Vạn vật không lên tiên - Chương 424: Hơi Thở Lạnh Lẽo Từ Rìa Rừng
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt cuối cùng của một ngày dài, và cũng khẽ khàng che giấu đi những dấu vết tàn bạo mà lũ người xâm nhập đã để lại. Không khí trong Linh Thú Sơn Mạch trở nên đặc quánh, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo và một thứ mùi hương lạ lùng, khó chịu, chẳng thuộc về bất kỳ sinh linh nào của rừng sâu. Tần Mặc, Tô Lam, Hắc Phong và Mộc Lâm Chủ tiếp tục hành trình, nhưng mỗi bước chân đều thấm đẫm sự thận trọng, như thể đang bước đi trên một lưỡi dao vô hình.
Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền gần như hòa vào bóng tối, sải bước dẫn đầu. Từng thớ cơ bắp trên thân thể cường tráng của nó căng lên, linh hoạt né tránh những chướng ngại vật nhỏ nhất. Đôi tai dựng đứng, liên tục vểnh lên, xoay chuyển theo từng luồng gió, cố gắng bắt giữ những âm thanh dù là nhỏ nhất. Cái mũi đen nhạy bén của nó không ngừng đánh hơi không khí, phân tích từng tầng hương, cố gắng bóc tách mùi hương nhân tạo kia ra khỏi hàng ngàn mùi hương tự nhiên phong phú của rừng đêm. Thỉnh thoảng, nó lại gầm gừ rất nhẹ, một tiếng gầm nhỏ đến mức chỉ những ai cực kỳ tinh ý mới có thể nhận ra, báo hiệu về những điều mà chỉ riêng nó cảm nhận được. Đôi mắt đỏ rực của Hắc Phong, giờ đây như hai đốm lửa lập lòe trong bóng tối, quét ngang dọc, không bỏ sót bất kỳ một ngóc ngách nào. Nó không chỉ đơn thuần là một con linh thú có giác quan vượt trội, mà còn là đôi mắt, đôi tai của Tần Mặc trong màn đêm dày đặc này.
Tần Mặc bước sau Hắc Phong, ánh mắt sâu thẳm luôn dõi theo từng cử động của nó. Hắn đặt nhẹ bàn tay lên tấm lưng rộng lớn của Hắc Phong, cảm nhận từng rung động nhỏ nhất từ cơ thể của nó. Qua cái chạm ấy, hắn không chỉ truyền đi sự tin tưởng, mà còn cố gắng “nghe” được dòng “ý chí tồn tại” cuộn chảy trong huyết quản của con linh thú. Hắc Phong cảm nhận được rõ ràng hơn những dấu vết mờ ảo, những luồng khí tức xa lạ, nhưng chúng vẫn còn quá mơ hồ, quá khó để định hình. Những kẻ xâm nhập này phải là những kẻ cực kỳ khéo léo trong việc ẩn mình, hoặc số lượng của chúng quá ít ỏi đến nỗi không để lại quá nhiều dấu vết. “Hắc Phong cảm nhận được rõ ràng hơn… nhưng vẫn còn quá mờ ảo. Những kẻ này rất giỏi ẩn nấp, hoặc chúng rất ít,” Tần Mặc thầm nhủ, nỗi lo lắng len lỏi trong tâm trí hắn. Hắn biết, trong một khu rừng bạt ngàn như Linh Thú Sơn Mạch, để lại ít dấu vết có nghĩa là những kẻ này không tầm thường. Chúng có thể là những thợ săn lành nghề, hoặc tệ hơn, là những tu sĩ có kinh nghiệm phong phú trong việc che giấu khí tức.
Tô Lam di chuyển phía sau Tần Mặc, thân hình mảnh mai nhưng đầy cảnh giác. Thanh kiếm cổ của nàng đã được rút ra khỏi vỏ một nửa, ánh kim loại lạnh lẽo lấp loáng dưới ánh trăng mờ, sẵn sàng bật ra bất cứ lúc nào. Nàng không ngừng đảo mắt quét khắp những tán cây dày đặc, lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất của gió lùa qua kẽ lá, tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng. Đối với nàng, một tu sĩ từng quen với những cuộc chiến trực diện, sự mơ hồ này là một thử thách khó khăn, nhưng cũng là một tín hiệu nguy hiểm. Cảm giác bất an trỗi dậy trong lòng Tô Lam, một cảm giác mà nàng đã từng trải qua trên chiến trường, khi cái chết có thể đến bất cứ lúc nào từ những góc khuất không ngờ. “Vẫn chưa thấy hình bóng nào, nhưng cảm giác nguy hiểm thì ngày càng rõ rệt hơn bao giờ hết,” nàng khẽ thì thầm, giọng nói trầm thấp gần như hòa vào tiếng đêm. Mùi hương nhân tạo, cùng với mùi tanh của máu khô và khói cháy mà họ đã phát hiện trước đó, vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở thường trực về mối đe dọa đang rình rập.
Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé và mái tóc bạc trắng như rễ cây cổ thụ, bước đi chậm rãi nhưng kiên định ở cuối đoàn. Gương mặt nhăn nheo của bà giờ đây hằn rõ vẻ lo lắng sâu sắc, đôi mắt xanh biếc đượm một nỗi buồn u uẩn. Bà nhẹ nhàng đưa bàn tay gầy guộc chạm vào một thân cây cổ thụ ven đường, nhắm mắt lại. Bà không cần phải “nghe” ý chí tồn tại như Tần Mặc, bởi vì bà và khu rừng là một thể thống nhất. Bà cảm nhận được sự run rẩy, sự đau đớn mà khu rừng đang chịu đựng. Từng mạch nhựa, từng chiếc lá, từng cành cây đều đang truyền đi một thông điệp bi thương. “Rừng đang rên rỉ… thứ gì đó không thuộc về nó đang xâm phạm sâu hơn. Ta có thể cảm nhận được sự ghê tởm của những linh khí lạ đó,” Mộc Lâm Chủ thì thầm, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng, nhưng ẩn chứa một sự căm phẫn sâu sắc. Bà biết, đây không phải là những kẻ săn trộm thông thường. Sự xáo trộn trong linh khí của rừng sâu hơn rất nhiều, như thể một căn bệnh đang dần ăn mòn vào tận cốt lõi.
Đột nhiên, Hắc Phong dừng lại. Nó không gầm gừ lớn, chỉ phát ra một tiếng khụt khịt rất nhẹ từ mũi, rồi khẽ rụt lại, dường như đang ngửi thấy một thứ gì đó vô cùng khó chịu. Sau đó, nó từ từ vươn đầu ra, mũi chỉ thẳng về một hướng nhất định, đôi mắt đỏ rực lóe lên vẻ kiên định xen lẫn cảnh giác tột độ. Cơ thể nó căng cứng, từng sợi lông dựng đứng, báo hiệu một mối nguy hiểm đang đến gần. Tần Mặc lập tức cảm nhận được sự thay đổi trong “ý chí tồn tại” của Hắc Phong. Đó là một luồng cảm xúc hỗn loạn của sự cảnh báo, sự đề phòng, và một chút tức giận. Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên đầu Hắc Phong, trấn an nó bằng một cái vuốt ve nhẹ nhàng, đồng thời cố gắng thấu hiểu sâu hơn những gì nó đang cảm nhận.
Tô Lam phản ứng ngay lập tức. Nàng rút phắt thanh kiếm ra khỏi vỏ, mũi kiếm chỉ về phía trước, ánh bạc lóe lên trong bóng tối. Mỗi giác quan của nàng đều căng như dây đàn, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ kẻ địch nào xuất hiện từ màn đêm. Mộc Lâm Chủ cũng mở mắt, ánh mắt xanh biếc hướng về phía mà Hắc Phong đang chỉ. Bà siết chặt cây trượng gỗ cổ thụ trong tay, gương mặt nhăn nheo đầy vẻ kiên quyết. Cả ba đều hiểu rằng, Hắc Phong đã phát hiện ra một điều gì đó cụ thể hơn, không còn là những dấu vết mơ hồ nữa. Không khí xung quanh họ trở nên ngưng đọng, chỉ còn tiếng gió xào xạc và nhịp tim đập mạnh trong lồng ngực. Sự tĩnh lặng đến đáng sợ của khu rừng đêm, đôi khi, còn đáng sợ hơn cả những tiếng gầm rống của linh thú.
Tần Mặc nhắm mắt lại, hoàn toàn tập trung vào sợi dây liên kết vô hình với Hắc Phong. Hắn để cho "ý chí tồn tại" của con linh thú chảy vào tâm trí mình, cố gắng giải mã những tín hiệu phức tạp mà Hắc Phong đang truyền tải. Hắn cảm nhận được sự hiện diện, không phải của một bầy đàn hỗn loạn, mà là những cá thể riêng lẻ, di chuyển có tính toán, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng và gần như không để lại dấu vết. Chúng không hề hoảng loạn, không hề vội vã, mà ngược lại, có một sự điềm tĩnh đáng sợ. Đây không phải là những kẻ săn trộm thông thường, mà là những tu sĩ thực sự, những kẻ có kinh nghiệm và kỷ luật cao.
Dưới tán cây cổ thụ khổng lồ, thân cây sần sùi như da rồng, nhóm Tần Mặc ẩn mình trong bóng tối sâu thẳm. Đã gần rạng sáng, nhưng ánh trăng vẫn còn mờ ảo, yếu ớt xuyên qua những kẽ lá dày đặc, chỉ đủ để tạo nên những mảng sáng tối nhập nhoạng, khiến cho mọi vật thể đều trở nên mơ hồ và khó phân biệt. Sương đêm càng lúc càng dày đặc, giăng mắc như một tấm màn lụa trắng xóa, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt và hơi ẩm ướt thấm sâu vào từng thớ vải. Tiếng côn trùng rỉ rả đã thưa thớt dần, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ có tiếng gió lướt qua tán lá rì rào như những lời thì thầm bí ẩn của rừng già.
Hắc Phong, sau khi phát hiện ra điều gì đó, đã thu mình lại, nằm phục xuống đất nhưng toàn thân vẫn căng như dây đàn. Đôi mắt đỏ rực của nó không rời khỏi một điểm trong màn đêm, mũi liên tục khụt khịt, từng tiếng gừ gừ trầm thấp vang lên trong cổ họng, như một bản giao hưởng cảnh báo chỉ Tần Mặc mới có thể thấu hiểu. Nó thi thoảng lại cào nhẹ xuống lớp đất ẩm ướt bằng móng vuốt sắc nhọn, rồi dụi đầu vào tay Tần Mặc, như một cách để truyền đạt những cảm giác và hình ảnh đang hiện hữu trong tâm trí nó. Tần Mặc đặt tay lên tấm lưng Hắc Phong, nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông mềm mượt nhưng vẫn cảm nhận được sự run rẩy nhè nhẹ dưới lòng bàn tay. Hắn nhắm mắt lại, hoàn toàn hòa mình vào "ý chí tồn tại" của Hắc Phong.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, Tần Mặc không chỉ nghe thấy tiếng gầm gừ của Hắc Phong, mà còn "nhìn thấy" những hình ảnh mờ ảo, chập chờn như ảo ảnh trong tâm trí con linh thú. Đó là những bóng người lướt đi trong đêm, không nhanh nhưng cực kỳ kiên định, mỗi bước chân đều được tính toán kỹ lưỡng để không gây ra tiếng động thừa thãi. Chúng không hề để lại dấu chân rõ ràng trên lớp đất mềm, và mùi hương nhân tạo mà Hắc Phong đã ngửi thấy trước đó giờ đây chỉ còn rất thoảng qua, như thể chúng đã dùng một loại bí thuật nào đó để che giấu khí tức của mình. Tần Mặc cảm nhận được một sự "kỷ luật" đáng kinh ngạc trong cách di chuyển của chúng, một sự phối hợp ăn ý mà chỉ những đội ngũ được huấn luyện bài bản mới có thể có được.
Tần Mặc từ từ mở mắt, ánh nhìn trầm tư sâu sắc quét qua bóng tối. Hắn khẽ thở dài, giọng nói nhỏ đến mức gần như chỉ là một hơi thở thầm thì, nhưng lại chứa đựng một sự chắc chắn đáng sợ. "Hắc Phong nói... chúng không phải một nhóm lớn, nhưng rất có kỷ luật. Chúng để lại dấu vết rất ít, rất khó nắm bắt. Có vẻ như chúng đang tìm kiếm thứ gì đó... với một sự vội vã, nhưng không quá lộ liễu." Hắn ngừng lại, đôi mắt nheo lại khi cố gắng sắp xếp những mảnh ghép thông tin vừa nhận được. "Ý chí của chúng không hỗn loạn, mà rất tập trung. Có một sự lạnh lùng, dứt khoát trong từng hành động. Chúng không phải là những kẻ săn trộm linh thú vì miếng ăn, mà là những kẻ có mục đích lớn hơn nhiều."
Mộc Lâm Chủ, người đã lắng nghe Tần Mặc giải mã từng lời của Hắc Phong, gật đầu chậm rãi. Gương mặt bà vẫn hằn rõ vẻ lo lắng, nhưng trong ánh mắt xanh biếc lại ẩn chứa một sự minh mẫn đáng kinh ngạc. Bà từ từ di chuyển đến gần Tần Mặc, ngồi xuống bên cạnh hắn, giọng nói trầm lắng như tiếng suối ngầm. "Kỷ luật? Những kẻ săn trộm thường chỉ quan tâm đến lợi ích và sự nhanh chóng. Chúng rình rập, săn bắt rồi rời đi, để lại dấu vết của sự tham lam và tàn bạo. Nhưng sự kỷ luật này... sự vội vã không lộ liễu này... đây có thể là những tu sĩ thực sự. Và mục đích của chúng có thể lớn hơn việc săn bắt linh thú đơn thuần." Bà đưa tay vuốt ve một gốc cây cổ thụ gần đó, cảm nhận sự sống đang chảy trong nó. "Rừng đang rên rỉ, Tần Mặc. Nó đang cảm nhận được một luồng ý chí thèm khát, một sự chiếm đoạt vô độ đang đến gần. Ta cảm nhận được sự ghê tởm của rừng với những linh khí xa lạ đó, những linh khí mang theo ý chí hủy hoại, bóc lột." Lời nói của bà như một lời khẳng định, củng cố thêm những gì Tần Mặc đã cảm nhận được từ Hắc Phong và từ chính những dấu vết kia. "Rừng sẽ không chịu đựng mãi đâu. Rừng sẽ tự bảo vệ mình. Nó sẽ chỉ lối cho chúng ta, Tần Mặc, nếu chúng ta lắng nghe."
Tô Lam, với chuôi kiếm vẫn siết chặt trong tay, ánh mắt sắc bén không ngừng quan sát xung quanh, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của kẻ thù. Nàng là một tu sĩ, nàng hiểu rõ sự nguy hiểm của những kẻ tu luyện có kỷ luật. "Nếu chúng là tu sĩ, chúng ta cần biết chúng thuộc thế lực nào. Sự mờ ảo này càng khiến chúng trở nên nguy hiểm," nàng nói, giọng điệu dứt khoát nhưng cũng đầy sự căng thẳng. "Mỗi thế lực tu chân đều có cách thức hành động và mục đích khác nhau. Nếu chúng ta biết được chúng đến từ đâu, chúng ta có thể phán đoán được ý đồ của chúng, và từ đó, chuẩn bị đối phó." Nàng không hề nghi ngờ những gì Tần Mặc và Mộc Lâm Chủ cảm nhận được, vì nàng cũng cảm nhận được sự bất thường trong không khí, một thứ áp lực vô hình đang đè nặng lên khu rừng. "Hơn nữa," nàng tiếp lời, "sự 'vội vã' nhưng không 'lộ liễu' của chúng cho thấy chúng đang tìm kiếm một thứ gì đó quan trọng, và có thể chúng biết rõ khu rừng này hơn chúng ta nghĩ."
Tần Mặc gật đầu, vuốt ve Hắc Phong một lần nữa, như để trấn an cả con linh thú và chính bản thân hắn. "Đúng vậy," hắn nói, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, nơi những tán cây cổ thụ dày đặc vẫn còn chìm trong màn sương đêm. "Ý chí tham lam mà ta cảm nhận được từ những dụng cụ khai thác, từ những cái bẫy... đó không chỉ là sự tham lam của những kẻ săn bắt nhỏ lẻ. Nó mang một sắc thái khác, một sự thèm khát lớn hơn, muốn chiếm đoạt linh khí, muốn biến linh thú thành vật phẩm tu luyện một cách có hệ thống. Điều này khiến ta liên tưởng đến những câu chuyện về Thiên Diệu Tôn Giả, về những kẻ đang đẩy mạnh khai thác linh khí tự nhiên mà không màng đến sự cân bằng của thế giới." Hắn biết, mối đe dọa này không chỉ là những cá nhân đơn lẻ, mà có thể là một phần của một âm mưu lớn hơn, một sự bóc lột có tổ chức đang dần hủy hoại Huyền Vực.
Hắc Phong, như hiểu được tâm tư của Tần Mặc, khẽ rướn người về phía trước, cái mũi nhạy bén lại chỉ về một hướng khác, hơi chếch sang phía đông, nơi có một khe núi hẹp. Đôi mắt vàng rực của nó ánh lên vẻ kiên định, như đang khẳng định một điều gì đó. Nó không chỉ cảm nhận được sự hiện diện của những kẻ xâm nhập, mà còn "biết" được hướng di chuyển, thậm chí là mục tiêu sơ bộ của chúng. Tô Lam siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt không rời khỏi hướng mà Hắc Phong đang chỉ. Nàng hiểu rằng, đây là lúc cần phải hành động, nhưng phải là hành động thận trọng, có tính toán. Mộc Lâm Chủ lặng lẽ di chuyển đến gần Tần Mặc hơn nữa, vẻ mặt đầy suy tư, nhưng trong ánh mắt bà vẫn ánh lên một niềm tin sắt đá vào Tần Mặc, người duy nhất có thể lắng nghe và bảo vệ "ý chí tồn tại" của khu rừng này.
Không khí vẫn đặc quánh hơi sương và mùi đất ẩm, nhưng giờ đây, một luồng căng thẳng vô hình đã bao trùm lấy không gian. Cuộc đối đầu giữa nhóm Tần Mặc và những kẻ xâm nhập bí ẩn vẫn chỉ là cuộc chiến của giác quan và ý chí, nhưng nó đã báo hiệu cho một cuộc chạm trán trực diện không thể tránh khỏi. Nỗi lo lắng về sự xâm phạm của con người vào vùng đất linh thiêng, đối lập với sự bình yên của tự nhiên, đang giằng xé trong lòng Tần Mặc. Hắn phải cân nhắc giữa việc giữ sự cân bằng cho khu rừng và việc trực tiếp đối đầu với mối đe dọa không rõ ràng này. Mộc Lâm Chủ, với nỗi đau đớn khi khu rừng bị xâm phạm, cũng đang phải đấu tranh với sự thận trọng và nỗi sợ hãi về sức mạnh của những kẻ lạ mặt. Bà đặt niềm tin vào Tần Mặc nhưng vẫn không ngừng lo lắng cho số phận của khu rừng. Còn Tô Lam, nàng đang vật lộn với sự xung đột giữa bản năng cảnh giác của một tu sĩ và sự thiếu rõ ràng của mối đe dọa, khiến nàng cảm thấy bứt rứt và khó đoán.
Nhóm Tần Mặc biết rằng, họ không thể lùi bước. Sự tồn tại của khu rừng, của vô số linh thú và thậm chí là của chính sự cân bằng của Huyền Vực đang đặt lên vai họ. Ánh sáng đầu tiên của bình minh bắt đầu le lói phía chân trời, xua tan dần màn sương đêm, nhưng không thể xua tan đi sự bí ẩn và nguy hiểm đang chờ đợi họ. Đây là khởi đầu của một hành trình mới, một cuộc đối đầu không chỉ bằng sức mạnh, mà còn bằng sự thấu hiểu, lòng đồng cảm và ý chí kiên định để bảo vệ bản chất của vạn vật. Họ sẽ phải thâm nhập sâu hơn vào khu vực bị nghi ngờ, tìm kiếm câu trả lời, và đối mặt với bất cứ điều gì đang chờ đợi họ ở phía trước, trong một thế giới mà "khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới."
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.