Vạn vật không lên tiên - Chương 403: Tiếng Gầm Trái Chiều: Tần Mặc Lắng Nghe Khát Vọng Xung Đột
Dưới ánh trăng mờ nhạt, Rừng Nguyên Sinh Bất Tận chìm trong một sự tĩnh lặng đáng sợ, như một sinh vật khổng lồ đang nín thở chờ đợi điều gì đó. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng chim kêu lạ lùng từ sâu trong rừng, tiếng lá cây xào xạc trong gió, và tiếng suối chảy róc rách, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hoang dã, nhưng giờ đây, trong tâm trí Tần Mặc, chúng lại mang một âm điệu bi thương. Hắn cảm nhận được sự thiếu hụt linh khí, sự mất cân bằng đang lan rộng như một vết loét không ngừng ăn sâu vào da thịt của khu rừng vĩ đại này. Những dòng suối chảy róc rách giờ đây mang theo một âm thanh buồn bã hơn, tiếng côn trùng rỉ rả dường như cũng đang than vãn. Màn sương mù ẩm ướt, mát lạnh ôm lấy làn da hắn, nhưng lại không thể xua đi cái cảm giác nặng nề trong lồng ngực.
"Cái giá phải trả cho sự 'tiến hóa' mù quáng này... quá đắt," Tần Mặc nói, giọng hắn trầm ấm nhưng chứa đựng một sự mạnh mẽ khó tả. Hắn siết chặt bàn tay, những ngón tay hằn sâu vào lòng bàn tay, như thể đang cố gắng nắm giữ lấy một điều gì đó vô hình đang dần vuột mất. "Họ đã đánh mất chính mình, và còn hủy hoại cả những gì thiêng liêng nhất xung quanh họ."
Tô Lam nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn Mộc Lâm Chủ, ánh mắt nàng dần thấu hiểu. "Vậy thì, Bạch Hổ Lão Tổ... cũng đang trên con đường đó sao?" Nàng hỏi, giọng nói mang theo một chút run rẩy. Nàng đã từng nghe về sự uy dũng của Bạch Hổ Lão Tổ, nhưng giờ đây, hình ảnh đó lại bị phủ một lớp màn bi kịch.
Mộc Lâm Chủ khẽ thở dài, một tiếng thở dài của sự an tâm xen lẫn chút ưu tư. "Hắn là một trong những kẻ bị ám ảnh sâu sắc nhất, Tần Mặc. Và hắn không phải là cá biệt. Vấn đề 'nhân hóa' này đã ăn sâu vào tâm trí nhiều linh thú, trở thành một mối đe dọa thực sự đối với sự cân bằng của rừng, và cả Huyền Vực." Bà nhìn về phía xa xăm, nơi những tia nắng ban mai vẫn còn đang cố gắng len lỏi qua tán lá, nhưng không thể xua đi hết bóng tối. "Thiên Diệu Tôn Giả... hắn cũng đang lợi dụng những khát vọng này để khai thác linh khí, đẩy nhanh sự mất cân bằng. Vạn vật đều muốn thành tiên, nhưng thế giới sẽ không còn là thế giới. Lời cảnh báo đó... giờ đây đang ứng nghiệm."
Tần Mặc ngước nhìn về phía sâu thẳm của rừng, nơi Bạch Hổ Lão Tổ ngự trị. Hắn cảm nhận được ý chí đau khổ của rừng đang vang vọng trong tâm trí mình, những rung động từ lòng đất, từ những cây cổ thụ, tất cả đều đang hướng về hắn, như một lời cầu cứu thầm lặng. Hắn hiểu rằng, Bạch Hổ Lão Tổ không phải là kẻ thù duy nhất, mà là một phần của một vấn đề lớn hơn rất nhiều, một căn bệnh đã lây lan qua hàng ngàn năm. Những gì hắn học được từ Mộc Lâm Chủ và ký ức cổ xưa đã định hình rõ ràng hơn con đường phía trước. Cuộc đối đầu với Bạch Hổ Lão Tổ sẽ không chỉ là một cuộc chiến đơn thuần, mà là một cuộc đối thoại triết lý sâu sắc, một nỗ lực để thay đổi nhận thức, để kéo một linh hồn đang lầm đường lạc lối trở về với bản chất của mình.
Hắc Phong khẽ rên gừ gừ một lần nữa, dụi đầu vào chân Tần Mặc, như một sự khẳng định thầm lặng về sự gắn kết, sự đồng hành. Tô Lam đứng cạnh hắn, ánh mắt nàng kiên định. Nàng biết, con đường phía trước sẽ đầy gian nan, nhưng nàng tin tưởng vào Tần Mặc, vào khả năng thấu hiểu và lòng đồng cảm của hắn. Mùi gỗ cổ, rêu phong, và hương thảo mộc vẫn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây, chúng mang theo một ý nghĩa khác, một lời nhắc nhở về sự sống và cái chết, về sự cân bằng mong manh của Huyền Vực. Tần Mặc đã nhìn thấy sự khởi đầu của tai ương, và giờ đây, hắn phải tìm cách chặn đứng nó, không phải bằng sức mạnh vũ phu, mà bằng sự thấu hiểu và lòng đồng cảm, để vạn vật có thể tìm lại sự cân bằng, được là chính mình, không bị ép buộc phải "cao hơn" theo một nghĩa sai lầm.
Trăng đã lên cao, những tia sáng yếu ớt của nó xuyên qua tán lá, tạo nên những bóng đổ kỳ ảo trên mặt đất. Rừng Nguyên Sinh Bất Tận vẫn hùng vĩ và bí ẩn, nhưng trong tâm trí Tần Mặc, một con đường mới đã được soi rọi, một con đường dẫn đến sự cân bằng, đến sự hòa hợp giữa vạn vật. Hắn sẽ đối mặt với Bạch Hổ Lão Tổ, không phải để trừng phạt, mà để thấu hiểu, để chỉ cho hắn thấy rằng sức mạnh thật sự không nằm ở sự bắt chước, mà ở sự trân trọng và phát huy bản chất vốn có của mình.
***
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang e ấp len lỏi qua tầng lá dày đặc, nhóm Tần Mặc đã bắt đầu cuộc hành trình sâu hơn vào Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Không khí ẩm ướt và mát mẻ của buổi sớm vẫn còn đọng lại, mang theo mùi đất tươi mới, rêu phong và hương hoa dại tinh khiết. Những cây cổ thụ khổng lồ, thân cây to lớn như những tòa nhà tự nhiên, vươn mình sừng sững, tạo thành những vòm lá xanh thẫm che khuất bầu trời, chỉ để lại những khe hở cho ánh sáng yếu ớt xuyên qua, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất ẩm.
Mộc Lâm Chủ dẫn đường, dáng người nhỏ bé, gầy guộc của bà thoạt nhìn có vẻ yếu ớt, nhưng mỗi bước chân lại vô cùng vững chãi, như thể bà đã hòa làm một với khu rừng. Ánh mắt xanh biếc của bà tinh anh và đầy sự khôn ngoan, liên tục đảo quanh, lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất của rừng. Thỉnh thoảng, bà lại dừng lại, nghiêng đầu, dường như đang giao tiếp với những linh hồn vô hình của cây cỏ và đất đai. Chiếc trượng gỗ cổ thụ trong tay bà chạm nhẹ xuống thảm lá mục, không gây ra một tiếng động đáng kể nào, nhưng lại như một cây bút vẽ ra con đường vô hình giữa trùng điệp cây cối và dây leo chằng chịt.
"Đây là con đường mà các linh thú thường đi," Mộc Lâm Chủ trầm giọng nói, giọng bà nhẹ nhàng nhưng rõ ràng giữa sự tĩnh lặng của rừng. "Chúng nó để lại những dấu vết mà chỉ những kẻ thuộc về nơi đây mới có thể nhận ra." Bà chỉ vào một vệt mờ trên một thân cây cổ thụ, nơi có những dấu cào nhỏ xíu, gần như không thể nhìn thấy. "Dấu của Ngân Loan. Nó là một trong những linh thú trẻ hiếm hoi vẫn giữ được bản chất kiên định. Nó khinh thường những kẻ muốn 'nhân hóa'."
Tần Mặc đi phía sau, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn quan sát mọi thứ xung quanh với sự tinh tế hiếm có. Hắn không nói nhiều, nhưng tâm trí hắn không ngừng hoạt động, chìm sâu vào những suy ngẫm từ những ký ức cổ xưa và những lời cảnh báo của Mộc Lâm Chủ. Hắn cảm nhận được ý chí tồn tại của từng thân cây, từng ngọn cỏ, từng hòn đá dưới chân. Chúng là những tiếng thì thầm vô hình, kể về sự sống, cái chết, sự vươn lên và sự suy tàn. Hắn cảm nhận được sự phẫn nộ thầm lặng của những rễ cây đang cố bám sâu vào lòng đất, sự khao khát được vươn mình đón nắng của những mầm non yếu ớt, và sự cam chịu của những tán lá già nua sắp sửa rụng xuống.
"Những khát khao này... thật phức tạp," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm lắng như tiếng gió thoảng qua kẽ lá. "Ngay cả những sinh vật bình dị nhất cũng có những khát vọng riêng, có khi mâu thuẫn lẫn nhau."
Tô Lam và Hắc Phong cảnh giác đi cạnh hắn. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, dẫn đầu một cách tự tin, mũi nó liên tục đánh hơi, thăm dò từng ngóc ngách, từng mùi hương trong không khí. Tiếng gầm gừ nhẹ của nó đôi khi vang lên, báo hiệu một mối nguy tiềm ẩn, hoặc chỉ đơn giản là một linh thú khác đang lẩn khuất trong bóng tối. Tô Lam, với thanh kiếm cổ bên hông, luôn giữ một khoảng cách vừa phải, đủ để bảo vệ Tần Mặc nhưng cũng không quá gần để làm cản trở tầm nhìn hay sự cảm nhận của hắn. Nàng đã dần quen với sự tĩnh lặng của Tần Mặc, và thấu hiểu rằng sự tĩnh lặng đó không phải là sự thờ ơ, mà là một cách hắn đang giao tiếp với thế giới xung quanh.
"Rừng này... nó đang thay đổi," Tô Lam khẽ nói, ánh mắt nàng quét qua những tán cây cao vút. "Linh khí ở một số nơi dường như bị hút cạn, nhưng ở những nơi khác lại dày đặc đến lạ thường." Nàng là một tu sĩ, nàng có thể cảm nhận được những dao động vi tế của linh khí, nhưng nàng vẫn không thể lý giải được sự bất thường này một cách rõ ràng như Tần Mặc.
Mộc Lâm Chủ gật đầu, khuôn mặt nhăn nheo của bà hiện lên vẻ ưu tư. "Đó là hậu quả của sự mất cân bằng. Không phải chỉ Thiên Diệu Tôn Giả ở thời đại các ngươi mới làm vậy. Ngay cả trong Kỷ Nguyên Hiền Giả, khi mà các vị hiền giả vẫn còn tồn tại, đã có những kẻ tìm cách cưỡng đoạt linh khí, để phục vụ cho khát vọng thăng tiên của chúng. Và đáng buồn thay, một số linh thú cũng đã bị cuốn vào vòng xoáy đó, tin rằng việc 'nhân hóa' sẽ giúp chúng có được sức mạnh để tự bảo vệ, hoặc để 'tiến hóa' lên một cảnh giới cao hơn."
Tần Mặc lắng nghe, mỗi lời của Mộc Lâm Chủ đều khắc sâu vào tâm trí hắn. Hắn càng ngày càng nhận ra rằng vấn đề không chỉ là Bạch Hổ Lão Tổ, mà là một hệ tư tưởng đã tồn tại từ hàng ngàn năm, ăn sâu vào cả linh thú và con người, một khát vọng sai lầm đã bóp méo bản chất của vạn vật. Hắn cảm nhận được những mạch ngầm của sự bất an, sự tham lam và cả nỗi sợ hãi đang len lỏi trong lòng đất, trong thân cây, và cả trong những dòng suối đang chảy. Rừng Nguyên Sinh Bất Tận không chỉ là một khu rừng, nó là một tấm gương phản chiếu những gì đã xảy ra trong quá khứ và những gì đang đe dọa hiện tại.
Họ tiếp tục di chuyển, vượt qua những dây leo chằng chịt, những gốc cây cổ thụ bị thời gian bào mòn, và những thảm thực vật dày đặc. Mỗi bước đi đều cẩn trọng, không chỉ vì địa hình hiểm trở, mà còn vì sự tôn trọng đối với sự sống đang ẩn mình trong từng bụi cây, từng phiến đá. Tiếng suối chảy róc rách gần đó dần trở nên rõ ràng hơn, báo hiệu họ đang đến gần một dòng nước. Mùi đất ẩm và cây cỏ càng nồng nặc hơn, hòa quyện với mùi hương dịu nhẹ của những loài hoa dại đang nở rộ trong bóng tối của tán rừng. Bầu không khí vẫn rậm rạp, ẩm ướt, bí ẩn và đôi khi nguy hiểm, nhưng Tần Mặc lại cảm thấy một sự gắn kết kỳ lạ với nơi này, một sự gắn kết mà hắn chưa từng cảm nhận được ở bất kỳ nơi nào khác trên Huyền Vực.
***
Khi mặt trời đã lên cao, những tia nắng yếu ớt xuyên qua tán cây, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền đất ẩm. Một khoảng trống nhỏ hiện ra giữa Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, nơi một dòng suối trong vắt uốn lượn qua những tảng đá rêu phong. Không khí trong l��nh, ẩm ướt, mang theo mùi của đất và cây cỏ. Vài loài hoa dại nở rộ ven suối, tỏa hương nhẹ nhàng. Tuy nhiên, sự yên bình của cảnh vật nhanh chóng bị phá vỡ bởi một âm thanh lộn xộn: tiếng gầm gừ, tiếng kêu the thé và tiếng cãi vã nhỏ vang vọng từ giữa khoảng trống.
Hắc Phong khẽ rên gừ gừ, đứng khựng lại, đôi tai nó vểnh lên, cảnh giác. Tô Lam rút nhẹ thanh kiếm ra khỏi vỏ, ánh mắt sắc bén nhìn về phía phát ra tiếng động. Mộc Lâm Chủ nhíu mày, khuôn mặt bà hiện lên vẻ lo lắng.
"Có chuyện rồi," bà thì thầm, giọng nói trầm hẳn. "Lại là chúng nó."
Khi họ đến gần hơn, một cảnh tượng kỳ lạ hiện ra trước mắt. Khoảng mười linh thú trẻ đang đối đầu nhau gay gắt. Một nhóm, khoảng năm con, có Xích Viêm ở giữa, đang cố gắng bắt chước hành vi con người. Xích Viêm, một linh thú lửa với mái tóc đỏ rực như lửa khi hiện hình người, giờ đây đang là một ngọn lửa bập bùng nhưng không gây hại, nhưng nó lại cố gắng đứng bằng hai chân trước, dùng một hòn đá to làm công cụ, vụng về đập vào một thân cây mục. Bên cạnh nó, một con linh thú chuột lửa nhỏ bé khác cũng đang cố gắng nhặt một cành cây, bắt chước dáng đi của con người một cách lúng túng. Những con linh thú này, với ánh mắt khao khát và lúng túng, đang cố gắng phát ra những âm thanh the thé, nghe giống như những từ ngữ rời rạc của con người. Chúng rõ ràng đang cố gắng "nhân hóa" bản thân.
Đối diện với chúng là một nhóm linh thú trẻ khác, dẫn đầu bởi Ngân Loan và Mộc Linh. Ngân Loan, một con chim lớn với bộ lông màu bạc óng ánh và đôi mắt tinh anh, đang kêu lên những tiếng kêu trong trẻo nhưng đầy phẫn nộ. Nó bay lượn vòng quanh, bộ lông bạc của nó lấp lánh dưới ánh nắng yếu ớt, tạo thành những vệt sáng đẹp mắt nhưng cũng đầy uy hiếp. Bên cạnh Ngân Loan, Mộc Linh, một cây non với tán lá xanh tươi, có thể di chuyển cành lá như cánh tay, đang xào xạc dữ dội, những chiếc lá rung lên như đang giận dữ. Cùng với chúng là một con gấu con và một con sói nhỏ, chúng gầm gừ, nhe nanh, giữ vững bản năng hoang dã của mình, ánh mắt kiên định nhưng cũng đầy đề phòng.
"Này Xích Viêm! Ngươi đang làm gì vậy?" Ngân Loan kêu lên, giọng nó trong trẻo nhưng tràn đầy sự kiêu ngạo và khinh bỉ. "Ngươi đang bắt chước lũ nhân loại yếu ớt đó sao? Ngươi đang làm ô nhục bản chất linh thú cao quý của chúng ta!"
Xích Viêm, ngọn lửa bập bùng, ngừng việc đập đá, nó "phụt" một tiếng, như một tiếng cười khẩy. "Ngươi thì biết gì, Ngân Loan? Ngươi chỉ biết bay lượn trên cao, trong khi nhân loại đã chế tạo ra những công cụ, những phép thuật có thể hủy diệt cả một ngọn núi! Chúng ta phải học hỏi chúng, phải 'tiến hóa', mới có thể trở nên mạnh mẽ hơn, không bị lũ thợ săn tóm được!"
"Tiến hóa?" Mộc Linh xào xạc, những chiếc lá của nó run rẩy. "Ngươi gọi đó là tiến hóa sao? Ngươi đang đánh mất bản chất của mình, Xích Viêm! Ngươi đang từ bỏ sức mạnh thực sự của lửa, của rừng, để trở thành một thứ lai căng vô dụng!"
"Vô dụng?" Một linh thú chuột lửa nhỏ bé khác the thé kêu lên, cố gắng đứng thẳng người. "Chúng ta không vô dụng! Chúng ta sẽ trở nên mạnh mẽ hơn, chúng ta sẽ có trí tuệ như con người, chúng ta sẽ không còn sợ hãi nữa!" Ánh mắt của nó đầy khao khát, nhưng cũng pha lẫn sự bối rối và sợ hãi.
"Ngu ngốc!" Ngân Loan lại kêu lên, đáp trả. "Sức mạnh của chúng ta nằm ở bản chất, ở sự hòa hợp với thiên nhiên. Các ngươi đang chạy theo một ảo ảnh, một con đường dẫn đến sự nô lệ!"
Tiếng gầm gừ, tiếng kêu và tiếng cãi vã tiếp tục vang lên, không ngừng nghỉ. Các linh thú trẻ bắt đầu có những va chạm nhỏ, những cú cào nhẹ, những cú đẩy yếu ớt. Chúng không thực sự muốn gây tổn thương cho nhau, nhưng sự khác biệt trong tư tưởng đã đẩy chúng đến bờ vực của một cuộc xung đột lớn hơn. Mỗi bên đều tin rằng con đường của mình là đúng, và bên kia đang lầm lạc.
Mộc Lâm Chủ thì thầm với Tô Lam, giọng bà đầy sự đau đớn. "Ngươi thấy đó, Tô Lam? Ngay cả trong thời đại này, tư tưởng 'nhân hóa' đã gieo mầm chia rẽ sâu sắc. Đây là những gì đã xảy ra trong Kỷ Nguyên Hiền Giả. Các linh thú, vì khao khát sức mạnh, vì nỗi sợ hãi, đã tự chia rẽ mình, và cuối cùng, nhiều kẻ đã đánh mất bản chất, trở thành những sinh vật yếu ớt, phụ thuộc vào con người, hoặc bị chính con người lợi dụng."
Tô Lam nhìn cảnh tượng trước mắt, ánh mắt nàng dần thấu hiểu. Nàng đã từng thấy những tu sĩ hùng mạnh, nhưng chưa bao giờ nàng nhìn thấy sự khao khát quyền lực và sự sợ hãi lại có thể bóp méo bản chất của một sinh vật đến vậy. Nàng cảm nhận được sự phức tạp của vấn đề này, nó không chỉ là một cuộc chiến của thể xác, mà là một cuộc chiến của ý chí, của niềm tin.
Tần Mặc bước vào giữa chúng, tĩnh lặng quan sát. Hắn không nói một lời, chỉ đứng đó, thân hình không quá cao lớn nhưng toát lên một vẻ vững chãi khó tả. Đôi mắt đen láy của hắn quét qua từng linh thú, lắng nghe tiếng lòng của chúng. Hắn cảm nhận được sự khao khát được tôn trọng, được an toàn của phe 'nhân hóa', nỗi sợ hãi bị bỏ lại phía sau nếu không 'tiến hóa'. Đồng thời, hắn cũng cảm nhận được sự phẫn nộ, nỗi sợ hãi mất đi bản thân, mất đi tự do của phe 'hoang dã'. Tất cả những cảm xúc đó, những ý chí tồn tại đó, đều vang vọng trong tâm trí hắn, tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn của khao khát và sợ hãi. Hắn không phán xét, chỉ lắng nghe, để thấu hiểu từng sợi dây cảm xúc đang quấn lấy chúng.
***
Khi Tần Mặc bước vào giữa, không khí căng thẳng đột ngột dịu xuống, như có một làn gió vô hình thổi qua, xoa dịu những ngọn lửa giận dữ. Mùi đất ẩm và cây cỏ vẫn hiện hữu, nhưng giờ đây có thêm chút mùi hương đặc trưng của các linh thú đang lo lắng, pha lẫn với sự ngỡ ngàng. Tiếng suối vẫn chảy róc rách, nhưng tiếng ồn ào của cuộc tranh cãi đã giảm hẳn, nhường chỗ cho những tiếng 'ý chí tồn tại' vang vọng rõ ràng hơn trong tâm trí Tần Mặc.
Ngân Loan ngừng kêu, nó hạ cánh xuống một cành cây thấp, đôi mắt bạc tinh anh của nó nhìn chằm chằm vào Tần Mặc với vẻ nghi ngờ và cảnh giác. Xích Viêm cũng tắt ngọn lửa bập bùng, thu nhỏ lại thành một đốm sáng nhỏ, những linh thú khác cũng im lặng, nhìn về phía Tần Mặc, chờ đợi. Chúng không hiểu tại sao con người này lại có thể khiến chúng ngừng tranh cãi, nhưng có một điều gì đó trong sự hiện diện của hắn, một sự tĩnh lặng và thấu hiểu lạ lùng, khiến chúng không thể không lắng nghe.
Tần Mặc đưa tay về phía các linh thú, không phải để chạm vào, mà như để lan tỏa một luồng năng lượng trấn an và thấu hiểu. Hắn không nói thành lời, mà dùng ý niệm, một luồng tư tưởng thuần khiết và mạnh mẽ, truyền thẳng vào tâm trí của từng linh thú.
"Ta nghe thấy các ngươi," ý niệm của Tần Mặc vang vọng trong tâm trí chúng, nhẹ nhàng nhưng rõ ràng. "Ta nghe thấy sự khao khát được mạnh mẽ, được an toàn. Ta nghe thấy nỗi sợ hãi bị tổn thương, bị bỏ lại phía sau." Hắn hướng ý niệm về phía Xích Viêm và nhóm 'nhân hóa'. "Các ngươi tin rằng 'nhân hóa' là con đường để có được sự tôn trọng, để có được sức mạnh mà các ngươi thấy ở nhân loại. Các ngươi khao khát trí tuệ, khao khát công cụ, khao khát một hình hài có thể tự do hành động mà không bị giới hạn bởi bản năng."
Rồi Tần Mặc chuyển hướng ý niệm sang Ngân Loan và nhóm 'hoang dã'. "Và ta cũng nghe thấy các ngươi. Ta nghe thấy sự phẫn nộ khi thấy bản chất bị chà đạp. Ta nghe thấy nỗi sợ hãi mất đi chính mình, mất đi sự tự do mà thiên nhiên ban tặng. Các ngươi tin rằng sức mạnh thực sự nằm ở sự thuần khiết của bản chất, ở sự hòa hợp với rừng, với trời đất."
Hắn dừng lại một chút, để những ý niệm đó thấm sâu vào tâm trí các linh thú. Đôi mắt Tần Mặc vẫn trầm tĩnh, không một chút phán xét. Hắn biết rằng cả hai bên đều có những lý lẽ riêng, đều xuất phát từ những khao khát và nỗi sợ hãi sâu thẳm.
"Nhưng sức mạnh thật sự là gì?" Tần Mặc tiếp tục, ý niệm của hắn mang theo một chút triết lý sâu sắc. "Là trở thành người khác, hay là trở thành phiên bản mạnh mẽ nhất của chính mình? Một thanh kiếm, dẫu có được mài sắc đến đâu, cũng chỉ là một thanh kiếm. Nước, dẫu có đóng băng thành tảng hay bốc hơi thành mây, vẫn là nước. Lửa, dẫu có bùng cháy dữ dội hay âm ỉ trong than hồng, vẫn là lửa. Mỗi chúng ta đều có một 'vật tính' độc đáo, một bản chất riêng biệt, thứ tạo nên chúng ta, thứ ban cho chúng ta sức mạnh."
Ngân Loan khẽ kêu lên một tiếng, như một sự đồng tình thầm lặng. Xích Viêm cũng im lặng, những đốm lửa trên người nó nhấp nháy, dường như đang suy nghĩ.
"Nếu một thanh kiếm cố gắng trở thành một con chim, nó sẽ không thể bay. Nếu một con chim cố gắng trở thành một cái cây, nó sẽ không thể hót," Tần Mặc tiếp tục. "Các ngươi khao khát sức mạnh, nhưng sức mạnh đó có phải là sức mạnh thật sự của chính các ngươi không, hay chỉ là sự bắt chước yếu ớt của kẻ khác? Khi các ngươi cố gắng thay đổi bản chất của mình, các ngươi có đang tự hủy hoại đi nguồn gốc sức mạnh của chính mình không?"
Hắn nhìn thẳng vào từng linh thú, ánh mắt thấu hiểu của hắn chạm đến tận sâu thẳm linh hồn chúng. "Mỗi chúng ta đều là một khúc ca độc đáo của rừng. Tiếng suối chảy, tiếng chim hót, tiếng lá cây xào xạc, tiếng gầm của dã thú... tất cả đều tạo nên một bản giao hưởng vĩ đại. Không cần phải hát giống nhau để tạo nên một bản giao hưởng tuyệt vời. Sức mạnh nằm ở sự đa dạng, ở sự hòa hợp của những bản chất khác nhau, chứ không phải ở sự đồng hóa."
Tần Mặc đưa tay xuống, một luồng linh khí trong lành, thuần khiết từ Vô Tính Thành lan tỏa ra, xoa dịu không khí. Các linh thú dần bình tĩnh lại, dù ánh mắt vẫn còn hoài nghi và bối rối. Chúng chưa bao giờ nghe thấy một con người nào nói những lời như vậy, những lời không phán xét, không ra lệnh, mà chỉ là sự thấu hiểu và gợi mở. Ý niệm của Tần Mặc không phải là một mệnh lệnh, mà là một câu hỏi, một lời mời gọi chúng suy ngẫm về bản thân, về giá trị thực sự của sự tồn tại.
Mộc Lâm Chủ nhìn Tần Mặc, ánh mắt bà tràn đầy hy vọng. Bà đã chứng kiến nhiều cuộc tranh cãi như thế này trong Kỷ Nguyên Hiền Giả, nhưng chưa bao giờ có ai có thể làm dịu đi sự căng thẳng, không phải bằng quyền lực hay ép buộc, mà bằng sự thấu hiểu sâu sắc như Tần Mặc. Tô Lam cũng đứng đó, nàng cảm nhận được sự thay đổi vi tế trong không khí, sự bình yên đang dần lan tỏa, và nàng biết rằng, Tần Mặc đã làm được điều mà các tu sĩ hùng mạnh nhất cũng không thể làm: chạm đến trái tim và ý chí của vạn vật.
***
Hoàng hôn buông xuống, những tia sáng cuối ngày yếu ớt xuyên qua tán cây, tạo nên những vệt dài trên mặt đất. Không khí trở nên tĩnh lặng hơn, nhưng vẫn còn một chút lo lắng và sự chia rẽ âm ỉ trong lòng các linh thú trẻ. Xung đột giữa chúng tạm thời lắng xuống nhờ sự can thiệp của Tần Mặc, nhưng tư tưởng đã ăn sâu vào tâm trí không dễ gì thay đổi trong chốc lát. Ngân Loan và Xích Viêm, dù đã im lặng, vẫn nhìn Tần Mặc với ánh mắt phức tạp, như thể chúng đang cố gắng giải mã những lời hắn đã truyền tải.
Ngân Loan khẽ bay lên, đậu trên một cành cây cao hơn, đôi mắt nó vẫn nhìn Tần Mặc, nhưng không còn sự phẫn nộ dữ dội như trước. Xích Viêm, đốm lửa nhỏ bé, cũng lùi lại, nhập vào một gốc cây mục, ánh lửa của nó vẫn nhấp nháy, như một sự suy tư không ngừng. Các linh thú trẻ khác cũng dần tản ra, nhưng chúng không đi xa, vẫn ở lại trong tầm mắt, như muốn lắng nghe thêm, hoặc đơn giản là vẫn còn bối rối với những gì vừa xảy ra. Tiếng suối chảy róc rách dường như mang theo một thông điệp cảnh báo, âm thanh của nó nghe rõ ràng hơn trong sự tĩnh lặng của khu rừng.
Bỗng nhiên, Tần Mặc nhíu mày. Hắn cảm nhận được một luồng linh khí yếu ớt nhưng đầy nhiễu loạn và ác ý từ phía xa của rừng, như có thứ gì đó đang phá hoại sự cân bằng tự nhiên. Đó không phải là linh khí của linh thú, cũng không phải là sự biến đổi tự nhiên của rừng. Nó mang một sắc thái nhân tạo, một sự cưỡng ép và tham lam quen thuộc mà hắn đã từng cảm nhận được từ các tu sĩ bên ngoài Vô Tính Thành. Linh khí đó như một mũi kim độc đang đâm sâu vào trái tim của khu rừng.
Mộc Lâm Chủ cũng cảm nhận được điều đó. Khuôn mặt nhăn nheo của bà trở nên nghiêm trọng, ánh mắt xanh biếc của bà nheo lại, nhìn về hướng phát ra linh khí bất thường. "Ngay cả trong thời đại này, vẫn có những kẻ không tôn trọng sự sống của rừng," bà trầm giọng nói, giọng nói nặng trĩu. "Những kẻ săn bắt linh thú, những tu sĩ tham lam... chúng không bao giờ dừng lại. Chúng luôn tìm cách khai thác, cưỡng đoạt, bất chấp sự cân bằng của vạn vật."
Tần Mặc quay đầu, ánh mắt kiên định nhìn về hướng linh khí bất thường. Hắn đã hiểu. Những gì hắn vừa chứng kiến chỉ là một phần nhỏ của vấn đề lớn hơn nhiều. Khát vọng 'nhân hóa' của linh thú, sự chia rẽ giữa chúng, tất cả đều là những triệu chứng của một căn bệnh đã ăn sâu vào Huyền Vực, một căn bệnh mà "Thiên Diệu Tôn Giả" ở thời đại hắn đang đẩy nhanh tốc độ. Và có vẻ như, Bạch Hổ Lão Tổ không chỉ bị ám ảnh bởi việc 'nhân hóa', mà có thể còn đang phải đối mặt với một mối đe dọa trực tiếp từ những kẻ khai thác linh khí tương tự.
"Chúng ta phải đi," Tần Mặc nói, giọng hắn trầm tĩnh nhưng đầy quyết đoán. "Có lẽ Bạch Hổ Lão Tổ đang gặp rắc rối." Hắn không nghĩ nhiều, nhưng trực giác và sự liên kết sâu sắc với 'ý chí tồn tại' của rừng mách bảo hắn rằng nơi đó không chỉ có linh thú bị tha hóa, mà còn có sự can thiệp từ bên ngoài, một mối đe dọa cần được ngăn chặn.
Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên vẻ cảnh giác và sẵn sàng. Nó quay đầu về hướng Tần Mặc chỉ, như đã hiểu được mệnh lệnh không lời. Tô Lam siết chặt chuôi kiếm. Nàng biết rằng cuộc hành trình sắp tới sẽ không hề dễ dàng, nhưng nàng không hề do dự. Tần Mặc không dùng sức mạnh để đối đầu, mà dùng sự thấu hiểu, và điều đó đã tạo nên một sức mạnh còn lớn hơn bất kỳ thần thông nào.
Mộc Lâm Chủ gật đầu, khuôn mặt bà đầy vẻ lo lắng nhưng cũng có một tia hy vọng. Bà biết rằng Tần Mặc là người duy nhất có thể thay đổi vận mệnh của khu rừng này, và có thể là cả Huyền Vực. Bà quay lại nhìn những linh thú trẻ còn đang bối rối, ánh mắt bà như muốn nói: "Hãy suy nghĩ kỹ đi, về những gì hắn đã nói."
Tần Mặc ra hiệu cho Tô Lam và Hắc Phong, cùng Mộc Lâm Chủ, nhanh chóng di chuyển theo hướng linh khí bất thường. Bóng dáng họ dần chìm vào màn đêm đang buông xuống, bỏ lại phía sau những linh thú trẻ còn đang suy nghĩ về "sức mạnh thật sự" và "bản chất độc đáo" của chúng. Mùi gỗ cổ, rêu phong, và hương thảo mộc vẫn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây, chúng mang theo một ý nghĩa khác, một lời nhắc nhở về sự sống và cái chết, về sự cân bằng mong manh của Huyền Vực, và về những lựa chọn định mệnh đang chờ đợi vạn vật. Con đường phía trước dẫn đến nơi Bạch Hổ Lão Tổ ngự trị, nhưng có vẻ như, đó không chỉ là một cuộc đối thoại về 'nhân hóa', mà còn là một cuộc đối đầu với những kẻ đang cố gắng hủy hoại sự sống của rừng, một cuộc chiến để bảo vệ sự cân bằng bản chất của vạn vật.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.