Vạn vật không lên tiên - Chương 476: Khúc Ca Của Ý Chí: Đại Chiến Cổ Xưa Của Rừng Sâu
Viễn cảnh hùng tráng của Kỷ Nguyên Hiền Giả dần định hình, không còn là những mảnh ký ức rời rạc mà là một dòng chảy lịch sử đầy bi tráng, sống động đến từng chi tiết. Sau khoảnh khắc Mộc Lâm Chủ hòa quyện ý chí với linh hồn rừng xanh, sau lời thề nguyền thiêng liêng của Bạch Hổ Lão Tổ trong thực tại, một làn sóng năng lượng mạnh mẽ hơn bao giờ hết cuộn trào, cuốn lấy Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong sâu hơn vào dòng chảy của quá khứ. Họ không còn là những người quan sát đơn thuần, mà trở thành những nhân chứng tận mắt, cảm nhận từng rung động của một cuộc chiến định mệnh.
Rừng Nguyên Sinh Bất Tận trong viễn cảnh ấy hiện lên với vẻ đẹp hoang sơ và uy nghi đến nghẹt thở. Những cây cổ thụ cao vút, thân cây to lớn tựa như những tòa thành tự nhiên được kiến tạo từ thời hồng hoang, tán lá rậm rạp đan xen vào nhau, che khuất cả bầu trời, khiến ánh sáng mặt trời chỉ còn là những tia lốm đốm yếu ớt xuyên qua. Không khí nơi đây nặng trĩu mùi đất ẩm, rêu phong bám đầy trên những thân cây mục ruỗng, hương hoa dại nồng nàn quyện với mùi lá cây tươi, tạo nên một mùi hương nguyên thủy, đặc trưng của một thế giới chưa từng bị bàn tay con người can thiệp quá sâu. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng chim kêu lạ lùng vọng ra từ sâu trong những tán lá, tiếng lá cây xào xạc trong gió như lời thì thầm của ngàn năm, cùng tiếng suối chảy róc rách và tiếng thú vật di chuyển lạo xạo, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự sống hoang dã. Bầu không khí vốn dĩ rậm rạp, ẩm ướt và bí ẩn, giờ đây lại càng thêm căng thẳng, như một sợi dây đàn bị kéo căng đến cực điểm.
Bỗng, sự tĩnh lặng nguyên thủy ấy bị xé toạc bởi những luồng sáng chói lòa. Từ phía rìa rừng, một đạo quân tu sĩ cổ xưa hùng hậu hiện ra, đông đảo đến mức dường như muốn nuốt chửng cả cánh rừng. Chúng không khoác những bộ đạo bào thanh thoát, mà là những chiến bào thô kệch, nhuốm màu thời gian, toát lên khí tức hung hãn, pha lẫn sự cuồng tín đến điên dại. Ánh mắt của mỗi kẻ trong số chúng đều rực cháy khát vọng "thăng tiên", một khát vọng đã bị bóp méo thành sự tham lam và tàn bạo. Pháp khí của chúng rực sáng với những màu sắc khác nhau, tạo thành một dải sáng hỗn loạn nhưng đầy uy hiếp, chém rách màn đêm xanh của rừng, để lộ ra những gương mặt dữ tợn.
"Tiên lộ ở ngay trước mắt! Phải nhân hóa, phải khai thác!" Một tu sĩ dẫn đầu gào thét, giọng nói khản đặc bởi sự cuồng nhiệt, vang vọng khắp rừng già, như một lời tuyên ngôn tàn độc. Theo sau tiếng hô đó, hàng loạt đòn pháp thuật hủy diệt được phóng ra. Những quả cầu lửa khổng lồ lao đi, thiêu rụi những thân cây cổ thụ, biến chúng thành tro tàn trong chớp mắt. Những luồng băng khí sắc lạnh xé toạc không gian, đóng băng cả những dòng suối đang chảy xiết. Mặt đất rung chuyển dữ dội khi những vết nứt khổng lồ xuất hiện, nuốt chửng những tảng đá và cây cối. Các pháp trận bao vây được kích hoạt, những vòng sáng ma mị tỏa ra, cố gắng phong tỏa và giam cầm những linh thú đang tuyệt vọng tìm cách chạy trốn.
Tần Mặc cảm nhận được từng đợt sóng xung kích của pháp thuật, cảm nhận được sự rung động của đất mẹ đang rên siết dưới gót chân của những kẻ xâm lược. Hắn nghe thấy tiếng gầm rú thảm thiết của những linh thú bị dồn ép, tiếng kêu thét của những cây cổ thụ bị chặt hạ, tiếng khóc của những dòng suối bị vẩn đục. Sự đau đớn, nỗi sợ hãi và cả sự phẫn nộ dâng trào trong hắn. Hắn nhớ lại lời cảnh báo của Chân Lý Thất Lạc: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Cảnh tượng trước mắt chính là minh chứng rõ ràng nhất cho lời cảnh báo đó, một thế giới đang bị xé nát bởi chính khát vọng sai lầm của con người.
Tô Lam đứng cạnh Tần Mặc, thân hình nàng run rẩy nhẹ. Đôi mắt phượng của nàng mở to, phản chiếu ánh sáng pháp thuật rực rỡ và sự hỗn loạn của chiến trường. Nàng từng là một tu sĩ, từng tin vào con đường "thăng tiên", nhưng những gì nàng đang chứng kiến đã vượt xa mọi tưởng tượng về sự tàn khốc. Nàng nhìn thấy những linh thú, vốn dĩ là những sinh linh thuần khiết của tự nhiên, giờ đây bị săn đuổi như những món hàng, bị ép buộc "khai linh" và "nhân hóa" bằng vũ lực. Sự tương phản giữa niềm tin cũ và sự thật tàn khốc này tạo nên một cơn bão trong tâm trí nàng. "Đây... đây thật sự là con đường mà chúng ta đã theo đuổi ư?" Nàng thầm nghĩ, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng. Khát vọng vô độ của con người, sự mù quáng trong việc truy cầu sức mạnh, đã biến họ thành những kẻ hủy diệt chính thế giới mà họ đang sống.
Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền ẩn hiện giữa ánh sáng chói lòa, liên tục gầm gừ, đôi mắt đỏ rực lộ rõ sự phẫn nộ và khao khát chiến đấu. Nó cảm nhận được nỗi đau của những linh thú đồng loại, cảm nhận được sự xâm phạm trắng trợn vào lãnh địa thiêng liêng của tự nhiên. Mỗi tiếng gầm của nó như một lời cảnh báo, một lời thách thức gửi đến những kẻ xâm lược. Nếu không phải đang trong viễn cảnh ký ức, có lẽ nó đã lao ra xé xác những tu sĩ kia.
Trong thực tại, trên đỉnh Linh Thú Sơn Mạch, Bạch Hổ Lão Tổ vẫn ngồi bất động, thân hình đồ sộ của nó in rõ giữa màn sương. Đôi mắt vàng rực của nó dõi theo từng khoảnh khắc của viễn cảnh mà Tần Mặc trình chiếu. Nó không nhìn bằng thị giác phàm trần, mà bằng ý chí, bằng linh hồn của một thần thú cổ xưa. Từng tiếng gầm rú, từng ánh sáng pháp thuật, từng nỗi đau của linh thú trong viễn cảnh đều rung động sâu sắc trong tâm hồn nó. Nó thấy được sự hung tàn của những kẻ đòi "nhân hóa" nó, thấy được cái giá phải trả cho việc từ bỏ bản chất. Nỗi sợ hãi đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một sự căm phẫn sâu sắc và một quyết tâm sắt đá. Nó đã từng khao khát được "nhân hóa", được hòa nhập vào thế giới của con người, nhưng giờ đây, nó nhận ra rằng con đường đó chỉ dẫn đến sự hủy diệt bản thân, sự tha hóa ý chí. "Không!" Một tiếng gầm nhẹ, nhưng chứa đựng uy lực kinh thiên động địa, thoát ra từ lồng ngực của Bạch Hổ Lão Tổ, rung chuyển cả đỉnh núi. Đó là lời từ bỏ cuối cùng cho khát vọng sai lầm, là lời tuyên bố bảo vệ bản ngã thiêng liêng của một thần thú.
Tần Mặc biết, đây mới chỉ là khởi đầu của cuộc chiến trong viễn cảnh. Nhưng hắn cũng biết, đây chính là thời khắc quyết định. Hắn phải cho họ thấy rằng, dù trong quá khứ hay hiện tại, sự cân bằng bản chất mới là con đường duy nhất để sinh tồn. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng sinh khí cổ xưa từ Cây Thần Cổ Thụ (trong viễn cảnh) đang chảy vào mình, chuẩn bị cho bước tiếp theo.
***
Trong viễn cảnh bi tráng của Kỷ Nguyên Hiền Giả, khi đội quân tu sĩ cổ xưa đang tàn phá Rừng Nguyên Sinh Bất Tận với những đòn pháp thuật hủy diệt, một luồng ý niệm mạnh mẽ, thanh khiết đột ngột lan tỏa từ sâu thẳm khu rừng, như một làn sóng thức tỉnh nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực. Dưới gốc Cây Thần Cổ Thụ vĩ đại, nơi linh khí hội tụ và sự sống bừng nở, Tần Mặc nhắm mắt lại, toàn bộ tâm trí hắn tập trung cao độ. Thân hình hắn hơi gầy, nhưng lúc này, hắn lại toát lên một vẻ kiên nghị, vững chãi đến lạ thường. Luồng "ý chí tồn tại" của hắn không còn là một sợi dây mỏng manh, mà lan tỏa ra như một tấm lưới vô hình khổng lồ, kết nối với từng ngọn cây, từng phiến đá, từng dòng suối, và đặc biệt là từng linh hồn thú đang sợ hãi, hoang mang. Hắn không dùng lời nói, mà dùng chính ý niệm, dùng sự đồng cảm sâu sắc nhất để truyền đi một thông điệp.
"Đừng sợ hãi. Các ngươi chính là sức mạnh. Ý chí tồn tại của các ngươi, không cần thay đổi, hãy là chính mình!" Ý niệm của Tần Mặc vang vọng trong tâm trí của mỗi linh thú, mỗi tinh linh cây cỏ, mỗi sinh linh trong khu rừng, như một tiếng chuông cảnh tỉnh giữa cơn mê loạn. Nó không phải là một mệnh lệnh, mà là một lời động viên, một sự khẳng định giá trị bản thân, giúp chúng xua tan đi nỗi sợ hãi và tìm lại được bản ngã đã bị lãng quên. Hắn cảm nhận được sự hồi đáp, dù chỉ là những dao động rất nhỏ, từ hàng ngàn ý chí tồn tại khác nhau: từ sự lay động nhẹ nhàng của một ngọn cỏ bị giẫm nát, đến tiếng réo gọi của một dòng suối bị ô uế, cho đến tiếng gầm gừ phẫn nộ của những linh thú đang bị dồn ép.
Đứng cạnh Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ từ luồng ý chí ấy. Tô Lam, với đôi mắt phượng sáng ngời, nhìn Tần Mặc, lòng nàng tràn ngập sự kính trọng. Nàng chưa từng thấy một ai có thể kết nối với vạn vật theo cách này, không phải để điều khiển, mà để thức tỉnh. Nàng cảm nhận được sự sống đang bùng nổ, một sức mạnh nguyên thủy đang trỗi dậy từ sâu thẳm rừng xanh. Hắc Phong gầm lên một tiếng dài, tiếng gầm của nó không còn là sự phẫn nộ đơn thuần, mà là một tiếng hú hưởng ứng, một lời kêu gọi đoàn kết, lan tỏa khắp khu rừng, tiếp thêm sức mạnh cho những linh thú khác. Bộ lông đen tuyền của nó dường như phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo trong không gian lờ mờ dưới tán Cây Thần.
Trong viễn cảnh, hình ảnh Mộc Lâm Chủ hiện ra, không còn là bà lão nhỏ bé mà là một người phụ nữ uy nghi, thanh thoát, mái tóc bạc trắng như rễ cây cổ thụ, đôi mắt xanh biếc tràn đầy sự kiên định và trí tuệ cổ xưa. Bà không nói một lời, nhưng ý chí của bà hòa quyện hoàn hảo với ý niệm của Tần Mặc, như một dòng chảy tự nhiên. Bà chính là hiện thân của rừng xanh, của bản chất nguyên thủy, và giờ đây, bà đã tìm thấy người dẫn đường để bảo vệ nó. "Rừng xanh sẽ không lùi bước! Bảo vệ bản chất của chúng ta!" Giọng nói của Mộc Lâm Chủ vang vọng trong tâm trí của các linh thú, không phải bằng âm thanh, mà bằng một luồng ý niệm mạnh mẽ, khơi dậy tinh thần chiến đấu.
Cùng lúc đó, từ những ngóc ngách sâu thẳm nhất của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, nơi những linh thú mạnh mẽ nhất đang ẩn mình, một tiếng gầm uy lực vang lên, xé tan không khí căng thẳng. Đó là tiếng gầm của Bạch Hổ Lão Tổ cổ xưa, một linh hồn thần thú hùng mạnh, trắng muốt như tuyết, đôi mắt vàng rực toát lên vẻ trí tuệ và sự bảo vệ thuần túy. Nó đã cảm nhận được ý niệm của Tần Mặc, cảm nhận được sự trỗi dậy của bản chất nguyên thủy. Ánh mắt nó không còn chút dao động hay sợ hãi nào. Thay vào đó, là một ý chí bảo vệ sắt đá, một quyết tâm không gì lay chuyển. Nó tập hợp những linh thú mạnh mẽ nhất, những con sói gió nhanh nhẹn, những gấu rừng hung tợn, những chim ưng khổng lồ, tất cả đều được thức tỉnh bởi lời kêu gọi của ý chí.
Dưới sự dẫn dắt của Tần Mặc, Mộc Lâm Chủ và Bạch Hổ Lão Tổ cổ xưa, những linh thú bắt đầu thay đổi. Nỗi sợ hãi dần biến mất, thay vào đó là sự kiên cường, sự tự hào về bản chất của chính mình. Những con vật nhỏ bé hơn, như những chú hươu non, những chú nai con với đôi mắt to tròn, vẫn còn sợ hãi, nhưng chúng không còn chạy trốn vô định mà tụ tập lại gần những linh thú lớn hơn, tìm kiếm sự bảo vệ. Ý chí của Tần Mặc không chỉ là lời động viên, mà còn là một luồng sinh lực, một sự kết nối sâu sắc giúp chúng khai thác sức mạnh tiềm ẩn, sức mạnh của "ý chí tồn tại" mà bấy lâu nay bị lãng quên.
Tần Mặc cảm thấy cơ thể mình đang dần kiệt sức, nhưng hắn không ngừng lại. Hắn biết rằng, thời khắc này, hắn phải làm cầu nối, phải là ngọn hải đăng cho những linh hồn đang lạc lối. Hắn cảm nhận được sự hợp nhất của ý chí, hàng ngàn ý chí tồn tại nhỏ bé giờ đây quy về một mối, tạo thành một dòng chảy mạnh mẽ, sẵn sàng đối đầu với sự xâm lăng. Đây không chỉ là một cuộc chiến để giành lại lãnh thổ, mà là một cuộc chiến để bảo vệ bản ngã, bảo vệ sự cân bằng mà Kỷ Nguyên Hiền Giả đã từng đánh mất.
Hắc Phong, không chờ đợi thêm nữa, gầm lên một tiếng cuối cùng, dữ dội hơn bao giờ hết, rồi lao thẳng vào vòng vây của quân tu sĩ. Bộ lông đen tuyền của nó xé gió, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa trong màn đêm xanh của rừng. Nó không còn là một con linh thú đơn độc, mà là hiện thân cho sự phẫn nộ của tự nhiên, là mũi tên tiên phong cho một cuộc phản công đầy bất ngờ. Tô Lam nhìn theo Hắc Phong, rồi lại nhìn Tần Mặc. Nàng biết, giây phút quyết định đã đến. Dù ở trong viễn cảnh hay thực tại, nàng cũng sẽ sát cánh bên hắn, chứng kiến và bảo vệ con đường mà hắn đang theo đuổi.
Luồng sáng xanh biếc từ Tần Mặc vẫn lan tỏa, nhưng giờ đây nó không chỉ là ánh sáng của sự kết nối, mà là ánh sáng của hy vọng, của sự phản kháng. Dưới tán Cây Thần Cổ Thụ, một liên minh bất ngờ đã được hình thành, một liên minh của ý chí, của bản chất nguyên thủy, sẵn sàng đối đầu với những kẻ cuồng tín đang tìm cách hủy diệt chúng. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới bắt đầu bùng nổ dữ dội nhất.
***
Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, vốn dĩ đã hỗn loạn dưới những đòn tấn công tàn bạo của tu sĩ cổ xưa, giờ đây bỗng chốc bùng nổ trong một cuộc phản công dữ dội và đầy bất ngờ. Không còn là những tiếng gầm rú sợ hãi, những tiếng kêu thét tuyệt vọng, thay vào đó là một bản giao hưởng của sự phẫn nộ và quyết tâm.
Từ sâu thẳm khu rừng, hàng ngàn con Hỏa Linh Trùng nhỏ bé, ban đầu chỉ là những đốm sáng đỏ li ti, giờ đây bỗng bùng cháy thành một biển lửa khổng lồ. Chúng bay lượn thành đàn, tạo nên những dòng sông lửa rực rỡ, lao thẳng vào đội hình của quân tu sĩ. Tiếng vo ve của chúng không còn đơn thuần là tiếng côn trùng, mà như một lời tuyên chiến, một âm thanh rung động cả không gian. Ngọn lửa của Hỏa Linh Trùng không phải là lửa phàm tục, mà là lửa của ý chí, của bản chất nguyên thủy, thiêu đốt mọi thứ mà nó chạm vào. Những tu sĩ gào thét trong đau đớn khi pháp bào của chúng bị cháy rụi, thân thể biến thành tro tàn trong chớp mắt. Mùi khét lẹt của da thịt cháy, mùi khói và bụi bốc lên nồng nặc, hòa lẫn với mùi đất ẩm và cây cỏ tươi, tạo nên một sự tương phản ghê rợn.
Trên bầu trời, Ngân Loan, với bộ lông bạc óng ánh, đôi mắt tinh anh sắc sảo, cùng Xích Viêm, một cô gái với mái tóc đỏ rực rỡ như lửa, không ngừng tung hoành. Ngân Loan tạo ra những cơn bão tố sắc lạnh, những luồng gió xoáy cắt nát thân thể tu sĩ, trong khi Xích Viêm phóng ra những quả cầu lửa cuồng bạo, thiêu rụi những kẻ còn sống sót. Tiếng kêu trong trẻo, mạnh mẽ của Ngân Loan vang vọng bầu trời, như một lời cổ vũ cho liên minh linh thú, và cũng là một lời chế giễu cho sự yếu ớt của những kẻ dám xâm phạm lãnh địa của chúng. "Để ta bùng cháy, theo cách của ta!" Xích Viêm gầm lên, giọng nói đầy uy lực, mỗi đòn tấn công của nàng đều mang theo sức mạnh hủy diệt của ngọn lửa nguyên thủy.
Bạch Hổ Lão Tổ cổ xưa, với thân hình khổng lồ, lông trắng như tuyết, phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, xông thẳng vào trung tâm quân địch. Mỗi bước đi của nó đều mang theo uy áp kinh người, khiến mặt đất rung chuyển. Mỗi cú vồ, mỗi tiếng gầm đều mang theo sức mạnh của thiên nhiên, xé nát những pháp trận bao vây, đánh tan đội hình tu sĩ. Ánh mắt vàng rực của nó giờ đây không còn chút do dự, chỉ còn lại sự bảo vệ thuần túy và bản năng hung hãn của một thần thú. Nó không chiến đấu vì vinh quang hay sức mạnh, mà vì bản ngã, vì sự tồn tại của giống loài.
Các Mộc Linh, những tinh linh cây cối cổ xưa, và Bích Thủy Tinh Linh, những linh hồn của dòng nước, cũng tham gia vào cuộc chiến. Những cây cổ thụ dường như sống dậy, các cành cây vươn ra như những cánh tay khổng lồ, tạo thành những rào chắn cây gai sắc nhọn, găm thẳng vào thân thể tu sĩ. Những dòng suối bỗng trở nên độc hại, cuốn trôi những kẻ dám lội qua, khiến chúng tan chảy thành xương trắng. Những cạm bẫy tự nhiên, những hố sâu đầy bùn lầy, những dây leo siết chặt, tất cả đều được tạo ra một cách tinh vi, nhấn chìm kẻ thù vào sự hỗn loạn và tuyệt vọng.
Tần Mặc, đứng dưới Cây Thần Cổ Thụ, vẫn duy trì sự kết nối ý chí. Hắn cảm nhận được sự hợp nhất của ý chí, một dòng chảy năng lượng khổng lồ đang bùng nổ. Không phải là sự chinh phục, mà là sự bảo vệ. Hắn thấy những linh thú trẻ, như chú hươu con bé bỏng, chú nai tơ non nớt, đôi mắt to tròn vẫn còn sợ hãi, nhưng chúng được bảo vệ bởi những linh thú lớn hơn, chúng chứng kiến sự bùng nổ của ý chí sinh tồn, chứng kiến cha mẹ chúng chiến đấu để bảo vệ bản chất. Đây là một bài học sâu sắc hơn bất kỳ lời dạy nào. "Đây... đây chính là sức mạnh của sự cân bằng. Không phải chinh phục, mà là bảo vệ," Tần Mặc thầm nghĩ, giọng nói vang vọng trong tâm trí Tô Lam, mang theo sự thấu hiểu sâu sắc.
Đội quân tu sĩ cổ xưa, vốn tràn đầy sự cuồng tín, giờ đây dần tan rã. Tiếng gào thét tuyệt vọng của chúng vang lên khắp khu rừng, không còn là lời tuyên ngôn "thăng tiên" mà là tiếng kêu cứu, tiếng van xin. Những pháp khí vỡ vụn, những đòn pháp thuật suy yếu, không thể chống lại sức mạnh áp đảo của liên minh linh thú. Từng tên tu sĩ bị đẩy lùi, bị thiêu đốt, bị xé xác, bị nhấn chìm bởi sức mạnh nguyên thủy của tự nhiên. Chúng tháo chạy trong vô vọng, không còn chút khí thế nào của kẻ xâm lược.
Khi những tu sĩ cuối cùng tháo chạy, một luồng uy áp khổng lồ từ Thiên Đạo bỗng nhiên giáng xuống, không phải là một đòn trừng phạt, mà là một lời cảnh báo trầm hùng, vang vọng khắp không gian, khắc sâu vào tâm khảm của vạn vật, của những kẻ còn sống sót, của những linh thú vừa giành chiến thắng. Lời cảnh báo ấy không có âm thanh, nhưng lại nặng tựa ngàn cân, cho thấy sự bất mãn của trời đất đối với sự truy cầu vô độ của sinh linh. Cùng lúc đó, giữa sự hỗn loạn và bài học từ trận chiến này, "Chân Lý Thất Lạc" bắt đầu hình thành, được ghi dấu bởi những hiền giả còn sót lại của Kỷ Nguyên Hiền Giả, những người đã chứng kiến sự tàn phá và hiểu được cái giá của sự mất cân bằng. Họ nhận ra rằng, khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.
Viễn cảnh mờ dần, những âm thanh của chiến trận xa dần, trả lại sự yên tĩnh cho Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Luồng sáng xanh biếc từ Tần Mặc thu lại, hắn khẽ thở phào. Cơ thể hắn nặng trĩu vì kiệt sức, nhưng lòng hắn lại tràn ngập một cảm giác thành tựu sâu sắc. Hắn đã cho họ thấy, cho chính hắn thấy, sức mạnh của ý chí tồn tại, sức mạnh của sự cân bằng.
Họ trở lại thực tại, đứng dưới tán Cây Thần Cổ Thụ, nơi sương mù đã tan, gió nhẹ thổi qua mang theo hơi nước mát lành. Bạch Hổ Lão Tổ từ đỉnh núi, ánh mắt nó giờ đây đã hoàn toàn khác. Nó nhìn Tần Mặc, nhìn Mộc Lâm Chủ, nhìn cả Tô Lam với một sự tôn trọng sâu sắc, không còn chút kiêu ngạo hay do dự nào. Sự dao động trong tâm trí nó đã chấm dứt. Một con đường mới đã được khai mở. Mộc Lâm Chủ khẽ mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện. Bà biết rằng, giờ đây, Linh Thú Sơn Mạch đã có một thủ lĩnh mới, không chỉ là bà, mà là một ý chí tập thể đã được thức tỉnh. Và Bạch Hổ Lão Tổ, vị thần thú hùng mạnh nhất, đã tìm lại được bản ngã của mình. Tô Lam nhìn Tần Mặc, lòng nàng tràn ngập sự kính trọng và tin tưởng. Nàng biết rằng, năng lực của hắn không chỉ là một món quà, mà là một chìa khóa để mở ra những cánh cửa bị lãng quên của lịch sử, để thức tỉnh những chân lý đã bị chôn vùi.
Tần Mặc nhắm mắt lại, cảm nhận dòng sinh khí từ Cây Thần Cổ Thụ đang chảy qua cơ thể, như một lời động viên thầm lặng. Hắn hình dung lại những ký ức bi kịch và cả sự phản công hùng tráng vừa rồi. Hắn hiểu rằng, đây không chỉ là câu chuyện của Bạch Hổ Lão Tổ, mà là câu chuyện của rất nhiều sinh linh trong Huyền Vực, những kẻ đang bị đẩy vào con đường ‘thăng tiên’ một cách cực đoan, buộc phải ‘khai linh’ và ‘nhân hóa’ dù bản chất của chúng không hề muốn vậy. Và hắn, Tần Mặc, sẽ là người dẫn dắt chúng tìm lại con đường cân bằng bản chất. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu, không chỉ trong ký ức, mà ngay trong hiện thực khắc nghiệt này, nơi Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ cuồng tín đang đẩy mạnh các dự án khai thác linh khí tự nhiên, đe dọa sự mất cân bằng của Huyền Vực.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.