Vạn vật không lên tiên - Chương 432: Lưỡi Kiếm Đối Đầu: Cuộc Rút Lui Thảm Khốc
Không khí oi bức, nặng nề bởi những đám mây đen đang kéo đến, báo hiệu một cơn giông sắp sửa ập xuống. Nhưng cơn giông thực sự, Tần Mặc biết, không phải là từ trời, mà là từ cuộc đối đầu sắp tới. Cuộc chiến này sẽ không chỉ là một cuộc chiến sức mạnh, mà là một cuộc chiến của "ý chí", của những tín ngưỡng đối lập. Hắn đứng thẳng người, nhìn về phía những tu sĩ đang hùng hổ bàn bạc. Một tia sét lóe lên trên bầu trời xám xịt, chiếu rọi lên khuôn mặt kiên nghị của Tần Mặc. Hắn đã sẵn sàng.
***
Trong sâu thẳm của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, nơi mùi đất ẩm, rêu phong và nhựa cây cổ thụ vẫn còn vương vấn, một mùi khói khét lẹt và kim loại tanh nồng đã bắt đầu len lỏi, báo hiệu sự xâm lấn của thế lực phàm trần. Tần Mặc cùng Tô Lam và Hắc Phong ẩn mình dưới một tán cây khổng lồ, rễ của nó chằng chịt như những con trăn cổ đại, tạo thành một bức bình phong tự nhiên hoàn hảo. Đêm khuya, sương mù nhẹ nhàng bay lượn giữa các thân cây, biến khu rừng thành một bức tranh thủy mặc u tối, huyền ảo nhưng cũng đầy vẻ u uẩn. Ánh sáng lờ mờ xuyên qua tán lá dày đặc, chỉ đủ để phác họa những đường nét mơ hồ của cảnh vật xung quanh, không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tạo nên một sự tĩnh lặng đáng sợ, một khúc dạo đầu bi tráng cho cơn bão sắp sửa ập đến.
Tần Mặc, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn lướt qua tiền đồn của nhóm tu sĩ bên dưới. Những ngọn lửa trại leo lét, những tiếng cười nói ồn ào và cả những tiếng gầm gừ của linh thú bị nhốt đã đập vào ý thức của hắn. Hắn "nghe" được ý chí tồn tại đau đớn của từng thân cây bị đốn hạ, tiếng rên xiết của đất đai bị xới tung, và cả sự tuyệt vọng của những sinh linh rừng xanh đang bị giam cầm. Trái tim hắn quặn thắt. Hắn biết, đây không phải là lúc để cảm thán, mà là lúc để hành động.
"Chúng ta sẽ không tấn công trực diện," Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm thấp nhưng rõ ràng giữa màn đêm, "Mục tiêu là gây hoang mang và thu thập thêm thông tin, sau đó rút lui an toàn. Đừng liều mạng." Hắn biết rõ sức mạnh của họ có hạn, và đối thủ lại quá đông đảo, lại còn có những kẻ tu vi cao thâm như gã tu sĩ râu tóc bạc phơ kia. Mục tiêu của hắn không phải là tiêu diệt tất cả, mà là làm chậm bước tiến của chúng, bảo vệ những gì còn lại. Hắn muốn cho chúng thấy, khu rừng này không phải là nơi dễ dàng bị chà đạp.
Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, ánh lên sự kiên định, siết chặt Vô Danh Kiếm bên hông. Lưỡi kiếm cổ xưa, chạm khắc tinh xảo, khẽ rung lên như thể cũng cảm nhận được sự căng thẳng. Nàng gật đầu, mái tóc đen dài buộc cao gọn gàng, vài sợi tóc lòa xòa trước trán, phản chiếu ánh sáng yếu ớt. "Ta hiểu. Nhưng nếu chúng quá tàn bạo, ta không thể khoanh tay đứng nhìn." Nàng đáp lại, giọng nói tuy trầm nhưng ẩn chứa một sự phẫn nộ không thể kìm nén. Những hình ảnh về Tiểu Thú Cưng bị hành hạ, về Mộc Tinh bị chặt phá vẫn còn ám ảnh tâm trí nàng. Nàng không thể nào chịu đựng được cảnh vạn vật bị giày xéo một cách vô cớ như vậy. Niềm tin vào "chính đạo" của nàng đã lung lay đến tận gốc rễ, và giờ đây, nàng chỉ muốn bảo vệ những sinh linh yếu ớt khỏi bàn tay tàn ác của những kẻ nhân danh "thăng tiên".
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, gầm gừ một tiếng trầm thấp. Nó dụi đầu vào chân Tần Mặc, rồi lại quay ra nhe răng về phía tiền đồn của tu sĩ, ánh mắt lóe lên sự hung dữ. Nó hiểu rằng, những kẻ đó không chỉ là mối đe dọa với khu rừng, mà còn với chính nó, với bản chất hoang dã mà nó trân trọng. Hắc Phong là linh thú, nó sống bằng bản năng, và bản năng của nó đang gào thét báo hiệu nguy hiểm và sự căm phẫn. Nó là một chiến binh bẩm sinh, luôn sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ lãnh địa và đồng đội.
Tần Mặc đưa tay vỗ nhẹ lên đầu Hắc Phong, rồi quay sang Tô Lam, ánh mắt đầy kiên quyết. "Hãy cẩn thận. Lực lượng của chúng không đơn giản." Hắn ra hiệu bằng tay, một tín hiệu đã được thống nhất từ trước. Tô Lam hít một hơi thật sâu, dồn nén mọi cảm xúc vào trong, chỉ còn lại sự tập trung cao độ của một kiếm khách. Nàng cùng Hắc Phong nhẹ nhàng tách ra, như những bóng ma lướt đi trong màn sương, tiếp cận tiền đồn từ hai hướng khác nhau.
Tần Mặc đứng tại chỗ cũ, đôi mắt nhắm lại, tập trung cảm nhận. Hắn không có linh lực để trực tiếp chiến đấu như Tô Lam, nhưng năng lực "ý chí tồn tại" của hắn lại là thứ vũ khí vô giá. Hắn có thể cảm nhận được từng rung động nhỏ nhất của khu rừng, từng hơi thở của linh thú, từng dao động của linh khí. Hắn là đôi mắt, đôi tai của đồng đội, là người định hướng và cảnh báo. Hắn cảm nhận được sự e sợ của những bụi cây ven đường khi Tô Lam lướt qua, cảm nhận được sự hưng phấn của Hắc Phong khi nó bắt đầu rón rén tiếp cận mục tiêu. Hắn lắng nghe, chờ đợi. Mọi thứ đang diễn ra đúng như kế hoạch.
Một tiếng động nhỏ xé tan sự tĩnh lặng của màn đêm. Đó là tiếng vút nhẹ của lưỡi kiếm Tô Lam, nhanh như chớp, sắc lạnh như gió mùa đông bắc. Ngay sau đó là một tiếng thét ngắn ngủi, rồi lại chìm vào im lặng. Hắc Phong, không kém phần nhanh nhẹn, gầm lên một tiếng, lao vào cắn xé. Hai tên tu sĩ gác cổng, vốn đang lơ là vì sự tự mãn và khinh thường, đã bị hạ gục trước khi kịp phản ứng. Tần Mặc cảm nhận được ý chí tồn tại của chúng vụt tắt, nhanh chóng như ngọn nến bị thổi tắt bởi một làn gió lạnh. Hắn cảm thấy một chút tiếc nuối, nhưng trong cuộc chiến này, sự nhân từ có thể phải trả giá bằng sinh mạng của đồng đội và sự tồn vong của cả khu rừng.
Tô Lam và Hắc Phong phối hợp ăn ý, tiếp tục tiến sâu vào tiền đồn. Tô Lam với kiếm pháp tinh diệu của mình, mỗi đường kiếm đều mang theo sự sắc bén và tốc độ đáng kinh ngạc, tựa như một cơn lốc màu xanh lam quét qua, khiến những tu sĩ yếu ớt hơn không kịp trở tay. Nàng không dùng chiêu thức hoa mỹ, mà chỉ là những nhát kiếm dứt khoát, trực diện, nhắm vào yếu huyệt. Hắc Phong, với sức mạnh bạo liệt của một linh thú dũng mãnh, lao vào giữa vòng vây, thân hình khổng lồ của nó như một bức tường thép di động, cắn xé, quật ngã bất cứ ai cản đường. Tiếng gầm của nó vang vọng, pha lẫn tiếng kêu thét đau đớn của các tu sĩ bị tấn công bất ngờ.
Tuy nhiên, tiếng động nhanh chóng thu hút sự chú ý của lực lượng lớn hơn trong trại. Mùi khói và mùi tanh nồng từ đất bị xới tung, tiếng vũ khí va chạm chan chát, pháp thuật bùng nổ rực sáng trong màn đêm đã nhanh chóng thay thế sự tĩnh lặng ban đầu. Hàng chục tu sĩ khác ào ra từ các lều trại và hầm mỏ tạm bợ, pháp thuật ngũ hành bay tứ tung, bao vây Tô Lam và Hắc Phong. Bầu không khí trở nên ngột ngạt và hỗn loạn đến cực điểm.
"Kẻ nào dám cả gan! Giết!" Một tu sĩ có vẻ là đội trưởng, thân hình cao lớn, vung pháp trượng lên cao, gầm lên một tiếng đầy giận dữ. Hắn niệm chú, một luồng hỏa diễm cuồn cuộn lao về phía Tô Lam.
Tô Lam phản ứng nhanh như chớp, Vô Danh Kiếm trong tay nàng múa lên thành một vòng sáng bảo vệ, chặn đứng ngọn lửa. Nhưng sức nóng của pháp thuật vẫn khiến nàng cảm thấy bỏng rát. "Nhiều... nhiều quá!" Nàng hổn hển, nhận ra tình thế đã vượt quá dự liệu. Số lượng tu sĩ không chỉ gấp đôi, gấp ba, mà dường như là gấp mười lần so với ước tính ban đầu. Chúng như một đàn kiến khổng lồ, liên tục tuôn ra từ mọi ngóc ngách, không ngừng nghỉ.
Hắc Phong, đang cắn xé một tu sĩ khác, bất ngờ bị một đòn pháp thuật từ phía sau đánh trúng. Một luồng điện xẹt ngang sườn nó, khiến bộ lông đen tuyền bốc khói. "(Tiếng rên đau đớn)" Hắc Phong gầm lên một tiếng thảm thiết, thân hình khổng lồ của nó loạng choạng, suýt chút nữa ngã quỵ. Nó cố gắng đứng vững, ánh mắt đỏ rực vẫn kiên cường, nhưng rõ ràng đã bị thương nặng. Máu bắt đầu rỉ ra từ vết thương, hòa lẫn vào mưa bụi nhỏ, ẩm ướt, tạo thành những vệt đỏ thẫm trên nền đất.
Tần Mặc, đứng ở xa, cảm nhận được tất cả. Hắn "nghe" được sự phẫn nộ cuồng nộ của tu sĩ, sự đau đớn tột cùng của Hắc Phong, và cả sự tuyệt vọng đang dâng lên trong lòng Tô Lam. Ý chí của khu rừng xung quanh cũng đang gào thét, những rung động của mặt đất, của cây cỏ như đang thét lên sự kinh hoàng trước cảnh tàn sát. Hắn thấu hiểu rằng, họ đã đánh giá thấp đối thủ. Đây không phải là một nhóm tu sĩ nhỏ lẻ, mà là một đội quân được huấn luyện kỹ càng, có tổ chức, và quan trọng nhất là, chúng không đơn độc. Chúng còn có những kẻ mạnh hơn đang ẩn mình.
Trong tâm trí Tần Mặc, một cuộc đấu tranh nội tâm diễn ra dữ dội. Hắn là người đưa ra kế hoạch, là người lãnh đạo cuộc đột kích này. Nhìn đồng đội đang lâm nguy, nhìn Hắc Phong bị thương, trái tim hắn như có ngàn mũi kim châm. Hắn muốn lao vào, muốn chiến đấu cùng họ, nhưng hắn biết, hắn không thể. Sức mạnh của hắn không nằm ở việc trực tiếp chiến đấu. Hắn phải giữ cái đầu lạnh, phải là người đưa ra quyết định đúng đắn nhất, dù cho quyết định đó có thể khiến hắn cảm thấy mình là kẻ hèn nhát. Nỗi tiếc nuối và sự lo lắng dâng trào, nhưng ý chí kiên định của hắn không cho phép hắn chùn bước. Hắn phải bảo vệ họ.
Một tu sĩ khác, với vẻ mặt nham hiểm, vung tay ném ra một chuỗi phù chú. Những phù chú này phát ra ánh sáng xanh lục quỷ dị, tạo thành một lưới pháp thuật khổng lồ, bao phủ toàn bộ khu vực chiến đấu. Lưới pháp thuật thu hẹp dần, dường như muốn nghiền nát Tô Lam và Hắc Phong. Tô Lam cố gắng chém phá, nhưng những sợi lưới này lại dai như gân rồng, không dễ dàng bị cắt đứt. Hắc Phong liên tục gầm gừ, dùng thân mình che chắn cho Tô Lam, nhưng nó ngày càng yếu đi.
Tần Mặc nhận ra rằng tình thế đã không thể vãn hồi. Kế hoạch gây rối đã chuyển thành một cái bẫy chết người. Hắn biết, nếu tiếp tục cố chấp, cả ba sẽ bị chôn vùi tại đây. Hắn không thể để điều đó xảy ra. Hắn phải đưa ra quyết định, ngay lập tức.
Rạng sáng, không khí sau khu vực tiền đồn trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, mùi máu tanh và khét lẹt của pháp thuật vẫn còn vương vấn trong làn sương mù dày đặc. Tiếng rít của gió hòa cùng tiếng thở dốc nặng nề của Tô Lam và Hắc Phong, tạo nên một bản giao hưởng bi ai giữa rừng sâu. Ánh trăng yếu ớt cố gắng xuyên qua tán lá dày đặc, nhưng chỉ đủ để tạo nên những bóng hình vặn vẹo, méo mó trên nền đất ẩm ướt, khiến khung cảnh thêm phần u ám. Bầu không khí chuyển từ hỗn loạn của trận chiến sang một cảm giác tuyệt vọng và sự cấp bách tột cùng của cuộc chạy trốn.
Tô Lam, dù thân thể mỏi mệt, nhưng vẫn cố gắng gượng dậy. Nàng đã bị đẩy lùi, vết thương chồng chất trên cánh tay và vai ��o đã nhuốm màu đỏ sẫm. Vô Danh Kiếm trong tay nàng vẫn sáng loáng, nhưng nàng biết, một mình nàng không thể chống lại cả một đội quân. Bên cạnh nàng, Hắc Phong nằm rạp xuống, tiếng rên rỉ yếu ớt, máu vẫn không ngừng rỉ ra từ những vết thương do pháp thuật và pháp khí gây ra. Nó đã dùng hết sức lực để bảo vệ nàng, và giờ đây, nó không thể đứng vững. Nỗi hổ thẹn vì sự thất bại ban đầu, sự bất lực khi không thể bảo vệ được đồng đội, và cả sự hoài nghi về con đường mình đã chọn, tất cả đang đè nặng lên trái tim Tô Lam. Nàng tự hỏi, liệu có phải nàng đã sai lầm khi tin vào Tần Mặc, khi chống lại những kẻ mạnh mẽ này? Nhưng rồi, ánh mắt nàng lại nhớ về những gì đã chứng kiến – những cây cổ thụ bị đốn hạ, những linh thú bị hành hạ – và sự nghi ngờ đó nhanh chóng tan biến, thay vào đó là một sự kiên định mới, một quyết tâm không thể lay chuyển. Nàng tin Tần Mặc.
"Rút lui! Không thể đối đầu trực diện!" Giọng Tần Mặc vang lên, dứt khoát và mạnh mẽ, như một tiếng sét đánh thức Tô Lam khỏi sự mông lung. Hắn đã xuất hiện từ khi nào, thân hình linh hoạt của hắn lướt qua màn sương, ánh mắt kiên nghị. Hắn biết rõ rằng, đôi khi, rút lui không phải là hèn nhát, mà là một chiến lược, là sự bảo toàn lực lượng để chiến đấu một trận khác, quan trọng hơn.
Tô Lam, dù kiêu hãnh bị tổn thương, dù trái tim vẫn còn sôi sục sự phẫn nộ, nhưng nàng vẫn tuân lệnh. Nàng hiểu rằng Tần Mặc nói đúng. Nàng cố gắng cõng Hắc Phong lên vai, một nhiệm vụ khó khăn với thân hình mảnh mai của nàng, nhưng nàng không hề do dự. Hắc Phong, dù đau đớn, vẫn cố gắng bám víu lấy nàng, đôi mắt đỏ rực nhìn Tần Mặc với sự tin tưởng tuyệt đối.
Tần Mặc dẫn đầu, hắn không ngừng sử dụng năng lực "ý chí tồn tại" của mình. Hắn lắng nghe tiếng thở của đất, tiếng rít của gió, ý chí của từng thân cây, từng bụi cỏ. Hắn "nói chuyện" với chúng, cầu xin chúng trợ giúp. Những cây cổ thụ, vốn đã bị thương tổn bởi sự xâm lấn của tu sĩ, dường như cũng cảm nhận được sự tuyệt vọng của Tần Mặc và đồng đội. Chúng đáp lại lời thỉnh cầu của hắn bằng cách thay đổi cấu trúc của chính mình. Những dây leo bỗng nhiên mọc dày đặc, chằng chịt, tạo thành những bức tường chắn ngang lối đi. Những gốc cây mục nát bỗng đổ sập một cách ngẫu nhiên, tạo thành những chướng ngại vật tự nhiên khó lường. Đất đai dưới chân tu sĩ truy đuổi bỗng trở nên lầy lội, mềm nhũn, khiến bước chân chúng trở nên nặng nề và chậm chạp.
"Đừng để chúng trốn thoát! Truy đuổi!" Tiếng gầm tức giận của tu sĩ đội trưởng vang vọng phía sau. Chúng vẫn không ngừng đuổi theo, pháp thuật vẫn liên tục bùng nổ, phá tan những chướng ngại vật mà Tần Mặc tạo ra. Nhưng mỗi lần như vậy, Tần Mặc lại nhanh chóng tạo ra những chướng ngại vật mới, như một người nhạc trưởng điều khiển bản giao hưởng của tự nhiên. Hắn không trực tiếp chiến đấu, nhưng hắn lại là người kiểm soát nhịp độ của cuộc truy đuổi này, là người đảm bảo đường lui cho đồng đội.
Tô Lam cõng Hắc Phong, chạy xuyên rừng. Mỗi bước chân của nàng đều nặng trịch, nhưng ý chí của nàng không hề nao núng. Nàng cảm nhận được sự mệt mỏi của Hắc Phong, và sự quyết tâm của Tần Mặc. Nàng nhìn thấy những chướng ngại vật tự nhiên mọc lên bất ngờ, giúp họ kéo dài khoảng cách với kẻ địch. Nàng hiểu rằng, đây là năng lực của Tần Mặc, một năng lực kỳ lạ nhưng vô cùng hiệu quả. Cái thế giới mà nàng đã từng tin tưởng, cái con đường tu luyện mà nàng đã từng theo đuổi, dường như đã sụp đổ hoàn toàn. Giờ đây, chỉ còn lại sự thật trần trụi về lòng tham và sự tàn bạo của con người. Nàng không còn tin vào "thăng tiên" bằng mọi giá, mà nàng tin vào "cân bằng bản chất", tin vào quyền được là chính nó của vạn vật.
Tần Mặc không ngừng di chuyển, liên tục ra hiệu cho Tô Lam, chỉ dẫn nàng qua những con đường ẩn khuất, những khe hở giữa các thân cây mà chỉ có hắn mới có thể cảm nhận được. Hắn cảm thấy từng chút một, linh khí của bản thân cũng đang bị rút cạn khi liên tục sử dụng năng lực "ý chí tồn tại" để điều khiển môi trường xung quanh. Nhưng hắn không dám dừng lại. Hắn biết, nếu hắn dừng lại, Tô Lam và Hắc Phong sẽ không có cơ hội.
Cuộc truy đuổi kéo dài như vô tận. Tiếng la hét của tu sĩ dần xa, rồi chìm hẳn vào màn sương mù và bóng đêm của khu rừng. Cả ba, Tần Mặc, Tô Lam, và Hắc Phong, đều kiệt sức. Họ đã thoát được, nhưng cái giá phải trả là sự mệt mỏi tột cùng, những vết thương trên người Hắc Phong, và cả nỗi thất vọng nặng nề trong lòng Tô Lam.
Tần Mặc dừng lại, tựa vào một thân cây cổ thụ. Hắn hít thở từng hơi thật sâu, cố gắng điều hòa linh khí. Hắn biết, thất bại này không phải là dấu chấm hết, mà là một bài học đắt giá. Nó cho thấy rằng, Thiên Diệu Tôn Giả và thế lực của hắn thực sự đáng gờm, có tổ chức và mạnh mẽ hơn nhiều so với dự đoán. Nhưng đồng thời, nó cũng khẳng định rằng, năng lực của hắn, dù không trực tiếp chiến đấu, lại là chìa khóa để bảo vệ khu rừng này. Hắn nhìn Tô Lam đang chăm sóc Hắc Phong, nhìn ánh mắt nàng đầy sự lo lắng nhưng cũng ẩn chứa một ngọn lửa quyết tâm mới. Hắn biết, họ sẽ cần phải tìm kiếm thêm đồng minh. Bạch Hổ Lão Tổ, hay thậm chí là Mộc Lâm Chủ, có lẽ sẽ phải bộc lộ toàn bộ sức mạnh tiềm ẩn của mình. Cuộc chiến này sẽ còn rất dài, và họ chỉ mới bắt đầu. Ngay lúc này, điều quan trọng nhất là phục hồi, và sau đó, phải tìm ra một chiến lược mới, khôn ngoan hơn, để đối đầu với mối đe dọa đang ngày càng lớn mạnh này.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.