mạnh mẽ hơn nhiều. Một áp lực vô hình, không có bất kỳ dấu hiệu trận pháp hay linh lực nào, nhưng lại gây ra một sức ép khủng khiếp lên tâm trí và cơ thể nàng. Nàng cảm thấy như có hàng ngàn sợi tơ vô hình đang siết chặt lấy nàng, cố gắng ép nàng quay ngược trở lại. Linh khí trong cơ thể nàng bắt đầu hỗn loạn, không thể vận chuyển một cách trôi chảy. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nàng phải vận chuyển linh lực để chống lại áp lực, nhưng nó dường như không có tác dụng. Nó không phải là một cuộc tấn công, mà là một sự "khước từ" thuần túy.
"Thật kỳ lạ..." Tô Lam thốt lên, giọng nàng có chút run rẩy, ánh mắt không thể che giấu sự kinh ngạc và một chút sợ hãi. "Cảm giác như có một bàn tay khổng lồ đang đẩy chúng ta ra ngoài. Đây là sức mạnh gì? Ta chưa từng đối mặt với thứ gì như thế này. Nó không có hình dạng, không có linh lực, nhưng lại mạnh mẽ đến khó tin!" Nàng cố gắng rút thanh kiếm bên hông, nhưng tay nàng dường như bị một lực vô hình ghì chặt, không thể nhấc lên. Nàng cảm thấy mình đang đứng trước một bức tường vô hình, một bức tường được dệt nên từ chính bản chất của khu rừng.
Tần Mặc đặt tay lên thân cây cổ thụ gần đó. Thân cây to lớn đến mức phải hai mươi người ôm mới xuể, vỏ cây sần sùi, phủ đầy rêu phong xanh biếc. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng thấu hiểu "lời thì thầm" của rào cản. Luồng "ý chí tồn tại" mà hắn cảm nhận được bây giờ mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nó là một tiếng gầm gừ trầm thấp, một lời cảnh báo từ sâu thẳm tâm hồn của sơn mạch. Nó không mang theo sự thù địch, mà là một sự bảo vệ bản năng, một sự tự vệ của chính khu rừng đối với những kẻ xâm nhập.
"Không phải sức mạnh đối kháng, Tô Lam, mà là ý chí," Tần Mặc chậm rãi nói, giọng hắn bình thản nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. "Ý chí của sự tồn tại, của sự bảo vệ. Sơn mạch này không muốn chúng ta tiến vào, không muốn bất kỳ ai quấy rầy sự cân bằng nguyên thủy của nó. Đây là tiếng nói của những linh hồn cổ xưa, của những cây cối đã sống qua hàng ngàn năm, của những linh thú đã tồn tại qua bao thế hệ. Chúng đang cùng nhau tạo ra bức tường vô hình này, không phải để giết chóc, mà để duy trì sự yên bình."
Hắc Phong khẽ gầm gừ lần nữa, nhưng tiếng gầm gừ lần này mang vẻ van xin hơn là hung hăng. Nó quay đầu nhìn Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối. Nó biết Tần Mặc có thể hiểu được những gì mà nó và khu rừng đang cảm nhận. Tô Lam nhìn Tần Mặc, ánh mắt nàng đầy băn khoăn. Những lời hắn nói đang phá vỡ mọi định luật mà nàng từng biết. Không linh lực, không trận pháp, chỉ là "ý chí"? Điều đó thật khó tin, nhưng nàng có thể cảm nhận được áp lực vô hình đang đè nặng lên mình là có thật.
Tần Mặc vẫn giữ tay trên thân cây. Hắn không vận chuyển linh lực, không cố gắng chống cự. Thay vào đó, hắn buông lỏng toàn bộ cơ thể, để tâm trí mình hòa vào dòng chảy của khu rừng. Hắn lắng nghe tiếng gió rì rào qua tán lá, tiếng nước chảy róc rách từ xa, tiếng côn trùng rỉ rả dưới đất. Hắn cảm nhận sự kiên cường của đá tảng, sự vươn lên của cây cổ thụ, sự sống động của từng chiếc lá, từng giọt sương. Hắn không còn là Tần Mặc, một con người, mà là một phần của khu rừng, một nhịp đập trong trái tim vĩ đại của nó.
Dần dần, luồng "ý chí tồn tại" mà Tần Mặc cảm nhận được bắt đầu thay đổi. Từ sự cảnh báo, nó chuyển sang sự dò xét, rồi đến sự chấp nhận. Hắn không nói gì, chỉ đơn thuần là gửi đi một thông điệp vô hình, một lời thỉnh cầu từ sâu thẳm tâm hồn hắn: "Chúng ta đến không phải để cướp đoạt, không phải để phá hoại. Chúng ta đến để lắng nghe, để tìm kiếm sự cân bằng. Chúng ta tôn trọng sự tồn tại của các ngươi, và chúng ta muốn hiểu."
Thời gian dường như ngưng đọng. Áp lực vô hình vẫn còn đó, nhưng nó không còn mang vẻ từ chối gay gắt nữa, mà thay vào đó là một sự chờ đợi, một sự cân nhắc. Tô Lam vẫn phải chống đỡ, nhưng nàng cảm thấy áp lực không còn tăng lên nữa. Nàng nhìn Tần Mặc, người đang đứng bất động, như một pho tượng được tạc từ đá, nhưng từ người hắn lại tỏa ra một luồng khí tức bình yên đến lạ lùng, hòa mình vào không gian xung quanh. Hắc Phong cũng không còn gầm gừ, nó chỉ khẽ rên rỉ, sau đó lại cuộn mình xuống, đôi mắt vẫn mở to, nhưng đã không còn vẻ bồn chồn. Tiếng chim hót xa xăm, tiếng côn trùng rỉ rả, tất cả đều trở nên rõ nét hơn, như thể khu rừng đang nín thở lắng nghe.
***
Cuối trưa, khi mặt trời đã dịch chuyển về phía tây, những tia nắng vàng óng đã xuyên qua được lớp sương mù dày đặc, rải rắc xuống nền rừng những mảng sáng rực rỡ. Không khí không còn ẩm ướt và lạnh lẽo như buổi sáng, mà trở nên trong lành, ấm áp hơn. Mùi đất ẩm và cây cỏ vẫn còn đó, nhưng đã dịu đi, nhường chỗ cho hương thơm của những loài hoa dại nở muộn.
Tần Mặc nhẹ nhàng rút tay khỏi thân cây cổ thụ. Hắn mở mắt, ánh mắt hắn bình thản nhưng sâu thẳm, như thể vừa trải qua một cuộc hành trình dài vào sâu trong tâm hồn của vạn vật. Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi hắn, một nụ cười không có chút kiêu ngạo nào, chỉ là sự thấu hiểu và lòng biết ơn. Hắn đã lắng nghe, và đã được lắng nghe.
"Chúng ta không đến để cướp đoạt, mà để lắng nghe và tìm kiếm sự cân bằng..." Tần Mặc thì thầm, giọng hắn nhẹ như làn gió thoảng, như thể đang nói chuyện với chính khu rừng, với những linh hồn vô hình đang bao bọc lấy họ. "Chúng ta không mang theo ý định xấu xa, chỉ là sự tò mò và lòng tôn kính."
Ngay khi lời hắn vừa dứt, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Áp lực vô hình đang đè nặng lên Tô Lam và Hắc Phong đột nhiên dịu đi, rồi hoàn toàn biến mất, như thể một tảng băng khổng lồ vừa tan chảy. Nàng cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, linh khí trong kinh mạch lại lưu chuyển trôi chảy như thường lệ. Nàng nhìn Tần Mặc với ánh mắt không thể tin được.
Hắc Phong, đang nằm cuộn tròn, đột ngột ngẩng đầu lên. Nó không còn vẻ bồn chồn hay gầm gừ nữa. Thay vào đó, nó nhẹ nhàng đứng dậy, rụt rè tiến lại gần Tần Mặc, sau đó dùng cái đầu to lớn của mình cọ nhẹ vào chân hắn, như một lời cảm ơn, một sự chấp nhận. Đôi mắt đỏ rực của nó giờ đây ánh lên sự bình yên và tin tưởng.
"Anh... đã làm gì?" Tô Lam hỏi, giọng nàng đầy kinh ngạc, gần như thì thầm. Nàng nhìn xung quanh, không còn cảm thấy sự nặng nề hay sự từ chối nữa. Khu rừng vẫn rậm rạp và bí ẩn, nhưng không khí đã trở nên dễ chịu hơn, như thể một cánh cửa vô hình vừa được mở ra. "Áp lực đã biến mất... Thật không thể tin được." Nàng đã chứng kiến Tần Mặc làm nhiều điều kỳ lạ, nhưng lần này, hắn đã phá vỡ mọi quy luật mà nàng từng biết về tu luyện và đối kháng. Hắn không dùng sức mạnh, mà dùng sự thấu hiểu.
Tần Mặc khẽ lắc đầu, nụ cười vẫn vương trên môi. "Ta chỉ lắng nghe, và để chúng hiểu rằng chúng ta không phải là mối đe dọa." Hắn không giải thích nhiều, bởi vì những điều này không thể diễn tả bằng lời. Nó là một sự kết nối tâm linh, một sự hòa hợp giữa ý chí của con người và ý chí của vạn vật.
Trước mặt họ, giữa những tán cây rậm rạp, một lối đi mờ ảo hiện ra. Những dây leo chằng chịt, những bụi cây rậm rạp dường như khẽ tách ra, không phải do một lực lượng nào đó kéo chúng, mà như thể chúng tự nguyện mở đường. Ánh nắng từ phía trên chiếu xuống lối đi, tạo nên một đường hầm ánh sáng huyền ảo, mời gọi. Đó không phải là một con đường được tạo ra bởi bàn tay con người, mà là một lối đi được ban tặng bởi chính sơn mạch, bởi ý chí của vạn vật.
Tần Mặc quay sang Tô Lam, ánh mắt hắn đầy sự tin tưởng. "Chúng ta có thể đi tiếp rồi." Hắn ra hiệu cho nàng, rồi bước đi đầu tiên, không phải phá vỡ, mà là được chấp nhận. Hắn bước đi chậm rãi, nhẹ nhàng, mỗi bước chân đều mang theo sự tôn trọng đối với mảnh đất này. Hắc Phong theo sát phía sau hắn, đôi mắt vẫn cảnh giác nhưng không còn vẻ lo lắng.
Tô Lam nhìn theo Tần Mặc, lòng nàng dâng lên vô vàn cảm xúc phức tạp. Sự kinh ngạc, sự nghi ngờ, và cả một tia hy vọng mới. Nàng đã từng nghĩ rằng con đường thăng tiên là con đường duy nhất để đạt đến sự vĩnh cửu và sức mạnh tối thượng. Nhưng giờ đây, nàng đang chứng kiến một con đường khác, một con đường của sự hòa hợp, của sự cân bằng, một con đường mà có thể còn vĩ đại hơn cả sự thăng thiên mà nàng hằng theo đuổi. Nàng không còn cảm thấy áp lực từ khu rừng, mà thay vào đó là một sự bao dung, một sự chấp nhận. Nàng nắm chặt chuôi kiếm, nhưng không phải để chiến đấu, mà để làm chỗ dựa cho chính mình, cho những suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí nàng. Nàng đã sẵn sàng để theo Tần Mặc, để khám phá sâu hơn vào bí ẩn của Linh Thú Sơn Mạch, nơi mà những triết lý cổ xưa về sự tồn tại đang được viết lại bằng chính sự sống của vạn vật.
Họ tiến vào lối đi mờ ảo, bóng dáng họ dần chìm vào sâu thẳm của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Phía trước họ, không chỉ là những nguy hiểm tiềm tàng của linh thú hay những cạm bẫy tự nhiên, mà còn là một thế giới hoàn toàn mới, nơi mà Tần Mặc sẽ tiếp tục chứng minh rằng "ý chí tồn tại" của vạn vật có thể vượt qua mọi giới hạn, kể cả khát vọng thăng tiên. Và sâu thẳm trong khu rừng này, có lẽ Mộc Lâm Chủ, người bảo vệ của nó, hoặc thậm chí là những tồn tại cổ xưa hơn, đang chờ đợi để lắng nghe câu chuyện của họ, về một con đường cân bằng mới cho Huyền Vực.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.