Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 473: Bi Kịch Của Hình Hài: Tần Mặc Và Những Ký Ức Đau Thương Về Linh Thú

Ánh mắt Bạch Hổ Lão Tổ, vốn luôn sắc lạnh và đầy trí tuệ, giờ đây quét qua chiến trường bên dưới với một vẻ phức tạp đến lạ. Nó không còn vẻ dò xét hay phán xét, thay vào đó là sự bối rối và suy tư sâu sắc. Từ vị trí này, nó có thể nhìn rõ từng tu sĩ đang hoảng loạn, từng thanh binh khí rơi loảng xoảng, từng luồng linh lực hỗn loạn phản phệ trong cơ thể kẻ thi triển cấm thuật. Nó đã chứng kiến cảnh Tần Mặc, một thiếu niên không có tu vi cao thâm, không hề thi triển chiêu thức mạnh mẽ, chỉ đứng đó và thay đổi cục diện trận chiến bằng một ý niệm. Một ý niệm không phải là sức mạnh đối kháng, mà là sự ‘từ chối’.

"Từ chối... không phải tranh đoạt... mà là từ chối..." Ý niệm trầm thấp của nó vang vọng trong tâm trí, không còn là câu hỏi mà là sự khẳng định một chân lý mới. Nó đã luôn tin rằng sức mạnh là phải đến từ sự biến đổi, sự vượt thoát, sự áp đặt. Nó đã khao khát con đường 'nhân hóa', con đường để thoát ly khỏi bản năng thú vật, để trở thành một tồn tại vĩnh cửu, không bị ràng buộc bởi sinh lão bệnh tử. Nó đã tin rằng, chỉ khi 'nhân hóa', chỉ khi đạt tới cảnh giới giống như các tu sĩ, mới có thể tồn tại và phát triển trong Huyền Vực đầy rẫy tranh đoạt này.

Nhưng Tần Mặc đã chứng minh một điều hoàn toàn khác. Hắn không hề sử dụng sức mạnh để áp đặt ý chí lên vạn vật. Hắn chỉ khơi gợi lên một điều đã tồn tại sâu thẳm trong bản chất của chúng: ý chí không muốn bị tước đoạt, không muốn bị biến chất, không muốn bị ép buộc trở thành thứ không phải mình. Binh khí, dù được rèn luyện tinh xảo và được truyền linh lực, nhưng bản chất của chúng vẫn là kim loại, vẫn là một vật thể có 'ý chí tồn tại' riêng. Và khi ý chí đó bị thức tỉnh, bị lay động bởi lời kêu gọi của Tần Mặc, chúng đã chọn 'từ chối' trở thành công cụ của sự hủy diệt, từ chối bị ép buộc phục tùng một khát vọng tham lam.

Đây là một con đường khác, một con đường mà ngay cả những vị thần thú lâu đời nhất như nó cũng chưa từng nghĩ tới. Một con đường không cần đến sự tàn phá, không cần đến sự ép buộc, mà chỉ cần sự thấu hiểu và dẫn dắt. Một con đường mà sức mạnh không đến từ sự biến đổi, mà đến từ sự kiên định với bản nguyên. Tiếng gầm nhẹ thoát ra từ cổ họng Bạch Hổ Lão Tổ, không phải giận dữ mà như một tiếng than thở, một lời tự vấn sâu sắc. Âm thanh đó tan vào tiếng gió rít, mang theo sự bối rối và dao động trong tâm hồn một tồn tại đã sống hàng ngàn năm.

"Hắn không chiến đấu bằng sức mạnh... hắn chiến đấu bằng ý chí... ý chí của vạn vật. Lẽ nào, 'thăng hoa' không phải là trở thành thứ khác, mà là hiểu rõ chính mình? Con đường 'nhân hóa' của ta... có thực sự là tiến hóa?"

Bạch Hổ Lão Tổ nhìn những tu sĩ đang tháo chạy, nhìn những binh khí vô dụng rơi vãi trên đất. Nó nhìn lại con đường 'nhân hóa' mà nó và các thần thú khác đang theo đuổi, con đường mà nó tin là duy nhất để tiến hóa, để đạt tới sự vĩnh cửu. Giờ đây, con đường ấy bỗng trở nên mờ mịt, đầy rẫy nghi vấn. Nó đã từng nhìn nhận Tần Mặc như một kẻ ngây thơ, một kẻ đi ngược lại quy luật của Huyền Vực. Nhưng giờ đây, Tần Mặc lại đang mở ra một viễn cảnh hoàn toàn khác, một chân lý mà ngay cả những vị thần thú lâu đời nhất cũng chưa từng dám nghĩ tới.

Phải chăng, chính sự 'cân bằng bản chất' mới là chìa khóa thực sự? Phải chăng, vạn vật có thể tồn tại đúng với bản nguyên của mình, mà vẫn có thể vươn tới những cảnh giới cao hơn, không cần phải hy sinh chính mình, không cần phải biến chất thành một thứ khác?

Nó quay đầu, ánh mắt phức tạp nhìn sâu vào khu rừng nơi Tần Mặc đang nằm. Không còn là sự thờ ơ hay phán xét, mà là sự nghiền ngẫm sâu sắc. Một hạt giống của sự thay đổi đã được gieo trong tâm hồn của Bạch Hổ Lão Tổ, một hạt giống có thể định hình lại số phận của cả Linh Thú Sơn Mạch, và có lẽ là cả Huyền Vực. Nó vẫn đứng đó, bất động, nhưng trong sâu thẳm, một cuộc chiến nội tâm còn lớn hơn cả trận chiến vừa qua đang âm thầm diễn ra. Cuộc chiến giữa niềm tin cũ và chân lý mới, giữa khát vọng 'thăng tiên' và sự 'cân bằng bản chất'. Và lần này, nó không còn là một người quan sát trung lập nữa.

***

Sương đêm đã tan hết, nhường chỗ cho ánh nắng ban mai dịu nhẹ len lỏi qua tán lá cổ thụ, chiếu rọi xuống chân núi Linh Thú Sơn Mạch. Tiếng suối chảy róc rách không ngừng, hòa vào tiếng lá cây xào xạc trong gió, và đâu đó xa xăm vẳng lại tiếng chim hót líu lo, tạo nên một bản hòa tấu thanh bình hiếm có sau cơn bão loạn. Không khí trong lành, ẩm ướt, mang theo mùi đất ẩm sau trận chiến, mùi cây cỏ dại và hoa rừng thơm ngát, nhưng vẫn phảng phất chút dư vị căng thẳng chưa tan.

Dưới một gốc cây cổ thụ lớn, Tần Mặc đang tựa vào lòng Tô Lam, hơi thở yếu ớt nhưng đều đặn. Làn da hắn tái nhợt, khuôn mặt thanh tú phủ một tầng mồ hôi lạnh, đôi mắt đen láy sâu thẳm khẽ nhắm nghiền, hiển nhiên là đã kiệt sức sau khi thi triển năng lực kỳ dị vừa rồi. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, vẫn cảnh giác đứng chắn trước Tần Mặc, thân hình cường tráng như bức tường thành vững chắc, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào còn sót lại. Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé gầy guộc, ngồi bên cạnh, đôi mắt xanh biếc tinh anh chất chứa đầy lo lắng xen lẫn sự kính nể sâu sắc. Bà khẽ vuốt mái tóc bạc của Tần Mặc, ánh mắt dõi lên đỉnh núi nơi Bạch Hổ Lão Tổ vẫn đứng bất động như một bức tượng sống.

Tần Mặc, dù kiệt quệ, vẫn cảm nhận được sự dao động mãnh liệt trong ý chí của thần thú kia. Đó không phải là sự giận dữ hay thù hận, mà là một sự giằng xé nội tâm sâu sắc, một cuộc đấu tranh giữa khát vọng 'nhân hóa' đã ăn sâu vào tiềm thức nó suốt hàng ngàn năm và những gì nó vừa chứng kiến dưới chân núi. Sự kiện binh khí tu sĩ 'từ chối' chiến đấu đã gieo vào lòng Bạch Hổ một hạt mầm nghi vấn, và hạt mầm đó đang dần nảy mầm, đâm rễ, lay chuyển toàn bộ hệ thống tín niệm của nó.

Hắn biết, đây là thời khắc quan trọng. Thời khắc để thức tỉnh một tồn tại cổ xưa, để chỉ cho nó thấy một con đường khác, một chân lý đã bị lãng quên từ Kỷ Nguyên Hiền Giả. Tần Mặc khẽ cử động, mở đôi mắt nặng trĩu. Hắn nhìn Mộc Lâm Chủ, rồi lại nhìn Bạch Hổ Lão Tổ đang đứng trên đỉnh núi xa xăm.

"Mộc Lâm Chủ, Tô Lam... ta cần phải làm một việc nữa." Giọng hắn thì thầm, yếu ớt đến mức gần như tan vào gió, nhưng lại chứa đựng một sự kiên định không gì lay chuyển.

Mộc Lâm Chủ lập tức cúi xuống, đôi mắt xanh biếc đầy lo lắng. "Tần Mặc, con còn quá yếu... Linh lực của con đã cạn kiệt, sức lực cũng đã hao mòn. Con không cần phải gánh vác tất cả." Bà khẽ chạm vào trán hắn, cảm nhận được hơi ấm bất thường.

Tô Lam cũng cau mày, ánh mắt phượng sáng ngời ánh lên sự quan tâm. Nàng nhẹ nhàng đỡ hắn, khẽ nói: "Chủ nhân, người đã làm quá đủ rồi. Để ta hộ pháp cho người nghỉ ngơi."

Tần Mặc khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt nhòa hiện lên trên môi. "Không sao... Việc này... ta phải làm. Ta cảm nhận được sự bối rối của ngươi, Lão Tổ... Hãy để ta cho ngươi thấy... cái giá của sự 'tiến hóa' mà ngươi đang theo đuổi." Hắn ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua không gian, như muốn chạm tới linh hồn của vị thần thú kia. Hắn hít một hơi thật sâu, dồn chút sức lực cuối cùng, nhắm mắt lại.

Một luồng ý chí vô hình, yếu ớt nhưng kiên định, bắt đầu lan tỏa từ Tần Mặc. Nó không phải là linh lực hay sức mạnh vật chất, mà là một thứ gì đó tinh khiết hơn, sâu thẳm hơn – một sự cộng hưởng của 'ý chí tồn tại' đã được hắn tinh luyện đến mức tối đa. Luồng ý chí đó vượt qua khoảng cách, xuyên qua không khí, trực tiếp chạm vào Bạch Hổ Lão Tổ trên đỉnh núi.

Trên đỉnh núi, Bạch Hổ Lão Tổ vốn đang chìm đắm trong suy tư, bỗng cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ tràn vào tâm trí nó. Năng lượng này không mang tính xâm lấn hay áp đặt, mà như một lời mời gọi, một cánh cửa mở ra. Ánh sáng bạc yếu ớt từ thân hình khổng lồ của nó chợt bùng lên, rồi nhanh chóng chìm vào sâu thẳm, như bị cuốn vào một dòng xoáy vô hình. Mắt nó nhắm nghiền lại, và thân thể uy dũng khẽ chấn động. Hắc Phong bên dưới gầm nhẹ một tiếng cảnh giác, nhưng Tần Mặc chỉ khẽ phất tay, ra hiệu không sao.

Bạch Hổ Lão Tổ cảm thấy mình bị cuốn vào một không gian siêu thực, nơi những mảnh ký ức cổ xưa nhất, đã bị vùi lấp dưới lớp bụi thời gian của Kỷ Nguyên Hiền Giả, hiện lên sống động đến kinh ngạc. Nơi đây không có bầu trời, không có mặt đất, chỉ có một thứ ánh sáng mờ ảo như hoàng hôn vĩnh cửu, chiếu rọi lên những hình ảnh chập chờn, vô định. Ban đầu là sự tĩnh lặng tuyệt đối, sau đó là những tiếng rên rỉ yếu ớt, tiếng thở dài, tiếng khóc than vô vọng, như những lời thì thầm từ một quá khứ xa xăm. Không khí u ám, nặng nề, tràn ngập sự tiếc nuối và bi kịch, một cảm giác ẩm mốc của thời gian, sự mục ruỗng của hy vọng. Mùi hương cũng không cụ thể, chỉ là một sự "vô mùi" trống rỗng, gợi lên cảm giác về một nơi chốn phi vật chất, nơi chỉ có linh hồn và ký ức tồn tại.

Trước mắt Bạch Hổ Lão Tổ, một hình ảnh hiện lên. Đó là một con Thiên Hạc, kiêu hãnh và tự do. Đôi cánh rộng lớn, trắng muốt như tuyết, vỗ nhịp nhàng giữa chín tầng mây, đôi mắt tinh anh nhìn khắp đất trời bao la. Nó bay lượn trên những đỉnh núi cao vút, hòa mình vào làn gió, tiếng kêu vang vọng mang theo sự thanh cao và vui vẻ của kẻ làm chủ bầu trời. Nhưng rồi, hình ảnh biến đổi. Thiên Hạc giờ đây là một lão nhân tiều tụy, thân hình gầy gò, lưng còng, ngồi trên một tảng đá lạnh lẽo. Đôi mắt già nua, mờ đục, khắc khoải nhìn lên trời xanh, nơi những đám mây trắng vẫn trôi lãng đãng. Đôi tay gầy guộc run rẩy, như đang cố gắng vươn tới một thứ gì đó vô hình. Nỗi nhớ thương đôi cánh đã mất, nỗi khát khao được vỗ bay giữa trời cao hiện rõ mồn một trong từng nếp nhăn trên khuôn mặt. Nó đã 'nhân hóa', đã có được hình hài con người, nhưng bản chất của nó, ý chí muốn bay lượn tự do, đã bị giam cầm trong một thể xác yếu đuối, không thể nào vươn tới. Tiếng thở dài của lão nhân tan vào gió, mang theo sự tiếc nuối vô hạn cho một bản nguyên đã bị đánh mất.

Hình ảnh Thiên Hạc dần tan biến, nhường chỗ cho một cảnh tượng khác. Một con Long Xà khổng lồ với vảy xanh biếc, đôi mắt sắc bén như dao, trườn mình mạnh mẽ dưới đáy đại dương sâu thẳm. Nó là bá chủ của biển cả, tiếng rít uy lực có thể khiến sóng biển dậy sóng, thân hình uy mãnh có thể khuấy động cả một vùng biển rộng lớn. Nó khôn ngoan, mạnh mẽ, sống trong sự vĩ đại của tự nhiên. Nhưng rồi, Long Xà cũng biến đổi. Nó giờ đây là một người đàn ông trung niên, mặc áo choàng lụa, ngồi trong một thư phòng chật hẹp, giữa chồng chất sách vở cổ xưa. Đôi mắt hắn vẫn sắc bén, nhưng ánh lên vẻ cô độc và mệt mỏi. Hắn vuốt ve một cuốn sách cũ kỹ, đôi môi khẽ mấp máy những triết lý cao siêu. Tiếng gầm thét của sóng biển, tiếng rít của gió dữ, những âm thanh vốn là một phần bản năng của nó, giờ đây đã bị thay thế bằng sự tĩnh mịch của những con chữ. Hắn đã quên mất tiếng gọi của đại dương, quên mất cảm giác cuộn mình trong dòng nước lạnh lẽo, quên mất sự tự do của kẻ săn mồi. Hắn đã trở thành một trí giả uyên thâm, nhưng lại mất đi sự kết nối với nguồn cội sức mạnh của mình, sống trong một sự giằng xé nội tâm không ai thấu.

Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên trong ý thức, tiếng gầm mang theo sự phẫn nộ và bối rối. "Không thể nào... Đây không phải là 'tiến hóa'... Đây là sự hủy diệt!" Nó muốn thoát khỏi những hình ảnh ám ảnh này, muốn khép chặt đôi mắt, nhưng Tần Mặc vẫn kiên định giữ vững kết nối. Giọng nói của Tần Mặc vang vọng trong không gian ý thức, trầm thấp nhưng đầy sức mạnh.

"Ngươi thấy chứ, Lão Tổ? Khi khát vọng lớn hơn bản chất, cái giá phải trả không chỉ là sức mạnh, mà là chính bản thân..."

Một hình ảnh khác lại hiện lên, đau lòng hơn cả hai cảnh tượng trước. Đó là một Linh Thú Trẻ, một con hươu nhỏ với đôi mắt to tròn, ngây thơ và đầy tò mò. Nó sống trong một khu rừng xanh tươi, nhảy nhót vui vẻ bên cạnh mẹ, hồn nhiên khám phá thế giới. Nó nghe những lời đồn đại về 'nhân hóa', về việc trở thành con người sẽ mang lại trí tuệ, sức mạnh và sự vĩnh cửu. Với niềm tin thơ ngây, nó đã chọn con đường đó. Rồi hình ảnh biến đổi. Con hươu nhỏ giờ đây là một đứa trẻ yếu ớt, thân hình gầy gò, đôi mắt vẫn to tròn nhưng giờ đây tràn ngập nỗi sợ hãi và lạc lõng. Nó bị chính đồng loại cũ xa lánh, coi là kẻ phản bội. Nó bị con người khinh thường, coi là dị loại, không đủ mạnh mẽ để được tôn trọng. Cơ thể nó dần mục ruỗng, vì không còn linh khí tự nhiên để duy trì, cũng không có linh khí nhân loại để hấp thụ. Nó không thuộc về thế giới nào cả, bị bỏ rơi ở ranh giới của hai bản chất, chết dần chết mòn trong sự cô độc và hối hận. Tiếng kêu rên rỉ yếu ớt của đứa trẻ, tiếng khóc than tuyệt vọng của linh hồn nó, vang vọng trong không gian ý thức, xé nát tâm can Bạch Hổ Lão Tổ.

Những hình ảnh đau lòng tiếp nối nhau, mỗi cảnh tượng đều thấm đẫm sự trống rỗng, bi kịch và hối tiếc. Bạch Hổ Lão Tổ cảm thấy một cơn đau thấu xương, không phải đau về thể xác, mà là đau từ sâu thẳm linh hồn. Nó đã từng khao khát 'nhân hóa', từng tin rằng đó là con đường duy nhất để 'thăng tiên', để vượt thoát khỏi sự ràng buộc của bản năng. Nhưng giờ đây, những mảnh ký ức này đã phơi bày một sự thật tàn khốc: 'nhân hóa' không phải là tiến hóa, mà là sự đánh đổi, là sự từ bỏ bản nguyên để khoác lên mình một lớp vỏ không thuộc về mình, và cái giá phải trả là sự mất mát vĩnh viễn của chính bản thân.

Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên một tiếng dài trong ý thức, tiếng gầm tràn đầy sự đau đớn, hối hận và căm phẫn. Nó cố gắng xé toạc những hình ảnh bi kịch này, nhưng chúng cứ liên tục hiện lên, khắc sâu vào tâm trí nó. Từng cảnh tượng hiện lên rõ nét hơn, thấm đẫm vào từng thớ thịt, từng sợi lông của thần thú, khiến nó cảm nhận được nỗi đau và sự mất mát của các linh thú 'nhân hóa' như chính nỗi đau của mình. Giọng nói của Tần Mặc lại vang lên, lần này mang theo một chút xót xa.

"Đây là 'chân lý thất lạc' từ Kỷ Nguyên Hiền Giả, Lão Tổ. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Khi vạn vật đều muốn trở thành thứ không phải mình, chúng sẽ đánh mất điều quý giá nhất: bản nguyên của chính chúng. Con đường 'nhân hóa' của ngươi... không phải là để trở thành một tồn tại mạnh mẽ hơn, mà là để trở thành một tồn tại trống rỗng hơn."

***

Trong không gian Linh Thú Sơn Mạch, ánh nắng sớm đã lên cao, chiếu rọi khắp núi rừng, làm bốc hơi những giọt sương cuối cùng còn đọng trên lá. Tuy nhiên, bầu không khí xung quanh Tần Mặc và Bạch Hổ Lão Tổ lại nặng nề đến lạ thường. Tiếng gió lướt qua tán lá cây dường như cũng mang theo một nỗi buồn thầm lặng, và tiếng thở dốc nặng nề thoát ra từ thân hình khổng lồ của Bạch Hổ Lão Tổ. Mùi đất ẩm và không khí trong lành vẫn hiện hữu, nhưng giờ đây có thêm chút vị tanh của nỗi sợ hãi và sự trống rỗng, như thể linh hồn của nó vừa trải qua một cuộc tra tấn tột cùng.

Tần Mặc khẽ rên một tiếng, luồng ý chí vô hình từ hắn cũng dần thu lại, như một sợi dây vô hình vừa được cắt đứt. Hắn gục xuống hoàn toàn trong vòng tay Tô Lam, thân thể run rẩy bần bật, trán ướt đẫm mồ hôi lạnh. Đôi mắt hắn khép hờ, hơi thở đứt quãng, hiển nhiên là đã kiệt sức đến cực điểm, gần như chìm vào vô thức. Tô Lam lập tức đỡ lấy hắn, ánh mắt tràn ngập lo lắng và xót xa. Nàng vội vàng lấy ra một viên linh đan, nhẹ nhàng đặt vào miệng Tần Mặc.

Trên đỉnh núi, Bạch Hổ Lão Tổ đứng đó, thân hình mãnh thú khổng lồ run rẩy nhẹ, từng thớ cơ bắp co giật. Đôi mắt hổ vàng rực, vốn đã phức tạp sau trận chiến, giờ đây lại mang một vẻ hỗn loạn, đau đớn và bàng hoàng đến tột độ. Không còn vẻ kiêu ngạo, không còn khát vọng 'nhân hóa' mù quáng. Thay vào đó là sự trống rỗng, sự hối hận, và một tia sáng yếu ớt của sự thấu hiểu vừa bừng lên. Nó nhìn chằm chằm vào Tần Mặc đang nằm dưới chân núi, rồi lại từ từ quét mắt xuống khu rừng xanh tươi, như thể lần đầu tiên nhìn thấy giá trị thực sự của bản thân và thế giới xung quanh mình. Mộc Lâm Chủ và Tô Lam chứng kiến toàn bộ quá trình, không khỏi kinh ngạc trước sức mạnh và sự thấu hiểu mà Tần Mặc đã thể hiện, dù phải trả một cái giá đắt. Hắc Phong cũng gầm gừ khe khẽ, đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ thán phục đối với chủ nhân.

Một tiếng gầm gừ khẽ thoát ra từ cổ họng Bạch Hổ Lão Tổ, âm thanh đó không còn là uy lực của thần thú, mà lại giống như một tiếng thì thầm, một lời thú nhận đầy đau đớn.

"Ta... đã sai..."

Tiếng gầm đó tan vào gió, yếu ớt đến mức gần như không nghe thấy, nhưng lại mang một sức nặng ngàn cân. Nó cúi đầu nhẹ, một hành động chưa từng có từ một thần thú kiêu hãnh, một vị chúa tể của Linh Thú Sơn Mạch. Cái cúi đầu đó không phải là sự khuất phục, mà là sự chấp nhận, sự hối lỗi sâu sắc. Sau đó, nó quay lưng lại, chậm rãi bước đi. Mỗi bước chân của nó đều mang một sự nặng trĩu, không còn vẻ vội vã hay khao khát như trước, mà là sự trầm tư và cô độc. Thân hình khổng lồ của nó dần khuất vào sau những tán cây, không gian dường như cũng chìm vào một sự tĩnh lặng đầy suy ngẫm.

Mộc Lâm Chủ nhìn theo bóng dáng Bạch Hổ Lão Tổ, đôi mắt xanh biếc ngấn lệ. Bà quay lại nhìn Tần Mặc đang bất tỉnh, trong lòng dâng lên sự kính nể và biết ơn sâu sắc. Hắn đã không dùng vũ lực, không dùng ép buộc, mà dùng chính sự thấu hiểu và lòng đồng cảm để lay chuyển một tồn tại cổ xưa. Hắn đã mở ra một con đường mới, không chỉ cho Bạch Hổ Lão Tổ, mà cho toàn bộ Linh Thú Sơn Mạch, và có lẽ là cho cả Huyền Vực này.

Tô Lam, với Tần Mặc trong vòng tay, cảm thấy một sự hỗn loạn trong lòng. Nàng đã từng nghĩ rằng sức mạnh là tu vi, là linh lực, là kiếm pháp. Nhưng Tần Mặc đã cho nàng thấy một loại sức mạnh khác, một loại sức mạnh đến từ sự kết nối sâu thẳm với vạn vật, từ việc thấu hiểu bản chất của chúng. Hắn không cần phải mạnh mẽ hơn ai, chỉ cần thấu hiểu sâu sắc hơn ai. Và cái giá phải trả cho sức mạnh đó, nàng đã tận mắt chứng kiến.

Bầu trời xanh ngắt, mây trắng lãng đãng trôi. Nhưng dưới chân núi Linh Thú Sơn Mạch, một hạt giống của sự thay đổi đã được gieo, và nó hứa hẹn sẽ nảy nở thành một cái cây vĩ đại, định hình lại số phận của cả một thế giới. Tần Mặc, chàng thiếu niên yếu ớt từ Vô Tính Thành, đã một lần nữa chứng minh rằng, có những trận chiến không cần đến đao kiếm, mà chỉ cần đến một trái tim thấu cảm và một ý chí kiên định. Dù phải gánh lấy sự kiệt quệ, hắn vẫn sẽ tiếp tục con đường của mình, con đường của 'cân bằng bản chất', con đường mà 'Chân Lý Thất Lạc' từ Kỷ Nguyên Hiền Giả đã cảnh báo. Và Bạch Hổ Lão Tổ, vị thần thú cổ xưa, giờ đây sẽ không còn là người quan sát trung lập nữa, mà là một linh hồn đang đứng trước ngưỡng cửa của sự đổi thay, mang theo gánh nặng của những ký ức bi kịch và hy vọng về một con đường mới.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free