Vạn vật không lên tiên - Chương 423: Dấu Vết Của Kẻ Xâm Nhập: Mùi Vị Nguy Hiểm Từ Bên Ngoài
Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả một góc rừng thẳm, nhưng trong lòng Tần Mặc và những người đồng hành, một tia hy vọng mới đã bùng cháy rực rỡ, xua tan đi phần nào bóng tối u hoài của những bi kịch “nhân hóa” mà hắn từng chứng kiến. Sự hồi sinh kỳ diệu của Thiết Giáp Thú Trẻ đã không chỉ chữa lành một thể xác, mà còn gieo vào tâm trí những linh thú xung quanh một hạt giống của sự thật, một lời khẳng định hùng hồn về sức mạnh ẩn chứa trong bản chất nguyên thủy. Tia hy vọng ấy, mong manh nhưng kiên cường, như ngọn lửa nhỏ nhen nhóm giữa đêm trường, soi rọi cho con đường mà Tần Mặc đã chọn. Hắn không chỉ là người giải cứu, mà còn là người dẫn lối, chỉ ra một con đường khác, một lẽ sống khác cho vạn vật, không cần phải chạy theo ảo ảnh thăng tiên mà đánh mất chính mình.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền rừng xanh thẳm, nhóm Tần Mặc đã tiếp tục cuộc hành trình. Không khí trong nhóm, sau sự kiện hôm qua, đã trở nên nhẹ nhõm hơn thấy rõ. Hắc Phong, con sói đen tuyền hùng dũng, bước đi vững chãi bên cạnh Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ kiên định. Thỉnh thoảng, nó lại dụi đầu vào tay hắn, một cử chỉ thân mật hiếm thấy, thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối.
Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng tinh anh, cũng không giấu được vẻ mãn nguyện. Nàng vẫn thường xuyên quan sát Tần Mặc, đôi khi là trầm tư suy nghĩ, đôi khi lại khẽ mỉm cười trước những hành động bình dị nhưng ẩn chứa sức mạnh phi thường của hắn. Thanh kiếm cổ bên hông nàng vẫn im lìm, nhưng khí thế sắc bén toát ra từ nàng lại dịu đi phần nào, thay vào đó là sự bình yên và một niềm tin vững chắc vào con đường mà Tần Mặc đang đi.
Mộc Lâm Chủ, dáng người nhỏ bé nhưng ánh mắt xanh biếc lại tinh anh và đầy sự khôn ngoan, chậm rãi bước theo sau. Bà đưa đôi mắt hiền từ quét qua những tán cây cổ thụ, lắng nghe tiếng rì rầm của gió, tiếng hót của chim muông, và tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng. Khu rừng Nguyên Sinh Bất Tận này là ngôi nhà của bà, là một phần máu thịt của bà, và những gì Tần Mặc đã làm đã thắp lên một tia hy vọng mới cho sự sống nơi đây.
“Sự phục hồi của Thiết Giáp Thú Trẻ đã gieo một hạt giống mạnh mẽ, Tần Mặc,” Mộc Lâm Chủ cất lời, giọng nói nhẹ nhàng, trầm ấm như tiếng gió xào xạc qua kẽ lá. Bà dừng lại bên một cây cổ thụ to lớn, ngón tay nhăn nheo khẽ vuốt ve lớp vỏ cây xù xì, “Nhiều linh thú, đặc biệt là những linh thú non trẻ, đã bắt đầu tự hỏi về con đường ‘nhân hóa’ mà chúng vẫn luôn tin tưởng. Hạt giống nghi ngờ đó, nay đã nảy mầm thành sự tò mò, và hơn thế nữa, là niềm hy vọng vào một con đường khác.”
Tần Mặc khẽ gật đầu, ánh mắt sâu thẳm quét qua những bụi cây thấp, nơi những linh thú nhỏ bé, từ sóc, hươu cho đến những loài chim lạ lùng, đang e dè thập thò nhìn hắn. Chúng không còn sợ hãi hay xa lánh như trước, thay vào đó là sự tò mò, xen lẫn một chút kính trọng. Hắn có thể nghe thấy "ý chí tồn tại" của chúng, những ý niệm thuần khiết về sự sinh tồn, về niềm vui được là chính mình, không bị gò ép vào một hình hài hay một khát vọng không thuộc về chúng.
“Bản chất của vạn vật là sức mạnh lớn nhất, Mộc Lâm Chủ,” Tần Mặc đáp, giọng điệu bình thản nhưng chứa đựng sự kiên định không lay chuyển. Hắn dừng lại, đưa tay chạm vào một chiếc lá đang run rẩy vì sương sớm. "Cố gắng thay đổi nó, ép buộc nó thành một thứ khác, chỉ mang lại sự suy yếu và đau khổ mà thôi. Tiểu Hổ Linh đã là một minh chứng, và giờ đây, Thiết Giáp Thú Trẻ lại là một lời khẳng định khác. Chúng ta không cần phải trở thành 'người' để trở nên mạnh mẽ, cũng không cần 'thăng tiên' để tìm thấy giá trị của mình. Sức mạnh nằm ở sự chấp nhận và phát huy 'vật tính' nguyên bản."
Tô Lam tiến lại gần, nàng nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn những linh thú nhỏ đang ẩn mình. "Hắn nói đúng. Con đường mà các tu sĩ Huyền Vực vẫn ca tụng, con đường thăng tiên, đôi khi lại là con đường dẫn đến sự đánh mất chính mình. Ta đã từng nghĩ, chỉ có tu luyện đến cảnh giới cao nhất, trở thành tiên nhân, mới là mục đích tối thượng. Nhưng giờ đây, ta nhận ra, một linh thú giữ được bản năng hoang dã, một thanh kiếm giữ được ý chí chém phá, một đóa hoa giữ được vẻ đẹp thuần khiết của nó, cũng là một dạng 'cực hạn' khác, một dạng 'thăng hoa' của bản chất."
Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, như một lời đồng tình. Nó cúi xuống, đánh hơi một đóa hoa dại ven đường, rồi lại ngẩng lên, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía trước, nơi những tán cây cổ thụ cao vút, rêu phong phủ kín, tạo thành một vòm trời xanh thẳm. Mùi đất ẩm, rêu phong, gỗ mục, hoa dại và lá cây tươi hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của mùi hương đặc trưng của khu rừng nguyên sinh, mang đến cảm giác thanh bình và hoang sơ. Những tia nắng lờ mờ xuyên qua tán lá rậm rạp, chỉ đủ để chiếu sáng những con đường mòn phủ đầy lá khô, nơi tiếng suối chảy róc rách vọng lại từ xa.
Trong bầu không khí tĩnh mịch, chỉ có tiếng bước chân nhẹ nhàng của bốn người, cùng với tiếng côn trùng rì rầm và tiếng chim hót líu lo, như một bản nhạc nền êm ái. Sự yên bình này, sau những biến cố và những dòng ký ức đau buồn, mang đến một cảm giác dịu mát, một sự xoa dịu cho tâm hồn. Tần Mặc cảm nhận được sự sống động của từng cành cây, ngọn cỏ, từng hòn đá trên đường. Tất cả đều có "ý chí tồn tại" riêng, và trong khoảnh khắc này, "ý chí" của chúng đều đang hòa cùng một nhịp điệu bình yên của tự nhiên, không một chút lo lắng hay sợ hãi. Hắn biết, đây là điều mà vạn vật cần, sự cân bằng bản chất, không phải là sự ép buộc phải "lên tiên".
Khi nhóm Tần Mặc tiến sâu hơn vào khu vực rìa của khu rừng nguyên sinh, nơi những cây cổ thụ càng trở nên cao lớn và rậm rạp hơn, tạo thành một mái vòm tự nhiên che phủ gần như toàn bộ ánh sáng mặt trời, không khí bỗng trở nên ngột ngạt và tĩnh lặng đến lạ thường. Tiếng chim hót dần thưa thớt, tiếng côn trùng cũng im bặt, chỉ còn lại tiếng bước chân của họ vang vọng trên nền đất ẩm ướt. Nắng giữa trưa, nhưng nơi đây lại chỉ có những vệt sáng lờ mờ, yếu ớt xuyên qua tán lá dày đặc, tựa như những ngón tay yếu ớt của mặt trời đang cố gắng chạm vào mặt đất. Mùi đất ẩm, rêu phong vẫn còn đó, nhưng đã bắt đầu bị pha tạp bởi một mùi hương khác, một mùi lạ lẫm, không thuộc về sự thuần khiết của rừng già.
Đột nhiên, Hắc Phong dừng phắt lại. Bộ lông đen tuyền của nó dựng đứng lên, đôi mắt đỏ rực mở to, cảnh giác nhìn vào sâu trong rừng. Một tiếng gầm gừ khẽ thoát ra từ cổ họng nó, trầm đục và đầy uy hiếp, như một lời cảnh báo cho sự hiện diện của một mối nguy hiểm tiềm tàng.
Tần Mặc nhíu mày. Hắn có thể cảm nhận được sự thay đổi trong "ý chí tồn tại" của vạn vật xung quanh. Những cây cỏ ven đường, vốn dĩ bình yên và thuần khiết, giờ đây đang run rẩy, "ý chí" của chúng tràn ngập sự sợ hãi và một nỗi hoảng loạn khó tả. Một luồng khí tức xa lạ, thô bạo và đầy tham lam, đang len lỏi trong từng ngóc ngách của khu rừng, làm xáo động sự cân bằng vốn có.
“Hắc Phong, có chuyện gì sao?” Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm tĩnh nhưng ánh mắt đã ánh lên vẻ cảnh giác cao độ. Hắn biết, trực giác của Hắc Phong chưa bao giờ sai.
Tô Lam, với thính giác nhạy bén của một tu sĩ, cũng đã nhận ra sự bất thường. Nàng đưa tay lên mũi, khẽ nhăn mày. “Mùi gì thế này? Không phải mùi của rừng. Nó... có vẻ nhân tạo, pha lẫn với một chút tanh nồng, như mùi kim loại và... máu.” Nàng lập tức rút thanh kiếm cổ ra khỏi vỏ, mũi kiếm sắc bén ánh lên tia sáng lạnh lẽo, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào.
Tần Mặc không trả lời ngay. Hắn nhắm nghiền đôi mắt, tập trung toàn bộ năng lực của mình để "nghe" được "ý chí tồn tại" của vạn vật. Hắn cảm nhận được sự sợ hãi của những đóa hoa dại đang rụt rè nép mình vào gốc cây, tiếng càu nhàu phẫn nộ của những tảng đá cổ thụ bị lay động, và cả sự hoảng loạn của những dòng suối nhỏ đang cố gắng chảy xiết hơn để trốn thoát.
“Những cây cỏ này đang sợ hãi…” Tần Mặc khẽ khàng mở mắt, giọng nói trầm hơn. “Và có một ý chí tồn tại rất xa lạ, đầy tham lam và sự chiếm hữu. Một ý chí mạnh mẽ, nhưng lại vô cùng thô bạo, không chút tôn trọng vạn vật. Chúng không chỉ muốn đi qua, chúng muốn... khai thác, chiếm đoạt.” Hắn cảm nhận rõ ràng từng luồng suy nghĩ đen tối, từng khát vọng ích kỷ đang bủa vây không gian. Đó không phải là ý chí của những linh thú săn mồi theo bản năng, mà là ý chí của những kẻ đến để tước đoạt.
Mộc Lâm Chủ, với làn da nhăn nheo và mái tóc bạc trắng, ánh mắt xanh biếc bỗng trở nên sắc lạnh và kiên quyết. Bà siết chặt cây trượng bằng gỗ cổ thụ trong tay, từng đường gân nổi rõ trên mu bàn tay gầy guộc. “Kẻ ngoại lai… chúng đã đến,” bà gằn giọng, tiếng nói tuy nhỏ bé nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh mịch, mang theo nỗi căm hờn và sự lo lắng sâu sắc. “Những kẻ đã từng phá hủy biết bao khu rừng, giết hại vô số linh thú chỉ vì lòng tham vô độ. Chúng đã tìm đến đây.”
Không khí trở nên căng thẳng tột độ. Tiếng gầm gừ của Hắc Phong càng lúc càng dồn dập hơn, báo hiệu mối nguy hiểm đang đến gần. Tô Lam đứng thẳng người, mũi kiếm chĩa thẳng về phía trước, ánh mắt quét nhanh qua những lùm cây rậm rạp, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của kẻ thù. Tần Mặc vẫn giữ vẻ bình tĩnh bề ngoài, nhưng trong lòng hắn, một cơn sóng dữ đã nổi lên. Hắn biết, triết lý của mình sẽ phải đối mặt với một thử thách lớn lao hơn nhiều so với những cuộc đối thoại với linh thú. Nó sẽ phải đối mặt với "ý chí tham lam" của con người, một "ý chí" mà dường như không gì có thể lay chuyển. Nơi đây, sự cân bằng bản chất của vạn vật đang bị đe dọa bởi chính khát vọng của loài người, khát vọng không ngừng vươn tới cái gọi là "thăng tiên", nhưng lại quên đi cái giá phải trả của sự hủy diệt.
Khi chiều tà buông xuống, nhuộm màu âm u lên cả khu rừng, Tần Mặc và nhóm của mình đã đi theo dấu vết mà Hắc Phong đã đánh hơi được. Không khí trở nên nặng nề hơn, với một làn gió nhẹ mang theo hơi lạnh và một mùi hương nhân tạo nồng nặc, khó chịu, trộn lẫn với mùi khói gỗ cháy và một chút mùi tanh của kim loại. Dưới ánh sáng lờ mờ xuyên qua tán lá, họ tìm thấy một khoảng đất trống nhỏ, nhưng không phải là một khoảng trống tự nhiên, mà là một nơi đã bị bàn tay con người can thiệp một cách thô bạo.
Những cành cây cổ thụ to lớn, lẽ ra phải vươn mình sừng sững, giờ đây lại nằm đổ ngổn ngang, thân cây bị chặt đứt một cách không thương tiếc. Những nhát rìu, hay có lẽ là những đòn pháp thuật mạnh mẽ, đã để lại những vết cắt sâu hoắm, sắc lẹm trên thân gỗ cứng cáp. Tần Mặc có thể nghe thấy "ký ức đau khổ" từ những thân cây mục nát ấy, tiếng kêu than thầm lặng của những linh hồn cây cối bị tước đoạt sự sống một cách vô nghĩa. Hắn chạm tay vào một vết chặt mới tinh, cảm nhận được "ý chí" của sự hủy diệt, sự khinh thường đối với vạn vật.
“Chúng không chỉ đi qua. Chúng đang hủy hoại,” Tần Mặc khẽ nói, giọng trầm đục, ánh mắt sắc lạnh quét qua khung cảnh tan hoang. Hắn nhìn xuống đất ẩm, nơi những vết chân người to lớn, sâu hoắm in rõ ràng, không phải là vết chân của những thợ săn bình thường mà là của những kẻ có thân thể cường tráng hoặc vận dụng linh lực để di chuyển.
Tô Lam tiến lên, nàng kiểm tra những vết chặt trên thân cây. “Nhìn những vết chặt này… không phải thợ săn thông thường. Sức mạnh để hạ gục một cây cổ thụ lớn như vậy cần phải là của tu sĩ, hoặc ít nhất là những người có công pháp mạnh mẽ và dụng cụ chuyên dụng. Đây là dấu vết của những kẻ đến để khai thác, không phải chỉ để săn bắt.” Nàng lướt qua một đống tro tàn vẫn còn vương vấn hơi ấm, nơi một đống lửa đã cháy cách đây không lâu. Mùi khói gỗ cháy lan tỏa, hòa lẫn với mùi tanh của máu khô và một mùi hương nhân tạo nào đó mà nàng không thể gọi tên, nhưng lại cảm thấy vô cùng khó chịu.
Hắc Phong gầm gừ liên hồi, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào những vết máu nhỏ vương vãi trên lá khô. Nó đánh hơi kỹ lưỡng từng dấu vết, rồi quay sang nhìn Tần Mặc, như muốn báo hiệu về sự nguy hiểm và sự tàn bạo của những kẻ đã gây ra cảnh tượng này.
Mộc Lâm Chủ, với gương mặt nhăn nheo giờ đây đã hiện rõ vẻ căm phẫn, chỉ tay về phía một cái bẫy nhỏ được đặt khéo léo dưới một bụi cây rậm. “Đây là khu vực săn bắt của lũ người đáng ghét. Chúng không chỉ chặt phá cây cối, chúng còn đặt bẫy, săn bắt linh thú. Chúng ta phải hành động, trước khi quá muộn. Chúng ta không thể để chúng tiếp tục tàn phá ngôi nhà này.” Giọng bà vẫn nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán sắt đá, một lời thề bảo vệ khu rừng mà bà đã gắn bó cả đời.
Tần Mặc đi đến bên cái bẫy. Hắn không chạm vào nó, chỉ đứng đó, nhắm mắt lại và "nghe" được "ý chí tồn tại" của nó. Đó là một ý chí lạnh lẽo, vô cảm, chỉ có một mục đích duy nhất: bắt giữ và làm hại. Hắn cũng "nghe" được "ký ức đau khổ" từ những linh thú nhỏ bé hơn, những con vật đã bỏ chạy trong hoảng loạn khi chứng kiến cảnh tượng này, nỗi sợ hãi của chúng vẫn còn vương vấn trong không khí. Hắn cảm nhận được sự tham lam ẩn sâu trong từng chi tiết của cái bẫy, sự tham lam của những kẻ muốn chiếm đoạt linh khí, muốn biến linh thú thành vật phẩm tu luyện.
Một dụng cụ khai thác bằng kim loại sắc bén, mang theo một luồng linh lực yếu ớt, bị bỏ quên dưới một gốc cây đổ. Tần Mặc cảm nhận được "ý chí" của nó, một ý chí chỉ biết đến việc phá hủy và thu thập. Hắn biết, những kẻ này không phải là những kẻ yếu ớt. Chúng có sức mạnh, có công pháp, và quan trọng hơn, chúng có một "ý chí" mạnh mẽ để tàn phá và chiếm đoạt. Đó là một "ý chí tham lam" mà hắn đã từng cảm nhận được từ những câu chuyện về Thiên Diệu Tôn Giả, về những kẻ đang đẩy mạnh khai thác linh khí tự nhiên mà không màng đến sự cân bằng của thế giới.
Tô Lam đứng cảnh giới xung quanh, nàng biết một cuộc đối đầu là không thể tránh khỏi. Nàng đã từng nghĩ rằng mục tiêu của mình là tìm kiếm con đường thăng tiên, nhưng giờ đây, mục tiêu đó đã bị thay thế bởi một trách nhiệm lớn lao hơn: bảo vệ sự cân bằng của thế giới, bảo vệ những gì Tần Mặc đang cố gắng gìn giữ.
Tần Mặc mở mắt ra, nhìn về phía xa xăm, nơi những tán cây cổ thụ dày đặc che khuất tầm nhìn. Khuôn mặt thanh tú của hắn hiện lên vẻ trầm tư sâu sắc. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Những dấu vết và mùi hương nhân tạo này báo hiệu sự leo thang của xung đột giữa con người và linh thú, và sẽ dẫn đến cuộc đối đầu trực tiếp với các tu sĩ săn bắt linh thú. Mộc Lâm Chủ đã nhận ra sự cần thiết của một liên minh mạnh mẽ hơn để bảo vệ rừng, và bà đã trở thành một đồng minh kiên định.
"Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới," Tần Mặc khẽ lẩm bẩm, câu nói đầy triết lý vang vọng trong không gian âm u. Hắn biết, những kẻ xâm nhập này chính là một phần của sự mất cân bằng ấy, những kẻ đã điên cuồng theo đuổi cái gọi là "thăng tiên" mà quên đi giá trị của sự sống, của bản chất. "Chúng ta không thể để chúng tiếp tục," hắn nói, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước, nơi ẩn chứa những hiểm nguy chưa biết. "Chúng ta phải bảo vệ 'ý chí tồn tại' của nơi đây, bảo vệ sự cân bằng bản chất của vạn vật."
Đêm dần buông xuống, màn sương mù bắt đầu bao phủ khu rừng, mang theo cái lạnh cắt da thịt. Nhưng trong trái tim của Tần Mặc, Tô Lam, Hắc Phong và Mộc Lâm Chủ, không phải là sự sợ hãi, mà là một ý chí kiên cường, một quyết tâm không lay chuyển để đối mặt với những kẻ xâm lược, bảo vệ khu rừng thiêng liêng này. Cuộc chiến không chỉ là giành giật lãnh thổ, mà còn là cuộc chiến của tư tưởng, của lẽ sống, giữa sự hủy diệt và sự cân bằng, giữa tham vọng vô độ và sự tôn trọng bản chất. Đây là khởi đầu của một chương mới, một chương đầy gian nan và thử thách, nhưng cũng tràn đầy hy vọng cho Huyền Vực.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.