Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 474: Tiếng Gầm Lặng Của Thần Thú: Sức Nặng Của Chân Lý

Dưới chân Linh Thú Sơn Mạch, sương mù mỏng manh vương vấn trên những tán lá cổ thụ, như tấm màn lụa che phủ một khung cảnh vừa trải qua bão tố. Không khí ẩm ướt mang theo mùi đất mới, mùi rêu phong và hương lá mục, hòa quyện với chút vị tanh còn sót lại của nỗi sợ hãi và sự kiệt quệ. Tần Mặc nằm tựa vào gốc cây bách xanh khổng lồ, thân thể hắn nhỏ bé và yếu ớt lạ thường sau cuộc chiến ý chí. Hơi thở phập phồng, nhịp đập nơi thái dương giật mạnh từng hồi, như thể từng sợi gân, từng thớ thịt trong hắn đang gào thét vì cạn kiệt. Đôi mắt vốn sâu thẳm giờ đây khép hờ, hàng mi run rẩy, cho thấy hắn đang vật lộn với ranh giới của vô thức.

Tô Lam quỳ gối bên cạnh, ánh mắt phượng sáng ngời nay phủ đầy lo lắng. Bàn tay nàng thanh tú, từng ngón thon dài nhẹ nhàng lau đi những giọt mồ hôi lạnh đọng trên vầng trán Tần Mặc, rồi khẽ vuốt ve mái tóc đen nhánh của hắn. Nàng cảm nhận được sự lạnh lẽo toát ra từ làn da hắn, một sự lạnh lẽo không phải do khí hậu mà do linh lực bị rút cạn. Sự kiệt quệ này khác hẳn với những lần Tần Mặc dùng hết sức lực để chiến đấu. Lần này, dường như hắn đã không chỉ tiêu hao linh lực, mà còn đã dùng đến cả tinh thần, cả linh hồn để kết nối, để thấu hiểu, để ‘trình chiếu’ một sự thật bi tráng.

Nàng rút ra từ trong túi càn khôn một viên linh đan màu xanh ngọc bích, tỏa ra một luồng linh khí ôn hòa. Viên đan dược này là trân phẩm được luyện từ linh thảo ngàn năm, vốn nàng dự định dùng khi đối mặt với những hiểm nguy cực độ. Nhưng giờ đây, nhìn Tần Mặc yếu ớt trong vòng tay, nàng không chút do dự mà nhẹ nhàng đặt vào miệng hắn. Viên đan lập tức tan chảy, hóa thành dòng năng lượng ấm áp từ từ thấm vào huyết mạch, giúp hắn ổn định lại hô hấp và xoa dịu cơn đau đang giày vò.

“Tần Mặc, huynh không sao chứ?” Giọng Tô Lam khẽ khàng, như sợ làm vỡ tan không gian tĩnh mịch. “Sức mạnh đó quá... kỳ lạ. Nàng chưa từng chứng kiến một loại năng lực nào có thể khiến cả một thần thú cổ xưa như Bạch Hổ Lão Tổ phải cúi đầu nhận lỗi, không phải bằng uy lực, mà bằng sự thấu hiểu. Nó vượt xa mọi định nghĩa về tu luyện, về linh lực mà nàng từng biết.

Tần Mặc khẽ mở mắt, đôi mắt đen láy còn vương sự mệt mỏi nhưng đã có thêm chút ánh sáng. Hắn cố gắng gượng cười, nhưng chỉ là một nụ cười yếu ớt, nhợt nhạt. “Ta... không sao. Chỉ là, kết nối với quá nhiều ‘ý chí’ cùng lúc... cần thời gian.” Giọng hắn khản đặc, mỗi lời nói đều như phải dùng hết sức lực mới có thể thốt ra. Hắn cảm nhận được dòng năng lượng của linh đan đang dần phục hồi cơ thể, nhưng sâu bên trong, sự trống rỗng về tinh thần vẫn còn đó. Trình chiếu những ký ức bi kịch của vạn vật không chỉ là việc truyền tải hình ảnh, mà là đồng cảm, là hòa mình vào nỗi đau, sự hối tiếc và trống rỗng của những linh thú đã đánh mất bản chất. Đó là một gánh nặng tâm hồn mà không phải ai cũng có thể chịu đựng.

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, nằm gục bên cạnh Tần Mặc, thân hình uy dũng của nó tạo thành một bức tường bảo vệ vững chắc. Đôi mắt đỏ rực của nó vẫn sáng quắc, quét nhìn khắp xung quanh, cảnh giác với bất kỳ mối đe dọa nào có thể xuất hiện từ sâu trong rừng. Thỉnh thoảng, nó lại gầm gừ khe khẽ, như một lời động viên thầm lặng, hay đơn thuần chỉ là biểu hiện của sự trung thành không lay chuyển. Nó đã chứng kiến toàn bộ, cảm nhận được sự vĩ đại và cũng là sự kiệt quệ của chủ nhân.

Mộc Lâm Chủ ngồi đối diện, dáng người nhỏ bé, gầy guộc của bà như hòa mình vào cảnh vật xung quanh. Đôi mắt xanh biếc của bà long lanh, chứa đựng cả sự tôn kính sâu sắc lẫn một nỗi buồn man mác. Bà đã sống qua bao nhiêu thế kỷ, chứng kiến bao nhiêu lần thế giới này tìm cách phá vỡ sự cân bằng, và cũng chứng kiến bao nhiêu lần nó tự chữa lành. Nhưng chưa bao giờ bà thấy một sức mạnh nào kỳ diệu như của Tần Mặc.

“Ngươi đã cho nó thấy một sự thật... đau lòng nhưng cần thiết.” Giọng Mộc Lâm Chủ nhẹ nhàng, trầm tư, như tiếng lá xào xạc trong gió. “Cái giá của sự ‘thoát ly’ đôi khi còn lớn hơn cả sự tồn tại.” Bà nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy thấu hiểu. Bà biết rằng hắn không chỉ giúp Bạch Hổ Lão Tổ nhìn thấy sự thật, mà còn giúp chính hắn củng cố thêm niềm tin vào con đường của mình. Con đường mà không ai khác dám bước đi, con đường của 'cân bằng bản chất', nơi vạn vật được phép là chính nó.

Mộc Lâm Chủ khẽ đặt bàn tay nhăn nheo lên mặt đất ẩm, nhắm mắt lại. Bà cảm nhận được từng rung động nhỏ nhất của khu rừng, từ sự lớn lên của một mầm cây non đến tiếng thở dài của những cây cổ thụ già. Bà cảm nhận được sự bình yên đang dần trở lại, một sự bình yên được đánh đổi bằng sự kiệt sức của Tần Mặc và sự chấn động trong linh hồn của Bạch Hổ Lão Tổ. Linh khí từ lòng đất, từ những rễ cây cổ thụ, khẽ luân chuyển qua bàn tay bà, như một lời ca ngợi thầm lặng dành cho chàng thiếu niên.

Tô Lam tiếp tục truyền một dòng linh lực ôn hòa vào Tần Mặc, giúp hắn ổn định hơn. Nàng nhớ lại những lời Tần Mặc đã nói, về ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật. Từ khi đi theo hắn, nàng đã chứng kiến quá nhiều điều vượt ngoài sự hiểu biết của một tu sĩ bình thường. Nàng từng cho rằng tu luyện là để mạnh hơn, để trường sinh, để thăng tiên. Nhưng Tần Mặc đã cho nàng thấy rằng có một con đường khác, một con đường không chỉ tìm kiếm sức mạnh cá nhân, mà là tìm kiếm sự cân bằng cho toàn bộ thế giới. Con đường này không hề dễ dàng, thậm chí còn đầy rủi ro, nhưng nó lại mang một ý nghĩa sâu sắc mà nàng chưa từng cảm nhận được. Sự kính phục trong lòng nàng dành cho Tần Mặc ngày càng lớn, hòa lẫn với nỗi lo lắng và cả một chút bối rối về những chân lý mà nàng đang dần phải chấp nhận.

Hắc Phong khẽ cụp tai, ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn sang Mộc Lâm Chủ. Nó không thể nói tiếng người, nhưng nó cảm nhận được sự căng thẳng đã dịu đi, và một sự thay đổi sâu sắc đang diễn ra trong khu rừng này, một sự thay đổi mà chủ nhân của nó đã mang đến. Tiếng chim hót ríu rít từ xa vọng lại, tiếng suối chảy róc rách qua những tảng đá rêu phong, và tiếng gió xào xạc trên tán lá, tất cả đều trở nên hài hòa hơn, như một bản giao hưởng của tự nhiên đang dần tìm lại được nhịp điệu của nó. Tần Mặc nhắm mắt lại, hắn không ngủ, mà đang lắng nghe. Lắng nghe những tiếng thì thầm của rừng xanh, những lời ca ngợi thầm lặng, và cả những lời cảnh báo về sự mất cân bằng đang rình rập. Hắn đang dần hồi phục, không chỉ về thể xác, mà còn về tinh thần, sẵn sàng cho những thử thách tiếp theo trên con đường định mệnh.

***

Cùng lúc đó, trên đỉnh Linh Thú Sơn Mạch, nơi gió lộng và mây mù vần vũ, Bạch Hổ Lão Tổ đứng uy nghiêm như một pho tượng tạc từ băng tuyết. Thân hình khổng lồ của nó, với bộ lông trắng như tuyết và đôi mắt vàng rực, giờ đây không còn vẻ kiêu ngạo, hùng vĩ thường thấy, mà lại toát lên một sự nặng nề, một vẻ cô độc đến tột cùng. Gió mạnh thổi qua, xé toạc những đám mây, nhưng không thể xua tan đi sự hỗn loạn đang cuộn trào trong tâm trí thần thú.

Mỗi hơi thở của Bạch Hổ Lão Tổ đều nặng nề, như mang theo sức nặng của hàng ngàn năm khát vọng và sự thất vọng mới chớm. Nó đã sống qua vô số kỷ nguyên, chứng kiến sự thịnh suy của Huyền Vực, và luôn tin rằng con đường 'nhân hóa' là con đường tối thượng, là đỉnh cao mà mọi linh thú cần hướng tới để thoát khỏi kiếp thú vật, để chạm tới cảnh giới thăng tiên. Suốt hàng thiên niên kỷ, nó đã nỗ lực tu luyện, khao khát được biến đổi hoàn toàn thành hình người, để có được trí tuệ và quyền năng như các tu sĩ nhân loại. Nhưng những hình ảnh bi kịch mà Tần Mặc vừa trình chiếu, những ký ức về sự trống rỗng, sự mất mát bản chất của các linh thú cổ xưa sau khi 'nhân hóa' đã giáng một đòn chí mạng vào niềm tin sắt đá ấy.

"Nhân hóa'... là chân lý, hay là vực sâu không đáy?" Tiếng gầm gừ trầm đục vang vọng trong tâm trí Bạch Hổ Lão Tổ, không phải bằng âm thanh, mà bằng một luồng ý niệm mạnh mẽ, đầy giằng xé. "Ta đã nhìn thấy điều gì... sự trống rỗng, sự mất mát... một Phượng Hoàng không còn biết bay, một Thần Long không còn khát vọng đại dương, một Hùng Vương rừng xanh trở thành kẻ yếu đuối vô dụng..."

Những hình ảnh đó, chúng quá sống động, quá chân thực, như thể nó đã tự mình trải qua. Nó thấy một con chim Thiên Hạc, vốn là biểu tượng của sự thanh cao, sau khi 'nhân hóa' đã mất đi đôi cánh thần thánh, chỉ còn biết lê lết trên mặt đất, ánh mắt vô hồn. Nó thấy một con Long Xà, vốn là chúa tể của hồ sâu, sau khi biến thành người đã không còn cảm nhận được sự bao la của nước, thân thể khô héo, ánh mắt trống rỗng. Chúng không còn là chính chúng, chỉ là những cái vỏ rỗng tuếch, những ký ức đau thương về một sự 'tiến hóa' sai lầm.

Bạch Hổ Lão Tổ gầm gừ lần nữa, một tiếng gầm không còn uy lực áp chế vạn vật, mà lại ẩn chứa sự đau đớn và giằng xé tột cùng. Nó dùng móng vuốt sắc nhọn, cào mạnh xuống phiến đá cứng như thép, để lại những vết hằn sâu hoắm. Không phải để trút giận, mà là để kiểm chứng sự tồn tại của chính mình, để cảm nhận sự đau đớn vật lý có thể xua đi nỗi đau tinh thần đang dày vò.

Nó ngước đôi mắt vàng rực lên bầu trời, nơi mây mù vẫn cuộn xoáy. Bao nhiêu năm qua, nó đã ngước nhìn bầu trời này, khao khát một ngày được bay lên cao, được hòa mình vào thế giới của 'thăng tiên'. Nhưng giờ đây, bầu trời đó lại trở nên xa lạ, lạnh lẽo. Con đường mà nó đã chọn, con đường mà nó đã dốc toàn bộ sinh lực để theo đuổi, bỗng chốc trở thành một ảo ảnh, một lời nói dối đã che mắt nó suốt hàng ngàn năm.

"Cái giá của việc từ bỏ bản chất... quá đắt." Ý niệm đó ghim sâu vào tâm khảm Bạch Hổ Lão Tổ. Nó từng nghĩ rằng 'nhân hóa' là để trở nên mạnh mẽ hơn, thông tuệ hơn. Nhưng Tần Mặc đã cho nó thấy rằng, sức mạnh thực sự không nằm ở hình hài, mà nằm ở sự cân bằng bản chất, ở 'ý chí tồn tại' nguyên thủy. Chính sự khao khát 'nhân hóa' đã khiến nó mù quáng, khiến nó quên đi giá trị của việc là một thần thú, là một chúa tể của Linh Thú Sơn Mạch. Nó đã từng coi thường những linh thú non nớt, những kẻ không có khát vọng 'tiến hóa' thành người. Nhưng giờ đây, những linh thú đó, với bản chất hoang dã nguyên thủy của chúng, lại có vẻ sống đ���ng và chân thực hơn gấp vạn lần những 'linh thú nhân hóa' trong ký ức bi kịch kia.

Nó lại nhìn xuống khu rừng sâu bên dưới, nơi Tần Mặc đang nằm. Ánh mắt của nó không còn sự khinh miệt hay nghi ngờ, mà thay vào đó là một sự thấu hiểu sâu sắc, xen lẫn một chút... kính nể. Chàng thiếu niên yếu ớt ấy không hề dùng sức mạnh để áp chế nó, mà dùng chính sự thật, dùng chính những ký ức bị lãng quên của vạn vật để thức tỉnh nó. Đó là một loại sức mạnh còn đáng sợ hơn cả linh lực, hơn cả kiếm pháp.

Linh hồn Bạch Hổ Lão Tổ đang ở trong một cuộc giằng xé nội tâm chưa từng có. Một bên là khát vọng 'nhân hóa' đã ăn sâu vào tiềm thức, bên kia là sự thật đau lòng vừa được phơi bày. Liệu nó có nên tiếp tục con đường đã định, hay từ bỏ tất cả để tìm lại bản chất nguyên thủy của mình? Câu hỏi này cứ lặp đi lặp lại, không ngừng giày vò nó. Gió rít gào trên đỉnh núi, như tiếng than khóc của vạn vật, như lời cảnh báo về một sự lựa chọn định mệnh. Bạch Hổ Lão Tổ vẫn đứng đó, thân hình khổng lồ bất động, nhưng sâu bên trong, một trận chiến vĩ đại đang diễn ra, trận chiến của một linh hồn cổ xưa đang đứng trước ngưỡng cửa của sự đổi thay.

***

Khi mặt trời lên cao, những tia nắng vàng ấm áp cuối cùng cũng xuyên qua tán lá rậm rạp của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, đổ xuống thành những vệt sáng lung linh trên thảm thực vật xanh tươi. Không khí trở nên trong lành và dễ chịu hơn, mang theo mùi nhựa cây tươi mát và hương thơm dịu nhẹ của hoa dại. Dưới gốc Cây Thần Cổ Thụ, Tần Mặc đã hồi phục được phần nào. Hắn có thể ngồi thẳng lưng, dù vẫn còn chút yếu ớt, nhưng ánh mắt đã trở lại vẻ tinh anh, sâu thẳm thường thấy. Linh đan của Tô Lam đã phát huy tác dụng, kết hợp với dòng năng lượng ôn hòa mà Mộc Lâm Chủ đã truyền qua mặt đất.

Tô Lam ngồi bên cạnh, nàng đã cất thanh kiếm cổ vào vỏ, vẻ mặt thanh tú giờ đây không còn vẻ lo lắng tột độ, mà thay vào đó là sự tập trung và một chút bối rối. Nàng vẫn đang cố gắng sắp xếp lại những khái niệm về tu luyện, về thế giới mà Tần Mặc đã mở ra trước mắt nàng.

Mộc Lâm Chủ ngồi đối diện Tần Mặc, bà đã đặt tay lên phần thân cây Cổ Thụ to lớn, như thể đang hòa mình vào sinh khí của nó. Dòng năng lượng ấm áp từ cây cối, từ những rễ cây ăn sâu vào lòng đất, không ngừng truyền vào cơ thể bà, rồi từ bà, một phần nhỏ lại truyền sang Tần Mặc, như một sự sẻ chia và chữa lành. Mộc Tinh, linh hồn của Cây Thần, tuy không hiện hình, nhưng sự hiện diện của nó có thể cảm nhận được qua sự rung động nhẹ của tán lá, qua dòng nhựa cây đang luân chuyển, và qua một cảm giác bình yên sâu sắc bao trùm không gian xung quanh.

“Ngàn xưa, trước cả khi ‘Kỷ Nguyên Thăng Tiên’ thịnh vượng như ngày nay, đã có những linh thú khao khát ‘nhân hóa’.” Giọng Mộc Lâm Chủ trầm lắng, như đang kể một câu chuyện cổ tích đã bị lãng quên. “Họ tin rằng trở thành hình người là con đường duy nhất để đạt đến sự viên mãn, để thoát khỏi kiếp luân hồi của loài vật. Nhưng họ đã mất đi nhiều hơn những gì họ đạt được.” Bà ngừng lại, đôi mắt xanh biếc nhìn thẳng vào Tần Mặc, như thể đang tìm kiếm sự thấu hiểu trong ánh mắt hắn. “Các hiền giả của Kỷ Nguyên đầu tiên, những người đã ‘nghe’ được ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật, đã ghi lại một lời cảnh báo: ‘Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới’.”

Tần Mặc lắng nghe từng lời, đôi mắt hắn sâu thẳm hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng với những lời của Mộc Lâm Chủ, như thể chính hắn đã từng nghe thấy lời cảnh báo đó từ rất lâu về trước. “Ý chí đó... dường như đã vang vọng qua hàng ngàn năm, tìm đến ta.” Hắn khẽ nói, giọng vẫn còn chút yếu ớt nhưng đã mang một sự kiên định lạ thường. Hắn hiểu rằng năng lực của mình không chỉ là một món quà, mà còn là một trách nhiệm nặng nề, một sự tiếp nối của những chân lý đã bị lãng quên.

Tô Lam kinh ngạc. Nàng đã từng nghe loáng thoáng về ‘Chân Lý Thất Lạc’, một truyền thuyết cổ xưa mà các tu sĩ thường coi là mê tín, hoặc là những lời ngụy biện của những kẻ không đủ khả năng thăng tiên. Nhưng giờ đây, những lời đó lại được củng cố bởi chính năng lực của Tần Mặc, và bởi những chứng nhân sống như Mộc Lâm Chủ.

“Vậy ra, những ký ức huynh trình chiếu cho Bạch Hổ Lão Tổ... là từ ‘Chân Lý Thất Lạc’ sao?” Nàng hỏi, giọng đầy suy tư. Nàng bắt đầu nhận ra rằng thế giới mà nàng từng biết, với những quy tắc tu luyện và con đường thăng thiên duy nhất, chỉ là một phần rất nhỏ của một bức tranh lớn hơn, phức tạp hơn rất nhiều.

Mộc Lâm Chủ khẽ gật đầu, một nụ cười hiền từ nở trên môi. “Đúng vậy. Ngươi không chỉ ‘nghe’ được, mà còn có thể ‘thức tỉnh’ những ký ức sâu thẳm nhất của vạn vật. Ngươi có thể chạm vào ‘ý chí tồn tại’ nguyên thủy, nơi những chân lý cổ xưa vẫn còn được lưu giữ. Đó là một món quà vô giá, và cũng là một gánh nặng to lớn của ngươi.” Bà nhấn mạnh từ ‘gánh nặng’, bởi bà hiểu rằng việc mang trong mình một loại năng lực thách thức cả nền tảng tín ngưỡng của Huyền Vực sẽ phải đối mặt với bao nhiêu hiểm nguy.

Tần Mặc nhắm mắt lại, cảm nhận dòng sinh khí từ Cây Thần Cổ Thụ đang chảy qua cơ thể, như một lời động viên thầm lặng. Hắn hình dung lại những ký ức bi kịch mà mình đã ‘trình chiếu’ cho Bạch Hổ Lão Tổ. Hắn cảm nhận được nỗi đau của những linh thú đã mất đi bản chất, nỗi trống rỗng khi cố gắng trở thành một thứ không phải là mình. Hắn hiểu rằng đây không chỉ là câu chuyện của Bạch Hổ Lão Tổ, mà là câu chuyện của rất nhiều sinh linh trong Huyền Vực, những kẻ đang bị đẩy vào con đường ‘thăng tiên’ một cách cực đoan, buộc phải ‘khai linh’ và ‘nhân hóa’ dù bản chất của chúng không hề muốn vậy.

Tô Lam nhìn Tần Mặc, lòng nàng tràn ngập sự kính trọng và tin tưởng. Nàng biết rằng con đường phía trước của hắn sẽ vô cùng gian nan, không chỉ vì phải đối đầu với các thế lực tu sĩ hùng mạnh, mà còn vì phải gánh vác trách nhiệm ‘thức tỉnh’ vạn vật, dẫn dắt chúng tìm lại sự cân bằng. Các tu sĩ đã rút lui sẽ báo cáo về năng lực kỳ lạ của Tần Mặc, và chắc chắn, Thiên Diệu Tôn Giả, kẻ đang đẩy mạnh các dự án khai thác linh khí tự nhiên và cưỡng ép vạn vật ‘khai linh’, sẽ không bỏ qua mối đe dọa này.

Mộc Lâm Chủ khẽ thở dài, bà biết rằng sự kiện này chỉ là khởi đầu. Bạch Hổ Lão Tổ có thể đã chấn động, nhưng cuộc chiến ý chí vẫn còn dài. Tuy nhiên, một hạt giống hy vọng đã được gieo. Tần Mặc, với năng lực ‘thức tỉnh ký ức’ của mình, sẽ là chìa khóa để khám phá thêm về ‘Chân Lý Thất Lạc’, để đối phó với những thực thể đã bị tha hóa. Và khu rừng này, Linh Thú Sơn Mạch này, sẽ không còn là một nơi ẩn mình, mà sẽ trở thành một thành trì kiên cố, một đồng minh chiến lược trong cuộc chiến bảo vệ ‘cân bằng bản chất’ của Huyền Vực. Bởi vì, khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Và giờ đây, lời cảnh báo cổ xưa ấy đã tìm thấy một người để vang vọng, một người để hành động.

Tần Mặc mở mắt. Ánh nắng trưa ấm áp chiếu vào khuôn mặt thanh tú của hắn, làm nổi bật lên vẻ kiên định. Hắn nhìn Mộc Lâm Chủ, nhìn Tô Lam, rồi nhìn ra xa, về phía đỉnh Linh Thú Sơn Mạch nơi Bạch Hổ Lão Tổ đang chìm trong suy tư. Hắn biết rằng, một chương mới, đầy thử thách nhưng cũng đầy hy vọng, đã bắt đầu.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free