Vạn vật không lên tiên - Chương 443: Bản Thể Thống Khổ: Lời Thú Tội Từ Linh Hồn Nhân Hóa
Rừng Nguyên Sinh Bất Tận chìm trong một màn sương mỏng, như tấm voan lụa trắng giăng mắc giữa những thân cây cổ thụ. Ánh bình minh cố gắng xuyên qua tán lá dày đặc, chỉ tạo nên những vệt sáng lờ mờ, yếu ớt, khiến không gian vốn đã huyền ảo nay càng thêm phần u tịch. Mùi đất ẩm, rêu phong, gỗ mục và hương hoa dại hòa quyện, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác nguyên thủy, nhắc nhở về sự sống bất diệt nhưng cũng đầy khắc nghiệt nơi đây. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng chim lạ lùng từ sâu thẳm rừng xanh vọng lại, cùng tiếng lá cây xào xạc trong gió và tiếng suối chảy róc rách, tất cả dệt nên một bức tranh âm thanh sống động, nhưng ẩn chứa sự cảnh giác, sự đề phòng.
Tần Mặc dẫn lối, bước chân hắn nhẹ nhàng lướt qua lớp thảm lá khô mục, không gây ra dù chỉ một tiếng động thừa thãi. Đôi mắt đen láy của hắn, sâu thẳm như vực thẳm, không ngừng quan sát từng ngọn cỏ, từng phiến đá, từng luồng gió thoảng qua. Hắn có thể cảm nhận được từng rung động nhỏ nhất của khu rừng, từng ý chí tồn tại đang ẩn mình hay vận động. Sau lưng hắn, Tô Lam bước đi với vẻ thận trọng rõ rệt. Nàng không ngừng đảo mắt nhìn quanh, đôi mắt phượng đẹp đẽ ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc. Bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt của nàng, vốn tinh xảo và thuần khiết, giờ đây dường như bị nuốt chửng bởi sự hoang dã, dữ dội của khu rừng.
“Chúng ta nên cẩn thận, bọn tu sĩ đó sẽ không bỏ qua đâu.” Tô Lam khẽ nói, giọng nàng hòa lẫn vào tiếng rì rào của lá cây, “Chúng ta đang đi đâu vậy, Tần Mặc? Dù cho chúng có thay đổi chiến thuật, việc chúng ta tiếp tục ẩn mình trong rừng sâu có thực sự an toàn không?”
Tần Mặc không quay đầu lại, hắn vẫn giữ ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, bước chân không hề chậm lại. “An toàn chỉ là một khái niệm tương đối, Tô Lam.” Giọng hắn trầm tĩnh, mang theo chút suy tư, “Dù trốn ở đâu, nếu ý chí tồn tại không được củng cố, thì vẫn là không an toàn. Ta cảm nhận được một vài ý chí... không giống với những linh thú hoang dã khác. Có điều gì đó không ổn.”
Lời của Tần Mặc khiến Tô Lam rùng mình. “Ý chí không ổn?” Nàng lặp lại, lòng nàng chợt dấy lên một dự cảm chẳng lành. Kể từ khi theo Tần Mặc, nàng đã chứng kiến quá nhiều điều vượt ngoài tầm hiểu biết của một tu sĩ. Hắn không chỉ nghe được tiếng lòng của vạn vật, mà còn cảm nhận được cả sự biến đổi, sự méo mó trong ý chí của chúng. Điều đó đôi khi còn đáng sợ hơn cả việc đối mặt trực diện với kẻ địch. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, trung thành bước đi ngay sau Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực của nó cảnh giác quét ngang dọc, thi thoảng lại khịt mũi, đánh hơi không khí ẩm ướt. Nó có vẻ như cũng cảm nhận được điều Tần Mặc đang nói, một sự bất thường len lỏi trong từng ngọn gió, từng hơi thở của khu rừng.
Họ tiếp tục tiến sâu hơn vào vùng lõi của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Càng đi, những cây cổ thụ càng trở nên vĩ đại, thân cây to lớn như những tòa thành tự nhiên, rễ cây đan xen chằng chịt tạo thành những lối đi ngầm, những hang hốc bí ẩn. Những tia nắng cuối cùng đã bị nuốt chửng hoàn toàn, thay vào đó là một ánh sáng yếu ớt, ma mị phát ra từ những loài thực vật phát quang dưới tán cây. Không khí trở nên nặng nề hơn, không chỉ bởi độ ẩm tăng cao, mà còn bởi một thứ cảm giác ngột ngạt khó tả, một sự trầm uất len lỏi vào từng hơi thở. Tần Mặc biết, đó là sự thống khổ của những ý chí tồn tại đang bị giằng xé.
Hắn khẽ nâng tay, ra hiệu cho Tô Lam và Hắc Phong dừng lại. Trước mắt họ là một dải dây leo rậm rạp, phủ kín một vách đá cheo leo. Bên dưới lớp dây leo, một dòng nước nhỏ chảy róc rách, tạo nên một âm thanh đều đều, như tiếng khóc thầm của khu rừng. Tần Mặc không nói gì, chỉ dùng ánh mắt ra hiệu. Hắc Phong khẽ rúc đầu vào lớp dây leo, dùng mũi đánh hơi một lúc, rồi khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, như xác nhận điều gì đó. Tần Mặc gạt lớp dây leo sang một bên, để lộ ra một khe hẹp dẫn vào bên trong vách đá.
“Theo ta.” Hắn nói, giọng nói vẫn trầm tĩnh, nhưng ánh mắt đã ánh lên một vẻ phức tạp.
Tô Lam hít sâu một hơi, nàng cảm nhận được một luồng khí lạnh phả ra từ bên trong hang động, mang theo mùi đất ẩm, rêu phong và một chút hương lạ mà nàng không thể gọi tên. Đó là mùi của sự tồn tại đã bị biến đổi, một mùi hương mà nàng chưa từng ngửi thấy trong bất kỳ thư tịch cổ nào. Nàng và Hắc Phong thận trọng bước vào theo Tần Mặc.
Bên trong hang động, không gian khá nhỏ hẹp, nhưng đủ để họ đứng thẳng người. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ trần hang vang vọng, tạo nên một nhịp điệu buồn bã. Ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài cố gắng len lỏi vào, chỉ đủ để chiếu rọi một cách mờ ảo khung cảnh bên trong. Và rồi, Tô Lam nhìn thấy.
Ngồi co ro trong bóng tối, không phải là những linh thú hoang dã mà nàng vẫn thường thấy, cũng không phải là những tu sĩ với vẻ mặt lạnh lùng. Đó là những hình hài kỳ lạ, nửa người nửa thú. Một con hồ ly xinh đẹp với bộ lông trắng muốt, nhưng đôi tai và chiếc đuôi vẫn còn đó, đôi mắt tinh quái giờ đây lại ngấn lệ, bờ môi run rẩy. Bên cạnh nàng là một người đàn ông vạm vỡ, nhưng mái tóc dài của y lốm đốm những vệt lông xám bạc, và đôi khi y lại không tự chủ được mà phát ra một tiếng hú dài, u uất, như tiếng sói gọi bầy. Và vài linh thú khác, cũng mang hình dạng tương tự, nằm rải rác trong hang, đôi mắt chúng chứa đầy sự tuyệt vọng, sự lạc lõng và một nỗi thống khổ không thể gọi tên.
“Ngươi... ngươi có thể nghe thấy ta?” Hồ Ly Tinh, Tiểu Cửu, cất tiếng, giọng nàng yếu ớt, khản đặc, như thể đã lâu lắm rồi nàng không được cất lời. Nàng ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, đôi mắt long lanh như chứa đựng cả một bầu trời sao vỡ vụn.
Tần Mặc không đáp lời ngay, hắn nhẹ nhàng ngồi xuống nền đất ẩm ướt, ánh mắt đầy sự đồng cảm. Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, như một lời chào hỏi, một sự chia sẻ bản năng với những sinh linh đồng loại đang chịu đựng.
“Ta không còn cảm nhận được mùi của cơn mưa sắp đến. Bản năng của ta... đã mất đi rồi.” Phong Lang, Sói Gió, thì thầm, giọng y đầy sự mệt mỏi và hoang mang. Y đưa tay lên ngực, như muốn tìm kiếm một thứ gì đó đã biến mất vĩnh viễn. “Ta không còn biết làm sao để hòa mình vào bầy đàn, không còn biết làm sao để săn mồi mà không cần suy nghĩ. Mọi thứ... mọi thứ giờ đây đều phải qua suy tính, qua lý trí của con người. Nhưng ta... ta đâu phải con người đích thực.”
Tô Lam đứng lặng như tượng. Nàng từng nghe về những linh thú được 'nhân hóa', nhưng chưa bao giờ nàng tận mắt chứng kiến nỗi đau của chúng. Các tông môn luôn ca ngợi việc 'nhân hóa' là một bước tiến hóa vĩ đại, là cách để linh thú thoát khỏi sự tầm thường, đạt đến cảnh giới cao hơn. Nhưng những gì nàng đang thấy lại là một bi kịch.
Tần Mặc nhìn từng linh thú một, đôi mắt hắn sâu thẳm, như muốn xuyên thấu vào tận cùng nỗi lòng của chúng. “Các ngươi đã bị 'nhân hóa' phải không? Các ngươi cảm thấy thế nào?” Giọng hắn nhẹ nhàng, ân cần, không một chút phán xét hay nghi ngờ.
Tiểu Cửu bật khóc nức nở, những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt xinh đẹp, làm ướt đẫm bộ lông trắng muốt ở má. “Ta không thuộc về loài người, cũng không còn là một hồ ly đích thực, Tần Mặc. Ta lạc lõng. Ta nhớ cảm giác được tự do săn mồi, nhớ tiếng hú gọi bầy của ta trong những đêm trăng rằm. Ta nhớ sự tinh quái, sự nhanh nhẹn của một hồ ly, nhớ cách ta hòa mình vào khu rừng mà không cần phải cố gắng. Nhưng giờ đây, ta... ta chỉ cảm thấy mình là một bản sao lỗi thời, một hình hài méo mó.” Nàng nắm chặt vạt áo, từng lời nói như xé lòng. “Ta cố gắng học cách nói tiếng người, học cách ăn mặc, học cách suy nghĩ như con người. Nhưng khi ta trở về với bầy đàn, chúng lại xa lánh ta, sợ hãi ta. Khi ta hòa nhập vào thế giới loài người, ta lại bị coi là dị loại, bị săn đuổi. Ta... ta biết mình phải làm gì đây?”
Lời thú tội của Tiểu Cửu, tiếng hú u uất của Phong Lang, và ánh mắt tuyệt vọng của những linh thú khác như những nhát dao cứa vào lòng Tô Lam. Nàng chợt nhớ lại những bài giảng về "thăng tiên", về "khai linh" và "nhân hóa" mà nàng đã được học từ nhỏ. Chúng luôn được trình bày như một con đường vinh quang, một sự cứu rỗi cho vạn vật. Nhưng có vẻ như, cái giá của sự cứu rỗi đó lại quá đắt, đến mức đánh mất cả bản chất, cả linh hồn. Nàng quay sang nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự băn khoăn và đau lòng. Hắn, kẻ luôn nói về việc giữ gìn bản chất, về việc để vạn vật được là chính nó, có lẽ đã đúng ngay từ đầu.
Đêm dần buông xuống hoàn toàn, màn đêm đen đặc nuốt chửng mọi ánh sáng cuối cùng, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt từ những loài thực vật phát quang và ánh lửa lập lòe từ một đống củi nhỏ mà Tần Mặc vừa nhóm lên. Trong hang ẩn cư, bầu không khí trở nên nặng nề hơn, đầy sự trầm tư và bi thương. Sau khi nghe những câu chuyện thống khổ của các linh thú, đặc biệt là Hồ Ly Tinh Tiểu Cửu và Phong Lang Sói Gió, Tần Mặc và Tô Lam chìm vào suy tư sâu sắc.
Tần Mặc ngồi lặng lẽ, ánh mắt hắn dõi vào ngọn lửa bập bùng, nhưng tâm trí hắn lại lang thang trong những dòng ý chí hỗn loạn mà hắn vừa tiếp nhận. Những linh thú này, chúng không chỉ mất đi bản năng, mà còn mất đi cả phương hướng, mất đi cả ý nghĩa tồn tại. Khát khao được 'tiến hóa' như Bạch Hổ Lão Tổ đã hứa, như những lời dụ dỗ ngọt ngào của tu sĩ, đã biến chúng thành những linh hồn lạc lõng, mắc kẹt giữa hai thế giới.
"Đây chính là cái giá của sự 'tiến hóa' mù quáng." Tần Mặc khẽ thì thầm trong nội tâm, giọng hắn vang vọng như tiếng chuông cảnh tỉnh. "Bạch Hổ Lão Tổ muốn nhân hóa, muốn nâng cao, nhưng lại vô tình tạo ra những linh hồn thống khổ. Cái gọi là 'thăng tiên', 'khai linh', suy cho cùng, cũng chỉ là một sự ép buộc, một sự đồng hóa tàn nhẫn." Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của Tiểu Cửu, sự hoang mang của Phong Lang, và nỗi đau âm ỉ của những linh thú khác đang co ro trong góc hang. Chúng không còn tiếng hú gọi bầy, không còn mùi hương quen thuộc của đất rừng, không còn sự tự do của bản năng. Chúng chỉ còn lại một hình hài nửa vời và một tâm hồn trống rỗng.
Tô Lam thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu chất chứa bao nhiêu băn khoăn và thất vọng. Nàng chưa bao giờ cảm thấy thế giới quan của mình lại bị lung lay mạnh mẽ đến vậy. Từ nhỏ, nàng đã được dạy rằng tu luyện là con đường duy nhất để vươn tới sự vĩ đại, để đạt được sự trường sinh, để trở thành tiên nhân. Và việc 'khai linh', 'nhân hóa' linh thú cũng là một phần của con đường đó, một sự ban ơn, một sự cứu rỗi. Nhưng giờ đây, những gì nàng chứng kiến lại hoàn toàn trái ngược. Nước mắt nàng khẽ lăn dài trên gò má, phản chiếu ánh lửa lập lòe.
"Ta... ta chưa từng nghĩ mọi chuyện lại đau đớn đến vậy." Nàng khẽ nói, giọng nàng run rẩy, "Chúng ta... tu sĩ, có thực sự hiểu được cái mà chúng ta đang theo đuổi không? Chúng ta có quyền gì mà ép buộc vạn vật phải thay đổi bản chất của chúng, chỉ vì khát vọng của riêng mình? Liệu con đường thăng tiên mà chúng ta đang đi, có thực sự là con đường chính đạo?" Nàng quay sang nhìn Tần Mặc, đôi mắt phượng đẹp đẽ giờ đây ngập tràn sự hoài nghi và hối lỗi. "Những giáo điều mà ta tin tưởng bấy lâu nay... có phải đều là sai lầm?"
Phong Lang, nãy giờ vẫn im lặng, bỗng ngẩng đầu lên, đôi mắt y vẫn còn vương vấn sự hoang mang, nhưng giờ đây lại ánh lên một tia cảnh giác. "Bọn tu sĩ săn bắt đang dùng một loại pháp trận mới... chúng ta đã nghe trộm được. Nó có thể giam cầm cả một khu rừng." Giọng y thì thầm, nhưng lại mang một sức nặng đáng sợ. "Chúng nói rằng không thể để những 'dị loại' như chúng ta tồn tại, và cũng không thể để 'kẻ đứng sau' chúng ta tiếp tục phá hoại trật tự. Chúng đang tập hợp pháp trận quy mô lớn, và còn gọi cả viện binh từ tông môn. Chúng sẽ không chỉ săn bắt, mà còn muốn hủy diệt."
Lời cảnh báo của Phong Lang như một gáo nước lạnh tạt vào sự trầm tư của Tần Mặc và Tô Lam, kéo họ trở về với thực tại nghiệt ngã. Nguy hiểm vẫn đang cận kề, thậm chí còn lớn hơn họ tưởng. Cái giá của việc Tần Mặc "khai sáng" cho các linh thú đang dần lộ rõ. Hắn đã trở thành mục tiêu, và những ai đi theo hắn cũng sẽ bị liên lụy.
Tần Mặc khẽ vươn tay, nhẹ nhàng đặt lên đầu Hắc Phong. Con sói khổng lồ rúc đầu vào tay hắn, như một sự an ủi thầm lặng, một lời cam kết trung thành. "Đừng lo lắng." Hắn nói, giọng hắn trầm ấm, đầy sự kiên định, "Các ngươi không phải là dị loại. Các ngươi chỉ là những sinh linh đang tìm kiếm con đường của riêng mình. Ta sẽ tìm cách giúp đỡ các ngươi, tìm lại bản chất của mình, hoặc ít nhất là tìm một con đường để các ngươi không còn phải lạc lõng." Hắn nhìn sang Tô Lam, ánh mắt hắn đầy hy vọng và quyết tâm. "Và chúng ta, chúng ta sẽ đối mặt với mọi thứ. Bởi vì, khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Và chúng ta, chúng ta sẽ là những người đứng ra bảo vệ thế giới này."
Lời nói của Tần Mặc không chỉ là lời hứa với những linh thú thống khổ, mà còn là một tuyên ngôn, một lời thề. Tô Lam nhìn hắn, trong lòng nàng trào dâng một cảm xúc phức tạp. Nàng có thể thấy rõ con đường phía trước đầy chông gai, đầy hiểm nguy. Nhưng nàng cũng nhìn thấy một ngọn lửa không bao giờ tắt trong đôi mắt hắn – ngọn lửa của sự đồng cảm, của niềm tin vào bản chất nguyên thủy của vạn vật. Nàng biết, từ giờ trở đi, nàng sẽ không còn đứng trên lập trường của tu sĩ nữa. Nàng sẽ đứng bên cạnh Tần Mặc, cùng hắn đi tìm một con đường cân bằng cho Huyền Vực, nơi mà sự thăng tiên không còn là mục tiêu duy nhất, và bản chất của vạn vật được tôn trọng.
Màn đêm càng lúc càng sâu, bao trùm lên khu rừng Nguyên Sinh Bất Tận một vẻ bí ẩn và uy nghiêm. Bên ngoài hang, tiếng gió rít qua kẽ lá, mang theo hơi lạnh của rừng sâu, như một lời thì thầm về những hiểm nguy đang đến gần. Những linh thú 'nhân hóa' vẫn ngồi co ro, nhưng ánh mắt chúng đã không còn hoàn toàn tuyệt vọng. Trong sâu thẳm, một tia hy vọng mong manh đã được thắp lên, như ánh lửa nhỏ nhoi giữa đêm tối, từ lời hứa của thiếu niên đến từ Vô Tính Thành. Tần Mặc biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Cuộc chiến không chỉ để bảo vệ bản thân, mà còn để bảo vệ ý chí tồn tại của vạn vật, bảo vệ sự cân bằng vốn có của thế giới này, khỏi tham vọng mù quáng của những kẻ muốn 'thăng tiên' bằng mọi giá.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.