Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 445: Bẫy Ngầm Thức Tỉnh: Âm Mưu Khai Thác Rừng Sâu

Sương đêm càng lúc càng dày đặc, bao phủ lấy Cây Thần Cổ Thụ, nhưng trong lòng Tần Mặc, Mộc Lâm Chủ và Tô Lam, một ngọn lửa của ý chí và quyết tâm đang bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cuộc đối đầu quy mô lớn sắp tới không chỉ là một trận chiến sinh tử, mà còn là một cuộc thử thách cho triết lý của Tần Mặc, một lời tuyên ngôn về quyền được là chính mình của vạn vật trong Huyền Vực.

***

Trong căn chòi gỗ đơn sơ tại Thôn Làng Sơn Cước, ánh lửa trại bập bùng nhảy múa, hắt những vệt sáng vàng cam lên vách gỗ và mái tranh. Không khí ẩm ướt của rừng đêm len lỏi qua khe cửa, mang theo mùi đất tươi, lá mục và một chút khói bếp còn vương vấn. Bên trong, Tần Mặc, Tô Lam, Mộc Lâm Chủ và Hồ Ly Tinh (Tiểu Cửu) quây quần quanh một tấm bản đồ thô sơ trải trên nền đất. Bản đồ được làm từ một tấm da thú đã cũ, với những đường nét nguệch ngoạc nhưng chính xác, được Mộc Lâm Chủ dùng một loại mực chiết xuất từ nhựa cây để vẽ, đánh dấu những con suối, ngọn đồi, và những khu vực linh thiêng mà chỉ có người con của rừng mới biết rõ.

Mộc Lâm Chủ, với mái tóc bạc trắng như rễ cây cổ thụ, đôi mắt xanh biếc tinh anh, cẩn trọng chỉ vào một điểm trên bản đồ bằng cây trượng của nàng. Giọng nàng nhẹ nhàng, trầm ấm, nhưng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. “Pháp trận giam cầm mà Tiểu Cửu nói đã được dựng lên ở rìa khu rừng phía Đông, gần dòng suối Thanh Bích. Đó là một khu vực mà tu sĩ thường dùng làm nơi tập kết ban đầu, dễ ẩn mình và có lối thoát nhanh.”

Hồ Ly Tinh (Tiểu Cửu) co rúm lại bên cạnh Tần Mặc, bộ lông trắng muốt của nó hơi xù lên. Đôi mắt tinh quái thường ngày giờ đây ánh lên vẻ sợ hãi và bàng hoàng. Nó khẽ rên rỉ, giọng nói non nớt run rẩy. “Nó… nó lớn hơn nhiều so với trước đây. Có nhiều kẻ lạ mặt lắm, chúng không chỉ đi săn… chúng mang theo rất nhiều thứ, những cái hộp lớn, những thanh sắt lạnh lẽo… và mùi của chúng… rất khó chịu, không phải mùi của linh khí tự nhiên.” Nó cúi gằm đầu, run rẩy toàn thân, dường như vẫn còn ám ảnh bởi những gì đã chứng kiến. Sự sợ hãi của Tiểu Cửu không chỉ đến từ bản năng sinh tồn, mà còn từ sự hỗn loạn trong 'ý chí tồn tại' của những thứ nhân tạo mà nó đã tiếp xúc – một sự hỗn tạp của tham vọng, sự lạnh lẽo và ý chí muốn thao túng.

Tần Mặc vuốt nhẹ lên bộ lông mềm mại của Tiểu Cửu, trấn an nó bằng một cái chạm nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt hắn vẫn trầm tư nhìn vào bản đồ. Hắn cảm nhận được 'ý chí tồn tại' của khu rừng, nó đang rên xiết thầm lặng. Những vết thương không chỉ là những thân cây bị đốn hạ, mà là nỗi đau của mạch đất, của dòng suối, của không khí bị vẩn đục bởi một thứ linh lực nhân tạo, thô bạo. Nó không phải là linh khí tự nhiên, mà là một sự cưỡng đoạt, một sự ép buộc. Hắn siết nhẹ tay, cảm nhận sự phẫn nộ âm ỉ trong lòng.

Tô Lam, với vẻ mặt kiên định và đôi mắt phượng sắc sảo, nghiêng mình nhìn kỹ bản đồ. Nàng đã từng là một tu sĩ tinh thông pháp trận, từng được dạy dỗ về những phương thức khai thác linh khí hiệu quả nhất. Giờ đây, những kiến thức ấy lại trở thành công cụ để nàng nhận diện sự tàn phá. "Nếu đúng như lời Tiểu Cửu, quy mô này không phải là của một nhóm tu sĩ nhỏ lẻ chuyên săn bắt nữa. Đây là một chiến dịch có tổ chức, có sự đầu tư lớn. Một pháp trận giam cầm thông thường sẽ chỉ bao trùm một phạm vi nhất định để bẫy linh thú. Nhưng việc Tiểu Cửu cảm nhận được 'rất nhiều kẻ lạ mặt' và 'những thứ lạnh lẽo' cho thấy chúng đang thiết lập một thứ gì đó phức tạp hơn nhiều. Chúng ta cần một kế hoạch thăm dò cẩn thận hơn, không chỉ để tránh mà còn để hiểu rõ mục đích thực sự của chúng." Nàng nói, giọng nàng rõ ràng, mạch lạc, không chút do dự, nhưng ẩn chứa sự băn khoăn về những gì đang diễn ra. Nàng nhớ lại những lời thầy mình đã dạy về việc khai thác tài nguyên, về việc 'tận dụng' linh khí tự nhiên để tăng cường tu vi, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng ra cảnh tượng tàn bạo như Tiểu Cửu miêu tả.

Tần Mặc gật đầu, đồng tình với phân tích của Tô Lam. Hắn đưa tay chỉ vào một khu vực sâu hơn trên bản đồ, nơi có biểu tượng của một ngọn núi cổ thụ và một hồ nước nhỏ. “Mộc Lâm Chủ, liệu có con đường nào ít bị chú ý dẫn vào sâu hơn không? Ta cần cảm nhận rõ ràng hơn ý chí của khu rừng bị tổn thương này. Những gì Tiểu Cửu nói, và cả những gì ta cảm nhận được từ ‘ý chí tồn tại’ của vùng rìa, cho thấy đây không chỉ là việc săn bắt. Có một âm mưu lớn hơn đang diễn ra.” Ánh mắt hắn nhìn sâu vào đôi mắt của Mộc Lâm Chủ, tìm kiếm sự thấu hiểu và tin tưởng.

Mộc Lâm Chủ thở dài, gật đầu. “Có. Những con đường mà chỉ những người con của rừng mới biết. Những con đường mòn che khuất dưới tán lá rậm rạp, xuyên qua những khe núi hẹp và những dòng suối ngầm. Tu sĩ bên ngoài khó lòng phát hiện được. Nhưng đi sâu hơn, nguy hiểm sẽ càng lớn. Khu vực mà ngươi chỉ vào… đó là Hồ Nguyệt Ảnh, một nơi linh thiêng, và xa hơn nữa là Cây Thần Cổ Thụ. Nếu chúng đã chạm đến đó… thì quả thật, tai họa đã đến.” Nàng quay sang Tiểu Cửu, trấn an nó bằng một cái chạm nhẹ. “Tiểu Cửu, ngươi có thể giúp Tần Mặc tìm những con đường ấy không? Ngươi nhanh nhẹn, nhỏ bé, dễ dàng ẩn mình hơn chúng ta.”

Tiểu Cửu ngẩng đầu lên, đôi mắt vẫn còn e dè nhưng đã có thêm một chút dũng khí khi nhìn thấy sự tin tưởng từ Mộc Lâm Chủ và Tần Mặc. Nó khẽ gật đầu, cụp tai. “Được. Ta… ta sẽ giúp Tần Mặc ca ca. Ta biết những con đường bí mật, nơi mà ngay cả cây cối cũng biết cách ẩn mình.”

Tần Mặc mỉm cười nhẹ, lòng hắn ấm áp trước sự dũng cảm của Tiểu Cửu. Hắn quay sang Tô Lam. “Tô Lam, nàng ở lại đây cùng Mộc Lâm Chủ, giúp sắp xếp các linh thú đã được xoa dịu, và chuẩn bị cho bất kỳ tình huống xấu nhất nào. Nàng có kiến thức về trận pháp, có thể tìm cách phân tích cấu trúc của pháp trận từ xa nếu có cơ hội.” Hắn biết nàng muốn đi cùng, nhưng sự an toàn và hiệu quả của kế hoạch là trên hết.

Tô Lam hiểu ý, dù trong lòng có chút không cam tâm vì không được trực tiếp tham gia tiền tuyến, nhưng nàng biết vai trò của mình lúc này cũng quan trọng không kém. "Ta hiểu. Ta sẽ cố gắng tìm hiểu sâu hơn về loại pháp trận này. Có thể những ghi chép cổ trong tông môn ta từng nhắc đến một loại trận pháp tương tự, thường được dùng để 'khai thác' chứ không đơn thuần là 'săn bắt'." Nàng đưa tay lên bản đồ, ánh mắt tập trung vào những đường nét. "Nhưng Tần Mặc, hãy cẩn trọng. Nếu đây là một chiến dịch quy mô lớn, kẻ chủ mưu hẳn phải là một cường giả, một trận pháp sư không tầm thường."

Hắc Phong, nằm cuộn tròn một góc, bỗng ngẩng đầu, đôi mắt đỏ rực nhìn Tần Mặc, rồi khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, như một lời khẳng định về sự trung thành và sẵn sàng chiến đấu. Tần Mặc vỗ nhẹ vào đầu Hắc Phong. “Ngươi sẽ đi cùng ta. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu sự thật.”

Dưới ánh lửa trại bập bùng, bốn con người và một linh thú, mỗi người một vai trò, một tâm trạng, nhưng cùng chung một mục đích. Sương đêm càng lúc càng dày đặc, bao phủ lấy căn chòi và cả khu Thôn Làng Sơn Cước, nhưng trong lòng họ, ngọn lửa quyết tâm đã được nhen nhóm, sẵn sàng đối mặt với một âm mưu lớn hơn nhiều so với những gì họ từng hình dung. Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của rừng, của đất, và cả mùi của sự lo lắng phảng phất trong không khí. Hắn biết, đêm nay sẽ dài, và ngày mai sẽ là một ngày đầy thử thách.

***

Bình minh hé rạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất ẩm ướt. Sương mù còn giăng mắc, tạo nên một bức tranh huyền ảo, nơi cây cối khổng lồ ẩn hiện như những bóng ma khổng lồ. Tần Mặc và Hắc Phong lặng lẽ di chuyển sâu vào Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, mỗi bước chân đều nhẹ như lông hồng, hòa vào nhịp thở của khu rừng. Hồ Ly Tinh (Tiểu Cửu) nhanh nhẹn dẫn đường, thoắt ẩn thoắt hiện qua những lối mòn uốn lượn, những bụi cây rậm rạp mà chỉ có linh thú mới có thể dễ dàng len lỏi.

Không khí trong rừng ẩm ướt và trong lành, mang theo mùi hương nồng nàn của gỗ mục, rêu phong và những loài hoa dại vừa nở. Tiếng chim hót líu lo chào đón ngày mới, tiếng côn trùng rả rích vẫn còn vương vấn từ đêm qua. Tuy nhiên, Tần Mặc cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế trong 'ý chí tồn tại' của cây cối xung quanh. Ban đầu chỉ là một sự rên xiết thầm lặng ở vùng rìa, giờ đây, khi tiến sâu hơn, nỗi sợ hãi ngày càng lớn dần, như một cơn thủy triều vô hình đang dâng lên, nhấn chìm từng thớ đất, từng ngọn cây. 'Ý chí' của những thân cây cổ thụ thường vững chãi, kiên cường, giờ đây lại mang theo sự băn khoăn, hoang mang, thậm chí là tuyệt vọng. Chúng không chỉ sợ hãi cái chết thông thường, mà là một sự biến chất, một sự cưỡng đoạt bản chất cốt lõi của chúng.

“Khu rừng này đang đau đớn,” Tần Mặc thì thầm với Hắc Phong, giọng hắn trầm khẽ, đủ để con sói khổng lồ nghe thấy. Hắn không nói ra thành lời, nhưng trong tâm trí hắn, hình ảnh của những mạch linh khí bị xé toạc, những rễ cây bị bẻ gãy, và những thân cây bị ép buộc phải trơ trụi hiện lên rõ ràng. “Không phải chỉ là những vết thương nhỏ lẻ nữa rồi.” Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn của 'ý chí' từ những vật thể vô tri, từ những viên đá, từ những dòng nước, tất cả đều đang chịu đựng một áp lực vô hình, một sự ép buộc phải thay đổi quỹ đạo tồn tại của chúng.

Hắc Phong khẽ gầm gừ đáp lại, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ cảnh giác. Nó cũng cảm nhận được sự bất thường, dù không sâu sắc như Tần Mặc. Bộ lông đen tuyền của nó khẽ dựng lên, sẵn sàng cho bất kỳ mối nguy hiểm nào.

Tiểu Cửu, đang dẫn trước, bỗng dừng lại đột ngột, tai nó vểnh lên, mũi nó khịt khịt trong không khí. Nó khẽ rên rỉ một tiếng, giọng đầy sợ hãi. “Mùi… mùi của chúng mạnh hơn. Chúng đang tiến sâu vào… mùi của kim loại lạnh, mùi của những phép thuật không thuộc về rừng… và mùi của sự chết chóc.” Hồ Ly Tinh vốn nhạy cảm với sự sống và cái chết, mùi hương mà nó cảm nhận được không chỉ là mùi vật chất, mà còn là mùi của ý chí, của tham vọng đang gặm nhấm sự sống.

Tần Mặc ra hiệu cho Hắc Phong và Tiểu Cửu dừng lại. Hắn nhắm mắt, tập trung năng lực 'ý chí tồn tại' của mình. Hắn không chỉ nghe bằng tai, mà bằng cả linh hồn, cảm nhận những dao động tinh vi trong lòng đất, trong mạch linh khí, trong từng thớ thịt của khu rừng. Từ những cây cỏ dại dưới chân đến những ngọn cây chọc trời, tất cả đều đang phát ra một tín hiệu cảnh báo khẩn cấp. Hắn cảm thấy như một mạng lưới vô hình đang dần bao phủ lấy khu rừng, không phải là một pháp trận cố định, mà là một thứ gì đó linh hoạt hơn, tàn độc hơn. Nó như những rễ cây ăn sâu vào lòng đất, nhưng không phải để nuôi dưỡng, mà là để hút cạn, để ép buộc.

Đột nhiên, Tần Mặc mở bừng mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên một vẻ kinh hoàng. Hắn đã nhận ra. Không phải chỉ là một pháp trận giam cầm như Mộc Lâm Chủ và Tô Lam đã dự đoán. Điều hắn cảm nhận được còn kinh khủng hơn nhiều: đó là một 'mạng lưới' khổng lồ, được thiết kế để không chỉ giam cầm mà còn để *khai thác* toàn bộ linh khí của khu rừng. Nó như một con nhện khổng lồ đang giăng tơ, từ từ siết chặt và hút cạn sinh lực của con mồi. Mỗi sợi tơ của mạng lưới này đều là một phù văn, một điểm trận, được kết nối với nhau bằng một ý chí duy nhất – ý chí muốn biến đổi, muốn thao túng, muốn cưỡng đoạt.

Hắn cảm nhận được sự tồn tại của những tu sĩ không phải là những kẻ săn bắt đơn thuần, mà là những kỹ sư của sự hủy diệt, những kẻ đang cố gắng viết lại 'ý chí tồn tại' của khu rừng, biến nó thành một công cụ phục vụ cho khát vọng thăng tiên mù quáng của chúng. Mạng lưới này không chỉ là một pháp trận vật lý, mà còn là một sự bóp méo 'vật tính' của chính khu rừng, ép buộc nó phải từ bỏ bản chất tự nhiên, phải phục tùng một quy luật nhân tạo. Một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng Tần Mặc: đây có thể là một phần trong "dự án khai thác linh khí tự nhiên" quy mô lớn của Thiên Diệu Tôn Giả, một âm mưu mà hậu quả của nó có thể làm rung chuyển cả Huyền Vực, đẩy thế giới này đến bờ vực sụp đổ. Hắn biết, mình phải hành động, và phải hành động thật nhanh.

***

Ánh nắng trưa xuyên qua tán lá rậm rạp, tạo thành những đốm sáng lấp lánh trên nền đất rừng. Tuy nhiên, sự sống động thường thấy của khu rừng giờ đây bị thay thế bởi một bầu không khí căng thẳng, u ám. Tần Mặc, Hắc Phong và Tiểu Cửu ẩn mình sau một bụi cây cổ thụ khổng lồ, được che phủ bởi lớp rêu phong dày đặc. Từ vị trí này, họ có thể quan sát rõ ràng một cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra trước mắt.

Không phải là một khu rừng nguyên sơ, mà là một công trường khổng lồ. Hàng chục tu sĩ, mặc những bộ trang phục màu xám tro, đang hối hả làm việc như những con kiến. Chúng không cầm cung tên hay lưới săn, mà là những công cụ bằng kim loại sắc bén, những viên đá linh thạch thô kệch và những cuộn phù văn được khắc vẽ tỉ mỉ. Chúng đang xây dựng một kiến trúc phức tạp, một cỗ máy khổng lồ bằng đá và kim loại đen sì, mọc lên sừng sững giữa khu rừng. Kiến trúc này được bao quanh bởi vô số cờ trận bay phấp phới trong gió, mỗi lá cờ đều mang một phù văn bí ẩn, phát ra những tia sáng xanh đỏ lập lòe, như những con mắt quỷ dữ đang nhìn chằm chằm vào khu rừng.

Trung tâm của công trình là một mạch linh khí khổng lồ của khu rừng, một nơi mà ‘ý chí tồn tại’ của nó là mạnh mẽ nhất, nơi mà sinh lực của vạn vật tụ hội. Giờ đây, mạch linh khí ấy đang bị hút cạn một cách tàn nhẫn. Tần Mặc cảm nhận được nó đang rên xiết trong nỗi đau cùng cực, như một trái tim đang bị bóp nghẹt. Những viên đá xung quanh mạch linh khí bị ép buộc phải phát sáng, những thân cây cổ thụ gần đó bị vặn vẹo, khô héo, mất đi sinh lực, và những dòng nước trong vắt giờ đây đục ngầu, sủi bọt một cách bất thường. Mùi hương của rừng đã bị thay thế bởi mùi kim loại tanh nồng, mùi thuốc lạ và mùi linh khí hỗn tạp, một hỗn hợp khó chịu khiến Tiểu Cửu khẽ rùng mình.

Ở giữa công trường, một dáng người gầy gò, khuôn mặt thông minh nhưng đôi mắt sắc sảo lạnh lùng, đang tỉ mỉ kiểm tra từng chi tiết. Hắn tay cầm một cây cờ trận, phẩy nhẹ trong không khí, như một nhạc trưởng đang điều khiển một bản giao hưởng chết chóc. Đó chính là Linh Trận Pháp Sư mà Tô Lam đã cảnh báo. Hắn không hề có vẻ vội vã, mà ngược lại, sự tự mãn và niềm kiêu hãnh hiện rõ trên gương mặt.

“Nhanh lên! Mạch linh khí ở đây dồi dào hơn ta nghĩ. Trận 'Vạn Linh Quy Nhất' phải được hoàn thành trước khi hoàng hôn. Mọi thứ đều có quy luật của nó, và quy luật đó sẽ phục vụ chúng ta.” Giọng nói của Linh Trận Pháp Sư vang lên lạnh lùng, dứt khoát, như một mệnh lệnh không thể chối cãi. Hắn không nói lớn, nhưng lời nói của hắn mang một trọng lượng, một uy lực khiến mọi tu sĩ xung quanh đều phải cúi đầu tuân lệnh. Đối với hắn, vạn vật chỉ là công cụ, là những quy luật có thể bị bẻ cong để phục vụ mục đích thăng tiên.

Một tu sĩ săn bắt, với vẻ ngoài hung tợn và ánh mắt đầy tham vọng, vội vàng chạy đến báo cáo. “Thưa đại nhân, chúng tôi đã đẩy lùi các linh thú ở khu vực Hồ Nguyệt Ảnh. Chúng đang tháo chạy về phía Cây Thần Cổ Thụ. Một vài con đã cố gắng phản kháng, nhưng đã bị trấn áp.” Hắn nói, giọng đầy vẻ đắc thắng, như thể việc đàn áp những linh thú yếu ớt là một chiến công vĩ đại.

Linh Trận Pháp Sư khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên khuôn mặt. “Tốt. Vùng đó cũng nằm trong kế hoạch. Hãy chuẩn bị khai thác sau khi trận này khởi động. Cây Thần Cổ Thụ và Hồ Nguyệt Ảnh, đều là những điểm nút quan trọng trong mạng lưới linh mạch của khu rừng này. Khi chúng ta kiểm soát được chúng, toàn bộ Rừng Nguyên Sinh Bất Tận sẽ nằm trong lòng bàn tay chúng ta.” Hắn quay đầu, ánh mắt quét qua từng lá cờ trận, từng phù văn, như thể đang thưởng thức tác phẩm nghệ thuật của chính mình. “Khi 'Vạn Linh Quy Nhất' hoàn thành, linh khí của cả khu rừng sẽ được tinh luyện, chuyển hóa thành nguồn năng lượng dồi dào, đủ để nuôi dưỡng hàng trăm tu sĩ lên tới cảnh giới cao hơn, thậm chí… mở ra cánh cửa chân chính đến tiên giới.”

Tần Mặc cảm nhận được 'ý chí tồn tại' của mạch linh khí đang bị hút cạn, của những viên đá bị ép buộc phải trở thành một phần của cỗ máy chết chóc, của cây cối bị đốn hạ không thương tiếc. Sự phẫn nộ dâng lên trong lòng hắn như một cơn sóng dữ, nhưng hắn cố gắng kiềm chế, không để lộ bất kỳ âm thanh nào. Hắn siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cảm nhận nỗi đau của khu rừng như chính nỗi đau của mình. Hắn nhận ra đây không chỉ là một chiến dịch khai thác quy mô lớn, mà là một sự cưỡng đoạt bản chất, một sự phá hủy 'vật tính' của toàn bộ Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Đây chắc chắn là một phần trong 'dự án khai thác linh khí tự nhiên' lớn hơn của Thiên Diệu Tôn Giả, một âm mưu mà hắn đã nghe nói đến, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng được sự tàn bạo của nó lại đến mức này. Việc nhắm vào Hồ Nguyệt Ảnh và Cây Thần Cổ Thụ báo hiệu các trận chiến lớn sẽ diễn ra ở những địa điểm linh thiêng này, nơi có thể ẩn chứa những bí mật hoặc linh vật mạnh mẽ. Sự tinh vi của trận pháp do Linh Trận Pháp Sư thiết lập cho thấy Tần Mặc cần phải tìm hiểu sâu hơn về cơ chế vận hành của chúng để phá giải, có thể cần sự giúp đỡ từ đồng minh có kiến thức về trận pháp hoặc ý chí của chính trận pháp.

Hắc Phong, cảm nhận được sự phẫn nộ âm ỉ trong Tần Mặc và nỗi đau của khu rừng, khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, bộ lông dựng đứng, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ thù địch. Tiểu Cửu run rẩy nép sát vào chân Tần Mặc, đôi tai cụp xuống, sợ hãi trước sự tàn bạo và lạnh lẽo của những tu sĩ này.

Tần Mặc nhìn Linh Trận Pháp Sư, nhìn vào những công cụ đang gặm nhấm sự sống của khu rừng, nhìn vào ánh mắt tham lam của tu sĩ săn bắt. Hắn biết, quy mô của mối đe dọa này sẽ buộc hắn và Mộc Lâm Chủ phải tìm kiếm thêm đồng minh, có thể là Bạch Hổ Lão Tổ hoặc các linh thú mạnh mẽ khác, những kẻ vẫn còn mang trong mình 'ý chí tồn tại' nguyên thủy của rừng sâu. Hắn hít một hơi thật sâu, ép mình phải giữ bình tĩnh. Nỗi sợ hãi và phẫn nộ phải được chuyển hóa thành ý chí kiên định, thành một kế hoạch hành động. Hắn không thể để chúng hủy hoại nơi này, hủy hoại 'ý chí tồn tại' của vạn vật. Cuộc chiến này, hắn đã sẵn sàng.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free