Vạn vật không lên tiên - Chương 440: Hàng Rào Của Niềm Tin: Lời Trấn An Từ Bản Năng
Chiều tà buông xuống, nhuộm vàng những tán lá rậm rạp của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, nhưng không thể xua đi hết bóng tối u ám còn vương vấn trong lòng các linh thú. Sau cuộc giải cứu kịch tính, sự hoảng loạn vẫn chưa tan biến hoàn toàn. Từng nhóm linh thú, từ những con hươu nai mảnh khảnh đến những loài thú ăn cỏ to lớn hơn, vẫn co rúm lại trong lùm cây, đôi mắt ngây dại và sợ hãi đảo quanh như thể những kẻ săn mồi vẫn còn ẩn nấp đâu đó trong bóng tối. Tiếng lá cây xào xạc trong gió chiều, tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, và cả tiếng suối chảy róc rách, tất cả những âm thanh vốn dĩ là bản giao hưởng êm đềm của rừng sâu, giờ đây lại mang theo một nỗi ám ảnh thầm lặng, một sự cảnh giác không ngừng nghỉ.
Tần Mặc đứng giữa khu rừng, nơi ánh sáng yếu ớt của mặt trời cuối ngày đang xuyên qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng mờ ảo trên nền đất ẩm ướt. Hắn cảm nhận được rất rõ ràng những "ý chí tồn tại" đang run rẩy xung quanh mình, những khát khao được an toàn, được thoát khỏi nanh vuốt của lòng tham vô độ, nhưng cũng chất chứa một nỗi sợ hãi sâu thẳm, một sự bất lực khi đối diện với sức mạnh tàn bạo của tu sĩ. Mỗi rung động từ tim của một con linh thú, mỗi nhịp thở gấp gáp của một con chim non, tất cả đều vọng về trong tâm trí Tần Mặc, tạo thành một bản giao hưởng đau thương của sự sợ hãi. Hắn không thể để chúng tiếp tục như vậy, không thể để nỗi sợ hãi chiếm lấy bản năng nguyên thủy của chúng, biến chúng thành những sinh linh chỉ biết trốn chạy.
Mộc Lâm Chủ tiến lại gần Tần Mặc, dáng người gầy guộc của nàng hiện rõ trong ánh chiều tà. Đôi mắt xanh biếc tinh anh, giờ đây đã không còn chút nghi ngờ nào, chỉ còn lại sự lo lắng chân thành cho những sinh linh của rừng. "Chúng vẫn còn quá sợ hãi, Tần Mặc," nàng khẽ nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy ai oán. "Nỗi sợ của loài người đã ăn sâu vào chúng, như một loại độc dược, làm tê liệt bản năng tự vệ."
Tô Lam đứng bên cạnh, thanh kiếm cổ vẫn nằm yên trong vỏ, nhưng ánh mắt nàng thì không thể yên. Nàng nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn những linh thú đang co rúm, trong lòng dấy lên một sự giằng xé. "Anh có chắc là có thể trấn an chúng không, Tần Mặc? Chúng ta nên nhanh chóng rời đi trước khi những tu sĩ kia quay lại. Họ sẽ không bỏ cuộc dễ dàng đâu." Nàng biết Tần Mặc sở hữu năng lực đặc biệt, nhưng nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tâm trí một quần thể sinh vật không phải là thứ dễ dàng xua tan. Hơn nữa, sự an nguy của họ vẫn đang bị đe dọa.
Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, đôi mắt đỏ rực đảo quanh, cảnh giác với mọi động tĩnh dù là nhỏ nhất. Nó cảm nhận được mùi máu tươi còn vương vất trong không khí, và hơn hết, nó cảm nhận được sự bất an của chủ nhân mình, dù Tần Mặc có cố gắng che giấu đến đâu. Nó trung thành và sẵn sàng chiến đấu, nhưng nó cũng hiểu rằng, đôi khi, sức mạnh không phải là câu trả lời duy nhất.
Tần Mặc không trả lời ngay. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm, mùi rêu phong và nhựa cây tươi trong không khí. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, như đang lắng nghe một điều gì đó vô hình, rồi từ từ mở ra. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây ánh lên một vẻ kiên định, một sự thấu cảm vô bờ. Hắn bước chậm rãi về phía nhóm linh thú đang co rúm. Mỗi bước chân của hắn đều nhẹ nhàng, như hòa vào nhịp thở của rừng, không gây ra dù chỉ một tiếng động thừa thãi. Hắn đưa tay ra, không phải để chạm vào, mà để gửi đi những rung động trấn an, những lời nói không thành tiếng từ "ý chí tồn tại" của chính hắn.
Trong tâm trí Tần Mặc, những lời nói không ngừng vang vọng: *“Đừng sợ hãi. Hãy tin vào bản năng của các ngươi. Các ngươi là một phần của rừng này, và rừng sẽ bảo vệ các ngươi. Các ngươi không đơn độc. Nỗi sợ hãi là một xiềng xích, hãy vứt bỏ nó. Hãy nhớ lại tiếng gió gọi tên các ngươi, tiếng suối hát ru các ngươi. Các ngươi là sức sống của rừng, là linh hồn của tự nhiên. Không gì có thể tước đoạt đi bản chất đó của các ngươi.”*
Những lời thầm thì không dùng âm thanh, mà dùng ý niệm, như những làn sóng ấm áp và bình yên, lan tỏa từ Tần Mặc, chạm đến từng linh thú đang ẩn nấp. Ban đầu, chúng vẫn còn run rẩy, đôi mắt vẫn đong đầy sợ hãi. Nhưng rồi, một sự thay đổi tinh tế bắt đầu diễn ra. Một con nai nhỏ, chính là Linh Thú Trẻ đã được Tần Mặc chữa trị vết thương, từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt to tròn, ướt át của nó nhìn thẳng vào Tần Mặc, sự sợ hãi trong đó dần được thay thế bằng một chút tò mò, một chút tin tưởng non nớt. Nó khẽ cất tiếng kêu non nớt, như một lời hỏi thăm, một lời chấp nhận yếu ớt.
Tần Mặc mỉm cười nhẹ. Nụ cười đó không chỉ dành cho con nai nhỏ, mà còn cho tất cả những linh thú khác đang dần bị lay động. Những con hươu, con lợn rừng, thậm chí cả những con chim đang đậu trên cành cây cao, từ từ ngóc đầu dậy, hướng ánh mắt về phía Tần Mặc. Sự hoảng loạn trong đôi mắt chúng dần dịu đi, thay vào đó là một sự bình tĩnh chậm rãi, như mặt nước hồ sau cơn bão. Chúng cảm nhận được nguồn năng lượng ấm áp, chân thành từ Tần Mặc, nguồn năng lượng không đòi hỏi, không phán xét, mà chỉ muốn trấn an và bảo vệ.
Mộc Lâm Chủ chứng kiến toàn bộ quá trình, nàng không khỏi kinh ngạc. Nàng đã sống hàng trăm năm trong rừng, đã chứng kiến bao nhiêu sinh linh bị nỗi sợ hãi loài người làm cho tê liệt, nhưng chưa bao giờ thấy ai có thể dùng ý chí để xoa dịu chúng một cách thần kỳ như vậy. Nàng hiểu rằng, Tần Mặc không chỉ nói về "vật tính" mà hắn còn thực sự sống với nó, hòa mình vào nó, trở thành một phần của vạn vật.
Tô Lam, với ánh mắt phức tạp, cũng không thể rời mắt khỏi Tần Mặc. Nàng đã từng nghĩ rằng để kiểm soát vạn vật cần sức mạnh tuyệt đối, cần pháp thuật cường đại. Nhưng Tần Mặc lại dùng một con đường khác, một con đường của sự đồng cảm, của sự thấu hiểu sâu sắc. Đó là một con đường mà nàng, một tu sĩ từng được dạy dỗ về sự thống trị, chưa từng dám nghĩ tới. Mỗi giây phút chứng kiến Tần Mặc hành động, những giáo điều cũ kỹ trong tâm trí nàng lại lung lay, tan vỡ, nhường chỗ cho một chân lý mới, một sự thật về "cân bằng bản chất" mà nàng đang dần chấp nhận.
Khi các linh thú đã dần ổn định, Tần Mặc quay lại nhìn Mộc Lâm Chủ và Tô Lam. Gương mặt hắn vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng có một sự mệt mỏi ẩn hiện trong đôi mắt. Sử dụng "ý chí tồn tại" để trấn an cả một quần thể sinh linh không phải là điều dễ dàng. "Chúng ta cần một nơi an toàn cho chúng," Tần Mặc nói, giọng nói trầm ấm. "Và một cách để chúng tự bảo vệ mình, không phải dựa vào ai khác. Nỗi sợ hãi đã gặm nhấm bản năng của chúng, cần phải khôi phục lại."
Mộc Lâm Chủ gật đầu, sự lo lắng đã được thay thế bằng một niềm tin mãnh liệt. "Ta biết một nơi. Một thôn làng nhỏ ẩn sâu trong rừng, nơi những người dân sống hòa mình với tự nhiên, giữ gìn những giá trị cổ xưa. Họ sẽ hiểu."
Hắc Phong khẽ hích mũi vào tay Tần Mặc, như một lời động viên. Nó cảm nhận được sự bình yên trở lại trong tâm trí chủ nhân, và điều đó khiến nó hài lòng. Đoàn người bắt đầu tiếp tục hành trình, không phải để trốn chạy, mà để tìm kiếm một con đường, một giải pháp bền vững cho những sinh linh yếu ớt này. Ánh chiều tà dần tắt, màn đêm buông xuống, nuốt chửng khu rừng vào bóng tối, nhưng trong lòng Tần Mặc và những người đồng hành, một tia hy vọng đã được thắp lên, sáng hơn bao giờ hết.
***
Hoàng hôn buông xuống, mang theo hơi ẩm mát lạnh đặc trưng của rừng sâu. Mộc Lâm Chủ dẫn Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong đi theo một con đường mòn nhỏ, khuất nẻo, xuyên qua những thân cây cổ thụ cao vút, rễ cây chằng chịt như những con rắn khổng lồ vươn mình trên mặt đất. Tiếng suối chảy róc rách đâu đó gần đó, tiếng chim đêm bắt đầu cất lên những bản nhạc lạ tai, và mùi đất ẩm, mùi rêu phong, mùi lá cây mục cùng hương hoa dại hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi hương nguyên thủy, hoang dã mà bình yên.
Sau khoảng thời gian hành trình, họ cuối cùng cũng đến được Thôn Làng Sơn Cước. Đó là một khung cảnh hoàn toàn khác biệt so với những gì Tô Lam từng thấy trong thế giới tu sĩ. Những ngôi nhà gỗ nhỏ nhắn, mái tranh đơn sơ, nép mình dưới tán cây cổ thụ, như thể chúng được sinh ra từ chính khu rừng này vậy. Không có những tòa tháp nguy nga, không có những trận pháp rực rỡ, chỉ có sự giản dị, mộc mạc và một sự hòa hợp tuyệt đối với thiên nhiên. Khói bếp vấn vít bay lên từ những mái nhà, mang theo mùi hương của món ăn đơn giản, ấm cúng. Bầu không khí nơi đây thanh bình đến lạ, như một ốc đảo tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào, tranh đoạt của thế giới bên ngoài.
Người dân trong thôn làng, những nam thanh nữ tú với làn da ngăm đen, ánh mắt trong trẻo, nhìn những vị khách lạ với sự tò mò nhưng không hề có chút sợ hãi. Họ sống bằng nghề săn bắn, hái lượm, và dường như đã quen với sự hiện diện của linh thú trong rừng, coi chúng như một phần của cuộc sống. Mộc Lâm Chủ, với uy tín và sự gắn bó sâu sắc với rừng, nhanh chóng được mọi người chào đón.
Nàng dẫn đoàn người đến một ngôi nhà lớn hơn một chút, nằm ở trung tâm thôn làng. Bên trong, một bà lão phúc hậu đang ngồi bên bếp lửa, ánh lửa bập bùng chiếu lên khuôn mặt nhăn nheo nhưng đầy hiền từ của bà. Mái tóc bạc trắng được búi cao gọn gàng, vài sợi tóc mai lòa xòa trước trán. Bà mặc một chiếc áo vải thô giản dị, đôi bàn tay gân guốc đang khéo léo đan lát một chiếc giỏ mây. Đó chính là Thôn Nữ Trưởng Lão, người đã chứng kiến bao thăng trầm của khu rừng, của thôn làng này.
Bà ngẩng đầu lên khi Mộc Lâm Chủ bước vào, đôi mắt đen láy tinh anh nhìn thẳng vào Tần Mặc. Không có sự dò xét, không có sự ngờ vực, chỉ có một sự tò mò và thấu hiểu sâu sắc, như thể bà đã chờ đợi hắn từ rất lâu rồi.
"Chàng trai trẻ," Thôn Nữ Trưởng Lão cất tiếng, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng suối chảy, nhưng lại chứa đựng một sự uy quyền thầm lặng. "Ta đã nghe tiếng rừng thì thầm về hành động của ngươi. Ngươi có trái tim của rừng."
Tần Mặc hơi khom người cúi chào, thể hiện sự tôn kính. "Kính chào Trưởng Lão. Chúng con đến đây để tìm kiếm sự giúp đỡ. Các linh thú trong rừng đang bị săn đuổi, và chúng cần một nơi an toàn, cần học cách tự bảo vệ mình, không phải dựa vào ai khác."
Thôn Nữ Trưởng Lão khẽ gật đầu, đôi mắt bà nheo lại khi nhìn vào ngọn lửa. "Ý chí của loài người đã làm mất đi sự cân bằng đó. Tựa như những con suối bị chặn dòng, những cây cổ thụ bị đốn hạ. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Bà lặp lại câu nói quen thuộc, nhưng qua lời bà, nó lại mang một ý nghĩa sâu sắc hơn, một sự trải nghiệm của hàng trăm năm chứng kiến sự tàn phá. "Cứ thuận theo tự nhiên mà sống. Rừng có cách của nó để tự bảo vệ. Nhưng ý chí của loài người đã làm mất đi sự cân bằng đó."
Mộc Lâm Chủ tiếp lời, ánh mắt đầy kiên định. "Bà ấy nói đúng. Chúng ta cần một hàng rào, không chỉ bằng cây cối, mà bằng niềm tin, bằng ý chí của chính chúng."
Thôn Nữ Trưởng Lão mời Tần Mặc và đồng đội vào ngồi bên bếp lửa. Ngọn lửa bập bùng nhảy múa, xua đi cái lạnh của đêm rừng, mang lại sự ấm áp cho cả thể xác lẫn tâm hồn. Bà bắt đầu kể những câu chuyện cổ xưa, những truyền thuyết về sự gắn kết giữa con người và linh thú trong thời kỳ Huyền Vực còn sơ khai. Bà nói về cách rừng tự chữa lành những vết thương, cách cây cối, đá, và cả những sinh vật nhỏ bé nhất cũng có "ý chí tồn tại", có thể cùng nhau tạo nên một sức mạnh không thể lay chuyển khi chúng đoàn kết. Bà cũng kể về những lần thôn làng này phải đối mặt với nguy hiểm, và cách họ đã nương tựa vào rừng, vào bản năng nguyên thủy của chính mình để vượt qua.
Tần Mặc lắng nghe, mỗi lời nói của Thôn Nữ Trưởng Lão như một dòng suối mát lành tưới tắm tâm hồn hắn. Hắn cảm nhận được sự thông thái sâu sắc trong từng câu chữ, một sự thông thái không đến từ sách vở hay pháp thuật, mà đến từ hàng trăm năm sống hòa mình với tự nhiên, từ việc thấu hiểu bản chất cốt lõi của vạn vật. Hắn biết rằng, Thôn Nữ Trưởng Lão không chỉ là một người già cả, mà còn là một kho tàng tri thức sống, một biểu tượng của sự cân bằng đã bị lãng quên. Tô Lam ngồi im lặng, ánh mắt nàng cũng đầy suy tư. Những câu chuyện của bà lão đã phá vỡ thêm những bức tường giáo điều trong tâm trí nàng, mở ra một thế giới quan mới mẻ, nơi sức mạnh không chỉ nằm ở linh lực, mà còn ở sự gắn kết, ở ý chí và niềm tin. Hắc Phong nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, đôi mắt vẫn cảnh giác, nhưng dường như nó cũng bị cuốn hút bởi những lời kể của bà lão, bởi sự bình yên và triết lý sâu sắc toát ra từ Thôn Nữ Trưởng Lão.
Đêm dần khuya, nhưng ngọn lửa vẫn bập bùng, và những câu chuyện vẫn tiếp diễn, như những sợi chỉ vô hình, kết nối Tần Mặc và những người đồng hành với linh hồn của rừng già, với những bí mật cổ xưa đang chờ được đánh thức.
***
Đêm khuya buông xuống Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, mang theo một màn sương mờ ảo và cái lạnh ẩm đặc trưng. Ánh trăng xuyên qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng mờ ảo và những bóng hình kỳ quái trên nền đất ẩm ướt. Tiếng côn trùng đêm rỉ rả không ngừng, tiếng gió nhẹ xào xạc qua tán lá, và đôi khi là tiếng cú kêu từ xa, tất cả tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng nhưng đầy huyền bí của rừng sâu.
Tần Mặc, cùng với Mộc Lâm Chủ và Thôn Nữ Trưởng Lão, dẫn các linh thú đến một khu vực ngoại vi của thôn làng, nơi những cây cổ thụ vươn mình sừng sững, rễ cây đan xen chằng chịt, và những tảng đá lớn nằm rải rác như những vệ thần canh gác. Tô Lam và Hắc Phong đứng phía sau, quan sát. Ánh mắt Tô Lam đầy mong đợi, nàng muốn xem Tần Mặc sẽ làm gì, sẽ dùng phương pháp nào để biến những sinh linh hoảng sợ này thành một lực lượng tự vệ. Hắc Phong thì vẫn cảnh giác, đôi mắt đỏ rực đảo quanh, nhưng nó tin tưởng tuyệt đối vào chủ nhân của mình.
Tần Mặc không dùng bất kỳ pháp thuật mạnh mẽ nào, không triệu hồi linh lực rực rỡ. Thay vào đó, hắn điềm tĩnh bước đến một cây cổ thụ có thân cây to lớn, vỏ cây xù xì, đầy rêu phong. Hắn nhẹ nhàng đặt bàn tay lên thân cây, nhắm mắt lại, và hít một hơi thật sâu. Năng lực "vật tính" của hắn bắt đầu lan tỏa, không phải để cưỡng ép, mà để kết nối, để lắng nghe "ý chí tồn tại" của cây cối, của đất đá, và của chính những linh thú đang tập trung xung quanh.
Trong tâm trí Tần Mặc, một làn sóng ý niệm được gửi đi, bao trùm lấy tất cả: *“Đừng biến mình thành thứ khác. Hãy là chính mình. Hãy để cây cối là cây cối, đá là đá, và các ngươi là linh thú. Đừng cố gắng trở thành con người, đừng cố gắng trở thành thứ mà các ngươi không phải. Sức mạnh không nằm ở việc thay đổi bản chất, mà nằm ở việc thấu hiểu và phát huy bản chất nguyên thủy của mình. Cùng nhau, các ngươi là rừng. Và rừng sẽ không dễ bị phá hủy.”*
Các linh thú, vẫn còn chút e dè, nhưng đã không còn hoảng loạn, bắt đầu tập trung vào Tần Mặc. Chúng cảm nhận được nguồn năng lượng ấm áp, chân thành từ hắn, nguồn năng lượng đang đánh thức một điều gì đó sâu thẳm bên trong chúng, một bản năng đã bị lãng quên bởi nỗi sợ hãi. Linh Thú Trẻ, con nai nhỏ, khẽ cọ đầu vào chân Tần Mặc, như một lời đáp lại, một lời hứa tin tưởng.
Mộc Lâm Chủ bước tới, giọng nói nàng nhẹ nhàng nhưng đầy sức thuyết phục. "Các ngươi nghe Tần Mặc công tử nói không? Sức mạnh không chỉ nằm ở linh lực, mà còn ở sự gắn kết và ý chí. Rừng này, từng cây, từng hòn đá, từng cành cây, đều có linh hồn, đều có ý chí. Hãy kết nối với chúng, hãy để chúng trở thành một phần của các ngươi, và các ngươi là một phần của chúng." Nàng cũng đặt tay lên một thân cây, khép mắt lại, kết nối với linh hồn của rừng.
Thôn Nữ Trưởng Lão, với ánh mắt đầy trí tuệ, khẽ gật đầu. "Đó là bản chất thật sự của vạn vật. Sự cân bằng, sự hòa hợp. Mỗi sinh linh đều có một vị trí, một vai trò. Đừng phủ nhận nó."
Theo sự hướng dẫn của Tần Mặc, các linh thú bắt đầu hành động. Ban đầu là những chuyển động nhỏ, e dè. Nhưng rồi, khi "ý chí tồn tại" của chúng được khơi gợi, khi chúng cảm nhận được sự kết nối mạnh mẽ với rừng, sự tự tin dần trở lại. Những con hươu, nai dùng sừng và móng, không phải để tấn công, mà để cọ xát vào thân cây, như một hành động giao tiếp, một lời kêu gọi. Những con lợn rừng dùng mũi húc vào đất, không phải để đào bới thức ăn, mà để cảm nhận mạch đất, để liên kết với rễ cây sâu thẳm.
Tần Mặc cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong "ý chí tồn tại" của rừng. Những rễ cây dưới lòng đất, vốn đã chằng chịt, giờ đây bắt đầu đan xen chặt chẽ hơn nữa, tạo thành một mạng lưới vững chắc, như một bức tường thành sống động. Những thân cây cổ thụ, vốn đã kiên cố, giờ đây dường như trở nên cứng cáp hơn, vỏ cây dày hơn, như thể chúng đang tự bảo vệ mình. Những tảng đá lớn, nằm yên bất động hàng trăm năm, giờ đây dường như cũng được khơi gợi "ý chí tồn tại", chúng khẽ rung chuyển, dịch chuyển vào những vị trí phòng thủ chiến lược hơn, không phải do sức mạnh vật lý, mà do một ý chí chung được Tần Mặc và linh thú khơi gợi.
Không khí trong khu rừng trở nên căng thẳng nhưng tràn đầy sự tập trung. Những tiếng rì rầm của cây cối, những tiếng động nhẹ nhàng của đất đá dịch chuyển, tất cả đều hòa quyện vào nhau, tạo nên một âm thanh kỳ diệu của sự sống đang tự bảo vệ. Một hàng rào phòng thủ tự nhiên, sống động và đầy ý chí dần hình thành. Đó không chỉ là một vật cản vật lý, mà còn là một pháo đài tinh thần, một biểu tượng của sự đoàn kết giữa vạn vật.
Tô Lam, chứng kiến cảnh tượng này, không khỏi kinh ngạc. Nàng thấy những cây cổ thụ vươn cành lá mạnh mẽ hơn, những bụi gai trở nên dày đặc hơn, và những tảng đá khổng lồ như những người lính im lặng, sẵn sàng bảo vệ. Nàng hiểu rằng, đây không phải là pháp thuật, mà là sự thức tỉnh của "vật tính", là sự khôi phục "cân bằng bản chất" mà Tần Mặc luôn nói đến. Nàng cảm nhận được một nguồn sức mạnh mới mẻ, không phải từ linh lực cuồng bạo, mà từ sự hòa hợp, từ niềm tin và ý chí của vạn vật.
Thôn Nữ Trưởng Lão mỉm cười mãn nguyện. "Đó chính là sức mạnh thật sự của rừng. Sức mạnh của sự sống, của sự cân bằng. Nó không tấn công, nhưng nó bảo vệ một cách kiên cố nhất."
Tần Mặc nhìn thành quả của mình, một hàng rào phòng thủ không hoàn hảo, nhưng tràn đầy ý chí. Hắn biết rằng, hàng rào này không thể chống đỡ mãi mãi trước lòng tham vô độ của những tu sĩ săn bắt, những kẻ sẽ không từ bỏ dễ dàng. Hắn cũng biết rằng, những tu sĩ đó chỉ là một phần nhỏ của một mối đe dọa lớn hơn, một mối đe dọa đến từ sự mất cân bằng lan rộng trong Huyền Vực, có thể liên quan đến các dự án khai thác linh khí tự nhiên của Thiên Diệu Tôn Giả.
Tuy nhiên, đây là một khởi đầu. Một khởi đầu của niềm tin, của sự đoàn kết, của việc khôi phục lại bản năng tự vệ đã mất. Hắn đã gieo những hạt giống, và giờ đây, chúng đang bắt đầu nảy mầm. Sự trấn an và phương pháp của Tần Mặc sẽ lan truyền trong thế giới linh thú, không chỉ những con vật nhỏ bé này, mà có thể đến tai Bạch Hổ Lão Tổ, khiến nó phải suy nghĩ lại về con đường "nhân hóa" mà nó đang theo đuổi. Thôn Nữ Trưởng Lão cũng đã trở thành một đồng minh quý giá, một nguồn tri thức về lịch sử và những bí mật của Linh Thú Sơn Mạch.
Đêm dần trôi, sương đêm càng lúc càng dày đặc. Tần Mặc biết rằng, con đường phía trước vẫn còn dài, đầy gian nan và hiểm nguy. Nhưng khi nhìn những linh thú đã tìm lại được sự bình tĩnh, nhìn những cây cối và đá tảng đang cùng nhau tạo nên một pháo đài sống, hắn cảm thấy một niềm hy vọng mãnh liệt. Hắn không hề đơn độc. Hắn đang tạo ra một liên minh, một liên minh của những ý chí muốn giữ gìn bản chất, muốn duy trì sự cân bằng của vạn vật, để thế giới này không biến mất. Hàng rào của niềm tin đã được dựng lên, một lời tuyên ngôn không lời trước sự tàn phá, một lời hứa bảo vệ bản nguyên của vạn vật.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.