Vạn vật không lên tiên - Chương 463: Lời Thách Thức Trong Màn Sương Máu
Tiếng kèn hiệu lệnh của tu sĩ vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng của rừng, như một lưỡi kiếm vô hình chém vào màn sương mù dày đặc. Ngay lập tức, khu rừng bừng tỉnh, không phải bằng sự sợ hãi mà bằng một cơn thịnh nộ âm ỉ, cuộn trào từ sâu thẳm bản nguyên.
Cảnh 1: Lời Thách Thức Trong Màn Sương Máu
Tiếng pháp thuật nổ vang, khô khốc và chói tai, liên tục xé toạc màn sương, như những lưỡi hái tử thần vô tình. Những tia sáng pháp thuật đủ màu sắc, từ lam băng giá đến hỏa diễm đỏ rực, xuyên qua tán cây cổ thụ, vẽ nên những vệt sáng quái dị trong không gian mờ ảo. Mỗi tia sáng chạm vào thân cây là một tiếng "xèo" nhỏ vang lên, tiếp theo là mùi khét lẹt của gỗ cháy và tiếng rên rỉ đau đớn, thảm thiết từ sâu trong lòng đất, từ những Mộc Tinh đang bị thiêu rụi. Mùi đất ẩm và cây cỏ tươi ban sáng đã bị thay thế bằng mùi khói nồng, mùi lưu huỳnh từ pháp khí và cả mùi tanh nồng của máu, dù cuộc chiến chỉ vừa mới bắt đầu.
Tần Mặc đứng giữa những linh thú và các linh hồn tự nhiên, thân hình không quá cao lớn của hắn dường như là tâm điểm của một cơn bão dữ dội. Đôi mắt đen láy của hắn sắc bén quan sát từng động thái của quân đoàn tu sĩ đang ồ ạt tiến vào, từng cử chỉ, từng ánh mắt của những người đồng hành và cả từng rung động của khu rừng. Hắn không cần cất tiếng, chỉ nhẹ nhàng ra hiệu bằng một cái vẫy tay, một ánh mắt kiên định, và một làn sóng ý niệm thầm thì truyền đi khắp khu rừng: "Rừng xanh, hãy thức tỉnh! Mỗi cành cây là một vũ khí, mỗi dòng suối là một chiến hào." Lời hiệu triệu của hắn không phải là mệnh lệnh, mà là một sự đánh thức bản năng, một sự giải phóng ý chí tồn tại đang bị đè nén.
Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền ẩn hiện trong màn sương, dẫn đầu một nhóm linh thú hùng dũng. Tiếng gầm gừ giận dữ của nó xé toạc không khí, không còn là tiếng báo hiệu đơn thuần mà đã hóa thành một lời tuyên chiến đanh thép. Thân hình cường tráng của Hắc Phong lao vào tiền tuyến tu sĩ, như một mũi tên đen xé gió. Tiếng xương cốt rắc rắc, tiếng la hét kinh hoàng của tu sĩ vang lên khi nó càn quét qua, từng nhát cắn, từng cú vồ đều mang theo sức mạnh bản năng nguyên thủy, không hề e ngại pháp khí và linh lực cường đại. Các linh thú khác, với đủ hình dạng và kích cỡ, cũng theo sau, tạo nên một bức tường sống động, dữ dội. Chúng không chiến đấu bằng chiêu thức phức tạp, mà bằng bản năng sinh tồn, bằng sự phẫn nộ khi thấy ngôi nhà của mình bị xâm phạm.
Bên cạnh Tần Mặc, Tô Lam rút thanh kiếm cổ ra khỏi vỏ, ánh sáng bạc lấp lánh phản chiếu trong màn sương mờ. Nàng không ngừng cảnh giác, đôi mắt phượng sắc bén quét nhìn xung quanh. "Cẩn thận! Chúng có pháp khí phong ấn!" Nàng hét lớn, giọng nói thanh thoát nhưng đầy uy lực, vang vọng giữa tiếng nổ. Thanh kiếm của nàng vung lên, tạo thành những vòng cung ánh sáng bảo vệ, chặn đứng những tia pháp thuật đang lao tới Tần Mặc và các linh thú nhỏ hơn. Nàng nhanh nhẹn di chuyển, kỹ năng kiếm thuật tinh xảo của nàng kết hợp với sự linh hoạt của một trinh sát, khiến nàng trở thành một bóng ma giữa chiến trường, vừa tấn công vừa hỗ trợ phòng thủ.
Mộc Lâm Chủ, dáng người gầy guộc nhưng ánh mắt xanh biếc rực lửa, nắm chặt cây trượng bằng gỗ cổ thụ. Ông cảm nhận rõ ràng từng vết thương của khu rừng, từng tiếng Mộc Tinh rên rỉ khi bị pháp thuật đốt cháy. "Chúng đang tàn phá mạch sống của rừng!" Giọng nói của ông đầy đau đớn, nhưng cũng ẩn chứa sự kiên cường đến lạ. Ông vung cây trượng, hàng trăm sợi dây leo từ lòng đất vươn lên, cuộn lấy chân tu sĩ, tạo thành những chướng ngại vật bất ngờ. Những nhánh cây cổ thụ như những cánh tay khổng lồ, vươn ra che chắn, cản bước tiến của kẻ thù.
Bích Thủy Tinh Linh, với thân hình trong suốt như nước, bồng bềnh giữa các khe đá. Nàng vung tay, những dòng suối nhỏ dưới chân bỗng cuộn trào, tạo thành những dòng xoáy nước bất ngờ, khiến tu sĩ mất thăng bằng, pháp khí rơi rớt. Nước chảy là tự do, không cần phải thành biển cả mới là vĩ đại. Bích Thủy Tinh Linh thì thầm, ý niệm hòa vào dòng nước, tạo ra những lớp chắn vô hình, làm chậm bước tiến của đối phương.
Xích Viêm, với mái tóc đỏ rực như lửa, bùng cháy. "Để ta bùng cháy, theo cách của ta!" Nàng reo lên, không phải tiếng người, mà là một luồng ý niệm hừng hực nhiệt huyết. Ngọn lửa từ nàng không chỉ thiêu đốt, mà còn nhảy múa, tạo thành những bẫy lửa thông minh, phong tỏa các lối đi hẹp, đẩy lùi những tu sĩ hung hãn nhất. Nàng là hiện thân của sự cuồng nhiệt, của ý chí phản kháng không ngừng nghỉ.
Mộc Linh, những cây non với tán lá xanh tươi, di chuyển cành lá như cánh tay, liên tục thay đổi cấu trúc của rừng. Những con đường vốn bằng phẳng bỗng trở nên gồ ghề, những khe hở bỗng hóa thành những bức tường cây gai góc. Cả khu rừng như một cơ thể sống, dưới sự điều phối của Tần Mặc và Mộc Lâm Chủ, biến thành một mê cung không ngừng biến đổi, làm mất phương hướng quân đoàn tu sĩ.
Ngân Loan, với bộ lông bạc óng ánh, bay lượn trên không trung, đôi mắt tinh anh quét nhìn toàn bộ chiến trường. Nàng không trực tiếp tấn công, mà như một vị chỉ huy thầm lặng, liên tục truyền tin tức, vị trí địch cho Tần Mặc. Đôi khi, nàng lao xuống, thả những cành cây độc hoặc tạo ra những làn sương mù nhân tạo, che khuất tầm nhìn của tu sĩ, khiến chúng càng thêm hỗn loạn. Tiếng kêu trong trẻo của nàng là một tín hiệu, một lời nhắc nhở về sự hiện diện của không khí, của bầu trời tự do.
Tần Mặc nhắm mắt lại trong giây lát, cảm nhận sự hỗn loạn nhưng cũng đầy sức sống của khu rừng. Hắn cảm thấy nỗi đau của Mộc Tinh, sự rên rỉ từ sâu thẳm vỏ cây khi bị pháp khí xuyên thủng, bị lửa thiêu đốt. Hắn cảm nhận được sự phẫn nộ của dòng suối khi bị nhiễm bẩn, sự giận dữ của đất đá khi bị giày xéo. Nhưng quan trọng hơn, hắn cảm nhận được sự kiên cường, ý chí tồn tại mãnh liệt, không chịu khuất phục. Hắn mở mắt, ánh mắt càng thêm kiên định. Hắn biết, đây không chỉ là một cuộc chiến của thể xác, mà là một cuộc chiến của ý chí, của niềm tin. Mỗi hơi thở của rừng, mỗi tiếng gầm của linh thú, đều là một lời khẳng định cho bản nguyên, cho sự cân bằng mà hắn đang theo đuổi. Quân đoàn tu sĩ đông đảo và mạnh mẽ, nhưng chúng lại không hiểu được ý chí tồn tại, không cảm nhận được sức sống của vạn vật. Chúng chỉ thấy rừng là tài nguyên, linh thú là con mồi, mà không hề thấy đó là một thể thống nhất, một ngôi nhà thiêng liêng.
Tiếng va chạm của pháp khí, tiếng la hét của tu sĩ, tiếng gầm gừ của linh thú, tiếng cây cối gãy đổ, tiếng nước xoáy, tiếng lửa cháy xèo xèo – tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc nhưng cũng đầy tráng lệ. Mùi khói cháy, mùi đất ẩm bị xới tung, mùi cây cỏ bị nghiền nát, mùi ozone từ pháp thuật và mùi máu tanh thoảng qua, tất cả trộn lẫn vào nhau, tạo nên một không khí ngột ngạt, căng thẳng đến tột độ. Tần Mặc hít một hơi sâu, không để bất kỳ cảm xúc nào chi phối. Hắn là người điều phối, là nhịp đập của khu rừng trong trận chiến này. Hắn phải giữ vững sự thanh tịnh trong tâm trí, để lắng nghe rõ nhất ý chí của vạn vật, để dẫn dắt chúng vượt qua cơn cuồng phong này.
***
Trên một đỉnh núi cao nhất trong Linh Thú Sơn Mạch, nơi gió thổi hun hút và linh khí dồi dào, Bạch Hổ Lão Tổ nằm vắt vẻo trên một tảng đá cổ kính. Thân hình mãnh thú khổng lồ của nó, với bộ lông trắng như tuyết phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, dường như hòa vào cảnh vật hùng vĩ. Đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh, đầy trí tuệ nhưng cũng ẩn chứa sự khao khát sâu thẳm, dõi theo từng diễn biến của cuộc chiến bên dưới. Màn sương mù dày đặc bao phủ khu rừng bên dưới như một tấm màn che, nhưng đối với Bạch Hổ Lão Tổ, mọi thứ đều hiện rõ mồn một. Nó có thể nghe thấy tiếng gầm gừ giận dữ của Hắc Phong, tiếng rên rỉ của Mộc Tinh, và cả những luồng ý niệm thầm thì từ Tần Mặc.
Một tia sáng lướt qua đôi mắt nó – sự tò mò, pha lẫn chút hoài nghi và cả sự khinh thường tiềm ẩn. Nó đã sống hàng vạn năm, chứng kiến vô số cuộc chiến tranh, vô số kẻ mạnh yếu, vô số con đường tu luyện. Nó đã từng thấy con người dùng sức mạnh tuyệt đối để thống trị, linh thú dùng bản năng để sinh tồn, và cả những thực thể tự nhiên dùng sự tĩnh lặng để tồn tại. Nhưng chưa bao giờ, nó lại thấy một con người có thể khiến vạn vật, từ cây cỏ, đất đá đến linh thú, linh hồn tự nhiên, hòa làm một, chiến đấu như một cơ thể duy nhất.
"Hừm... Một con người lại có thể khiến vạn vật hòa làm một?" Bạch Hổ Lão Tổ truyền ý niệm, giọng nói trầm tư, vang vọng trong không gian linh hồn nó, như tiếng gầm gừ từ sâu thẳm thời gian. "Liệu đó có phải là con đường thực sự của sự tiến hóa, hay chỉ là một ảo ảnh mong manh?" Nó đã luôn tin vào con đường "nhân hóa", con đường mà nó cho là đỉnh cao của sự tiến hóa, nơi bản năng hoang dã được gọt giũa, được nâng tầm lên thành trí tuệ và linh lực siêu việt của nhân loại. Nó đã nhìn thấy sự yếu đuối của bản năng thuần túy, sự dễ tổn thương của tự nhiên trước sự tàn phá của tu sĩ. Vì vậy, việc chứng kiến một con người không tu luyện linh lực theo cách thông thường, mà lại dùng "ý chí tồn tại" để điều phối toàn bộ khu rừng, khiến nó không khỏi băn khoăn.
Nó điều chỉnh tư thế, bộ lông trắng như tuyết khẽ rung lên theo làn gió mạnh. Đôi khi, nó nhe nanh một cách vô thức, thể hiện sự hứng thú và một bản năng đánh giá tiềm ẩn. "Sức mạnh bản năng... và sự hợp nhất... Ta đã từng thấy điều này, nhưng không phải từ nhân loại..." Nó lẩm bẩm, ý niệm vang vọng. Những ký ức xa xưa ùa về, về những thời kỳ nguyên thủy, khi vạn vật còn gần gũi với bản nguyên hơn, khi sự liên kết giữa các sinh linh chưa bị cắt đứt bởi khát vọng thăng tiên. Nhưng ngay cả khi đó, nó cũng chưa từng thấy một "người điều phối" nào có thể kết nối sâu sắc đến vậy.
Cuộc chiến bên dưới vẫn tiếp diễn, như một bức tranh sống động về sự đối đầu giữa hai thế lực. Một bên là sức mạnh pháp thuật và số lượng áp đảo, với mục đích khai thác và thống trị. Một bên là sự đoàn kết của vạn vật, chiến đấu bằng bản năng và ý chí tồn tại, dưới sự dẫn dắt của một thiếu niên không có linh căn. Bạch Hổ Lão Tổ không hề can thiệp, nó chỉ quan sát. Đôi mắt vàng rực của nó như hai ngọn đèn pha, soi rọi vào mọi ngóc ngách của trận chiến, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Nó đang đánh giá, không chỉ sức mạnh chiến đấu của Tần Mặc và liên minh của hắn, mà còn là triết lý ẩn chứa đằng sau hành động đó. Liệu con đường của Tần Mặc có thể chống lại được sự tàn phá của tu sĩ, chống lại được khát vọng thăng thiên vô độ? Liệu sự "cân bằng bản chất" mà Tần Mặc đề xướng có phải là một lời giải cho sự mất cân bằng của Huyền Vực, hay chỉ là một ý tưởng hão huyền sẽ bị nghiền nát bởi thực tại tàn khốc?
Nó cảm nhận được sự mất mát, sự đau đớn từ khu rừng. Những tiếng rên rỉ của Mộc Tinh ngày càng rõ ràng, những luồng linh khí từ khu rừng đang dần hao tổn. Nếu khu rừng này bị phá hủy, sự mất cân bằng của Huyền Vực sẽ càng trầm trọng hơn. Nhưng điều đó có liên quan gì đến nó? Nó đã chọn con đường "nhân hóa" cho chính mình và tộc Bạch Hổ, thoát ly khỏi sự ràng buộc của bản năng thuần túy để vươn tới một cảnh giới cao hơn. Sự tàn phá của rừng có thể là một cái giá phải trả cho "sự tiến hóa", một bước đệm cần thiết để Huyền Vực đạt đến một trạng thái mới.
Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm trí nó, một câu hỏi vẫn âm ỉ: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Lời cảnh báo thất lạc đó cứ vang vọng. Liệu con đường "nhân hóa" mà nó đang theo đuổi có phải là một phần của sự mất cân bằng đó? Hay Tần Mặc, với con đường "cân bằng bản chất", mới là người nắm giữ chìa khóa cho sự tồn vong của Huyền Vực? Bạch Hổ Lão Tổ không thể đưa ra kết luận ngay lập tức. Nó cần thêm bằng chứng, cần chứng kiến Tần Mặc thể hiện rõ hơn triết lý của mình trong cuộc chiến này. Nó sẽ quan sát. Nó sẽ đánh giá. Và đến thời điểm thích hợp, nó sẽ đưa ra phán quyết của riêng mình.
***
Dưới tán lá rừng, sương mù đã dần tan đi, nhường chỗ cho khói lửa và bụi đất. Ánh sáng lờ mờ của buổi sáng sớm bị che khuất bởi những làn khói đen kịt bốc lên từ những thân cây cổ thụ đang cháy âm ỉ. Mùi khói nồng nặc hòa lẫn với mùi máu tanh và mùi linh khí nồng đậm từ pháp khí tu sĩ, tạo thành một bầu không khí ngột ngạt, căng thẳng đến tột độ.
Dù dưới sự điều phối tài tình của Tần Mặc, liên minh linh thú vẫn giữ vững phòng tuyến một cách đáng kinh ngạc. Những cái bẫy tự nhiên không ngừng biến đổi, những đòn tấn công bản năng đầy bất ngờ, và sự phối hợp ăn ý giữa các linh thú đã gây ra tổn thất không nhỏ cho quân đoàn tu sĩ. Tuy nhiên, quân số của tu sĩ quá đông, và chúng không ngừng bổ sung lực lượng, pháp khí mạnh mẽ liên tục được tung ra, không chút ngừng nghỉ. Tần Mặc cảm nhận được sự rên rỉ đau đớn đến xé lòng từ Mộc Tinh khi những cây cổ thụ bị thiêu rụi, từng mảng lớn rừng xanh đang dần biến thành tro bụi. Hắn cảm nhận được linh khí của khu rừng đang hao tổn một cách nhanh chóng, như một mạch sống đang dần cạn kiệt.
Tô Lam, với mái tóc đen dài lòa xòa trên trán, gương mặt lấm lem khói bụi, nhưng đôi mắt vẫn kiên định nhìn Tần Mặc. "Tần Mặc, quân số của chúng quá đông! Chúng ta không thể trụ vững mãi!" Nàng lo lắng thốt lên, giọng nói khản đặc vì phải liên tục chiến đấu và ra lệnh. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sinh linh vô tội ngã xuống, quá nhiều cây cỏ bị tàn phá. Sức mạnh của tu sĩ đã vượt quá dự đoán của họ.
Tần Mặc không trả lời ngay. Hắn ngước nhìn lên, như thể xuyên qua màn khói lửa, xuyên qua tán lá rừng rậm rạp, xuyên qua cả màn không khí mỏng manh đến tận đỉnh núi cao nhất. Hắn cảm nhận được ánh mắt của Bạch Hổ Lão Tổ đang dõi theo. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu hắn, không phải là sự sợ hãi hay tuyệt vọng, mà là một sự nhận thức sâu sắc hơn về bản chất của cuộc chiến này.
Đây không chỉ là một cuộc chiến để bảo vệ khu rừng khỏi sự tàn phá của tu sĩ. Đây còn là một cuộc đối thoại bằng hành động, một lời thách thức thầm lặng mà hắn đang gửi đến Bạch Hổ Lão Tổ. Hắn đang chứng minh rằng sự "tiến hóa" không nhất thiết phải là "nhân hóa", rằng bản chất hoang dã, sự cân bằng tự nhiên vẫn có giá trị và sức mạnh riêng, không hề thua kém bất kỳ con đường nào khác. Hắn hiểu rằng, nếu hắn thất bại ở đây, nếu khu rừng này bị hủy diệt hoàn toàn, Bạch Hổ Lão Tổ sẽ càng tin vào con đường "nhân hóa" của nó, coi thường bản nguyên và sự cân bằng. Khi đó, Huyền Vực sẽ mất đi một phần quan trọng của bản chất, và nguy cơ sụp đổ sẽ càng gần hơn.
"Ta sẽ chứng minh cho ngươi thấy, Bạch Hổ Lão Tổ." Tần Mặc tự nhủ, ý niệm kiên định truyền đi, mạnh mẽ như một lời tuyên thệ. "Rằng bản nguyên không hề thua kém... Rằng sự lựa chọn của vạn vật mới là chân lý." Hắn không cần phải dùng lời nói, vì hắn biết Bạch Hổ Lão Tổ có thể cảm nhận được ý chí của hắn. Hắn sẽ dùng chính hành động của mình, dùng chính sự đoàn kết của vạn vật, để trả lời cho những hoài nghi của nó.
Đôi mắt Tần Mặc ánh lên một tia quyết tâm sắt đá. Hắn nhanh chóng đưa ra một loạt chỉ thị mới, linh hoạt điều chỉnh chiến thuật để đối phó với đòn tấn công mới của tu sĩ. Hắc Phong, đang bị áp đảo bởi số lượng lớn tu sĩ, nhận được ý niệm từ Tần Mặc, nó lập tức thay đổi hướng tấn công, trở thành một mũi nhọn phản công bất ngờ, xé toạc đội hình địch. Mộc Lâm Chủ, với sự hỗ trợ của Mộc Linh, củng cố phòng tuyến tự nhiên, tạo ra những lớp chắn cây cỏ dày đặc, làm chậm bước tiến của tu sĩ. Bích Thủy Tinh Linh và Xích Viêm phối hợp, một bên tạo dòng nước cản trở, một bên bùng cháy, tạo thành một bức tường lửa và nước, khiến tu sĩ phải chùn bước. Ngân Loan và các linh thú trẻ được hướng dẫn di chuyển linh hoạt, gây nhiễu loạn và quấy phá từ phía sau.
Tần Mặc liếc nhìn về phía đỉnh núi một lần nữa, trong lòng tràn đầy quyết tâm. Hắn sẽ không để khu rừng gục ngã. Hắn sẽ không để ý chí tồn tại của vạn vật bị chà đạp. Hắn sẽ bảo vệ sự cân bằng, bảo vệ bản nguyên. Cuộc chiến này, đối với hắn, không chỉ là một trận chiến sinh tử, mà còn là một bài kiểm tra, một lời thách thức gửi đến toàn bộ Huyền Vực, và đặc biệt là đến Bạch Hổ Lão Tổ – người đang quan sát mọi thứ từ xa. Hắn sẽ chứng minh rằng, con đường của hắn, con đường của sự cân bằng và tôn trọng bản chất, mới là con đường chân chính để vạn vật có thể tồn tại và phát triển.
Tiếng kèn hiệu lệnh của tu sĩ lại vang lên, lần này là một tín hiệu tấn công tổng lực. Chúng đang dồn hết sức mạnh để xuyên thủng phòng tuyến của rừng. Cuộc chiến khốc liệt nhất đã đến.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.