Vạn vật không lên tiên - Chương 414: Ảo Ảnh Tan Vỡ: Tiếng Thì Thầm Của Bản Chất Thuần Khiết
Tần Mặc khẽ vuốt ve đầu Tiểu Lang thêm một chút, rồi đứng dậy. Ánh mắt hắn nhìn sâu vào đôi mắt đen láy của con sói con, rồi quét qua những linh thú trẻ khác đang ngây thơ nhìn hắn. Hắn không thể ép buộc chúng, cũng không thể ngay lập tức thay đổi niềm tin đã ăn sâu vào tâm trí chúng. Nhưng hắn có thể gieo vào lòng chúng một hạt giống khác, một hạt giống của sự tự chấp nhận và niềm tin vào bản chất của chính mình.
Sự đồng cảm và lo ngại của Tô Lam, Hắc Phong, Mộc Lâm Chủ đã củng cố liên minh của họ, chuẩn bị cho một cuộc đối đầu tư tưởng phức tạp hơn, nơi không chỉ có sức mạnh mà còn có lý lẽ và sự thấu hiểu. Khát vọng 'được tôn trọng' và 'mạnh mẽ' của linh thú trẻ sẽ là điểm yếu mà Tần Mặc có thể khai thác để đưa ra một con đường 'tiến hóa' khác, không cần 'nhân hóa'.
Tần Mặc quay lại nhìn những người đồng hành. Khuôn mặt hắn vẫn trầm tư, nhưng ánh mắt hắn giờ đây không còn vẻ lo lắng, mà là một sự kiên định không lay chuyển. Hắn đã thấy mầm mống, hắn đã thấy sự khởi đầu của một sai lầm ngàn năm. Và hắn biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng hắn sẽ không lùi bước. Bởi vì, nếu hắn không làm, thì hàng ngàn, hàng vạn Tiểu Lang, Hỏa Thử khác sẽ mãi mãi lạc lối trong huyễn ảnh của tiên lộ, mãi mãi chối bỏ bản chất chân thật của mình, và thế giới Huyền Vực sẽ không còn là thế giới.
***
Đêm vẫn sâu thẳm, bao trùm Phế Tích Cổ Miếu bằng một màn sương mù dày đặc và độc hại, len lỏi qua từng kẽ đá nứt nẻ, như một hơi thở nặng nề của thời gian. Tiếng gió rít qua những bức tường đổ nát, u u, nghe như tiếng ai oán từ ngàn xưa, hòa cùng tiếng côn trùng rỉ rả, tạo nên một bản giao hưởng ma mị, lạnh lẽo. Mùi đất ẩm, rêu phong và gỗ mục mục lan tỏa trong không khí, càng làm tăng thêm vẻ hoang tàn, bí ẩn của nơi đây. Tượng thờ vỡ vụn, không còn nguyên vẹn hình hài, chỉ còn những đường nét mờ nhạt chìm trong bóng tối, gợi nhắc về một thời kỳ vàng son đã bị lãng quên. Cây cối dại mọc um tùm, rễ cây bám sâu vào nền đá, phá vỡ cấu trúc của ngôi miếu cổ, tạo nên một khung cảnh đầy rẫy sự sống hoang dại nhưng cũng vô cùng u tịch.
Tần Mặc, Tô Lam, Hắc Phong và Mộc Lâm Chủ vẫn ngồi giữa đống hoang phế ấy, thân thể họ chìm trong màn sương mờ ảo, lạnh lẽo, nhưng tâm trí họ vẫn đang trôi dạt trong dòng chảy ký ức của Kỷ Nguyên Hiền Giả, được Linh Thư khai mở. Sự ngây thơ bị mê hoặc của những linh thú trẻ trong ký ức đã chạm đến sâu thẳm tâm can Tần Mặc, khiến hắn không thể ngồi yên. Hắn cảm nhận được một sự thôi thúc mãnh liệt phải hành động, phải làm điều gì đó, dù chỉ là một tia sáng nhỏ trong một quá khứ đã định hình.
Hắn nhìn xuống Linh Thư đang nằm yên vị trong lòng bàn tay, những trang giấy cổ kính như chứa đựng cả một vũ trụ tri thức và bi kịch. Tần Mặc thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo cả sự bất lực và quyết tâm. “Đây không phải là con đường của chúng...” Hắn thầm nhủ trong ý niệm, giọng nói tuy không phát ra thành tiếng nhưng lại vang vọng trong tâm trí hắn với một sự kiên định lạ thường. Hắn biết, việc cố gắng thay đổi ký ức là điều phi lý, nhưng hắn không thể làm ngơ trước nỗi đau và sự lầm lạc mà hắn vừa chứng kiến. Hắn không thể bỏ mặc những sinh linh bé nhỏ, ngây thơ ấy chìm sâu vào ảo ảnh của “nhân hóa” mà không cố gắng gieo vào lòng chúng một hạt giống của sự thật.
Tô Lam, bên cạnh hắn, khẽ run rẩy. Nàng thì thầm, giọng nói mang theo sự đau lòng rõ rệt: “Họ... họ đang cố gắng trở thành một thứ không phải chính mình... thật đáng buồn.” Đôi mắt phượng của nàng ánh lên vẻ xót xa, pha lẫn một chút bối rối. Từ một kiếm khách kiên cường, nàng đang dần biến thành một người thấu hiểu sâu sắc hơn về sự phức tạp của thế giới này. Những câu chuyện nàng từng nghe, những bi kịch nàng từng chứng kiến, giờ đây được liên kết với những gì nàng đang thấy trong ký ức, tạo thành một bức tranh toàn cảnh về sự lầm lạc của vạn vật. Nàng tự hỏi, liệu mình có từng rơi vào ảo ảnh nào mà không hay biết chăng?
Mộc Lâm Chủ, với làn da nhăn nheo như vỏ cây cổ thụ, khẽ thở dài, tiếng thở dài như tiếng lá rụng trong đêm vắng. “Ảo ảnh này đã kéo dài quá lâu...” Giọng bà trầm buồn, như chứa đựng nỗi buồn của hàng ngàn năm chứng kiến sự biến đổi và mất mát. Bà đã thấy quá nhiều sinh linh từ bỏ bản chất của mình, chạy theo một hình thái không thuộc về chúng, và kết cục luôn là sự hủy diệt hoặc biến chất đau lòng. Đối với một thực thể đã sống hàng ngàn năm, chứng kiến bao nhiêu mùa lá rụng và đâm chồi, nỗi đau của sự mất mát bản chất là một nỗi đau không thể nguôi ngoai. Bà nhìn Tần Mặc với một ánh mắt đầy hy vọng, một hy vọng mong manh rằng hắn có thể làm được điều mà không ai khác làm được.
Hắc Phong, con sói khổng lồ, nằm phục bên cạnh Tần Mặc, thân hình uy dũng của nó ẩn hiện trong màn sương. Đôi mắt đỏ rực của nó chăm chú nhìn vào Linh Thư, như thể nó cũng đang cố gắng thấu hiểu những gì Tần Mặc đang cảm nhận. Nó gầm gừ nhẹ, một tiếng gầm gừ mang theo sự đồng cảm và cả một nỗi căm phẫn âm ỉ đối với những kẻ đã gieo rắc tư tưởng sai lầm này. Với bản năng thuần khiết của một linh thú, nó ghê tởm ý nghĩ chối bỏ bản thân.
Tần Mặc hít sâu một hơi, cảm nhận luồng khí lạnh lẽo ẩm ướt lùa vào phổi, rồi chậm rãi đặt tay lên Linh Thư. Ngón tay hắn lướt nhẹ trên bìa da cổ kính, cảm nhận từng thớ vật chất mang dấu ấn của thời gian. Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý chí và năng lực 'nghe ý chí tồn tại' vào sâu hơn trong ký ức. Hắn không cố gắng thay đổi dòng chảy thời gian, mà là muốn gieo một hạt giống nhận thức vào tâm trí những linh thú trẻ, hy vọng rằng, dù chỉ là một thoáng, chúng cũng sẽ cảm nhận được giá trị chân thực của chính mình.
Năng lực của Tần Mặc không phải là phép thuật để đảo ngược quá khứ, mà là một sự thấu cảm sâu sắc đến mức có thể giao thoa với ý chí của vạn vật, ngay cả trong những dòng ký ức đã đóng băng. Hắn cảm nhận được từng rung động nhỏ nhất từ Linh Thư, như thể cuốn sách là một cánh cổng dẫn đến một thế giới khác, một dòng sông thời gian đang chảy ngược. Hắn để tâm trí mình trôi theo dòng chảy ấy, vượt qua màn sương mù của Phế Tích Cổ Miếu, xuyên qua những lớp thời gian, để trở lại Rừng Nguyên Sinh Bất Tận của Kỷ Nguyên Hiền Giả, nơi những linh thú trẻ đang chìm trong ảo ảnh.
Trong khoảnh khắc ấy, Tần Mặc không còn cảm thấy sự lạnh lẽo của ngôi miếu cổ, mà thay vào đó là sự sống động của một khu rừng cổ xưa. Hắn không thấy mình di chuyển, nhưng cảm giác như linh hồn hắn đã tách khỏi thân xác, hòa mình vào dòng ký ức. Một làn sóng năng lượng vô hình, tinh khiết và trong trẻo, từ Linh Thư tràn vào tâm trí hắn, dẫn lối hắn đi sâu hơn vào cõi mộng. Hắn biết đây là một cuộc thử nghiệm mạo hiểm, một cuộc đối đầu không tiếng súng nhưng đầy cam go với một tư tưởng đã ăn sâu vào lịch sử.
***
Rừng Nguyên Sinh Bất Tận trong ký ức hiện lên với vẻ đẹp hoang sơ, hùng vĩ nhưng lại mang một sắc thái kỳ lạ. Ban ngày, ánh sáng xuyên qua tán lá cây cổ thụ, tạo thành những đốm sáng nhảy múa trên mặt đất ẩm ướt. Sương mù nhẹ vẫn lãng đãng vương trên những cành cây, làm mờ đi một phần cảnh vật, tạo nên một không gian huyền ảo, tĩnh mịch. Tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng kêu vo ve, tiếng lá cây xào xạc trong gió, tất cả tạo nên một bản hòa tấu của sự sống. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong, mùi hoa dại và cả mùi lông thú non nớt lan tỏa trong không khí, đầy quen thuộc nhưng cũng có chút gì đó không đúng.
Trong không gian mờ ảo ấy, Tần Mặc nhìn thấy một nhóm Linh Thú Trẻ đang vụng về bắt chước hành vi của con người. Chúng không còn là những sinh linh thuần khiết của rừng xanh, mà là những bản sao lỗi của một hình thái khác. Tiểu Lang, con sói con với bộ lông xám mềm mượt, đang cố gắng đứng thẳng trên hai chân sau, hai chi trước vụng về cầm một cành cây gãy, vung vẩy như một thanh kiếm. Nó rên rỉ những tiếng nhỏ, ánh mắt đầy khao khát được mạnh mẽ, được vĩ đại như những hình bóng con người mà nó đã thấy. *“Grừ... ta muốn... ta muốn trở nên mạnh mẽ... ta muốn được công nhận...”*
Hỏa Thử, con chuột lông đỏ rực, thì tinh nghịch hơn, nó đang cố gắng đội một chiếc lá lên đầu như một chiếc mũ, rồi dùng hai chi trước xòe ra, bắt chước động tác vẫy tay chào của con người. Nó chít chít những tiếng nhỏ, ý chí tràn đầy sự tò mò và khao khát được nổi bật, được khác biệt. *“Chít chít... như họ... ta cũng muốn... được chú ý...”* Những linh thú trẻ khác cũng vậy, chúng hoặc cố gắng nói những từ ngữ vô nghĩa, hoặc vụng về dùng chi trước để nhặt cành cây, đá cuội, bắt chước cách con người cầm nắm, sử dụng công cụ. Chúng không hiểu ý nghĩa của những hành động đó, chỉ đơn thuần là mô phỏng, với một niềm tin mù quáng rằng đó là con đường duy nhất để trở nên “vĩ đại”.
Tần Mặc cảm nhận rõ ràng sự bối rối, sự ngây thơ và cả nỗi khao khát cháy bỏng trong ý chí của chúng. Chúng không xấu, chúng chỉ là những đứa trẻ đang tìm kiếm con đường của mình, và đã bị lời hứa hẹn hão huyền của “nhân hóa” mê hoặc. Hắn không thể trực tiếp nói chuyện với chúng bằng ngôn ngữ vật lý, nhưng hắn có thể giao tiếp bằng ngôn ngữ của ý chí, ngôn ngữ của bản chất.
Hắn bắt đầu truyền tải 'ý chí tồn tại' của mình, một làn sóng năng lượng tinh thần ấm áp, trong trẻo, nhẹ nhàng len lỏi vào tâm trí của từng linh thú. Hắn không ra lệnh, không ép buộc, mà là khơi gợi. Hắn muốn chúng cảm nhận lại bản chất thuần túy của chính mình, những giá trị mà chúng đang cố gắng chối bỏ.
“Hãy cảm nhận...” Tần Mặc truyền đi ý niệm, giọng nói trong tâm trí hắn trầm ấm và vang vọng, “...sức mạnh trong đôi chân... sự tự do của gió... sự sắc bén của nanh vuốt... đó là ngươi. Đó là bản chất của ngươi.”
Ý niệm của hắn như một làn gió mát lành thổi qua tâm trí Tiểu Lang. Con sói con đang vung cành cây vụng về, bỗng giật mình. Đôi tai nó vểnh lên, đôi mắt đen láy đảo quanh một cách bối rối, như thể nó vừa nghe thấy một tiếng gọi quen thuộc nhưng đã bị lãng quên từ lâu. Cành cây trong chi trước nó khựng lại, rồi dần dần trượt khỏi móng vuốt, rơi xuống mặt đất ẩm ướt.
Hỏa Thử, đang cố gắng đội chiếc lá lên đầu, cũng ngưng lại động tác. Chiếc lá nhỏ rơi xuống, nhẹ nhàng đáp trên nền đất. Nó chít chít một tiếng nhỏ, không phải tiếng kêu vui đùa như trước, mà là một tiếng kêu mang theo sự tò mò pha lẫn chút hoang mang. Nó cảm nhận được một điều gì đó khác l���, một cảm giác sâu thẳm bên trong đang trỗi dậy, một bản năng đang lay động.
Tần Mặc tiếp tục truyền tải, tập trung vào bản chất thuần túy của từng loài. Hắn không chỉ nói, mà là cho chúng cảm nhận, cho chúng thấy. Hắn chiếu rọi vào tâm trí Tiểu Lang hình ảnh của một con sói đang phi nước đại trong rừng sâu, cơ bắp cuồn cuộn, bộ lông xám tung bay trong gió, đôi mắt tinh anh lướt qua từng bụi cây, từng ngọn cỏ. Hắn cho nó cảm nhận sự tự do tuyệt đối khi chạy, sự sắc bén của hàm răng khi cắn xé con mồi, sự đoàn kết của bầy đàn khi cùng nhau săn bắt. Đó là sức mạnh thực sự của một con sói, không phải là sự bắt chước yếu ớt của hình thái nhân loại.
Đối với Hỏa Thử, Tần Mặc chiếu rọi hình ảnh một con chuột lửa đang lướt đi thoăn thoắt giữa những tảng đá, cơ thể nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn như tia chớp, đôi mắt tinh ranh quan sát mọi ngóc ngách. Hắn cho nó cảm nhận sự linh hoạt đáng kinh ngạc, khả năng lẩn trốn tài tình, và cả sức mạnh tiềm ẩn của ngọn lửa nhỏ bé mà nó có thể tạo ra để tự vệ hoặc đốt cháy những hạt mầm. Đó là sự tinh quái và sức sống mãnh liệt của Hỏa Thử, một sức mạnh khác biệt nhưng không kém phần vĩ đại so với những sinh vật khổng lồ khác.
Tần Mặc không chỉ gửi đi những hình ảnh, mà còn là những cảm giác: cảm giác của đất dưới chân, cảm giác của gió lướt qua lông, cảm giác của sự thèm khát khi săn mồi, cảm giác an toàn khi ẩn mình trong hang. Hắn cố gắng phá vỡ 'ảo ảnh nhân hóa' bằng cách khơi gợi lại những ký ức bản năng, những giá trị cốt lõi đã bị che lấp bởi sự mê hoặc. Các linh thú trẻ bắt đầu trở nên bối rối. Chúng ngừng hoàn toàn những hành động bắt chước con người, thay vào đó, chúng đứng yên, đôi mắt to tròn mở to, như thể đang nhìn vào một thế giới vô hình mà chỉ chúng mới thấy. Ý chí của chúng dao động, một cuộc chiến âm thầm đang diễn ra giữa khao khát được "như người" và tiếng gọi vang vọng của bản năng tự nhiên.
***
Giữa trưa trong ký ức, Rừng Nguyên Sinh Bất Tận bỗng trở nên sống động hơn bao giờ hết, nhưng không phải bởi sự ồn ào của việc bắt chước, mà bởi sự thức tỉnh của bản năng. Tần Mặc tiếp tục 'trình diễn' cho các Linh Thú Trẻ thấy vẻ đẹp và sức mạnh thực sự của bản chất linh thú. Hắn không dùng lời lẽ hoa mỹ, mà dùng chính 'ý chí tồn tại' của mình để vẽ nên những bức tranh sống động trong tâm trí chúng, những bức tranh mà chúng đã từng biết nhưng lại cố tình quên lãng.
Hắn tập trung vào Tiểu Lang, con sói con vẫn còn đang bối rối. Tần Mặc truyền tải một luồng ý niệm mạnh mẽ hơn, như một tiếng gầm của sói đầu đàn vang vọng trong rừng sâu: “Sức mạnh của ngươi không nằm ở việc giống ai khác, mà ở việc là chính ngươi! Tốc độ của gió, sự bền bỉ của đất, sự sắc sảo của bản năng!” Hắn không chỉ nói, hắn cho nó cảm nhận. Hắn chiếu rọi vào tâm trí Tiểu Lang một hình ảnh chân thực, sống động đến từng chi tiết: một con sói đầu đàn dũng mãnh, bộ lông xám bạc lấp lánh dưới ánh nắng, đang dẫn dắt bầy đàn vượt qua những con suối xiết, leo qua những vách đá cheo leo. Con sói ấy không cần cầm kiếm, không cần mặc áo choàng, nhưng mỗi bước chạy, mỗi cái vẫy đuôi đều toát lên một uy lực, một sự tự tin không gì sánh bằng. Nó săn mồi khéo léo, không cần dùng bẫy hay cung tên, mà dùng chính tốc độ, sự tinh quái và nanh vuốt sắc bén của mình để hạ gục con mồi. Tiếng hú vang vọng của nó không chỉ là âm thanh, mà là lời tuyên ngôn về sự tự do, về bản chất hoang dã không thể khuất phục. Tần Mặc cho Tiểu Lang cảm nhận được sự ấm áp của tình đồng loại, sự bảo vệ của bầy đàn, cảm giác được là một phần của một khối thống nhất mạnh mẽ.
Tiểu Lang, vốn đang đứng ngây người, bỗng buông cành cây đang cầm trên tay. Cành cây rơi xuống đất không một tiếng động. Đôi mắt đen láy của nó bừng sáng, như thể một màn sương mờ vừa tan biến. Một tiếng gầm gừ nhẹ, lần này không phải là sự bối rối, mà là một sự bừng tỉnh. Nó không còn cố gắng đứng thẳng trên hai chân, mà hạ mình xuống, bốn chân chạm đất, cơ thể rướn dài, thử vờn bắt một con bướm đang chao lượn gần đó. Động tác của nó vụng về, nhưng đầy bản năng, đầy sự hoang dã. Nó chạy nhảy, đuổi theo con bướm, bộ lông xám mềm mượt tung bay. Nó không còn là một bản sao, mà là chính nó, một con sói con đang khám phá lại bản chất của mình.
Tần Mặc quay sang Hỏa Thử, con chuột lông đỏ đang chít chít bối rối. Hắn truyền tải một ý niệm tinh quái, nhanh nhẹn: “Ngươi là Hỏa Thử! Ngươi nhỏ bé, nhưng ngươi nhanh nhẹn như gió, linh hoạt như lửa. Ngươi không cần vĩ đại theo cách của kẻ khác, ngươi đã vĩ đại theo cách của riêng ngươi!” Hắn cho Hỏa Thử thấy hình ảnh của một con chuột lửa đang luồn lách qua những khe đá hẹp nhất, chạy trốn khỏi kẻ thù với tốc độ kinh hồn. Nó không chiến đấu bằng sức mạnh, mà bằng sự tinh ranh, bằng khả năng ẩn mình hoàn hảo, bằng những tia lửa nhỏ bé nhưng đầy bất ngờ. Hắn cho nó cảm nhận sự tự do khi lẩn trốn, sự thỏa mãn khi tìm thấy một hạt quả ngon lành, sự ấm áp của hang ổ bí mật.
Hỏa Thử buông bỏ điệu bộ “người”, đôi tai nhỏ nhắn của nó vểnh lên, đôi mắt đen láy lấp lánh sự tinh nghịch. Nó chít chít một tiếng, rồi nhanh nhẹn chui rúc vào một bụi cây gần đó, lanh lợi dùng mũi đánh hơi, tìm kiếm những quả dại. Nó không còn cố gắng cầm nắm hay đội lá, mà dùng chính bản năng của mình để tồn tại, để khám phá.
Không chỉ Tiểu Lang và Hỏa Thử, mà những linh thú trẻ khác cũng bắt đầu có những phản ứng tương tự. Một con hươu con, vốn đang cố gắng đi lại bằng hai chân, giờ đây đã hạ xuống bốn chân, nhẹ nhàng nhún nhảy trên đồng cỏ, đôi tai vểnh cao lắng nghe tiếng gió. Một chú chim non, từng cố gắng bắt chước tiếng nói của con người, giờ đây đã cất tiếng hót líu lo, trong trẻo và tự do.
Tần Mặc cảm nhận được sự dao động trong ý chí của chúng. Chúng vẫn còn chút bối rối, nhưng hạt giống của sự tự chấp nhận đã được gieo. Hắn không biết ký ức này có thay đổi hoàn toàn hay không, nhưng ít nhất, hắn đã cho chúng thấy một con đường khác, một sự lựa chọn khác. Hắn đã cho chúng một cái nhìn thoáng qua về vẻ đẹp của việc là chính mình. Sự kiệt sức dần ập đến với Tần Mặc, năng lực 'ý chí tồn tại' của hắn đã được sử dụng đến cực hạn, nhưng một niềm hy vọng dâng trào trong lòng hắn.
Hắn nhìn thấy sự thay đổi nhỏ bé, tinh tế trong ký ức, như những gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ tĩnh lặng. Điều này chứng tỏ, dù chỉ là một ký ức, vẫn có thể bị tác động, bị lay chuyển. Đây là một khám phá quan trọng, không chỉ cho những linh thú trẻ này, mà còn cho con đường hắn sắp đi, con đường đối mặt với Bạch Hổ Lão Tổ và cả một hệ tư tưởng sai lầm đã ăn sâu vào Huyền Vực.
Tần Mặc rút lui khỏi ký ức, cảm giác như một sợi dây vô hình đang kéo hắn trở về thực tại. Hình ảnh của những linh thú trẻ đang vui đùa trong bản chất của chúng dần mờ đi, nhường chỗ cho bóng tối và sự lạnh lẽo của Phế Tích Cổ Miếu.
***
Sáng sớm hôm sau, màn sương mù dày đặc và độc hại bao phủ Phế Tích Cổ Miếu dần tan đi, nhường chỗ cho những tia nắng yếu ớt đầu tiên len lỏi qua những kẽ đá nứt nẻ và tán lá cây cổ thụ. Ánh sáng vàng nhạt chiếu rọi xuống những tàn tích rêu phong, tạo nên một vẻ đẹp ma mị, huyền ảo. Tiếng gió đêm đã dịu đi, thay vào đó là tiếng chim hót gọi bình minh và tiếng côn trùng rả rích, mang theo một chút hơi ẩm của đất và rêu phong sau một đêm dài. Không khí không còn quá lạnh lẽo, nhưng vẫn mang theo mùi ẩm mốc đặc trưng của nơi hoang phế.
Tần Mặc mở mắt, cảm thấy một sự kiệt sức bao trùm toàn thân. Cơ thể hắn nặng trĩu, như thể vừa gánh vác cả một ngọn núi. Năng lực 'ý chí tồn tại' đã được hắn sử dụng với cường độ cao nhất, nhưng trong đôi mắt hắn, không có sự mệt mỏi mà là một ánh sáng kiên định, pha lẫn niềm hy vọng. Hắn đã hoàn toàn thoát ra khỏi 'ký ức sống' của Linh Thư, trở về với thực tại của Phế Tích Cổ Miếu. Linh Thư nằm yên trong lòng bàn tay hắn, những trang giấy cổ kính như vừa trải qua một cuộc hành trình dài, toát lên một vẻ cổ xưa và bí ẩn.
Tô Lam, vẫn ngồi bên cạnh Tần Mặc, ánh mắt nàng đầy lo lắng khi thấy vẻ mặt tái nhợt của hắn. Nàng khẽ chạm vào cánh tay hắn, cảm nhận được sự mệt mỏi toát ra từ hắn. “Ngươi không sao chứ, Tần Mặc?” Giọng nàng trầm ấm, chứa đựng sự quan tâm sâu sắc.
Tần Mặc lắc đầu nhẹ, hít thở sâu, cố gắng lấy lại sức lực. Hắn cảm nhận được từng thớ cơ bắp đang nhức mỏi, từng luồng linh lực trong cơ thể đang cạn kiệt. Nhưng trong tâm trí hắn, một cảm giác thành tựu và một tia sáng hy vọng đang bùng cháy. “Ta ổn,” hắn đáp, giọng hơi khàn nhưng vẫn kiên định. “Ta đã thấy... họ dao động. Họ có thể cảm nhận được... bản chất thực sự của mình.”
Tô Lam ngạc nhiên đến mức không thốt nên lời. Nàng biết Tần Mặc có năng lực đặc biệt, nhưng việc tác động vào một dòng ký ức đã định hình, thay đổi nhận thức của những sinh linh trong đó, dù chỉ là một thoáng, vẫn là điều khó tin. “Ngươi... ngươi đã thực sự thay đổi được một phần ký ức của những linh thú đó? Dù chỉ là một thoáng?” Nàng hỏi, đôi mắt phượng mở to, ánh lên vẻ kinh ngạc và sự tin tưởng ngày càng sâu sắc. Nàng đã chứng kiến Tần Mặc làm những điều phi thường, nhưng đây là lần đầu tiên nàng thấy hắn tác động trực tiếp vào quá khứ, vào những điều đã được an bài. Điều này không chỉ là sức mạnh, mà là một loại quyền năng gần như thần thánh.
Mộc Lâm Chủ, với ánh mắt xanh biếc đầy vẻ hiền từ và thông thái, khẽ bước đến gần. Làn da nhăn nheo của bà ánh lên một vẻ tươi tắn lạ thường, như thể bà vừa được chứng kiến một phép màu. “Điều này... điều này có thể là hy vọng cho Bạch Hổ Lão Tổ. Một con đường khác không phải là 'nhân hóa' hay hủy diệt.” Giọng bà nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng một sự rung động sâu sắc. Bà đã sống qua bao nhiêu kỷ nguyên, đã chứng kiến bao nhiêu bi kịch của việc từ bỏ bản chất, nhưng chưa bao giờ bà thấy một tia sáng hy vọng rõ ràng đến vậy. Bà nhìn Tần Mặc với một sự tôn kính mới, như thể hắn không chỉ là một thiếu niên, mà là một vị hiền giả đến từ tương lai, mang theo giải pháp cho những vấn đề đã tồn tại từ ngàn xưa.
Hắc Phong, con sói khổng lồ, dụi đầu vào tay Tần Mặc, một hành động đầy tình cảm và sự ủng hộ. Tiếng gầm gừ nhẹ trong cổ họng nó không còn vẻ cảnh giác hay căm phẫn, mà là sự hài lòng và tin tưởng tuyệt đối. Nó cảm nhận được sự kiệt sức của Tần Mặc, nhưng cũng cảm nhận được niềm vui và hy vọng toát ra từ hắn. Là một linh thú thuần khiết, nó hiểu rõ giá trị của bản chất, và việc Tần Mặc cố gắng bảo vệ giá trị đó cho đồng loại của nó khiến nó vô cùng biết ơn.
Tần Mặc khẽ vuốt ve bộ lông đen tuyền của Hắc Phong, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp. Hắn nhìn những người đồng hành của mình, cảm thấy một sự gắn kết mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn biết, con đường này không phải chỉ có một mình hắn.
“Ta không chắc mình đã thay đổi được gì trong dòng chảy ký ức,” Tần Mặc trầm tư nói, “nhưng ta đã cho chúng thấy được một điều: bản chất của chúng không hề yếu kém, không hề thấp hèn. Chúng đã có tất cả những gì chúng cần để mạnh mẽ, để được tôn trọng, mà không cần phải trở thành bất cứ ai khác. Đó là cái mà ta gọi là 'cân bằng bản chất'.”
Mộc Lâm Chủ gật đầu, ánh mắt bà lóe lên một tia sáng rực rỡ. “Đó chính là điều mà Rừng Nguyên Sinh Bất Tận này đã chờ đợi từ rất lâu. Một con đường mà vạn vật có thể tu luyện, có thể tiến hóa, nhưng vẫn giữ được vật tính cốt lõi của mình. Ngươi đã tìm thấy chìa khóa, Tần Mặc. Chìa khóa để mở khóa những tiềm năng bị lãng quên, để hàn gắn những vết thương ngàn năm.” Bà tin rằng, khả năng của Tần Mặc trong việc tác động và thay đổi 'ký ức sống' hoặc 'ý chí tồn tại' của các sinh vật có thể được áp dụng trong tương lai để giải quyết các vấn đề liên quan đến 'thoát ly bản chất' hoặc khôi phục lại sự cân bằng.
Tô Lam nhìn Tần Mặc, trong lòng nàng trào dâng một cảm xúc phức tạp. Ban đầu, nàng đi theo hắn vì nhiệm vụ, vì sự tò mò, rồi vì sự hiểu biết sâu sắc về thế giới. Giờ đây, nàng bắt đầu nhìn thấy ở hắn không chỉ là một người bạn đồng hành, mà là một người dẫn lối, một người có thể thay đổi cả một niềm tin đã ăn sâu vào Huyền Vực. Nàng tự hỏi, liệu Thiên Diệu Tôn Giả, kẻ đã gieo rắc những tư tưởng sai lầm và đang đẩy mạnh các dự án khai thác linh khí tự nhiên, có biết về sự tồn tại của những người như Tần Mặc không? Sự mất cân bằng của Huyền Vực biểu hiện qua các hiện tượng thiên nhiên bất thường, và có lẽ, sự 'nhân hóa' không chỉ là một khát vọng cá nhân mà là một tư tưởng đã được gieo mầm từ rất lâu, cho thấy sự phức tạp và quy mô của cuộc đối đầu với Thiên Diệu Tôn Giả. Phương pháp 'khơi gợi bản chất' mà Tần Mặc khám phá trong chương này sẽ là chìa khóa để đối thoại và thuyết phục Bạch Hổ Lão Tổ, cũng như các linh thú khác.
Tần Mặc đứng dậy, nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần nhô lên, xua tan đi màn sương cuối cùng của đêm. Ánh nắng ban mai chiếu rọi lên khuôn mặt hắn, làm nổi bật vẻ kiên nghị. "Ta hy vọng vậy," hắn nói, giọng nói đầy quyết tâm. "Nếu những linh thú trẻ trong ký ức có thể cảm nhận được, thì Bạch Hổ Lão Tổ, một thần thú đã trải qua hàng ngàn năm, chắc chắn cũng có thể."
Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy gian nan. Việc thuyết phục Bạch Hổ Lão Tổ không chỉ là một cuộc đối thoại, mà là một cuộc chiến tư tưởng, một cuộc chiến để giành lại bản chất đã bị lãng quên. Nhưng ít nhất, hắn đã có một tia hy vọng, một phương pháp, và những người đồng hành tin tưởng. Và đó là tất cả những gì hắn cần để tiếp tục bước đi trên con đường gian khó của mình, trên con đường tìm kiếm sự cân bằng cho vạn vật, để thế giới Huyền Vực không còn là một thế giới mà "khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới."
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.