Vạn vật không lên tiên - Chương 436: Dấu Vết Của Tông Môn: Linh Đan và Tham Vọng
Rừng Nguyên Sinh Bất Tận vẫn còn chìm trong màn sương mỏng tang của buổi bình minh. Những giọt sương đêm đọng trên tán lá cổ thụ, lấp lánh như vô vàn châu ngọc dưới ánh sáng yếu ớt đang cố gắng xuyên qua vòm cây dày đặc. Không khí se lạnh, mang theo mùi ẩm của đất, mùi rêu phong của đá và mùi hương nồng của các loài thảo mộc dại. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng chim kêu lạ lùng từ sâu trong rừng, tiếng lá cây xào xạc trong gió và tiếng suối chảy róc rách hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng nguyên thủy, thâm trầm của sự sống.
Tần Mặc, Tô Lam, Hắc Phong và Mộc Lâm Chủ đã trở lại khu vực mà tối qua họ phát hiện những bẫy rập tinh vi của đám tu sĩ. Sáng sớm, sương mù vẫn còn lảng bảng khắp nơi, khiến cảnh vật thêm phần hư ảo, bí hiểm. Dưới những thân cây cổ thụ khổng lồ, thân hình Tần Mặc trông càng thêm nhỏ bé, nhưng đôi mắt hắn lại ánh lên sự tập trung cao độ. Hắn nhắm mắt lại, đôi tai lắng nghe không chỉ những âm thanh vật lý mà còn là những lời thì thầm vô hình của "ý chí tồn tại" còn vương vấn trong không gian.
"Những kẻ này không chỉ đơn thuần là thợ săn," Mộc Lâm Chủ cất tiếng, giọng nàng trầm lắng như tiếng gió lướt qua tán lá cổ thụ, nhưng chứa đựng một sự nghiêm nghị cố hữu. Nàng đưa ánh mắt xanh biếc tinh anh quét qua những dấu tích còn sót lại của các pháp trận. "Chúng có mục đích lớn hơn, và sự tàn phá của chúng có hệ thống. Không phải là sự phá hoại ngẫu hứng, mà là một kế hoạch được tính toán tỉ mỉ."
Tần Mặc khẽ gật đầu, ngón tay hắn khẽ chạm vào một mảnh phù văn bằng ngọc vỡ vụn còn sót lại trên nền đất ẩm. Cảm giác lạnh lẽo, cùng với một luồng ý chí tham lam, tàn nhẫn và đầy khát vọng lập tức xâm chiếm tâm trí hắn. "Ta cảm nhận được sự tuyệt vọng... và cả một khát khao mãnh liệt bị bóp méo," hắn thì thầm, giọng nói trầm khàn, như đang nói chuyện với chính mình hơn là với những người còn lại. Hắn cảm nhận được sự đau đớn tột cùng của những linh thú đã từng bị pháp trận này giam giữ, sự hoảng loạn của chúng khi linh khí bị rút cạn, và cả sự trống rỗng khi "vật tính" bị biến chất. Đó không chỉ là nỗi đau của thể xác, mà là sự hủy hoại sâu sắc đến tận linh hồn.
Tô Lam quỳ xuống bên cạnh, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng chăm chú quan sát. Nàng nhặt lên một mảnh vải rách, màu xanh xám, đã ngấm nước sương nhưng vẫn còn in hằn một ký hiệu thêu mờ nhạt. Ký hiệu này không phải là của tông môn nàng, nhưng nàng cảm nhận được một sự quen thuộc kỳ lạ. Nàng đưa mảnh vải đến gần mũi, hít nhẹ. Mùi hương liệu thoang thoảng còn vương vấn, xen lẫn mùi máu đã khô và mùi linh khí pha tạp. "Pháp trận này... có vẻ như nó được thiết kế để thu giữ linh khí, không phải để giết chết ngay lập tức," nàng phân tích, giọng nói thanh thoát nhưng đầy sự kiên định. "Chúng muốn... giữ lại sự sống, nhưng lại rút cạn tinh hoa. Đây là một loại bẫy độc ác hơn nhiều." Tô Lam càng ngày càng cảm thấy ghê tởm với những phương thức tàn bạo này, những gì nàng từng tin là 'tiên lộ' giờ đây hiện ra như một con đường nhuốm máu và tham lam.
Hắc Phong nằm cuộn mình bên cạnh Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực của nó quét qua xung quanh, cảnh giác với mọi động tĩnh. Chiếc mũi nhạy bén của nó liên tục đánh hơi, cố gắng tìm kiếm thêm những dấu vết mà con người không thể nhận ra. Thỉnh thoảng, nó lại gầm gừ khe khẽ, như một lời cảnh báo về mối hiểm nguy tiềm tàng vẫn còn lẩn khuất trong màn sương. Bộ lông đen tuyền của nó ẩn hiện trong bóng tối, khiến nó hòa mình vào cảnh vật một cách hoàn hảo, chỉ có đôi mắt đỏ rực là điểm nhấn duy nhất.
Tần Mặc nhẹ nhàng đặt mảnh phù văn vỡ xuống. Hắn cảm nhận được rằng, những kẻ này không chỉ đơn thuần là muốn có được linh thú. Chúng muốn thứ gì đó sâu xa hơn, một loại "tinh túy" nào đó mà chỉ những linh thú có "vật tính" đặc biệt mới sở hữu. Sự bóp méo "ý chí tồn tại" mà hắn cảm nhận được không phải là ngẫu nhiên, mà là một mục đích được nhắm đến. Chúng không chỉ săn bắt, chúng còn "chế biến", "biến đổi" linh thú để phục vụ cho khát vọng ích kỷ của mình. Sự tàn phá này không chỉ ảnh hưởng đến khu rừng, mà còn đe dọa đến chính "cân bằng bản chất" của Huyền Vực. Hắn nhìn Mộc Lâm Chủ, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng. Sự tinh vi của những pháp trận này, cùng với sự tàn bạo ẩn chứa bên trong, cho thấy một thế lực có tổ chức và nguồn lực dồi dào đứng sau. Đây không phải là hành động của một nhóm thợ săn bình thường.
Mộc Lâm Chủ hiểu được ánh mắt của Tần Mặc. Nàng gật đầu nhẹ, mái tóc bạc trắng khẽ bay trong gió. "Rừng sâu này đã chứng kiến quá nhiều lần những tham vọng mù quáng như vậy. Mỗi lần, chúng lại mang theo một bộ mặt mới, một phương thức tàn độc hơn. Nhưng bản chất thì vẫn vậy: khai thác, bóc lột, và hủy diệt 'vật tính' nguyên thủy để phục vụ cho cái gọi là 'tiên lộ' của mình." Nàng đứng dậy, cây trượng bằng gỗ cổ thụ trong tay nàng khẽ chạm đất, phát ra một âm thanh trầm đục. "Chúng ta không thể dừng lại ở đây. Những dấu vết này chỉ là bề nổi. Chúng ta cần phải tìm hiểu sâu hơn, phải tìm ra gốc rễ của sự tàn phá này."
Tần Mặc nhìn theo hướng mà Mộc Lâm Chủ chỉ. Hắn biết rằng hành trình này sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Trái tim hắn nặng trĩu khi nghĩ đến những linh thú vô tội đã phải chịu đựng nỗi đau đớn khủng khiếp. Hắn phải tìm ra sự thật, phải tìm cách ngăn chặn thảm họa này, không chỉ vì những linh thú, mà vì cả "cân bằng bản chất" của Huyền Vực. Tô Lam, với ánh mắt kiên định, cũng đã đứng dậy. Nàng đã hoàn toàn gạt bỏ mọi nghi ngờ, sẵn sàng đồng hành cùng Tần Mặc trên con đường đầy chông gai này. Hắc Phong, như hiểu được quyết tâm của chủ nhân, khẽ gầm gừ một tiếng, rồi đi trước dẫn đường, đôi mắt đỏ rực của nó như hai đốm lửa dẫn lối trong màn sương sớm.
***
Họ băng qua khu rừng rậm rạp, theo bước chân của Mộc Lâm Chủ và sự dẫn lối của Hắc Phong. Dần dần, ánh nắng mặt trời đã xuyên qua tán lá, chiếu rọi những tia sáng yếu ớt xuống mặt đất. Không khí trở nên ấm hơn một chút, nhưng sự tĩnh mịch và bí ẩn của rừng sâu vẫn bao trùm. Sau một hồi lâu hành trình, họ đến một nơi mà Mộc Lâm Chủ gọi là Phế Tích Cổ Miếu.
Đây từng là một nơi linh thiêng, một miếu thờ cổ kính được xây dựng bằng đá tảng lớn, nhưng thời gian và sự tàn phá của thiên nhiên đã biến nó thành một đống đổ nát. Những bức tường đá phủ đầy rêu phong, cây cối mọc um tùm xuyên qua các khe nứt, và những pho tượng thờ đã vỡ nát, chỉ còn lại những mảnh vụn vô hồn. Mùi đất ẩm, rêu và gỗ mục nặng nề trong không khí, xen lẫn một mùi ẩm mốc khó chịu. Tiếng gió rít qua những khe hở của bức tường đổ nát tạo nên những âm thanh kỳ lạ, như tiếng thở dài của quá khứ. Bầu không khí nơi đây u ám, tĩnh mịch, mang một vẻ đẹp bi tráng nhưng cũng đầy rẫy sự cô quạnh, khiến người ta cảm thấy có chút đáng sợ.
"Nơi này từng là chốn linh thiêng, nơi các tinh linh và linh thú tìm đến để trú ẩn và cầu nguyện," Mộc Lâm Chủ giải thích, giọng nàng vang vọng trong không gian tĩnh mịch của phế tích. Nàng đưa ánh mắt nhìn quanh, đầy vẻ tiếc nuối. "Nhưng giờ đây nó chỉ còn là ký ức. Tuy nhiên, nơi đây vẫn là một điểm tụ linh khí, và các tinh linh có thể hé lộ cho chúng ta sự thật mà chúng đã chứng kiến."
Khi Mộc Lâm Chủ vừa dứt lời, một làn khói mờ ảo bắt đầu lượn lờ trong không khí. Đó chính là Khinh Yên. Nàng tinh linh khói này dường như cảm thấy an toàn hơn khi ở trong một không gian linh thiêng như Phế Tích Cổ Miếu, hoặc có lẽ nàng đã hoàn toàn tin tưởng vào Tần Mặc. Hình dạng của nàng dần trở nên rõ ràng hơn một chút, dù vẫn chỉ là một khối khói mờ ảo, nhưng người ta có thể nhận ra một hình dáng nhỏ bé, mềm mại đang uốn lượn. Nàng lượn lờ xung quanh Tần Mặc, như muốn truyền đạt điều gì đó cấp bách.
Tần Mặc nhẹ nhàng vươn tay, lòng bàn tay hắn ngửa lên. Khinh Yên không ngần ngại, nàng nhẹ nhàng đậu xuống đầu ngón tay hắn, như một làn khói nhẹ nhàng, không trọng lượng. Ngay lập tức, một dòng ý niệm mơ hồ, những hình ảnh chớp nhoáng và cảm xúc hỗn loạn truyền vào tâm trí Tần Mặc. Hắn cảm nhận được sự sợ hãi của Khinh Yên, sự tức giận và ghê tởm của nàng đối với những kẻ xâm lăng.
Những hình ảnh hiện ra trong đầu Tần Mặc là những bóng người mặc trang phục có ký hiệu tương tự như mảnh vải mà Tô Lam đã tìm thấy. Chúng không phải là những kẻ săn bắn thông thường, mà là những tu sĩ có pháp lực mạnh mẽ, với ánh mắt đầy tham lam và lạnh lùng. Hắn thấy chúng đặt những pháp trận tinh vi, không chỉ để bắt giữ linh thú mà còn để "thanh tẩy" linh khí của chúng, biến chúng thành những vật phẩm vô hồn. "Khói... Độc... Chúng tìm... trái tim rừng... để hóa... đan..." ý niệm mơ hồ truyền đến từ Khinh Yên, những từ ngữ rời rạc nhưng đủ để Tần Mặc hiểu được. Khói mà Khinh Yên nhắc đến có lẽ là những loại dược liệu độc hại hoặc pháp thuật khiến linh thú mất đi "vật tính", và "hóa đan" là mục đích cuối cùng của chúng.
Tần Mặc nhận ra "trái tim rừng" mà Khinh Yên ám chỉ không chỉ là một địa điểm vật lý, mà còn là những linh vật cổ xưa, những thực thể có "ý chí tồn tại" mạnh mẽ nhất, có linh hạch đặc biệt nhất. Đó chính là mục tiêu cuối cùng của bọn tu sĩ. Chúng không chỉ muốn linh khí, chúng muốn "tinh hoa" của sự sống, của "vật tính" nguyên thủy để luyện ra thứ đan dược nào đó.
Tô Lam và Mộc Lâm Chủ đứng cạnh, im lặng quan sát Tần Mặc giao tiếp với Khinh Yên. Tô Lam cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng khi nàng nhận ra sự tinh vi và tàn độc trong kế hoạch của những kẻ xâm lăng. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng "tiên lộ" lại có thể được xây dựng trên sự tàn phá và bóc lột đến mức này. Mộc Lâm Chủ thì ánh mắt đượm buồn, nàng đã chứng kiến quá nhiều điều tương tự trong hàng ngàn năm qua, nhưng mỗi lần, sự tàn nhẫn của con người lại khiến nàng kinh hãi.
Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực của nó dán chặt vào làn khói của Khinh Yên. Nó có vẻ như cũng cảm nhận được những thông tin mà Khinh Yên đang truyền tải, hoặc ít nhất là cảm nhận được sự lo lắng và sợ hãi của nàng. Dù không nói được tiếng người, nhưng sự thông minh của nó khiến nó trở thành một đồng minh đáng tin cậy.
"Chúng muốn linh hạch," Tần Mặc khẽ nói, ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh. "Chúng muốn những linh hạch đặc biệt từ các linh vật cổ xưa để luyện đan. Đó là lý do vì sao chúng không giết chết ngay lập tức, mà lại dùng pháp trận để thu giữ và thanh tẩy." Hắn nhìn vào mảnh vải trong tay Tô Lam, rồi lại nhìn về phía Khinh Yên đang lượn lờ trên đầu ngón tay mình. "Ký hiệu này... Khinh Yên cũng đã cho ta thấy ký hiệu tương tự trên áo chúng."
Tô Lam giơ mảnh vải lên, ánh nắng yếu ớt của buổi trưa chiếu vào ký hiệu thêu mờ. Nàng khẽ chau mày, một cảm giác quen thuộc dâng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. "Ta sẽ cố gắng nhận diện ký hiệu này. Nó dường như rất quen thuộc..." Nàng thì thầm, tâm trí nàng đang cố gắng lục lọi trong kho tàng kiến thức về các tông môn tu luyện mà nàng đã được học.
Mộc Lâm Chủ khẽ gật đầu, khuôn mặt nhăn nheo của nàng hiện lên vẻ lo lắng sâu sắc. "Nếu đúng như vậy, thì mối nguy hiểm còn lớn hơn chúng ta tưởng rất nhiều. Việc luyện đan bằng linh hạch cổ xưa là một bí thuật bị cấm, chỉ những tông môn lớn, có nguồn gốc sâu xa và tham vọng cực lớn mới dám thực hiện." Nàng quay sang Tần Mặc, ánh mắt xanh biếc như muốn xuyên thấu tâm can hắn. "Hành trình của chúng ta sẽ không đơn giản chút nào. Chúng ta đang đối đầu với một thế lực không chỉ có sức mạnh mà còn có cả sự xảo quyệt và tàn độc." Tần Mặc biết nàng nói đúng. Hắn cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm đang đè lên vai mình, nhưng hắn cũng cảm thấy một quyết tâm mãnh liệt hơn bao giờ hết. Hắn sẽ không cho phép những kẻ này hủy hoại "cân bằng bản chất" của Huyền Vực.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía tây. Sương mù bắt đầu giăng lên trở lại, dày đặc hơn, khiến không khí trở nên mát mẻ và ẩm ướt. Nhóm Tần Mặc đã đến Cây Thần Cổ Thụ, một cây cổ thụ vĩ đại, thân cây to lớn như một tòa nhà chọc trời, tán lá rậm rạp che phủ cả một khu vực rộng lớn. Nơi đây, linh khí tập trung mạnh mẽ nhất, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, linh thiêng và tràn ngập sức sống. Tiếng gió lướt qua tán lá cổ thụ tạo thành một âm thanh trầm hùng, như tiếng thở của đất trời. Mùi gỗ, rêu, đất và cây cỏ tươi nồng nặc, mang lại cảm giác an yên lạ thường.
Dưới bóng Cây Thần Cổ Thụ, Tần Mặc và đồng đội ngồi xuống, cùng nhau phân tích những thông tin đã thu thập được. Tô Lam trải mảnh vải có ký hiệu thêu mờ lên một tảng đá phẳng. Nàng đã suy nghĩ rất nhiều trên đường đi, và giờ đây, nàng đã có câu trả lời.
"Đây là ký hiệu của Thiên Đan Tông," Tô Lam nói, giọng nàng nghiêm trọng, phá vỡ sự tĩnh lặng của không gian. Ánh mắt nàng nhìn vào ký hiệu, vừa căm phẫn vừa có chút thất vọng. "Một tông môn lớn, có tiếng tăm lẫy lừng trong giới tu luyện về thuật luyện đan, nhưng cũng khét tiếng vì sự... 'khai thác' nguyên liệu một cách tàn bạo." Nàng chỉ vào ký hiệu, một biểu tượng của một lò luyện đan được bao quanh bởi những đám mây ngũ sắc. "Chúng tìm kiếm 'linh hạch' từ các linh vật cổ xưa, đặc biệt là những linh thú có 'vật tính' mạnh mẽ, để luyện ra những đan dược quý hiếm như 'Đại Phản Hồn Đan' hoặc 'Trường Sinh Đan'. Những đan dược này không chỉ giúp tăng cường tu vi, kéo dài tuổi thọ, mà còn có thể giúp người đã chết sống lại, hoặc thậm chí là 'thăng tiên' ngay lập tức."
Lời của Tô Lam khiến Tần Mặc và Mộc Lâm Chủ đều khẽ giật mình. "Đại Phản Hồn Đan... Trường Sinh Đan..." Tần Mặc lặp lại, giọng hắn đầy vẻ suy tư. Hắn đã từng nghe nói về những loại đan dược truyền thuyết này, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng chúng lại liên quan đến sự tàn phá "vật tính" của linh thú.
Mộc Lâm Chủ gật đầu, ánh mắt nàng chứa đựng sự đau khổ sâu sắc. "Ta đã nghĩ như vậy. Chúng không chỉ săn bắt, chúng muốn 'thanh tẩy' bản chất hoang dã của linh thú, biến chúng thành 'nguyên liệu' thuần túy, không còn 'ý chí tồn tại' của riêng mình. Đó là sự hủy diệt còn tàn độc hơn cái chết thông thường. Chúng muốn biến một sinh linh có linh hồn thành một vật phẩm vô tri, một công cụ cho khát vọng thăng tiên mù quáng." Giọng nàng trầm đục, như tiếng rễ cây cổ thụ đang rên xiết. "Đây chính là bản chất của sự mất cân bằng mà chúng ta đang phải đối mặt. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới."
Tần Mặc siết chặt tay, quyết tâm hiện rõ trên khuôn mặt thanh tú của hắn. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía xa, nơi những đỉnh núi mờ ảo ẩn hiện trong màn sương hoàng hôn. "Vậy ra, mối đe dọa không chỉ là sức mạnh, mà là một triết lý... biến vạn vật thành công cụ cho khát vọng thăng tiên." Hắn hiểu rằng, để đối phó với Thiên Đan Tông, hắn không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần phải tìm ra một con đường, một giải pháp triết lý để đối chọi lại với niềm tin sai lầm đã ăn sâu vào tâm trí các tu sĩ.
Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực của nó phản chiếu ánh lửa trại leo lét. Nó cảm nhận được sự căng thẳng và nỗi lo lắng của chủ nhân, và nó sẵn sàng bảo vệ hắn bằng mọi giá. Khinh Yên, tinh linh khói, lượn lờ quanh Tần Mặc, như một lời động viên thầm lặng. Nàng đã tin tưởng hắn, và nàng biết rằng hắn sẽ không từ bỏ.
Tô Lam nhìn Tần Mặc, trong lòng nàng không còn sự nghi ngờ hay bàng hoàng nữa, chỉ còn lại sự kiên định và một cảm giác trách nhiệm sâu sắc. Những gì nàng đã chứng kiến và nghe được đã hoàn toàn lật đổ mọi giáo điều mà nàng từng được dạy. Nàng hiểu rằng con đường mà Tần Mặc đang đi, con đường bảo vệ "cân bằng bản chất" của vạn vật, mới chính là con đường đúng đắn.
Mộc Lâm Chủ nhìn Tần Mặc, ánh mắt nàng tràn ngập hy vọng, đặt gánh nặng của rừng sâu và của cả "cân bằng bản chất" Huyền Vực lên vai hắn. "Thiên Đan Tông là một thế lực lớn, Tần Mặc. Ngươi sẽ cần những đồng minh mạnh mẽ, những 'ý chí tồn tại' cổ xưa đã ngủ yên trong rừng này. Có lẽ, giờ là lúc chúng ta phải đánh thức chúng dậy."
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn sắc bén, nhìn sâu vào bóng tối của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Hắn biết rằng mục tiêu tiếp theo của mình đã rõ ràng. Hắn phải đi sâu hơn nữa, tìm kiếm những "ý chí tồn tại" cổ xưa nhất, những thực thể có thể cùng hắn đứng lên chống lại Thiên Đan Tông và khát vọng thăng tiên mù quáng của chúng. Cuộc chiến này không chỉ là của riêng hắn, mà là của tất cả những ai tin vào "cân bằng bản chất" của vạn vật. Ngọn lửa trại cháy bập bùng, soi sáng những gương mặt đầy quyết tâm trong đêm sâu thẳm của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, nơi một cuộc chiến mới, một cuộc chiến vì bản chất của sự tồn tại, đang chờ đợi.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.