Vạn vật không lên tiên - Chương 386: Hòa Điệu Nguyên Sinh: Tiếng Thầm Thì Của Vạn Vật Cổ
Sau khoảnh khắc cái bóng mờ ảo của Thiên Diệu Ảnh lướt qua, để lại một luồng khí tức lạnh lẽo và một cảm giác bất an sâu sắc, sự tĩnh lặng của khu rừng nguyên sinh như bị xé toạc. Hắc Phong vẫn đứng nguyên tại chỗ, bộ lông đen tuyền dựng đứng như những mũi kim, đôi mắt đỏ rực không ngừng quét về phía cái bóng vừa biến mất. Tiếng gầm gừ trầm đục vẫn vương vấn trong không khí, như một lời cảnh báo, một sự kháng cự bản năng của chính linh thú trước sự xâm phạm.
Tô Lam siết chặt chuôi kiếm, hơi thở dồn dập, trái tim nàng đập mạnh trong lồng ngực. Sự xuất hiện chớp nhoáng của Thiên Diệu Tôn Giả, dù chỉ là một phần ý chí, đã đánh thức nỗi sợ hãi cố hữu về một thế lực mạnh mẽ và tàn nhẫn, một kẻ có thể phá vỡ mọi sự cân bằng, mọi giới hạn. Nàng chưa từng nghĩ rằng ngay cả vùng lõi linh thiêng này cũng có thể bị nhòm ngó, bị dòm ngó bởi một ý chí thô bạo đến vậy. Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt vừa kinh hãi vừa chất chứa một sự bối rối sâu sắc. Lời Tần Mặc phân tích về "ý chí" hay "pháp khí" của Thiên Diệu Tôn Giả càng khiến nàng nhận ra sự phức tạp và mức độ nguy hiểm của tình hình.
Tần Mặc nắm lấy tay Tô Lam, hơi thở hắn vẫn đều đặn, nhưng ánh mắt đã ánh lên vẻ sắc lạnh và kiên định. Hắn nhìn về phía cái bóng đã tan biến vào hư không, một nếp nhăn thoáng hiện giữa đôi lông mày thanh tú. "Không phải bản thể... nhưng là một phần ý chí của hắn. Hoặc là một phân thân, hoặc là một pháp khí mang theo ý niệm của hắn." Giọng hắn trầm thấp và chắc chắn, như một lời khẳng định cho sự thật nghiệt ngã. "Hắn đang thăm dò. Ngay cả nơi đây... nơi vạn vật đều tự là chính nó, không màng đến sự can thiệp của con người... cũng không tránh khỏi tầm mắt của hắn." Hắn cảm nhận được sự ghê tởm trong ý chí của Thiên Diệu Ảnh, một sự khao khát chiếm hữu, kiểm soát, và bóp méo vạn vật theo ý muốn của kẻ mạnh. Đó là một ý chí đối nghịch hoàn toàn với triết lý cân bằng mà Tần Mặc hằng theo đuổi.
Hắc Phong không chờ lệnh, nó lập tức lao lên phía trước, thủ thế sẵn sàng chiến đấu, đôi mắt đỏ rực ánh lên sự giận dữ. Con sói khổng lồ gầm gừ một tiếng, âm thanh vang vọng giữa rừng sâu, như một lời tuyên chiến với kẻ đã dám xúc phạm đến sự linh thiêng của khu rừng. Nó biết, sự xuất hiện của cái bóng đó là một sự xúc phạm, một sự xâm phạm trắng trợn đến sự linh thiêng của khu rừng. Ngay cả khi cái bóng đã biến mất, dư âm của sự tàn nhẫn và tham lam vẫn còn vương vấn trong không khí, khiến bản năng hoang dã của Hắc Phong trỗi dậy mạnh mẽ.
Cả ba đứng bất động, căng thẳng quan sát hướng cái bóng biến mất. Sự yên bình của khu rừng nguyên sinh dường như đã bị phá vỡ hoàn toàn. Sự xuất hiện của Thiên Diệu Ảnh là một lời nhắc nhở lạnh lùng rằng, ngay cả ở nơi sâu thẳm và nguyên thủy nhất của Huyền Vực, cuộc chiến giữa khát vọng 'thăng tiên' cực đoan và con đường 'cân bằng bản chất' vẫn luôn tiềm tàng, và nó đang dần len lỏi đến từng ngóc ngách, từng hơi thở của sự sống. Vùng lõi Linh Thú Sơn Mạch, tưởng chừng là một nơi an toàn tách biệt khỏi thế giới bên ngoài, giờ đây đã bị đặt dưới tầm ngắm của một trong những cường giả mạnh mẽ nhất của Huyền Vực. Cuộc hành trình của Tần Mặc và đồng đội, từ đây, sẽ không chỉ là sự khám phá, mà còn là một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi.
Tuy nhiên, mối đe dọa không thể làm Tần Mặc chùn bước. Chính sự hiện diện của ý chí tha hóa đó càng thôi thúc hắn phải thấu hiểu sâu sắc hơn bản chất nguyên thủy của vùng lõi này, tìm ra cách để bảo vệ nó. Hắn cảm nhận được sự bất an của những cây cối xung quanh, những rung động nhẹ từ rễ cây lan truyền lên mặt đất, tiếng xào xạc của lá cây không còn là lời thì thầm của gió mà là sự cảnh báo thầm kín. Tần Mặc hít sâu một hơi, mùi đất ẩm, rêu phong và nhựa cây dường như đậm đặc hơn, xen lẫn một chút mùi tanh nồng của linh thú ẩn mình. Hắn biết, họ đang tiến sâu hơn vào một thế giới mà con người chưa từng hoặc rất ít khi đặt chân tới.
Tô Lam vẫn còn bàng hoàng, nhưng khi nhìn thấy sự bình tĩnh đến lạ của Tần Mặc, nàng cũng dần lấy lại được sự trấn tĩnh. Nàng biết, Tần Mặc không phải là kẻ sẽ dễ dàng sợ hãi, và chính sự bình thản của hắn lại là điểm tựa cho nàng. Nàng thầm suy nghĩ về những lời Tần Mặc đã nói về "cân bằng bản chất", về sự "tự là chính nó" của vạn vật. Liệu đây có phải là lý do mà Thiên Diệu Tôn Giả lại quan tâm đến nơi này đến vậy? Hay là hắn muốn biến vùng đất thuần khiết này thành một phần của tham vọng thăng tiên vô độ của mình? Nàng siết chặt kiếm, ánh mắt dần trở nên kiên định, không còn chỉ là sự sợ hãi mà còn là quyết tâm.
"Chúng ta đi tiếp." Tần Mặc nói khẽ, giọng hắn không hề nao núng. "Càng vào sâu, càng cần phải cẩn trọng, nhưng cũng càng cần phải lắng nghe." Hắc Phong gầm gừ nhẹ một tiếng, như một lời đáp, rồi nó quay đầu, tiếp tục dẫn đường, bước chân uy dũng nhưng cũng đầy cảnh giác. Con sói khổng lồ lách qua những bụi cây rậm rạp, những thân cây cổ thụ chằng chịt rễ, nó biết rõ những lối đi bí mật mà chỉ có linh thú mới có thể nhận ra.
Họ tiếp tục tiến sâu vào Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Càng đi, những cây cối càng trở nên cao lớn và rậm rạp hơn, thân cây to lớn đến mức ba bốn người ôm không xuể, vươn thẳng lên trời, tán lá đan xen vào nhau tạo thành một vòm xanh thẫm khổng lồ. Ánh sáng mặt trời chỉ còn lọt qua thành từng vệt nhỏ, yếu ớt chiếu xuống mặt đất, tạo nên một không gian xanh thẫm, huyền ảo và có phần u tịch. Không khí trở nên ẩm ướt hơn, mang theo mùi đất mục, rêu phong và một chút hương hoa dại lạ lùng chưa từng ngửi thấy ở thế giới bên ngoài. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, hòa cùng tiếng chim kêu lạ lùng từ sâu trong rừng, tiếng lá cây xào xạc trong gió và tiếng suối chảy róc rách đâu đó vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng nguyên thủy của tự nhiên.
Tần Mặc dừng lại, nhắm mắt lại. Hắn đứng giữa không gian xanh thẫm huyền ảo, để mặc những tia nắng yếu ớt vuốt ve khuôn mặt thanh tú. Hắn hít thở sâu, cố gắng cảm nhận từng rung động nhỏ nhất của khu rừng. Tại đây, cường độ và sự nguyên thủy của 'ý chí tồn tại' vạn vật mạnh mẽ hơn bất kỳ nơi nào hắn từng đi qua. Hắn cảm thấy mình như đang quay ngược thời gian, trực tiếp trải nghiệm sự thuần khiết của vạn vật trong Kỷ Nguyên Hiền Giả, trước khi khát vọng thăng tiên trở nên phổ biến và làm tha hóa tâm tính của chúng. Mỗi thân cây, mỗi phiến đá, mỗi dòng suối đều mang trong mình một câu chuyện, một ý chí kiên cường và bất khuất. Hắn cảm nhận được ý chí của rêu phong bám chặt vào đá, ý chí của dòng nước không ngừng chảy, ý chí của những sợi dây leo bám víu vươn cao tìm kiếm ánh sáng.
"Đây... đây mới là bản nguyên của vạn vật." Tần Mặc thầm thì, giọng nói trầm tư, đôi mắt vẫn nhắm nghiền. "Một bản hòa ca chưa từng bị bẻ cong bởi khát vọng thăng tiên." Hắn cảm nhận được sự hài hòa diệu kỳ giữa các 'ý chí tồn tại' này, chúng không tranh giành, không muốn vượt lên trên nhau, mà cùng nhau tồn tại, cùng nhau tạo nên một tổng thể sống động và hoàn mỹ. Sự sống nơi đây không cần phải đấu tranh để 'thăng cấp', không cần phải biến đổi để 'nhân hóa'. Chúng chỉ đơn giản là sống, là tồn tại theo cách bản nguyên nhất của mình. Đó là một vẻ đẹp trần trụi, nhưng lại mang một sức mạnh vĩ đại, một sự kiên định không gì lay chuyển nổi.
Tô Lam đứng cạnh Tần Mặc, nàng cũng cố gắng cảm nhận. Linh khí ở đây thật đáng kinh ngạc, dày đặc và tinh khiết đến mức gần như hóa thành sương mù. Nhưng cùng với đó là một áp lực vô hình, một sự nặng nề từ vô số 'ý chí' mạnh mẽ đang bao trùm. Nàng cảm thấy mình thật nhỏ bé trước sự vĩ đại và cổ xưa của khu rừng. Nàng vẫn còn nhớ rõ những lời dạy trong tông môn về việc linh thú phải tu luyện để 'khai linh', để 'nhân hóa', để đạt tới cấp độ cao hơn. Nhưng những gì nàng đang cảm nhận ở đây lại hoàn toàn khác biệt. Những 'ý chí' này không hề có dấu hiệu của sự tranh giành, của khát vọng vươn lên theo cách con người vẫn thường làm. Chúng chỉ đơn thuần là tồn tại.
"Linh khí ở đây thật đáng kinh ngạc, nhưng cũng mang một áp lực vô hình." Tô Lam khẽ nói, giọng nàng hơi run lên vì sự choáng ngợp. "Ngươi... ngươi đang cảm nhận điều gì, Tần Mặc?" Nàng nhìn hắn, đôi mắt phượng sáng ngời ánh lên sự tò mò và một chút sợ hãi. Nàng muốn hiểu, muốn được Tần Mặc giải thích về thế giới mà chỉ hắn mới có thể thực sự cảm nhận. Mỗi bước chân, mỗi hơi thở trong vùng lõi này đều là một sự thức tỉnh mới mẻ đối với nàng, một sự đối lập hoàn toàn với những giáo điều mà nàng đã tin tưởng suốt bao năm qua.
Hắc Phong đi xung quanh, ngửi ngửi không khí. Bộ lông đen tuyền của nó giờ đây lại càng nổi bật giữa màu xanh thẫm của rừng sâu. Nó không còn gầm gừ một cách giận dữ như khi đối mặt với Thiên Diệu Ảnh, nhưng vẫn giữ một vẻ cảnh giác nhất định. Thỉnh thoảng, nó lại gầm gừ nhỏ, tiếng gầm gừ giờ đây mang nhiều vẻ tò mò hơn là đe dọa, như thể nó đang giao tiếp với những 'ý chí' khác của khu rừng, tìm hiểu về những gì đang diễn ra xung quanh. Đôi mắt đỏ rực của nó quét qua những bụi cây, những thân cây cổ thụ, như một người bảo vệ đang kiểm tra lãnh thổ của mình.
Tần Mặc từ từ mở mắt, ánh nhìn của hắn giờ đây trong veo và sâu thẳm hơn bao giờ hết. Hắn nhìn Tô Lam, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự trầm tư. "Ta cảm nhận được sự sống... nguyên thủy nhất. Sự hài hòa. Chúng tự mãn trong sự vĩ đại của chính mình, đơn giản và thuần túy. Không cần phải thăng tiên, không cần phải nhân hóa... chỉ cần là chính mình, đã là một sự vĩ đại không gì sánh bằng." Hắn đưa tay chỉ về phía một cây cổ thụ khổng lồ gần đó, thân cây phủ đầy rêu phong và dây leo, như một tòa thành xanh biếc sừng sững giữa rừng. "Chúng ta hãy đến đó."
***
Họ tiếp tục hành trình, men theo con đường mòn khó thấy mà Hắc Phong đã tìm ra. Cuối cùng, họ cũng đến gần một quần thể Cây Thần Cổ Thụ. Những cây này không chỉ to lớn mà còn mang một vẻ cổ kính đến rợn người, như thể chúng đã đứng vững ở đây từ thuở khai thiên lập địa. Thân cây khổng lồ vươn mình chọc trời, tán lá xanh mướt che phủ cả một vùng không gian rộng lớn, khiến cho những tia nắng hiếm hoi càng trở nên yếu ớt. Vỏ cây xù xì, gồ ghề, phủ đầy rêu phong xanh biếc và những sợi dây leo chằng chịt, tạo nên những hoa văn tự nhiên kỳ lạ, như những bức phù điêu cổ xưa kể về hàng ngàn năm lịch sử.
Tần Mặc tiến lại gần một trong những cây cổ thụ đó. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào lớp vỏ cây thô ráp, cảm nhận sự lạnh lẽo và cứng cỏi của nó. Ngay lập tức, một dòng 'ý chí tồn tại' mạnh mẽ và sâu thẳm tuôn trào vào tâm trí hắn, như một dòng sông băng chảy qua linh hồn. Đó là một 'ý chí' kiên định, bền bỉ, không hề có bất kỳ sự dao động hay yếu đuối nào. Hắn cảm nhận được khát khao mãnh liệt của cây để vươn lên, để bám rễ sâu vào lòng đất mẹ, để trường tồn qua hàng ngàn năm, hấp thụ tinh hoa của trời đất, linh khí của vạn vật mà không cần bất kỳ sự 'thăng cấp' nào hay dục vọng 'nhân hóa' như những gì tu sĩ bên ngoài vẫn hằng khao khát.
Những cây cổ thụ này không có linh căn rõ ràng như thảo dược, chúng cũng không có ý niệm về việc "hóa hình" thành con người để tu luyện. Chúng tự mãn trong sự vĩ đại của chính mình, đơn giản và thuần túy. 'Ý chí' của chúng là ý chí của sự sống, của sự phát triển tự nhiên, của sự kiên cường chống chọi với thời gian và bão tố. Chúng không cần phải chứng minh bản thân, không cần phải vươn tới một cảnh giới cao hơn theo định nghĩa của con người. Sự tồn tại của chúng, tự thân đã là một biểu tượng vĩ đại của sự trường tồn, một minh chứng cho "cân bằng bản chất" mà Tần Mặc hằng tìm kiếm.
Tần Mặc khép hờ đôi mắt, đắm chìm trong dòng chảy 'vật tính' của cây cổ thụ. Hắn cảm nhận được sự kết nối sâu sắc giữa cây và đất, giữa cây và nước, giữa cây và ánh sáng. Đó là một vòng tuần hoàn hoàn hảo, một hệ sinh thái tự duy trì mà không cần đến sự can thiệp của bất kỳ thế lực siêu nhiên nào. Trong tâm trí hắn, hình ảnh của những cây cổ thụ này hiện lên như những vị hiền triết im lặng, chứng kiến sự trôi chảy của thời gian, giữ gìn những bí mật cổ xưa của thế giới. Chúng là hiện thân của "chân lý thất lạc" – rằng vạn vật có thể đạt đến sự vĩ đại mà không cần phải từ bỏ bản chất của mình.
Tô Lam đứng bên cạnh Tần Mặc, nàng quan sát hắn với một sự ngưỡng mộ và một chút bối rối. Nàng cảm nhận được một luồng linh khí mạnh mẽ từ những cây cổ thụ này, nhưng nàng không thể thấu hiểu được sâu sắc như Tần Mặc. Nàng đưa tay chạm vào những cành cây thấp, vuốt ve lớp rêu phong mềm mại. Nàng đã từng học về các loại linh dược, linh thụ trong sách vở, biết cách phân biệt linh căn, phẩm cấp của chúng. Nhưng những cây này lại nằm ngoài mọi kiến thức của nàng. Chúng không có linh khí bùng nổ như những loại linh dược cao cấp, nhưng lại toát ra một sức sống mãnh liệt, một sự kiên cố không gì lay chuyển.
"Những cây này... chúng không có linh căn rõ ràng như thảo dược, nhưng lại mang một sức sống mãnh liệt đến vậy." Tô Lam nói khẽ, giọng nàng đầy vẻ kinh ngạc. "Thật kỳ lạ, như thể chúng đã sống từ một thời đại khác. Chúng không hề muốn 'khai linh' hay 'thăng cấp' sao?" Câu hỏi của nàng không chỉ là sự tò mò, mà còn là một sự nghi vấn sâu sắc về những gì nàng đã được dạy. Nàng đã luôn tin rằng mọi sự sống đều khao khát vươn lên, khao khát trở nên mạnh mẽ hơn, khao khát đạt đến cảnh giới "thăng tiên". Nhưng những cây cổ thụ này lại cho nàng thấy một con đường khác, một con đường của sự hài hòa và tự mãn trong bản chất của chính mình.
Tần Mặc từ từ mở mắt, ánh mắt hắn vẫn còn đọng lại vẻ trầm tư. Hắn nhìn Tô Lam, gật đầu nhẹ. "Sự vĩ đại không nằm ở việc thay đổi bản chất, mà ở sự kiên định trong bản chất nguyên thủy của mình." Hắn truyền ý niệm đó, không chỉ bằng lời nói mà còn bằng ánh mắt, bằng sự rung động trong tâm hồn. "Chúng không cần linh căn để 'khai linh', vì chúng vốn đã có linh hồn. Chúng không cần 'thăng cấp' vì sự tồn tại của chúng đã là đỉnh cao của sự hoàn hảo. Chúng chỉ đơn giản là tự mình là chính mình, và điều đó đã đủ để chúng trường tồn, đủ để chúng vĩ đại."
Những lời của Tần Mặc, như một dòng nước mát lành, thấm vào tâm trí Tô Lam, rửa trôi đi những giáo điều cứng nhắc mà nàng đã từng tin. Nàng nhìn những cây cổ thụ sừng sững, cảm nhận sự bình yên và sức sống mà chúng tỏa ra. Nàng bắt đầu hiểu rằng, con đường tu luyện của con người, cái khát vọng "thăng tiên" đó, có lẽ đã khiến họ bỏ quên một vẻ đẹp khác, một sự vĩ đại khác của vạn vật. Đó là sự vĩ đại của việc chấp nhận bản thân, của việc sống hòa hợp với tự nhiên, không cần phải tranh đoạt, không cần phải biến đổi. Sự hiện diện của những cây cổ thụ này, cùng với những lời của Tần Mặc, đã gieo một hạt giống nghi vấn sâu sắc vào tâm hồn nàng, một hạt giống về ý nghĩa thực sự của sự sống và sự tu luyện.
***
Khi chiều tà buông xuống, ánh sáng trong rừng càng trở nên mờ ảo, huyền ảo hơn. Từng vệt nắng cuối cùng cố gắng xuyên qua tán lá rậm rạp, vẽ lên mặt đất những hình thù kỳ dị. Không khí trở nên mát mẻ hơn, trong lành hơn, mang theo hơi ẩm của sương đêm sắp xuống. Hắc Phong vẫn dẫn đầu, bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy cẩn trọng, đôi khi dừng lại ngửi ngửi không khí, dò xét xung quanh.
Khi họ đi qua một khu rừng nhỏ bên cạnh một dòng suối trong vắt, một cảnh tượng bất ngờ hiện ra trước mắt họ. Đó là một đàn Linh Thú Trẻ đang chơi đùa. Chúng có hình dáng đa dạng, từ những chú hươu con với bộ lông mềm mại và đôi mắt to tròn ngây thơ, đến những chú cáo nhỏ với bộ lông đỏ rực tinh nghịch, hay những chú chim non với bộ lông sặc sỡ đang tập bay. Chúng không hề có vẻ sợ hãi hay đề phòng, mà hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của riêng mình, chạy nhảy, vờn đuổi nhau bên dòng suối róc rách. Tiếng nước chảy róc rách hòa cùng tiếng kêu ríu rít của chim chóc, tiếng chạy nhảy của linh thú, tạo nên một bản giao hưởng sống động của sự hoang dã.
Tần Mặc dừng lại, ánh mắt hắn trở nên dịu dàng và đầy kinh ngạc. Hắn ngồi xuống một gốc cây gần đó, quan sát chúng từ xa. Hắn cảm nhận được 'vật tính' thuần túy của sự hoang dã từ những linh thú nhỏ bé này. Đó là khát khao chạy nhảy tự do trên cỏ, khát khao săn mồi để sinh tồn, khát khao bảo vệ lãnh thổ của mình, khát khao yêu tự do và được là chính mình. Trong 'ý chí tồn tại' của chúng, Tần Mặc không hề tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của dục vọng 'nhân hóa' hay khát vọng 'thăng tiên'. Chúng đơn giản là muốn sống, muốn tồn tại, muốn trải nghiệm sự hoang dã của mình một cách trọn vẹn nhất. Chúng không cần phải biến thành hình người để có được trí tuệ, vì bản năng của chúng đã đủ sắc bén. Chúng không cần phải tích lũy linh khí để 'thăng cấp', vì sự tồn tại của chúng đã là một phần hoàn hảo của tự nhiên.
Hắc Phong, con sói khổng lồ, cũng khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, âm thanh đó không phải là sự đe dọa mà là một lời chào hỏi mang tính bản năng. Nó không chờ lệnh, lập tức tiến lại gần đàn linh thú trẻ. Ban đầu, những chú linh thú nhỏ có chút cảnh giác, nhưng khi Hắc Phong hạ thấp người, gầm gừ một cách thân thiện, chúng dần dần thả lỏng. Một chú cáo con tò mò tiến lại gần, ngửi ngửi bộ lông đen tuyền của Hắc Phong, rồi nhanh chóng chạy đi, tiếp tục cuộc chơi của mình. Hắc Phong cũng hòa mình vào đàn thú, đuổi theo những chú hươu con, vờn với những chú cáo nhỏ, nhưng vẫn giữ một khoảng cách an toàn với Tần Mặc và Tô Lam, như một người bảo vệ thầm lặng. Nó là một linh thú mạnh mẽ, nhưng trong môi trường tự nhiên này, nó lại trở về với bản năng thuần túy của một con sói, tận hưởng sự tự do và hoang dã.
Tần Mặc quay sang Tô Lam, ánh mắt hắn ánh lên vẻ thấu hiểu sâu sắc. "Chúng sống đúng với bản chất của mình. Không cần phải thay đổi để trở nên vĩ đại hơn. Sự tồn tại của chúng, tự thân đã là một kỳ tích, một hòa điệu nguyên sinh." Giọng hắn trầm ấm, như một lời thì thầm của gió, mang theo triết lý sâu xa. Hắn cảm nhận được sự hạnh phúc đơn thuần của những linh thú này, một loại hạnh phúc mà con người, trong cuộc đua tranh "thăng tiên", có lẽ đã đánh mất.
Tô Lam đứng cạnh Tần Mặc, vẻ mặt nàng đầy suy tư. Nàng chưa bao giờ thấy linh thú nào lại thuần khiết và vô tư đến vậy. Những linh thú mà nàng từng gặp ở thế giới bên ngoài, dù là linh thú nuôi hay linh thú hoang dã, đều ít nhiều bị ảnh hưởng bởi linh khí tu luyện, hoặc khao khát được "khai linh", "nhân hóa" để có được sức mạnh hay trí tuệ. Nhưng những linh thú nhỏ bé này lại hoàn toàn khác biệt.
"Ta... ta chưa bao giờ thấy linh thú nào lại thuần khiết đến vậy." Tô Lam khẽ nói, giọng nàng đầy vẻ kinh ngạc. "Giống như... chúng chưa từng bị thế giới bên ngoài chạm tới, chưa từng nghe về con đường 'thăng cấp'." Nàng nhìn những linh thú nhỏ bé đang vui đùa, rồi lại nhìn Tần Mặc, ánh mắt nàng dần chấp nhận những gì cô đang chứng kiến. Những gì cô đã được dạy trong tông môn về việc linh thú cần phải tu luyện, cần phải "tiến hóa" để đạt đến sự hoàn hảo, giờ đây đang bị lung lay dữ dội. Sự hài hòa và vẻ đẹp của những linh thú này, không cần đến bất kỳ sự "thăng cấp" nào, đã tự chứng minh giá trị của chúng. Sự thuần khiết của chúng là một lời chất vấn trực tiếp đến nền tảng tín ngưỡng của cả Huyền Vực.
Khi ánh hoàng hôn cuối cùng khuất sau rặng cây, để lại một không gian mờ ảo và tĩnh mịch hơn, một luồng 'ý chí' mạnh mẽ, cổ xưa đột ngột quét qua khu rừng. Nó không mang theo sự lạnh lẽo và tàn nhẫn như Thiên Diệu Ảnh, mà là một sự uy nghiêm, một sự quan sát tĩnh lặng nhưng đầy quyền năng. Luồng 'ý chí' này không nhắm vào Tần Mặc hay Tô Lam, mà dường như chỉ là một sự thăm dò, một lời cảnh báo thầm lặng. Hắc Phong đang chơi đùa với đàn linh thú trẻ, bỗng nhiên khựng lại. Toàn thân nó căng cứng, đôi tai cụp xuống, đôi mắt đỏ rực quét nhanh qua xung quanh, đầy vẻ cảnh giác. Nó gầm gừ một tiếng trầm đục, ra hiệu cho đàn linh thú nhỏ lẩn vào những bụi cây rậm rạp. Đàn linh thú, như hiểu được tín hiệu, nhanh chóng biến mất vào màn đêm đang buông xuống.
Tần Mặc cảm nhận được áp lực từ luồng 'ý chí' đó. Nó không phải là sự thù địch, mà là một sự hiện diện không thể xem thường, một ý chí của kẻ bảo vệ, của một thực thể đã tồn tại từ rất lâu đời, chứng kiến mọi đổi thay của khu rừng. Hắn biết, một ánh mắt cổ xưa đang dõi theo họ, một ánh mắt của kẻ nắm giữ những bí mật sâu thẳm nhất của Linh Thú Sơn Mạch.
Tô Lam cũng cảm nhận được sự thay đổi đột ngột trong không khí, một luồng áp lực vô hình bao trùm, khiến nàng không khỏi rùng mình. Nàng siết chặt chuôi kiếm, cảnh giác nhìn vào bóng tối đang bao trùm khu rừng. Nàng biết, họ không còn đơn độc nữa. Sự xuất hiện của luồng ý chí này là một lời nhắc nhở rằng, ngay cả trong sự yên bình của vùng lõi nguyên sinh, những thế lực mạnh mẽ vẫn luôn tồn tại, và họ đang dần tiến gần hơn đến những bí mật sâu thẳm nhất của Linh Thú Sơn Mạch, nơi những ý chí cổ xưa đang thức tỉnh.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.