Vạn vật không lên tiên - Chương 383: Rừng Nguyên Sinh Bất Tận: Khúc Ca Của Sự Sống và Cái Chết
Bình minh đầu tiên trong Linh Thú Sơn Mạch đã hé rạng, xua đi màn đêm dày đặc. Sương mù vẫn còn vương vấn trên những tán lá cổ thụ, tạo nên một bức tranh huyền ảo, nơi ánh sáng yếu ớt của ngày mới chật vật len lỏi qua lớp màn bạc. Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong đã rời khỏi nơi hạ trại tạm bợ bên con suối, tiếp tục hành trình tiến sâu hơn vào vùng đất hoang sơ này. Không khí buổi sớm mang theo cái lạnh ẩm đặc trưng của rừng già, cùng với mùi đất ẩm, rêu phong và nhựa cây nồng nàn, thanh khiết như hơi thở đầu tiên của tạo hóa. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng từ đêm qua giờ đây đã nhường chỗ cho những bản giao hưởng mới: tiếng chim lạ lùng từ sâu thẳm khu rừng vọng ra, tiếng lá cây xào xạc trong gió như lời thì thầm của ngàn năm, và tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ, như mạch đập của chính khu rừng.
Tần Mặc bước đi chậm rãi, đôi mắt hắn không ngừng quan sát, nhưng tâm trí hắn lại chìm sâu vào một thế giới khác. Hắn liên tục dừng lại, nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, để mọi giác quan mình mở rộng. Khu rừng này không giống bất kỳ nơi nào hắn từng đi qua. Mỗi bước chân, mỗi hơi thở đều như đang chạm vào hàng ngàn hàng vạn "ý chí tồn tại" đan xen vào nhau, tạo thành một tấm thảm sống động và phức tạp đến choáng ngợp. Hắn cảm nhận được sự kiên cường của những thân cây cổ thụ cao vút, thân to lớn như những tòa thành tự nhiên, rễ bám sâu vào lòng đất mẹ, giữ vững vị thế qua bao mùa bão giông. Hắn nghe được sự vươn mình mạnh mẽ của những dây leo chằng chịt, cố gắng tìm kiếm ánh sáng, sự sinh sôi không ngừng nghỉ của thảm thực vật dưới chân, và cả sự mục rữa âm thầm của những thân cây đã ngã xuống, trả lại dưỡng chất cho đất mẹ.
"Nơi đây... mọi thứ đều có một câu chuyện dài hơn rất nhiều," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm thấp, như thể đang sợ làm vỡ tan sự yên bình thiêng liêng của khu rừng. Hắn chạm tay vào một thân cây khổng lồ phủ đầy rêu phong, cảm nhận sự thô ráp, lạnh lẽo nhưng cũng đầy sức sống. "Không phải là tranh đấu để tồn tại, mà là hòa mình vào dòng chảy tồn tại. Mọi thứ đều nương tựa vào nhau, không có sự độc lập tuyệt đối, cũng không có sự hủy diệt hoàn toàn." Hắn cảm nhận được sự cộng sinh kỳ diệu giữa cây và các loài nấm mốc, giữa thân cây mục và vô số côn trùng đang bận rộn làm nhiệm vụ của mình. Đó là một vòng tuần hoàn hoàn hảo, không có sự lãng phí, không có sự dư thừa, mỗi sinh linh đều có vị trí và ý nghĩa riêng.
Tô Lam đi sau hắn, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng không ngừng quan sát cảnh vật xung quanh. Nàng chưa bao giờ thấy một khu rừng nào hùng vĩ và nguyên sơ đến vậy. Những cây cổ thụ cao chọc trời, tán lá rậm rạp che khuất gần hết ánh sáng mặt trời, khiến cho không gian dưới tán cây luôn mờ ảo, huyền bí. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng nguyên thủy, mạnh mẽ toát ra từ mỗi ngọn cây, mỗi tảng đá, mỗi giọt nước. Nó khác xa với những khu rừng nàng từng thấy ở các vùng đất của con người, nơi luôn có dấu vết can thiệp, khai phá của tu sĩ hay phàm nhân. Ở đây, vạn vật dường như không bị ràng buộc bởi bất kỳ quy tắc nhân tạo nào, chúng tự do phát triển theo bản tính nguyên thủy nhất của mình.
"Ta chưa từng thấy một nơi nào... nguyên thủy và mạnh mẽ đến vậy," Tô Lam khẽ thốt lên, giọng nàng pha lẫn sự ngạc nhiên và một chút hoài nghi. Nàng rút kiếm ra một cách vô thức, chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo lạnh buốt trong tay, nhưng nàng nhanh chóng nhận ra hành động đó là vô nghĩa ở nơi này. Nàng lại cất kiếm đi, ánh mắt xa xăm nhìn vào những thân cây khổng lồ. "Nó khác xa những gì ta được dạy về sự 'tiến hóa'. Ở những thư viện của môn phái ta, sự 'tiến hóa' luôn được gắn liền với việc 'khai linh', 'thăng cấp', 'vượt qua giới hạn bản chất'. Nhưng ở đây, mọi thứ dường như đã đạt đến đỉnh điểm của sự tồn tại theo một cách khác, mà không cần phải 'vượt qua' bất cứ thứ gì." Nàng bắt đầu suy ngẫm về những giáo điều mình được học. Những lời giảng về "thăng tiên" bỗng trở nên nhỏ bé và có phần lệch lạc khi đứng trước sự vĩ đại, tự tại của khu rừng này. Sự "ý chí tồn tại" ở đây không phải là khát khao biến đổi, mà là khát khao được là chính mình, được giữ gìn bản chất nguyên thủy.
Hắc Phong dẫn đầu đoàn người, bộ lông đen tuyền của nó nổi bật giữa màu xanh thẫm của rừng. Đôi tai nó vểnh lên, liên tục xoay chuyển để thu nhận mọi âm thanh, chiếc mũi nhạy bén không ngừng đánh hơi, dò xét. Thỉnh thoảng, nó khẽ gầm gừ một tiếng trầm thấp khi ngửi thấy mùi lạ hoặc cảm nhận được sự hiện diện của một sinh vật nào đó ẩn mình trong bụi cây rậm rạp. Tiếng gầm của nó không mang vẻ hung hăng, mà giống như một lời cảnh báo, một sự khẳng định chủ quyền của loài vật am hiểu rừng sâu. Hắc Phong như một phần không thể tách rời của khu rừng này, một linh thú mang trong mình bản năng hoang dã, dẫn lối cho những kẻ xa lạ như Tần Mặc và Tô Lam. Nó uyển chuyển lách qua những bụi cây, luồn lách qua những gốc rễ cổ thụ, luôn giữ một khoảng cách vừa phải, đủ để dẫn đường mà không làm xáo trộn sự tập trung của Tần Mặc. Mỗi hành động của nó đều cho thấy sự am hiểu sâu sắc về môi trường này, nơi mà mọi sinh vật đều phải sống theo quy luật khắc nghiệt nhưng công bằng của tự nhiên. Cô bé Tiểu Thảo trên vai Tần Mặc cũng khẽ rung rinh, những chiếc lá nhỏ trên đầu cô bé dường như cũng đang hấp thụ lấy những luồng năng lượng nguyên thủy của khu rừng. Cô bé im lặng, ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, đôi mắt to tròn long lanh như muốn ghi nhớ mọi điều mà hắn đang cảm nhận.
Khi nhóm Tần Mặc tiếp tục hành trình, mặt trời đã lên cao hơn một chút, những tia nắng yếu ớt bắt đầu xuyên qua tán lá dày đặc, tạo thành những vệt sáng lung linh trên nền đất ẩm ướt. Họ dừng chân bên một dòng suối nhỏ, nước trong vắt đến mức có thể nhìn thấy từng viên sỏi dưới đáy. Dòng suối chảy róc rách, tạo nên một âm thanh êm dịu, xoa dịu đi sự căng thẳng bủa vây trong khu rừng sâu thẳm.
Tần Mặc quỳ xuống bên bờ suối, dùng ngón tay vọc vào dòng nước mát lạnh. Hắn chỉ cho Tô Lam thấy một loài thực vật kỳ lạ mọc ven suối, những chiếc lá xanh thẫm của chúng phát ra một thứ ánh sáng lờ mờ, yếu ớt, như hàng ngàn vì sao nhỏ đang ẩn mình giữa ban ngày. "Ngươi xem, Tô Lam," hắn nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. "Những loài cây này hấp thụ tinh hoa của đất trời, của dòng suối, và trả lại ánh sáng cho khu rừng, ngay cả khi nó không thể vươn tới ánh mặt trời."
Hắn tiếp tục chỉ tay về phía một thân cây cổ thụ đã ngã đổ, mục ruỗng. Trên đó, một đàn côn trùng nhỏ bé, màu sắc sặc sỡ đang bận rộn đục khoét, phân hủy lớp gỗ mục nát. Những cây nấm đủ hình dáng, màu sắc cũng mọc lên tua tủa, tỏa ra mùi hương của đất và sự sống. "Chúng ta thường nhìn thấy sự sống và cái chết như hai thái cực đối lập, không thể dung hòa," Tần Mặc trầm tư nói, ánh mắt hắn dõi theo đàn côn trùng. "Nhưng ở đây, chúng là một chu trình hoàn hảo, không ngừng nghỉ. Cái chết không phải là kết thúc, mà là khởi đầu cho sự sống mới. Thân cây này ngã xuống, nhưng nó lại nuôi dưỡng hàng ngàn sinh linh khác. Mỗi phần tử, dù là cây cổ thụ hay con côn trùng bé nhỏ, đều có vị trí và ý nghĩa của nó trong bản giao hưởng vĩ đại này."
Hắn cảm nhận được "ý chí tồn tại" của thân cây mục, không còn là sự vươn lên mạnh mẽ, mà là sự chấp nhận buông bỏ, sự hòa mình vào đất mẹ, để những sinh linh khác có thể tiếp tục tồn tại. Hắn cảm nhận được "ý chí tồn tại" của đàn côn trùng, đó không phải là sự tham lam nuốt chửng, mà là sự hoàn thành một nhiệm vụ thiêng liêng, một mắc xích không thể thiếu trong chuỗi sinh tồn. Hắn hiểu rằng, trong cái chết của một vật, một sự sống khác đã được nảy mầm. Đây chính là "cân bằng bản chất" mà hắn vẫn luôn tìm kiếm, không cần ép buộc, không cần tranh đoạt, mà là một sự hài hòa tự nhiên, nơi vạn vật đều có thể là chính nó.
Tô Lam ngồi xuống bên cạnh Tần Mặc, đôi mắt phượng của nàng vẫn không rời khỏi cảnh tượng trước mặt. Nàng đã từng chứng kiến vô số kỳ trân dị bảo, vô số cảnh giới tu luyện cao siêu, nhưng chưa bao giờ một khung cảnh bình dị như vậy lại khiến nàng phải suy nghĩ nhiều đến thế. Những lời của Tần Mặc, cùng với những gì nàng đang chứng kiến, đã dần làm lung lay những nền tảng tri thức mà nàng đã dày công xây dựng. "Ta bắt đầu hiểu... tại sao vạn vật lại có thể tồn tại mà không cần 'thăng tiên'," nàng khẽ thở dài, giọng nói mang theo một chút trầm tư. Ánh mắt nàng xa xăm, như đang nhìn xuyên qua những tán lá rậm rạp, xuyên qua những giáo điều đã ăn sâu vào tâm trí nàng. "Có lẽ, sự vĩ đại không nằm ở việc đạt đến một cảnh giới nào đó, mà ở việc giữ gìn bản chất của mình. Không phải là trở thành thứ gì đó khác biệt, mà là hoàn thiện cái mà mình đã là." Nàng đã từng nghĩ rằng việc tu luyện để thăng cấp, để trở nên mạnh mẽ hơn, là con đường duy nhất để đạt đến sự vĩ đại. Nhưng khu rừng này đã cho nàng thấy một triết lý khác: sự vĩ đại nằm trong sự hài hòa, trong việc chấp nhận vai trò của mình trong một tổng thể lớn hơn.
Hắc Phong nằm xuống bên cạnh Tần Mặc, bộ lông đen tuyền của nó gần như hòa lẫn vào màu đất ẩm. Nó rũ đôi tai xuống, lim dim mắt, nhưng thỉnh thoảng vẫn khẽ vểnh tai nghe ngóng, giữ một vẻ cảnh giác tự nhiên của loài linh thú. Nó không nói gì, nhưng sự hiện diện của nó như một minh chứng sống động cho những lời Tần Mặc vừa nói. Nó là một linh thú, một sinh vật hoang dã, và nó không cần phải "nhân hóa" hay "thăng tiên" để trở nên vĩ đại. Sự vĩ đại của nó nằm ở bản năng, ở sức mạnh nguyên thủy, ở sự hòa hợp với quy luật của rừng xanh. Tiểu Thảo trên vai Tần Mặc khẽ lay động, những chiếc lá nhỏ trên tóc cô bé dường như cũng đang "lắng nghe" những lời sâu sắc của Tần Mặc và Tô Lam, hấp thụ triết lý về sự cân bằng và bản chất.
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm màu cam đỏ lên những tán lá cây cổ thụ cao vút, khu rừng Nguyên Sinh Bất Tận càng trở nên bí ẩn và uy nghiêm hơn bao giờ hết. Không khí dần trở nên mát mẻ hơn, mang theo hơi lạnh của đêm tối sắp về. Tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng chim đêm bắt đầu cất lên, hòa vào tiếng gió lướt qua kẽ lá, tạo nên một bản giao hưởng hoang dã nhưng đầy mê hoặc.
Hắc Phong đang đi phía trước bỗng dừng lại đột ngột. Bộ lông đen tuyền của nó dựng đứng lên, đôi mắt đỏ rực mở to, nhìn chằm chằm vào sâu thẳm bóng tối đang bao trùm phía trước. Một tiếng gầm gừ trầm thấp, gần như không thể nghe thấy, thoát ra từ cổ họng nó, không mang vẻ hung hăng mà như một sự tôn trọng, xen lẫn cảnh báo. Có đi���u gì đó, một sự hiện diện nào đó, đang ẩn mình trong màn đêm.
Tần Mặc lập tức cảm nhận được sự thay đổi. Một luồng "ý chí tồn tại" cổ xưa, mạnh mẽ đến khó tin, lướt qua tâm trí hắn. Nó không phải là ý chí của một linh thú cụ thể, mà như là hơi thở của chính khu rừng, một dòng năng lượng nguyên thủy, bất diệt, đã tồn tại qua bao thế kỷ. Nó lớn hơn, hùng vĩ hơn nhiều lần so với bất cứ "ý chí tồn tại" nào hắn từng cảm nhận. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng định hình. Đó là một sự hiện diện đã vượt qua khái niệm về thời gian và không gian, một sự tồn tại đã hòa mình vào chính bản chất của vùng đất này. Nó không mang theo sự thù địch, cũng không có vẻ thân thiện, chỉ đơn thuần là sự "tồn tại".
"Uy lực... cổ xưa," Tần Mặc thì thầm, giọng hắn đầy kinh ngạc và một chút sợ hãi trước sự vĩ đại đó. Hắn cảm thấy mình nhỏ bé lạ thường trước luồng ý chí này. "Rừng này... có những linh hồn đã sống qua bao thế kỷ, vượt xa sự hiểu biết của chúng ta." Hắn biết, đây không phải là một loài thú bình thường, mà là một thực thể đã đạt đến cảnh giới mà ngay cả những tu sĩ mạnh nhất cũng khó lòng chạm tới. Nó có thể là Mộc Lâm Chủ, người bảo vệ rừng mà họ đang tìm kiếm, hoặc thậm chí là một tồn tại còn cổ xưa hơn.
Tô Lam cũng cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Một áp lực vô hình đè nặng lên vai nàng, khiến nàng cảm thấy mình nhỏ bé và yếu ớt lạ thường. Nàng là một kiếm khách mạnh mẽ, từng đối mặt với vô số hiểm nguy, nhưng cảm giác này lại khác. Nó không phải là sự đe dọa trực tiếp, mà là sự choáng ngợp trước một thứ gì đó quá đỗi vĩ đại, quá đỗi nguyên thủy. Tay nàng vô thức nắm chặt chuôi kiếm, nhưng lại không dám rút ra.
"Chúng ta... có nên tiến sâu hơn nữa không?" Tô Lam hỏi, giọng nàng khẽ run lên, ánh mắt cảnh giác nhìn vào bóng tối dày đặc phía trước. "Cảm giác này... thật đáng sợ. Ta chưa từng cảm thấy áp lực lớn đến vậy, ngay cả khi đối mặt với cường giả cấp Tôn Giả." Nàng cảm thấy một sự bất lực, một sự giới hạn mà tu vi của nàng không thể vượt qua. Nàng không sợ chiến đấu, nhưng nàng e ngại một thứ gì đó vô hình, không thể chạm tới, không thể hiểu được.
Hắc Phong khẽ gầm gừ lần nữa, nhưng không hung hăng, mà như thể đang cúi mình trước một sự hiện diện lớn hơn. Nó vẫn đứng vững, nhưng đôi mắt đỏ rực của nó đã dịu đi một chút, không còn vẻ cảnh báo mãnh liệt mà thay vào đó là một sự tôn kính. Nó dùng mũi khẽ đẩy Tần Mặc, ra hiệu cho hắn đi theo hướng khác, vòng qua khu vực mà luồng "ý chí tồn tại" mạnh mẽ nhất vừa lướt qua.
Tần Mặc gật đầu, hiểu ý của Hắc Phong. Hắn đưa tay ra hiệu cho Tô Lam giữ im lặng tuyệt đối. Họ chậm rãi đi vòng qua một khu vực, tránh đi con đường thẳng tắp vào sâu trong rừng. Lúc này, ánh hoàng hôn đã nhuộm màu tím thẫm lên những tán lá, và bóng đêm đã gần như bao trùm hoàn toàn. Trong ánh sáng yếu ớt còn sót lại, họ chỉ thoáng thấy một cái bóng khổng lồ lướt qua giữa những thân cây, hoặc một dấu chân to lớn in hằn trên nền đất ẩm ướt, lớn đến mức không thể tin được, như thể một ngọn núi di động vừa đi qua. Những cành cây lớn xung quanh khu vực đó cũng bị bẻ gãy một cách mạnh bạo, không phải do gió, mà do một lực lượng nào đó đã đi qua. Đó là một dấu vết cổ xưa, đầy sức mạnh, để lại một cảm giác choáng ngợp và đầy bí ẩn. Sự hiện diện đó không dừng lại để đối mặt, nó chỉ đơn thuần lướt qua, như một phần không thể tách rời của khu rừng này, để lại một câu hỏi lớn trong tâm trí Tần Mặc và Tô Lam về những gì đang chờ đợi họ. Nơi đây, sự sống và cái chết hòa quyện, sự vĩ đại và hiểm nguy cùng tồn tại, và một hành trình khám phá những bí ẩn cổ xưa nhất của Huyền Vực mới chỉ vừa bắt đầu.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.