Vạn vật không lên tiên - Chương 426: Hơi Thở Bất An Của Rừng Sâu
Nhóm Tần Mặc đã vượt qua rìa rừng, nơi những dấu vết thô sơ của lòng tham và sự tuyệt vọng còn vương vấn. Ánh sáng ban mai, vốn đã yếu ớt xuyên qua tán lá rậm rạp của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, càng trở nên mờ ảo, nhường chỗ cho một thứ ánh sáng xanh xám lạnh lẽo, được lọc qua vô vàn tầng lá và cành khô. Không khí ẩm ướt bao trùm lấy họ, mang theo mùi đất mục, mùi rêu phong nồng nàn và thoang thoảng hương hoa dại bí ẩn mà Tần Mặc chưa từng ngửi thấy ở Vô Tính Thành. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, như một bản giao hưởng thầm lặng của sự sống nơi rừng sâu, xen lẫn tiếng chim kêu lạ lùng vọng lại từ những ngóc ngách khuất lấp, và tiếng lá cây xào xạc không dứt mỗi khi một làn gió nhẹ lướt qua. Đôi lúc, họ còn nghe thấy tiếng suối chảy róc rách đâu đó phía xa, cùng tiếng chân thú vật khẽ khàng di chuyển trong lớp lá khô dày đặc. Tất cả tạo nên một bầu không khí rậm rạp, vừa bí ẩn vừa tiềm ẩn những hiểm nguy khôn lường.
Hắc Phong dẫn đầu, dáng vẻ uy dũng và bộ lông đen tuyền gần như hòa mình vào bóng tối dưới tán cây. Đôi tai nó vểnh cao, liên tục xoay chuyển, lắng nghe từng âm thanh dù là nhỏ nhất. Cái mũi nó không ngừng đánh hơi không khí, kiểm tra từng làn gió mang theo những mùi hương lạ. Thỉnh thoảng, nó lại dừng lại, rướn người đánh hơi một gốc cây cổ thụ hay một mỏm đá phủ đầy rêu, rồi khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, như để xác nhận điều gì đó với Tần Mặc. Sự cảnh giác của linh thú mách bảo nó rằng dù kẻ rình rập đã rút lui, mối nguy vẫn chưa hề tan biến.
"Ý chí kia đã rút lui, nhưng cảm giác nguy hiểm vẫn còn," Tần Mặc thì thầm, ánh mắt lướt qua những thân cây vươn cao ngút ngàn, như những cột trụ khổng lồ nâng đỡ vòm trời xanh biếc. Hắn cảm nhận được sự im lặng bất thường sau khi cái 'ý chí lạnh lẽo' mà hắn đã bắt được đêm qua biến mất. Sự biến mất này không phải là dấu hiệu của sự an toàn, mà giống như một kẻ săn mồi tinh ranh tạm thời rút vào bóng tối, chờ đợi thời cơ thích hợp. Những kẻ xâm nhập đầu tiên, những người dân khốn khó, dù có ý chí tuyệt vọng, nhưng lại lộ liễu và dễ dàng bị phát hiện. Còn kẻ thứ hai, kẻ có ý chí 'lạnh lẽo' và 'kỷ luật' kia, lại hành động một cách vô cùng cẩn trọng, gần như không để lại bất kỳ dấu vết nào ngoài một cảm giác mơ hồ trong linh giác của Tần Mặc. Điều này khiến hắn càng thêm đề phòng. Hắn biết, đối thủ của họ không phải là những kẻ phàm phu tục tử, mà là những tu sĩ tinh thông, có khả năng che giấu hành tung bậc thầy.
Mộc Lâm Chủ, người luôn có một sự kết nối sâu sắc với khu rừng, đang đi ngay phía sau Hắc Phong. Dáng người nhỏ bé của bà giờ đây lại toát lên một vẻ kiên nghị lạ thường, như một cây cổ thụ dù phong ba bão táp vẫn đứng vững. Bàn tay gầy guộc của bà khẽ lướt qua những thân cây, những chiếc lá rụng, như đang vuốt ve một đứa con đang đau ốm. Khuôn mặt nhăn nheo của bà hiện lên vẻ lo lắng sâu sắc, đôi mắt xanh biếc u buồn phản chiếu sự u ám của khu rừng. "Rừng đang rên rỉ... không phải vì những vết thương nhỏ, mà là một cơn bệnh từ bên trong," bà nói, giọng trầm đục, như tiếng gió lùa qua những kẽ đá. "Nó không phải là cơn đau của một cành cây bị gãy, hay một con suối bị vẩn đục. Nó là sự xáo trộn sâu thẳm trong mạch sống của nó, trong linh khí của nó. Ta cảm thấy sự sống đang dần bị tước đoạt."
Tần Mặc quay sang nhìn bà. Hắn biết, Mộc Lâm Chủ có một khả năng cảm nhận linh khí của khu rừng mà không ai có được. Bà không "nghe" được ý chí của từng vật thể như hắn, nhưng bà lại có thể cảm nhận được "hơi thở" chung của cả khu rừng, sự sống và cái chết đang luân chuyển trong nó. "Bệnh từ bên trong?" hắn hỏi, giọng nói cũng trở nên trầm hơn. "Bà cảm nhận được điều gì, Mộc Lâm Chủ?" Hắn hiểu rằng, để có thể khiến Mộc Lâm Chủ, người đã hàng ngàn năm sống hòa mình cùng rừng, phải dùng đến từ "bệnh" thì sự việc phải vô cùng nghiêm trọng.
Mộc Lâm Chủ khẽ lắc đầu, ánh mắt xa xăm nhìn vào sâu thẳm của khu rừng. "Ta không thể diễn tả rõ ràng, Tần Mặc. Nó giống như một sự rút cạn, một sự thay đổi. Mọi thứ vẫn ở đó, cây cối, đá, đất đai, nhưng linh khí của chúng dường như đang bị mờ nhạt đi, bị kéo ra khỏi chúng một cách cưỡng bức. Nó không phải là sự chết đi tự nhiên, mà là sự bị tước đoạt." Bà dừng lại, đặt bàn tay lên thân một cây cổ thụ to lớn, nhắm mắt lại. Vài giây sau, bà thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo sự bất lực và nỗi đau. "Cây này đang yếu đi. Nó không biểu hiện ra ngoài, nhưng nhựa sống của nó đang cạn dần. Ta có thể cảm nhận được nỗi sợ hãi từ sâu trong rễ cây, sự kháng cự yếu ớt của nó."
Tô Lam, với thanh kiếm vẫn nằm chắc trong tay, bước lại gần Tần Mặc và Mộc Lâm Chủ. Nàng không cảm nhận được những điều kỳ diệu mà Tần Mặc và Mộc Lâm Chủ đang trải nghiệm, nhưng nàng tin tưởng vào khả năng của họ. Khuôn mặt nàng hiện lên vẻ cảnh giác cao độ, đôi mắt phượng đảo liên tục, quan sát mọi ngóc ngách của khu rừng. "Liệu đây có phải là dấu hiệu của những kẻ xâm nhập mà chúng ta đã cảm nhận được đêm qua không?" nàng hỏi, giọng nói thanh thoát nhưng đầy thận trọng. "Họ có thể đang thực hiện một loại tà thuật nào đó, rút cạn linh khí của khu rừng để phục vụ mục đích của mình."
Tần Mặc gật đầu. "Có khả năng đó. Cái 'ý chí lạnh lẽo' kia, nó không có sự tuyệt vọng hay vội vã như những kẻ săn trộm kia. Nó có sự tính toán, có sự kiểm soát. Nó không giống như việc khai thác nhỏ lẻ, mà giống như một chiến lược được vạch ra từ trước." Hắn vẫn nắm chặt mảnh kim loại cũ kỹ trong tay, cảm nhận được sự đối lập rõ rệt giữa 'ý chí muốn tồn tại' của mảnh kim loại và 'ý chí tước đoạt' đang ngự trị trong khu rừng. Mảnh kim loại kia, dù đã cũ nát, vẫn mang trong mình ký ức về sự sống và sự cần thiết. Còn ở đây, hắn chỉ cảm nhận được sự trống rỗng, sự hủy hoại. "Hắc Phong, hãy dẫn chúng ta đến nơi mà cảm giác đó mạnh nhất."
Hắc Phong đáp lại bằng một tiếng gầm gừ nhẹ, như một lời khẳng định, rồi quay người, nhẹ nhàng rẽ vào một con đường mòn khác, nhỏ hơn và ẩn khuất hơn, dẫn sâu hơn vào lòng Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Mỗi bước chân của nó đều cẩn trọng, đặt xuống đất một cách nhẹ nhàng nhất có thể, như thể nó sợ làm xáo động sự tĩnh lặng chết chóc đang bao trùm lấy khu vực này. Tô Lam đi theo sát Tần Mặc, đôi mắt phượng sáng quắc không ngừng quét qua hai bên đường, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu bất thường nào. Nàng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên ngực, một linh cảm xấu đang trỗi dậy, báo hiệu một điều gì đó kinh hoàng sắp xảy ra.
Càng đi sâu, mùi đất mục và rêu phong càng trở nên đậm đặc, quyện lẫn với một mùi hương kỳ lạ, hơi hắc, như mùi của kim loại bị nung chảy hoặc một loại linh dược quý hiếm bị biến chất. Ánh sáng càng lúc càng yếu đi, những tia nắng hiếm hoi gần như không thể xuyên qua lớp tán lá dày đặc, khiến khu rừng chìm vào một vẻ u ám, huyền bí. Những cây cổ thụ cao vút, thân cây phủ đầy rêu phong và dây leo chằng chịt, đứng sừng sững như những vị thần bảo vệ đã ngủ quên. Dưới chân, lớp lá khô mục dày cộm tạo ra tiếng xào xạc đều đặn mỗi khi họ bước đi, nhưng tiếng động đó lại bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng đến rợn người của khu rừng. Tiếng côn trùng rỉ rả cũng thưa thớt dần, nhường chỗ cho một sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc nhẹ nhàng của cả nhóm.
Mộc Lâm Chủ dừng lại lần nữa, đôi mắt xanh biếc của bà mở to, nhìn chằm chằm vào một cây cổ thụ khổng lồ, thân cây sần sùi như da rồng, nhưng những chiếc lá trên cao lại có màu vàng úa bất thường, như thể mùa thu đã đến sớm hơn thường lệ, nhưng lại mang theo một vẻ bệnh tật. "Không... không thể nào..." bà thì thầm, giọng nói run rẩy, đầy vẻ đau đớn. "Đây không phải là sự lão hóa tự nhiên. Đây là sự hủy hoại. Năng lượng sống của nó đang bị rút cạn một cách có hệ thống. Nó đang chết dần, nhưng không phải vì tuổi già, mà vì bị sát hại." Bà đặt cả hai bàn tay lên thân cây, đôi mắt nhắm nghiền, khuôn mặt nhăn nheo co rúm lại vì đau đớn, như thể chính bà đang cảm nhận cơn hấp hối của cây. Tần Mặc có thể cảm nhận được một luồng ý chí yếu ớt, đầy sợ hãi và tuyệt vọng từ cây cổ thụ, như tiếng kêu cứu thầm lặng của một sinh linh đang hấp hối, dần tan biến vào hư vô.
Hắn cũng chạm tay vào thân cây, nhắm mắt lại. Trong tâm trí hắn, những dòng chảy linh khí của cây cổ thụ hiện lên rõ ràng, nhưng không phải là những mạch máu xanh tươi, tràn đầy nhựa sống như hắn thường thấy. Thay vào đó, chúng như những dòng sông cạn, chỉ còn lại những khe nứt khô khốc, trơ trọi. Một luồng ý chí lạnh lẽo, mạnh mẽ, như những xúc tu vô hình, đang vươn ra từ lòng đất, từ không khí, từ những vật thể vô hình xung quanh, bám vào những mạch sống của cây, từ từ rút cạn năng lượng của nó. Đây không phải là sự hấp thụ tự nhiên của vạn vật, mà là một hành động bóc lột tàn nhẫn, một sự cưỡng đoạt sinh mệnh một cách trắng trợn. "Nó không chỉ là một cây," Tần Mặc mở mắt nói, giọng trầm đục, ánh mắt đầy vẻ suy tư. "Cả vùng này đều đang bị ảnh hưởng. Giống như một cái giếng cạn. Nhưng không phải tự nhiên cạn, mà là bị hút cạn một cách có chủ đích."
Sự cảnh giác của Tô Lam đạt đến đỉnh điểm. Nàng không còn chỉ giữ kiếm sẵn sàng, mà đôi mắt nàng còn lướt qua những bóng cây, những bụi rậm, tìm kiếm nguồn gốc của sự bất thường này. Nàng cảm nhận được sự bất an trong không khí, sự thay đổi của linh khí xung quanh. "Nếu vậy, chúng ta đang tiến vào trung tâm của vấn đề," nàng nói, giọng thì thầm, đầy vẻ nghiêm trọng. "Hãy cẩn trọng. Kẻ có thể làm được điều này chắc chắn không phải là hạng tầm thường. Đây là một thế lực mà chúng ta chưa từng đối mặt."
Hắc Phong rít lên một tiếng nhỏ, tai nó cụp xuống, đuôi nó khẽ quẫy. Nó cảm nhận được sự xáo trộn ngày càng tăng trong linh khí, và bản năng của một linh thú mách bảo nó rằng nguy hiểm đang cận kề, một mối đe dọa lớn hơn nhiều so với những gì chúng đã gặp.
Sau một thời gian di chuyển trong không khí nặng nề, u ám, nhóm Tần Mặc cuối cùng cũng đến một khu vực mà sự bất an của khu rừng trở nên rõ rệt và hiển hiện hơn bao giờ hết. Đó là một thung lũng nhỏ, được bao bọc bởi những cây cổ thụ khổng lồ, nhưng khác với những cây khác mà họ đã đi qua, những cây ở đây đang trong tình trạng héo úa một cách bất thường và nghiêm trọng. Những tán lá xanh tươi vốn là biểu tượng của sự sống mãnh liệt của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận giờ đây đã chuyển sang một màu vàng úa bệnh tật, thậm chí có những cây đã trơ trụi hoàn toàn, cành lá khô cong, gãy rụng nằm la liệt dưới đất, tạo thành một tấm thảm mục nát. Mùi đất ẩm và rêu phong vẫn còn đó, nhưng đã bị pha trộn bởi một mùi hăng hắc khó chịu, như mùi của linh khí bị biến chất, bị vắt kiệt, một mùi tanh tưởi của sự sống đang dần chết đi.
Mộc Lâm Chủ, với đôi mắt xanh biếc đầy vẻ đau đớn, gần như ngã quỵ khi chứng kiến cảnh tượng này. Bà run rẩy đưa tay chạm vào một thân cây cổ thụ to lớn, lớp vỏ cây vốn sần sùi và thô ráp giờ đây lại khô cứng như đá, không còn chút nhựa sống nào. "Linh khí... linh khí đang bị hút cạn!" bà thốt lên, giọng nói nghẹn ngào, như thể đang khóc thầm, tiếng nói vang vọng trong thung lũng u ám. "Như thể có thứ gì đó đang bóp nghẹt sự sống của chúng, kéo linh hồn của chúng ra khỏi thân xác. Cơn đau này... ta cảm nhận được nỗi sợ hãi, sự tuyệt vọng của hàng ngàn sinh linh cây cối đang bị tước đoạt sự sống một cách man rợ, từ từ chìm vào cõi chết." Đôi mắt bà đỏ hoe, nhưng trong đó không chỉ có nỗi buồn mà còn có một ngọn lửa phẫn nộ đang bùng cháy dữ dội, một ý chí bảo vệ mạnh mẽ. "Rừng đang rên rỉ... không phải chỉ là một vài cây, mà là cả một vùng rộng lớn. Đây là một sự tổn thương sâu sắc mà ta chưa từng thấy trong suốt hàng ngàn năm qua. Sự cân bằng đã bị phá vỡ một cách thô bạo."
Tần Mặc, với ánh mắt tập trung cao độ, tiến đến gần một cây cổ thụ đã hoàn toàn khô héo, thân cây xơ xác như một bộ xương khổng lồ. Hắn đặt lòng bàn tay lên thân cây, nhắm mắt lại, cảm nhận dòng chảy của 'ý chí tồn tại' đang dần tắt lịm bên trong nó, như một ngọn nến sắp tàn. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo, vô hình, như một cái lưới khổng lồ đang bao trùm lấy toàn bộ thung lũng này, hút cạn mọi sự sống. Nó không phải là ý chí của một cá thể, cũng không phải là ý chí của một nhóm người riêng lẻ. Nó là một 'ý chí tập hợp', một 'hệ thống' vô cùng phức tạp và tinh vi, được vận hành bởi một trí tuệ cao siêu. "Ý chí... không phải của một cá thể, mà là một tập hợp, một hệ thống," Tần Mặc thì thầm, đôi mày khẽ nhíu lại, vẻ mặt đầy suy tư. "Rất tham lam, nhưng cũng rất... kỷ luật. Chúng không chỉ lấy đi, chúng còn định hình lại."
Hắn cảm nhận được rằng những kẻ đứng sau việc này không chỉ đơn thuần là hút cạn linh khí. Chúng đang thay đổi bản chất của linh khí, biến nó thành một dạng năng lượng khác phù hợp với mục đích của chúng. Giống như một dòng sông bị chuyển hướng, không chỉ nước bị lấy đi, mà cả dòng chảy, cả hệ sinh thái ven sông cũng bị thay đổi hoàn toàn, không còn giữ được bản chất nguyên thủy. Sự "định hình lại" này còn đáng sợ hơn cả sự "hút cạn", bởi nó ám chỉ một sự kiểm soát tuyệt đối và một kế hoạch dài hơi. Những kẻ này không chỉ muốn lấy, chúng muốn sở hữu, muốn điều khiển, muốn biến vạn vật thành công cụ phục vụ cho mục đích của riêng mình.
"Định hình lại?" Tô Lam lặp lại, giọng nói đầy vẻ hoài nghi và lo lắng, nàng chưa từng nghe nói về một khả năng như vậy. Các tu sĩ thường hấp thụ linh khí để tăng cường sức mạnh bản thân, hoặc dùng để luyện chế pháp bảo, linh đan. Nhưng "định hình lại" linh khí của cả một vùng rừng? Điều đó vượt quá sức tưởng tượng của nàng, chạm đến một cảnh giới mà nàng chưa từng biết đến. "Ý của ngươi là, chúng đang thay đổi bản chất của linh khí trong khu rừng này? Chúng muốn biến khu rừng thành một thứ khác?"
Tần Mặc gật đầu, vẫn nhắm mắt, cố gắng thấu hiểu sâu hơn cái 'ý chí' phức tạp này. "Đúng vậy. Linh khí vốn có 'ý chí' riêng của nó, có sự lưu chuyển tự nhiên của nó. Nhưng giờ đây, ta cảm thấy nó đang bị ép buộc, bị bẻ cong theo một hướng khác. Giống như một con sông bị xây đập, không chỉ ngăn dòng chảy, mà còn biến đổi cả dòng nước, cả mục đích của nó, khiến nó không còn là chính nó nữa." Hắn mở mắt, ánh nhìn xa xăm, ẩn chứa sự suy tư sâu sắc. "Cái ý chí này không có sự hung bạo hay căm ghét. Nó lạnh lẽo và vô cảm, như một cỗ máy khổng lồ đang vận hành theo một quy trình định sẵn, không chút cảm xúc, không chút nhân tính. Nó chỉ đơn thuần là... lấy đi và thay đổi, theo một logic tàn nhẫn."
Hắc Phong, nằm dưới chân Tần Mặc, khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục. Bộ lông đen của nó dựng đứng lên một chút, đôi mắt đỏ rực quét qua những thân cây héo úa, như thể đang tìm kiếm kẻ thù vô hình đang ẩn nấp. Nó đánh hơi đất, rồi lại ngẩng đầu lên, hú một tiếng dài, buồn bã, như tiếng khóc than của chính khu rừng đang hấp hối. Tiếng hú vang vọng khắp thung lũng, mang theo sự bất an và nỗi đau sâu sắc, chạm đến tận tâm can.
"Kỷ luật và hệ thống..." Tô Lam lẩm bẩm, nàng chợt nhớ đến những lời Tần Mặc đã nói về cái 'ý chí lạnh lẽo' mà hắn bắt được đêm qua. "Vậy ra, đó không phải là một kẻ trinh sát đơn thuần. Có lẽ hắn là một phần của cái 'hệ thống' này, một kẻ giám sát hoặc một thành viên cấp cao của tổ chức đứng sau, được cử đến để kiểm tra tiến độ." Nàng siết chặt chuôi kiếm hơn nữa, cảm thấy một sự căng thẳng tột độ đang bao trùm lấy không gian. "Đây không phải là vấn đề của những kẻ săn trộm hay người dân bị dồn vào đường cùng. Đây là một thế lực lớn, có tổ chức và mục đích rõ ràng, một âm mưu được tính toán kỹ lưỡng."
Mộc Lâm Chủ, sau khi cảm nhận xong nỗi đau của cây cối, đứng thẳng dậy. Dù dáng người gầy guộc, nhưng bà lại toát lên một khí chất kiên cường, bất khuất, như một chiến binh cổ thụ. "Bất kể chúng là ai, ta sẽ không để chúng tiếp tục!" bà tuyên bố, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng lại vang vọng khắp thung lũng, mang theo một sự quyết tâm sắt đá, không gì lay chuyển nổi. "Khu rừng này là một phần của ta, linh khí của nó là linh hồn của ta. Ta sẽ bảo vệ nó bằng mọi giá. Kể cả phải hi sinh bản thân mình, ta cũng sẽ không lùi bước." Đôi mắt bà rực sáng, như ngọn lửa xanh biếc của sự sống đang bùng cháy dữ dội, một biểu tượng của sự kháng cự.
Tần Mặc nhìn bà, rồi lại nhìn những thân cây đang héo úa xung quanh. Hắn cảm nhận được sự phẫn nộ và quyết tâm của Mộc Lâm Chủ, cũng như nỗi đau và sự kháng cự yếu ớt của khu rừng. Hắn biết, lời cảnh báo cổ xưa "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới" đang dần hiện hữu một cách rõ ràng. Sự tham lam vô độ của kẻ tu luyện, không chỉ là ham muốn thăng tiên, mà còn là ham muốn kiểm soát và bóc lột vạn vật, đang dẫn đến tai họa khôn lường, hủy hoại cả nền tảng tồn tại của Huyền Vực. Những kẻ này không muốn thăng tiên một cách tự nhiên. Chúng muốn ép buộc vạn vật phải phục vụ cho con đường thăng tiên của chúng, bất chấp hậu quả, bất chấp sự sống của những sinh linh khác.
Cảm giác lạnh lẽo từ vùng năng lượng bị hút cạn phả vào mặt Tần Mặc, khiến hắn rùng mình. Ánh sáng lờ mờ xuyên qua tán lá rậm rạp càng làm tăng thêm vẻ u ám, chết chóc của thung lũng. Hắn cảm thấy một sự áp lực vô hình, một gánh nặng đè lên vai mình. Trách nhiệm bảo vệ sự cân bằng của vạn vật, của "ý chí tồn tại" đang dần trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.
Tiếp tục theo dấu vết của sự hủy hoại, Hắc Phong dẫn nhóm Tần Mặc tiến sâu hơn vào một khu vực rộng lớn hơn, nơi dấu hiệu của sự khai thác linh khí trở nên rõ ràng và quy mô hơn rất nhiều. Không còn chỉ là những cây cối héo úa đơn lẻ hay những mảnh đất bị xáo trộn nhỏ, mà giờ đây, họ đang đứng trước một vùng rừng bị tàn phá nặng nề, như thể một trận bão lớn vừa quét qua, để lại sự hoang tàn trên diện rộng. Hàng loạt cây cổ thụ bị đốn hạ, thân cây nằm ngổn ngang, một số đã biến thành những khối gỗ khô không còn chút nhựa sống, số khác thì mục ruỗng, linh khí hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại lớp vỏ ngoài xơ xác. Đất đá bị đào xới lung tung, lộ ra những lớp đất sâu hơn, xám xịt và khô cằn, như thể mọi dưỡng chất đã bị rút cạn.
Mùi đất ẩm và rêu phong đã gần như biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một mùi hăng hắc nồng nặc của linh khí bị biến chất, quyện lẫn với một chút mùi kim loại gỉ sét và khói lạnh, như thể có những cỗ máy khổng lồ vừa hoạt động tại đây, để lại tàn dư của công nghiệp tàn phá. Bầu không khí trở nên nặng nề và ngột ngạt, mang theo một cảm giác chết chóc, trái ngược hoàn toàn với sự sống động mãnh liệt của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Ánh sáng xế chiều yếu ớt, bị chặn lại bởi những thân cây ngổn ngang và những tán lá bị chặt phá, càng khiến khung cảnh thêm phần hoang tàn, u ám. Tiếng gió lùa qua những cành cây khô khốc tạo nên những âm thanh rít gào thê lương, như tiếng than khóc của khu rừng, của những linh hồn cây cối bị tước đoạt.
Tô Lam cẩn trọng bước đi, đôi mắt nàng quét qua những dấu vết còn sót lại, từng chi tiết nhỏ cũng không lọt qua tầm mắt. Nàng cúi xuống nhặt một mảnh kim loại nhỏ, nhưng khác với mảnh kim loại cũ kỹ Tần Mặc tìm được trước đó, mảnh này có vẻ là một phần của một dụng cụ tu luyện nào đó, được chế tác tinh xảo, dù đã bị hư hỏng và phủ một lớp bụi thời gian. "Đây không phải là công việc của những kẻ săn trộm thông thường," nàng nhận định, giọng nói lạnh lùng, đầy vẻ nghiêm nghị. "Mức độ tàn phá này, cùng với những dấu vết của dụng cụ tu luyện và sự biến chất của linh khí, cho thấy đây là một tổ chức có quy mô lớn, có kỹ thuật và mục đích rõ ràng. Có vẻ như chúng đang... hút cạn linh khí của cả một vùng rộng lớn một cách có hệ thống và bài bản."
Tần Mặc bước đến một tảng đá lớn, trên đó có khắc một vài ký hiệu cổ xưa, mờ nhạt, dường như là một phần của một trận pháp đã được kích hoạt. Hắn chạm tay vào đó, nhắm mắt lại. Hắn cảm nhận được một luồng 'ý chí' mạnh mẽ, phức tạp, bao gồm sự tham lam vô độ, sự tính toán lạnh lùng, và một chút kiêu ngạo đến ngông cuồng. Đây là 'ý chí' của những kẻ tin rằng mình có quyền định đoạt số phận của vạn vật, có quyền biến đổi thiên nhiên theo ý muốn của mình, không màng đến hậu quả. Đây không phải là sự tuyệt vọng của những kẻ khốn khó, mà là sự tự tin mù quáng của những kẻ mạnh, những kẻ đã đạt đến đỉnh cao sức mạnh và coi thường mọi quy luật tự nhiên. "Mục đích của chúng là gì?" Tần Mặc nói, ánh mắt nhìn quanh khu vực hoang tàn, vẻ mặt đầy trầm tư. "Và tại sao lại biến mất nhanh chóng như vậy? Dấu vết vẫn còn mới, nhưng không có ai ở đây, như thể chúng đã bốc hơi vào không khí."
Hắn cảm nhận được rằng những ký hiệu trên tảng đá không chỉ là những hình vẽ đơn thuần, mà là một phần của một trận pháp nào đó, được dùng để tập trung và chuyển hóa linh khí một cách cưỡng bức. Trận pháp này đã ngừng hoạt động, nhưng tàn dư của 'ý chí' của nó vẫn còn đọng lại, như một vết sẹo khó phai mờ trên linh hồn khu rừng, một minh chứng cho sự tàn phá. Sự tinh vi của trận pháp này, kết hợp với quy mô tàn phá, cho thấy những kẻ này không phải là tu sĩ nhỏ lẻ hay những kẻ nghiệp dư. Chúng là những chuyên gia, những kẻ có kiến thức sâu rộng về linh khí và cách khai thác nó một cách hiệu quả nhất, không chút xót thương.
Mộc Lâm Chủ, với ánh mắt đỏ hoe vì phẫn nộ, quỳ xuống, chạm vào lớp đất khô cằn. Bà cảm nhận được sự trống rỗng, sự lạnh lẽo từ lòng đất, như cảm nhận được nhịp đập cuối cùng của một trái tim. "Rừng không thể chịu đựng thêm..." bà thì thầm, giọng nói đầy lửa giận, như tiếng gầm gừ của một con thú bị thương. "Linh hồn của nó đang bị xé nát. Ta cảm nhận được sự chết chóc đang lan rộng, không thể ngăn cản. Ta phải bảo vệ nó! Ta không thể để chúng tiếp tục hủy hoại như thế này!" Bà từ từ đứng dậy, dáng người nhỏ bé nhưng lại toát lên một ý chí kiên cường không gì lay chuyển nổi, như một ngọn lửa nhỏ nhưng cháy mãnh liệt giữa đêm tối. Đôi mắt xanh biếc của bà giờ đây rực sáng với một ngọn lửa quyết tâm, như thể bà đã sẵn sàng hi sinh tất cả để bảo vệ khu rừng mà bà đã gắn bó hàng ngàn năm, để bảo vệ sự cân bằng thiêng liêng.
Tô Lam nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn Mộc Lâm Chủ. Nàng hiểu rằng tình hình đã trở nên nghiêm trọng hơn rất nhiều so với những gì họ dự đoán. Những kẻ này không chỉ đơn thuần là săn trộm linh thú hay khai thác dược liệu. Chúng đang thực hiện một âm mưu lớn hơn, một sự tàn phá có hệ thống đối với khu rừng, một hành động nhằm thay đổi hoàn toàn bản chất của nó. "Chúng ta không thể để chúng trốn thoát," nàng nói, giọng kiên quyết, đầy vẻ cảnh giác. "Chúng ta cần phải tìm ra chúng, ngăn chặn chúng trước khi chúng gây ra tổn hại không thể vãn hồi, trước khi cả khu rừng này hoàn toàn chết đi." Nàng siết chặt thanh kiếm trong tay, sẵn sàng cho một cuộc chiến không khoan nhượng, một cuộc chiến để bảo vệ sự sống.
Tần Mặc gật đầu. Hắn biết, đây không còn là lúc để suy tư về những sắc thái của 'ý chí tồn tại'. Đây là lúc phải hành động. Nhưng hành động như thế nào, và đối mặt với ai, vẫn còn là một câu hỏi lớn đang treo lơ lửng trong tâm trí hắn. Hắn vẫn còn nhớ lời cảnh báo của Mộc Lâm Chủ về cơn bệnh từ bên trong, và lời của hắn về việc chúng không chỉ lấy đi, mà còn định hình lại. Điều này ám chỉ một sự tinh vi và một mục đích sâu xa hơn nhiều so với việc chỉ đơn thuần khai thác tài nguyên. Có lẽ, đây là một phần của kế hoạch lớn hơn, liên quan đến sự mất cân bằng của Huyền Vực.
Hắc Phong, sau khi đánh hơi kỹ lưỡng xung quanh, bất ngờ sủa khẽ một tiếng, rồi quay đầu, cái mũi nhạy bén chỉ về phía trước, sâu hơn nữa vào lòng Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, nơi có một con đường mòn khác, mờ nhạt hơn, nhưng lại mang theo một mùi hương lạ, như mùi của linh khí bị nung nóng và biến đổi, một mùi hương nhân tạo và đầy vẻ nguy hiểm. Dường như, những kẻ xâm nhập đã di chuyển đến một địa điểm khác, hoặc đây là một trạm trung chuyển, một phần của một mạng lưới khai thác rộng lớn hơn, một con mồi đã lộ diện.
Tần Mặc nhìn theo hướng Hắc Phong chỉ. Hắn cảm nhận được một luồng ý chí mạnh mẽ hơn, rõ ràng hơn từ phía đó, như một lời mời gọi đầy nguy hiểm, một thử thách đang chờ đợi. Đó là 'ý chí' của một cỗ máy đang vận hành, của một mục đích đang được thực hiện, một sự tàn phá đang tiếp diễn. Khu rừng đang rên rỉ, và tiếng rên rỉ ấy đang dẫn đường cho họ. Hắn biết, họ đang tiến gần hơn đến trung tâm của vấn đề. Một cuộc đối đầu lớn đang chờ đợi phía trước, không chỉ là một cuộc chiến về sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến về triết lý, về sự cân bằng của vạn vật, về quyền được là chính nó của mỗi sinh linh.
Mùi đất ẩm, rêu phong, gỗ mục, cùng với mùi linh khí biến chất, mùi kim loại gỉ sét và khói lạnh, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc của sự hủy hoại, một lời cảnh báo về tai ương. Tần Mặc siết chặt mảnh kim loại trong tay, như một lời nhắc nhở về những 'ý chí' đã bị lãng quên, về những giá trị đã bị bỏ qua trong cuộc truy cầu sức mạnh. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo và nặng nề của không khí. Cuộc hành trình vào sâu trong Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, tìm kiếm câu trả lời cho những bí ẩn đang đe dọa sự cân bằng của nó, đang tiến đến một giai đoạn mới, đầy thử thách và hiểm nguy, nơi họ sẽ phải đối mặt với một mối đe dọa lớn hơn bao giờ hết.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.