Vạn vật không lên tiên - Chương 382: Bản Giao Hưởng Nguyên Thủy Của Rừng Sâu
Bóng dáng ba người cùng một linh thú hùng vĩ dần chìm vào màn sương chiều bảng lảng, rồi tan biến hẳn vào giữa những tán cây cổ thụ già cỗi. Linh Thú Sơn Mạch, vùng đất của những bí ẩn nguyên thủy, đã hé mở cánh cửa chào đón họ. Khi ánh bình minh đầu tiên của ngày mới vừa ló rạng, xuyên qua kẽ lá, nhuộm vàng những giọt sương đêm còn đọng trên cỏ cây, Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong đã tiến sâu hơn vào lòng rừng, nơi sự sống mãnh liệt trỗi dậy như một bản giao hưởng bất tận.
Không khí nơi đây thanh sạch đến lạ thường, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, mùi nhựa cây nồng ấm của những thân gỗ ngàn năm tuổi, và hương thơm dịu mát của vô vàn loài hoa dại nở rộ ẩn mình dưới tán lá. Từng hơi thở của Tần Mặc đều như được gột rửa, tâm trí hắn trở nên minh mẫn hơn bao giờ hết. Hắn nhắm hờ đôi mắt, để mọi giác quan bủa vây, thu nhận từng thanh âm, từng mùi hương mà khu rừng ban tặng. Tiếng chim hót líu lo tựa như những nốt nhạc trong trẻo, tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ như lời thì thầm của đất mẹ, và tiếng lá cây xào xạc trong gió như hơi thở của một sinh vật khổng lồ đang say ngủ. Nhưng trên tất cả, điều khiến Tần Mặc choáng ngợp nhất chính là sự bùng nổ của "ý chí tồn tại" mà hắn cảm nhận được.
Nó không còn là những dòng chảy rời rạc, lẻ tẻ như ở các vùng đất khác, mà là một đại dương mênh mông, cuồn cuộn sóng trào, nơi vô số "ý chí" đan xen vào nhau, hòa quyện thành một thể thống nhất nhưng vẫn giữ được nét riêng biệt. Hắn nghe thấy ý chí kiên cường của những gốc cây cổ thụ vươn mình đón nắng, ý chí khao khát vươn cao của những ngọn dây leo quấn quýt, ý chí sinh sôi nảy nở của từng hạt giống nhỏ bé đang cựa mình trong lòng đất. Hắn cảm nhận được sự kết nối sâu sắc giữa chúng, một mạng lưới sống động mà con người thường bỏ qua. "Sự sống ở đây... thật khác biệt. Nguyên thủy và mãnh liệt đến mức khó tin," Tần Mặc khẽ thì thầm trong tâm trí, đôi mắt đen láy mở ra, ánh lên vẻ trầm tư và một chút bối rối. Sự phong phú này vừa là món quà, vừa là thử thách đối với hắn, bởi lẽ mỗi ý chí đều mang theo một câu chuyện, một khát vọng, và đôi khi là cả một nỗi đau. Hắn cảm thấy mình như một nhạc trưởng đứng giữa một dàn nhạc giao hưởng khổng lồ, cố gắng lắng nghe và thấu hiểu từng giai điệu phức tạp.
Bên cạnh hắn, Tô Lam cũng đang căng mình cảm nhận. Nàng là một tu sĩ, nên nàng có thể cảm nhận được sự dồi dào của linh khí trong không khí, một nguồn năng lượng thuần khiết và mạnh mẽ chưa từng thấy. Linh khí ở đây không giống như linh khí đã được "thuần hóa" trong các tông môn hay đô thị, mà nó mang một vẻ hoang dã, tự do, đôi khi có phần hung bạo. Thanh kiếm cổ bên hông nàng khẽ rung lên, như thể cũng đang hấp thụ nguồn năng lượng này. Nhưng Tô Lam không chỉ cảm nhận linh khí. Nàng là một kiếm khách, giác quan của nàng nhạy bén gấp bội người thường. Nàng nghe thấy những tiếng động lạ từ sâu trong rừng, những tiếng gầm gừ xa xăm mà nàng không thể xác định loài, những tiếng xào xạc bất thường trong lùm cây rậm rạp. "Không khí ở đây thật trong lành, nhưng cũng có một sự nặng nề... như có vô số ánh mắt đang dõi theo chúng ta," nàng nói, giọng nàng trầm thấp, đầy cảnh giác. Tay nàng vô thức đặt nhẹ lên chuôi kiếm, chuẩn bị sẵn sàng cho bất kỳ tình huống nào. Khuôn mặt thanh tú của nàng ánh lên vẻ nghiêm nghị, đôi mắt phượng quét một vòng, quan sát từng chi tiết nhỏ nhất của môi trường xung quanh. Nàng biết, vẻ đẹp nguyên thủy này luôn đi kèm với vô vàn hiểm nguy rình rập.
Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, đi trước dẫn đường. Nó dường như đã hoàn toàn trở về với bản ngã hoang dã của mình. Mỗi bước đi của nó đều thận trọng, nhẹ nhàng, nhưng đầy sức mạnh tiềm tàng. Chiếc mũi của nó liên tục đánh hơi, dò xét từng mùi hương thoảng qua, đôi tai vểnh cao, xoay chuyển liên tục để thu nhận mọi tiếng động dù là nhỏ nhất. Nó thỉnh thoảng lại gầm gừ nhẹ, như một lời cảnh báo, hoặc một lời giao tiếp thầm lặng với khu rừng. Nó là một linh thú, và nó thấu hiểu ngôn ngữ của nơi đây hơn bất cứ ai. Nó cảm nhận được sự hiện diện của những sinh vật khác, những lãnh địa vô hình, những mối nguy hiểm ẩn mình. Hắc Phong dường như đang cố gắng cân bằng giữa bản năng hoang dã của mình và nhiệm vụ bảo vệ Tần Mặc. Nó vẫn luôn quay đầu lại nhìn Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực như muốn hỏi, như muốn đảm bảo rằng chủ nhân của nó vẫn ổn.
Tiểu Thảo, trong hình hài cô bé linh hoạt, đậu trên vai Tần Mặc, vẫn hồn nhiên như thường lệ. Những chiếc lá nhỏ trên tóc cô bé khẽ lay động, như đang nhảy múa theo từng làn gió. Đôi mắt trong veo của cô bé tò mò nhìn ngó xung quanh, dường như đang khám phá một thế giới mới đầy diệu kỳ. Cô bé không có những giác quan phức tạp như Tần Mặc hay Tô Lam, nhưng cô bé cảm nhận được sự sống bằng một cách thuần khiết nhất. Cô bé là một phần của tự nhiên, và tự nhiên đang bao bọc lấy cô bé. Cô bé cảm thấy vui vẻ, phấn khích, như một đứa trẻ lần đầu tiên được về nhà. Tần Mặc khẽ vuốt mái tóc lá của Tiểu Thảo, trong lòng dâng lên một sự bình yên lạ lùng giữa không gian hoang dã và đầy rẫy hiểm nguy này. Cô bé là minh chứng sống cho triết lý của hắn, rằng một "vật" có thể trưởng thành và mạnh mẽ mà không cần phải từ bỏ bản chất của mình, không cần phải chạy theo khát vọng "thăng tiên" hão huyền. Cô bé chính là tương lai, là hy vọng của một Huyền Vực cân bằng.
Tần Mặc đưa tay ra, khẽ chạm vào một thân cây cổ thụ rêu phong, nơi ánh nắng ban mai vừa xuyên qua, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên lớp vỏ sần sùi. Ngay lập tức, hắn cảm nhận được dòng chảy sinh lực mạnh mẽ từ cây, một ý chí kiên cường bám trụ, vươn mình lên trời xanh, chống chọi với bao khắc nghiệt của thời gian và thiên nhiên. Hắn cảm nhận được sự điềm tĩnh, sự bao dung của cây, như một người mẹ già đang che chở cho muôn loài. Tô Lam nhìn Tần Mặc, ánh mắt nàng pha lẫn sự tò mò và thán phục. Nàng đã chứng kiến khả năng của hắn nhiều lần, nhưng mỗi lần chứng kiến, nàng lại càng cảm thấy kinh ngạc. Khả năng "nghe" được ý chí tồn tại của vạn vật của Tần Mặc là một thứ gì đó vượt xa mọi lý giải trong thế giới tu luyện mà nàng từng biết.
"Đó là tiếng nói của rừng, của từng sinh linh... một bản giao hưởng không ngừng nghỉ," Tần Mặc nói, giọng hắn trầm ấm, nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh mịch của rừng sâu. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói của hắn đều có trọng lượng, đều mang theo một tầng ý nghĩa sâu xa. Hắn nhìn vào sâu thẳm khu rừng, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn mình trong màn sương mờ ảo, nơi sự sống và cái chết đan xen, nơi "ý chí tồn tại" bùng cháy mãnh liệt và nguyên thủy hơn bất cứ nơi nào hắn từng đến. Tần Mặc biết, hành trình này sẽ không hề dễ dàng, nhưng hắn đã sẵn sàng để lắng nghe, để thấu hiểu, và để tìm ra con đường cân bằng cho Linh Thú Sơn Mạch, cho Huyền Vực này.
***
Khi mặt trời đã lên cao, xuyên qua những tán lá rậm rạp, tạo thành vô số vệt sáng lấp lánh trên mặt đất ẩm ướt, nhóm Tần Mặc tiếp tục hành trình tiến sâu hơn vào Linh Thú Sơn Mạch. Càng đi sâu, không khí càng trở nên nguyên thủy và hoang dã. Những cây cổ thụ cao vút, thân cây to lớn đến mức phải vài người ôm mới xuể, cành lá sum suê như những chiếc ô khổng lồ che phủ cả bầu trời. Dưới chân là thảm thực vật dày đặc, những bụi cây gai góc, những loài nấm lạ với màu sắc rực rỡ, và những thân dây leo chằng chịt như mạng nhện. Mùi đất ẩm và cây cỏ mục nát hòa lẫn với hương thơm ngọt ngào của những loài hoa rừng không tên, tạo nên một mùi hương đặc trưng của sự sống hoang dã.
Tần Mặc vẫn lặng lẽ đi, nhưng tâm trí hắn không ngừng hoạt động. Hắn bắt đầu phân biệt được từng "ý chí tồn tại" riêng lẻ một cách rõ ràng hơn. Hắn nghe thấy tiếng thì thầm của một đàn kiến đang cần mẫn tha mồi, ý chí làm việc quần quật vì sự sống còn của cả đàn. Hắn cảm nhận được sự e dè của một con sóc nhỏ đang tìm cách ẩn mình khỏi những kẻ săn mồi. Hắn còn cảm nhận được ý chí của những dòng nước ngầm đang chảy xiết dưới lòng đất, và ý chí của những ngọn gió đang luồn lách qua từng kẽ lá, mang theo những thông điệp vô hình. Mỗi ý chí là một câu chuyện, một mảnh ghép nhỏ tạo nên bức tranh vĩ đại của sự sống.
Hắc Phong đi trước, nó đột nhiên dừng lại. Đôi tai nó vểnh cao, mũi nó liên tục đánh hơi trong không khí, rồi nó sủa nhẹ một tiếng, hướng về phía một bụi cây rậm rạp. Tiếng sủa của nó không mang vẻ hung dữ, mà như một lời thông báo, một sự xác nhận. Tô Lam ngay lập tức cảnh giác, tay nàng đã đặt sẵn trên chuôi kiếm. "Hắc Phong, có gì ở đó sao?" nàng hỏi, giọng nàng trầm thấp, đầy thận trọng. Nàng tin vào giác quan của linh thú này hơn bất cứ thứ gì.
Tần Mặc không nói gì, chỉ cúi xuống, ánh mắt hắn tập trung vào mặt đất ẩm ướt. Hắn nhẹ nhàng gạt những lá khô và cành cây nhỏ sang một bên. Ngay lập tức, một dấu chân nhỏ bé hiện ra, in hằn trên lớp đất mềm. Đó là một dấu chân non nớt, nhỏ nhắn nhưng sắc nét, có lẽ là của một loài linh thú nhỏ nào đó. Bên cạnh dấu chân, vài cọng lông mềm mại, trắng muốt vương lại trên một cành cây thấp. Chúng không mang vẻ thô cứng của lông thú thường, mà mềm như tơ, óng ánh dưới ánh nắng. Tần Mặc khẽ chạm ngón tay vào dấu chân, rồi nâng cọng lông lên, cảm nhận sự mềm mại của nó. "Một Linh Thú Trẻ. Ý chí của nó còn non nớt, nhưng tràn đầy khao khát sinh tồn," hắn nói, giọng hắn nhẹ nhàng, đầy sự thấu hiểu. Hắn cảm nhận được sự tinh khiết trong ý chí của linh thú này, một ý chí chưa bị vẩn đục bởi khát vọng "thăng tiên" hay sự sợ hãi của thế giới bên ngoài.
Tiểu Thảo, vẫn đậu trên vai Tần Mặc, cũng nghiêng đầu nhìn xuống dấu chân và cọng lông. Những chiếc lá nhỏ trên đầu cô bé khẽ rung rinh. "Mạnh mẽ..." cô bé thì thầm, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió. Cô bé cũng cảm nhận được sự tinh khiết của ý chí đó, bởi lẽ bản thân cô bé cũng là một linh hồn mới trưởng thành, vẫn còn giữ được sự trong sáng nguyên bản. Cô bé là một biểu tượng sống cho việc một "vật" có thể tự nhiên phát triển, trở nên mạnh mẽ mà không cần phải chạy theo những khuôn mẫu mà thế giới tu luyện áp đặt.
Tô Lam nhìn dấu chân, rồi nhìn sang Tần Mặc. Nàng rút thanh kiếm cổ ra khỏi vỏ một chút, lưỡi kiếm phản chiếu ánh sáng lấp lánh. Đôi mắt nàng quét một vòng xung quanh, cảnh giác quan sát từng bụi cây, từng lùm cỏ, như thể đang tìm kiếm chủ nhân của dấu chân kia. Nàng là một kiếm khách, bản năng của nàng mách bảo rằng bất cứ dấu vết nào của linh thú trong khu rừng này đều tiềm ẩn mối nguy hiểm hoặc một cơ hội. Nhưng nàng cũng cảm nhận được sự dịu dàng trong cách Tần Mặc chạm vào dấu chân và cọng lông. Nàng biết, đối với Tần Mặc, đó không chỉ là dấu vết của một con vật, mà là một sinh linh, một ý chí tồn tại cần được tôn trọng.
"Nó đi về hướng này," Hắc Phong gầm gừ nhẹ, rồi dùng mũi hếch về phía một con đường mòn nhỏ, khuất sau những bụi cây. Con đường mòn này không phải do con người tạo ra, mà là một lối đi tự nhiên, được hình thành bởi những bước chân của linh thú qua hàng ngàn năm. Nó không hề rõ ràng, mà ẩn mình giữa thảm thực vật dày đặc, chỉ có những linh thú dày dạn kinh nghiệm như Hắc Phong mới có thể nhận ra.
Tần Mặc gật đầu, hắn không hề nghi ngờ Hắc Phong. Hắn biết, trong khu rừng này, Hắc Phong là người dẫn đường đáng tin cậy nhất. Hắn khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp. Hắn cảm nhận được sự phong phú của "ý chí tồn tại" xung quanh, từ những loài côn trùng nhỏ bé đến những cây cổ thụ khổng lồ. Nhưng hắn cũng cảm nhận được những ý chí mạnh mẽ hơn, hùng vĩ hơn, ẩn sâu trong những tầng lớp bí ẩn của khu rừng, những ý chí mà ngay cả khả năng của hắn cũng chỉ có thể chạm tới một phần rất nhỏ. Đó có thể là những linh thú đã tu luyện lâu năm, những linh hồn cổ xưa của rừng xanh, hay thậm chí là những tồn tại bí ẩn như Mộc Lâm Chủ hay Bạch Hổ Lão Tổ mà Lý Đại Ca đã nhắc đến. Hắn biết, hành trình của họ mới chỉ bắt đầu, và những điều chờ đợi phía trước sẽ còn lớn lao và phức tạp hơn rất nhiều. Hắc Phong lại gầm gừ nhẹ, như thúc giục. Tần Mặc và Tô Lam theo sau, bước chân vững vàng, tiến sâu hơn vào mê cung xanh biếc của Linh Thú Sơn Mạch.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu vàng cam lên những tán lá cây cổ thụ, nhóm Tần Mặc tìm được một chỗ bằng phẳng, kín đáo giữa một thung lũng nhỏ để hạ trại qua đêm. Nơi đây được bao bọc bởi những vách đá rêu phong và những cây tùng cao vút, tạo nên một không gian ẩn mình hoàn hảo khỏi mọi ánh mắt dòm ngó. Không khí dần trở nên mát lạnh hơn, và một lớp sương đêm mỏng bắt đầu giăng mắc, tạo nên vẻ huyền ảo cho khu rừng. Tiếng côn trùng rỉ rả bắt đầu vang lên, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách gần đó, tạo nên một bản giao hưởng dịu êm của màn đêm.
Tô Lam nhanh chóng nhóm một đống lửa trại nhỏ. Ngọn lửa tí tách cháy, ánh sáng bập bùng xua đi bóng tối và hơi lạnh. Nàng khéo léo lấy ra một số lương khô và thịt khô đã được chuẩn bị sẵn, nướng trên ngọn lửa. Mùi thịt nướng thơm lừng lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi đất và cây cỏ, tạo nên một cảm giác ấm cúng giữa nơi hoang dã. Trong khi đó, Hắc Phong nằm cuộn tròn gần đống lửa, đôi mắt đỏ rực của nó vẫn cảnh giác quét một vòng xung quanh. Mặc dù đã trở về với bản năng hoang dã của một linh thú, nhưng nó vẫn không quên nhiệm vụ bảo vệ chủ nhân của mình. Đôi tai nó vẫn vểnh cao, thu nhận mọi tiếng động dù là nhỏ nhất từ sâu trong rừng.
Tần Mặc ngồi dựa lưng vào một gốc cây cổ thụ lớn, thân cây sần sùi mang theo dấu vết của hàng ngàn năm phong sương. Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu, để tâm trí mình hoàn toàn thả lỏng và hòa nhập vào khu rừng. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe. Hắn lắng nghe tiếng thì thầm của đêm tối, tiếng gió luồn qua kẽ lá, tiếng những giọt sương rơi tí tách từ trên cao. Và rồi, hắn bắt đầu lắng nghe những "ý chí tồn tại" xung quanh mình. Hắn cảm nhận được sự nghỉ ngơi của những cây cối, sự điềm tĩnh của những tảng đá, sự hoạt động âm thầm của những sinh vật nhỏ bé trong lòng đất.
Nhưng rồi, giữa bản giao hưởng yên bình của đêm rừng, một âm thanh lạ lùng lọt vào tai hắn. Đó không phải là một tiếng động vật bình thường, mà là một "ý chí tồn tại" yếu ớt, run rẩy, đầy sợ hãi. Nó như một tiếng kêu cầu cứu thầm lặng, một sự tuyệt vọng sâu sắc. Ý chí này rất xa, nhưng lại rõ ràng đến mức khiến Tần Mặc không thể phớt lờ. Nó không mạnh mẽ như ý chí của những linh thú đã trưởng thành, mà non nớt, yếu ớt, như một ngọn nến sắp tàn trong gió. Hắn cảm nhận được nỗi sợ hãi tột cùng, sự cô đơn và một chút đau đớn.
Tô Lam, đang quay lưng lại để chuẩn bị bữa ăn, đột nhiên cảm thấy một sự thay đổi trong không khí. Nàng quay đầu lại, nhìn Tần Mặc. Ánh sáng bập bùng từ đống lửa hắt lên khuôn mặt thanh tú của hắn, nhưng đôi mắt hắn vẫn nhắm nghiền, lông mày khẽ cau lại, biểu cảm của hắn trở nên trầm tư và có phần không yên lòng. Nàng biết, Tần Mặc đang "nghe" thấy điều gì đó. "Anh Mặc, anh lại đang nghe thấy gì sao? Anh trông có vẻ... không yên lòng," nàng hỏi, giọng nàng thấp thoáng sự lo lắng. Nàng đã quá quen thuộc với biểu cảm này của Tần Mặc. Mỗi khi hắn chìm vào trạng thái lắng nghe, hắn thường mang theo một vẻ suy tư sâu sắc, như thể đang gánh vác một gánh nặng vô hình.
Tần Mặc từ từ mở mắt ra. Đôi mắt đen láy của hắn ánh lên một vẻ bận tâm, và hắn nhìn thẳng vào sâu thẳm khu rừng, nơi bóng đêm đã bao trùm hoàn toàn, chỉ còn lờ mờ những đường nét của cây cối dưới ánh trăng mờ nhạt. "Một tiếng gọi... rất yếu ớt. Nhưng nó ở rất xa," hắn nói, giọng hắn trầm thấp, như thể đang cố gắng giữ lại một bí mật. "Một linh thú nhỏ đang sợ hãi." Hắn cảm nhận được sự non nớt của ý chí đó, nó giống như ý chí của Linh Thú Trẻ mà hắn đã phát hiện dấu vết vào buổi sáng. Hắn không thể xác định chính xác vị trí, nhưng hắn biết rằng nó đang ở rất sâu trong rừng, đang gặp phải một tình cảnh nguy hiểm.
Hắc Phong, nằm gần đó, nghe thấy lời Tần Mặc, cũng khẽ gầm gừ một tiếng. Tiếng gầm của nó trầm thấp, mang theo một sự đồng cảm, nhưng cũng có một chút cảnh báo. Có lẽ nó cũng cảm nhận được điều gì đó, hoặc đơn giản là nó tin tưởng vào giác quan của Tần Mặc. Nó biết rằng trong khu rừng này, một linh thú nhỏ đơn độc, đặc biệt là một linh thú trẻ, rất dễ trở thành mục tiêu của những kẻ săn mồi hoặc lạc lối trong mê cung của tự nhiên khắc nghiệt.
Tiểu Thảo, vẫn đậu trên vai Tần Mặc, cũng cảm nhận được sự lo lắng của hắn. Cô bé khẽ rung rinh, những chiếc lá nhỏ trên tóc cô bé cũng như đang run rẩy. Cô bé không hiểu rõ nỗi sợ hãi đó là gì, nhưng cô bé cảm nhận được sự buồn bã từ Tần Mặc. Cô bé tin rằng Tần Mặc sẽ làm được mọi thứ.
Tần Mặc vẫn nhìn vào bóng đêm, ánh mắt hắn như xuyên qua những tán lá rậm rạp, cố gắng tìm kiếm nguồn gốc của tiếng gọi yếu ớt kia. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn giúp đỡ, muốn tìm đến sinh linh đang gặp nạn đó. Trong thế giới của hắn, mỗi "ý chí tồn tại" đều đáng được trân trọng, và việc một ý chí non nớt, yếu ớt đang gặp nguy hiểm khiến hắn không khỏi bận lòng. Hắn biết, trong Linh Thú Sơn Mạch này, sự sống luôn đi kèm với sự khắc nghiệt. Nhưng hắn cũng biết, mình không thể làm ngơ trước một tiếng kêu cứu, dù nó yếu ớt đến đâu. Hắn đã đến đây để lắng nghe, để thấu hiểu, và để tìm ra con đường cân bằng. Và con đường đó, đôi khi, bắt đầu bằng việc cứu lấy một sinh linh nhỏ bé đang lạc lối. Tần Mặc khẽ thở dài, trong lòng đã có một quyết định. Bình yên của đêm rừng dường như đã bị phá vỡ bởi tiếng gọi thầm lặng đó, và một hành trình mới, đầy những thử thách và khám phá, đang chờ đợi họ vào sáng hôm sau.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.