Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 464: Bão Tố Rừng Sâu: Tiếng Gầm Của Bản Năng

Tiếng kèn hiệu lệnh của tu sĩ lại vang lên, lần này là một tín hiệu tấn công tổng lực, xé toạc màn sương mù dày đặc đang bao phủ Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Âm thanh ấy không chỉ là một tín hiệu quân sự đơn thuần, mà còn là một lời tuyên chiến nghiệt ngã, báo hiệu một đợt sóng hủy diệt chuẩn bị ập đến. Chúng đang dồn hết sức mạnh để xuyên thủng phòng tuyến của rừng, và cuộc chiến khốc liệt nhất đã chính thức bắt đầu.

Từng đợt pháp thuật cuồng bạo như bão táp gào thét, xé rách không khí ẩm ướt, đâm xuyên qua tán lá cây rậm rạp. Những quả cầu hỏa diễm khổng lồ, những luồng sét xanh tím và những lưỡi gió sắc lạnh như dao cạo liên tục giáng xuống. Sương mù không còn là tấm màn che chắn bí ẩn, mà trở thành một tấm phông nền bi tráng, nơi ánh sáng pháp thuật chói lòa và bóng tối đổ nát giao tranh không ngừng. Mưa phùn vẫn lất phất, nhưng không đủ sức dập tắt những ngọn lửa bùng lên sau mỗi đòn tấn công của tu sĩ. Thay vào đó, nó chỉ làm tăng thêm vẻ thê lương, biến khói bụi và tro tàn thành những dòng nước đen ngòm chảy dài trên thân cây cháy sém.

Tần Mặc đứng giữa hỗn loạn, thân hình không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây ánh lên sự bình tĩnh đến lạ lùng, như một hồ nước tĩnh lặng giữa cơn bão. Hắn có thể nghe thấy rõ ràng "ý chí tồn tại" của vạn vật xung quanh – tiếng rên rỉ đau đớn của từng chiếc lá bị thiêu, tiếng gào thét phẫn nộ của những thân cây cổ thụ đang bị chặt phá, tiếng kêu hoảng loạn của những sinh linh bé nhỏ đang chạy trốn, và cả sự cuồng nộ của những linh thú đang xông lên phản kháng.

"Rừng ơi, hãy trở thành vũ khí!" Tần Mặc thầm truyền đi ý niệm, giọng nói không vang lớn, nhưng sức mạnh ý chí của hắn như lan tỏa khắp từng ngóc ngách của khu rừng, chạm đến từng sợi rễ, từng cành cây, từng dòng suối. Hắn không cần phải hô hào, không cần phải ra lệnh bằng lời nói, bởi vì hắn đã hòa làm một với khu rừng, với những gì nó đang cảm nhận và khát khao.

Những tu sĩ xâm nhập, trong bộ giáp Hắc Thiết Vệ lạnh lẽo, vô cảm, tiếp tục hô hoán, giọng nói đầy cuồng tín và tàn bạo: "Tiêu diệt lũ dã thú! Khai thác linh nguyên! Thiên Diệu Tôn Giả vạn tuế!" Chúng coi khu rừng này chỉ là một mỏ tài nguyên khổng lồ, một nguồn linh khí vô tận cần được vắt kiệt để phục vụ cho con đường "thăng tiên" của chúng. Những lưỡi rìu pháp khí sáng loáng liên tục vung lên, chặt đứt những thân cây hàng trăm năm tuổi như thể chúng chỉ là cỏ dại. Mùi gỗ tươi xen lẫn mùi đất cháy và mùi kim loại tanh tưởi của pháp khí nồng nặc trong không khí.

Tô Lam chiến đấu bên cạnh Tần Mặc, mái tóc đen dài lòa xòa trên trán, gương mặt thanh tú đã lấm lem khói bụi. Nàng vung Vô Danh Kiếm trong tay, mỗi đường kiếm đều mang theo hàn quang sắc lạnh, chặn đứng những đòn tấn công của tu sĩ, bảo vệ Tần Mặc khỏi những mũi tên pháp thuật hiểm độc. Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng ánh lên sự kiên cường, nhưng cũng không giấu nổi vẻ kinh hoàng trước cảnh tượng tàn phá trước mắt. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sinh linh vô tội ngã xuống, quá nhiều cây cỏ bị tàn phá. Sức mạnh của tu sĩ đã vượt quá dự đoán của họ, và sự tàn bạo của chúng khiến trái tim nàng như bị bóp nghẹt.

"Không... Rừng của ta!" Mộc Lâm Chủ cất tiếng kêu đau đớn, giọng nói nhỏ bé, gầy guộc nhưng chứa đựng nỗi tuyệt vọng khôn cùng. Dáng người nhỏ bé, gầy guộc của bà, với mái tóc bạc trắng như rễ cây cổ thụ, giờ đây đang run rẩy. Bà vung cây trượng bằng gỗ cổ thụ trong tay, nhưng những phép thuật bảo vệ của bà dường như quá yếu ớt trước cơn đại hồng thủy pháp thuật của tu sĩ. Mỗi khi một cây cổ thụ ngã xuống, một phần linh hồn của bà như bị xé toạc. Nỗi đau ấy, Tần Mặc cảm nhận được rõ ràng qua ý chí của bà, như một vết cứa sâu vào chính tâm can hắn.

Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, dẫn đầu một nhóm linh thú hùng dũng xông lên. Tiếng gầm uy dũng của nó vang vọng khắp chiến trường, không phải là tiếng gầm đơn thuần của một mãnh thú, mà là tiếng gầm của sự phẫn nộ, của bản năng bảo vệ lãnh địa. Nó càn quét qua đội hình tu sĩ, những móng vuốt sắc bén như thép xé toạc giáp sắt, thân hình mạnh mẽ như một bức tường thành sống. Các linh thú khác, từ Phong Lang nhanh nhẹn cho đến Hỏa Thử liều mạng, đều chiến đấu với sự cuồng nhiệt và bản năng sinh tồn mãnh liệt.

Trên bầu trời, Ngân Loan với bộ lông bạc óng ánh, đôi mắt tinh anh và sắc sảo, bay lượn trên cao. Tiếng kêu trong trẻo, mạnh mẽ của nó như một tín hiệu dẫn đường cho những luồng gió sắc bén mà nó tạo ra. Những luồng gió ấy xé toạc pháp thuật của tu sĩ, làm chệch hướng những mũi tên và quả cầu lửa, tạo ra những lỗ hổng tạm thời trong hàng ngũ địch. Nó không ngừng di chuyển, như một mũi tên bạc xuyên qua màn khói lửa, trinh sát và quấy phá từ trên cao.

Dưới mặt đất, Bích Thủy Tinh Linh, với thân hình trong suốt như nước, mái tóc xanh lam bồng bềnh, hiện ra bên những dòng suối. Nàng hồn nhiên nhưng kiên cường, đôi mắt long lanh như giọt sương giờ đây ánh lên sự quyết tâm. Nàng thao túng dòng nước, biến những con suối hiền hòa thành những dòng xoáy dữ dội, cuốn trôi những tu sĩ đang cố gắng vượt qua. Những vũng lầy bất ngờ xuất hiện, những dòng chảy ngầm mạnh mẽ quật ngã kẻ địch, làm chậm bước tiến của chúng. Tuy nhiên, số lượng tu sĩ quá đông, và những pháp sư hệ thổ của chúng nhanh chóng hóa giải những cạm bẫy nước của nàng.

Xích Viêm, khi hiện hình là một cô gái trẻ với mái tóc đỏ rực rỡ như lửa, đôi mắt rực cháy, không ngừng bùng cháy dữ dội. Nàng không tấn công trực diện, mà tập trung vào việc tạo ra những bức tường lửa khổng lồ, ngăn chặn bước tiến của tu sĩ, bảo vệ những cây cổ thụ chưa bị tổn hại. "Để ta bùng cháy, theo cách của ta!" Nàng thầm thì, mỗi ngọn lửa bùng lên đều mang theo ý chí kiên cường, sự nồng nhiệt của bản nguyên. Ngọn lửa của nàng không giống với hỏa diễm pháp thuật của tu sĩ – ngọn lửa của nàng mang theo sự sống, sự bảo vệ, chứ không phải sự hủy diệt. Tuy nhiên, pháp thuật hệ thủy của tu sĩ cũng không ngừng được thi triển, dập tắt từng mảng lửa của nàng, tạo thành những tiếng "xì xèo" đáng sợ.

Tần Mặc cảm nhận được sự rên rỉ đau đớn đến xé lòng từ Mộc Tinh khi những cây cổ thụ bị thiêu rụi, từng mảng lớn rừng xanh đang dần biến thành tro bụi. Hắn cảm nhận được linh khí của khu rừng đang hao tổn một cách nhanh chóng, như một mạch sống đang dần cạn kiệt. Mỗi nhát chém của rìu pháp khí, mỗi quả cầu lửa của tu sĩ đều như một nhát dao đâm vào chính tâm can hắn. Hắn thở sâu, cố gắng giữ vững sự bình tĩnh, bởi hắn biết, nếu hắn dao động, cả khu rừng này sẽ gục ngã. Hắn cần phải là trụ cột vững chắc, là ý chí không thể lay chuyển, là sợi dây liên kết vô hình giữa vạn vật đang chiến đấu.

Càng lúc càng có nhiều pháp khí đặc biệt được tu sĩ tung ra, không chỉ là rìu hay kiếm, mà còn có những viên ngọc phát sáng kỳ lạ, khi ném xuống đất sẽ tạo ra những cột sáng hủy diệt, hóa giải những hàng rào cây cối một cách dễ dàng. Những pháp khí này không phải là sản phẩm của một môn phái tu luyện thông thường, mà mang một khí tức lạnh lẽo, máy móc, như thể được tạo ra chỉ để khai thác và hủy diệt. Tần Mặc nhớ lại những lời cảnh báo về Thiên Diệu Tôn Giả và các dự án khai thác linh khí tự nhiên của hắn. Sự mất cân bằng của Huyền Vực, qua cảnh tượng này, đã không còn là lời đồn, mà là một hiện thực tàn khốc đang diễn ra ngay trước mắt hắn.

Cuộc chiến vẫn tiếp diễn, không ngừng nghỉ.

***

Sương mù dần tan theo ánh bình minh, nhưng cảnh tượng hiện ra không phải là vẻ đẹp ban sơ của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, mà là một bức tranh hoang tàn và bi thương. Những cây cổ thụ cao vút, từng là biểu tượng của sự sống và linh thiêng, giờ đây ngã đổ la liệt, thân cây cháy đen, cành lá trơ trụi như những bộ xương khô khốc. Mùi khói, đất cháy và máu tanh nồng nặc, lấn át cả mùi hương của cây cỏ tươi. Mặt đất rung chuyển không ngừng bởi tiếng pháp thuật nổ vang, tiếng gầm rú của linh thú và tiếng la hét của tu sĩ.

Quân đoàn tu sĩ, sau khi vượt qua tuyến phòng thủ đầu tiên, đang tiến sâu vào khu rừng, tập trung tấn công về phía Cây Thần Cổ Thụ – trái tim của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Cây Thần Cổ Thụ, một cây cổ thụ khổng lồ, cao chọc trời, thân cây to lớn như một tòa thành tự nhiên, giờ đây đang bị bao vây bởi hàng ngàn tu sĩ. Khí tức linh thiêng từ nó không ngừng tỏa ra, nhưng cũng không thể ngăn cản sự tàn phá.

Tần Mặc đứng dưới tán cây Thần Cổ Thụ, đôi mắt đen láy quét qua chiến trường. Hắn cảm nhận được sự đau đớn tột cùng từ Mộc Tinh, linh hồn của Cây Thần Cổ Thụ. "Đau đớn... quá nhiều..." Ý niệm rung động của Mộc Tinh truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc, như một tiếng khóc thầm. Mộc Tinh, với hình dáng của một cây cổ thụ lớn, thân cây to lớn, tán lá rộng, đang run rẩy dữ dội. Từng chiếc lá, từng nhánh cây đều như đang co rút lại vì nỗi sợ hãi và tuyệt vọng.

"Mộc Tinh, hãy dùng gốc rễ! Hắc Phong, chặn đường bên trái!" Tần Mặc truyền đi những ý niệm dứt khoát, giọng nói nội tâm vẫn trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa sự quyết liệt. Hắn rút ra Vô Danh Kiếm, không phải để chém giết, mà là để chặt đứt những luồng pháp thuật đang lao tới, hoặc tạo ra những đường hầm tạm thời trong lòng đất cho linh thú di chuyển. Thanh kiếm không phát ra hào quang rực rỡ, nhưng mỗi cú vung đều chính xác, chặn đứng những đòn hiểm hóc.

Dưới sự chỉ dẫn của Tần Mặc, Mộc Linh và Mộc Tinh đã huy động toàn bộ sức mạnh của khu rừng. Những rễ cây cổ thụ, to lớn như những con trăn khổng lồ, trồi lên khỏi mặt đất, quấn chặt lấy những tu sĩ đang tiến đến. Dây leo gai góc từ khắp nơi trong rừng vươn ra, tạo thành những hàng rào phòng thủ dày đặc, nhưng cũng sẵn sàng tấn công, quấn chặt lấy những kẻ xâm nhập. Những tu sĩ bị mắc kẹt trong mạng lưới rễ cây và dây leo gào thét, cố gắng dùng pháp thuật để thoát ra, nhưng những sợi rễ này dường như được truyền thêm một nguồn sức mạnh kỳ lạ, bền bỉ và khó phá hủy hơn bình thường.

Tô Lam, với v���t thương nhỏ trên má và bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt đã rách tơi tả, lao mình vào đám tu sĩ đang cố gắng phá vỡ hàng rào rễ cây. Nàng vung kiếm như một cơn lốc, những đường kiếm thanh thoát nhưng sắc bén, không ngừng chặn đứng những đòn tấn công. "Bọn chúng quá đông! Cần phải rút lui sao?" Nàng hỏi, giọng nói khàn đặc, đôi mắt vẫn nhìn về phía Tần Mặc, tìm kiếm một câu trả lời. Nàng không muốn bỏ cuộc, nhưng tình thế dường như quá tuyệt vọng.

Tần Mặc không trả lời ngay. Hắn liếc nhìn những linh thú trẻ đang chiến đấu với tất cả sự non nớt nhưng dũng cảm của chúng. Một con linh thú con, có hình dáng như một chú hươu nhỏ, đôi mắt to tròn, đáng yêu, giờ đây đang nằm gục trên mặt đất, bị thương nặng bởi một luồng pháp thuật. Tiếng kêu non nớt, thảm thiết của nó như một nhát dao đâm vào trái tim Tần Mặc. Hắn nhanh chóng lao tới, lấy ra một viên Đan Dược Vô Tính từ trong túi, nhẹ nhàng đặt vào miệng chú linh thú. Viên đan dược không rực rỡ hào quang, nhưng nó mang theo một luồng sinh khí thuần khiết, giúp chú hươu non tạm thời cầm cự được vết thương. Hành động này của Tần Mặc không chỉ là sự cứu giúp, mà còn là một lời khẳng định về triết lý của hắn – phục hồi bản chất, trân trọng từng sinh linh.

Những tu sĩ, dưới sự chỉ huy của một lão già khuôn mặt lạnh lùng, tàn nhẫn, không ngừng sử dụng những pháp khí đặc biệt. Những chiếc búa pháp khí khổng lồ, khi nện xuống đất, tạo ra những vết nứt sâu, phá hủy những gốc rễ cây. Những lưỡi cưa pháp thuật sắc bén, phát ra ánh sáng vàng kim, không ngừng cưa đổ những thân cây cổ thụ. Tần Mặc nhận ra rằng những pháp khí này không chỉ đơn thuần là mạnh mẽ, mà còn mang theo một loại năng lượng ăn mòn, trực tiếp hủy hoại linh tính của cây cối, khiến Mộc Tinh và Mộc Lâm Chủ càng thêm đau đớn. Đây chính là những công cụ được tạo ra để khai thác triệt để linh nguyên, không màng đến sự sống của vạn vật.

"Tần Mặc, chúng đang nhắm vào Mộc Tinh!" Mộc Lâm Chủ kêu lên, ánh mắt đầy kinh hãi khi bà nhìn thấy một nhóm tu sĩ hùng mạnh đang tập trung pháp thuật, tạo ra một quả cầu năng lượng khổng lồ nhắm thẳng vào thân Cây Thần Cổ Thụ. Nếu Cây Thần Cổ Thụ sụp đổ, toàn bộ Rừng Nguyên Sinh Bất Tận sẽ mất đi linh hồn, và liên minh của họ sẽ tan rã.

Tần Mặc hít sâu một hơi. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng đang lan tỏa trong tâm trí của những linh thú, của từng ngọn cây. Nhưng hắn không cho phép mình gục ngã. Hắn nhìn quả cầu năng lượng hủy diệt đang dần hình thành, và trong đầu hắn, một ý niệm chợt lóe lên – một kế hoạch táo bạo, biến bất lợi thành lợi thế, sử dụng chính sự tàn phá của tu sĩ để tạo ra một cạm bẫy mới.

"Không, Tô Lam," Tần Mặc nói, giọng hắn trầm tĩnh nhưng vang vọng trong tâm trí nàng, "Chúng ta không rút lui. Chúng ta sẽ cho chúng thấy, sự sống không dễ dàng bị khuất phục." Hắn quay sang Mộc Tinh, ý niệm truyền đi mạnh mẽ, rõ ràng: "Mộc Tinh, hãy tin ta. Hãy chuẩn bị. Chúng ta sẽ dùng chính sự hủy diệt của chúng để chống lại chúng." Ánh mắt của hắn ánh lên một tia quyết tâm sắt đá, không chút lay chuyển. Hắn sẽ bảo vệ sự cân bằng, bảo vệ bản nguyên, dù phải trả giá đắt đến đâu.

***

Trên đỉnh núi cao nhất của Linh Thú Sơn Mạch, nơi gió lộng và mây mù vần vũ, Bạch Hổ Lão Tổ vẫn uy nghi ẩn mình. Thân hình mãnh thú khổng lồ của nó, với bộ lông trắng như tuyết phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, nằm bất động như một bức tượng sống. Đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh của nó dõi xuống phía dưới, nơi Rừng Nguyên Sinh Bất Tận đang chìm trong biển lửa và hỗn loạn. Mây và nắng yếu ớt xuyên qua, tạo ra những vệt sáng lờ mờ trên bộ lông trắng muốt, càng làm tăng thêm vẻ thần bí và uy nghiêm.

Tiếng gầm rú của linh thú, tiếng pháp thuật nổ vang trời, tiếng la hét của tu sĩ, và tiếng cây cối đổ nát không ngừng vọng lên, xuyên qua hàng ngàn dặm không gian, chạm đến tai Bạch Hổ Lão Tổ. Mùi khói, đất cháy, máu tanh, lẫn với mùi hương của cây cỏ bị nghiền nát, được gió đưa lên, xộc thẳng vào khứu giác nhạy bén của nó. Mặt đất dưới chân nó thỉnh thoảng lại rung chuyển nhẹ, như thể cả thế giới đang oằn mình trong đau đớn.

Bạch Hổ Lão Tổ đã chứng kiến toàn bộ cuộc chiến từ đầu. Nó nhìn thấy sự tàn bạo của quân đoàn tu sĩ, những kẻ không ngừng gieo rắc sự hủy diệt mà không chút do dự. Nó nhìn thấy sự kiên cường của Tần Mặc, cách hắn kết nối với khu rừng, biến từng cành cây, từng dòng suối thành một phần của chiến lược phòng thủ. Nó cũng nhìn thấy sự hy sinh của Hắc Phong, sự nhanh nhẹn của Ngân Loan, sự kiên định của Xích Viêm, và cả sự hồn nhiên nhưng dũng cảm của Bích Thủy Tinh Linh.

Nhưng điều khiến nó phải suy nghĩ nhiều nhất, chính là nỗi đau của Mộc Tinh và Mộc Lâm Chủ. Nó cảm nhận được sự rên rỉ của Cây Thần Cổ Thụ, sự tuyệt vọng của linh hồn rừng khi từng phần cơ thể bị xé toạc. Nó thấy những linh thú trẻ, non nớt và sợ hãi, nhưng vẫn không bỏ chạy, vẫn chiến đấu bên cạnh những đồng loại lớn hơn, bảo vệ tổ ấm của mình. Tiếng kêu thảm thiết của chú hươu con bị thương, dù xa xôi, vẫn như một tiếng chuông cảnh tỉnh vang vọng trong tâm trí nó.

"Bản năng... sinh tồn... liệu đây có phải là con đường tiến hóa thực sự?" Bạch Hổ Lão Tổ tự nhủ trong tâm trí, giọng nói nội tâm trầm thấp, đầy triết lý, nhưng cũng ẩn chứa sự hoài nghi sâu sắc. Nó đã từng tin rằng con đường "nhân hóa", con đường trở thành hình dạng con người, tu luyện linh lực, từ bỏ bản năng hoang dã, mới là con đường tối thượng để vươn tới sự vĩnh cửu, để thoát khỏi giới hạn của bản thân. Nó đã cố gắng gạt bỏ đi những bản năng nguyên thủy nhất của mình, tin rằng chúng là những xiềng xích kìm hãm sự tiến hóa.

Nhưng giờ đây, khi chứng kiến Tần Mặc không dùng sức mạnh pháp thuật áp đảo, mà dùng chính sự kết nối sâu sắc với tự nhiên, với ý chí của vạn vật, để điều phối một cuộc chiến sinh tử, niềm tin của nó bắt đầu lung lay. Tần Mặc không ép buộc vạn vật phải trở thành cái gì khác, hắn chỉ lắng nghe và giúp chúng phát huy bản chất của mình một cách tối đa. Sự đoàn kết của rừng xanh không phải là do mệnh lệnh, mà là do sự đồng cảm, sự thấu hiểu từ Tần Mặc.

Bạch Hổ Lão Tổ nhìn thấy sự kiên cường trong mắt những linh thú trẻ, sự bất khuất của những cây cổ thụ đang oằn mình chống chịu. Nó nhìn thấy Tần Mặc, một thiếu niên không có linh căn, không thiên phú tu luyện, nhưng lại có thể khiến vạn vật đồng lòng chiến đấu, không phải vì sợ hãi, mà vì muốn bảo vệ bản chất của mình. Hắn không dùng sức mạnh để áp đặt, mà dùng lòng đồng cảm để liên kết.

"Kẻ yếu... sẽ bị đào thải... nhưng kẻ mạnh... liệu có phải là kẻ hủy diệt?" Một tiếng gầm nhẹ thoát ra từ Bạch Hổ Lão Tổ, không phải là tiếng gầm uy lực như thường lệ, mà là một âm thanh trầm đục, đầy suy tư. Nó tự hỏi, liệu con đường mà nó đang theo đuổi, con đường "nhân hóa" và "thăng tiên" có phải là con đường đúng đắn, hay chỉ là một hình thức hủy diệt bản chất, một sự tự lừa dối để đạt được một "cảnh giới" giả tạo? Nó đã từng coi thường những sinh linh giữ vững bản nguyên, coi chúng là yếu kém, không có khát vọng vươn lên. Nhưng những gì nó đang chứng kiến lại chứng minh điều ngược lại.

Mỗi đòn tấn công của tu sĩ và mỗi phản kháng của rừng đều khắc sâu vào tâm trí nó. Nỗi đau của khu rừng, sự tàn phá mà nó phải chịu đựng, chính là hậu quả của sự truy cầu vô độ, của khát vọng "thăng tiên" cực đoan. Thiên Diệu Tôn Giả, với những pháp khí khai thác linh khí tàn bạo, chỉ là một ví dụ rõ ràng nhất cho cái giá phải trả của con đường mà Bạch Hổ Lão Tổ từng khao khát.

Bạch Hổ Lão Tổ nhắm mắt lại, nhưng cảnh tượng chiến trường vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí nó. Nó cảm nhận được ý chí kiên định của Tần Mặc, ý chí không chỉ muốn bảo vệ khu rừng, mà còn muốn bảo vệ một chân lý – chân lý về sự cân bằng, về bản chất. Cuộc chiến này, đối với Tần Mặc, không chỉ là một trận chiến sinh tử, mà còn là một bài kiểm tra, một lời thách thức gửi đến toàn bộ Huyền Vực, và đặc biệt là đến nó, Bạch Hổ Lão Tổ. Hắn đang chứng minh rằng, con đường của hắn, con đường của sự cân bằng và tôn trọng bản chất, mới là con đường chân chính để vạn vật có thể tồn tại và phát triển.

Một tia sáng le lói xuyên qua những đám mây u ám, chiếu rọi lên bộ lông trắng muốt của Bạch Hổ Lão Tổ. Trong sâu thẳm tâm hồn nó, một hạt giống hoài nghi đã nảy mầm, một hạt giống mang theo hy vọng về một con đường khác, một con đường mà nó chưa từng nghĩ đến. Cuộc đối đầu sắp tới giữa nó và Tần Mặc, không chỉ là một cuộc tranh luận về triết lý, mà còn là một sự lựa chọn định mệnh cho cả Huyền Vực.

Nó mở mắt ra, đôi mắt hổ vàng rực ánh lên một tia sáng phức tạp. Nó đã quyết định.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free