Vạn vật không lên tiên - Chương 422: Tiếng Gọi Của Bản Năng: Chữa Lành Vết Thương Thể Xác và Tâm Hồn
Khoảng rừng chìm trong sự im lặng nặng nề, một sự tĩnh mịch đến đáng sợ sau những lời nói thấm đẫm bi kịch của Tần Mặc. Ánh sáng chiều tà đã yếu ớt, vẽ nên những cái bóng đổ dài, méo mó trên nền đất ẩm. Các linh thú vẫn đứng đó, bất động, với những ánh mắt chất chứa suy tư và bối rối, hệt như những bức tượng đá giữa không gian đang dần chìm vào màn đêm. Hạt giống nghi ngờ về con đường 'nhân hóa' đã được gieo rắc, và trong sự tĩnh lặng đó, người ta có thể cảm nhận được một chấn động nhỏ đang lan tỏa, lay chuyển chậm rãi nhưng sâu sắc trong ý thức của toàn bộ quần thể linh thú. Con đường dẫn đến sự cân bằng bản chất, dù còn dài và đầy thách thức, đã có một khởi đầu.
Tần Mặc không nói thêm lời nào. Hắn biết, những gì cần nói đã nói. Giờ đây, chỉ có thời gian và những trải nghiệm thực tế mới có thể khiến những hạt giống ấy đâm chồi nảy lộc, hoặc bị vùi lấp bởi những niềm tin cố hữu. Hắn khẽ thở dài, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng linh thú đang đứng đó, những đôi mắt dao động giữa bối rối, sợ hãi và một tia hoài nghi mới chớm nở. Cuối cùng, hắn quay người, cùng Tô Lam, Hắc Phong và Mộc Lâm Chủ tiếp tục cuộc hành trình sâu hơn vào Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Đêm đã buông xuống, và hành trình tìm kiếm sự thật về 'Vết Sẹo Cổ Xưa' vẫn còn dài.
*****
Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, một cái tên đã tự nó nói lên sự hoang sơ, hùng vĩ của nơi này. Những cây cổ thụ khổng lồ, cao vút chạm tới tầng mây, thân cây sần sùi với những đường vân tựa như dấu tích của thời gian vô tận. Chúng đứng sừng sững như những tòa tháp canh tự nhiên, tạo thành các hang động bí ẩn, những khe nứt sâu thẳm và cả những thung lũng cheo leo chỉ ánh sáng ban ngày mới có thể xuyên thấu. Ánh nắng ban ngày ở đây luôn là những tia sáng lờ mờ, yếu ớt, chỉ đủ để vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất phủ đầy rêu phong và lá mục. Không khí rậm rạp, ẩm ướt, mang theo một mùi hương tổng hòa của đất ẩm, rêu xanh, gỗ mục, và vô vàn loài hoa dại, lá cây tươi mới. Đôi khi, một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi của những loài thực vật độc đáo, hoặc thoang thoảng mùi tanh của một loài thú nào đó vừa đi ngang qua.
Trong cái mênh mông, tĩnh mịch nhưng cũng đầy rẫy sự sống ấy, tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, hòa cùng tiếng chim kêu lạ lùng vọng ra từ sâu thẳm những tán lá, tiếng lá cây xào xạc trong gió như những lời thì thầm cổ xưa, và tiếng suối chảy róc rách không ngừng. Đôi lúc, một tiếng gầm gừ uy dũng hoặc tiếng hú dài của linh thú nào đó ẩn mình trong bóng tối sẽ phá vỡ sự yên bình, nhắc nhở về bản chất hoang dã, nguyên thủy của khu rừng. Bầu không khí nơi đây mang một vẻ bí ẩn, đôi khi nguy hiểm, nhưng cũng tràn đầy sức sống nguyên sơ, khiến bất kỳ ai đặt chân đến đều cảm thấy mình thật nhỏ bé trước sự vĩ đại của tự nhiên.
Tần Mặc, Tô Lam, Hắc Phong và Mộc Lâm Chủ bước đi giữa những cây cổ thụ cao ngất, ánh mắt Tần Mặc vẫn trầm tư, như đang lắng nghe những âm thanh không lời của vạn vật xung quanh. Hắc Phong dẫn đầu, đôi tai vểnh lên, khứu giác nhạy bén dò xét từng chuyển động nhỏ nhất. Tô Lam đi bên cạnh Tần Mặc, ánh mắt nàng vẫn còn vương vấn sự kinh ngạc từ câu chuyện Tiểu Hổ Linh, đồng thời cũng tràn đầy sự tò mò về những gì Tần Mặc sẽ làm tiếp theo. Mộc Lâm Chủ, với dáng vẻ nhỏ bé nhưng đầy sức sống, bước đi nhẹ nhàng trên thảm lá khô, đôi mắt xanh biếc liên tục quan sát xung quanh, như một phần không thể tách rời của khu rừng.
Bỗng nhiên, Hắc Phong dừng lại đột ngột, đôi mắt đỏ rực nheo lại, một tiếng gầm gừ trầm thấp thoát ra từ cổ họng. Tần Mặc lập tức cảm nhận được sự bất ổn trong không khí. Một luồng "ý chí tồn tại" yếu ớt, đứt đoạn, nhưng tràn đầy sự đau đớn và hoảng loạn đang vọng đến từ phía trước. Hắn ra hiệu cho mọi người dừng lại, rồi cùng Hắc Phong nhẹ nhàng tiến lên.
Xuyên qua một lùm cây bụi rậm rạp, một cảnh tượng đau lòng hiện ra trước mắt họ. Dưới gốc một cây cổ thụ lớn, thân cây to bằng cả một căn nhà, một Thiết Giáp Thú Trẻ đang thoi thóp nằm đó. Nó là một linh thú với lớp giáp tự nhiên cứng cáp, thường mang màu nâu đất hoặc xám xanh, được tạo thành từ những mảnh vảy lớn, chồng lên nhau như những tấm khiên. Đôi mắt thường rực rỡ và đầy sức sống của nó giờ đây đờ đẫn, đầy vẻ hoảng loạn và mất phương hướng. Lớp giáp trên lưng và hai bên sườn của nó bị nứt vỡ nghiêm trọng, những vết rạn sâu hoắm lộ ra phần thịt đỏ tươi bên trong, rỉ máu tanh nồng. Một chân trước của nó bị gãy gập một cách kỳ dị, và những hơi thở nặng nhọc của nó cứ đứt quãng, yếu ớt.
"Vết thương này... không chỉ là từ nanh vuốt," Mộc Lâm Chủ khẽ thốt lên, giọng nói trầm lắng, đôi mắt xanh biếc của bà ánh lên vẻ xót xa. Bà đến gần hơn, cẩn thận quan sát. "Nó đang tự hủy hoại mình."
Tô Lam nhíu mày, ánh mắt quét qua những vết nứt trên lớp giáp của linh thú. "Nó đã cố gắng 'nhân hóa' sao? Nhưng tại sao lại đau đớn đến vậy?" Nàng không khỏi rùng mình khi thấy những vết thương không hoàn toàn do ngoại lực tác động, mà có vẻ như là kết quả của một quá trình biến đổi nội tại bị cưỡng ép, thất bại.
Tần Mặc không trả lời ngay. Hắn chậm rãi bước tới gần Thiết Giáp Thú Trẻ, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, cẩn trọng. Hắn cúi người xuống, ánh mắt đầy thấu cảm nhìn thẳng vào đôi mắt hoảng loạn của linh thú. Hắn cảm nhận được một sự giằng xé kinh hoàng bên trong nó. Không chỉ là nỗi đau thể xác từ những vết thương, mà còn là nỗi đau tinh thần của một "ý chí tồn tại" đang lạc lối, bị bóp méo. Nó đã cố gắng thay đổi bản chất của mình, ép buộc cơ thể thích nghi với một hình hài không thuộc về nó, có lẽ theo lời dụ dỗ của những kẻ tin vào sự "tiến hóa" thông qua "nhân hóa". Sự thất bại trong quá trình đó đã khiến "vật tính" của nó bị tổn thương nghiêm trọng, như một cái cây bị bẻ cong ngược lại bản chất sinh trưởng của nó, dẫn đến sự suy yếu nội tại và thể chất.
Mộc Lâm Chủ thấy Tần Mặc tiến gần, bà khẽ lên tiếng cảnh báo: "Nguy hiểm lắm, Tần Mặc. Nó đang rất hoảng loạn, và nỗi đau có thể khiến nó mất kiểm soát. Linh thú khi bị thương nặng sẽ càng hung dữ hơn." Hắc Phong cũng gầm gừ, sẵn sàng lao tới bảo vệ chủ nhân nếu có bất kỳ sự đe dọa nào.
Tuy nhiên, Tần Mặc không hề nao núng. Hắn chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, ánh mắt không rời khỏi Thiết Giáp Thú Trẻ. "Không sao," hắn khẽ nói, giọng điệu bình thản nhưng chứa đựng một sức mạnh trấn an kỳ lạ. "Nó cần được lắng nghe." Hắn biết, nỗi sợ hãi lớn nhất của linh thú này không phải là cái chết, mà là sự cô độc, sự lạc lõng khi bản chất của mình bị chối bỏ.
Hắn quỳ xuống, nhẹ nhàng đặt bàn tay mình lên lớp giáp nứt vỡ của Thiết Giáp Thú Trẻ. Linh thú giật mình, một tiếng rên rỉ yếu ớt thoát ra từ cổ họng, nhưng nó không chống cự. Có lẽ, trong sự tuyệt vọng cùng cực, nó cảm nhận được một sự dịu dàng, một sự thấu hiểu từ bàn tay đang chạm vào mình. Tần Mặc nhắm mắt lại, hoàn toàn tập trung. Hắn không chỉ chạm vào cơ thể vật lý của nó, mà còn chạm vào sâu thẳm "ý chí tồn tại" của nó.
*****
Trong một khoảng rừng yên tĩnh hơn, nơi ánh nắng mặt trời xuyên qua tán lá tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất phủ rêu, Tần Mặc vẫn giữ nguyên tư thế. Tiếng suối chảy róc rách gần đó, mang lại cảm giác thanh bình, nhưng không thể xua đi sự căng thẳng trong không khí. Hắn nhắm mắt, tinh thần hoàn toàn hòa nhập vào "ý chí tồn tại" của Thiết Giáp Thú Trẻ. Hắn cảm nhận được sự giằng xé kinh hoàng bên trong linh thú, một cuộc chiến khốc liệt giữa bản năng sinh tồn nguyên thủy và những ý niệm bị tiêm nhiễm về sự "tiến hóa".
Thiết Giáp Thú Trẻ khát khao được mạnh mẽ, được tự do săn mồi, được lớp giáp kiên cố bảo vệ. Nó muốn cảm nhận sự vững chãi của đất mẹ dưới những bước chân nặng nề, muốn dùng sức mạnh thuần túy để vượt qua mọi thử thách của rừng xanh. Đó không phải là khát vọng "nhân hóa", không phải là mong muốn có được hình hài hay trí tuệ của loài người. Mà là khát vọng trở thành một Thiết Giáp Thú hoàn mỹ, mạnh mẽ và kiên cường đúng như bản chất của nó. Nó đã bị lừa dối, bị dẫn dắt tin rằng chỉ khi từ bỏ hình hài ban đầu, nó mới có thể đạt được sức mạnh tối thượng. Nhưng sự thật thì khác. Quá trình biến đổi cưỡng ép ấy đã phá vỡ sự cân bằng nội tại, làm suy yếu "vật tính" của nó, khiến nó trở nên yếu ớt và đau khổ.
Tần Mặc chậm rãi truyền một dòng linh khí ấm áp vào cơ thể linh thú, không phải để chữa trị vết thương một cách thông thường, mà là để làm dịu đi sự giằng xé trong "ý chí tồn tại" của nó. Đồng thời, hắn gửi gắm những ý niệm sâu sắc, những lời nói không thành tiếng, thẳng thắn đi vào tâm trí hoảng loạn của Thiết Giáp Thú Trẻ.
"Ngươi không cần phải trở thành thứ khác," Tần Mặc truyền ý niệm, giọng nói của hắn, dù không phát ra thành tiếng, vẫn vang vọng rõ ràng trong tâm trí Thiết Giáp Thú Trẻ, mang theo sự thấu hiểu và lòng đồng cảm sâu sắc. "Ngươi là ngươi. Sức mạnh của ngươi nằm ở chính bản chất này, ở từng mảnh giáp, ở từng thớ cơ bắp, ở tiếng gầm vang dội của ngươi. Hãy lắng nghe tiếng gọi từ sâu thẳm trong huyết quản, từ linh hồn của ngươi. Đừng chối bỏ bản chất vĩ đại mà tạo hóa đã ban tặng."
Hắn tiếp tục, truyền thêm sức mạnh của sự chấp nhận và tự hào. "Hãy cảm nhận sự kiên cố của lớp giáp ngươi, sự mạnh mẽ của đôi chân ngươi, sự sắc bén của bản năng săn mồi ngươi. Đó là VẬT TÍNH của ngươi, là Ý CHÍ TỒN TẠI của ngươi. Nó không yếu kém, nó không cần phải thay đổi để trở nên vĩ đại. Nó đã vĩ đại ngay từ khi ngươi được sinh ra."
Mộc Lâm Chủ, đứng cách đó không xa, với ánh mắt tinh anh dõi theo từng cử chỉ của Tần Mặc. Bà khẽ thì thầm với Tô Lam, giọng nói trầm thấp nhưng đầy vẻ kinh ngạc: "Hắn không chữa thương, hắn đang thức tỉnh nó. Hắn đang giúp nó tìm lại bản ngã, thứ mà nó đã lạc mất trong mê cung của khát vọng sai lầm." Bà đã chứng kiến nhiều phương pháp trị liệu của các tu sĩ, nhưng chưa bao giờ thấy ai chữa lành một linh thú bằng cách này, bằng cách thức tỉnh "ý chí tồn tại" và "vật tính" của nó.
Tô Lam, người vốn quen với những phương pháp tu luyện và chữa trị dựa trên linh lực và dược liệu, cũng hoàn toàn kinh ngạc. Nàng thấy rõ ràng dòng linh khí từ Tần Mặc không chỉ đơn thuần là truyền vào để phục hồi, mà nó như một sợi chỉ vô hình, đang kết nối, đang sắp xếp lại những mảnh vỡ trong ý thức của Thiết Giáp Thú Trẻ. Nàng thấy linh thú run rẩy dữ dội, không phải vì đau đớn, mà như thể đang trải qua một trận chiến nội tâm khốc liệt, nơi những ý niệm cũ kỹ, sai lầm đang bị loại bỏ, nhường chỗ cho bản năng nguyên thủy trỗi dậy.
Tần Mặc cảm nhận được sự kháng cự cuối cùng trong tâm trí linh thú, một nỗi sợ hãi mơ hồ về việc từ bỏ con đường "nhân hóa" mà nó đã từng tin tưởng. "Ngươi không cần sợ hãi," hắn truyền ý niệm một cách kiên định. "Thứ đáng sợ nhất không phải là yếu đuối, mà là mất đi chính mình. Khi ngươi là chính ngươi, sức mạnh sẽ tự khắc quay về. Hãy là Thiết Giáp Thú mạnh mẽ nhất, kiên cường nhất, tự do nhất mà ngươi có thể trở thành. Đừng là cái bóng của bất kỳ ai khác."
Dòng linh khí của Tần Mặc bắt đầu mạnh mẽ hơn, như một con sóng lớn cuốn trôi đi mọi sự hỗn loạn. Hắn không hề ép buộc, mà chỉ dẫn dắt, như một người thầy chỉ đường cho học trò lạc lối. Hắn giúp Thiết Giáp Thú Trẻ nhìn thấy lại hình ảnh vĩ đại của chính nó, không phải qua lăng kính của loài người, mà qua bản chất nguyên thủy, kiên cường của một Thiết Giáp Thú. Hắn khơi gợi lại những ký ức về sự tự do săn mồi, về cảm giác bất khả xâm phạm khi lớp giáp được hoàn chỉnh, về niềm kiêu hãnh của loài vật được sinh ra để bảo vệ.
Mùi đất ẩm và cây cỏ xung quanh dường như trở nên đậm đặc hơn, như thể khu rừng cũng đang lắng nghe và chứng kiến quá trình chữa lành độc đáo này. Tô Lam có thể cảm nhận được một luồng năng lượng nguyên thủy, mạnh mẽ đang từ từ trỗi dậy từ Thiết Giáp Thú Trẻ, không phải là linh lực hùng hậu của tu sĩ, mà là một dạng sức sống thuần khiết, hoang dã. Hắc Phong đứng gác, đôi mắt đỏ rực quét một vòng xung quanh, cảnh giác với bất kỳ sự xáo trộn nào từ bên ngoài. Ngay cả nó, một thần thú uy dũng, cũng cảm nhận được sự phi thường từ hành động của Tần Mặc.
Dưới bàn tay Tần Mặc, Thiết Giáp Thú Trẻ bắt đầu run rẩy mạnh hơn, nhưng lần này không phải vì đau đớn hay sợ hãi, mà là một sự chấn động mạnh mẽ từ sâu bên trong, như thể một dòng sông ngầm đã bị chặn đứng bỗng nhiên được giải phóng, cuộn trào mãnh liệt.
*****
Ánh nắng cuối ngày đã nhuộm vàng những tán lá cây cổ thụ, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ, lấp lánh như dát vàng. Tiếng chim hót vang vọng khắp rừng, tiếng suối chảy mạnh hơn, róc rách không ngừng, như một bản hòa ca chúc mừng cho sự hồi sinh. Mùi nhựa cây và đất ẩm trở nên dễ chịu hơn, mang theo sự tươi mới của sự sống.
Đột nhiên, Thiết Giáp Thú Trẻ gầm lên một tiếng dài, không còn là tiếng rên rỉ yếu ớt của một sinh linh hấp hối, mà là tiếng gầm vang dội, mạnh mẽ của một loài thú hoang dã đã tìm lại được bản năng nguyên thủy của mình. Âm thanh ấy chấn động cả khu rừng, khiến chim muông giật mình bay tán loạn, và những linh thú ẩn mình cũng phải ngẩng đầu lắng nghe.
Trước ánh mắt kinh ngạc của Tô Lam và Mộc Lâm Chủ, lớp giáp trên cơ thể Thiết Giáp Thú Trẻ bắt đầu tự tái tạo một cách kỳ diệu. Những mảnh giáp nứt vỡ co lại, liền kề, rồi những mảnh mới mọc ra, cứng cáp và sắc bén hơn trước, bóng loáng dưới ánh chiều tà. Không chỉ vậy, những vết thương sâu hoắm cũng nhanh chóng khép miệng, để lại lớp da non khỏe mạnh. Đôi mắt nó, vốn đờ đẫn và hoảng loạn, giờ đây rực sáng với bản năng nguyên thủy, không còn một chút bối rối hay sợ hãi nào. Nó đứng dậy, thân thể cường tráng, mạnh mẽ và kiên cường, tỏa ra một luồng khí thế uy dũng của một chiến binh thực thụ.
Nó ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào Tần Mặc, đôi mắt ánh lên một vẻ biết ơn sâu sắc. Sau đó, nó cúi thấp đầu, một hành động thể hiện sự tôn kính hiếm thấy ở một linh thú hoang dã, trước khi quay người, mạnh mẽ phóng đi, hòa mình vào rừng sâu. Những bước chạy của nó giờ đây vững chãi, nhanh nhẹn, và dứt khoát, không còn chút dấu vết của sự yếu ớt hay lạc lõng.
Mộc Lâm Chủ sững sờ nhìn theo bóng Thiết Giáp Thú Trẻ khuất dần vào tán cây. Bà quay sang Tần Mặc, đôi mắt xanh biếc đầy vẻ phức tạp. "Nó... nó đã trở lại mạnh mẽ hơn trước. Hắn đã không 'chữa lành' nó theo cách thông thường, mà là giúp nó tìm lại chính mình. Hắn đã giúp nó vứt bỏ gánh nặng của sự giả tạo để trở về với bản chất thật sự." Giọng bà vẫn còn sự kinh ngạc, nhưng xen lẫn vào đó là một niềm tin sâu sắc, không thể lay chuyển.
Tô Lam cũng không giấu được vẻ thán phục trên gương mặt thanh tú. "Thật kỳ diệu. Không cần 'nhân hóa', nó vẫn có thể tiến hóa. Nó không chỉ phục hồi, mà còn mạnh mẽ hơn xưa. Phương pháp của Tần Mặc... vượt xa mọi lẽ thường." Nàng đã từng chứng kiến vô số linh dược, vô số công pháp chữa trị, nhưng chưa bao giờ thấy một sự phục hồi nào triệt để và thần kỳ đến vậy, một sự phục hồi không chỉ về thể xác mà còn về cả linh hồn, về "ý chí tồn tại".
Tần Mặc khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy mãn nguyện. Hắn nhìn theo hướng Thiết Giáp Thú Trẻ biến mất, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự thấu hiểu vô hạn. "Sức mạnh thật sự không nằm ở việc biến mình thành một thứ khác, mà nằm ở việc thấu hiểu, chấp nhận và phát huy bản chất vốn có của chính mình," hắn khẽ nói, giọng điệu trầm ấm vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Mỗi linh thú, mỗi sinh linh đều có một 'vật tính' độc đáo, một 'ý chí tồn tại' riêng biệt. Nhiệm vụ của chúng ta không phải là ép buộc chúng thay đổi, mà là giúp chúng tìm lại và tôn vinh điều đó."
Từ xa, ẩn mình trong những lùm cây rậm rạp, một vài Linh Thú Nghi Ngờ đã chứng kiến toàn bộ sự việc. Đó là những linh thú nhỏ bé hơn, nhưng ánh mắt chúng vô cùng tinh tường và thông minh. Chúng đã từng nghe câu chuyện về Tiểu Hổ Linh từ Tần Mặc, và giờ đây, chúng lại tận mắt chứng kiến sự hồi sinh kỳ diệu của Thiết Giáp Thú Trẻ. Chúng nhìn nhau, đôi mắt tròn xoe ánh lên sự ngạc nhiên tột độ, rồi dần dần chuyển sang vẻ suy ngẫm sâu sắc. Không một tiếng động, chúng lẳng lặng rút lui, mang theo trong lòng một hạt giống mới, một ý niệm về sức mạnh không cần phải đến từ sự "nhân hóa", mà đến từ chính bản chất của mình.
Tần Mặc biết, sự kiện này sẽ lan truyền nhanh chóng trong cộng đồng linh thú. Nó là một ví dụ sống động, một bằng chứng không thể chối cãi cho triết lý của hắn. Nó sẽ tạo ra một làn sóng thay đổi nhận thức mạnh mẽ hơn, chuẩn bị cho những cuộc đối thoại gay gắt, thậm chí là đối đầu, với những linh thú cấp cao đã quá chìm sâu vào khát vọng "nhân hóa", những kẻ như Bạch Hổ Lão Tổ trong tương lai của Kỷ Nguyên Hiền Giả. Hắn không chỉ chữa lành một vết thương thể xác, mà còn chữa lành một sự tổn thương về bản chất, một điều mà ngay cả Thiên Diệu Tôn Giả với sức mạnh hủy diệt của mình cũng không thể làm được.
Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Nhưng khi vạn vật chấp nhận bản thân, thế giới sẽ tìm thấy sự cân bằng. Con đường của Tần Mặc, một con đường không dùng sức mạnh để đối đầu, mà dùng sự lựa chọn và lòng đồng cảm, đã bước thêm một bước vững chắc. Bóng đêm dần bao trùm khu rừng, nhưng trong lòng mỗi người, một tia hy vọng mới đã bùng cháy, soi rọi cho chặng đường gian nan phía trước. Đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc cách mạng tư tưởng giữa thế giới linh thú, một cuộc cách mạng do một thiếu niên không linh căn, không thiên phú tu luyện, nhưng lại sở hữu một năng lực thấu hiểu vạn vật phi thường khởi xướng.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.