Vạn vật không lên tiên - Chương 455: Dấu Vết Tro Tàn, Khát Vọng Non Nớt: Long Xà Tìm Lối
Ánh bình minh đầu tiên, mang theo sắc hồng tươi tắn, chậm rãi xé toạc màn đêm u ám, rải rắc những tia sáng dịu dàng xuống Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Mùi tro tàn thoảng nhẹ trong không khí, hòa quyện với hương đất ẩm nồng, mùi rêu phong và nhựa cây mới, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt và tái sinh. Sương mù mỏng còn vương vấn trên những ngọn cây cổ thụ, lấp lánh như những hạt ngọc khi được ánh sáng mặt trời chạm vào. Tiếng chim hót ríu rít từ sâu trong tán lá, không còn vẻ hoảng loạn, mà thay vào đó là sự bình yên trở lại, như một lời ca ngợi sự sống bền bỉ.
Tần Mặc cùng Tô Lam, Hắc Phong và Mộc Lâm Chủ bước đi dọc theo rìa khu vực bị ngọn lửa thanh tẩy. Dưới chân hắn, lá khô xào xạc một cách nhẹ nhàng, tiếng bước chân hòa vào bản nhạc tĩnh lặng của rừng. Vệt cháy đen kéo dài như một vết sẹo lớn trên thảm thực vật xanh tươi, minh chứng cho trận hỏa hoạn dữ dội đêm qua. Tuy nhiên, thay vì một khung cảnh hoang tàn tuyệt vọng, Tần Mặc lại thấy những dấu hiệu của sự sống trỗi dậy mạnh mẽ. Dưới lớp tro tàn còn nóng ấm, những mầm non xanh biếc đã bắt đầu nhú lên, yếu ớt nhưng đầy kiên cường, như những nụ cười đầu tiên của sự sống sau một giấc ngủ dài. Từ xa, Hồ Nguyệt Ảnh phản chiếu ánh sáng ban mai, mặt nước lấp lánh như một tấm gương khổng lồ, sạch trong đến lạ thường sau khi được Linh Quy và Ngọc Hồ thanh tẩy.
Tần Mặc nhẹ nhàng quỳ xuống, bàn tay thon dài khẽ chạm vào một thân cây cháy xém, lớp vỏ ngoài đen đúa, khô cứng. Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe "ý chí tồn tại" đang cựa quậy bên trong. Một dòng năng lượng ấm áp, kiên cường truyền đến từ thân cây, không phải là sự đau đớn của cái chết, mà là khát vọng mãnh liệt muốn được tái sinh, muốn vươn mình đón lấy ánh sáng. Hắn cảm nhận được sự tuần hoàn vĩnh cửu của tự nhiên, nơi cái chết không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu cho một vòng đời mới.
Mộc Lâm Chủ đứng bên cạnh Tần Mặc, đôi mắt xanh biếc tinh anh lấp lánh sự hài lòng. Lão hít một hơi thật sâu, mùi đất ẩm và tro tàn xộc vào phổi, một mùi hương của sự thanh tẩy và hy vọng. "Ngọn lửa đã thanh tẩy, nhưng không hủy diệt," lão nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng vang vọng như tiếng gió luồn qua kẽ lá cổ thụ. "Rừng sẽ hồi sinh mạnh mẽ hơn, Tần Mặc. Ngươi đã giúp nó tìm lại chính mình."
Tần Mặc mở mắt, nhìn những mầm non đang cựa quậy vươn lên. "Mỗi sự vật đều có ý chí của nó," hắn đáp, giọng điệu bình thản như mặt hồ không gợn sóng. "Ngọn lửa cũng vậy, nó không chỉ muốn đốt cháy, mà còn muốn làm sạch, muốn nhường chỗ cho những khởi đầu mới. Chúng ta chỉ cần lắng nghe và dẫn dắt, không phải đối kháng."
Tô Lam đứng phía sau, đôi mắt phượng sáng ngời chăm chú quan sát mọi cử chỉ của Tần Mặc. Nàng không ngừng ghi chép vào một quyển sách da thú, từng câu chữ của Tần Mặc, từng lời của Mộc Lâm Chủ đều được nàng khắc ghi cẩn thận. Ban đầu, nàng theo Tần Mặc với sự tò mò và một chút nghi ngờ của một tu sĩ chân chính, nhưng qua mỗi trải nghiệm, qua mỗi lần chứng kiến hắn giao tiếp với vạn vật, nàng dần thấu hiểu được chiều sâu triết lý của hắn. Nàng cảm thấy một sự bình yên lan tỏa trong tâm hồn mình, một điều mà những năm tháng tu luyện linh lực mạnh mẽ chưa từng mang lại.
Xa hơn một chút, ẩn mình dưới bóng râm của một cây cổ thụ khổng lồ, Long Xà đứng bất động, thân hình uy dũng phủ vảy xanh biếc dường như hòa lẫn vào màu xanh của rừng. Đôi mắt sắc bén của nó, từng tràn đầy vẻ kiêu ngạo và hoài nghi, giờ đây lại mang một sự phức tạp khó tả. Nó đã chứng kiến toàn bộ quá trình Tần Mặc "dẫn dắt" ngọn lửa, không phải dập tắt bằng sức mạnh mà bằng sự thấu hiểu. Nó đã thấy ngọn lửa hung tợn bỗng trở nên có trật tự, thanh tẩy mà không tàn phá.
"Con người đó... hắn thực sự... có thể làm được điều đó?" Ý niệm của Long Xà truyền đi, không phải là một câu hỏi hướng đến ai, mà là một lời thì thầm nội tâm. "Cách của ngươi... thật sự có thể dẫn đến sự sống ư?" Trong tâm trí nó, một cuộc chiến âm thầm đang diễn ra. Niềm tin sắt đá vào con đường "nhân hóa" mà nó và nhiều linh thú cấp cao khác đã theo đuổi bao đời, niềm tin rằng chỉ có biến thành hình người, có được trí tuệ và linh lực của con người mới là con đường tiến hóa tối thượng, đang lung lay dữ dội. Những lời của Tần Mặc, những hành động của hắn, đã gieo một hạt giống nghi ngờ vào sâu thẳm tâm hồn nó. Long Xà khẽ lắc đầu, ánh mắt lộ vẻ bối rối, không thể nào lý giải được những gì mình vừa chứng kiến bằng những định kiến cũ.
***
Giữa trưa, khi ánh nắng mặt trời chiếu rọi rực rỡ xuyên qua tán lá, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất ẩm ướt, Tần Mặc và Tô Lam đang đi sâu hơn vào rừng, hướng về một khu vực có tiếng suối chảy róc rách. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo mùi nước trong lành từ Hồ Nguyệt Ảnh và hương thơm dịu nhẹ của các loài hoa dại. Tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng rỉ rả tạo nên một bản nhạc êm dịu của rừng xanh.
Bỗng nhiên, một tiếng kêu yếu ớt, non nớt vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Tiếng kêu ấy không phải là tiếng gọi bạn, mà là tiếng của sự đau đớn, xen lẫn sợ hãi và bối rối, như một sợi tơ mỏng manh đang cố gắng níu kéo sự sống.
"Tiếng gì vậy?" Tô Lam khẽ giật mình, đôi mắt tinh anh nhanh chóng quét nhìn xung quanh.
Tần Mặc dừng lại, nhắm mắt lại. Hắn cảm nhận được một ý chí tồn tại đang vật lộn, một sự hỗn loạn bên trong. "Có một linh thú nhỏ đang gặp khó khăn," hắn nói, giọng điệu trầm lắng, rồi hắn nhanh chóng bước về phía phát ra âm thanh.
Chỉ vài bước chân, họ đã phát hiện ra nguồn gốc của tiếng kêu. Dưới gốc một cây cổ thụ với rễ lớn đan xen như những con rắn khổng lồ, một Linh Thú Trẻ đang nằm co ro. Đó là một con hươu con, bộ lông vàng nhạt lấm lem bùn đất, đôi mắt to tròn long lanh ngập tràn nước mắt và sự hoảng sợ. Nhưng điều khiến Tô Lam phải thốt lên kinh ngạc không phải là vẻ yếu ớt của nó, mà là tình trạng kỳ lạ của cơ thể nó. Một phần da ở vai và chân của nó đang biến đổi một cách đáng sợ: những vệt da thô ráp, xù xì như vỏ cây, đang cố gắng mọc thành những hình dạng kỳ dị, méo mó, không ra hình người, cũng chẳng còn là da hươu thuần túy. Nó run rẩy, những cựa non cố gắng mọc ra trên đầu cũng bị biến dạng, cong queo một cách đau đớn.
"Ôi, tội nghiệp quá!" Tô Lam buột miệng, đôi mắt nàng ánh lên sự xót xa. "Nó đang cố... nhân hóa sao? Nhưng sao lại thành ra thế này?"
Tần Mặc quỳ xuống, nhẹ nhàng tiếp cận hươu con. Hắn không hề dùng linh lực, chỉ đơn thuần là sự hiện diện của mình, một luồng khí tức bình yên tỏa ra từ hắn, trấn an nỗi sợ hãi của con vật. Linh Thú Trẻ khẽ rên rỉ, cố gắng lùi lại nhưng dường như quá yếu ớt.
"Ngươi không cần phải biến thành thứ không phải mình," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm ấm như tiếng suối chảy. Hắn đưa bàn tay thon dài của mình, đặt nhẹ lên trán con hươu nhỏ, nơi mà những vệt biến đổi đang lan rộng nhất. Hắn không cố gắng dùng sức mạnh để thay đổi nó, mà hắn lắng nghe. Hắn nghe thấy sự đau đớn thể xác, sự bối rối của ý thức non nớt, và sâu thẳm hơn, hắn nghe thấy một khát khao mãnh liệt muốn được chấp nhận, muốn được mạnh mẽ, một khát khao đã bị kẻ khác gieo vào, ép buộc nó phải từ bỏ bản chất hươu của mình để trở thành một thứ "cao cấp hơn" mà nó không thể đạt tới. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của nó khi không thể trở thành thứ mà nó được kỳ vọng, và nỗi sợ hãi khi không còn là chính mình.
"Hãy là chính ngươi," Tần Mặc thì thầm, ý niệm của hắn xuyên thẳng vào tâm trí non nớt của hươu con. "Ngươi là một con hươu, mạnh mẽ và nhanh nhẹn. Ngươi có thể cảm nhận cỏ non, chạy trên đồng cỏ xanh mướt, và sống một cuộc đời trọn vẹn với bản chất của mình. Ngươi không cần phải biến thành thứ khác để được chấp nhận."
Ngay khi Tần Mặc truyền đi những lời ấy, một luồng năng lượng dịu dàng, ấm áp từ bàn tay hắn lan tỏa khắp cơ thể hươu con. Kỳ diệu thay, những vệt da thô ráp, xù xì đang biến đổi kia bắt đầu dịu lại, co rút dần. Màu da hươu non mịn màng, thuần khiết dần trở lại, thay thế cho những hình thù méo mó. Những cựa non biến dạng cũng dần thẳng lại, trở nên đều đặn và tự nhiên. Hươu con ngừng rên rỉ, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Tần Mặc, không còn sự hoảng sợ mà thay vào đó là một sự bình yên lạ thường, một sự chấp nhận bản thân. Nó khẽ cọ đầu vào tay Tần Mặc, tiếng kêu non nớt giờ đây chứa đựng sự biết ơn sâu sắc.
Từ một bụi cây dày gần đó, Long Xà ẩn mình quan sát. Đôi mắt sắc bén của nó không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Nó đã thấy sự đau đớn của hươu con, đã thấy Tần Mặc không dùng bất kỳ linh lực hùng hậu nào, chỉ bằng những lời nói và một cái chạm nhẹ, đã "chữa lành" sự biến đổi đáng sợ ấy. Trái tim linh thú của nó chấn động dữ dội. Nó, một linh thú đã tu luyện hàng ngàn năm, đã chứng kiến vô số linh thú khác cố gắng "nhân hóa", có kẻ thành công, có kẻ thất bại thảm hại, biến thành những quái vật dị dạng hoặc chết trong đau đớn. Nó từng tin rằng đó là cái giá phải trả cho sự tiến hóa. Nhưng Tần Mặc lại chứng minh một con đường khác, một con đường mà không cần phải từ bỏ bản chất để tìm kiếm sự vĩ đại. Ánh mắt Long Xà trở nên phức tạp, pha trộn giữa sự kinh ngạc, sự bối rối, và một khao khát mãnh liệt muốn tìm ra câu trả lời cho những nghi vấn đang giày vò tâm trí nó.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng những tán lá cây cổ thụ, Tần Mặc ngồi bên một dòng suối nhỏ trong một thung lũng yên tĩnh. Tiếng suối chảy róc rách nhẹ nhàng, như một khúc ca ru ngủ, hòa cùng tiếng côn trùng đêm rỉ rả và tiếng gió nhẹ lướt qua tán cây, tạo nên một bầu không khí thanh bình, tĩnh mịch. Mùi đất ẩm và cây cỏ tươi mát xộc vào khứu giác, mang lại sự thư thái sau một ngày dài.
Hắn đang trầm tư, nhìn xuống mặt nước trong veo phản chiếu bầu trời đang chuyển màu tím biếc. Những sự kiện trong ngày, từ ngọn lửa thanh tẩy đến hươu con gặp nạn, đã củng cố thêm niềm tin của hắn vào triết lý "cân bằng bản chất". Hắn biết rằng con đường hắn đi sẽ còn gặp nhiều trở ngại, đặc biệt là từ những thế lực đã lún sâu vào khát vọng "thăng tiên" và "nhân hóa" như Bạch Hổ Lão Tổ hay Thiên Diệu Tôn Giả, những kẻ đang đẩy mạnh các dự án khai thác linh khí tự nhiên, gây ra sự mất cân bằng nghiêm trọng cho Huyền Vực. Tuy nhiên, sự chấp nhận của khu rừng và sự thay đổi trong ánh mắt của Long Xà đã cho hắn thêm động lực.
Tô Lam ngồi đối diện hắn, bên cạnh một tảng đá phủ rêu, tay cầm một quyển sách cổ, nhưng ánh mắt nàng không tập trung vào những dòng chữ mà luôn hướng về Tần Mặc. Nàng cảm nhận được sự bình yên nơi hắn, nhưng cũng thấy được một nỗi lo lắng sâu thẳm cho vận mệnh của thế giới này.
Bất chợt, một làn sóng năng lượng hùng vĩ nhưng thận trọng từ trong bóng tối của tán cây dày đặc lan đến. Từ từ, một thân hình khổng lồ, phủ đầy vảy xanh biếc, hiện ra từ khuất khúc. Đó là Long Xà. Nhưng lần này, nó không còn vẻ kiêu ngạo hay hung hãn như những lần trước. Thay vào đó là một sự do dự rõ ràng, một ánh mắt đầy vẻ cầu thị, khao khát tìm kiếm câu trả lời. Nó đã thu nhỏ thân hình mình một chút, nhưng vẫn giữ được vẻ uy dũng của một linh thú cấp cao.
"Con người... ngươi... ngươi thực sự hiểu được ý chí của vạn vật sao?" Long Xà truyền đi ý niệm, giọng điệu không còn vẻ hùng hổ, mà thay vào đó là sự trầm tư, thậm chí có chút bối rối. Nó không thể hiểu nổi một con người yếu ớt, không có linh căn, lại có thể làm được những điều mà ngay cả những linh thú mạnh mẽ nhất cũng không thể.
Tần Mặc quay đầu lại, ánh mắt đen láy nhìn thẳng vào đôi mắt sắc bén của Long Xà. Hắn không ngạc nhiên trước sự xuất hiện của nó. Hắn đã cảm nhận được sự dao động trong ý chí của nó từ khi nó chứng kiến hắn "chữa lành" hươu con. "Ta chỉ lắng nghe," Tần Mặc đáp, giọng điệu bình thản như thường lệ, mỗi lời nói đều có trọng lượng riêng. "Ngươi có điều gì muốn hỏi?"
Long Xà tiến lại gần hơn, thân hình to lớn của nó trườn qua những tảng đá phủ rêu một cách chậm rãi, đầy vẻ suy tư. "Ta..." ý niệm của nó truyền đến, mang theo một sự hỗn loạn nội tâm. "Ta đã thấy ngọn lửa... ngọn lửa đã thanh tẩy khu rừng mà không hủy diệt nó. Ta đã thấy con hươu nhỏ... nó đau đớn biết bao khi cố gắng biến thành thứ không phải mình. Ta đã tin rằng 'nhân hóa' là con đường duy nhất để tiến hóa, để đạt được cảnh giới cao hơn, để thoát khỏi xiềng xích của bản năng nguyên thủy. Ta đã tin rằng đó là con đường để thăng tiên."
Nó dừng lại một chút, như đang tự đấu tranh với chính những niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy của mình. "Nhưng bây giờ... ta không chắc nữa." Đôi mắt nó nhìn Tần Mặc, khao khát được giải đáp. "Nếu 'nhân hóa' không phải là con đường duy nhất, vậy con đường nào là đúng đắn? Nếu từ bỏ bản chất là đau khổ, vậy làm thế nào để chúng ta vẫn có thể tiến hóa, vẫn có thể trở nên mạnh mẽ hơn mà không phải đánh mất chính mình?" Những câu hỏi này đã giày vò nó từ khi chứng kiến Tần Mặc. Nó đã nhận ra rằng, sự mất cân bằng của Huyền Vực, những hiện tượng thiên nhiên bất thường, có lẽ bắt nguồn từ chính sự truy cầu vô độ này.
Tần Mặc nhìn Long Xà, ánh mắt thấu hiểu. Hắn gật đầu, mời nó ngồi xuống, như mời một người bạn cũ đang lạc lối. Tô Lam đặt quyển sách xuống, đôi mắt nàng chăm chú lắng nghe, biết rằng đây là một khoảnh khắc quan trọng, một bước ngoặt trong cuộc hành trình của Tần Mặc, và có lẽ, của cả thế giới linh thú. Hạt giống triết lý của Tần Mặc, sau bao nỗ lực gieo trồng, cuối cùng đã bắt đầu nảy mầm trong tâm hồn của một linh thú cấp cao như Long Xà, báo hiệu một sự thay đổi sâu sắc sắp sửa diễn ra. Có lẽ, Bạch Hổ Lão Tổ, kẻ đang quan sát từ xa, cũng không thể mãi giữ vững lập trường của mình.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.