Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 475: Hồi Ức Vĩ Đại: Phản Công Của Ý Chí Nguyên Thủy

Tần Mặc mở mắt. Ánh nắng trưa ấm áp chiếu vào khuôn mặt thanh tú của hắn, làm nổi bật lên vẻ kiên định. Hắn nhìn Mộc Lâm Chủ, nhìn Tô Lam, rồi nhìn ra xa, về phía đỉnh Linh Thú Sơn Mạch nơi Bạch Hổ Lão Tổ đang chìm trong suy tư. Hắn biết rằng, một chương mới, đầy thử thách nhưng cũng đầy hy vọng, đã bắt đầu.

Hắn khẽ cựa mình, cảm nhận dòng sinh khí từ Cây Thần Cổ Thụ vẫn đang ân cần tưới tẩm từng thớ thịt, từng kinh mạch đã kiệt quệ. Tuy nhiên, sự mệt mỏi thể xác không thể che mờ đi ngọn lửa kiên định trong đôi mắt. Hắn đã thấy, đã cảm nhận được sự dao động mãnh liệt trong ý chí của Bạch Hổ Lão Tổ. Một hạt giống của chân lý đã được gieo, và giờ là lúc để tưới đẫm nó bằng dòng chảy của ký ức, của sự thật cổ xưa.

Tô Lam khẽ đỡ hắn, ánh mắt nàng vẫn vương vấn chút lo lắng. Nàng nhìn thấy sự xanh xao trên gương mặt Tần Mặc, nhưng cũng cảm nhận được một luồng ý chí mạnh mẽ đang bùng cháy từ sâu thẳm con người hắn. Nàng đã từng chứng kiến Tần Mặc kiệt sức sau khi dùng năng lực, nhưng chưa bao giờ thấy hắn lại có một sự quyết tâm đến vậy. Nàng biết, hắn đang chuẩn bị cho một điều gì đó còn vĩ đại hơn.

Mộc Lâm Chủ tiến lại gần, dáng người nhỏ bé gầy guộc nhưng toát lên vẻ uy nghiêm của một thủ lĩnh rừng xanh. Bà đặt bàn tay nhăn nheo lên vai Tần Mặc, một dòng sinh khí ấm áp khác nhẹ nhàng truyền qua, hòa cùng với linh khí từ Cây Thần Cổ Thụ. “Ngươi đã làm rất tốt, Tần Mặc. Hạt giống đã được gieo. Giờ là lúc để chúng ta cùng nhau chăm sóc nó.” Giọng bà trầm ấm, chất chứa sự tin tưởng tuyệt đối.

Tần Mặc gật đầu, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự ẩm ướt của đất rừng, mùi rêu phong ngai ngái hòa quyện với hương hoa dại thanh khiết. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng chim kêu lạ lùng từ sâu trong rừng, tiếng lá cây xào xạc trong gió, tất cả tạo nên một bản giao hưởng nguyên thủy của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Ánh sáng lờ mờ, chỉ có những tia nắng hiếm hoi xuyên qua tán lá rậm rạp, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền đất ẩm ướt. Không khí nặng mùi đất và cây cỏ, mang lại cảm giác nguyên thủy, hoang dã, bí ẩn và đôi khi nguy hiểm. Sương mù nhẹ vẫn còn vương vấn giữa các thân cây cổ thụ khổng lồ, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, như thể thời gian đang ngưng đọng.

Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực nhìn chăm chú vào Tần Mặc, như một lời động viên thầm lặng. Nó cảm nhận được sự kết nối sâu sắc giữa chủ nhân và thế giới tự nhiên, một sợi dây vô hình đang dần thắt chặt.

Tần Mặc nhắm mắt lại, một lần nữa tập trung năng lực 'ý chí tồn tại' đang hồi phục dần trong cơ thể. Hắn không còn cố gắng truyền tải những ký ức bi kịch cá nhân nữa. Lần này, hắn muốn làm điều gì đó vĩ đại hơn, một ký ức tập thể, một ý chí của cả một Kỷ Nguyên. Hắn muốn không chỉ Bạch Hổ Lão Tổ, mà cả Tô Lam, và đặc biệt là Mộc Lâm Chủ, những người đang kề vai sát cánh cùng hắn, có thể nhìn thấy, cảm nhận được sự thật đằng sau 'Chân Lý Thất Lạc'. Hắn muốn họ hiểu rằng, cuộc chiến này không chỉ là của riêng hắn, mà là của vạn vật, của cả Huyền Vực.

Một luồng sáng xanh biếc bắt đầu tỏa ra từ cơ thể Tần Mặc, nhẹ nhàng, uyển chuyển như những dải lụa tiên. Ánh sáng không chói chang, mà mang theo sự bình yên, sâu thẳm. Nó không chỉ là năng lượng, mà là một cánh cổng, một lời mời gọi đến những dòng chảy ký ức đã ngủ yên hàng vạn năm. Luồng sáng lan tỏa, bao trùm Tô Lam, Hắc Phong và Mộc Lâm Chủ, như một vòng xoáy năng lượng huyền ảo, cuốn tất cả vào một viễn cảnh cổ xưa.

Cảnh vật xung quanh bắt đầu mờ đi, những cây cổ thụ khổng lồ hóa thành những vệt màu nhòe nhoẹt, tiếng chim chóc, côn trùng dần xa, thay thế bằng một không gian khác, một thời đại đã bị lãng quên.

"Để hiểu được con đường phía trước, chúng ta cần nhìn lại quá khứ... một quá khứ không chỉ là ký ức, mà là ý chí," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn vẫn còn chút yếu ớt, nhưng đã mang một sự kiên định lạ thường, vang vọng trong không gian đang biến đổi.

Tô Lam cảm thấy một luồng năng lượng dịu mát bao bọc lấy mình, kéo nàng đi xuyên qua một bức màn thời gian vô định. Nàng hơi choáng váng, nhưng vẫn cố giữ vững tâm trí. "Mặc ca, huynh còn yếu... liệu có ổn không?" Nàng lo lắng hỏi, cảm thấy sự kiệt sức của hắn vẫn còn hiện hữu, và việc tạo ra một viễn cảnh như thế này chắc chắn sẽ tiêu hao rất nhiều.

Mộc Lâm Chủ không nói gì, bà chỉ nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy tin tưởng. Bà cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ giữa Tần Mặc và dòng chảy của 'ý chí tồn tại' nguyên thủy. "Hãy để ta cùng nhìn thấy, Tần Mặc. Nếu đây là con đường của rừng, ta sẽ bước cùng ngươi." Lời của bà không chỉ là sự đồng tình, mà là một lời tuyên thệ, một sự xác nhận về niềm tin tuyệt đối. Hắc Phong chỉ khẽ gầm nhẹ, nó đã hoàn toàn tin tưởng vào chủ nhân của mình, và sẵn sàng đối mặt với bất kỳ điều gì sắp tới.

Khi luồng sáng xanh biếc đạt đến đỉnh điểm, không gian xung quanh họ hoàn toàn thay đổi. Sương mù tan biến, thay vào đó là một ánh nắng rực rỡ nhưng vẫn mang theo sự u ám của khói bụi. Không khí trở nên khô nóng, ngai ngái mùi máu và lưu huỳnh. Họ không còn đứng giữa Rừng Nguyên Sinh Bất Tận yên bình nữa, mà là giữa một chiến trường cổ xưa, khốc liệt.

Tiếng gầm thét của linh thú, tiếng pháp thuật nổ vang, tiếng la hét của tu sĩ, tiếng va chạm binh khí, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hủy diệt. Xa xa, những thân cây cổ thụ cháy rụi, khói đen cuồn cuộn bốc lên tận trời, che khuất một phần ánh mặt trời. Linh Thú Sơn Mạch giờ đây không còn vẻ hùng vĩ, thiêng liêng như họ từng biết, mà trở thành một chiến trường đẫm máu. Mặt đất bị cày xới, những vết nứt lớn rải rác khắp nơi, như thể đã trải qua một trận động đất kinh hoàng.

Tần Mặc, Mộc Lâm Chủ, Tô Lam và Hắc Phong đứng đó, như những linh hồn lơ lửng, chứng kiến mọi thứ diễn ra mà không thể can thiệp. Nàng Tô Lam kinh ngạc đến tột độ. Trước mắt nàng là hàng trăm, hàng ngàn tu sĩ với đủ loại pháp khí, đang điên cuồng tấn công vào các linh thú cổ đại. Các tu sĩ này, với vẻ mặt tham lam và tàn nhẫn, không ngừng khai thác linh mạch, săn bắt những linh thú mạnh mẽ để 'khai linh' cưỡng bức, nhằm phục vụ cho con đường 'thăng tiên' cực đoan của họ.

Các linh thú cổ đại, với hình hài khổng lồ, uy mãnh, gầm thét dữ dội, chống trả tuyệt vọng. Một con Long Xà khổng lồ, vảy vàng rực rỡ, thân mình dài hàng trăm trượng, đang vùng vẫy trong lưới pháp trận của tu sĩ. Đôi mắt nó tràn ngập sự phẫn nộ và đau đớn. Một con Phượng Hoàng lửa, từng là chúa tể bầu trời, giờ đây đôi cánh rách nát, lông vũ cháy xém, đang cố gắng thoát khỏi vòng vây. Những con Hùng Vương, Linh Quy, tất cả đều đang vật lộn trong cơn khốn cùng.

"Đây là sự tàn phá... không phải tiến hóa!" Mộc Lâm Chủ, dù chỉ là một phần của viễn cảnh, nhưng ánh mắt bà rực lửa, giọng nói đầy phẫn uất. Bà đã chứng kiến sự hủy diại của rừng xanh trong hiện tại, nhưng những gì đang diễn ra trước mắt còn tàn khốc hơn gấp bội. Đây là tận diệt, không phải là sự khai phá hay thăng hoa.

Tô Lam, với kiến thức của một tu sĩ, hiểu được mức độ tàn bạo của cảnh tượng này. "Đây là Kỷ Nguyên Hiền Giả? Những gì chúng ta đang thấy là... sự thật?" Nàng khó tin vào mắt mình. Truyền thuyết về Kỷ Nguyên Hiền Giả luôn được kể với vẻ huy hoàng, nơi các cường giả tu luyện đạt đến đỉnh cao, nhưng chưa bao giờ đề cập đến mặt tối này.

"Đây là ý chí của vạn vật khi bị ép buộc... và là sự phản kháng của chúng." Giọng Tần Mặc vang vọng trong tâm trí họ, dù hắn vẫn yếu ớt, nhưng mỗi lời nói đều mang sức nặng của ngàn năm lịch sử. Hắn muốn họ không chỉ nhìn, mà còn cảm nhận được nỗi đau, sự phẫn nộ và ý chí phản kháng bất khuất của những sinh linh bị tước đoạt bản chất.

Đột nhiên, từ sâu trong những khe núi bị nứt toác, một âm thanh vo ve chói tai vang lên, càng lúc càng lớn, như một cơn bão đang kéo đến. Hàng ngàn, hàng vạn con côn trùng nhỏ bé, phát sáng màu đỏ rực, bắt đầu bay lên từ lòng đất. Chúng tạo thành một đám mây lửa khổng lồ, cuồn cuộn trên bầu trời, nhuộm đỏ cả một góc chiến trường. Đó là Hỏa Linh Trùng, những sinh linh nguyên thủy của Linh Thú Sơn Mạch, giờ đây đã thức tỉnh.

Đàn Hỏa Linh Trùng lao xuống như mưa lửa, không chút e sợ, tấn công trực diện vào các tu sĩ. Tiếng vo ve chói tai của chúng át đi mọi âm thanh khác. Lửa từ cơ thể chúng đốt cháy áo giáp của những kẻ xâm phạm, xuyên thủng pháp trận, khiến các tu sĩ phải la hét trong hoảng loạn. Chúng không có linh trí cao, nhưng bản năng bảo vệ tổ ấm, bảo vệ bản chất nguyên thủy đã bị kích hoạt đến mức cao nhất.

Mộc Lâm Chủ (trong viễn cảnh), không còn là người quan sát, bà như hòa mình vào dòng chảy của 'ý chí tồn tại' cổ xưa. Đôi tay gầy guộc của bà nâng lên, không cần niệm chú, không cần pháp quyết phức tạp. Cây cối xung quanh, những cây cổ thụ tưởng chừng đã chết cháy, đột nhiên như sống dậy. Rễ cây khổng lồ trồi lên khỏi mặt đất, quất roi vào tu sĩ. Dây leo mọc tua tủa, siết chặt lấy những kẻ đang cố gắng chạy trốn. Từng chiếc lá, từng cành cây đều trở thành vũ khí, thể hiện sức mạnh nguyên thủy của rừng xanh.

Hắc Phong (trong viễn cảnh) gầm lên một tiếng long trời lở đất, thân hình nó phình to hơn bao giờ hết, bộ lông đen tuyền phát ra ánh sáng kỳ dị. Đôi mắt đỏ rực như hai ngọn lửa địa ngục. Nó không tấn công một cách bừa bãi, mà lao thẳng vào những tu sĩ đang cố gắng khống chế Long Xà và Phượng Hoàng lửa, như một vị thần hộ vệ của linh thú. Móng vuốt sắc nhọn của nó xé toạc pháp trận, hàm răng chắc khỏe nghiền nát pháp khí.

Mộc Lâm Chủ (trong viễn cảnh) khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự cộng hưởng mạnh mẽ từ rừng xanh. Bà thì thầm, giọng nói như tiếng gió luồn qua tán lá, tràn đầy sức mạnh: "Bản chất của chúng ta là sức mạnh! Không cần phải thay đổi để tồn tại!" Lời nói đó không chỉ dành cho các linh thú, mà còn cho chính Tần Mặc, cho Tô Lam, cho tất cả những ai đang chứng kiến. Nó là một lời tuyên ngôn, một chân lý vĩnh cửu.

Cuộc phản công của ý chí nguyên thủy diễn ra dữ dội. Các tu sĩ, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể chống lại sự bùng nổ của cả một thế giới tự nhiên đang nổi giận. Họ đã quá quen với việc khai thác, chế ngự, nhưng chưa bao giờ đối mặt với sự phản kháng đồng loạt của vạn vật. Chúng không cần linh lực cao siêu, không cần pháp bảo thần thông, chúng chỉ cần bản năng, ý chí tồn tại và sự đoàn kết nguyên thủy.

Dần dần, thế trận đảo ngược. Những tiếng la hét hoảng loạn của tu sĩ trở nên nhiều hơn. Họ bắt đầu tháo chạy tán loạn, bỏ lại những linh thú bị thương, những pháp trận đổ nát. Đám Hỏa Linh Trùng vẫn vo ve bám đuổi, như những ngọn lửa không ngừng cháy. Cây cối vẫn vươn mình, ngăn chặn lối thoát, khiến những kẻ xâm phạm phải trả giá đắt cho sự tham lam của mình.

Chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ bầu trời. Khói lửa vẫn còn vương vấn, nhưng không khí đã bớt đi sự căng thẳng. Cuộc phản công thành công rực rỡ.

Mộc Lâm Chủ (trong viễn cảnh) đứng giữa các linh thú cổ đại, dáng người nhỏ bé nhưng ánh mắt kiên định, toát lên vẻ uy nghiêm của một thủ lĩnh đã chứng minh được giá trị của mình. Bà không hô hào, không ra lệnh, bà chỉ đơn giản là hiện thân cho ý chí của rừng xanh, của bản chất nguyên thủy. Các linh thú, dù bị thương, nhưng đôi mắt chúng không còn vẻ tuyệt vọng, mà thay vào đó là sự kiên cường, sự tự hào khi đã bảo vệ được bản ngã của mình. Đàn Hỏa Linh Trùng bay lượn trên cao, những đốm sáng đỏ rực như những vì sao ăn mừng chiến thắng, tạo nên một cảnh tượng hùng tráng.

Tần Mặc, dù vẫn là người dẫn dắt viễn cảnh, nhưng hắn cảm nhận được ý chí của rừng xanh và các linh thú hòa quyện với ý chí của Mộc Lâm Chủ một cách hoàn hảo. Hắn nhận ra, đây chính là "cân bằng bản chất" mà hắn hằng tìm kiếm. Một sự tồn tại hài hòa, nơi mọi sinh linh đều được là chính nó, không bị ép buộc phải thay đổi, phải "thăng tiên" một cách cực đoan.

"Đây là con đường mà Kỷ Nguyên Hiền Giả đã đánh mất... nhưng chúng ta có thể tìm lại." Tần Mặc khẽ thì thầm trong tâm trí Tô Lam, giọng nói trầm bổng như tiếng chuông chùa cổ kính, mang theo sự hy vọng và quyết tâm. Nàng Tô Lam nhìn hắn, đôi mắt nàng lấp lánh sự thấu hiểu. Bức màn của những tín ngưỡng cố hữu trong nàng đã hoàn toàn sụp đổ. Nàng đã nhìn thấy một con đường khác, một chân lý khác, không phải là sự hư vô của "thăng tiên" bằng mọi giá, mà là sự vĩnh cửu của "cân bằng bản chất".

Cùng lúc đó, trên đỉnh Linh Thú Sơn Mạch trong thực tại, nơi Bạch Hổ Lão Tổ vẫn đang chìm trong suy tư, một sự thay đổi sâu sắc đã diễn ra. Lão Tổ đã chứng kiến toàn bộ viễn cảnh mà Tần Mặc trình chiếu, không phải bằng thị giác, mà bằng chính "ý chí tồn tại" của nó. Nó đã thấy sự huy hoàng của bản chất thần thú khi không bị tha hóa, sự bi tráng của cuộc chiến bảo vệ bản ngã. Nó đã cảm nhận được nỗi đau của những linh thú bị "nhân hóa" cưỡng bức, và cả sự mạnh mẽ của Hỏa Linh Trùng, của cây cối khi chúng đoàn kết chống lại sự xâm lăng.

Một tiếng gầm nhẹ, nhưng đầy uy lực, thoát ra từ lồng ngực của Bạch Hổ Lão Tổ. Không còn vẻ giằng xé, không còn sự do dự, mà là sự chấp nhận và quyết tâm. Đôi mắt vàng rực của nó lóe lên ánh sáng trí tuệ cổ xưa. "Ý chí nguyên thủy... là con đường duy nhất." Lời nói đó không phải dành cho ai khác, mà là cho chính nó, một lời thề nguyền thiêng liêng.

Viễn cảnh bắt đầu mờ dần, như một giấc mộng hùng tráng. Khung cảnh chiến trường cổ xưa nhạt nhòa, tiếng gầm thét, tiếng vo ve, tiếng pháp thuật dần xa, trả lại cho họ sự yên tĩnh của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Luồng sáng xanh biếc từ Tần Mặc thu lại, hắn khẽ thở phào, cơ thể lại nặng trĩu vì kiệt sức. Nhưng lần này, sự kiệt sức đi kèm với một cảm giác thành tựu sâu sắc.

Họ trở lại thực tại, đứng dưới tán Cây Thần Cổ Thụ, nơi sương mù đã tan, gió nhẹ thổi qua mang theo hơi nước mát lành. Bạch Hổ Lão Tổ từ đỉnh núi, một lần nữa, quay đầu nhìn xuống. Nhưng ánh mắt nó giờ đây đã khác. Nó nhìn Tần Mặc, nhìn Mộc Lâm Chủ, nhìn cả Tô Lam với một sự tôn trọng sâu sắc, không còn chút kiêu ngạo hay do dự nào. Sự dao động trong tâm trí nó đã chấm dứt. Một con đường mới đã được khai mở.

Mộc Lâm Chủ khẽ mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện. Bà biết rằng, giờ đây, Linh Thú Sơn Mạch đã có một thủ lĩnh mới, không chỉ là bà, mà là một ý chí tập thể đã được thức tỉnh. Và Bạch Hổ Lão Tổ, vị thần thú hùng mạnh nhất, đã tìm lại được bản ngã của mình.

Tô Lam nhìn Tần Mặc, lòng nàng tràn ngập sự kính trọng và tin tưởng. Nàng biết rằng, năng lực của hắn không chỉ là một món quà, mà là một chìa khóa để mở ra những cánh cửa bị lãng quên của lịch sử, để thức tỉnh những chân lý đã bị chôn vùi.

Tần Mặc nhắm mắt lại, cảm nhận dòng sinh khí từ Cây Thần Cổ Thụ đang chảy qua cơ thể, như một lời động viên thầm lặng. Hắn hình dung lại những ký ức bi kịch và cả sự phản công hùng tráng vừa rồi. Hắn hiểu rằng, đây không chỉ là câu chuyện của Bạch Hổ Lão Tổ, mà là câu chuyện của rất nhiều sinh linh trong Huyền Vực, những kẻ đang bị đẩy vào con đường ‘thăng tiên’ một cách cực đoan, buộc phải ‘khai linh’ và ‘nhân hóa’ dù bản chất của chúng không hề muốn vậy. Và hắn, Tần Mặc, sẽ là người dẫn dắt chúng tìm lại con đường cân bằng bản chất. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free