Vạn vật không lên tiên - Chương 415: Ánh Trăng Cổ Xưa và Lời Thề Bất Diệt: Khát Vọng Nhân Hóa Vẫn Còn Đó
Tần Mặc đứng dậy, nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần nhô lên, xua tan đi màn sương cuối cùng của đêm. Ánh nắng ban mai chiếu rọi lên khuôn mặt hắn, làm nổi bật vẻ kiên nghị. "Ta hy vọng vậy," hắn nói, giọng nói đầy quyết tâm. "Nếu những linh thú trẻ trong ký ức có thể cảm nhận được, thì Bạch Hổ Lão Tổ, một thần thú đã trải qua hàng ngàn năm, chắc chắn cũng có thể." Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy gian nan. Việc thuyết phục Bạch Hổ Lão Tổ không chỉ là một cuộc đối thoại, mà là một cuộc chiến tư tưởng, một cuộc chiến để giành lại bản chất đã bị lãng quên. Nhưng ít nhất, hắn đã có một tia hy vọng, một phương pháp, và những người đồng hành tin tưởng. Và đó là tất cả những gì hắn cần để tiếp tục bước đi trên con đường gian khó của mình, trên con đường tìm kiếm sự cân bằng cho vạn vật, để thế giới Huyền Vực không còn là một thế giới mà "khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới."
Hành trình khám phá 'ký ức sống' của Kỷ Nguyên Hiền Giả vẫn chưa kết thúc. Dù đã thoát ly khỏi khoảnh khắc nhận thức ban đầu, tâm trí Tần Mặc cùng các đồng hành vẫn chìm đắm trong dòng chảy thời gian, chứng kiến thêm những lát cắt khác của quá khứ. Mộc Lâm Chủ đã sử dụng Linh Thư để duy trì kết nối tinh thần, cho phép họ tiếp tục thâm nhập sâu hơn vào những sự kiện trọng yếu, đặc biệt là sự lan truyền của tư tưởng 'nhân hóa' trong Rừng Nguyên Sinh Bất Tận cổ xưa.
Rừng Nguyên Sinh Bất Tận trong dòng chảy ký ức vẫn mang vẻ nguyên sơ, hùng vĩ mà hiện tại khó lòng tái hiện. Những cây cổ thụ khổng lồ, thân cành vươn cao chạm mây xanh, tán lá rậm rạp đan xen tạo thành một vòm trời tự nhiên. Ánh nắng ban mai cố gắng xuyên qua tầng tầng lớp lớp lá cây, chỉ tạo thành những vệt sáng lờ mờ, nhảy múa trên mặt đất ẩm ướt. Không khí mang nặng mùi đất ẩm, rêu phong ngàn năm, mùi gỗ mục mục ruỗng và hương hoa dại thanh khiết, tạo nên một bản hòa tấu khứu giác đặc trưng của sự sống hoang dã. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng chim kêu lạ lùng từ sâu trong rừng, tiếng lá cây xào xạc trong gió như lời thì thầm của quá khứ, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách và tiếng bước chân nặng nề của những linh thú đang di chuyển.
Họ lại chứng kiến một nhóm Linh Thú Trẻ. Vẫn là Tiểu Lang nhanh nhẹn, Hỏa Thử tinh nghịch, cùng với vài linh thú con khác – một đôi nai nhỏ với đôi mắt to tròn ngơ ngác, một chú chim non với bộ lông sặc sỡ. Chúng đang tập tễnh những bước đi đầu tiên trên con đường 'nhân hóa' mà Tần Mặc đã cố gắng lay chuyển trong ký ức trước. Dù đã có chút dao động, chút bối rối khi Tần Mặc truyền tải ý niệm về bản chất thuần khiết, nhưng dường như sự mê hoặc của hình thái nhân loại vẫn còn đó, lẩn khuất như một bóng ma dai dẳng.
Bỗng nhiên, một vài linh thú lớn tuổi hơn xuất hiện từ sâu trong rừng. Chúng có hình dáng lai tạp, mang một phần hình thái linh thú nguyên thủy nhưng lại đứng thẳng bằng hai chân, cử chỉ đôi khi vụng về nhưng rõ ràng là đang cố gắng mô phỏng con người. Chúng là những "đệ tử" của tư tưởng 'nhân hóa', những kẻ đã bị Bạch Hổ Lão Tổ và những hiền giả khác thuyết phục rằng con đường "thăng tiên" duy nhất là trở thành con người. Chúng không có vẻ ngoài uy dũng như Bạch Hổ Lão Tổ, nhưng khí tức toát ra lại đầy tự mãn và kiêu hãnh. Một con gấu nâu khổng lồ, lông lá xù xì nhưng lại đang cố gắng cầm một cành cây như thể một cây trượng. Một con chim ưng lớn, đôi mắt sắc bén nhưng lại mang trên mình vài món trang sức thô kệch.
Khi chúng xuất hiện, những Linh Thú Trẻ liền tụ tập lại, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và tò mò. Sự dao động trong chúng lại càng trở nên rõ ràng. Một số vẫn cố gắng giữ dáng vẻ linh thú, gầm gừ nhẹ trong cổ họng, đôi khi còn liếm láp bộ lông của mình theo bản năng. Nhưng rồi chúng lại ngẩng đầu lên, nhìn về phía những linh thú lớn tuổi hơn, như tìm kiếm sự chấp thuận, sự khẳng định rằng con đường chúng đang đi là đúng đắn.
Tần Mặc nhắm mắt lại, Linh Thư trong tay hắn khẽ rung lên, một luồng khí tức ấm áp lan tỏa. Hắn sử dụng năng lực 'nghe ý chí tồn tại' của mình, không chỉ để cảm nhận những linh thú trẻ, mà còn để thấu hiểu sâu hơn những linh thú lớn tuổi. Hắn nhận ra, khát vọng 'nhân hóa' trong chúng không chỉ là một mong muốn hời hợt, mà đã ăn sâu vào cốt tủy, trở thành một niềm tin sắt đá, một lời thề bất diệt. Chúng tin rằng, chỉ khi trở thành con người, chúng mới có thể thực sự mạnh mẽ, thực sự được tôn trọng, và đạt được cảnh giới tối thượng của sự tu luyện.
*Khát vọng này... nó đã ăn sâu đến vậy sao? Không chỉ là một mong muốn, mà là một lời hứa, một lời thề đã được truyền lại.* Tần Mặc thầm nghĩ. Hắn cảm nhận được sự phức tạp trong 'ý chí tồn tại' của chúng: một mặt là khao khát được công nhận, được mạnh mẽ, mặt khác là sự sợ hãi bị bỏ lại phía sau, bị coi thường nếu không đi theo con đường 'tiến hóa' này.
"Bạch Hổ Lão Tổ đã từng là hy vọng của rất nhiều linh thú... niềm tin vào con đường của hắn đã quá lớn," Mộc Lâm Chủ khẽ thở dài, ánh mắt bà u sầu nhìn những cảnh tượng trước mắt. Bà đã chứng kiến quá nhiều linh thú lạc lối vì niềm tin mù quáng này, quá nhiều bản chất thuần khiết bị pha tạp, biến dạng. "Ngay cả những người đi trước cũng bị mê hoặc bởi ý niệm rằng hình thái nhân loại là đỉnh cao của sự tồn tại. Chúng tin rằng đó là con đường duy nhất để thoát khỏi vòng luân hồi sinh tử, để thực sự 'thăng tiên'."
Tô Lam siết chặt chuôi kiếm bên hông, vẻ mặt nàng đăm chiêu. "Vậy thì, việc thay đổi nhận thức này còn khó khăn hơn chúng ta tưởng rất nhiều. Nó không chỉ là sửa chữa một lỗi lầm, mà là lật đổ một niềm tin đã trở thành nền tảng cho cả một thế hệ linh thú." Nàng hiểu rằng, để đối đầu với Thiên Diệu Tôn Giả, kẻ đang ra sức khai thác linh khí tự nhiên và có thể cũng đang cổ súy cho tư tưởng này ở hiện tại, họ cần phải hiểu rõ gốc rễ của vấn đề. Sự mất cân bằng của Huyền Vực không chỉ là do việc khai thác linh khí, mà còn là do sự 'thoát ly bản chất' trên quy mô lớn, một hệ quả trực tiếp từ niềm tin vào 'nhân hóa' như là con đường duy nhất để 'thăng tiên'.
Hắc Phong gầm gừ một tiếng trầm đục. Đôi mắt đỏ rực của nó đầy vẻ khó chịu. Nó không hiểu những lời lẽ phức tạp của con người, nhưng nó cảm nhận được sự sai trái trong hành vi của đồng loại. Những linh thú kia, trong mắt nó, đang từ bỏ sức mạnh và sự tự do vốn có của mình để khoác lên một lớp vỏ bọc yếu ớt. Nó dụi đầu vào chân Tần Mặc, như muốn nhắc nhở hắn về bản chất thuần túy, về sức mạnh đích thực không cần phải biến đổi.
Tần Mặc nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông của Hắc Phong. Hắn hiểu ý chí của nó. Hắn cũng cảm nhận được sự giằng xé trong những linh thú trẻ. Một con nai con, sau khi nhìn chằm chằm vào linh thú gấu nâu đang cố gắng đi thẳng, đã bỗng nhiên cúi xuống, gặm một nhúm cỏ non. Nhưng chỉ một thoáng sau, nó lại ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy đầy tò mò dõi theo những "hiền giả" linh thú kia, như thể vẫn bị thu hút bởi lời hứa hẹn về một tương lai "huy hoàng" hơn. Sự dao động này khiến Tần Mặc nhận ra rằng, dù hắn đã gieo những hạt mầm của sự cân bằng, thì việc nhổ tận gốc rễ của một tư tưởng đã ăn sâu vào tiềm thức vẫn cần một nỗ lực lớn lao, và một dẫn chứng cụ thể hơn, mạnh mẽ hơn. Việc Tần Mặc nhận ra sự sâu sắc của tư tưởng 'nhân hóa' cho thấy cuộc đối đầu với Bạch Hổ Lão Tổ sẽ không chỉ là một cuộc tranh luận đơn thuần, mà là một cuộc chiến tư tưởng khó khăn hơn nhiều.
Để tìm kiếm một điểm tựa, một nguồn cảm hứng khác giữa dòng chảy hỗn loạn của những ký ức bị "ô nhiễm" bởi tư tưởng 'nhân hóa', Tần Mặc quyết định dẫn đồng đội đến một địa điểm khác trong 'ký ức sống' của Kỷ Nguyên Hiền Giả: Hồ Nguyệt Ảnh. Nơi đây, theo lời của Mộc Lâm Chủ, từng là một thánh địa của sự thuần khiết, nơi bản chất tự nhiên được bảo tồn một cách nguyên vẹn nhất.
Khi cảnh tượng xung quanh thay đổi, cảm giác về Rừng Nguyên Sinh Bất Tận dày đặc dần tan biến, nhường chỗ cho một khung cảnh thanh bình, huyền ảo. Họ đến Hồ Nguyệt Ảnh vào thời khắc hoàng hôn dần buông, ánh nắng cuối ngày trải một lớp vàng cam lên mặt hồ tĩnh lặng. Dần dần, đêm buông xuống, và một vầng trăng tròn vành vạnh từ từ nhô lên trên đỉnh núi, đổ ánh bạc lấp lánh xuống mặt hồ, biến nơi đây thành một bức tranh thủy mặc diễm lệ.
Hồ Nguyệt Ảnh trong ký ức vẫn giữ vẻ đẹp nguyên sơ, linh thiêng. Không có bất kỳ kiến trúc nhân tạo nào phá vỡ cảnh quan, ngoại trừ một ngôi miếu nhỏ cổ kính nằm khuất mình bên bờ hồ, được xây dựng từ gỗ và đá, hài hòa tuyệt đối với thiên nhiên. Những cây cầu gỗ đơn giản bắc qua các nhánh sông nhỏ dẫn vào hồ, cho phép linh thú và các sinh linh khác tiếp cận mà không làm xáo trộn sự yên bình. Tiếng nước vỗ nhẹ bờ hồ tạo ra những âm thanh êm dịu, như một bản nhạc ru ngủ của tạo hóa. Tiếng côn trùng đêm rỉ rả, tiếng chim hót nhẹ từ trong rừng sâu, và tiếng lá cây xào xạc trong gió tạo nên một bản giao hưởng của sự yên bình và tự nhiên. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo mùi nước trong veo, tinh khiết, mùi hoa sen nở trên mặt hồ, và mùi cỏ dại ven bờ. Một sự thanh khiết đến lạ thường, khiến tâm hồn Tần Mặc cảm thấy được gột rửa sau những dằn vặt của cảnh tượng trước.
"Nơi này... đã từng là một trong những nơi linh thiêng nhất, nơi bản chất thuần khiết được bảo tồn," Mộc Lâm Chủ khẽ nói, giọng bà đầy hoài niệm và một chút đau xót. Bà từng đến đây nhiều lần trong những kỷ nguyên xa xưa, và luôn tìm thấy sự tĩnh lặng, tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại nguyên thủy.
Tần Mặc chậm rãi bước đến gần bờ hồ, ánh mắt hắn dõi theo ánh trăng in bóng lung linh trên mặt nước. Hắn nhắm mắt lại, Linh Thư trong tay hắn lại một lần nữa ấm lên, dẫn dắt hắn thâm nhập vào 'ý chí tồn tại' của nơi này. Hắn không tìm kiếm một linh thú cụ thể, mà là bản thân ý chí của hồ nước.
Và rồi, hắn cảm nhận được nó. Một ý chí trong trẻo, yên bình, không chút tạp niệm hay khát vọng biến đổi. Đó là 'ý chí tồn tại' của Ngọc Hồ – linh hồn của hồ nước này. Nó không có hình thái cố định, nhưng Tần Mặc cảm nhận được sự hiện diện của nó, như một tinh linh nước vô hình. Dưới ánh trăng bạc, mặt hồ khẽ gợn sóng, và một hình dáng nhỏ bé, trong suốt dần hiện lên từ mặt nước. Đó là một hình người tí hon, được tạo thành hoàn toàn từ nước trong veo, váy áo của nó cũng là những làn nước chảy mềm mại. Đôi mắt long lanh như những giọt sương, tò mò nhìn về phía Tần Mặc. Nó không phát ra âm thanh nào ngoài tiếng nước chảy róc rách rất khẽ, như một lời chào hỏi e dè.
"Thật kỳ lạ... không có chút nào ý niệm muốn trở thành hình người... chỉ là sự tĩnh lặng tuyệt đối," Tô Lam thì thầm, đôi mắt phượng của nàng mở to kinh ngạc. Nàng đã quen với việc các linh thú, thậm chí là các nguyên tố tự nhiên, đều khao khát 'nhân hóa' để mạnh mẽ hơn. Nhưng Ngọc Hồ này lại khác biệt hoàn toàn. Nó không có vẻ yếu ớt, mà toát ra một năng lượng thuần khiết, mạnh mẽ theo cách riêng của mình.
Tần Mặc gật đầu, hắn đã cảm nhận được điều đó. 'Ý chí tồn tại' của Ngọc Hồ là một bản chất thuần túy, chỉ muốn được là chính nó – một hồ nước trong sạch, nơi sự sống sinh sôi, nơi ánh trăng ngự trị. Nó không ham muốn sức mạnh, không khao khát được công nhận theo cách của loài người, cũng không có ý niệm 'thăng tiên' bằng cách thay đổi hình thái. Nó chỉ đơn giản là tồn tại, là một phần không thể thiếu của tự nhiên, mang theo vẻ đẹp và sự bình yên vô tận.
Hắn vươn tay ra, hình dáng nước của Ngọc Hồ khẽ dao động, rồi từ từ bay lượn đến gần, đậu lại trên lòng bàn tay hắn. Cảm giác mát lạnh, tinh khiết lan tỏa, nhưng không phải là lạnh lẽo của nước, mà là sự thanh khiết của một linh hồn chưa từng bị vấy bẩn bởi những khát vọng sai lầm. Tần Mặc nhìn sâu vào đôi mắt lấp lánh như giọt nước của Ngọc Hồ, hắn cảm thấy một sự kết nối sâu sắc, một sự đồng điệu giữa ý chí của hắn và ý chí của linh hồn thuần khiết này.
Ngọc Hồ, với vẻ e dè ban đầu, dần trở nên thoải mái hơn trong lòng bàn tay Tần Mặc. Nó không nói, nhưng 'ý chí tồn tại' của nó truyền đến Tần Mặc một thông điệp rõ ràng: sự thỏa mãn khi được là chính nó, sự an nhiên khi hòa mình vào tự nhiên. Sự thuần khiết của Ngọc Hồ, một linh hồn tự nhiên chưa bị tha hóa, có thể là một đồng minh hoặc một ví dụ quan trọng cho Tần Mặc trong tương lai, đặc biệt khi đối diện với Thiên Diệu Tôn Giả và các dự án khai thác tự nhiên.
Tần Mặc mỉm cười nhẹ. Hắn đã tìm thấy câu trả lời mà hắn đang tìm kiếm. Không phải tất cả vạn vật đều bị mê hoặc bởi 'nhân hóa'. Vẫn còn đó những linh hồn thuần khiết, những thực thể kiên định với bản chất của mình. Điều này củng cố niềm tin của hắn vào con đường 'cân bằng bản chất'. Khát vọng 'được tôn trọng' và 'mạnh mẽ' của linh thú trẻ sẽ là điểm yếu mà Tần Mặc có thể khai thác để đưa ra một con đường 'tiến hóa' khác, không cần 'nhân hóa', và Bạch Hổ Lão Tổ cũng có thể có một điểm yếu tương tự.
"Chúng ta không cô độc," Tần Mặc khẽ nói, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. "Vẫn còn đó những người, những linh hồn hiểu được giá trị của bản chất. Nhiệm vụ của chúng ta không phải là ép buộc, mà là dẫn lối, là mở ra một con đường khác, một con đường mà vạn vật có thể tiến hóa mà không cần phải từ bỏ chính mình." Hắn biết, việc thuyết phục Bạch Hổ Lão Tổ sẽ không dễ dàng. Niềm tin vào 'nhân hóa' đã ăn sâu vào tiềm thức, trở thành một phần của di sản ngàn năm. Nhưng Ngọc Hồ, với sự tồn tại thuần khiết của mình, là một minh chứng sống động rằng có một con đường khác, một con đường không cần phải đánh đổi bản chất để đạt được sự vẹn toàn. Tia hy vọng này, mong manh nhưng rực rỡ dưới ánh trăng, đã thắp sáng con đường phía trước cho Tần Mặc và những người đồng hành của hắn.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.