Vạn vật không lên tiên - Chương 471: Ý Chí Phản Nghịch: Cấm Thuật Tan Rã và Dao Động Của Thần Hổ
“Không… Chúng ta sẽ không để rừng chết.”
Lời của Tần Mặc, trầm thấp nhưng rõ ràng, vang vọng giữa tiếng rên rỉ của rừng và tiếng gầm rú của cấm thuật, cắt xuyên qua màn đêm tăm tối như một lời thề sắt đá. Hắn không dùng bất kỳ pháp khí hay thần thông nào, không có linh lực cuồn cuộn hay uy áp kinh người. Hắn chỉ đứng đó, thân hình gầy guộc, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm lại rực lên một ánh sáng kiên định đến lạ lùng, như ngọn lửa cuối cùng giữa đêm trường vạn vật đang lụi tàn. Sự mệt mỏi đã hằn sâu trên khuôn mặt thanh tú của hắn, nhưng giờ đây, mọi sự giằng xé nội tâm dường như đã tan biến, thay vào đó là một ý chí sắt đá, tập trung đến tận cùng.
Tô Lam vẫn nắm chặt cánh tay hắn, cảm nhận từng thớ thịt căng cứng, từng mạch máu đang đập mạnh dưới làn da tái nhợt. Nàng không hiểu Tần Mặc định làm gì, nhưng sự bình tĩnh đến khó tin toát ra từ hắn trong khoảnh khắc sinh tử này đã truyền cho nàng một tia hy vọng mong manh, một niềm tin không thể giải thích. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền đã lấm lem bụi đất và nhựa cây, gầm gừ một tiếng nhỏ, đôi mắt đỏ rực cảnh giác dõi theo từng cử động của chủ nhân. Nó cũng cảm nhận được sự tuyệt vọng của khu rừng, và giờ đây, một luồng ý chí lạ lùng đang dâng lên từ Tần Mặc, một ý chí không phải của cường bạo, mà là của sự thấu hiểu sâu sắc.
Tần Mặc nhắm nghiền mắt lại, không phải để suy tư hay do dự. Lần này, đó là một hành động tập trung tuyệt đối, một sự hòa nhập hoàn toàn vào không gian xung quanh. Hắn hít vào một hơi thật sâu, cảm nhận mùi tử khí tanh nồng, mùi máu tươi và nhựa cây khô cháy đang tràn ngập không gian. Nhưng thay vì để mùi vị ấy lấn át, hắn lại tìm kiếm những mùi hương quen thuộc, dù đã yếu ớt đến tận cùng: mùi đất ẩm, mùi rêu phong, mùi nhựa cây xanh non, mùi của sự sống đang dần lụi tàn. Hắn đưa bàn tay phải ra phía trước, lòng bàn tay ngửa lên, không phải để niệm chú, mà để cảm nhận.
Một luồng 'ý chí tồn tại' vô hình, tinh khiết và mạnh mẽ, từ từ tuôn trào từ Tần Mặc. Nó không phải là linh lực, không phải là thần thông, mà là một làn sóng của sự thấu cảm, của sự hiểu biết sâu sắc nhất về bản nguyên của vạn vật. Hắn không hề cố gắng ép buộc bất cứ điều gì, không hề dùng sức mạnh để trấn áp. Thay vào đó, hắn 'giao tiếp' với từng cành cây đang héo úa, từng chiếc lá đang chuyển màu úa vàng, từng thớ gỗ đang mục ruỗng. Hắn lắng nghe tiếng kêu gào thầm lặng của chúng, tiếng khóc của những linh hồn cây cối bị rút cạn sinh khí, tiếng rên rỉ của những hạt đất đang hóa tro tàn.
Và rồi, hắn truyền vào chúng một ý niệm. Không phải ý niệm của sự chiến đấu, không phải ý niệm của sự phản kháng mãnh liệt. Mà là một 'ý chí từ chối' đơn thuần, nguyên sơ nhất, một khát khao bản năng không muốn bị tước đoạt, không muốn bị biến chất. "Không... các ngươi không cần phải trở thành tro bụi. Hãy từ chối sự hủy diệt này! Từ chối! Từ chối bị biến chất! Từ chối phục tùng cấm thuật!"
Ý niệm ấy, như những gợn sóng lăn tăn trên mặt nước, bắt đầu lan tỏa. Nó không mang theo sức mạnh hủy diệt, mà là sức mạnh của sự kiên định, của bản chất. Nơi nào làn sóng ý chí của Tần Mặc chạm tới, nơi đó, những cây cối đang héo tàn bỗng như chững lại một nhịp. Chúng không hồi sinh ngay lập tức, nhưng quá trình tàn lụi dường như bị kìm hãm. Từng thớ gỗ đang khô mục bỗng cảm thấy một sự phản kháng yếu ớt trỗi dậy từ bên trong. Từng sợi rễ đang co rút bỗng như bám víu vào mặt đất, từ chối bị nhổ bật.
Cột sáng đen đỏ khổng lồ của 'Huyết Sát Sinh Diệt Trận', vốn đang nuốt chửng mọi thứ với một tốc độ kinh hoàng, bỗng bắt đầu chững lại. Âm thanh gầm rú của nó, vốn mang theo sự cuồng bạo và tàn độc, giờ đây bỗng trở nên lạc lõng, như một bản nhạc bị bóp méo, những nốt cao chót vót bị ghì xuống, những nốt trầm bị vặn vẹo. Năng lượng hủy diệt không còn lan tỏa một cách mượt mà nữa. Thay vào đó, nó bắt đầu xoáy tròn một cách hỗn loạn, như một con thú khổng lồ bị trói buộc, giãy giụa trong đau đớn. Ánh sáng đỏ đen rực rỡ của nó nhấp nháy yếu ớt, như một ngọn nến sắp tàn giữa trận cuồng phong.
Làn sóng 'ý chí từ chối' của Tần Mặc không đối kháng trực diện với cấm thuật. Nó len lỏi vào từng tế bào, từng phân tử của năng lượng hắc ám, chạm vào 'ý chí tồn tại' của chính những phần cấu thành nên cấm thuật ấy, thuyết phục chúng từ chối bản chất hủy diệt mà tu sĩ đã gán cho. Cấm thuật không biến mất, nhưng nó không còn là một dòng chảy một chiều nữa. Nó bắt đầu 'tự tiêu hóa' chính mình, năng lượng phản phệ nhẹ nhàng nhưng liên tục tác động ngược trở lại những tu sĩ đã kích hoạt nó. Những sợi khói đen, vốn là sinh khí bị rút cạn, không còn bay lên một cách ào ạt nữa, mà lững lờ trôi, rồi dần tan biến vào không khí ẩm ướt của đêm rừng. Cây cối vẫn héo úa, nhưng chúng không còn gục ngã tức thì, không còn biến thành tro bụi ngay lập tức. Chúng đang 'phản kháng' một cách thụ động, hơi thở sống lại yếu ớt, nhưng kiên cường.
Trên khuôn mặt Tần Mặc, những giọt mồ hôi lạnh bắt đầu lăn dài. Đây là một sự tiêu hao khổng lồ. Hắn không dùng linh lực, nhưng hắn đang dốc cạn 'ý chí tồn tại' của chính mình, kết nối với hàng vạn, hàng triệu 'ý chí tồn tại' khác trong khu rừng. Hắn cảm thấy như có hàng ngàn sợi dây đang kéo căng tâm hồn hắn. Mỗi sợi dây là một kết nối với một linh hồn cây cối, một hạt đất, một phiến đá. Hắn không chỉ truyền đi ý chí của mình, mà hắn còn đón nhận lại sự đau đớn, sự tuyệt vọng, nhưng sâu thẳm hơn là sự khao khát được tồn tại, được là chính mình của vạn vật. Đó là một gánh nặng khổng lồ, nhưng cũng là một nguồn sức mạnh vô tận. Hắn biết mình không thể duy trì được lâu. Nhưng chừng nào hắn còn đứng vững, chừng đó, khu rừng này sẽ không chết.
***
Dưới Cây Thần Cổ Thụ, Mộc Lâm Chủ đang quỳ gục, thân hình gầy guộc run rẩy. Làn da bà, vốn đã nhăn nheo như vỏ cây cổ thụ, giờ đây càng thêm khô héo, như thể sự sống đang bị rút cạn từng chút một. Bà cảm nhận rõ ràng từng cành cây, từng chiếc lá của mình – của khu rừng – đang bị cấm thuật tàn phá. Tiếng kêu than của vạn vật vang vọng trong tâm trí bà, xé nát trái tim bà. Nhưng rồi, giữa cơn tuyệt vọng tột cùng ấy, một sự thay đổi tinh vi bắt đầu diễn ra.
Dòng chảy sinh khí đang bị hút cạn bỗng chững lại. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng nó không còn là một dòng lũ ào ạt nữa, mà như một con sông đang cạn dần, dòng chảy yếu ớt. Bà cảm thấy một làn sóng ý chí lạ lùng len lỏi vào từng thớ gỗ, từng sợi rễ của mình. Đó không phải là sức mạnh chống trả, mà là một sự kiên định thầm lặng, một sự "từ chối" mãnh liệt. Khu rừng không gào thét phản kháng, nhưng nó đang từ chối bị tiêu biến. Nó từ chối chấp nhận số phận bị hủy diệt. Không khí nặng nề, ngột ngạt bao trùm khu rừng bỗng dịu đi, mang theo một chút mùi đất ẩm và nhựa cây tươi, như một hơi thở yếu ớt nhưng đầy hy vọng.
Mộc Lâm Chủ hé mở đôi mắt xanh biếc, ánh mắt vốn đã mờ đục vì đau đớn giờ đây ánh lên một tia kinh ngạc. Bà ngước nhìn về phía Tần Mặc, thân hình hắn vẫn đứng đó, gầy guộc nhưng kiên cường, như một cái cây cổ thụ duy nhất còn sót lại giữa hoang tàn. Bà không thể nghe rõ lời Tần Mặc thầm thì, nhưng bà cảm nhận được 'ý chí tồn tại' của hắn đang hòa quyện với từng hơi thở của khu rừng, đang truyền đi một thông điệp mạnh mẽ, không lời.
"Ý chí... từ chối..." Mộc Lâm Chủ thều thào, giọng nói yếu ớt như tiếng lá khô rơi, nhưng lại chứa đựng một sự bàng hoàng sâu sắc, một sự vỡ lẽ kinh thiên động địa. "Không phải đối kháng, mà là... từ chối tồn tại theo cách đó..." Bà đã chứng kiến bao nhiêu trận chiến, bao nhiêu sự hủy diệt, nhưng chưa từng thấy bất kỳ sức mạnh nào như thế này. Không phải là dùng sức mạnh để trấn áp, mà là dùng ý chí để thuyết phục, để thay đổi bản chất của sự vật. Đây chính là con đường mà Tần Mặc đã luôn nói tới, con đường của 'cân bằng bản chất', không phải bằng cách ép buộc, mà bằng cách thấu hiểu và dẫn dắt. Niềm tin của bà vào hắn, giờ đây đã hoàn toàn vững chắc.
Tô Lam, đứng cạnh Tần Mặc, cũng đang chứng kiến cảnh tượng khó tin này. Nàng đã từng thấy Tần Mặc dùng 'ý chí tồn tại' để giao tiếp với vạn vật, để cảm hóa chúng. Nhưng chưa bao giờ nàng thấy hắn dùng nó để đối phó với một cấm thuật hủy diệt kinh hoàng đến vậy. Cột sáng đen đỏ khổng lồ giờ đây đã vặn vẹo đến mức dị dạng, như một con quái vật đang giãy chết, tiếng gầm rú của nó méo mó và yếu ớt. Những luồng năng lượng tà ác không còn bủa vây mà lại quay ngược vào trong, tự cắn xé lẫn nhau.
"Tần Mặc..." Nàng thì thầm, đôi mắt phượng mở lớn, vừa sợ hãi vừa kinh ngạc. Nàng cảm nhận được sự kiệt sức của hắn, cơ thể hắn đang run rẩy từng hồi, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, không hề nao núng. Hắc Phong cũng gầm gừ liên tục, bộ lông đen tuyền dựng đứng, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào Tần Mặc, rồi lại nhìn về phía cấm thuật đang tự hủy hoại. Nó không hiểu, nhưng nó cảm nhận được một thứ sức mạnh mới mẻ, một thứ sức mạnh không thuộc về sự bạo lực, mà thuộc về sự tồn tại, về sự kiên cường của bản nguyên.
Xa hơn, tại trung tâm của pháp trận, các tu sĩ đang thi triển cấm thuật bỗng nhiên rơi vào hỗn loạn. Thủ lĩnh của chúng, một kẻ mang dáng vẻ cường tráng với ánh mắt hung ác, ban đầu còn đang tự mãn nhìn cấm thuật nuốt chửng khu rừng, giờ đây khuôn mặt hắn đã trắng bệch vì sợ hãi và tức giận tột độ. Hắn cảm nhận rõ rệt sự phản phệ của cấm thuật, như có hàng ngàn kim châm đang đâm vào linh mạch của mình.
"Sao có thể! Cấm thuật lại bị phản phệ!" Hắn gào lên, tiếng gào xé toạc không khí, nhưng lại chứa đựng sự hoảng loạn tột cùng. "Không thể nào! 'Huyết Sát Sinh Diệt Trận' là cấm thuật cổ xưa, không thể bị phá giải!"
Những sợi năng lượng đỏ đen, vốn được triệu hồi để hút cạn sinh khí, giờ đây như những con rắn độc quay ngược lại cắn xé chính chủ nhân của chúng. Các tu sĩ yếu hơn bắt đầu phát ra những tiếng kêu thảm thiết. Linh lực trong cơ thể họ bị rút cạn nhanh chóng, da thịt bắt đầu nhăn nheo, tóc bạc trắng trong chớp mắt. Mùi tử khí không còn bay từ rừng lên, mà từ chính những tu sĩ này. Một số kẻ gục ngã tại chỗ, biến thành những xác khô chỉ trong chớp mắt, linh hồn bị xé toạc, không còn cơ hội siêu thoát.
Thủ lĩnh tu sĩ cố gắng duy trì pháp trận, nhưng hắn cảm thấy một lực phản phệ kinh khủng đang dội ngược vào cơ thể. Từng thớ thịt, từng kinh mạch của hắn như đang bị xé ra, linh lực tan rã. Hắn nhìn về phía Tần Mặc, kẻ đứng giữa sự tàn phá mà không hề bị tổn hại, và trong ánh mắt hắn, sự hung ác ban đầu giờ đây nhường chỗ cho nỗi sợ hãi tột cùng, xen lẫn sự căm hờn. Hắn không thể hiểu được. Một thiếu niên không linh lực, không thần thông, lại có thể làm được điều phi lý này, phá vỡ một cấm thuật cổ xưa bằng một phương thức hoàn toàn nằm ngoài nhận thức của giới tu sĩ. Sức mạnh này, nếu được báo cáo lên các tông môn lớn, thậm chí là Thiên Diệu Tôn Giả, chắc chắn sẽ gây chấn động toàn bộ Huyền Vực.
Cấm thuật 'Huyết Sát Sinh Diệt Trận' không hề biến mất hoàn toàn. Nó vẫn còn đó, nhưng đã bị suy yếu đáng kể. Luồng năng lượng hủy diệt không còn lan rộng và gây chết chóc tức thì nữa. Nó co cụm lại, vặn vẹo trong chính nó, như một con quỷ dữ bị trói buộc, giãy giụa trong tuyệt vọng. Khu rừng, dù vẫn mang vết thương nặng nề, nhưng đã ngừng quá trình lụi tàn. Một hy vọng mong manh, như một chồi non vừa nảy mầm trong đất khô cằn, bắt đầu len lỏi khắp không gian. Mộc Lâm Chủ ngước nhìn Tần Mặc, ánh mắt bà tràn đầy sự sùng kính và tin tưởng tuyệt đối. Bà biết, mình đã đặt niềm tin đúng chỗ.
***
Trên đỉnh Linh Thú Sơn Mạch, nơi những khối đá granit vươn mình sừng sững chạm tới tầng mây, Bạch Hổ Lão Tổ vẫn đứng uy nghiêm. Bộ lông trắng như tuyết của nó phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, phản chiếu ánh trăng mờ nhạt xuyên qua những đám mây đang dần tan. Gió mạnh rít qua khe đá, mang theo mùi ozone đặc trưng của những đỉnh núi cao, hòa quyện với không khí trong lành, lạnh lẽo. Đôi mắt hổ vàng rực, vốn sắc lạnh và chứa đựng sự khát khao thăng tiến, giờ đây đang dán chặt vào cảnh tượng bên dưới.
Từ vị trí này, nó có thể bao quát toàn bộ Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, chứng kiến rõ ràng sự tàn phá của 'Huyết Sát Sinh Diệt Trận' và sau đó là sự can thiệp bất ngờ của Tần Mặc. Linh Sơn Thạch, tảng đá khổng lồ trên đỉnh núi, không có khả năng nhìn bằng mắt thường, nhưng ý chí tồn tại của nó lại cảm nhận được rõ ràng từng rung động của đất trời, từng sự biến đổi của linh khí. Nó cảm nhận được nỗi đau của khu rừng, sự giãy giụa của sinh mệnh, và sau đó là làn sóng ý chí lạ lùng, tinh khiết mà Tần Mặc đã lan tỏa, như một dòng nước mát lành xoa dịu vết thương của đại địa.
Ban đầu, Bạch Hổ Lão Tổ chỉ quan sát với vẻ lạnh lùng và một chút thờ ơ. Đối với nó, sự tàn phá của cấm thuật chỉ là một phần của quy luật mạnh được yếu thua, là cái giá phải trả cho sự yếu kém của những linh thú và cây cối không thể 'nhân hóa' để tự bảo vệ. Nó đã từng tin rằng, con đường 'nhân hóa', con đường truy cầu sức mạnh tối thượng để thoát ly bản chất nguyên thủy, để thăng tiến lên một cảnh giới cao hơn, mới là con đường duy nhất để tồn tại và phát triển trong Huyền Vực đầy rẫy tranh đoạt này. Nó đã từng khao khát được giống như các tu sĩ, có thể điều khiển linh lực, có thể thi triển pháp thuật, có thể vượt qua giới hạn của bản năng thú vật, để trở thành một tồn tại vĩnh cửu, không bị ràng buộc bởi sinh lão bệnh tử.
Nhưng rồi, nó chứng kiến Tần Mặc. Một thiếu niên không có sức mạnh tu vi đáng kể, không hề đối đầu trực diện với cấm thuật bằng bạo lực. Hắn chỉ đứng đó, giữa làn sóng tử vong, và truyền đi một ý niệm. Ý niệm ấy không phải là sức mạnh, mà là sự 'từ chối'. "Không... các ngươi không cần phải trở thành tro bụi. Hãy từ chối sự hủy diệt này! Từ chối!"
Bạch Hổ Lão Tổ cảm nhận rõ ràng sự rung động mãnh liệt từ khu rừng. Đó không phải là tiếng gầm gừ phẫn nộ, không phải là sự phản kháng dữ dội bằng móng vuốt hay nanh sắc. Mà là một ý chí kiên cường không chịu khuất phục, không phải bằng đối đầu mà bằng cách từ chối sự biến chất, từ chối bị ép buộc trở thành thứ không phải mình. Nó nhận ra rằng, Tần Mặc không hề 'khai linh' hay 'ép buộc' vạn vật. Hắn chỉ khơi gợi lên 'ý chí từ chối' cố hữu của chúng, một ý chí luôn tồn tại sâu thẳm trong bản chất của mỗi thực thể, không muốn bị tước đoạt, không muốn bị thay đổi khỏi bản nguyên, không muốn bị biến thành công cụ cho khát vọng của kẻ khác.
Điều này đi ngược lại hoàn toàn với con đường 'nhân hóa' mà nó đang theo đuổi, con đường mà nó tin là duy nhất để tiến hóa. Bạch Hổ Lão Tổ nhìn lại những tu sĩ đang hoảng loạn, những kẻ đã dùng cấm thuật để ép buộc vạn vật phải biến chất, phải trở thành nhiên liệu cho sự truy cầu sức mạnh của chúng. Và giờ đây, chính cấm thuật ấy lại đang phản phệ, ăn mòn ngược lại những kẻ đã tạo ra nó, khiến chúng gục ngã trong đau đớn, linh hồn bị xé toạc. Sự kiêu ngạo của nó tan biến, thay vào đó là sự nghi ngờ sâu sắc về con đường 'tiến hóa' mà giới tu sĩ đang theo đuổi, và cái giá phải trả cho nó.
"Từ chối... không phải tranh đoạt... mà là từ chối..." Một ý niệm rung động, trầm thấp và đầy suy tư, vang vọng trong tâm trí Bạch Hổ Lão Tổ. Giọng nó, dù là truyền đạt ý niệm, vẫn mang theo sự trầm hùng vốn có, nhưng giờ đây lại pha lẫn một sự chấn động sâu sắc. "Bản chất nguyên thủy... sức mạnh này..."
Nó đã luôn tin rằng sức mạnh là phải đến từ sự biến đổi, sự vượt thoát, sự áp đặt. Nhưng Tần Mặc đã chứng minh một điều khác. Sức mạnh cũng có thể đến từ sự kiên định với bản nguyên, từ ý chí không chịu bị biến chất. Đó là một con đường khác, một con đường mà nó chưa từng nghĩ đến, một con đường không cần đến sự tàn phá, không cần đến sự ép buộc, mà chỉ cần sự thấu hiểu và dẫn dắt.
Bạch Hổ Lão Tổ dao động mạnh mẽ. Ánh mắt vàng rực của nó trở nên phức tạp, không còn vẻ sắc lạnh cố hữu mà thay vào đó là sự trầm tư sâu sắc, như thể nó đang nhìn thấy một cánh cửa mới mở ra trước mắt mình, một con đường khác cho sự tồn tại của vạn vật. Giữa tiếng gió rít qua khe đá và mùi ozone từ đỉnh núi, một câu hỏi lớn hiện lên trong tâm trí nó: Phải chăng, con đường 'nhân hóa' không phải là con đường duy nhất để đạt tới sự vĩnh cửu? Phải chăng, chính sự 'cân bằng bản chất' mới là chìa khóa thực sự, chìa khóa để vạn vật có thể tồn tại đúng với bản nguyên của mình, mà vẫn có thể vươn tới những cảnh giới cao hơn, không cần phải hy sinh chính mình? Nó đã từng nhìn nhận Tần Mặc như một kẻ ngây thơ, một kẻ đi ngược lại quy luật của Huyền Vực. Nhưng giờ đây, Tần Mặc lại đang mở ra một viễn cảnh hoàn toàn khác, một con đường mà ngay cả những vị thần thú lâu đời nhất cũng chưa từng dám nghĩ tới. Linh Sơn Thạch, dù chỉ là một tảng đá, cũng cảm nhận được sự dao động mãnh liệt trong ý chí của Bạch Hổ Lão Tổ, một sự thay đổi có thể định hình lại số phận của cả Linh Thú Sơn Mạch, và có lẽ là cả Huyền Vực.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.