Vạn vật không lên tiên - Chương 392: Thánh Địa Thức Tỉnh: Hơi Thở Cổ Xưa Của Rừng Sâu
Ánh trăng non yếu ớt lách qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng bạc mờ ảo trên con đường mòn vừa hiện ra. Lời chỉ dẫn cuối cùng của Mộc Tinh vẫn còn vương vấn trong tâm trí Tần Mặc, như một luồng gió mát lành xua đi những u ám. Hắn cảm nhận được sự tin tưởng mà linh hồn cổ thụ ấy đã đặt vào mình, một gánh nặng nhưng cũng là một nguồn sức mạnh nội tại. Con đường phía trước không trải hoa, nhưng ít nhất, nó đã được khai mở bởi ý chí của khu rừng.
Tần Mặc bước đi đầu tiên, vững vàng. Hắc Phong theo sát gót hắn, đôi mắt đỏ rực quét qua màn đêm dày đặc, thận trọng dò xét từng cử động nhỏ nhất của tán lá. Nó khẽ gầm gừ, tiếng vọng trầm thấp như lời cảnh báo thầm lặng, nhưng không còn vẻ hung dữ, thay vào đó là một sự tôn kính khó tả đối với không gian linh thiêng mà chúng đang tiến vào. Tô Lam, với bước chân nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, đi ngay phía sau. Nàng vẫn còn chìm đắm trong những gì vừa chứng kiến, những giáo điều đã hằn sâu trong tâm trí nàng từ thuở nhỏ đang bị lung lay dữ dội. Thế giới mà Tần Mặc cho nàng thấy, một thế giới mà vạn vật đều có ý chí, đều có quyền được là chính nó, không phải là thứ mà những tông phái hùng mạnh đã giảng dạy. Niềm tin rằng 'thăng tiên' là con đường duy nhất, là mục đích tối thượng của mọi sinh linh, giờ đây trở nên thật nông cạn và thiển cận.
Càng đi sâu, con đường càng trở nên mờ ảo, được bao phủ bởi một làn sương mù dày đặc và ẩm ướt. Không khí nơi đây nặng mùi đất ẩm, rêu phong, và hương gỗ mục mục nát qua hàng ngàn năm. Những cây cổ thụ khổng lồ, với thân cây to lớn như những tòa thành tự nhiên, vươn cao chót vót, che khuất cả bầu trời đêm. Rễ cây đan xen chằng chịt trên mặt đất, tạo thành những mạng nhện khổng lồ, những lối đi ngoằn ngoèo và những hốc tối hun hút. Ánh sáng yếu ớt của đêm tối bị nuốt chửng hoàn toàn, chỉ còn lại những tia sáng mờ nhạt lấp lánh như đom đóm từ những loài thực vật phát quang hiếm hoi, điểm xuyết trên nền đen thẳm của rừng sâu.
Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tạo thành một bản giao hưởng dịu nhẹ của đêm. Thỉnh thoảng, tiếng chim kêu lạ lùng vang lên từ sâu trong tán lá, hay tiếng lá cây xào xạc trong gió, như những lời thì thầm bí ẩn của khu rừng. Tiếng suối chảy róc rách đâu đó gần đó, hòa cùng tiếng bước chân nhẹ nhàng của cả ba, tạo nên một nhịp điệu tĩnh mịch nhưng đầy sức sống. Hắc Phong thỉnh thoảng khụt khịt mũi, đôi tai vểnh cao, dường như đang lắng nghe những âm thanh mà con người không thể nghe thấy.
Khi họ tiến sâu hơn, những "tầng bảo vệ vô hình" của khu rừng bắt đầu hiển hiện. Đó không phải là những trận pháp nhân tạo được bày bố để ngăn cản kẻ xâm nhập, mà là sự biểu hiện thuần túy của "ý chí tồn tại" của rừng. Đầu tiên là những dây leo khổng lồ, dày đặc như những cánh tay đan xen vào nhau, tạo thành một bức tường xanh ngăn lối. Chúng không hề cử động hay tấn công, nhưng sự dày đặc và cấu trúc phức tạp của chúng đủ để khiến bất kỳ ai cũng phải lạc lối và tuyệt vọng.
Tần Mặc dừng lại trước bức tường dây leo, hắn đưa tay nhẹ nhàng chạm vào một thân dây leo to bằng bắp chân, nhắm mắt lại. Hắn không cần phải dùng lời nói, mà lắng nghe. Hắn cảm nhận được ý chí của dây leo, một ý chí đơn thuần muốn bảo vệ, muốn che chở. Chúng không muốn làm hại, chỉ muốn giữ lại sự nguyên vẹn của không gian phía sau. "Đây không phải là chống đối, mà là lời nhắc nhở," Tần Mặc thì thầm, giọng hắn trầm ấm nhưng đủ để Tô Lam nghe rõ. "Rừng không muốn bị quấy rầy. Chúng ta là khách, phải tôn trọng ý chí của chủ nhà."
Hắn khẽ vuốt ve bề mặt dây leo, một luồng ý niệm nhẹ nhàng truyền vào tâm trí hắn, như một lời chào hỏi thận trọng. Tần Mặc đáp lại bằng một sự đồng cảm sâu sắc, một lời hứa không lời rằng hắn không đến để phá hoại, mà để lắng nghe và tìm kiếm sự cân bằng. Dần dần, những dây leo bắt đầu rung nhẹ, rồi từ từ tách ra, hé lộ một lối đi hẹp đủ cho một người lách qua. Chúng không mở toang, mà như một cánh cổng sống động, mở ra rồi sẽ đóng lại ngay sau khi họ đã đi qua.
Tô Lam dõi theo hành động của Tần Mặc với sự kinh ngạc không che giấu. Nàng đã từng chứng kiến Tần Mặc giao tiếp với vạn vật, nhưng mỗi lần như vậy, nàng lại càng cảm thấy thế giới này rộng lớn và kỳ diệu hơn những gì nàng từng biết. "Những thứ này... chúng có ý thức sao? Thật khó tin," nàng nói, giọng thì thầm như sợ làm vỡ tan sự tĩnh lặng thiêng liêng.
Tần Mặc khẽ gật đầu. "Vạn vật đều có ý chí tồn tại, Tô Lam. Chúng ta chỉ không lắng nghe mà thôi."
Tiếp đó là những đợt sương mù dày đặc đến mức gây ảo giác. Làn sương không chỉ che khuất tầm nhìn, mà còn bóp méo không gian, khiến phương hướng trở nên hỗn loạn. Những cây cổ thụ xung quanh dường như di chuyển, những con đường mòn biến mất rồi lại hiện ra ở một nơi khác. Mùi hương của đất và cây cỏ trở nên nồng nặc hơn, hòa quyện với mùi hương lạ lùng của những loài thực vật chưa từng thấy, tạo cảm giác choáng váng và mất phương hướng. Ngay cả Hắc Phong cũng phải dựa vào Tần Mặc, đôi mắt nó tuy vẫn sắc bén nhưng cũng lộ rõ sự bối rối.
Tần Mặc nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, để không khí ẩm ướt, mát lạnh thấm vào lồng ngực. Hắn không nhìn bằng mắt, mà lắng nghe bằng "ý chí tồn tại" của mình. Hắn cảm nhận được những "tiếng vọng cổ xưa" của rừng cây, những lời cảnh báo thầm lặng về những hiểm nguy tiềm ẩn, những lối đi sai lầm. Hắn như một chiếc la bàn sống, dẫn dắt cả nhóm vượt qua mê cung sương mù, không hề do dự hay lạc lối. Mỗi bước đi của hắn đều là một sự đồng điệu với nhịp đập của khu rừng. Hắn biết, sương mù này không phải để tấn công, mà để thử thách, để sàng lọc những kẻ không xứng đáng bước sâu vào thánh địa.
Hắc Phong, mặc dù là linh thú mạnh mẽ, cũng phải rụt rè nép mình vào chân Tần Mặc. Nó không sợ hãi, nhưng nó cảm nhận được sự uy nghiêm của nơi này, một thứ uy nghiêm không đến từ sức mạnh vũ lực mà từ sự cổ kính và trí tuệ vô biên. Tô Lam, sau những phút giây đầu bối rối, dần học cách tin tưởng Tần Mặc. Nàng nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận những gì hắn cảm nhận, dù chỉ là một phần nhỏ nhoi. Nàng nghe thấy tiếng "thở" của khu rừng, một âm thanh trầm ấm, đều đặn, như nhịp đập của một trái tim khổng lồ.
Họ tiếp tục đi qua những con đường mòn ngoằn ngoèo, dưới tán cây cổ thụ khổng lồ, nơi ánh sáng ban ngày khó lòng xuyên thấu. Sương mù vẫn bao phủ, nhưng đã không còn gây ảo giác nữa, thay vào đó là một làn linh khí tinh khiết, mát lạnh, dồi dào đến mức có thể cảm nhận được bằng xúc giác. Mỗi hơi thở đều mang theo một luồng sinh lực sảng khoái, xua tan đi sự mệt mỏi và lo lắng.
Khi bình minh bắt đầu ló dạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua tán lá rậm rạp, nhuộm vàng những giọt sương đọng trên lá. Màn sương dần tan, hé lộ một khung cảnh khiến Tô Lam phải nín thở. Họ đã đến một thung lũng nhỏ, được bao bọc bởi những vách đá phủ đầy rêu phong và những cây cổ thụ cao chọc trời, thân cây to lớn đến mức phải cần hàng chục người ôm mới xuể. Rễ cây đan xen chằng chịt, tạo thành những gò đất nhấp nhô, những vòm đá tự nhiên, và những khe hở sâu hun hút.
Không khí nơi đây không chỉ mát lạnh, mà còn đặc quánh linh khí. Linh khí ở đây không phải là những luồng năng lượng khô khan, mà là những dải sáng xanh lục và vàng nhạt huyền ảo, lấp lánh như hàng triệu tinh linh đang nhảy múa trong không trung. Chúng trôi lững lờ, bao bọc lấy mọi thứ, tạo nên một bức tranh huyền ảo, diễm lệ đến khó tin. Đây là một khu rừng cổ xưa và nguyên thủy hơn bất cứ nơi nào họ từng đi qua, một thánh địa nơi "ý chí tồn tại" của rừng mạnh mẽ đến mức Tô Lam cũng có thể cảm nhận được áp lực vô hình, một sự uy nghiêm đến từ sâu thẳm thời gian.
"Đây là trái tim của rừng... nơi những lời cảnh báo từ Kỷ Nguyên Hiền Giả vẫn còn vang vọng rõ ràng nhất," Tần Mặc thì thầm, không phải với Tô Lam, mà như tự nhủ với chính mình, giọng hắn trầm lắng, pha chút trầm tư. Hắn nhắm mắt lại, toàn bộ giác quan tập trung vào việc "nghe" ý chí của khu vực này. Hắn cảm nhận được một "ý chí" uy nghiêm, cổ xưa đang bao trùm lấy mọi thứ, một sự hiện diện mạnh mẽ, tĩnh lặng nhưng đầy quyền năng. Đó không phải là một mối đe dọa, mà là một sự cảnh giác cao độ, một sự bảo vệ tuyệt đối. Tần Mặc biết, Mộc Lâm Chủ đã rất gần.
Một luồng năng lượng sống mạnh mẽ, thuần khiết truyền vào hắn, không phải qua linh căn hay kinh mạch, mà trực tiếp vào tâm hồn hắn. Trong chớp mắt, Tần Mặc như thấy những hình ảnh mơ hồ, chập chờn như giấc mộng. Hắn thấy sự hình thành của khu rừng này từ thuở sơ khai, khi Huyền Vực còn là một thế giới nguyên thủy, hoang dã. Hắn thấy những Hiền Giả của Kỷ Nguyên xa xưa, những con người và linh thú đầu tiên tìm cách "thăng tiên" bằng cách thay đổi bản chất của mình, và những bi kịch đau đớn đã xảy ra khi họ cố gắng thoát ly "vật tính" vốn có. Hắn thấy khu rừng này đã kiên cường vượt qua bao thăng trầm của lịch sử, giữ vững "bản chất" của mình, trở thành một pháo đài cuối cùng của sự cân bằng.
Tô Lam hít một hơi thật sâu, lồng ngực nàng căng tràn thứ linh khí thuần túy đến mức gần như hóa lỏng. "Linh khí ở đây... thật không thể tin được. Như thể toàn bộ khu rừng đang sống và thở vậy," nàng nói, giọng nàng đầy sự kinh ngạc và xen lẫn chút sợ hãi. Nàng đưa tay chạm vào thân một cây cổ thụ gần đó, cảm nhận sự mát lạnh của vỏ cây thô ráp và một luồng sức sống mạnh mẽ đang tuôn chảy bên trong, như dòng máu đang chảy trong huyết quản. Nàng không còn hoài nghi, mà hoàn toàn bị thuyết phục. Thế giới này, vạn vật này, có một sự sống và ý chí sâu sắc hơn bất kỳ lời kinh nào nàng từng học.
Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, không phải tiếng gầm đe dọa, mà là một âm thanh trầm ấm, đầy sự tôn kính. Nó nằm phục xuống đất, đôi mắt đỏ rực nhìn chăm chú vào Tần Mặc, như một kẻ tùy tùng trung thành đang chờ đợi mệnh lệnh của chủ nhân, hoặc như một linh thú đang cảm nhận được sự thiêng liêng của thánh địa. Nó cũng cảm nhận được sự uy nghiêm của "ý chí" đang bao trùm nơi này, một ý chí mà nó, với bản năng của một linh thú cổ đại, hiểu rõ hơn ai hết.
Tần Mặc từ từ mở mắt, ánh nhìn của hắn sâu thẳm và kiên định hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận được gánh nặng của những lời cảnh báo từ Kỷ Nguyên Hiền Giả, trách nhiệm phải bảo vệ sự cân bằng và "bản chất" của vạn vật trước khát vọng "thăng tiên" cực đoan. Áp lực của cuộc gặp gỡ sắp tới với Mộc Lâm Chủ hiện rõ ràng trong tâm trí hắn. Hắn biết, Mộc Lâm Chủ đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, quá nhiều kẻ đến rồi đi với những khát vọng ích kỷ. Để thuyết phục được vị chủ nhân của khu rừng này, hắn không chỉ cần thể hiện sự thấu hiểu, mà còn cần sự chân thành và một con đường thực sự khả thi.
Tô Lam đứng cạnh, ánh mắt nàng dõi theo Tần Mặc, trong lòng dấy lên một sự hiểu biết mới. Sự hoài nghi của cô về thế giới tu luyện, về "thăng tiên", tiếp tục bị thách thức bởi sự sống động và "ý chí tồn tại" của tự nhiên. Nàng đang đối mặt với những giáo điều đã được dạy, và nàng nhận ra rằng, có lẽ, những gì nàng tin tưởng bấy lâu nay chỉ là một phần nhỏ của bức tranh lớn hơn. Nàng bắt đầu nhìn nhận Tần Mặc không chỉ là một người có năng lực kỳ lạ, mà là một hiền giả, một người dẫn lối cho một con đường khác, một con đường mà Huyền Vực đang rất cần.
Trong không gian linh thiêng này, dưới những cây cổ thụ đã chứng kiến hàng vạn năm lịch sử, Tần Mặc cảm nhận được một sự kết nối sâu sắc hơn bao giờ hết với "vật tính" của vạn vật. Hắn biết rằng, Mộc Lâm Chủ không chỉ là một người bảo vệ, mà còn là một thực thể có mối liên hệ sâu sắc với linh hồn của rừng, một nhân chứng sống của "chân lý thất lạc". Những hình ảnh mơ hồ về Kỷ Nguyên Hiền Giả mà hắn vừa thấy sẽ là tiền đề cho những câu chuyện sắp được tiết lộ, những lời cảnh báo còn sót lại từ thời xa xưa.
Ánh sáng mặt trời dần lan tỏa khắp thung lũng, nhuộm vàng những dải linh khí xanh biếc. Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong đứng đó, giữa trái tim của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, nơi sự sống và ý chí hòa quyện, chờ đợi cuộc gặp gỡ định mệnh, một cuộc gặp gỡ có thể thay đổi số phận của cả Huyền Vực. Nơi đây, sự cân bằng đang được thách thức, và hy vọng đang được đặt vào đôi vai của một thiếu niên đến từ Vô Tính Thành.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.