Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 441: Bản Năng Trỗi Dậy: Vũ Điệu Lẩn Tránh Giữa Rừng Sâu

Sương đêm vẫn còn vương vấn trên những tán lá cổ thụ, giăng mắc từng sợi mỏng manh trong không khí ẩm ướt của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Một màn bạc mờ ảo bao phủ khắp nơi, khiến vạn vật như chìm trong giấc ngủ say, nhưng dưới màn sương ấy, một sự căng thẳng vô hình đang dần dâng cao. Sau khi Tần Mặc cùng các linh thú và Mộc Lâm Chủ dốc sức dựng nên "hàng rào của niềm tin" – một pháo đài tự nhiên được dệt từ ý chí và bản năng của vạn vật – không khí trong rừng đã chuyển mình, từ sự hoảng loạn ban đầu sang một sự tập trung tĩnh lặng, chờ đợi. Từng thân cây, ngọn cỏ, hòn đá đều như nín thở, lắng nghe nhịp đập của khu rừng, chờ đợi một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi.

Tiếng bước chân nặng nề, cùng với những tiếng xào xạc thô bạo khi lá cây bị giẫm nát, dần phá vỡ sự tĩnh mịch của buổi sớm. Nhóm tu sĩ săn bắt, với vẻ mặt đầy vẻ tham lam và kiêu ngạo, đã trở lại. Ánh mắt của chúng quét qua màn sương mờ, chứa đựng sự bực bội khi không thể tìm thấy dấu vết của con mồi. Pháp khí dò tìm trên tay chúng phát ra những luồng linh quang yếu ớt, cố gắng xuyên thủng bức màn sương mù và ý chí của khu rừng. Tần Mặc cảm nhận được sự xâm nhập đó qua từng thớ đất, từng mạch nước. Những "ý chí tồn tại" của rễ cây, của phiến đá, của từng giọt sương đang phản kháng, tạo nên một sự hỗn loạn vi tế khiến pháp khí của tu sĩ trở nên vô dụng.

Hàng rào phòng thủ tự nhiên, tuy không phải là một bức tường vững chắc, nhưng sự hỗn loạn của cây cối đan xen, những dòng suối chảy róc rách không ngừng, và màn sương mù dày đặc đã tạo thành một mê cung tự nhiên, làm chậm bước tiến của những kẻ săn mồi. Tần Mặc đứng giữa những gốc cây cổ thụ, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn giữ vẻ bình tĩnh, đôi mắt đen láy sâu thẳm khẽ nhắm lại, tập trung lắng nghe. Hắn cảm nhận được sự hoảng loạn của những linh thú nhỏ bé, đặc biệt là Linh Thú Trẻ, một con thỏ rừng với đôi mắt to tròn, đang nép mình sau một gốc cây mục, toàn thân run rẩy. 'Ý chí tồn tại' của nó là một sự hỗn loạn của sợ hãi, một tiếng kêu thét câm lặng về cái chết đang rình rập.

"Đám súc sinh này chạy đâu rồi? Trận pháp dò tìm của ta không thể bị chặn đứng bởi những thứ cỏ cây này!" Một tu sĩ, với vẻ mặt hung tợn, gầm gừ. Y vung pháp khí trong tay, một luồng linh lực cuồng bạo bắn ra, xé toạc màn sương mù và đánh gãy một cành cây lớn. Cành cây đổ rạp xuống, tạo ra một khoảng trống nhỏ trong hàng rào tự nhiên, nhưng cũng chỉ là một vết xước trên một bức tranh hùng vĩ.

Tần Mặc mở mắt. Hắn không nói thành lời, nhưng ý niệm của hắn như một làn gió nhẹ, xuyên qua màn sương, chạm đến từng linh hồn hoảng sợ: *'Đừng sợ hãi. Lắng nghe. Cảm nhận. Rừng là nhà của các ngươi.'* Lời trấn an của hắn không phải là mệnh lệnh, mà là một lời nhắc nhở, một sự khơi gợi. Hắn muốn chúng nhớ lại bản năng sâu thẳm nhất của mình, bản năng đã bị lãng quên dưới áp lực của sự sợ hãi và truy đuổi.

Tô Lam đứng cạnh Tần Mặc, thân hình mảnh mai nhưng ẩn chứa sức mạnh của kiếm khách, đôi mắt phượng sáng ngời quét qua khu rừng. Nàng thấy những tu sĩ đang ngày càng tiến gần, sự giận dữ của chúng bốc lên như khói đen. Nàng siết chặt thanh kiếm cổ bên hông, chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo lạnh buốt trong tay. Nàng chưa bao giờ chứng kiến một cuộc săn đuổi nào lạ lùng đến vậy. Những con mồi không chạy trốn một cách vô vọng, mà chúng đang nín thở, chờ đợi. Nàng cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong không khí, không còn là sự hỗn loạn vô định, mà là một sự tập trung kỳ lạ, một sự liên kết giữa Tần Mặc và vạn vật xung quanh.

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, gầm gừ khe khẽ. Âm thanh ấy bị màn sương và tiếng ồn của khu rừng nuốt chửng, nhưng nó chứa đựng sự cảnh giác và sẵn sàng chiến đấu. Nó luôn đặt Tần Mặc ở vị trí trung tâm, đôi mắt sắc bén liên tục quét nhìn xung quanh, bảo vệ chủ nhân.

Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé, gầy guộc nhưng ánh mắt xanh biếc tinh anh, khẽ thở dài. Bà đã chứng kiến không biết bao nhiêu cuộc săn đuổi tàn khốc. Lòng tham của con người, của tu sĩ, chưa bao giờ có điểm dừng. Nhưng lần này, có điều gì đó khác biệt. Bà nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự suy tư. Hắn không dùng linh lực, không dùng pháp thuật. Hắn chỉ dùng "ý chí tồn tại", dùng sự thấu hiểu. Bà cảm nhận được sự giao tiếp không lời giữa Tần Mặc và khu rừng, một bản giao hưởng thầm lặng của sự sống.

Một tu sĩ khác, vẻ mặt cáu kỉnh, đạp đổ một bụi cây rậm rạp. "Mẹ kiếp! Một lũ chuột nhắt mà cũng làm khó chúng ta ư? Chắc chắn có kẻ đã nhúng tay vào!" Y phẫn nộ quát, pháp khí trong tay phát ra một luồng hỏa diễm, đốt cháy một mảng rêu phong trên thân cây cổ thụ. Ngọn lửa bùng lên, phá vỡ sự cân bằng mong manh, khiến một vài linh thú nhỏ kêu lên một tiếng thất thanh rồi vội vã lẩn trốn.

Tần Mặc nhíu mày. Hắn cảm nhận được sự đau đớn của thân cây, của lớp rêu cháy xém. 'Ý chí tồn tại' của chúng là một tiếng rên rỉ yếu ớt. Hắn biết, hàng rào này không thể chống đỡ mãi mãi. Sức mạnh của sự đoàn kết tự nhiên có thể làm chậm bước tiến của kẻ thù, nhưng không thể ngăn cản hoàn toàn lòng tham và sự tàn bạo. Đã đến lúc phải hành động, không phải bằng đối đầu trực diện, mà bằng sự khéo léo, bằng việc khơi dậy bản năng sinh tồn sâu thẳm nhất của vạn vật. Hắn nhắm mắt lại lần nữa, lắng nghe 'ý chí tồn tại' của rừng, của từng linh thú, và của chính những tu sĩ đang truy lùng. Một kế hoạch tinh vi dần hình thành trong tâm trí hắn, một vũ điệu lẩn tránh dựa trên sự thấu hiểu tuyệt đối về bản chất của vạn vật. Không khí trong rừng trở nên căng thẳng đến tột độ, nhưng Tần Mặc vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Hắn biết, một cuộc chiến thực sự không chỉ diễn ra bằng sức mạnh, mà còn bằng trí tuệ, bằng sự thấu hiểu.

***

Khi những tia nắng đầu tiên của buổi sáng cố gắng xuyên qua tán lá rậm rạp, tạo nên những vệt sáng lờ mờ trên nền sương mù, Tần Mặc bắt đầu chỉ dẫn. Hắn không nói thành lời, mà dùng ý niệm, dùng năng lực thấu hiểu 'ý chí tồn tại' của vạn vật, để giao tiếp với từng linh thú. Đó là một bản năng nguyên thủy, một sự kết nối sâu sắc mà các tu sĩ, với những pháp khí và linh lực cường đại, không bao giờ có thể cảm nhận được.

Hắn nhìn thấy một con sóc, bộ lông màu nâu xám ẩn mình trên cành cây. Con sóc này sở hữu một "ý chí tồn tại" nhanh nhẹn, linh hoạt, nhưng đang bị đóng băng bởi sự sợ hãi. *'Tốc độ của ngươi không phải để chạy thoát, mà là để che giấu. Đừng phí hoài năng lượng. Hòa mình vào cây,'* Tần Mặc truyền ý niệm. Hắn không bảo nó chạy, mà là hướng dẫn nó sử dụng bản năng vốn có. Con sóc ban đầu hơi do dự, nhưng rồi, như thể một ký ức cổ xưa được đánh thức, nó bắt đầu di chuyển. Nó không vội vã, mà men theo thân cây cổ thụ, bộ lông hòa vào màu vỏ cây. Từng chuyển động của nó trở nên mượt mà, gần như không tạo ra âm thanh. Nó lẩn vào các hốc cây rỗng ruột, những vết nứt trên thân cây, biến mất hoàn toàn khỏi tầm mắt. Tần Mặc cảm nhận được 'ý chí tồn tại' của nó, từ sự hoảng loạn ban đầu đã chuyển sang một sự tập trung cao độ, một sự hòa mình hoàn hảo với môi trường xung quanh.

Kế đến là một con rắn, thân hình vảy xanh biếc, đang cuộn tròn bên bờ suối. 'Ý chí tồn tại' của nó là sự lạnh lẽo, im lìm, nhưng cũng đầy cảnh giác. *'Hơi thở của nước sẽ che giấu hơi thở của ngươi. Cảm nhận dòng chảy,'* Tần Mặc gửi gắm. Hắn gợi lên trong nó ký ức về cách ẩn mình trong nước, cách sử dụng dòng chảy để xóa tan mọi dấu vết. Con rắn từ từ trườn xuống lớp rêu dày bên bờ suối, thân hình thon dài uốn lượn theo dòng nước. Nó chui sâu vào giữa những viên đá cuội và rong rêu, chỉ còn đôi mắt ánh lên vẻ tinh ranh. Dòng nước chảy xiết không chỉ che giấu hơi thở của nó, mà còn cuốn trôi đi mọi dấu vết hương vị mà tu sĩ có thể dò tìm. Tần Mặc cảm nhận được sự thanh thản từ 'ý chí tồn tại' của con rắn, một sự trở về với bản nguyên của nó.

Và rồi, Linh Thú Trẻ, con thỏ rừng nhỏ bé, với đôi tai dài và đôi mắt to tròn, vẫn còn run rẩy. 'Ý chí tồn tại' của nó là sự yếu ớt, dễ bị tổn thương, nhưng cũng tràn đầy khao khát sống. *'Mặt đất là đồng minh của ngươi. Tin tưởng vào bản năng đào bới,'* Tần Mặc nhẹ nhàng truyền ý niệm. Hắn không yêu cầu nó phải nhanh nhẹn như sóc, hay ẩn mình khéo léo như rắn. Hắn chỉ muốn nó tin vào bản năng vốn có của loài thỏ: đào hang. Linh Thú Trẻ ngơ ngác nhìn Tần Mặc một lúc, rồi như bừng tỉnh. Đôi chân trước của nó bắt đầu cào nhẹ xuống đất, ban đầu còn e dè, nhưng sau đó mạnh mẽ hơn. Từng nhúm đất nhỏ bị hất ra, một cái hang tạm bợ dần hình thành dưới gốc cây cổ thụ. Khi đã đủ sâu để che giấu thân mình, nó dùng móng vuốt kéo những chiếc lá khô và cành cây mục phủ lên trên, tạo thành một lớp ngụy trang hoàn hảo. 'Ý chí tồn tại' của Linh Thú Trẻ không còn là sự hoảng sợ, mà là một niềm tự hào nho nhỏ, một sự chiến thắng của bản năng.

Mộc Lâm Chủ, với ánh mắt xanh biếc tinh anh, dõi theo từng động tác của Tần Mặc và linh thú. Bà thì thầm với Tô Lam, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sự ngạc nhiên: "Hắn không dùng sức mạnh... hắn dùng sự thấu hiểu." Bà đã chứng kiến nhiều phép thuật hùng mạnh, nhiều trận pháp tinh xảo, nhưng chưa bao giờ thấy một phương pháp nào kỳ diệu đến vậy. Tần Mặc không biến linh thú thành những chiến binh, mà hắn giúp chúng trở thành chính mình, trở nên hoàn hảo hơn trong vai trò của chúng trong khu rừng. Sự thấu hiểu của hắn không chỉ dừng lại ở việc nghe, mà còn là việc khơi gợi, là việc dẫn lối.

Tô Lam, nàng kiếm khách thanh tú, cũng không khỏi kinh ngạc. Nàng từng nghĩ sức mạnh là linh lực, là kiếm khí, là những phép thuật hủy diệt. Nhưng những gì nàng chứng kiến từ Tần Mặc lại hoàn toàn khác. Hắn không tạo ra sức mạnh mới, mà hắn khai thác sức mạnh tiềm ẩn, sức mạnh của bản năng, của sự hòa hợp. Nàng cảm nhận được một luồng không khí thanh bình lan tỏa từ Tần Mặc, một sự trấn an không chỉ dành cho linh thú, mà còn cho chính bản thân nàng. Từ trong sâu thẳm tâm hồn, những giáo điều cứng nhắc về tu luyện của tông môn nàng bắt đầu lay động. Nàng vẫn đứng đó, thanh kiếm trong tay, nhưng tâm trí nàng lại đang mở ra một cánh cửa mới, một suy nghĩ mới về ý nghĩa thực sự của việc "tu hành". Hắc Phong, con sói đen tuyền, vẫn trung thành đứng cạnh Tần Mặc. Nó không nói, nhưng đôi mắt đỏ rực của nó dõi theo mọi thứ, như một minh chứng sống động cho sự đúng đắn trong phương pháp của chủ nhân.

Tần Mặc, sau khi chỉ dẫn thành công vài linh thú nhỏ, quay sang Mộc Lâm Chủ và Tô Lam, một cái gật đầu nhẹ. Hắn không cần nói, chỉ cần ánh mắt, và cả hai người đều hiểu. Đó là một lời khẳng định, rằng con đường của hắn, con đường của "cân bằng bản chất", đang dần được chứng minh. Hắn nhìn lại khu rừng, cảm nhận 'ý chí tồn tại' của hàng trăm linh thú khác, chúng đã bớt hoảng loạn hơn, và một vài con đã bắt đầu tự mình học theo những gì chúng vừa chứng kiến, tự tìm cách ẩn mình, hòa mình vào thiên nhiên. Không khí trong rừng vẫn còn căng thẳng, nhưng không còn là sự hỗn loạn của sợ hãi, mà là sự tĩnh lặng của những kẻ đang ẩn nấp, chờ đợi. Tần Mặc biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Cuộc chơi giữa kẻ săn và người bị săn đã thay đổi, không còn là một cuộc tàn sát đơn phương, mà là một vũ điệu sinh tồn tinh vi, nơi bản năng và sự thấu hiểu đang đối đầu với lòng tham và bạo lực.

***

Buổi trưa, nắng gắt bắt đầu xuyên qua tán lá rừng, nhưng dưới những tầng cây cổ thụ rậm rạp, không khí vẫn oi bức và ngột ngạt. Nhóm tu sĩ săn bắt, sau nhiều giờ truy lùng trong vô vọng, ngày càng trở nên hoang mang và tức giận. Pháp khí dò tìm của họ, vốn dĩ nhạy bén, giờ đây liên tục mất tín hiệu, báo động sai hoặc hoàn toàn im lặng. Chúng đã bị lạc lối trong chính khu rừng mà chúng nghĩ rằng mình có thể dễ dàng chinh phục.

"Quái lạ! Chúng biến đi đâu hết được? Rõ ràng vừa ở đây!" Tu sĩ A, một gã đàn ông với bộ râu quai nón lởm chởm và ánh mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ, bực bội gầm gừ. Y vung tay, pháp khí hình lưỡi hái trong tay vù vù xé gió, chém phăng một bụi cây rậm rạp. Nhưng đằng sau bụi cây, chỉ có một cái hang trống rỗng, những chiếc lá khô vẫn còn nguyên vẹn, không một dấu vết của sự xáo trộn.

"Có vẻ như có kẻ đã can thiệp. Không thể nào đám súc sinh này tự nhiên thông minh đến vậy!" Tu sĩ B, một người phụ nữ với gương mặt sắc sảo và đôi mắt lạnh lùng, cau có nói. Nàng giậm chân mạnh xuống đất, một luồng linh lực chấn động lan tỏa, làm rung chuyển những thân cây xung quanh. Nhưng ngoài việc khiến vài con chim nhỏ hoảng sợ bay đi, không có dấu hiệu nào của linh thú bị ép lộ diện. Ánh mắt của nàng quét qua khu rừng, tràn đầy sự nghi ngờ và tức giận. Nàng cảm thấy như đang bị trêu đùa bởi một thứ sức mạnh vô hình, một thứ mà linh lực của nàng không thể nắm bắt.

Nhóm tu sĩ đã quét qua một dòng suối, nơi Tần Mặc đã chỉ dẫn con rắn ẩn mình. Chúng cẩn thận dò xét từng viên đá, từng bụi rong rêu, nhưng không tài nào phát hiện ra hơi thở của bất kỳ sinh vật nào. Dòng nước chảy róc rách, trong trẻo, như đang cười nhạo sự vô vọng của chúng. Một tên tu sĩ khác, vì quá cáu kỉnh, đã ném pháp khí lung tung vào mặt nước, khiến mặt nước vỡ tan, nhưng vẫn không có gì xuất hiện. Cảm giác bị lừa dối, bị coi thường bởi những con vật mà chúng vốn coi là hạ đẳng, càng làm tăng thêm sự phẫn nộ trong lòng chúng.

Hắc Phong, ẩn mình giữa những tán cây cách đó không xa, gầm gừ nhẹ. Tiếng gầm của nó như một làn sóng âm thanh trầm thấp, cảnh báo Tần Mặc về sự tức giận đang lên tới đỉnh điểm của tu sĩ. Đôi mắt đỏ rực của nó vẫn tập trung vào những kẻ săn mồi, sẵn sàng cho bất kỳ động thái liều lĩnh nào. Hắc Phong biết rằng lòng tham và sự kiêu ngạo thường dẫn đến sự mù quáng và hành động thiếu suy nghĩ.

Tô Lam siết chặt thanh kiếm trong tay. Nàng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, sự nóng bỏng của lòng tham và sự bực bội từ phía tu sĩ. Nàng đã sẵn sàng để đối mặt với chúng nếu cần. Nhưng nàng cũng nhìn Tần Mặc, người vẫn giữ vẻ bình tĩnh đáng kinh ngạc, như thể hắn là một phần của khu rừng, không hề bị ảnh hưởng bởi sự hỗn loạn xung quanh. Nàng hiểu rằng, đây không phải là lúc để ra tay, mà là lúc để chờ đợi, để quan sát.

"Tìm! Tiếp tục tìm! Không thể nào chúng lại thoát được! Có thể là một con linh thú cao cấp nào đó đang che giấu bọn chúng!" Tu sĩ đứng đầu, với vẻ mặt nhăn nhó, ra lệnh. Y không tin rằng những linh thú yếu ớt lại có thể qua mặt được chúng. Trong suy nghĩ của y, chỉ có một linh thú cường đại mới có thể tạo ra sự che giấu tinh vi đến vậy. Đây là một dấu hiệu của sự kiêu ngạo, khi không thể chấp nhận rằng chính bản năng và sự hòa hợp với tự nhiên của vạn vật lại có thể đánh bại sức mạnh của pháp khí và linh lực.

Tần Mặc, vẫn im lặng, cảm nhận 'ý chí tồn tại' của những tu sĩ. Đó là một sự hỗn loạn của tham vọng, sự thất vọng và một chút sợ hãi vô thức khi đối mặt với những điều chúng không thể hiểu. Hắn biết rằng sự thất bại và tức giận này không chỉ dừng lại ở đây. Những kẻ này, khi trở về, chắc chắn sẽ báo cáo lên cấp trên, và điều đó có thể dẫn đến sự can thiệp của các thế lực tu sĩ mạnh hơn. Hắn nhớ lại những lời Thôn Nữ Trưởng Lão đã nói, và những thông tin về Thiên Diệu Tôn Giả, người đang đẩy mạnh các dự án khai thác linh khí tự nhiên. Sự mất cân bằng của Huyền Vực biểu hiện qua các hiện tượng thiên nhiên bất thường, và những cuộc săn bắt tàn bạo này chỉ là một phần nhỏ của bức tranh lớn hơn.

Nhóm tu sĩ tiếp tục đạp đổ cây cối, ném pháp khí lung tung trong vô vọng. Chúng như những đứa trẻ giận dỗi không tìm thấy món đồ chơi yêu thích của mình, nhưng sự giận dữ của chúng lại mang tính hủy diệt. Hắc Phong gầm gừ một tiếng trầm đục hơn, đôi mắt lóe lên vẻ hung dữ. Tô Lam siết chặt chuôi kiếm, sẵn sàng đối mặt. Nhưng Tần Mặc vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Hắn biết rằng, cuộc đối đầu trực diện không phải là mục đích cuối cùng của hắn. Mục đích của hắn là chứng minh rằng, có một con đường khác, một con đường không cần đến bạo lực, một con đường mà vạn vật có thể tự bảo vệ mình bằng chính bản chất của chúng. Sự tức giận của tu sĩ, sự hoang mang của chúng, chỉ càng làm nổi bật sự thật đó.

***

Khi chiều tà buông xuống, mang theo làn gió mát lành và xua tan đi sự oi bức của buổi trưa, một không khí bình yên lạ thường bao trùm một thung lũng nhỏ ẩn sâu trong Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Ánh nắng cuối ngày xuyên qua những kẽ lá, tạo nên những dải sáng vàng cam huyền ảo trên thảm thực vật xanh tươi. Các linh thú đã thoát hiểm, từng con một, dần dần tập trung lại dưới sự hướng dẫn vô hình của Tần Mặc.

Không còn sự hoảng sợ hay co rúm như buổi sáng. Ánh mắt của chúng, từ những con sóc tinh ranh đến những con rắn im lìm, từ những con thỏ nhỏ bé đến những con hươu nai cảnh giác, giờ đây đều ánh lên vẻ tin tưởng tuyệt đối và một chút tự hào khó tả. Chúng đã tự mình vượt qua hiểm nguy, không phải bằng sức mạnh mới, mà bằng cách tin tưởng vào bản năng, vào sự hòa hợp với khu rừng. 'Ý chí tồn tại' của chúng không còn là một bản giao hưởng hỗn loạn của nỗi sợ hãi, mà là một nhịp điệu bình yên, đều đặn, tràn đầy sức sống.

Tần Mặc không nói lời nào. Hắn chỉ nhẹ nhàng đi giữa chúng, đôi mắt đen láy sâu thẳm lướt qua từng sinh linh. Hắn dùng ý niệm, dùng năng lực thấu cảm của mình, để trấn an chúng một lần nữa, để củng cố niềm tin mà chúng vừa tìm thấy. *'Các ngươi đã làm rất tốt. Sức mạnh của các ngươi không nằm ở việc thay đổi, mà ở việc thấu hiểu và tin tưởng vào chính mình. Rừng là nhà của các ngươi, và các ngươi là một phần của rừng. Hãy nhớ điều đó.'* Lời nói không thành tiếng ấy như một dòng suối mát lành, thấm sâu vào tâm hồn của mỗi linh thú, gột rửa đi những tàn dư của nỗi sợ hãi và sự hoảng loạn.

Linh Thú Trẻ, con thỏ rừng nhỏ bé, với đôi mắt to tròn, khẽ dụi đầu vào chân Tần Mặc. Nó không còn run rẩy, mà thay vào đó là một sự bình yên lạ kỳ. Tần Mặc cúi xuống, nhẹ nhàng xoa đầu nó, truyền vào nó một luồng ý chí kiên định. Hắn muốn nó biết rằng, dù yếu ớt, dù nhỏ bé, nhưng chỉ cần tin vào bản năng, tin vào sự liên kết với vạn vật, nó vẫn có thể sống sót và phát triển. Các linh thú khác quây quần xung quanh, cảm nhận sự bình yên và sức mạnh từ hắn, một sức mạnh không đến từ sự cưỡng ép, mà đến từ sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn.

Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé và mái tóc bạc trắng như rễ cây cổ thụ, bước đến gần Tần Mặc. Gương mặt nhăn nheo của bà giờ đây không còn vẻ lo lắng hay suy tư, mà thay vào đó là một nụ cười nhẹ, ấm áp, tràn đầy vẻ thán phục và một niềm hy vọng mới. Ánh mắt xanh biếc của bà nhìn Tần Mặc như nhìn thấy một vị cứu tinh, một người dẫn đường thực sự.

"Một bài học mà cả ta cũng cần học lại... Cảm ơn ngươi, Tần Mặc," bà nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự tin tưởng sâu sắc. "Bao đời nay, chúng ta chỉ nghĩ đến việc chống lại, việc đối đầu. Nhưng ngươi đã cho ta thấy một con đường khác, một con đường của sự hòa hợp, của bản năng." Bà đã từng tin rằng sức mạnh là điều duy nhất có thể bảo vệ khu rừng, nhưng Tần Mặc đã chứng minh rằng sự thấu hiểu và sự gắn kết với bản chất của vạn vật còn mạnh mẽ hơn bất kỳ linh lực nào. Bà gật đầu với Tần Mặc, biểu hiện sự tin tưởng tuyệt đối, không chỉ vào năng lực của hắn, mà còn vào triết lý mà hắn đang theo đuổi.

Tô Lam đứng phía sau, nàng không nói gì, nhưng đôi mắt phượng của nàng dõi theo từng cử chỉ của Tần Mặc. Trong lòng nàng, những suy nghĩ sâu sắc đang dần định hình. Nàng đã từng tự hào về linh lực của mình, về thanh kiếm sắc bén có thể chém đứt mọi thứ. Nhưng giờ đây, nàng nhận ra rằng có một loại sức mạnh khác, một loại sức mạnh không cần đến sự hủy diệt, mà đến từ sự bảo vệ, từ sự cân bằng. Triết lý của Tần Mặc, cái cách hắn khiến vạn vật từ chối tu luyện theo lối cực đoan, hoặc dẫn dắt chúng tu mà vẫn giữ được bản chất, không cần phải "lên tiên", đang dần ăn sâu vào tâm trí nàng. Nàng bắt đầu nghi ngờ con đường mà tông môn nàng và cả Huyền Vực đang theo đuổi – con đường thăng tiên vô độ, con đường khai thác và biến đổi bản chất của vạn vật.

Hắc Phong, con sói đen tuyền, nằm xuống cạnh Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực khẽ nheo lại, thể hiện sự hài lòng. Nó là một chiến binh, nhưng cũng là một linh thú, và nó hiểu được giá trị của sự bình yên và sự cân bằng mà Tần Mặc mang lại.

Tần Mặc nhìn những linh thú đang dần chìm vào giấc ngủ yên bình, nhìn Mộc Lâm Chủ với ánh mắt tràn đầy hy vọng, và nhìn Tô Lam với sự thấu hiểu. Hắn biết rằng, thành công nhỏ bé này sẽ không chỉ dừng lại ở đây. Sự thành công của hắn trong việc chỉ dẫn linh thú sẽ lan truyền khắp Linh Thú Sơn Mạch, củng cố vị thế của hắn và thu hút thêm các linh thú khác, bao gồm cả những linh thú mạnh mẽ hơn. Mộc Lâm Chủ đã trở thành một đồng minh vững chắc, một tiếng nói quan trọng trong cộng đồng linh thú, có thể đóng vai trò quan trọng trong việc bảo vệ khu rừng khỏi các mối đe dọa lớn hơn. Còn Tô Lam, nàng đang dần bị thuyết phục bởi triết lý của hắn, đặt nền móng cho sự thay đổi trong quan điểm của nàng về con đường tu luyện.

Đêm đã về khuya, không khí trong rừng trở nên mát mẻ và tĩnh lặng. Tần Mặc biết rằng, cuộc chiến còn dài. Sự thất bại và tức giận của nhóm tu sĩ săn bắt sẽ khiến chúng báo cáo lên cấp trên, có thể dẫn đến sự can thiệp của các thế lực tu sĩ mạnh hơn hoặc liên quan đến Thiên Diệu Tôn Giả. Nhưng giờ đây, hắn không còn cảm thấy đơn độc. Hắn đã gieo những hạt giống của niềm tin, của sự thấu hiểu, và chúng đang bắt đầu đâm chồi nảy lộc. Một liên minh của bản năng và ý chí, của sự cân bằng và hòa hợp, đang dần được hình thành, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ tai ương nào mà Huyền Vực có thể mang lại.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free