Vạn vật không lên tiên - Chương 472: Hồi Ức Vạn Vật: Binh Khí Câm Lặng và Lời Cảnh Báo Của Ý Chí
Gió rít qua kẽ lá, mang theo hơi ẩm ướt của màn mưa phùn vừa tạnh, lẩn khuất giữa những thân cây cổ thụ sừng sững như những cột đá vĩnh cửu. Không khí trong Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, vốn đã rậm rạp và bí ẩn, giờ đây càng thêm nặng nề bởi một sự tĩnh lặng đáng sợ, một sự im lìm bất thường không thuộc về tự nhiên. Tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng chim rừng lảnh lót thưa thớt, như thể chính vạn vật cũng đang nín thở chứng kiến một cảnh tượng chưa từng có. Mùi đất ẩm, rêu phong và lá mục quyện với mùi nhựa cây rừng nguyên sinh, giờ đây lại pha lẫn một thứ mùi tanh nồng của máu và mồ hôi, cùng với chút hương ozone đặc trưng sau khi một cấm thuật khổng lồ vừa tan rã.
Trên chiến trường, nơi chỉ vài khắc trước còn là biển lửa và linh quang dữ dội, giờ đây chỉ còn lại những thân cây cháy sém, những mảng đất khô cằn do 'Huyết Sát Sinh Diệt Trận' để lại, và một cảnh tượng hỗn loạn đến mức khó tin. Hàng trăm tu sĩ xâm nhập, những kẻ vừa hùng hổ thi triển cấm thuật với vẻ mặt cuồng tín, nay đang gục ngã trên đất, tay ôm đầu hoặc ôm ngực, miệng rên rỉ những tiếng đau đớn đến xé lòng. Linh lực trong cơ thể họ cuộn trào phản phệ, như hàng ngàn mũi kim châm vào kinh mạch, khiến họ co giật từng hồi. Nhưng điều kinh hoàng hơn cả, không phải là sự phản phệ của cấm thuật, mà là sự ‘phản bội’ đến từ chính binh khí và pháp bảo của họ.
Tiếng kim loại rơi loảng xoảng vang vọng giữa sự tĩnh mịch đột ngột của khu rừng, lạnh lẽo và chói tai. Một thanh kiếm dài sắc bén, vốn là một linh binh được tu sĩ nọ nâng niu, bỗng nhiên tuột khỏi tay chủ nhân đang run rẩy, rơi xuống đất với một tiếng “cạch” khô khốc. Ánh sáng linh quang bao phủ thân kiếm vụt tắt, để lại một thanh sắt lạnh lẽo, xám xịt, không còn chút khí tức uy dũng nào. Rồi đến thanh pháp trượng uy nghi của một vị trưởng lão, vốn luôn ngưng tụ linh khí hừng hực, giờ đây cũng bỗng trở nên vô tri, lạnh lẽo như một khúc gỗ mục. Nó không hề nứt gãy, không hề biến dạng, chỉ đơn giản là... không còn phản ứng. Linh lực của vị trưởng lão truyền vào nó như đổ vào một cái giếng không đáy, không hề có chút hồi đáp. Vị trưởng lão kia, khuôn mặt tuấn tú vốn đầy vẻ kiêu ngạo, giờ đây tái nhợt như tờ giấy, đôi mắt mở to thất thần nhìn vào pháp trượng của mình, như thể đang đối diện với một cơn ác mộng.
Một tu sĩ trẻ khác, gương mặt tràn đầy hoảng sợ, cố gắng vận linh lực vào thanh thiết kiếm của mình, nhưng nó chỉ run rẩy nhè nhẹ, rồi từ từ, rất chậm rãi, mũi kiếm tự động quay xuống đất, như một cái cây héo rũ, từ chối vươn lên chém giết.
“Không thể nào! Kiếm của ta... nó không nghe lệnh! Linh lực của ta... bị kẹt rồi!” một tu sĩ trẻ gào lên, giọng nói đầy tuyệt vọng và sợ hãi. Hắn cố gắng nhặt thanh kiếm lên, nhưng cảm giác nặng nề và lạnh lẽo đến lạ lùng từ nó khiến hắn rùng mình. Không còn là một phần mở rộng của ý chí, nó trở thành một vật thể xa lạ, nặng trịch trong tay.
Một tu sĩ khác, đang cố gắng thi triển một pháp thuật hỏa hệ, nhưng linh quang chỉ lóe lên yếu ớt rồi vụt tắt. Lửa không bùng lên, chỉ có một luồng khói đen mỏng manh bốc lên từ lòng bàn tay hắn, mang theo mùi khét lẹt của sự thất bại. “Phép thuật của ta... nó vụt tắt! Kẻ đó đã làm gì?” Hắn nhìn về phía Tần Mặc, ánh mắt đầy căm phẫn và một nỗi sợ hãi không thể che giấu. Họ chưa từng chứng kiến điều gì tương tự. Các trận chiến tu sĩ thường là những màn đối đầu trực diện của linh lực, của pháp bảo, của những kỹ năng đỉnh cao. Nhưng đây, không có một đòn tấn công hữu hình nào, không có một lực lượng đối kháng trực diện nào. Chỉ có một ý niệm, một sự ‘từ chối’ vô hình đã phá vỡ mọi quy luật mà họ từng biết.
Thủ lĩnh tu sĩ, kẻ đã ra lệnh thi triển 'Huyết Sát Sinh Diệt Trận', cũng không khá hơn. Hắn ta, vốn là một cường giả với tu vi thâm hậu, giờ đây đang khuỵu gối, linh khí trong cơ thể hỗn loạn, khiến hắn đau đớn tột cùng. Hắn cố gắng đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu quét qua chiến trường, nhìn những binh sĩ của mình đang hoảng loạn tột độ, binh khí rơi vãi khắp nơi, pháp thuật vô hiệu. Một nỗi sợ hãi lạnh lẽo bò dọc sống lưng hắn, một nỗi sợ hãi mà ngay cả khi đối mặt với cường địch mạnh hơn hắn gấp bội cũng chưa từng cảm thấy. Bởi vì đây không phải là một loại sức mạnh có thể chống đỡ, không phải là một loại linh lực có thể đối kháng. Đây là một thứ gì đó nằm ngoài sự hiểu biết, ngoài phạm trù của tu hành.
“Ngươi... ngươi đã làm gì? Đây không phải linh lực!” Giọng hắn gằn lên, yếu ớt nhưng đầy căm phẫn, hướng về phía Tần Mặc đang được Tô Lam đỡ lấy. Khuôn mặt tuấn tú của hắn biến dạng vì sự kinh hoàng và bất lực. Hắn đã từng nghĩ rằng Tần Mặc chỉ là một thiếu niên may mắn có khả năng giao tiếp với vạn vật, một năng lực dị thường nhưng không đáng kể trong một trận chiến sinh tử. Nhưng giờ đây, hắn nhận ra mình đã sai lầm một cách thảm hại. Tần Mặc không chỉ giao tiếp, hắn còn có thể lay động ý chí của vạn vật, ngay cả những vật thể vô tri như binh khí.
Sự hoảng loạn lan nhanh như một dịch bệnh. Các tu sĩ bắt đầu lùi lại, không còn chút tinh thần chiến đấu nào. Những kẻ vừa hùng hổ muốn hủy diệt khu rừng, giờ đây chỉ còn là những kẻ thảm bại, tay không tấc sắt, linh lực hỗn loạn, đứng trước một kẻ thù vô hình mà họ không thể lý giải. Ánh mắt của họ đầy vẻ thất thần, không thể tin vào những gì đang xảy ra. Một vài người thậm chí còn ném bỏ binh khí của mình, như thể chúng là những món đồ bị nguyền rủa, chạy trối chết vào sâu trong rừng, không còn màng đến mệnh lệnh hay kỷ luật. Mùi tanh của máu và mồ hôi trộn lẫn với mùi sợ hãi lan tỏa khắp không gian, một mùi vị chua chát của sự thất bại.
***
Dưới tán Cây Thần Cổ Thụ, nơi những tán lá xanh biếc rậm rạp như một tấm màn che chắn khỏi những âm thanh hỗn loạn của chiến trường, không khí lại hoàn toàn khác. Mưa phùn vừa tạnh, để lại những hạt sương li ti đọng trên lá, lấp lánh dưới ánh sáng lờ mờ xuyên qua kẽ lá. Không khí trong lành và ẩm ướt, mang theo mùi hương dịu nhẹ của nhựa cây và hoa dại, như một liều thuốc an thần cho tâm hồn.
Tần Mặc nằm tựa vào thân cây cổ thụ khổng lồ, thân mình gần như vô lực, nặng trịch trong vòng tay Tô Lam. Khuôn mặt hắn thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây nhắm nghiền, hàng mi ướt đẫm mồ hôi. Hắn hít thở sâu, từng hơi thở đều mang theo sự mệt mỏi cùng cực, như thể vừa gánh vác cả một ngọn núi. Tuy nhiên, trên gương mặt hắn không có chút đau đớn hay tuyệt vọng, thay vào đó là một vẻ bình thản đến lạ, thậm chí là một chút mãn nguyện. Hắc Phong nằm cuộn tròn dưới chân hắn, đôi mắt đỏ rực cảnh giác quét xung quanh, nhưng cũng không ngừng liếm nhẹ vào bàn tay Tần Mặc, như để an ủi.
Tô Lam khẽ vuốt mái tóc đen nhánh ướt đẫm của Tần Mặc. Nàng lo lắng nhìn hắn, ánh mắt phượng sáng ngời giờ đây ánh lên sự băn khoăn và một nỗi sợ hãi mơ hồ. Nàng đã chứng kiến toàn bộ quá trình. Nàng biết Tần Mặc không hề thi triển bất kỳ pháp thuật hay kỹ năng chiến đấu nào. Hắn chỉ đứng đó, giữa làn sóng tử vong của cấm thuật, và truyền đi một ý niệm. Một ý niệm mà nàng không thể nhìn thấy, không thể chạm vào, nhưng lại có sức mạnh xoay chuyển cả cục diện chiến trường, khiến vạn vật 'phản bội' chủ nhân của chúng. Nàng cảm nhận được sự kiệt sức của Tần Mặc, sự hao tổn không phải về linh lực, mà là về một thứ sâu xa hơn, một thứ năng lượng tinh thần, ý chí.
“Tần Mặc, huynh có sao không? Huynh đã làm gì?” Tô Lam thì thầm, giọng nói nàng khẽ run lên, truyền một chút linh khí của mình vào cơ thể hắn, dù nàng biết nó không thể hồi phục hoàn toàn loại hao tổn này.
Tần Mặc không đáp lại ngay. Hắn vẫn nhắm mắt, như đang chìm đắm trong một dòng chảy ký ức vô tận. Trong tâm trí hắn, những hình ảnh chớp nhoáng về Kỷ Nguyên Hiền Giả hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn thấy những linh vật cổ xưa, những con thú hoang dã, trong cơn thịnh nộ và khao khát 'thăng tiên', đã tự nguyện biến đổi, từ bỏ bản chất hoang dã của mình để trở thành những thực thể mang hình hài con người, những pháp bảo mạnh mẽ, những linh dược quý hiếm. Nhưng rồi, hắn cũng thấy những linh vật khác, những con thú không thể 'nhân hóa', những cây cổ thụ không thể 'khai linh', đã phải chịu đựng sự tàn phá, bị ép buộc trở thành công cụ cho khát vọng thăng tiến của kẻ khác.
Và rồi, hắn thấy một hình ảnh khác: những binh khí tự vỡ vụn thay vì trở thành công cụ hủy diệt, những dòng sông tự cạn kiệt thay vì bị dẫn dòng để tưới tắm cho những nền văn minh tham lam, những ngọn núi tự sụp đổ thay vì bị khai thác cạn kiệt. Đó không phải là sự yếu đuối, mà là một ý chí kiên cường, một sự 'từ chối' đến từ sâu thẳm bản nguyên của vạn vật. Chúng từ chối bị biến chất, từ chối bị ép buộc, từ chối trở thành thứ không phải mình. Hắn nghe thấy những lời cảnh báo cổ xưa, những lời thì thầm của 'Chân Lý Thất Lạc' vang vọng trong tâm hồn, rõ ràng hơn bao giờ hết: *“Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.”* Nó không chỉ là một lời tiên tri về sự hủy diệt, mà còn là một lời cảnh báo về sự mất cân bằng bản chất, về việc vạn vật từ bỏ bản nguyên của mình để chạy theo một khát vọng viển vông.
Hắn khẽ mở mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn vào hư không, như thể đang nhìn xuyên qua thời gian và không gian. Giọng hắn thì thầm, yếu ớt nhưng lại mang một sự kiên định lạ thường, gần như tự nói với chính mình, hoặc với cả vũ trụ: “Không phải phá hủy... mà là từ chối... tự do... Lời cảnh báo... vạn vật không lên tiên...”
Mộc Lâm Chủ, dáng người nhỏ bé, gầy guộc nhưng ánh mắt xanh biếc tinh anh, đã đến gần từ lúc nào. Bà đặt bàn tay nhăn nheo của mình lên vai Tần Mặc, bàn tay bà mát lạnh như rêu phong, mang theo sinh khí của rừng. Bà cảm nhận được sự kiệt sức của Tần Mặc, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được một luồng sinh lực mới, yếu ớt nhưng đầy hứa hẹn, đang dần lan tỏa khắp khu rừng. Những cây cối bị héo úa do cấm thuật giờ đây không còn tiếp tục mục ruỗng, mà dường như đang ngưng lại, một vài chồi non xanh yếu ớt đang cố gắng vươn mình từ nh���ng thân cây cằn cỗi.
“Chàng trai... chàng đã đánh thức họ... đánh thức ý chí sâu thẳm nhất của vạn vật.” Giọng Mộc Lâm Chủ nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng chất chứa một sự ngưỡng mộ sâu sắc và một niềm tin tuyệt đối. Bà đã từng chứng kiến nhiều cường giả, nhiều tu sĩ hùng mạnh cố gắng bảo vệ khu rừng bằng sức mạnh linh lực, bằng pháp thuật đối kháng. Nhưng chưa ai từng làm được điều như Tần Mặc. Hắn không hề chiến đấu bằng bạo lực, mà chiến đấu bằng sự thấu hiểu, bằng sự kết nối sâu sắc với bản nguyên của vạn vật. Hắn đã không 'khai linh' hay 'ép buộc' chúng, mà chỉ khơi gợi lên 'ý chí từ chối' cố hữu, một ý chí đã bị lãng quên dưới áp lực của khát vọng 'thăng tiên'.
Mộc Lâm Chủ khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhẹ nhõm. Nụ cười ấy không chỉ dành cho Tần Mặc, mà còn dành cho khu rừng, cho vạn vật đã được cứu rỗi. Bà biết rằng, với Tần Mặc, khu rừng này, và có lẽ là cả Huyền Vực, vẫn còn hy vọng. Hắn hít thở sâu thêm lần nữa, cố gắng điều hòa linh lực và ý chí đã hao tổn. Tô Lam vẫn ôm chặt hắn, ánh mắt đầy trìu mến và lo lắng. Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng, như một lời khẳng định về lòng trung thành.
***
Trên đỉnh núi cao nhất trong Linh Thú Sơn Mạch, gió mạnh thổi lồng lộng, mang theo hơi lạnh từ độ cao, xua tan những tầng sương mù còn sót lại, để lộ ra toàn cảnh chiến trường bên dưới. Bạch Hổ Lão Tổ đứng sừng sững, thân hình mãnh thú khổng lồ với bộ lông trắng như tuyết, phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, uy nghiêm như một pho tượng được tạc từ băng và đá. Đôi mắt hổ vàng rực của nó, vốn luôn sắc lạnh và đầy trí tuệ, giờ đây quét qua chiến trường bên dưới với một vẻ phức tạp đến lạ. Nó không còn vẻ dò xét hay phán xét, thay vào đó là sự bối rối và suy tư sâu sắc.
Từ vị trí này, nó có thể nhìn rõ từng tu sĩ đang hoảng loạn, từng thanh binh khí rơi loảng xoảng, từng luồng linh lực hỗn loạn phản phệ trong cơ thể kẻ thi triển cấm thuật. Nó đã chứng kiến cảnh Tần Mặc, một thiếu niên không có tu vi cao thâm, không hề thi triển chiêu thức mạnh mẽ, chỉ đứng đó và thay đổi cục diện trận chiến bằng một ý niệm. Một ý niệm không phải là sức mạnh đối kháng, mà là sự ‘từ chối’.
'Từ chối... không phải tranh đoạt... mà là từ chối...' Ý niệm trầm thấp của nó vang vọng trong tâm trí, không còn là câu hỏi mà là sự khẳng định một chân lý mới. Nó đã luôn tin rằng sức mạnh là phải đến từ sự biến đổi, sự vượt thoát, sự áp đặt. Nó đã khao khát con đường 'nhân hóa', con đường để thoát ly khỏi bản năng thú vật, để trở thành một tồn tại vĩnh cửu, không bị ràng buộc bởi sinh lão bệnh tử. Nó đã tin rằng, chỉ khi 'nhân hóa', chỉ khi đạt tới cảnh giới giống như các tu sĩ, mới có thể tồn tại và phát triển trong Huyền Vực đầy rẫy tranh đoạt này.
Nhưng Tần Mặc đã chứng minh một điều hoàn toàn khác. Hắn không hề sử dụng sức mạnh để áp đặt ý chí lên vạn vật. Hắn chỉ khơi gợi lên một điều đã tồn tại sâu thẳm trong bản chất của chúng: ý chí không muốn bị tước đoạt, không muốn bị biến chất, không muốn bị ép buộc trở thành thứ không phải mình. Binh khí, dù được rèn luyện tinh xảo và được truyền linh lực, nhưng bản chất của chúng vẫn là kim loại, vẫn là một vật thể có 'ý chí tồn tại' riêng. Và khi ý chí đó bị thức tỉnh, bị lay động bởi lời kêu gọi của Tần Mặc, chúng đã chọn 'từ chối' trở thành công cụ của sự hủy diệt, từ chối bị ép buộc phục tùng một khát vọng tham lam.
Đây là một con đường khác, một con đường mà ngay cả những vị thần thú lâu đời nhất như nó cũng chưa từng nghĩ tới. Một con đường không cần đến sự tàn phá, không cần đến sự ép buộc, mà chỉ cần sự thấu hiểu và dẫn dắt. Một con đường mà sức mạnh không đến từ sự biến đổi, mà đến từ sự kiên định với bản nguyên. Tiếng gầm nhẹ thoát ra từ cổ họng Bạch Hổ Lão Tổ, không phải giận dữ mà như một tiếng than thở, một lời tự vấn sâu sắc. Âm thanh đó tan vào tiếng gió rít, mang theo sự bối rối và dao động trong tâm hồn một tồn tại đã sống hàng ngàn năm.
"Hắn không chiến đấu bằng sức mạnh... hắn chiến đấu bằng ý chí... ý chí của vạn vật. Lẽ nào, 'thăng hoa' không phải là trở thành thứ khác, mà là hiểu rõ chính mình? Con đường 'nhân hóa' của ta... có thực sự là tiến hóa?"
Bạch Hổ Lão Tổ nhìn những tu sĩ đang tháo chạy, nhìn những binh khí vô dụng rơi vãi trên đất. Nó nhìn lại con đường 'nhân hóa' mà nó và các thần thú khác đang theo đuổi, con đường mà nó tin là duy nhất để tiến hóa, để đạt tới sự vĩnh cửu. Giờ đây, con đường ấy bỗng trở nên mờ mịt, đầy rẫy nghi vấn. Nó đã từng nhìn nhận Tần Mặc như một kẻ ngây thơ, một kẻ đi ngược lại quy luật của Huyền Vực. Nhưng giờ đây, Tần Mặc lại đang mở ra một viễn cảnh hoàn toàn khác, một chân lý mà ngay cả những vị thần thú lâu đời nhất cũng chưa từng dám nghĩ tới.
Phải chăng, chính sự 'cân bằng bản chất' mới là chìa khóa thực sự? Phải chăng, vạn vật có thể tồn tại đúng với bản nguyên của mình, mà vẫn có thể vươn tới những cảnh giới cao hơn, không cần phải hy sinh chính mình, không cần phải biến chất thành một thứ khác?
Nó quay đầu, ánh mắt phức tạp nhìn sâu vào khu rừng nơi Tần Mặc đang nằm. Không còn là sự thờ ơ hay phán xét, mà là sự nghiền ngẫm sâu sắc. Một hạt giống của sự thay đổi đã được gieo trong tâm hồn của Bạch Hổ Lão Tổ, một hạt giống có thể định hình lại số phận của cả Linh Thú Sơn Mạch, và có lẽ là cả Huyền Vực. Nó vẫn đứng đó, bất động, nhưng trong sâu thẳm, một cuộc chiến nội tâm còn lớn hơn cả trận chiến vừa qua đang âm thầm diễn ra. Cuộc chiến giữa niềm tin cũ và chân lý mới, giữa khát vọng 'thăng tiên' và sự 'cân bằng bản chất'. Và lần này, nó không còn là một người quan sát trung lập nữa.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.