Vạn vật không lên tiên - Chương 391: Cổ Thụ Chi Hồn: Thông Điệp Từ Kỷ Nguyên Hiền Giả
Hành trình xuyên qua Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, nơi từng là một bức tranh nguyên sơ của sự sống, giờ đây lại bị điểm xuyết bởi những mảng màu u tối của sự tàn phá. Tần Mặc dẫn đầu, bước chân trầm ổn, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn không ngừng lướt qua những dấu vết mà con người đã để lại. Tô Lam và Hắc Phong theo sau, mỗi người một tâm trạng, nhưng đều chung một nỗi lo lắng không thể che giấu.
Cảnh vật xung quanh dần trở nên hoang tàn hơn. Không còn là những bụi cây bị giẫm nát hay vài vết cháy do củi lửa, mà là cả một khu vực rộng lớn bị cày xới, như một vết sẹo lớn trên da thịt của khu rừng. Những thân cây cổ thụ hàng ngàn năm tuổi, từng là trụ cột của hệ sinh thái, giờ nằm ngổn ngang dưới đất, vỏ cây bong tróc, cành lá héo úa. Ánh sáng lờ mờ xuyên qua tán lá rậm rạp nay càng thêm u ám, như thể chính khu rừng cũng đang che giấu đi những vết thương không thể chữa lành.
Tần Mặc dừng lại bên một thân cây tùng khổng lồ vừa bị đốn hạ. Vết cưa ngang thân cây còn mới nguyên, màu gỗ trắng hếu như xương cốt phơi bày, và nhựa cây màu hổ phách vẫn rỉ ra từng giọt nặng nề, lấp lánh như những giọt lệ. Mùi nhựa cây thơm nồng, xen lẫn mùi đất ẩm và rêu phong, tạo nên một sự tương phản đến nhói lòng. Hắn cúi xuống, chạm nhẹ vào thớ gỗ xù xì. Trong tâm trí hắn, tiếng than khóc của “ý chí tồn tại” của cái cây ấy vang vọng, một nỗi đau đớn câm lặng nhưng thấu xương, một sự phẫn nộ không lời trước sự hủy diệt vô lý. Cái cây ấy, khi còn đứng vững, đã từng khao khát vươn cao, ôm lấy trời xanh, nuôi dưỡng bao sinh linh. Giờ đây, khát vọng ấy đã bị cắt đứt phũ phàng, chỉ còn lại sự trống rỗng và tuyệt vọng.
"Sự tham lam không chỉ giới hạn ở con người," Tần Mặc thì thầm, giọng hắn trầm thấp, khàn đặc như tiếng gió lướt qua những tán lá khô. Hắn không nói với Tô Lam, mà nói với chính khu rừng, với những ý chí đã bị tổn thương xung quanh. "Nó là một thứ bệnh dịch, ăn mòn cả linh hồn, khiến vạn vật quên đi bản chất nguyên thủy của mình."
Tô Lam tiến lại gần, ánh mắt nàng quét qua những thân cây đổ nát, những mảng đất bị san phẳng, và những dấu vết của pháp trận thu thập linh khí còn vương lại trên mặt đất. Nàng đã thấy nhiều cảnh tàn phá trong cuộc đời tu sĩ của mình, nhưng chưa bao giờ chứng kiến một sự hủy hoại quy mô và trần trụi đến vậy. Những cái bẫy còn mới, làm từ kim loại sắc lạnh và gai nhọn, nằm rải rác giữa những bụi cây, sẵn sàng kẹp chặt bất kỳ linh thú nào không may bước vào. Mùi tanh của máu còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi linh khí bị rút cạn, tạo nên một cảm giác ghê tởm.
"Họ đang hủy hoại khu rừng... và cả chính mình," Tô Lam nói, giọng nàng run nhẹ vì căm phẫn. Nàng siết chặt chuôi kiếm bên hông, ngón tay trắng bệch. Nàng từng tin rằng sức mạnh là để bảo vệ, để vươn tới cảnh giới cao hơn, nhưng những gì nàng thấy ở đây lại là sự lạm dụng sức mạnh một cách trắng trợn. Nàng nhớ lại lời Tần Mặc đã nói về "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Giờ đây, nàng bắt đầu hiểu thấu ý nghĩa sâu xa của câu nói đó. Khát vọng thăng tiến vô độ đã dẫn đến sự mù quáng, đến nỗi hủy hoại chính cội nguồn của sự sống mà họ đang phụ thuộc.
Hắc Phong gầm gừ khẽ, mũi nó khịt khịt vào những vết máu khô trên đá, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ căm phẫn và đau xót. Nó cảm nhận được nỗi sợ hãi và sự đau đớn của những linh thú đã mắc bẫy, những tiếng kêu tuyệt vọng vẫn còn vang vọng trong ký ức của đất mẹ. Bộ lông đen tuyền của nó dựng ngược, như thể đang cảnh báo về một mối hiểm nguy vô hình, một bóng ma của sự tàn ác vẫn còn lảng vảng. Tiếng gầm của nó không còn là tiếng gầm uy dũng mà là một tiếng gầm đầy ai oán, hòa vào tiếng gió rít qua những tán lá chết.
Tần Mặc nhắm mắt lại, cảm nhận sự trống rỗng của linh khí trong lòng đất. Nơi đây từng dồi dào sinh lực, từng là mạch nguồn của sự sống, giờ đây chỉ còn là một hố sâu hoắm, cạn kiệt. Hắn thấy những hình ảnh mơ hồ hiện lên trong tâm trí: những tu sĩ mặc y phục lấp lánh, pháp khí rực rỡ, cười vang khi rút cạn linh khí từ lòng đất, khi đốn hạ những cây cổ thụ. Họ không hề có sự trân trọng, không một chút lòng biết ơn, chỉ có sự tham lam và khát vọng không đáy. Đây chính là hiện thân của lời cảnh báo từ Phế Tích Cổ Miếu, của những bi kịch mà Bạch Hổ Huyễn Ảnh đã tái hiện. Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ đi theo hắn đang không ngừng khai thác, rút cạn sức sống của Huyền Vực, đẩy thế giới đến bờ vực của sự mất cân bằng.
"Những kẻ này... chúng không chỉ lấy đi linh khí," Tần Mặc mở mắt, nhìn về phía xa, nơi ánh nắng cuối cùng đang cố gắng xuyên qua lớp sương mù mỏng manh bắt đầu bao phủ. "Chúng đang lấy đi cả tương lai. Chúng đang phá vỡ 'cân bằng bản chất' đã duy trì thế giới này từ thuở hồng hoang."
Hắn bước tiếp, Tô Lam và Hắc Phong theo sát. Mỗi bước chân của Tần Mặc đều vững vàng, không chút do dự, như thể hắn đã nhìn thấu được con đường phía trước, dù nó còn phủ đầy bóng tối và hiểm nguy. Mùi đất ẩm và cây cỏ tươi ban đầu đã bị thay thế bằng mùi gỗ mục, mùi máu khô và một chút mùi kim loại gỉ sét từ những cạm bẫy. Tiếng côn trùng rỉ rả không còn trong trẻo mà xen lẫn những âm thanh kỳ lạ, như tiếng thở dài của khu rừng. Tần Mặc cảm nhận được sự im lặng đáng sợ của những linh thú nhỏ, chúng đã rời đi, hoặc đã bị săn bắt. Cả một khu vực rộng lớn như vậy, bị tàn phá chỉ trong một thời gian ngắn.
"Nếu cứ tiếp tục thế này, sẽ không còn gì để thăng tiên nữa," Tô Lam lẩm bẩm, một sự chua chát hiện rõ trong giọng điệu. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng khát vọng tối thượng của tu sĩ lại có thể dẫn đến sự hủy diại khủng khiếp đến vậy. Tâm trí nàng tràn ngập những câu hỏi, những nghi ngờ về con đường mà mình đã chọn, về những giáo điều mà nàng đã học được từ tông môn.
Tần Mặc không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu. Hắn đã quá quen với những suy nghĩ ấy. Hắn biết rằng để thay đổi một niềm tin đã ăn sâu vào tâm trí vạn vật là một điều vô cùng khó khăn, nhưng hắn cũng tin rằng không phải là không thể. Chính những cảnh tượng tàn phá này sẽ là bằng chứng sống động nhất cho thấy con đường cực đoan của "thăng tiên" đang dẫn đến đâu. Con đường họ đang đi, dù đầy rẫy hiểm nguy, nhưng cũng là con đường dẫn đến một sự thật không thể chối cãi.
Càng đi sâu, không khí càng trở nên ẩm ướt, và những tia nắng cuối cùng cũng bị màn sương mù dày đặc nuốt chửng. Chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà, và mùi hương của linh khí cổ xưa bắt đầu trở nên nồng đậm hơn, xua đi mùi tanh tưởi của sự tàn phá. Tần Mặc biết họ đang đến gần trung tâm của khu rừng, nơi mà ý thức tập thể của vạn vật đã dẫn lối. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ hơn, thuần khiết hơn bao giờ hết, như một lời chào đón từ một thực thể cổ xưa. Sự căng thẳng trong Tô Lam và Hắc Phong cũng dịu đi phần nào, thay vào đó là một sự kính sợ và tò mò.
Cuộc hành trình này không chỉ là đi tìm Mộc Lâm Chủ, mà còn là một cuộc đối thoại không lời giữa Tần Mặc và chính khu rừng, một sự cam kết sâu sắc hơn để bảo vệ những gì còn sót lại của "bản chất nguyên thủy".
***
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả một vùng trời, nhóm Tần Mặc cuối cùng cũng đến được một khoảng không gian rộng lớn, nơi mọi âm thanh của khu rừng dường như lắng đọng lại. Không còn tiếng côn trùng rỉ rả, không còn tiếng lá xào xạc, chỉ có một sự tĩnh lặng đến mức gần như hoàn hảo, bao trùm bởi làn sương mù dày đặc và một luồng linh khí cổ xưa nồng đậm đến mức có thể cảm nhận bằng xúc giác.
Ngay giữa khoảng không ấy, sừng sững một Cây Thần Cổ Thụ vươn cao tận trời xanh, tán lá khổng lồ che phủ cả một vùng, tạo thành một vòm cây tự nhiên hùng vĩ. Thân cây to lớn, sần sùi với những đường vân xoắn ốc của thời gian, như thể nó đã chứng kiến sự khởi thủy của thế giới này. Rêu phong xanh biếc phủ kín thân cây, và những dây leo cổ kính quấn quýt, tạo thành những hình thù kỳ dị, huyền ảo. Từ thân cây khổng lồ ấy, một luồng ánh sáng xanh lục nhạt không ngừng tỏa ra, chiếu rọi qua màn sương, khiến toàn bộ không gian trở nên lung linh, huyền ảo như một giấc mộng. Mùi hương của đất ẩm, rêu phong và linh khí thuần khiết quyện vào nhau, thanh lọc mọi tạp niệm trong tâm trí.
Tần Mặc dừng lại cách Cây Thần Cổ Thụ một khoảng, ngước nhìn lên tán lá vĩ đại. Hắn cảm nhận được một "ý chí tồn tại" mạnh mẽ đến mức khó tin, một sự sống đã kéo dài qua hàng thiên niên kỷ, vượt qua mọi biến cố của thời gian. Đó không chỉ là một cái cây, mà là một sinh linh, một người gác đền của khu rừng, mang trong mình trí tuệ và ký ức của cả một kỷ nguyên.
Tô Lam đứng phía sau Tần Mặc, đôi mắt phượng mở lớn vì kinh ngạc và kính sợ. Nàng đã từng nghe về những cây thần linh thiêng, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng được một thực thể hùng vĩ đến vậy. Luồng linh khí tỏa ra từ Cổ Thụ không chỉ mạnh mẽ mà còn mang một vẻ cổ kính, uy nghiêm, khiến nàng cảm thấy mình thật nhỏ bé trước sự vĩ đại của tự nhiên. Hắc Phong cũng im lặng, bộ lông đen tuyền của nó xẹp xuống, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào Cổ Thụ, không một tiếng gầm gừ, chỉ có sự tôn kính.
Đúng lúc đó, từ thân cây khổng lồ, một luồng ánh sáng xanh lục mạnh mẽ hơn bỗng bùng lên. Làn sương mù xung quanh như bị xua tan, và giữa không trung, một hình ảnh bán trong suốt dần hiện rõ. Đó là một thực thể hình người, với mái tóc dài màu xanh lá cây, làn da như được làm từ vỏ cây sần sùi, và đôi mắt sâu thẳm như hồ nước cổ xưa, tràn đầy trí tuệ và nỗi buồn. Linh hồn của Cổ Thụ, Mộc Tinh, đã hiện diện. Nó không có những đường nét rõ ràng như con người, mà như một phần hòa quyện với Cổ Thụ, một sự hiện hữu của ý chí thuần túy.
Mộc Tinh không phát ra âm thanh nào, nhưng một ý niệm cổ xưa, vang vọng như tiếng chuông từ đáy vực thời gian, nhẹ nhàng chạm vào tâm trí Tần Mặc:
"Kẻ phàm trần... Ngươi đến đây để tìm kiếm gì? Để khai thác? Hay để hủy hoại?"
Tần Mặc không hề nao núng. Hắn bước thêm một bước về phía trước, thể hiện sự tôn trọng. Hắn biết rằng Mộc Tinh đang dò xét hắn, đang đọc sâu vào tâm hồn hắn.
"Ta đến để lắng nghe, và để bảo vệ bản chất," Tần Mặc đáp lại bằng ý niệm, giọng hắn bình thản nhưng chứa đựng sự kiên định. "Không phải để khai thác, cũng không phải để hủy hoại. Ta đến để tìm kiếm sự cân bằng đã bị lãng quên."
Mộc Tinh im lặng một lát, đôi mắt sâu thẳm của nó quét qua Tần Mặc, rồi đến Tô Lam và Hắc Phong, như đang đánh giá từng hơi thở, từng rung động của họ. Sau đó, nó lại truyền đến một ý niệm khác, lần này mang theo một nỗi buồn sâu sắc, như tiếng gió rít qua những cành cây khô héo.
"Sự cân bằng... một từ ngữ mà bao kẻ đã lãng quên. Trong Kỷ Nguyên Hiền Giả, đã có những kẻ cũng từng nói về sự cân bằng, nhưng rồi bị mù quáng bởi khát vọng thăng thiên, bởi ý muốn trở thành 'nhân vật' tối thượng. Chúng đã cố gắng 'nhân hóa' vạn vật, ép buộc chúng từ bỏ bản chất để theo đuổi một hình thái 'cao cấp' hơn."
Khi Mộc Tinh truyền tải ý niệm, những hình ảnh mơ hồ, chớp nhoáng hiện lên trong tâm trí Tần Mặc, như những đoạn phim cổ xưa bị xé nát. Hắn thấy những sinh linh của khu rừng – những con chim bay lượn, những con thú chạy nhảy, những dòng suối trong vắt – bị trói buộc, bị ép buộc biến hình, từ bỏ hình dạng nguyên thủy để trở thành những thực thể nửa người nửa thú, với ánh mắt đầy đau khổ và lạc lối. Chúng mất đi sự hồn nhiên, mất đi bản năng, và cuối cùng, mất đi cả chính mình. Hắn thấy những cây cổ thụ bị biến thành những bức tượng đá vô hồn, những dòng sông bị hóa thành những con rồng câm lặng, mất đi sự chảy trôi tự do.
"Chúng tin rằng đó là con đường của sự tiến hóa, của sự thăng hoa," Mộc Tinh tiếp tục, giọng ý niệm tràn đầy bi ai. "Nhưng đó lại là con đường của sự hủy diệt. Khi vạn vật từ bỏ bản chất, chúng trở nên trống rỗng. Linh khí mất đi sự thuần khiết, thế giới mất đi sự đa dạng. Cuối cùng, chúng ta chỉ còn lại những cái vỏ rỗng tuếch, khao khát một thứ mà chúng ta không thể đạt được, và đánh mất những gì chúng ta đã từng có."
Những ký ức ấy không chỉ là hình ảnh, mà còn là cảm xúc. Tần Mặc cảm nhận được nỗi tuyệt vọng của những sinh linh bị ép buộc, sự phẫn nộ của tự nhiên khi bị cưỡng đoạt, và sự sụp đổ của một kỷ nguyên đã từng tươi đẹp. Đây chính là "chân lý thất lạc" mà hắn đã nghe từ Phế Tích Cổ Miếu, là lời cảnh báo mà Kỷ Nguyên Hiền Giả muốn gửi gắm qua Bạch Hổ Huyễn Ảnh. Khát vọng "thăng tiên" cực đoan, không tôn trọng "vật tính", đã dẫn đến một thảm họa không thể đảo ngược.
Tô Lam, dù không trực tiếp nhận được ý niệm như Tần Mặc, nhưng nàng cũng cảm nhận được một luồng thông tin khổng lồ và bi thương đang chảy qua không khí, xuyên qua linh khí. Nàng thấy Tần Mặc nhắm mắt lại, vẻ mặt hắn trầm tư, đôi lúc cau mày như đang chịu đựng một gánh nặng vô hình. Nàng tự hỏi, liệu những gì Mộc Tinh đang truyền tải có phải là lời giải thích cho sự tàn phá mà nàng vừa chứng kiến, cho sự bất ổn của thế giới Huyền Vực? Nàng bắt đầu hiểu sâu sắc hơn về nỗi đau của vạn vật khi bị cưỡng ép thay đổi, khi bị tước đoạt "bản chất".
Hắc Phong cũng cụp tai, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ lo lắng. Nó cảm nhận được sự bi thương từ Mộc Tinh, và một nỗi sợ hãi mơ hồ về một quá khứ đầy đau đớn. Nó gầm gừ nhẹ, như muốn an ủi Tần Mặc, hoặc như muốn cảnh báo về những mối hiểm nguy của những "khát vọng" sai lầm.
"Ta hiểu," Tần Mặc đáp lại Mộc Tinh, giọng ý niệm của hắn mang theo sự đồng cảm sâu sắc. "Khát vọng thăng thiên không phải là sai, nhưng ép buộc vạn vật từ bỏ bản chất của chúng để đạt được nó, đó mới là tội lỗi. Một bông hoa muốn nở, một con chim muốn bay, một dòng suối muốn chảy. Đó là 'ý chí tồn tại' của chúng. Khi ta cưỡng ép chúng trở thành thứ khác, ta đã tước đi linh hồn của chúng."
Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của Mộc Tinh. "Ta tin rằng con đường chân chính không phải là trở thành một thứ 'cao cấp' hơn, mà là trở thành chính mình một cách trọn vẹn nhất, và sống hòa hợp với vạn vật. Đó là 'cân bằng bản chất'."
Ý niệm của Tần Mặc không hùng hồn, không mạnh mẽ, nhưng nó chứa đựng một sức nặng phi thường của sự chân thành và thấu hiểu. Nó không phải là một lý thuyết suông, mà là một niềm tin đã được tôi luyện qua bao nhiêu trải nghiệm, bao nhiêu cuộc đối thoại với "ý chí tồn tại" của vạn vật. Hắn đang thách thức một giáo điều đã ăn sâu vào tâm trí của cả Huyền Vực, nhưng hắn làm điều đó với sự bình thản và kiên định.
Mộc Tinh chìm vào im lặng một lần nữa, thân hình bán trong suốt của nó rung động nhẹ, như thể đang suy ngẫm sâu sắc về từng lời Tần Mặc nói. Cả không gian trở nên tĩnh lặng đến nghẹt thở, chỉ còn tiếng gió khẽ lướt qua những tán lá cổ kính, như một hơi thở dài của thời gian.
***
Sương mù dần dày đặc hơn, bao phủ lấy Cây Thần Cổ Thụ và cả khoảng không gian xung quanh bằng một tấm màn bạc huyền ảo. Ánh sáng của hoàng hôn đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho một vẻ u tịch, trang nghiêm.
Sau một khoảng lặng kéo dài, tưởng chừng như vô tận, Mộc Tinh lại khẽ rung động. Một luồng linh khí ấm áp, thuần khiết và dịu dàng hơn bao trùm lấy Tần Mặc, như một sự vỗ về, một lời chấp thuận không lời. Tần Mặc cảm nhận được sự dịu mát tràn vào tâm hồn, xoa dịu những nỗi đau và lo lắng mà hắn đã hấp thụ từ những ký ức bi thương. Hắn biết rằng Mộc Tinh đã thấu hiểu, đã tin tưởng vào con đường của hắn.
"Ngươi mang theo ánh sáng... nhưng con đường phía trước đầy bóng tối," ý niệm của Mộc Tinh lần này không còn là dò xét hay bi thương, mà mang theo một sự cảnh báo nhẹ nhàng, xen lẫn hy vọng. "Khát vọng của Bạch Hổ Lão Tổ... cũng là một bóng tối. Hắn đang tìm kiếm sự 'nhân hóa' để vượt qua giới hạn, để đạt tới 'thăng tiên' trong hình hài con người, như những kẻ đã lầm lạc trong Kỷ Nguyên Hiền Giả."
Tần Mặc gật đầu, hắn đã linh cảm được điều này từ khi đối mặt với Bạch Hổ Huyễn Ảnh. Mộc Tinh đang xác nhận nỗi lo lắng của hắn.
"Ta sẽ đối diện với hắn, và cho hắn thấy một con đường khác, một sự lựa chọn khác," Tần Mặc kiên định đáp lại. "Không phải là từ bỏ khát vọng, mà là tìm thấy nó trong 'bản chất' của chính mình."
"Chủ nhân của khu rừng đang quan sát ngươi," Mộc Tinh tiếp tục, giọng ý niệm của nó trở nên mờ ảo hơn, như thể đang hòa tan vào sương mù. "Hắn đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, quá nhiều lời hứa suông. Hắn cảnh giác... nhưng cũng đang tìm kiếm một hy vọng."
Luồng linh khí ấm áp từ Mộc Tinh bắt đầu tụ lại, rồi như một sợi chỉ vô hình, nó nhẹ nhàng chỉ dẫn về một hướng khác, sâu hơn vào trong rừng, nơi sương mù dường như mỏng hơn một chút, và một con đường mòn mơ hồ dần hiện ra.
"Con đường này... ít nguy hiểm hơn. Nhưng vẫn cần sự cẩn trọng," Mộc Tinh cảnh báo. "Thiên Diệu Tôn Giả... bóng đen của hắn đã lan đến tận nơi đây. Hắn đang khai thác mọi linh khí, đẩy thế giới đến bờ vực."
"Ta sẽ không phụ lòng tin của rừng," Tần Mặc cúi đầu, một cử chỉ tôn kính sâu sắc trước thực thể cổ xưa và trí tuệ vô biên của nó. Hắn cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm, nhưng cũng là một nguồn động lực mạnh mẽ. Lời cảnh báo của Mộc Tinh đã củng cố thêm niềm tin của hắn, rằng con đường của hắn là đúng đắn, và rằng hắn không đơn độc trong cuộc chiến này. Khu rừng, với tất cả ý chí tồn tại của nó, đang đứng về phía hắn.
Hình ảnh bán trong suốt của Mộc Tinh dần tan biến, hòa mình vào thân cây Cổ Thụ khổng lồ, chỉ để lại một luồng linh khí thanh khiết còn vương vấn trong không khí, và sự tĩnh lặng trở lại, nhưng không còn là sự tĩnh lặng đầy bi thương mà là một sự tĩnh lặng của sự chấp thuận và hy vọng. Cây Thần Cổ Thụ vẫn sừng sững đó, như một ngọn hải đăng của sự sống, của trí tuệ cổ xưa.
Tần Mặc quay lại, nhìn Tô Lam và Hắc Phong. Tô Lam vẫn còn kinh ngạc, đôi mắt nàng ánh lên sự băn khoăn nhưng cũng là một sự thấu hiểu mới. Nàng đã chứng kiến một cuộc đối thoại không lời, một sự trao đổi ý chí mà nàng chưa từng nghĩ là có thể. Niềm tin vào giáo điều của tông môn trong nàng đã bị lay chuyển dữ dội, và nàng bắt đầu nhìn nhận thế giới bằng một lăng kính hoàn toàn khác. Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, không còn vẻ cảnh giác hay sợ hãi, mà là một sự trấn an, như thể nó cũng đã hiểu được thông điệp của Mộc Tinh.
"Chúng ta đi," Tần Mặc nói, giọng hắn trầm ấm. Hắn chỉ về phía con đường mòn vừa được Mộc Tinh hé lộ.
Tô Lam gật đầu, bước chân nàng giờ đây không còn sự do dự. Nàng biết rằng con đường phía trước còn nhiều nguy hiểm, còn nhiều điều bí ẩn, nhưng nàng cũng biết rằng Tần Mặc đang dẫn nàng đến một sự thật lớn hơn, một con đường mà nàng chưa từng dám mơ tới. Hắc Phong đi sát bên Tần Mặc, thân hình uy dũng của nó trở thành một lá chắn vô hình, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ hiểm nguy nào.
Ba người tiếp tục hành trình, sương mù bao phủ xung quanh, ánh sáng yếu ớt của đêm tối bắt đầu chiếu rọi. Con đường mòn dẫn họ sâu hơn vào Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, về phía một cuộc gặp gỡ định mệnh với Mộc Lâm Chủ, người bảo vệ bí ẩn của khu rừng. Tần Mặc biết rằng, mỗi bước đi trên con đường này đều là một lời cam kết, một sự khẳng định cho "ý chí tồn tại" của chính hắn, và cho niềm tin vào "cân bằng bản chất" của vạn vật. Nơi đây, trong bóng tối của khu rừng cổ xưa, hy vọng mong manh về một thế giới cân bằng vẫn còn le lói.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.