Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 387: Lời Khẩn Cầu Từ Thâm Sơn: Ý Chí Canh Giữ Lãnh Địa

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, để lại phía sau một màn đêm u tịch bao trùm lấy Linh Thú Sơn Mạch. Luồng "ý chí" mạnh mẽ, cổ xưa đã quét qua khu rừng giờ đây đã lắng xuống, nhưng dư âm của nó vẫn còn lảng vảng trong không khí, như một lời thì thầm của gió giữa những tán cây cổ thụ. Tần Mặc đứng đó, đôi mắt sâu thẳm dõi vào màn đêm, cảm nhận từng rung động nhỏ nhất của khu rừng đang chìm vào giấc ngủ. Hắn biết, luồng ý chí kia không phải là sự thù địch, mà là một lời cảnh báo, một sự thăm dò đầy uy quyền từ một thực thể đã tồn tại từ rất lâu đời, chứng kiến mọi đổi thay của khu rừng. Hắc Phong, vẫn trong tư thế cảnh giác cao độ, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa trong đêm tối, liên tục quét qua xung quanh, đôi tai vểnh lên lắng nghe dù chỉ là tiếng lá rơi. Nó gầm gừ khe khẽ, như đang thầm nói với Tần Mặc về sự hiện diện không thể xem thường của kẻ bảo vệ khu rừng này.

Tô Lam siết chặt chuôi kiếm, cảm giác lạnh lẽo vẫn còn vương vấn trên từng thớ thịt. Nàng chưa bao giờ trải qua cảm giác bị một luồng "ý chí" mạnh mẽ như vậy bao trùm. Nó không phải là linh lực hay áp lực từ tu vi, mà là một cái gì đó nguyên thủy hơn, sâu xa hơn, như chính hơi thở của đại địa. Nàng cảm thấy mình thật nhỏ bé trước sự hùng vĩ và bí ẩn của vùng lõi Linh Thú Sơn Mạch.

“Chúng ta không còn đơn độc nữa.” Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy sự thận trọng. “Sự cảnh giác này... không phải chỉ là bản năng thông thường. Có một nỗi sợ hãi tiềm ẩn, một khát khao bảo vệ mãnh liệt đang bao trùm lấy không gian này.” Hắn đưa tay ra hiệu cho Hắc Phong tiếp tục dẫn đường, nhưng lần này phải thận trọng hơn gấp bội. Con sói khổng lồ hiểu ý, cúi đầu một cách cung kính, rồi nhẹ nhàng lách mình vào giữa những bụi cây rậm rạp, bước chân uyển chuyển, hầu như không tạo ra tiếng động.

Họ tiếp tục hành trình, men theo những lối mòn khó thấy mà Hắc Phong đã tìm ra. Ánh sáng ban ngày bắt đầu len lỏi qua tán lá rậm rạp, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất ẩm. Không khí vẫn mát mẻ, ẩm ướt, mang theo mùi của đất, của cây cỏ dại và cả một chút mùi hương ngọt ngào của hoa rừng. Nhưng dưới lớp vỏ bọc thanh bình ấy, một bầu không khí căng thẳng vẫn bao trùm, nặng nề hơn bao giờ hết. Mỗi bước chân của Hắc Phong đều được tính toán kỹ lưỡng, nó liên tục đánh hơi, đôi mắt quét ngang dọc, từng sợi lông trên lưng đều dựng đứng lên báo hiệu nguy hiểm. Tần Mặc cảm nhận được sự gia tăng rõ rệt của "ý chí canh giữ" trong không khí, tựa như một bức tường vô hình đang dần thu hẹp lại xung quanh họ. Nó không còn là một luồng ý chí đơn lẻ như đêm qua, mà là vô số những ý chí nhỏ hơn, nhưng cùng chung một mục đích: Bảo vệ.

Tô Lam cảm nhận rõ rệt điều đó. Nàng đi phía sau Tần Mặc, thanh kiếm đã rút ra khỏi vỏ, ánh mắt cảnh giác quét ngang dọc, cảm nhận sự thay đổi áp lực linh khí xung quanh. Từng thớ cơ trên người nàng căng cứng, sẵn sàng đối phó với bất kỳ tình huống nào. “Ta cảm thấy như có hàng ngàn ánh mắt đang theo dõi chúng ta.” Nàng khẽ nói, giọng nói thấp đến mức chỉ Tần Mặc mới có thể nghe thấy. “Nơi đây khác hẳn những khu vực bên ngoài, không có sự bình yên giả tạo, mà là một sự cảnh giác thực sự, một sự sống động nguyên bản.” Nàng chưa từng thấy một khu rừng nào lại có thể sống động và nguy hiểm đến vậy, ngay cả những cấm địa của các tông môn cũng không thể sánh bằng. Mùi đất ẩm sau mưa, mùi cây cỏ dại, mùi hoa rừng thoang thoảng, đôi khi lại xen lẫn mùi tanh nồng của thú vật, tất cả tạo nên một bức tranh sống động nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy.

Tần Mặc gật đầu, đôi mắt hắn vẫn giữ vẻ bình tĩnh lạ thường. Hắn không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên đầu Hắc Phong, truyền đi một ý chí trấn an. Hắn hiểu rằng, sự cảnh giác này không phải là vô cớ. Hắn cảm nhận được những "tiếng vọng" của nỗi sợ hãi, của sự mất mát, của những cuộc xâm lấn đã từng xảy ra. Những ý chí này, chúng đã được hình thành qua hàng trăm, hàng ngàn năm, ăn sâu vào bản chất của những sinh linh nơi đây. Chúng không muốn "thăng tiên", không muốn "tiến hóa", chúng chỉ muốn được là chính mình, được sống yên bình trong lãnh địa của chúng. Và bất cứ ai xâm phạm sự yên bình đó, đều sẽ bị chúng đối đãi như kẻ thù.

Bỗng nhiên, Hắc Phong dừng lại đột ngột, toàn thân nó căng cứng, lông dựng đứng, đôi tai cụp xuống và đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào một bụi cây rậm rạp phía trước. Nó phát ra một tiếng gầm gừ trầm đục, âm thanh đó không chỉ là sự cảnh báo, mà còn là một lời thách thức, một tuyên bố về sự hiện diện. Tần Mặc đưa tay ra hiệu cho Tô Lam dừng lại. Hắn không nhìn bụi cây, mà đôi mắt hắn quét qua những thân cây cổ thụ rậm rạp xung quanh, cảm nhận hàng loạt "ý chí" đang dần bao vây họ. Không khí trở nên đặc quánh, nặng nề hơn bao giờ hết. Hắn biết, cuộc đối đầu đã đến.

***

Ngay khi Hắc Phong dừng lại, không khí trong thung lũng ẩn sâu bỗng trở nên ngột ngạt đến nghẹt thở. Những tán cây cổ thụ rậm rạp, những tảng đá lớn xếp chồng lên nhau tạo thành một "bức tường" tự nhiên, khiến ánh sáng mặt trời trở nên lờ mờ, và cả không gian chìm trong một màu xám đục. Tiếng gió rít qua khe đá nghe như tiếng gào thét của những linh hồn, và mùi đất ẩm cùng mùi tanh nồng của thú vật trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết, xộc thẳng vào khứu giác.

Từ những lùm cây rậm rạp, những bóng hình to lớn bắt đầu hiện rõ. Một nhóm linh thú hùng mạnh, dẫn đầu là một con Phong Lang to lớn với bộ lông xám tro và đôi mắt xanh biếc sắc lạnh như băng, cùng một Hắc Phong Sơn Quân khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt hung dữ rực lửa. Chúng xuất hiện như những bóng ma, không một tiếng động, nhưng sự hiện diện của chúng lại nặng nề như cả ngọn núi. Hàng chục con linh thú khác, đủ loại hình dáng và kích cỡ, cũng lần lượt lộ diện, bao vây nhóm Tần Mặc thành một vòng tròn chết chóc. Chúng gầm gừ, nhe nanh, ánh mắt đầy sự uy hiếp và thù địch.

Tô Lam, với bản năng của một kiếm khách, lập tức rút thanh kiếm cổ bên hông ra khỏi vỏ. Tiếng "choang" nhẹ nhàng của kim loại vang lên trong không gian tĩnh mịch, nhưng lại đủ để khiến không khí càng thêm căng thẳng. Linh lực trong cơ thể nàng bắt đầu vận chuyển, tỏa ra một vầng sáng mờ nhạt bao quanh, sẵn sàng cho một trận chiến không thể tránh khỏi. “Chúng ta bị bao vây!” Nàng khẽ nói, giọng nói mang theo một chút lo lắng nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh. “Chuẩn bị chiến đấu!”

Thế nhưng, Tần Mặc lại không hề nao núng. Hắn không rút vũ khí, không vận chuyển linh lực. Đôi mắt hắn vẫn bình tĩnh đến lạ thường, quét qua từng con linh thú trong vòng vây, cảm nhận "ý chí tồn tại" của chúng. Hắn nhận ra, đây là một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi, nhưng hắn không muốn dùng bạo lực. Sử dụng bạo lực, dù có thắng, cũng sẽ chỉ để lại những vết sẹo sâu sắc trong "ý chí" của những sinh linh này, khiến chúng càng thêm căm ghét và sợ hãi con người.

Hắn giơ tay, nhẹ nhàng đặt lên vai Tô Lam, một hành động đơn giản nhưng lại có sức mạnh trấn an kỳ lạ. “Khoan đã, đừng hành động.” Giọng hắn trầm ấm, như một dòng suối mát lành chảy qua giữa không khí căng thẳng. “Chúng ta sẽ giao tiếp với chúng.”

Tô Lam nhìn hắn với vẻ khó hiểu. Giao tiếp? Làm sao có thể giao tiếp với một đám linh thú đang nhe nanh, gầm gừ như muốn xé xác họ ra thành từng mảnh? Nhưng nàng vẫn tin tưởng Tần Mặc, tin tưởng vào khả năng đặc biệt của hắn. Nàng hạ thấp thanh kiếm, nhưng vẫn giữ tư thế phòng thủ.

Tần Mặc bước ra khỏi Hắc Phong, đứng thẳng đối mặt với con Phong Lang to lớn đang dẫn đầu. Hắn không hề né tránh ánh mắt hung dữ của nó, mà đáp lại bằng một cái nhìn bình tĩnh, không chút sợ hãi. Hắn tập trung năng lực của mình, 'nghe' những tiếng gầm gừ, những rung động ý chí của các linh thú. Hắn nghe thấy sự tức giận, sự sợ hãi, và một khát khao bảo vệ mãnh liệt.

Rồi, hắn bắt đầu truyền đi "ý chí" của mình. Nó không phải là một dòng suy nghĩ phức tạp, mà là một cảm xúc thuần túy: sự bình yên, sự không có ác ý, sự tôn trọng.

"Chúng ta không có ác ý." Ý chí của Tần Mặc nhẹ nhàng lan tỏa, như một làn gió mát. "Chúng ta chỉ đi qua. Ngươi đang bảo vệ điều gì?"

Phong Lang và Hắc Phong Sơn Quân, cùng với những linh thú khác, ban đầu vẫn giữ thái độ hung hãn. Tiếng gầm gừ của chúng trở nên dữ dội hơn, như muốn xé toạc ý chí bình yên mà Tần Mặc đang truyền đi. Chúng chưa từng gặp một con người nào lại có thể giao tiếp theo cách này, mà không vận dụng bất kỳ linh lực hay pháp thuật nào. Chúng chỉ cảm thấy một luồng "ý chí" thuần khiết, không mang theo sự tham lam hay thù địch như những kẻ săn bắt trước đây.

"Ngươi... ngươi là ai?" Ý chí của Phong Lang, sắc lạnh và đầy nghi ngờ, vang vọng trong tâm trí Tần Mặc. Nó không phải là một lời nói, mà là một hình ảnh, một cảm giác về sự cảnh giác tột độ. "Ngươi không giống những kẻ khác. Ngươi mang theo mùi hương của Vô Tính Thành, nhưng lại đến từ thế giới bên ngoài."

"Ta là Tần Mặc. Ta đến từ Vô Tính Thành." Tần Mặc truyền đi ý chí của mình một lần nữa, lần này, hắn còn kèm theo một hình ảnh về Vô Tính Thành, về sự bình yên và không tranh đoạt của nó. "Ta đến đây để tìm hiểu, để cảm nhận. Ta không muốn phá hoại sự bình yên của các ngươi. Ta không muốn cướp đoạt thứ gì từ các ngươi."

Sự hung hãn trong ánh mắt của Phong Lang và Hắc Phong Sơn Quân dần chuyển thành sự bối rối, rồi thành sự cảnh giác. Chúng không thể hiểu được "ý chí" của Tần Mặc. Nó quá khác biệt so với tất cả những gì chúng từng trải qua. Tất cả những tu sĩ hay thợ săn mà chúng từng đối mặt đều mang theo ý chí tham lam, muốn săn bắt, muốn đoạt lấy. Nhưng Tần Mặc lại khác. Hắn không có sự tham lam đó. "Ý chí" của hắn thuần khiết như dòng suối đầu nguồn, không bị vẩn đục bởi khát vọng "thăng tiên" hay truy cầu sức mạnh.

Các linh thú nhỏ hơn bắt đầu kêu rên khe khẽ, sự sợ hãi và bối rối lan tỏa trong đàn. Chúng nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn Phong Lang và Hắc Phong Sơn Quân, chờ đợi một mệnh lệnh.

"Ngươi... ngươi không muốn gì cả?" Ý chí của Hắc Phong Sơn Quân, nặng nề và đầy hoài nghi, truyền đến Tần Mặc. "Không muốn linh thảo? Không muốn linh đan? Không muốn con cái của chúng ta?"

Tần Mặc lắc đầu, không phải bằng lời nói, mà bằng một hình ảnh ý chí của sự từ chối, của sự không ham muốn. "Ta chỉ muốn hiểu. Ta muốn cảm nhận bản chất của các ngươi. Ta muốn thấy sự cân bằng mà các ngươi đang giữ gìn." Hắn đưa mắt về phía sau Phong Lang và Hắc Phong Sơn Quân, nơi hắn cảm nhận được những "ý chí" non nớt, yếu ớt của những linh thú con đang ẩn mình. "Ta biết các ngươi đang bảo vệ con cái, bảo vệ lãnh địa của mình. Nơi đây là nhà của các ngươi, và các ngươi có quyền được bảo vệ nó."

Sự ngạc nhiên hiện rõ trong ánh mắt của Phong Lang và Hắc Phong Sơn Quân. Chúng chưa từng nghe một con người nào nói như vậy. Chúng chưa từng gặp một con người nào lại có thể hiểu được nỗi sợ hãi và khát khao của chúng mà không cần phải dùng đến vũ lực hay lời nói hoa mỹ. Sự hung hãn dần tan biến, nhường chỗ cho một sự thận trọng sâu sắc. Chúng bắt đầu trao đổi "ý chí" với nhau, những luồng suy nghĩ nhanh như chớp lướt qua tâm trí Tần Mặc, nhưng hắn không cố gắng can thiệp. Hắn chỉ đứng đó, bình tĩnh chờ đợi. Sự bối rối và cảnh giác vẫn còn đó, nhưng đã không còn sự thù địch. Tần Mặc biết, hắn đã chạm được vào "vật tính" sâu thẳm của chúng, vào bản chất muốn được yên bình và bảo vệ.

***

Không khí trong thung lũng dần trở nên dịu đi, những luồng "ý chí" căng thẳng trước đó giờ đã nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng đầy suy tư. Tiếng gió rít qua khe đá không còn nghe như tiếng gào thét mà chỉ còn là một giai điệu trầm bổng, hòa cùng tiếng suối chảy xa xa và tiếng chim hót trở lại sau những lùm cây. Mùi đất ẩm và hoa rừng thoang thoảng trở nên dễ chịu hơn, không còn xen lẫn mùi tanh nồng của thú vật nữa. Bầu không khí trở nên thanh bình hơn, nhưng vẫn còn chút dè chừng, như thể một lời hứa mong manh vừa được thiết lập giữa hai thế giới khác biệt.

Sau cuộc đối thoại "ý chí" dài mà không một âm thanh nào phát ra từ Tần Mặc, Phong Lang và Hắc Phong Sơn Quân cuối cùng cũng hạ thấp người, tiếng gầm gừ của chúng trở nên nhẹ nhàng hơn, như một lời chấp thuận. Tần Mặc hiểu rằng, hắn đã thành công trong việc hóa giải sự hiểu lầm và nỗi sợ hãi ban đầu. Hắn cảm nhận được rằng, những linh thú này đang canh giữ một khu vực đặc biệt, một nơi tập trung linh khí tự nhiên cực kỳ dồi dào, nơi có nhiều linh thú non và thảo dược quý hiếm sinh sôi. Chúng đã cảm nhận được những "ý chí" xâm lấn, tham lam từ những kẻ săn bắt, những tu sĩ muốn khai thác tài nguyên của rừng, điều đã khiến chúng trở nên hung hãn hơn bình thường để bảo vệ lãnh địa của mình.

Tần Mặc quay sang Tô Lam, ánh mắt hắn ánh lên vẻ thấu hiểu sâu sắc. “Chúng không muốn chiến đấu, chỉ là chúng sợ hãi.” Hắn khẽ nói, giọng trầm ấm, như một lời giải thích nhẹ nhàng. “Chúng cảm nhận được ý chí phá hoại từ bên ngoài, từ những kẻ muốn cướp đi sự bình yên của chúng, muốn biến nơi đây thành nguồn tài nguyên để phục vụ cho khát vọng "thăng tiên" vô độ của bản thân. Đó là lý do chúng phải cảnh giác đến vậy.”

Tô Lam vẫn còn kinh ngạc, nàng thu kiếm vào vỏ, nhưng ánh mắt vẫn không rời Tần Mặc. Nàng chưa bao giờ chứng kiến một cuộc giao tiếp như vậy, không cần lời nói, không cần sức mạnh, chỉ bằng "ý chí". Trong thế giới tu hành của nàng, mọi xung đột đều được giải quyết bằng vũ lực, bằng uy thế của kẻ mạnh. Nhưng Tần Mặc lại chọn một con đường khác, một con đường của sự thấu hiểu và đồng cảm. “Thật không thể tin được...” Nàng khẽ thì thầm, giọng nói vẫn còn đầy vẻ kinh ngạc. “Ngươi... ngươi đã làm được điều mà bất kỳ tu sĩ nào cũng không thể. Ngươi đã khiến chúng tin tưởng, dù chỉ là một phần nhỏ.”

Tần Mặc khẽ lắc đầu. “Không phải ta, mà là ý chí thuần túy của chúng.” Hắn đưa mắt nhìn về phía Phong Lang và Hắc Phong Sơn Quân, chúng vẫn đứng đó, đôi mắt dõi theo hắn, nhưng không còn sự thù địch. “Chúng chỉ muốn được yên bình, giữ gìn bản chất của mình. Chúng không muốn bị khai thác, không muốn bị ép buộc phải "nhân hóa" hay "thăng cấp" để phục vụ cho mục đích của con người. Điều đó, tự thân nó đã là một lời thỉnh cầu mạnh mẽ nhất.” Hắn hiểu rằng, sâu thẳm trong "ý chí tồn tại" của vạn vật, đều có một khát khao được là chính mình, được giữ gìn "vật tính" nguyên bản, và sự truy cầu "thăng tiên" quá mức của con người đã phá vỡ sự cân bằng đó.

Phong Lang gầm gừ một tiếng nhỏ, rồi nhẹ nhàng lùi lại, mở ra một con đường giữa vòng vây. Nó nhìn Tần Mặc, rồi khẽ nghiêng đầu về phía một lối mòn khác, như đang gợi ý rằng họ nên đi theo con đường đó để tránh khu vực linh khí tập trung mà chúng đang bảo vệ. Hắc Phong Sơn Quân cũng làm theo, đôi mắt hung dữ giờ đây đã dịu đi phần nào, thay vào đó là một sự thận trọng và tôn trọng.

Tần Mặc gật đầu, thay cho một lời cảm ơn. Hắn dẫn Hắc Phong và Tô Lam đi vòng theo con đường mà các linh thú đã "gợi ý". Hắc Phong điềm tĩnh hơn, nhưng vẫn ngẩng đầu, nhìn về phía khu rừng sâu, như đang suy nghĩ về mối đe dọa tiềm ẩn mà Tần Mặc đã nhắc đến. Nó là một linh thú mạnh mẽ, nhưng cũng hiểu được sự cần thiết phải bảo vệ những gì yếu ớt hơn.

Tô Lam nhìn theo bóng lưng Tần Mặc, trong đầu nàng dấy lên hàng ngàn câu hỏi về bản chất của tu luyện và ý nghĩa của sức mạnh. Nàng từng tin rằng sức mạnh là để chinh phục, để đạt đến đỉnh cao của "thăng tiên". Nhưng giờ đây, Tần Mặc lại cho nàng thấy một con đường khác, một con đường của sự thấu hiểu, của sự cân bằng, của sự tôn trọng "vật tính" của vạn vật. Nàng bắt đầu nghi ngờ những giáo điều mà tông môn đã dạy, những lời răn về việc "khai linh" và "nhân hóa" linh thú để chúng có thể "tiến hóa" thành những thực thể cao cấp hơn. Liệu có phải, đó chỉ là một cách để con người áp đặt ý chí của mình lên vạn vật, để phục vụ cho khát vọng vô độ của mình?

Khi họ đi xa dần, khu rừng lại chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió xào xạc và tiếng suối chảy. Nhưng Tần Mặc biết, mối nguy hiểm từ những kẻ muốn khai thác Linh Thú Sơn Mạch vẫn luôn hiện hữu, như một bóng ma lảng vảng. "Ý chí" sợ hãi của các linh thú đã khẳng định điều đó. Thiên Diệu Tôn Giả, hoặc những kẻ có cùng tư tưởng, đang dần len lỏi vào sâu hơn, đe dọa sự cân bằng mong manh của vùng đất nguyên sinh này. Và Tần Mặc, với khả năng độc đáo của mình, có lẽ sẽ là người duy nhất có thể đứng ra bảo vệ sự cân bằng ấy, không phải bằng bạo lực, mà bằng sự thấu hiểu và lòng đồng cảm. Cuộc hành trình của họ, vừa mới chỉ bắt đầu.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free