Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 389: Ý Chí Cổ Thụ: Thử Thách Từ Hơi Thở Rừng Sâu

Tần Mặc chầm chậm mở mắt, một cơn đau buốt lan tỏa từ thái dương xuống tận sâu trong óc. Ánh sáng cam vàng huyền ảo của Phế Tích Cổ Miếu, vốn đã mờ ảo dưới lớp sương mù bao phủ thường xuyên, giờ đây như nhòa đi trong tầm nhìn của hắn. Cảm giác như toàn bộ trí não vừa trải qua một trận cuồng phong dữ dội, bị hàng ngàn luồng thông tin cổ xưa oanh tạc, nén chặt vào từng thớ thịt, từng sợi dây thần kinh. Hắn thấy lờ mờ hình ảnh Tô Lam đang quỳ bên cạnh, bàn tay nàng nắm chặt lấy cánh tay hắn, khuôn mặt thanh tú ngập tràn vẻ lo lắng và sợ hãi. Hắc Phong vẫn gầm gừ đều đều, tiếng trầm thấp lan tỏa trong không gian tĩnh mịch, u ám của phế tích, tựa như một lời tuyên bố không bao giờ lùi bước.

Tần Mặc khẽ lay đầu, cố gắng xua đi sự choáng váng còn đọng lại. Lời cảnh báo kia không phải là một tiếng nói cụ thể, mà là một cảm giác, một dòng chảy ý chí khổng lồ truyền thẳng vào tâm thức hắn. Nó là nỗi đau, là bi thương, là sự thất vọng của một thực thể đã chứng kiến hàng vạn năm thăng trầm, hàng vạn năm của sự mất mát. Nó không chỉ là ký ức, mà còn là một câu hỏi ám ảnh, vang vọng từ Kỷ Nguyên Hiền Giả, một thời đại mà hắn chỉ từng nghe qua trong những câu chuyện cổ tích.

"Tần Mặc, huynh không sao chứ? Lời cảnh báo đó là gì mà khiến huynh..." Tô Lam khẽ khàng hỏi, giọng nàng run rẩy, đôi mắt phượng sáng ngời ánh lên sự hoảng sợ tột độ. Nàng chưa bao giờ thấy Tần Mặc suy yếu đến vậy, chưa từng thấy hắn chìm đắm trong một trạng thái mông lung, vô định đến thế. Nàng cảm nhận được luồng năng lượng khổng lồ vừa bao trùm Tần Mặc, một luồng năng lượng mà chỉ cần một tia nhỏ cũng đủ khiến nàng cảm thấy áp lực đến nghẹt thở. Nàng sợ hãi rằng hắn đang bị nuốt chửng, bị đồng hóa bởi thứ ý chí cổ xưa kia. Bàn tay nàng siết chặt lấy cánh tay Tần Mặc, không chỉ để nâng đỡ, mà còn để khẳng định sự hiện hữu của hắn, kéo hắn trở về với thực tại.

Tần Mặc chậm rãi nhấc tay lên, xoa nhẹ thái dương, một nỗ lực để sắp xếp lại mớ hỗn độn trong tâm trí. Hắn cảm nhận được mùi đất ẩm, rêu phong và gỗ mục từ những mảnh tường đá đổ nát xung quanh, cùng với mùi hương thoang thoảng của hoa dại và lá cây tươi từ bên ngoài, nhưng tất cả đều như bị che mờ bởi một mùi hương cổ kính, mục ruỗng của thời gian. Tiếng gió rít qua những khe đá lơ lửng, tạo thành những âm thanh ai oán như lời than khóc, hòa cùng tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng trong bóng tối, càng khiến không khí thêm phần u ám.

"Không phải là lời cảnh báo đơn thuần, Tô Lam," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm khàn, mang theo chút mệt mỏi nhưng ánh mắt đã dần lấy lại sự tập trung. Hắn từ từ ngồi thẳng dậy, ánh mắt quét qua những bức tường đá đổ nát, những tượng thờ đã vỡ nát, những gốc cây cổ thụ mọc xuyên qua nền gạch, tựa như đang cố gắng thấu hiểu sâu hơn từng ngóc ngách của phế tích. "Đó là một tiếng vọng... của nỗi đau, của sự mất mát. Của một câu hỏi đã tồn tại từ Kỷ Nguyên Hiền Giả, khi vạn vật bắt đầu mất đi bản chất của mình."

Mỗi lời nói của Tần Mặc đều chậm rãi, cân nhắc, như thể hắn đang tự mình diễn giải lại những gì vừa tiếp nhận được. Hắn cảm nhận được sức nặng của hàng ngàn năm lịch sử, hàng ngàn năm của những sinh linh đã từng sống, từng tranh đấu, từng hy vọng và thất vọng. Ý chí cổ xưa này không phải là một kẻ thù, mà là một người kể chuyện, một nhân chứng bi tráng của sự tàn phá. Nó là tiếng lòng của một thế giới đang dần bị bóp méo, khi khát vọng "thăng tiên" đã trở thành một nỗi ám ảnh, một sự truy cầu mù quáng, đẩy vạn vật ra xa khỏi "vật tính" nguyên bản của mình.

"Kỷ Nguyên Hiền Giả?" Tô Lam kinh ngạc thì thầm, mắt nàng mở to. "Chẳng lẽ... đó là ký ức của chính khu rừng này sao? Ý chí mà huynh tiếp nhận... là của một thực thể đã tồn tại từ thời cổ đại?" Nàng khó tin vào những gì mình đang nghe. Giáo điều của tông môn nàng dạy rằng linh khí có thể lưu giữ ký ức, nhưng một ý chí mạnh mẽ đến mức có thể truyền tải một câu chuyện bi tráng từ hàng ngàn năm trước, lại không phải của một sinh linh cụ thể, đó là điều nàng chưa bao giờ tưởng tượng. Nàng là một tu sĩ, nàng tin vào sức mạnh của tu luyện, vào việc vượt qua giới hạn của bản thân, nhưng những gì Tần Mặc đang làm đã hoàn toàn phá vỡ mọi định nghĩa mà nàng từng biết. Cái gọi là "ý chí tồn tại" của vạn vật, cái gọi là "bản chất" mà Tần Mặc luôn nhắc đến, giờ đây không chỉ là những khái niệm trừu tượng, mà là những thực thể sống động, mang theo nỗi đau và sự khôn ngoan của thời gian.

Hắc Phong, sau khi Tần Mặc dần hồi phục, tiếng gầm gừ của nó cũng trở nên nhỏ hơn, nhưng vẫn không mất đi sự cảnh giác. Nó khẽ cụp tai, nhưng đôi mắt đỏ rực vẫn quét quanh phế tích, như thể đang tìm kiếm nguồn gốc của áp lực vô hình kia. Nó cảm nhận được sự uy quyền của 'ý chí' từ ngôi miếu, nhưng nó cũng cảm nhận được sự kết nối giữa Tần Mặc và ý chí đó, một sự kết nối không mang tính đối đầu mà mang tính thấu hiểu. Nó tin tưởng Tần Mặc, và nếu Tần Mặc có thể đứng vững, nó cũng sẽ đứng vững bên cạnh hắn.

Tần Mặc không trả lời Tô Lam ngay lập tức. Hắn nhắm mắt lại, một lần nữa cảm nhận luồng ý chí còn vương vấn trong tâm thức. Hắn thấy những hình ảnh chập chờn: một khu rừng nguyên sơ, nơi cây cối vươn mình đến tận trời xanh, nơi linh thú tự do dạo chơi, không chút vướng bận. Rồi những hình ảnh đó dần biến đổi, nhường chỗ cho những vết tích của sự tham lam, của những đôi bàn tay con người và tu sĩ khai thác, tàn phá. Cây cối bị đốn hạ, linh thú bị săn đuổi, mạch linh khí bị cạn kiệt. Và rồi, những lời cầu nguyện cổ xưa, những tiếng than khóc của một dân tộc đã bị lãng quên, những sinh linh với hình hài kỳ lạ từng tụ tập nơi đây, thờ phụng một điều gì đó, một sự cân bằng đã bị phá vỡ. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới..." Lời cảnh báo thất lạc đó, giờ đây, không còn là một câu nói trống rỗng, mà là một nỗi sợ hãi hiện hữu, đã từng xảy ra, và đang có nguy cơ lặp lại.

"Đó không chỉ là ký ức của một thực thể, Tô Lam," Tần Mặc cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm hơn, mang theo một nỗi ưu tư sâu sắc. "Đó là tiếng vọng của bản chất, của 'vật tính' đã bị chối bỏ. Nó là một lời nhắc nhở rằng sự truy cầu vô độ, sự thay đổi không đúng với bản nguyên, cuối cùng sẽ dẫn đến sự hủy diệt. Ngôi miếu này, khu rừng này, đã từng chứng kiến điều đó. Và nó đang cảnh báo chúng ta."

Tô Lam nhìn Tần Mặc, đôi mắt nàng bối rối. Nàng đã từng tự hào về con đường tu luyện của mình, về việc trở nên mạnh mẽ hơn, sống lâu hơn, vượt qua giới hạn của phàm nhân. Nhưng những lời của Tần Mặc, và cả những gì nàng vừa chứng kiến từ ý chí cổ xưa kia, đang dần gieo vào lòng nàng những hạt mầm nghi ngờ. Liệu con đường mà nàng đang đi, con đường mà cả Huyền Vực đang theo đuổi, có phải là một sai lầm? Liệu sự "thăng tiên" mà họ khao khát, có phải là sự hủy diệt trá hình?

Không khí trong Phế Tích Cổ Miếu trở nên nặng nề hơn, không chỉ vì sự u ám của nơi đổ nát, mà còn vì sự trầm tư, sự nặng trĩu trong lòng những kẻ lữ hành. Tần Mặc đứng dậy, ánh mắt hắn dõi sâu vào bóng tối nơi lối vào chính của ngôi miếu. Hắn biết rằng, ngay bên trong phế tích đổ nát này, một thứ gì đó vô cùng cổ xưa và mạnh mẽ đang ẩn mình, không phải là một sinh vật sống, mà là một phần của lịch sử, một lời nhắc nhở về 'chân lý thất lạc'. Sự hiện diện của nó là một lời cảnh báo cho toàn bộ Huyền Vực, về hậu quả của sự truy cầu "thăng tiên" một cách mù quáng, về sự phá vỡ "vật tính" nguyên bản của vạn vật. Tiếng gió rít qua những khe hở của tường đá, những âm thanh kỳ lạ như những lời than vãn của thời gian, hòa cùng tiếng côn trùng rỉ rả, tạo nên một bản giao hưởng u buồn, bí ẩn. Tần Mặc cảm nhận được một gánh nặng vô hình đang đè lên vai hắn, gánh nặng của trách nhiệm, của sự cô đơn khi đối đầu với cả một thế giới, của sự nghi ngờ về con đường mình đã chọn khi phải chứng kiến sự đau khổ từ chính cội rễ của vạn vật.

Một làn sương mù mỏng manh bắt đầu từ rìa Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, nơi những thân cây cổ thụ cao vút chạm tới trời xanh, nhẹ nhàng trôi dạt vào Phế Tích Cổ Miếu. Ban đầu, nó chỉ là một dải lụa trắng mờ ảo, nhưng rồi, nó dần trở nên dày đặc hơn, cuộn xoáy một cách bất thường, không theo quy luật của gió hay địa hình. Không khí đột ngột trở nên lạnh lẽo và ẩm ướt, một sự lạnh lẽo không phải của tự nhiên, mà mang theo một cảm giác sống động, như có hàng ngàn con mắt vô hình đang quan sát. Mùi ozone thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm, rêu phong và gỗ mục, tạo nên một hỗn hợp kỳ lạ, vừa quen thuộc vừa xa lạ. Tiếng côn trùng rỉ rả dường như nhỏ lại, nhường chỗ cho tiếng gió rít qua những tán lá cây cổ thụ, tạo nên một bản giao hưởng trầm hùng, bí ẩn.

"Sương mù này..." Tô Lam kinh ngạc thốt lên, nàng lùi lại một bước, bàn tay vô thức siết chặt chuôi kiếm cổ. Ánh mắt nàng mở to, dõi theo những cuộn xoáy kỳ lạ của làn sương. "Nó sống! Nó đang thay đổi cảnh vật xung quanh chúng ta! Huynh thấy không, những hình ảnh kia..."

Quả thực, trong làn sương mù dày đặc và sống động đó, cảnh vật bắt đầu biến đổi một cách kỳ ảo. Những hình ảnh chập chờn, như những thước phim quay chậm, xuất hiện và biến mất nhanh chóng. Đầu tiên là một khu rừng nguyên vẹn, xanh tươi đến lạ lùng, những cây đại thụ vươn cao chọc trời, tán lá rậm rạp che phủ cả bầu trời, linh khí dồi dào đến mức gần như hóa lỏng, chảy tràn trên mặt đất. Những linh thú cổ xưa, uy dũng và hùng vĩ, tự do dạo chơi, uống nước từ những dòng suối trong vắt. Đó là hình ảnh của một Kỷ Nguyên Hiền Giả, nơi vạn vật sống hài hòa với "vật tính" của mình, nơi sự cân bằng ngự trị.

Nhưng rồi, những hình ảnh đó nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho một cảnh tượng bi tráng hơn. Những vết tích của sự khai thác tàn bạo hiện lên rõ nét: những thân cây bị đốn hạ không thương tiếc, những mạch linh khí bị khoét sâu, những linh thú bị săn đuổi, ánh mắt chúng tràn đầy sợ hãi và tuyệt vọng. Một tòa thành đổ nát, những bức tường đá sụp đổ, những tượng thờ vỡ vụn, tất cả đều là dấu vết của sự tàn phá, của một thế giới bị đẩy đến bờ vực diệt vong. Và cuối cùng, hình ảnh của Phế Tích Cổ Miếu hiện tại, u ám, tĩnh mịch, nhưng vẫn ẩn chứa một ý chí kiên cường, bất khuất.

Tần Mặc đứng yên, đôi mắt hắn nhắm lại, cố gắng lắng nghe 'ý chí' của làn sương mù. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo và ẩm ướt của nó bao phủ lấy làn da, nhưng bên trong sự lạnh lẽo đó lại là một dòng chảy ý thức mạnh mẽ, không ngừng nghỉ. Hắn biết rằng đây không phải là một hiện tượng tự nhiên đơn thuần, mà là một sự biểu hiện của ý thức tập thể của khu rừng, một thực thể đã tồn tại qua hàng ngàn năm, chứng kiến tất cả những gì vừa được tái hiện.

"Nó không phải sương mù bình thường, Tô Lam," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn bình thản nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. "Nó là sự biểu hiện của ý thức rừng. Nó đang quan sát chúng ta, đánh giá chúng ta." Hắn cảm nhận được sự tò mò, sự cảnh giác, và cả một chút bi ai từ làn sương. Nó không có ác ý, nhưng nó đang dò xét, đang tìm kiếm câu trả lời, đang đánh giá xem liệu những kẻ lữ hành này có phải là mối đe dọa mới, hay là một tia hy vọng cho sự cân bằng đã mất.

Hắc Phong gầm gừ nhưng không dám hành động, chỉ siết chặt lấy Tần Mặc, bộ lông đen tuyền của nó dựng đứng lên, đôi mắt đỏ rực quét quanh làn sương mù. Nó cảm nhận được sự uy quyền của ý thức rừng, một sức mạnh vô hình nhưng bao trùm tất cả. Nó biết rằng đây không phải là thứ có thể dùng bạo lực để đối phó, mà cần sự tôn trọng và thấu hiểu. Tiếng gió rít qua những khe hở của tường đá đổ nát, tạo thành những âm thanh kỳ lạ, như những lời thì thầm từ quá khứ, hòa cùng tiếng côn trùng rỉ rả, tạo nên một không khí vừa huyền bí vừa căng thẳng. Mùi hương của linh khí trong sương mù trở nên nồng đậm hơn, như một lời mời gọi, nhưng cũng là một lời cảnh báo.

Tô Lam nhìn Tần Mặc, khuôn mặt nàng trắng bệch vì kinh ngạc và sợ hãi. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng một khu rừng lại có thể có một ý thức tập thể mạnh mẽ đến vậy, có thể tái hiện lại những ký ức, những bi kịch của nó. Những gì nàng được dạy về tu luyện, về linh khí, về vạn vật, giờ đây đều bị thách thức. Thế giới mà nàng đang sống, thế giới mà nàng từng cho là mình hiểu rõ, lại ẩn chứa những bí mật sâu xa, những triết lý mà nàng chưa từng chạm tới. "Ý thức rừng... đánh giá chúng ta?" Nàng thì thầm, giọng nàng lạc đi vì kinh ngạc. Nàng cảm thấy mình thật nhỏ bé và lạc lõng giữa sự bao la, cổ xưa của khu rừng này.

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, làn sương lạnh lẽo và ẩm ướt lấp đầy phổi hắn. Hắn cảm nhận được hàng triệu "ý chí tồn tại" nhỏ bé, từ những hạt bụi li ti, đến những cành cây khô mục, những giọt sương đọng trên lá, tất cả đều đang hòa vào trong ý thức tập thể của khu rừng, cùng nhau quan sát hắn. Đây không phải là một cuộc đối thoại bằng ngôn ngữ, mà là một sự giao tiếp trực tiếp giữa các "ý chí", một sự truyền tải của mục đích và bản chất. Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng, lòng bàn tay hướng về phía làn sương mù đang cuộn xoáy, như thể đang vươn tới một người bạn cũ, một tri kỷ đã chờ đợi hắn từ rất lâu.

"Ta không đến đây để khai thác, không phải để chinh phục," Tần Mặc cất tiếng, giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong làn sương mù dày đặc. Mỗi lời nói của hắn đều không chỉ là âm thanh, mà còn là một làn sóng ý chí, truyền tải sự chân thành và mục đích sâu sắc nhất của hắn. "Ta đến để lắng nghe, để thấu hiểu... để bảo vệ những gì còn lại của bản chất hoang dã. Ta tin rằng sự tiến hóa không phải là sự chối bỏ chính mình, mà là sự hòa hợp. Ta nghe được nỗi đau của các ngươi, tiếng vọng của quá khứ... và ta muốn giúp giữ gìn sự cân bằng này."

Hắn không nói với khu rừng bằng ngôn ngữ của con người, mà bằng ngôn ngữ của "ý chí tồn tại", bằng sự đồng cảm sâu sắc nhất mà hắn có thể truyền tải. Hắn không hứa hẹn sức mạnh hay quyền năng, chỉ hứa hẹn sự tôn trọng và sự cân bằng. Hắn chạm vào nỗi đau của khu rừng, chạm vào những vết sẹo từ quá khứ, những ký ức về sự tàn phá mà làn sương vừa tái hiện. Hắn muốn khu rừng hiểu rằng hắn không phải là một trong số những kẻ đã từng đến đây để chiếm đoạt, mà là một người đến để hàn gắn. Mùi đất ẩm, rêu phong, gỗ mục và hoa dại trong không khí dường như trở nên tinh khiết hơn, như thể khu rừng đang lắng nghe, đang thẩm định từng lời nói, từng ý chí của hắn.

"Hắn... đang nói chuyện với cả khu rừng? Và khu rừng... đang lắng nghe?" Tô Lam thì thầm, mắt nàng mở to đến mức không thể tin được. Nàng đứng chết lặng, chứng kiến cảnh tượng kỳ ảo trước mắt. Những lời Tần Mặc nói không phải là những lời hùng hồn, nhưng lại chứa đựng một sức nặng phi thường, một sự chân thành có thể lay động cả đất trời. Điều mà nàng từng cho là hoang đường, là không tưởng, giờ đây đang diễn ra ngay trước mắt nàng. Sự khác biệt giữa Tần Mặc và những tu sĩ nàng từng biết, giữa triết lý của hắn và giáo điều của tông môn, chưa bao giờ rõ ràng đến thế.

Khi Tần Mặc kết thúc lời của mình, một sự thay đổi kỳ diệu xảy ra trong làn sương mù. Những cuộn xoáy dữ dội dần trở nên dịu dàng hơn, mềm mại hơn. Từ sâu thẳm trong làn sương, những đốm sáng xanh biếc bắt đầu xuất hiện, chập chờn như những con đom đóm thần tiên. Đó là những Mộc Linh nhỏ bé, những tinh linh rừng, chúng bay lượn quanh Tần Mặc, nhẹ nhàng chạm vào cánh tay hắn, vào mái tóc hắn, như những sinh linh tò mò đang chào đón một người bạn. Tiếng lá cây xào xạc trong gió, tiếng chim hót lạ lùng từ sâu trong rừng, tiếng suối chảy róc rách, tất cả dường như hòa tấu thành một bản nhạc du dương, êm đềm, không còn vẻ u ám hay căng thẳng.

Làn sương mù tiếp tục biến đổi, nhưng lần này không phải là những hình ảnh bi kịch. Nó dần cô đọng lại, tụ tập ở phía trước Tần Mặc, tạo thành một hình dạng mơ hồ, khổng lồ. Đầu tiên là một "con mắt" được tạo thành từ những lớp sương dày đặc và lá cây, nó nhìn thẳng vào Tần Mặc, không còn sự hung dữ hay đề phòng, mà thay vào đó là sự trầm tư, dò xét, và một tia hy vọng mỏng manh. Rồi "con mắt" đó dần biến đổi thành một "khuôn mặt" cổ kính, được tạo thành từ những thân cây mục rữa, những tán lá xanh non, và chính làn sương mù. Khuôn mặt đó mang vẻ uy nghi của thời gian, nhưng cũng ẩn chứa nỗi buồn sâu sắc và sự khôn ngoan vô tận. Nó không nói, nhưng ý chí của nó truyền đến Tần Mặc một cảm giác chấp thuận, một sự cho phép.

Hắc Phong, vốn dĩ vẫn gầm gừ đề phòng, giờ đây tiếng gầm gừ của nó cũng nhỏ dần, rồi hoàn toàn im bặt. Nó khẽ cụp tai, cụp đuôi, nhưng vẫn đứng sát Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực của nó dường như cũng dịu đi phần nào, như thể nó đã hiểu được rằng nguy hiểm đã qua, và thay vào đó là một sự kết nối mới đang được thiết lập. Nó cảm nhận được sự chấp thuận từ ý thức rừng, một sự chấp thuận dành cho Tần Mặc, và điều đó khiến nó cảm thấy an toàn.

Sau đó, khuôn mặt sương mù khổng lồ đó từ từ tan biến, hòa vào trong làn sương mù chung quanh. Những đốm sáng Mộc Linh vẫn bay lượn quanh Tần Mặc, như những người bạn đồng hành mới. Làn sương mù bắt đầu chuyển động, không còn cuộn xoáy hỗn loạn, mà dần dần mở ra một con đường mòn mờ ảo, dẫn sâu hơn vào Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Con đường đó không phải là một con đường đã có sẵn, mà là một lối đi được tạo ra bởi chính ý thức của khu rừng, một lời mời gọi thầm lặng. Mùi hương của linh khí trở nên nồng đậm hơn dọc theo con đường mới, như một sự dẫn lối.

Tô Lam vẫn đứng đó, như một pho tượng, đôi mắt nàng dõi theo con đường vừa hiện ra, rồi nhìn sang Tần Mặc, ánh mắt nàng giờ đây không còn sự sợ hãi đơn thuần, mà là sự kinh ngạc tột độ, sự bối rối và một niềm tin đang dần nảy nở. Nàng cảm thấy một sự thay đổi sâu sắc trong mình, một sự thay đổi không chỉ về nhận thức, mà còn về niềm tin. Những giáo điều mà nàng từng tin tưởng đã bị lung lay, và thay vào đó, một thế giới quan mới, đầy bí ẩn và sâu sắc, đang dần mở ra trước mắt nàng. Nàng bắt đầu hiểu rằng con đường "thăng tiên" mà nàng theo đuổi có thể không phải là con đường duy nhất, hoặc thậm chí không phải là con đường đúng đắn.

Tần Mặc quay lại nhìn Tô Lam, ánh mắt hắn dịu dàng. Hắn không cần nói thêm lời nào, bởi vì hắn biết rằng nàng đã bắt đầu hiểu, ít nhất là một phần nhỏ của những gì hắn đang cố gắng làm. Gánh nặng trên vai hắn vẫn còn đó, nhưng sự chấp thuận từ ý thức rừng, từ chính bản nguyên của tự nhiên, đã cho hắn thêm sức mạnh, thêm niềm tin vào con đường cô độc mà hắn đang bước đi. Hắn biết rằng đây chỉ là khởi đầu, rằng Mộc Lâm Chủ, người bảo vệ rừng, có lẽ vẫn đang quan sát, và một cuộc gặp gỡ quan trọng đang chờ đợi phía trước. Con đường mới hiện ra không chỉ là lối đi vào sâu hơn khu rừng, mà còn là lối đi vào một chương mới trong hành trình của hắn, một chương của sự cân bằng và thấu hiểu.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free