Vạn vật không lên tiên - Chương 390: Bóng Cổ Thụ, Dấu Vết Phàm Trần: Thử Thách Của Huyễn Ảnh Bạch Hổ
Tần Mặc khẽ xoay người, ánh mắt trầm tĩnh như hồ nước mùa thu, lướt qua Tô Lam. Hắn không cần cất lời. Trong khoảnh khắc giao nhau của những ánh nhìn, một sự thấu hiểu vô ngôn đã chảy qua giữa họ, tựa như dòng linh khí vô hình len lỏi vào từng kẽ đá, từng kẽ lá trong khu rừng cổ kính này. Nàng, người từng mang trong mình niềm tin sắt đá vào con đường thăng tiên, giờ đây đang đứng trước vực thẳm của một sự thật khác, một con đường mà bấy lâu nay nàng đã bỏ qua, thậm chí coi thường. Những giáo điều nàng được học, những mục tiêu nàng theo đuổi, đang dần lung lay trước những gì nàng mục kích, trước sự chân thành của một thiếu niên không linh căn, không thiên phú, nhưng lại có thể giao cảm với vạn vật, lay động cả ý thức của một khu rừng. Gánh nặng trên vai Tần Mặc không hề vơi bớt, nhưng sự chấp thuận từ chính bản nguyên của tự nhiên, từ những Mộc Linh bé nhỏ bay lượn quanh hắn, từ làn sương mù biết nói, đã tiếp thêm cho hắn một luồng sức mạnh mới, một niềm tin mãnh liệt hơn vào con đường cân bằng mà hắn đã chọn. Hắn biết rằng đây chỉ là khởi đầu, rằng Mộc Lâm Chủ, vị hộ vệ chân chính của khu rừng này, vẫn đang quan sát từ nơi nào đó sâu thẳm, và một cuộc gặp gỡ định mệnh đang chờ đợi.
Con đường mòn mờ ảo, được dệt nên từ những lớp sương và ánh sáng xanh biếc của Mộc Linh, dần dần mở ra, dẫn sâu hơn vào lòng Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Tần Mặc là người đi đầu, bước chân hắn nhẹ nhàng, thanh thoát như một phần của chính khu rừng. Hắc Phong theo sát gót hắn, dáng vẻ oai vệ nhưng giờ đây đã bớt đi phần nào vẻ hung hăng, thay vào đó là sự cảnh giác trầm tĩnh. Đôi mắt đỏ rực của nó vẫn không ngừng quét qua từng lùm cây, từng bóng tối, nhưng không còn là sự đề phòng với Tần Mặc, mà là bản năng của một linh thú đang bảo vệ chủ nhân và những bí mật của khu rừng. Tô Lam đi sau cùng, nàng vẫn còn chìm đắm trong những suy nghĩ ngổn ngang. Cánh tay nàng vẫn đặt hờ trên chuôi kiếm cổ, một thói quen đã ăn sâu vào máu thịt của một kiếm khách. Nhưng trong sâu thẳm tâm trí, nàng không ngừng tự vấn, không ngừng đối mặt với những mâu thuẫn lớn lao đang trỗi dậy.
Càng tiến sâu, khu rừng càng trở nên cổ kính và hùng vĩ. Những cây cổ thụ, thân cây to lớn như những tòa thành tự nhiên, vươn cao chọc trời, tán lá rậm rạp đan xen vào nhau, tạo thành một vòm xanh thẫm, gần như che khuất hoàn toàn ánh dương. Chỉ có những tia nắng yếu ớt, vàng nhạt, mới có thể xuyên qua được lớp lá dày đặc ấy, chiếu xuống mặt đất ẩm ướt, vẽ nên những vệt sáng lung linh huyền ảo. Không khí ở đây đặc quánh linh khí, dày đặc đến mức gần như hóa lỏng, mỗi hơi thở đều mang theo vị thanh mát, tinh khiết và một cảm giác nặng nề của thời gian. Đó không chỉ là linh khí đơn thuần, mà là sự tích tụ của hàng ngàn, hàng vạn năm, là những hơi thở, những ký ức của vô số sinh linh đã từng tồn tại và hòa mình vào nơi đây. Mùi đất ẩm, rêu phong, gỗ mục, hòa quyện với hương hoa dại và lá cây tươi, tạo nên một mùi hương đặc trưng, nguyên thủy, khiến người ta cảm thấy như đang lạc vào một kỷ nguyên đã bị lãng quên. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng chim hót lạ lùng từ sâu trong rừng, tiếng lá cây xào xạc trong gió như những lời thì thầm bí ẩn, và tiếng suối chảy róc rách từ đâu đó xa xăm, tất cả hòa tấu thành một bản giao hưởng hoang dã, du dương, đầy mê hoặc.
Tần Mặc nhắm mắt lại. Hắn không cần nhìn, hắn cảm nhận. Những rung động mạnh mẽ từ sâu trong lòng đất, từ những rễ cây cổ thụ đan xen chằng chịt như mạng nhện khổng lồ, từ những thân cây sần sùi mang dấu vết của thời gian, tất cả đang truyền đến hắn một dòng thông điệp không lời. Đó là những "ý chí tồn tại" của khu rừng, của những sinh linh đã ngủ yên dưới lớp đất sâu, của những kỷ nguyên đã trôi qua. Hắn cảm nhận được sự uy quyền của một sức sống vĩnh cửu, nhưng cũng đồng thời nhận ra một nỗi u hoài sâu sắc, một lời cảnh báo không ngừng vang vọng trong tâm trí. Những lời cảnh báo ấy không phải là tiếng nói cụ thể, mà là những cảm xúc, những hình ảnh chớp nhoáng về sự tàn phá, về sự mất mát, về những hậu quả khôn lường khi vạn vật cố gắng "thăng tiên" một cách mù quáng, thoát ly khỏi bản chất của chính mình.
"Linh khí ở đây... thật không thể tin nổi," Tô Lam thì thầm, giọng nàng đầy vẻ kinh ngạc, xen lẫn một chút rùng mình. Nàng khẽ đưa tay ra, cảm nhận từng luồng linh khí dồi dào lướt qua kẽ tay. "Cảm giác như đang lội trong một dòng sông linh khí vậy. Và còn... một sự cổ kính đến rợn người. Như thể mỗi cái cây, mỗi tảng đá đều đã sống qua hàng vạn năm."
Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên một tia trầm tư. "Không chỉ là linh khí, Tô Lam. Là ý chí... của một thời đại đã qua, đang sống dậy. Một lời cảnh báo không ngừng." Hắn khẽ thở dài, âm thanh ấy như hòa vào tiếng gió xào xạc trên tán lá, mang theo một nỗi buồn xa xăm. "Kỷ Nguyên Hiền Giả đã từng chứng kiến... và để lại những dấu vết này. Những dấu vết của một sự thật mà người đời sau đã quên lãng." Hắn biết rằng không phải ai cũng có thể nghe thấy những lời thì thầm ấy, cũng như không phải ai cũng có thể hiểu được nỗi bi ai ẩn chứa trong từng ngọn cỏ, từng dòng nước. Nhưng hắn, với năng lực dị thường của mình, lại là người phải gánh vác lấy những lời cảnh báo ấy, phải tìm cách ngăn chặn bi kịch tái diễn.
Họ tiếp tục bước đi. Hắc Phong thỉnh thoảng lại dừng lại, mũi nó ngửi ngửi không khí, đôi khi phát ra một tiếng gầm gừ nhẹ, không phải vì nguy hiểm cận kề, mà như một sự xác nhận, một sự giao tiếp bản năng với những linh hồn vô hình của khu rừng. Bước chân của Tần Mặc chậm rãi, nhưng kiên định. Mỗi bước đi của hắn đều là một sự tôn trọng đối với mảnh đất thiêng liêng này, một sự khẳng định con đường mà hắn đã chọn. Tô Lam nhìn theo bóng lưng hắn, trong lòng nàng ngổn ngang trăm mối. Nàng từng là một kiếm khách kiêu hãnh, tin rằng sức mạnh và sự tu luyện là con đường duy nhất để đạt đến sự vĩnh cửu. Nhưng giờ đây, nàng đang chứng kiến một thiếu niên không hề có linh lực, lại có thể làm được những điều mà ngay cả những cường giả tông môn cũng không thể tưởng tượng nổi. Sự mạnh mẽ của Tần Mặc không nằm ở sức mạnh bộc phát, mà ở sự thấu hiểu, ở lòng đồng cảm, ở một ý chí kiên định không gì lay chuyển nổi. Nàng cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ lạc giữa biển lớn của những triết lý và nhận thức mới mẻ, nhưng cũng chính vì thế mà nàng lại càng khao khát được đi theo, được tìm hiểu.
***
Khi nhóm Tần Mặc đến một khoảng trống nhỏ, nơi những gốc cây cổ thụ khổng lồ, sần sùi như những pho tượng đá thời gian, tạo thành một vòng tròn bao quanh một bệ đá phong hóa, cổ kính, không khí đột ngột thay đổi. Một luồng uy áp kinh người, hùng vĩ và cổ xưa, bùng nổ, bao trùm toàn bộ không gian. Không khí xung quanh họ dường như xoắn lại, nặng nề đến mức hô hấp cũng trở nên khó khăn. Tiếng gió rít qua những thân cây cổ thụ nghe thê lương hơn, như một tiếng gầm gừ xa xăm, báo hiệu một sự kiện trọng đại sắp xảy ra. Mùi đất ẩm và đá cổ phong hóa càng thêm nồng nặc, xen lẫn một chút hương hổ phách kỳ lạ, ngọt ngào nhưng cũng đầy vẻ bí ẩn, cổ xưa.
Từ hư vô, từ chính khoảng không gian đang xoắn vặn ấy, một Bạch Hổ Huyễn Ảnh khổng lồ, uy mãnh dần hiện ra. Thân hình nó lấp lánh như được dệt từ ánh trăng bạc, mỗi sợi lông đều như được khắc tạc từ ánh sáng tinh khiết. Nó cao lớn đến mức phải ngước nhìn, toát ra một khí thế vương giả, một sức mạnh nguyên thủy có thể trấn áp vạn vật. Đôi mắt hổ vàng rực của nó, sắc lạnh và đầy vẻ kiêu ngạo, nhìn thẳng vào Tần Mặc, như một ngọn đuốc rực lửa soi thấu tận cùng tâm can. Trong ánh mắt ấy, Tần Mặc không chỉ cảm nhận được sự mạnh mẽ và uy quyền, mà còn là một câu hỏi không lời, một sự chất vấn sâu sắc về mục đích và con đường của hắn.
Cùng lúc đó, những hình ảnh chớp nhoáng, sắc nét như những vết cắt vào tâm trí, đột ngột hiện lên trong đầu Tần Mặc. Đó là những cảnh tượng hỗn loạn của sự tàn phá, của những khu rừng bị thiêu rụi, những dòng sông cạn khô. Hắn thấy những linh thú hùng mạnh, từng là hiện thân của sự hoang dã và nguyên thủy, dần bị tha hóa, mất đi bản chất của chính mình khi cố gắng "nhân hóa" theo những cách cực đoan, theo đuổi sức mạnh và hình dáng con người một cách mù quáng. Hắn thấy những nền văn minh cổ đại sụp đổ, những lời thề ước bị lãng quên, tất cả đều bắt nguồn từ sự truy cầu vô độ, từ việc phá vỡ cán cân của tự nhiên. Những hình ảnh bi thảm ấy như một lời nhắc nhở, một lời cảnh báo từ quá khứ, một sự chất vấn trực tiếp từ Bạch Hổ Huyễn Ảnh: liệu Tần Mặc có thể ngăn cản sự tha hóa ấy, hay hắn cũng chỉ là một kẻ mù quáng khác, mắc kẹt trong vòng xoáy của khát vọng và dục vọng?
Hắc Phong, ngay khi Bạch Hổ Huyễn Ảnh xuất hiện, đã gầm gừ dữ dội. Toàn thân nó dựng đứng, bộ lông đen tuyền như những mũi tên sắc nhọn chĩa thẳng về phía kẻ địch vô hình. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên sự hung dữ và căm phẫn, sẵn sàng lao vào một trận chiến không cân sức để bảo vệ chủ nhân. Nhưng Tần Mặc chỉ khẽ đặt tay lên đầu nó, một hành động trấn an vô ngôn, và Hắc Phong, dù vẫn gầm gừ, nhưng đã dịu đi phần nào sự hung hăng, đứng sát bên hắn như một bức tường thành kiên cố.
Tô Lam, nàng là người phản ứng mạnh mẽ nhất. Thanh kiếm cổ của nàng đã được rút ra khỏi vỏ tự lúc nào, lưỡi kiếm sắc bén phản chiếu ánh sáng lờ mờ của khu rừng. Cả người nàng căng cứng, đôi tay nắm chặt chuôi kiếm run rẩy, không phải vì sợ hãi đơn thuần, mà vì sự uy áp khổng lồ tỏa ra từ Bạch Hổ Huyễn Ảnh. Đây là một thứ sức mạnh mà nàng chưa từng đối mặt, một sự tồn tại vượt xa mọi giới hạn mà nàng từng biết.
"Là... là một ảo ảnh hùng mạnh!" Tô Lam thì thầm, giọng nàng run rẩy nhưng vẫn cố giữ lấy sự bình tĩnh của một kiếm khách. "Cẩn thận, Tần Mặc!"
Tần Mặc không hề nao núng. Hắn đứng vững như bàn thạch, đôi mắt đối mặt trực tiếp với đôi mắt vàng rực của Bạch Hổ Huyễn Ảnh. Trong khoảnh khắc ấy, hắn không cảm thấy sợ hãi, chỉ có sự kiên định và một nỗi thấu hiểu sâu sắc.
"Kẻ phàm nhân, ngươi mang ý đồ gì khi bước vào lãnh địa cổ xưa này?" Tiếng gầm uy dũng của Bạch Hổ Huyễn Ảnh vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, không phải bằng âm thanh thực tế, mà bằng một luồng ý niệm mạnh mẽ, trực tiếp xuyên thẳng vào linh hồn hắn. "Ngươi có xứng đáng với con đường mà mình đã chọn? Ngươi có thể ngăn cản sự tha hóa của bản chất, hay chỉ là một kẻ mù quáng khác, mang trong mình khát vọng thay đổi, khát vọng thăng cấp?"
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, luồng linh khí cổ xưa tràn ngập lồng ngực hắn. Hắn không cần phải hùng hồn, không cần phải khoa trương. Lời nói của hắn, cũng như con đường của hắn, luôn xuất phát từ sự chân thành và thấu hiểu.
"Ta tìm kiếm sự cân bằng," Tần Mặc đáp, giọng hắn trầm tĩnh và rõ ràng, dù chỉ là một lời thì thầm nhưng lại mang sức nặng của cả ngàn năm lịch sử, vang vọng không chỉ trong tâm trí Huyễn Ảnh mà còn trong tâm hồn Tô Lam. "Ta tôn trọng bản chất. Không phải để khuất phục hay thay đổi, mà để bảo vệ sự tồn tại nguyên thủy. Mỗi sinh linh đều có quyền được là chính nó, không cần phải 'thăng cấp' theo cách cưỡng ép để có giá trị. Sự thăng cấp ấy, sự truy cầu vô độ ấy, chính là nguồn cơn của sự tha hóa, của sự mất cân bằng mà ngươi đã chứng kiến."
Hắn không tránh né những hình ảnh bi kịch mà Huyễn Ảnh đã chiếu rọi vào tâm trí hắn. Ngược lại, hắn đối mặt với chúng, và bằng sự thấu hiểu của mình, hắn biến những lời chất vấn thành một sự khẳng định. Hắn tin vào sự tự do của vạn vật, tin vào quyền được lựa chọn, tin vào sự cân bằng mà tự nhiên đã thiết lập.
Bạch Hổ Huyễn Ảnh vẫn đứng đó, bất động, đôi mắt vàng rực không rời Tần Mặc. Dường như nó đang đánh giá từng lời hắn nói, từng ý niệm hắn phát ra. Không khí vẫn căng thẳng, nhưng dần dần, sự uy áp khổng lồ ấy dường như đã dịu đi một chút, thay vào đó là một sự trầm tư, một sự chấp nhận thầm lặng. Những hình ảnh bi kịch trong tâm trí Tần Mặc cũng dần tan biến, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng thanh khiết.
Cuối cùng, sau một khoảnh khắc dường như kéo dài vô tận, Bạch Hổ Huyễn Ảnh khẽ cúi đầu, một hành động uy nghi nhưng cũng đầy vẻ tôn trọng. Rồi, thân hình khổng lồ của nó bắt đầu tan biến, không phải trong một vụ nổ ánh sáng hay một tiếng gầm vang dội, mà lặng lẽ như sương khói gặp nắng sớm. Nó hòa vào không khí, vào linh khí của khu rừng, để lại phía sau một sự tĩnh lặng bao la và một cảm giác được chấp thuận ngầm, một sự đồng tình từ ý chí cổ xưa đã từng thử thách hắn.
Tô Lam hạ kiếm, nàng thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Tần Mặc. Nàng đã chứng kiến một điều phi thường, một cuộc đối thoại không lời, một cuộc thử thách của ý chí và triết lý. Nàng bắt đầu hiểu, sâu sắc hơn bao giờ hết, rằng Tần Mặc không chỉ là một thiếu niên đặc biệt, mà hắn còn là hiện thân của một con đường, một triết lý mà thế giới Huyền Vực đã quên lãng.
***
Sau khi Bạch Hổ Huyễn Ảnh tan biến, để lại sự tĩnh lặng và một cảm giác được chấp thuận ngầm, nhóm Tần Mặc tiếp tục hành trình. Con đường sương mù mờ ảo đã biến mất, nhưng giờ đây, một lối đi tự nhiên hơn, rõ ràng hơn đã xuất hiện, dẫn họ sâu hơn vào trái tim của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Không khí vẫn trong lành, nhưng có một sự thay đổi tinh tế trong mùi hương, trong âm thanh. Tiếng chim hót thưa thớt hơn, tiếng lá cây rì rầm mang theo một sự u ám khó tả.
Không lâu sau, sự bình yên mà họ cảm nhận được từ sự chấp thuận của ý chí rừng đã bị phá vỡ bởi những dấu hiệu bất thường, không còn là ảo ảnh hay ký ức mà là hiện thực tàn khốc. Từ xa, một mùi hương lạ xộc thẳng vào mũi Tần Mặc – mùi gỗ tươi bị cắt, xen lẫn mùi kim loại tanh nồng và một thứ mùi chua chát của linh khí bị bóc tách.
Khi họ rẽ qua một lùm cây rậm rạp, cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến Tô Lam phải thốt lên một tiếng kinh hãi. Một thân cây cổ thụ hùng vĩ, thân cây to lớn đến mức phải ba người ôm mới xuể, đã bị đốn hạ không thương tiếc. Vết cưa còn mới, trắng hếu và sắc lẹm, như một vết thương rướm máu trên thân thể khu rừng. Nhựa cây màu nâu đỏ vẫn đang chảy ròng ròng từ vết cắt, nhỏ từng giọt xuống nền đất ẩm ướt, tựa như những giọt nước mắt của một gã khổng lồ đang hấp hối. Cạnh đó, những cành cây lớn đã bị chặt đứt một cách thô bạo, vương vãi khắp nơi, tạo nên một sự hỗn độn, đối lập hoàn toàn với vẻ đẹp nguyên sơ của khu rừng.
"Đây là... dấu vết của con người!" Tô Lam chỉ vào thân cây bị đốn hạ, gương mặt nàng lộ rõ sự phẫn nộ và căm ghét. Nàng từng là một tu sĩ, nàng biết rõ những kẻ khai thác tài nguyên sẽ làm gì. "Và không phải là những kẻ săn bắt bình thường. Chúng đang hủy hoại khu rừng!" Giọng nàng sắc lạnh, bàn tay lại siết chặt chuôi kiếm, sự giận dữ của một kiếm khách đã trỗi dậy.
Hắc Phong cũng gầm gừ khẽ, mũi nó ngửi ngửi mặt đất xung quanh, đôi mắt đỏ rực lóe lên vẻ căm phẫn. Nó cảm nhận được sự đau đớn của khu rừng, sự xâm phạm trắng trợn này.
Tần Mặc cúi xuống, chạm vào vết cưa trên thân cây. Làn da hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của gỗ tươi, và trong tâm trí hắn, tiếng kêu gào thảm thiết của "ý chí tồn tại" của cái cây ấy vang lên, một tiếng kêu đầy sự bất lực và phẫn nộ. Hắn đưa tay chạm vào mặt đất gần đó. Không có linh khí. Không còn một chút rung động nào của sự sống. Chỉ còn lại một sự trống rỗng hoang tàn và cằn cỗi, như thể toàn bộ linh lực trong lòng đất đã bị hút cạn, để lại một khoảng trống chết chóc.
"Tham lam," Tần Mặc thì thầm, ánh mắt hắn trở nên lạnh lùng và kiên định hơn bao giờ hết. Hắn đứng thẳng người, nhìn bao quát quang cảnh hoang tàn trước mắt. "Không chỉ là săn bắt, mà là hủy hoại cả linh mạch của khu rừng. Giống như lời cảnh báo... của Kỷ Nguyên Hiền Giả về sự mất cân bằng."
Hắn nhắm mắt lại, và trong tâm trí hắn, những lời cảnh báo từ Phế Tích Cổ Miếu, những hình ảnh bi kịch từ Bạch Hổ Huyễn Ảnh, tất cả đều hiện lên rõ ràng, kết nối với cảnh tượng trước mắt. Đây không phải là ngẫu nhiên, không phải là một sự kiện đơn lẻ. Đây chính là khởi nguồn của sự hủy diệt, là dấu hiệu của sự truy cầu vô độ, của một thế lực đang muốn bóc lột khu rừng đến tận cùng.
"Họ không chỉ đốn cây lấy gỗ, Tô Lam," Tần Mặc nói, giọng hắn trầm thấp, vang vọng như tiếng chuông cảnh báo. "Họ đang rút cạn linh khí. Họ đang hủy hoại cốt lõi của sự sống nơi đây."
Gần đó, Tô Lam phát hiện thêm một vài cái bẫy được giăng ra một cách thô bạo. Đó không phải là những cái bẫy đơn giản của thợ săn, mà là những trận pháp sơ sài nhưng nguy hiểm, được làm từ kim loại và dây gai sắc nhọn, có khả năng hút cạn linh lực của linh thú bị mắc kẹt. Vết tích của pháp trận còn mới, chứng tỏ những kẻ này vừa mới rời đi không lâu.
"Chúng còn giăng bẫy linh thú," Tô Lam siết chặt kiếm, sự tức giận bùng lên trong đôi mắt phượng. "Những kẻ tu sĩ này... chúng là ai mà dám làm ra những việc tày trời như vậy?"
Tần Mặc nhìn quanh, ánh mắt hắn xa xăm, suy tư. "Đây là lý do Mộc Lâm Chủ phải bảo vệ khu rừng này," hắn nói, giọng đầy thấu hiểu. "Không phải chỉ là linh thú, mà là sự sống, là bản chất của vạn vật. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Đây là tai họa mà Thiên Diệu Tôn Giả đang gây ra, sự mất cân bằng mà hắn đang thúc đẩy bằng những dự án khai thác linh khí tự nhiên vô độ."
Hắn đã hiểu rõ hơn về mối đe dọa từ bên ngoài, về lý do sâu xa khiến Mộc Lâm Chủ phải trở thành người bảo vệ kiên cường của Linh Thú Sơn Mạch. Lời cảnh báo từ Kỷ Nguyên Hiền Giả, thử thách của Bạch Hổ Huyễn Ảnh, và giờ đây là bằng chứng rành rành của sự tàn phá, tất cả đã tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh về tình hình hiểm nguy của Huyền Vực. Tần Mặc biết rằng, cuộc gặp gỡ với Mộc Lâm Chủ sắp tới sẽ không chỉ là một cuộc đối thoại, mà còn là một liên minh cần thiết để chống lại thế lực đang đe dọa sự tồn vong của thế giới. Hắn tin rằng, với những gì hắn đã chứng kiến, và với sự chân thành trong con đường của mình, hắn có thể thuyết phục được vị hộ vệ rừng sâu ấy. Con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng ý chí của Tần Mặc chưa bao giờ kiên định đến thế.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.