Vạn vật không lên tiên - Chương 393: Ánh Mắt Cổ Thụ: Hoài Nghi Từ Trái Tim Rừng Sâu
Ánh sáng mặt trời dần lan tỏa khắp thung lũng, nhuộm vàng những dải linh khí xanh biếc. Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong đứng đó, giữa trái tim của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, nơi sự sống và ý chí hòa quyện, chờ đợi cuộc gặp gỡ định mệnh, một cuộc gặp gỡ có thể thay đổi số phận của cả Huyền Vực. Nơi đây, sự cân bằng đang được thách thức, và hy vọng đang được đặt vào đôi vai của một thiếu niên đến từ Vô Tính Thành.
Hừng đông vừa hé, sương mù vẫn còn giăng mắc trên những tán lá cổ thụ, tạo nên một bức màn huyền ảo cho khu rừng nguyên sinh. Tần Mặc dẫn đầu, bước chân hắn nhẹ nhàng lướt qua lớp rêu phong ẩm ướt, không gây ra dù chỉ một tiếng động nhỏ. Đôi mắt đen láy của hắn quét khắp xung quanh, không bỏ sót bất kỳ một chi tiết nào, từ chiếc lá còn đọng sương đến những sợi dây leo khổng lồ vắt vẻo như những con mãng xà hóa đá. Không khí nơi đây đặc quánh mùi đất ẩm sâu, rêu phong nồng đậm, hòa quyện với hương gỗ mục ngai ngái và mùi hoa dại thanh khiết, một sự pha trộn nguyên thủy của sự sống và cái chết, của mục rữa và sinh sôi. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng chim kêu lạ lùng từ sâu thẳm trong tán lá, tiếng lá cây xào xạc trong gió như những lời thì thầm cổ xưa, cùng với tiếng suối chảy róc rách xa xa, tất cả tạo nên một bản giao hưởng sống động của rừng.
Linh khí ở đây không chỉ dồi dào, mà còn mang theo một áp lực vô hình, một cảm giác như bị vạn vật xung quanh dò xét. Tô Lam đi phía sau, cảnh giác tột độ. Nàng đưa tay khẽ chạm vào chuôi kiếm cổ bên hông, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng không ngừng quan sát, cố gắng nắm bắt mọi biến động nhỏ nhất. Nàng có thể cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ, nhưng cũng đầy ẩn ý, đang bao trùm lấy không gian. Linh khí nơi đây thuần túy đến mức gần như hóa lỏng, thấm đẫm từng thớ đất, từng chiếc lá, như thể toàn bộ khu rừng đang sống và thở, với mỗi hơi thở là một sự quan sát không ngừng nghỉ.
"Linh khí nơi đây thật đáng kinh ngạc, nhưng cũng mang theo một áp lực kỳ lạ. Như thể mọi thứ đều đang nhìn chúng ta," Tô Lam khẽ nói, giọng nàng hơi run lên, pha lẫn kinh ngạc và một chút sợ hãi. Từ khi bước chân vào Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, mọi giáo điều về thế giới tu luyện mà nàng từng học đều bị đảo lộn. Ý chí tồn tại của vạn vật không còn là một khái niệm trừu tượng, mà là một hiện thực sống động, mạnh mẽ đến mức nàng có thể cảm nhận được bằng cả cơ thể và tâm trí.
Tần Mặc không quay đầu lại, hắn chỉ khẽ trầm tư, đôi mắt vẫn không ngừng lướt qua những thân cây cổ thụ to lớn, phủ đầy rêu và dây leo, như những bức tường sống vươn thẳng tới bầu trời. Hắn biết rõ cảm giác đó, cảm giác bị vạn vật dò xét, bị vạn vật đánh giá. Đối với hắn, đó không phải là "như thể", mà là một sự thật hiển nhiên. "Không phải 'như thể'," hắn đáp lời, giọng hắn trầm thấp nhưng đầy kiên định. "Chúng đang nhìn thật."
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, đi sát bên cạnh Tần Mặc. Mũi nó không ngừng hít ngửi không khí, cố gắng phân tích mọi mùi hương lạ lẫm, mọi dấu vết tiềm ẩn của nguy hiểm. Đôi tai nó vểnh cao, thu nhận mọi âm thanh dù là nhỏ nhất. Bản năng của một linh thú cổ đại mách bảo nó rằng nơi đây không hề bình thường. Nó cảm nhận được sự uy nghiêm, sự cổ kính, và cả một ý chí bao trùm, mạnh mẽ hơn bất kỳ linh thú nào nó từng gặp. Hắc Phong không nói được tiếng người, nhưng mọi cử chỉ của nó đều toát lên sự cảnh giác cao độ và một lòng trung thành tuyệt đối với Tần Mặc. Nó hiểu rằng, trong thế giới này, Tần Mặc là người duy nhất thực sự "nghe" và "hiểu" được tiếng lòng của vạn vật, cũng như tiếng lòng của chính nó.
Họ tiếp tục tiến sâu hơn. Ánh sáng mặt trời đã lên cao hơn một chút, nhưng vẫn chỉ có thể xuyên qua tán lá rậm rạp một cách yếu ớt, tạo thành những vệt sáng nhảy múa trên mặt đất. Không khí vẫn ẩm ướt, nhưng cảm giác mát lạnh đã dịu đi, thay vào đó là một sự ấm áp nhẹ nhàng từ linh khí bao quanh. Những dải linh khí xanh biếc lấp lánh trong không gian, đôi khi tụ lại thành những đám sương mờ ảo, mang theo mùi hương đặc trưng của sự sống mãnh liệt.
Khi họ đến gần một cụm cổ thụ còn lớn hơn, những thân cây vĩ đại đến mức như những tòa nhà tự nhiên mọc sừng sững từ mặt đất, Tần Mặc đột ngột dừng lại. Hắn nhắm nghiền đôi mắt, toàn thân đứng yên như một pho tượng. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng hắn, không phải từ cái lạnh vật lý của không khí, mà là từ một ý chí mạnh mẽ, sắc bén đang dò xét hắn một cách trần trụi. Nó không hề thù địch ngay lập tức, nhưng tràn ngập sự cảnh giác và hoài nghi, như một ngọn giáo vô hình đang chĩa thẳng vào tâm hồn hắn.
Năng lực 'nghe' ý chí vạn vật của Tần Mặc hoạt động mạnh mẽ nhất vào khoảnh khắc này. Hắn cảm nhận được ý chí của Mộc Lâm Chủ, không còn là những luồng năng lượng mơ hồ hay những lời thì thầm xa xăm, mà là một mạng lưới khổng lồ, phức tạp, kết nối mọi sinh vật trong khu rừng, đang tập trung vào họ. Đó là một ý chí cổ xưa, mang theo hàng vạn năm lịch sử, hàng vạn năm chứng kiến những đổi thay, những hưng thịnh và suy tàn của Huyền Vực. Nó như một dòng sông cuộn chảy trong tâm trí hắn, mang theo những ký ức và cảm xúc phức tạp, những lớp trầm tích của thời gian.
"Cảnh giác... hoài nghi... một nỗi sợ hãi cũ kỹ..." Tần Mặc thì thầm, đôi mắt hắn vẫn nhắm nghiền, giọng nói trầm thấp như đang nói chuyện với chính mình, hoặc với một thực thể vô hình nào đó. Hắn đang cố gắng giải mã những tín hiệu ý chí mà Mộc Lâm Chủ truyền đến, những cảm xúc bị chôn vùi sâu thẳm dưới lớp vỏ bọc uy nghiêm.
Tô Lam đứng cạnh, toàn thân nàng căng thẳng đến cực độ. Nàng cảm thấy như có hàng ngàn con mắt vô hình đang nhìn chằm chằm vào mình, không chỉ từ những cây cổ thụ xung quanh, mà từ cả những cành lá, những tảng đá, những giọt sương. Áp lực nặng nề đến mức nàng gần như không thở nổi. Mặc dù Tần Mặc không hề giải thích chi tiết, nhưng nàng hiểu rằng hắn đang giao tiếp với một thực thể vô cùng mạnh mẽ, một thực thể mà nàng chưa từng nghĩ tới trong thế giới của người tu luyện.
"Chuyện gì vậy Tần Mặc?" Tô Lam lo lắng hỏi, giọng nàng khẽ run lên. "Ta cảm thấy như có hàng ngàn con mắt đang nhìn chằm chằm vào chúng ta." Nàng cảm thấy một sự bất an sâu sắc, một cảm giác bị phơi bày hoàn toàn trước một thế lực vô hình. Nàng rút nhẹ thanh kiếm cổ ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm bạc lấp lánh phản chiếu ánh sáng yếu ớt của rừng sâu, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào có thể xuất hiện. Thế giới tu luyện đã dạy nàng phải dựa vào sức mạnh và kiếm thuật để bảo vệ bản thân, nhưng ở đây, trước ý chí bao trùm của rừng, nàng cảm thấy sức mạnh của mình thật nhỏ bé.
Hắc Phong gầm gừ khẽ, một tiếng gầm trầm ấm nhưng đầy uy lực. Lông nó dựng đứng dọc sống lưng, đôi mắt đỏ rực quét một vòng, đầy cảnh giác. Nó không chỉ cảm nhận được áp lực của Mộc Lâm Chủ, mà còn cảm nhận được sự lo lắng của Tô Lam và sự tập trung cao độ của Tần Mặc. Nó truyền một ý niệm mạnh mẽ đến Tần Mặc, ý niệm về sự lo lắng, về mối hiểm nguy tiềm tàng, và quan trọng hơn cả, là sự sẵn sàng bảo vệ chủ nhân của mình bằng mọi giá. Hắc Phong biết rằng Tần Mặc đang đối mặt với một thử thách to lớn, một thử thách không thể dùng sức mạnh vật lý để giải quyết, mà phải dùng đến năng lực đặc biệt của hắn. Nó nằm phục xuống đất, nhưng tư thế của nó như một con thú săn mồi đang ẩn mình, sẵn sàng lao vọt lên bất cứ lúc nào.
Tần Mặc vẫn đứng yên, đôi mắt nhắm nghiền, hoàn toàn chìm đắm trong dòng chảy ý chí của Mộc Lâm Chủ. Hắn cảm nhận được sự phức tạp của ý chí đó, không chỉ là sự cảnh giác đơn thuần, mà còn là nỗi đau, là sự phẫn nộ, là sự mệt mỏi đã tích tụ qua hàng thế kỷ. Hắn như một chiếc lá bị cuốn vào dòng xoáy của ký ức, 'nhìn thấy' qua ý chí của Mộc Lâm Chủ những hình ảnh rời rạc nhưng đầy ám ảnh, những vết sẹo hằn sâu trong linh hồn của rừng.
Hắn 'thấy' những tu sĩ tham lam, với đôi mắt rực cháy dục vọng, không ngừng khai thác linh dược quý hiếm, đào bới lòng đất để tìm kiếm khoáng thạch linh. Những cây cổ thụ ngàn năm tuổi bị đốn hạ không thương tiếc, thân cây đổ rạp, nghiền nát những sinh linh bé nhỏ. Linh khí bị hút cạn, để lại những mảng rừng hoang tàn, trơ trụi. Hắn 'thấy' những linh thú vô tội, vốn là một phần của hệ sinh thái cân bằng, bị săn bắt tàn nhẫn để lấy da, lấy xương, lấy nội đan, phục vụ cho con đường 'thăng tiên' của con người. Tiếng gào thét tuyệt vọng của chúng vang vọng trong tâm trí hắn, hòa cùng tiếng khóc thầm của rừng. Hắn 'thấy' những dòng sông cạn kiệt, những ngọn núi sụp đổ, những mạch linh bị phá hủy, tất cả vì sự truy cầu vô độ của những kẻ tự xưng là 'người tu đạo'.
Nỗi đau, sự phẫn nộ, và sự mệt mỏi đã tích tụ qua hàng thế kỷ trong Mộc Lâm Chủ, như những vết thương không bao giờ lành. Hắn hiểu được rằng, sự hoài nghi của vị chủ nhân này không phải là sự thù địch vô cớ, mà là sự bảo vệ tuyệt đối dành cho khu rừng của mình, một khu rừng đã phải chịu đựng quá nhiều mất mát. Đó là nỗi sợ hãi cổ xưa, nỗi sợ hãi về 'con người' và sự tàn phá của họ, một nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào bản chất của vạn vật nơi đây. Nỗi sợ hãi này không chỉ là của riêng Mộc Lâm Chủ, mà là của cả khu rừng, của cả hệ sinh thái, của cả một triết lý tồn tại đang bị đe dọa.
Tần Mặc biết, lời nói không thể dễ dàng xoa dịu những vết sẹo hằn sâu như vậy. Hắn không dùng lời nói, mà dùng ý chí của chính mình để truyền đạt. Hắn mở lòng mình, để Mộc Lâm Chủ cảm nhận được sự chân thành, sự đồng cảm và mục đích thực sự của hắn.
Trong tâm trí, Tần Mặc truyền đi ý niệm: *Ta không mang theo ý xấu. Ta không phải là một trong số những kẻ đã tàn phá khu rừng này, đã săn bắt những linh thú vô tội, đã cạn kiệt linh khí của đất trời. Ta đến để lắng nghe, để hiểu, để tìm kiếm chân lý về sự cân bằng. Ta đến để bảo vệ những gì còn lại của sự cân bằng, để gìn giữ 'vật tính' của vạn vật, để chúng không bị ép buộc phải 'thăng tiên' một cách cực đoan, để không phải chịu đựng bi kịch như những gì đã xảy ra trong Kỷ Nguyên Hiền Giả. Ta không đến để chiếm đoạt, mà đến để cùng tồn tại, để cùng tìm một con đường.*
Sau một khoảnh khắc tĩnh lặng dài như vô tận, ý chí của Mộc Lâm Chủ phản hồi. Nó vẫn mạnh mẽ, vẫn bao trùm, nhưng không còn gay gắt như ban đầu. Một luồng ý niệm chậm rãi, nặng nề, nhưng đầy uy nghiêm truyền đến Tần Mặc: *...Người lạ... lời nói dễ dàng... nhưng hành động...* Ý chí ��ó vẫn còn hoài nghi, nhưng nó đã lắng nghe. Nó không chấp nhận ngay lập tức, nhưng cũng không từ chối hoàn toàn. Một tia hy vọng nhỏ bé lóe lên trong dòng cảm xúc phức tạp đó, như một mầm non cố gắng vươn lên từ kẽ đá. Mộc Lâm Chủ đã chứng kiến quá nhiều lời hứa suông, quá nhiều hành động tàn phá, nên nó không thể tin tưởng một cách dễ dàng. Tuy nhiên, sự chân thành và triết lý về sự cân bằng của Tần Mặc đã lay động được một phần nào đó trong linh hồn cổ xưa của nó.
Tần Mặc từ từ mở mắt. Ánh mắt hắn trầm tư, nhưng đã bớt căng thẳng hơn. Hắn cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong không khí, áp lực vô hình đã dịu đi đôi chút, mặc dù luồng năng lượng mạnh mẽ của Mộc Lâm Chủ vẫn bao trùm. Hắn biết, đây chỉ là bước đầu tiên. Để xây dựng lòng tin, hắn sẽ cần nhiều hơn là lời nói và ý niệm.
Hắc Phong, cảm nhận được sự thay đổi, tiếng gầm gừ của nó cũng dịu xuống, nhưng nó vẫn giữ tư thế sẵn sàng. Lông nó không còn dựng đứng, nhưng đôi mắt đỏ rực vẫn không rời khỏi Tần Mặc, như một sự xác nhận rằng mối hiểm nguy đã tạm thời qua đi, nhưng sự cảnh giác thì không.
Tô Lam hít một hơi thật sâu, cảm thấy lồng ngực mình nhẹ nhõm hơn hẳn. Nàng vẫn còn cảm nhận được sự uy nghiêm của rừng, nhưng áp lực đè nặng lên nàng đã giảm đi đáng kể. Nàng đưa mắt nhìn Tần Mặc, trong lòng dấy lên một sự kính phục sâu sắc. Nàng đã chứng kiến hắn giao tiếp với vạn vật nhiều lần, nhưng lần này, sự tương tác của hắn với một thực thể mạnh mẽ và cổ xưa như Mộc Lâm Chủ đã khiến nàng thực sự kinh ngạc. Nàng biết, Tần Mặc không chỉ là một người có năng lực kỳ lạ, mà hắn còn có một tâm hồn đủ rộng lớn để thấu hiểu nỗi đau của cả một khu rừng.
Ánh sáng chiều tà xuyên qua tán lá, nhuộm màu vàng cam lên những dải linh khí xanh biếc. Tần Mặc nhìn sâu vào trái tim của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, nơi sự cân bằng đang được thách thức, và hy vọng đang được đặt vào đôi vai của một thiếu niên đến từ Vô Tính Thành. Hắn biết, cuộc gặp gỡ trực tiếp với Mộc Lâm Chủ sẽ không còn xa. Và đó sẽ là một cuộc đối thoại định mệnh, không chỉ cho riêng hắn, mà cho số phận của cả Huyền Vực.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.