Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 388: Bóng Cổ Thụ, Hơi Thở Thần Thú: Lời Vọng Từ Kỷ Nguyên Hiền Giả

Hắc Phong dẫn lối, bước chân dứt khoát nhưng cũng đầy thận trọng, đưa Tần Mặc và Tô Lam đi sâu hơn vào lòng Linh Thú Sơn Mạch. Con đường mòn mà bầy Phong Lang và Hắc Phong Sơn Quân đã "gợi ý" dẫn họ lách qua những bụi cây rậm rạp, tránh xa khu vực tập trung linh khí mà các linh thú kia đang bảo vệ. Mỗi bước chân tiến vào, không khí xung quanh dường như càng trở nên nặng nề hơn, không phải vì áp lực vật lý, mà là một cảm giác cổ xưa, nguyên thủy đang bao trùm vạn vật.

Ánh sáng ban mai vốn đã yếu ớt, giờ đây chỉ còn là những dải lụa mỏng manh cố gắng xuyên qua tán lá cây dày đặc, tạo nên một không gian xanh thẫm huyền ảo. Những cây cổ thụ hai bên đường mọc sừng sững, thân cây to lớn đến mức phải vài người ôm mới xuể, vỏ cây xù xì phủ đầy rêu phong và địa y, tựa như những bức tường thành tự nhiên vươn thẳng lên trời. Tán lá của chúng đan xen vào nhau, tạo thành một vòm trời xanh mướt, gần như che khuất hoàn toàn ánh dương. Linh khí trong không khí đặc quánh đến mức Tần Mặc cảm thấy mỗi hơi thở đều như đang nuốt trọn một phần sức sống của đại ngàn. Nó không chỉ là linh khí đơn thuần, mà còn chứa đựng một loại năng lượng thuần khiết, chưa từng bị con người can thiệp hay khai thác, mang theo hơi thở của những kỷ nguyên đã xa.

"Nơi này... thật sự có gì đó rất khác. Cảm giác như đang đi ngược dòng thời gian," Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy sự kinh ngạc. Hắn nhắm mắt lại, đôi tai không ngừng lắng nghe, không phải bằng thính giác thông thường, mà bằng chính 'ý chí tồn tại' của mình. Hắn cảm nhận được sự rung động mãnh liệt từ lòng đất, từ từng phiến đá, từng ngọn cỏ, từng chiếc lá. Đó là những tiếng thì thầm không lời, những ký ức vô hình, những khát khao bản nguyên đang hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng hùng vĩ của sự sống.

Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, ngước nhìn lên những tán cây cổ kính. Nàng chưa bao giờ thấy một khu rừng nào hùng vĩ đến vậy, nơi mà sự sống dường như đã vượt qua mọi giới hạn của thời gian. Lớp sương mù mỏng manh vẫn còn vương vấn trên những cành cây và mặt đất ẩm ướt, khiến khung cảnh càng thêm phần mờ ảo, bí ẩn. Những đóa hoa dại với màu sắc rực rỡ, phát ra ánh sáng lập lòe như những đốm lửa nhỏ trong bóng tối, và những cây nấm lạ với hình thù kỳ dị mọc san sát trên thân cây mục ruỗng, tỏa ra một mùi hương ngọt ngào nhưng cũng đầy mê hoặc. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng chim kêu lạ lùng từ sâu trong rừng, tiếng lá cây xào xạc trong gió, tiếng suối chảy róc rách đâu đó, tất cả đều hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian sống động nhưng cũng đầy hoang dại.

"Linh khí ở đây mạnh đến kinh ngạc," Tô Lam nói, giọng nàng không giấu nổi sự kinh ngạc. Nàng vươn tay ra, cảm nhận những hạt linh khí li ti đang bay lượn trong không gian, tựa như những tinh linh vô hình. "Nó không bị ô nhiễm hay bị cưỡng ép, mà là một sự tồn tại thuần túy. Khác hẳn với những linh mạch mà các tông môn thường khai thác, nơi linh khí đã bị 'nhân hóa' hay 'khai linh' để phục vụ mục đích tu luyện." Nàng bắt đầu hiểu sâu sắc hơn lời nói của Tần Mặc về việc "bản chất" của linh khí. Nơi đây, linh khí vẫn là chính nó, không bị biến dạng bởi lòng tham hay khát vọng của con người.

Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, điềm tĩnh dẫn đường. Nó đôi khi dừng lại, đánh hơi không khí, chiếc mũi nhạy bén thu nhận hàng ngàn mùi hương từ khu rừng. Những chiếc lông trên gáy nó thỉnh thoảng dựng đứng, báo hiệu sự hiện diện của những linh thú khác hoặc những luồng năng lượng mạnh mẽ đang ẩn mình. Nhưng nó không gầm gừ hay tỏ vẻ hung hãn, chỉ là một sự cảnh giác bẩm sinh của loài săn mồi. Nó hiểu được sự tôn trọng mà Tần Mặc dành cho khu rừng này, và cũng tự mình giữ sự tôn trọng đó. Mỗi bước chân của nó đều nhẹ nhàng, cố gắng không phá vỡ sự tĩnh lặng thiêng liêng của nơi đây. Tần Mặc vẫn nhắm mắt, cố gắng lắng nghe 'ý chí tồn tại' của vạn vật xung quanh, cảm nhận sự rung động cổ xưa, và trong tâm trí hắn, một bức tranh về một kỷ nguyên xa xăm dần hiện rõ. Những hình ảnh mờ ảo của những sinh linh khổng lồ, những cây đại thụ vươn tới tận trời xanh, và những dòng linh khí cuồn cuộn chảy khắp mặt đất, tất cả đều đang thì thầm về một quá khứ huy hoàng nhưng cũng đầy biến động.

Sau một hồi đi bộ, nhóm Tần Mặc bất ngờ bước ra khỏi khu rừng rậm rạp, tiến vào một không gian mở rộng lớn. Tại trung tâm của khoảng đất trống đó, một Cây Thần Cổ Thụ khổng lồ vươn mình lên trời, sừng sững như một ngọn núi sống. Tán lá của nó bao phủ một vùng đất rộng lớn đến mức có thể chứa được cả một ngôi làng nhỏ, tạo thành một vòm trời xanh tươi mát. Thân cây to lớn đến mức phải hàng chục người ôm mới xuể, bề mặt phủ đầy rêu phong xanh mướt và những họa tiết tự nhiên kỳ lạ, tựa như những ký tự cổ xưa được khắc tạc bởi thời gian. Những đường vân trên vỏ cây như kể lại hàng ngàn năm lịch sử, từng lớp từng lớp chồng chất lên nhau, mang theo dấu ấn của bao mùa mưa nắng, bao trận bão táp.

Xung quanh Cây Thần Cổ Thụ, những loài thực vật khác đều trở nên nhỏ bé và dường như đang cúi mình tôn kính. Những dây leo khổng lồ quấn quanh thân cây, những đóa hoa dại khổng lồ hé nở với màu sắc rực rỡ, và những cây nấm phát sáng tỏa ra ánh sáng huyền ảo, tất cả đều tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ đến nghẹt thở. Linh khí từ cây tỏa ra mạnh mẽ, tạo thành một vùng năng lượng riêng biệt, trong lành và thuần khiết đến mức khiến người ta cảm thấy như đang được gột rửa tâm hồn.

Tần Mặc tiến đến gần Cây Thần Cổ Thụ, ánh mắt hắn ánh lên vẻ kinh ngạc tột độ. Hắn cảm thấy một dòng chảy ký ức và 'ý chí' mạnh mẽ cuộn trào trong tâm trí, không phải là những tiếng thì thầm rời rạc như trước, mà là một bản trường ca hùng tráng, một câu chuyện dài vô tận được kể bằng ngôn ngữ của tự nhiên. Áp lực tinh thần đè nặng lên hắn, khiến hắn lảo đảo. Những hình ảnh vụt qua trong tâm trí hắn: những sinh linh cổ đại vui đùa dưới tán cây, những biến cố lịch sử đã xảy ra, những lời thề ước được lập dưới bóng cây vĩ đại này. Hắn thấy được sự khởi đầu của một kỷ nguyên, và cả những dấu hiệu của sự suy tàn.

"Nó... nó không chỉ là một cái cây," Tần Mặc khó khăn thốt ra, giọng hắn khản đặc vì xúc động. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào thân cây xù xì, cảm nhận sự ấm áp và năng lượng dồi dào từ nó. "Nó là... một chứng nhân. Ta cảm nhận được... những lời thì thầm từ Kỷ Nguyên Hiền Giả." Trong tâm trí hắn, những ký ức của cây cổ thụ đang mở ra, hé lộ một phần của 'chân lý thất lạc', một cái nhìn thoáng qua về thời kỳ mà vạn vật sống hòa hợp, không truy cầu thăng tiên một cách mù quáng. Hắn cảm nhận được sự bao dung, sự kiên nhẫn và cả một nỗi buồn sâu thẳm từ ý chí của cái cây. Nỗi buồn về sự thay đổi, về sự mất mát của những giá trị nguyên bản.

Tô Lam kinh ngạc đến mức không thốt nên lời. Nàng đứng yên, nhìn Tần Mặc với ánh mắt khó hiểu. "Chứng nhân? Ngươi đang nói về lịch sử sao? Một cái cây có thể... ghi nhớ?" Nàng chưa từng nghe nói về một điều như vậy. Đối với nàng, cây cối chỉ là thực vật, không có ý thức hay ký ức. Nhưng những gì Tần Mặc đang nói, và cái cách hắn tương tác với cái cây, đã hoàn toàn phá vỡ những quan niệm cố hữu của nàng. Nàng cảm thấy một sự rung động mạnh mẽ từ cái cây, một nguồn năng lượng thuần khiết và cổ kính đến mức khiến linh lực trong cơ thể nàng cũng phải tự động vận chuyển để thích nghi.

Hắc Phong gầm nhẹ một tiếng, đôi mắt đỏ rực cảnh giác quét nhìn xung quanh. Nó cảm nhận được sự thay đổi trong Tần Mặc, và cũng cảm nhận được luồng năng lượng khổng lồ đang tuôn ra từ Cây Thần Cổ Thụ. Nó biết rằng nơi này có một sức mạnh to lớn đang ẩn chứa, một sức mạnh mà ngay cả nó cũng phải kính nể. Nó đứng sát bên Tần Mặc, bộ lông dựng đứng, sẵn sàng bảo vệ chủ nhân nếu có bất kỳ nguy hiểm nào ập đến. Tiếng gió lướt qua tán lá cây khổng lồ, tạo thành những âm thanh xào xạc như lời ca cổ, hòa cùng tiếng côn trùng rỉ rả và tiếng chim hót líu lo, tất cả đều mang một vẻ đẹp nguyên sơ, hoang dại. Mùi gỗ, rêu, đất và cây cỏ tươi mát tràn ngập không gian, mang lại cảm giác thư thái nhưng cũng đầy uy nghi.

Tần Mặc cố gắng ổn định tâm trí, tiếp nhận dòng thông tin cuồn cuộn. Hắn cảm nhận được sự tồn tại của những sinh vật khác, những linh thú mạnh mẽ đã sống dưới tán cây này qua hàng ngàn năm. Hắn cảm nhận được sự hài hòa và cân bằng của hệ sinh thái nơi đây, một sự cân bằng đang bị đe dọa bởi những kẻ muốn khai thác nó. Những lời thì thầm từ Kỷ Nguyên Hiền Giả không chỉ là ký ức, mà còn là một lời cảnh báo trầm buồn: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Lời cảnh báo này, vang vọng từ sâu thẳm thời gian, đã từng là một chân lý thất lạc, giờ đây lại hiện rõ trong tâm trí hắn qua 'ý chí' của cây. Nó nói về sự sụp đổ của một nền văn minh, của một kỷ nguyên khi sự truy cầu vô độ đã phá vỡ mọi giới hạn, khiến bản chất của vạn vật bị biến đổi, và cuối cùng, dẫn đến thảm họa.

Tần Mặc rút tay ra khỏi thân cây, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn, chứa đựng một nỗi u hoài khó tả. Hắn đã thấy, đã nghe, đã cảm nhận được sự vĩ đại và bi tráng của quá khứ. Hắn nhìn về phía xa, nơi một con đường mòn phủ đầy rêu phong dẫn đến một Phế Tích Cổ Miếu ẩn mình sâu hơn trong tán lá. 'Ý chí' của Cây Thần Cổ Thụ dường như đang dẫn lối cho hắn, một sự dẫn dắt nhẹ nhàng nhưng đầy quyền năng.

Dưới sự dẫn dắt của 'ý chí' mà Tần Mặc cảm nhận được từ Cây Thần Cổ Thụ, hắn nhìn thấy một con đường mòn phủ đầy rêu phong dẫn đến một Phế Tích Cổ Miếu nằm ẩn mình sâu hơn trong tán lá cây cổ thụ. Con đường lúp xúp rêu xanh, bị che khuất bởi những thân cây già cỗi và dây leo chằng chịt, khiến nó gần như hòa lẫn vào nền rừng nguyên sinh. Khi họ tiến lại gần, không khí trở nên ẩm ướt hơn, mát lạnh hơn, và mang theo một mùi hương lạ lùng của đất mục, rêu phong và một thứ gì đó rất cổ kính, rất xa xưa, tựa như hơi thở của hàng ngàn năm lịch sử đang trôi qua.

Ngôi miếu đã đổ nát hoàn toàn, chỉ còn lại những cột đá khổng lồ phủ đầy rêu phong và những bức tường gạch vỡ vụn, nghiêng ngả giữa những tán cây. Cây cối mọc um tùm, ôm lấy những tàn tích của công trình, rễ cây xuyên qua những phiến đá, như muốn nu��t chửng toàn bộ di tích vào lòng đất. Ánh sáng mặt trời không thể xuyên qua được tán lá dày đặc ở khu vực này, khiến ngôi miếu chìm trong một thứ bóng tối u ám, huyền bí.

Nhưng từ bên trong sự đổ nát ấy, lại phát ra một luồng linh khí cổ xưa, uy quyền và có phần u buồn, lạnh lẽo. Nó không phải là linh khí thuần khiết và tràn đầy sức sống như từ Cây Thần Cổ Thụ, mà là một thứ linh khí mang theo dấu ấn của sự suy tàn, của những câu chuyện đã bị lãng quên. Không khí xung quanh ngôi miếu nặng nề hơn, dường như có một sức mạnh vô hình đang trấn giữ, ngăn cản mọi sự xâm nhập. Sức mạnh này không mang tính thù địch rõ ràng, nhưng lại khiến người ta cảm thấy một áp lực đè nén lên tâm trí, một sự cảnh báo rằng họ đang bước vào một nơi linh thiêng, không nên tùy tiện xâm phạm.

"Nó ở đây... rất gần. Cổ xưa hơn cả cái cây này, và mạnh mẽ hơn nhiều," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm khàn, ánh mắt dõi sâu vào bóng tối của ngôi miếu. Hắn cảm nhận được một 'ý chí' mạnh mẽ đang bao trùm toàn bộ phế tích, một 'ý chí' không còn là của một sinh vật sống, mà là của một thực thể đã tồn tại qua hàng ngàn năm, chứng kiến sự thăng trầm của thời gian. "Có một ý chí... đang canh giữ." Hắn hiểu rằng 'ý chí' này không phải là để bảo vệ một kho báu, mà là để bảo vệ một chân lý, một bí mật đã bị chôn vùi.

Tô Lam, với vẻ mặt rụt rè, bước chậm rãi theo sau Tần Mặc. Nàng cảm thấy một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải vì nhiệt độ thấp, mà là vì cảm giác u ám và nặng nề từ ngôi miếu. "Cảm giác thật... áp lực. Ngôi miếu này... có gì đó không ổn," nàng thì thầm, bàn tay nàng vô thức siết chặt chuôi kiếm cổ bên hông. Nàng đã rút thanh kiếm ra khỏi vỏ, không phải để chiến đấu, mà là một hành động tự vệ bẩm sinh trước một thế lực vô hình quá mạnh mẽ. Ánh mắt nàng liên tục đảo quanh, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của nguy hiểm tiềm tàng.

Hắc Phong đi sát bên cạnh Tần Mặc, bộ lông đen tuyền của nó dựng đứng lên, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ cảnh giác cao độ. Nó liên tục gầm gừ những tiếng nhỏ, trầm thấp, như một lời cảnh báo, nhưng cũng như một lời thách thức. Tiếng gầm gừ của nó không mang vẻ hung tợn, mà là một sự khẳng định sức mạnh và ý chí bảo vệ. Nó cảm nhận được sự uy quyền của 'ý chí' từ ngôi miếu, nhưng bản năng linh thú của nó không cho phép nó lùi bước. Tiếng gió rít qua những khe hở của tường đá đổ nát, tạo thành những âm thanh kỳ lạ, như những lời than vãn của thời gian, hòa cùng tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng trong bóng tối.

Tần Mặc dừng lại trước một phiến đá lớn đã đổ nát, nằm chắn ngang lối vào chính của ngôi miếu. Phiến đá này, từng là một phần của cổng miếu, giờ đây đã nghiêng ngả, phủ đầy rêu phong và dây leo. Hắn đặt tay lên phiến đá lạnh lẽo, cảm nhận dòng năng lượng cổ xưa đang chảy trong nó. Trong khoảnh khắc đó, một luồng thông tin khổng lồ và áp lực tinh thần còn mạnh mẽ hơn cả từ Cây Thần Cổ Thụ ập đến tâm trí Tần Mặc, khiến hắn choáng váng. Hắn thấy những hình ảnh mờ ảo của một ngôi miếu cổ kính, nơi những sinh linh với hình hài kỳ lạ từng tụ tập, thờ phụng một điều gì đó. Hắn nghe thấy những lời cầu nguyện cổ xưa, những tiếng than khóc của một dân tộc đã bị lãng quên.

Một thông điệp rõ ràng hơn, mặc dù không bằng ngôn ngữ, nhưng lại được truyền tải trực tiếp vào 'ý chí' của Tần Mặc. Đó là một lời cảnh báo, một sự kháng cự. 'Ý chí' cổ xưa này dường như đang nói: "Ngươi không thuộc về nơi đây. Ngươi không nên đánh thức những gì đã ngủ yên. Sự truy cầu của các ngươi đã phá vỡ sự cân bằng, và đã đến lúc phải trả giá." Tần Mặc cảm nhận được một nỗi u buồn sâu sắc từ 'ý chí' này, nỗi buồn về một thế giới đã từng tồn tại, về những hy vọng đã tan vỡ, và về sự lặp lại của những sai lầm. Hắn biết rằng, ngay bên trong phế tích đổ nát này, một thứ gì đó vô cùng cổ xưa và mạnh mẽ đang ẩn mình, không phải là một sinh vật sống, mà là một phần của lịch sử, một lời nhắc nhở về 'chân lý thất lạc'. Sự hiện diện của nó là một lời cảnh báo cho toàn bộ Huyền Vực, về hậu quả của sự truy cầu "thăng tiên" một cách mù quáng, về sự phá vỡ "vật tính" nguyên bản của vạn vật.

Tần Mặc nhắm chặt mắt, cố gắng tiếp nhận và giải mã những thông điệp dồn dập đang tuôn trào trong tâm trí. Hắc Phong gầm lên một tiếng dài, uy lực, như muốn đáp trả lại 'ý chí' đang đè nén đó, khẳng định sự tồn tại của nó. Tô Lam nhìn Tần Mặc, vẻ mặt nàng đầy lo lắng và hoảng sợ. Nàng cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, cảm nhận được luồng năng lượng khổng lồ đang bao trùm Tần Mặc, khiến nàng lo sợ rằng hắn đang bị nuốt chửng bởi một thứ gì đó vượt quá sức tưởng tượng của con người. Cuộc hành trình của họ, vừa mới chỉ bắt đầu, đã dẫn họ đến một ngưỡng cửa của quá khứ, nơi những bí mật cổ xưa đang chờ được hé lộ.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free