Vạn vật không lên tiên - Chương 477: Bản Giao Hưởng Của Rừng Sâu: Ý Chí Thức Tỉnh
Sương mù vẫn còn giăng mắc, phủ một tấm màn bạc lên Rừng Nguyên Sinh Bất Tận khi Tần Mặc và những người đồng hành thoát ra khỏi viễn cảnh cổ xưa. Làn không khí se lạnh buổi sớm tràn vào lồng ngực, mang theo mùi đất ẩm, rêu phong và nhựa cây, như một lời nhắc nhở rằng thực tại khắc nghiệt vẫn đang chờ đợi. Thân thể Tần Mặc nặng trĩu, từng thớ thịt như bị rút cạn linh lực, cảm giác kiệt sức lan tỏa từ đầu đến chân. Song, sâu thẳm trong đôi mắt đen láy, một ngọn lửa của sự thấu hiểu và kiên định đang bùng cháy rực rỡ hơn bao giờ hết. Hắn đã thấy, đã cảm nhận, và đã dẫn dắt. Cái giá phải trả cho việc tái hiện một phần lịch sử bi tráng ấy là sự hao tổn khôn cùng, nhưng những gì thu lại được lại là vô giá. Chân lý thất lạc không còn là truyền thuyết xa vời, mà đã hiện hữu rõ ràng, sống động trong tâm trí hắn. Hắn không chỉ là người chứng kiến, mà còn là một phần của dòng chảy lịch sử ấy, một sợi dây kết nối giữa quá khứ và hiện tại.
Mộc Lâm Chủ, bà lão gầy guộc với mái tóc bạc trắng như rễ cây cổ thụ, khẽ run rẩy. Đôi mắt xanh biếc của bà long lanh những giọt lệ, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự giác ngộ mãnh liệt. Bà quỳ sụp xuống trước Tần Mặc, không màng đến đất đá lạnh lẽo, cúi đầu sâu sát mặt đất. Cử chỉ ấy không còn là sự tôn kính thông thường, mà là một lời thề nguyện, một sự quy phục của ý chí. Mọi hoài nghi, mọi do dự trong lòng bà đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho một niềm tin sắt đá, một lòng trung thành không gì lay chuyển nổi. Bà đã thấy ý chí bất khuất của tổ tiên, đã cảm nhận được sự bảo vệ từ Cây Thần Cổ Thụ, và hơn hết, đã chứng kiến Tần Mặc, người thiếu niên không có linh căn, không thiên phú tu luyện, lại có thể khơi dậy sức mạnh nguyên thủy ấy. "Ý chí của Rừng Sâu đã thức tỉnh... Chúng tôi đã nhìn thấy con đường. Người là ánh sáng của chúng tôi, Tần Mặc," giọng nói của Mộc Lâm Chủ khẽ run lên, nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh mịch với một sức nặng khó tả. Nó không phải là một lời ca tụng, mà là một sự khẳng định của toàn bộ tinh linh và linh thú mà bà đại diện.
Tần Mặc khẽ thở hắt ra, một hơi thở mang theo sự mệt mỏi nhưng cũng ẩn chứa sự giải thoát. Hắn cố gắng đưa tay đỡ Mộc Lâm Chủ dậy, nhưng cơ thể dường như không còn chút sức lực nào. Tô Lam vội vàng bước tới, đỡ lấy Mộc Lâm Chủ. "Không phải ta, mà là ý chí của chính các ngươi... Hãy bảo vệ bản chất của mình," Tần Mặc nói, giọng hắn khản đặc, yếu ớt, nhưng từng lời lại như những tia sét đánh thẳng vào tâm can người nghe, mang theo một sức mạnh lay động lòng người. Hắn muốn nhấn mạnh rằng, sức mạnh không nằm ở cá nhân hắn, mà nằm ở sự thức tỉnh của bản chất nguyên thủy trong mỗi sinh linh, trong chính khu rừng này. Nhiệm vụ của hắn chỉ là một ngọn đèn soi lối, một ngọn gió thổi bùng lên ngọn lửa đã bị lãng quên. Hắn không muốn trở thành một vị thần được tôn thờ, mà chỉ là một người bạn đồng hành, một người nhắc nhở về những giá trị cốt lõi.
Hắc Phong đứng cạnh Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực của nó bao quát toàn bộ khung cảnh. Nó khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, như một lời khẳng định, một sự đồng tình với những gì Tần Mặc vừa nói. Nó đã luôn đi theo hắn, chứng kiến hắn từ một thiếu niên bình thường lớn lên, thấu hiểu ý chí của vạn vật, và giờ đây, nó càng tin tưởng vào con đường mà Tần Mặc đang đi. Hắc Phong biết, cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu, và những bài học từ Kỷ Nguyên Hiền Giả sẽ là nền tảng vững chắc để đối mặt với những thử thách sắp tới. Tô Lam nhìn Tần Mặc, lòng nàng tràn ngập sự kính trọng và tin tưởng. Nàng đã từng hoài nghi, từng băn khoăn về con đường của hắn, nhưng qua viễn cảnh vừa rồi, nàng đã hoàn toàn thấu hiểu. Nàng biết rằng, năng lực của hắn không chỉ là một món quà, mà là một chìa khóa để mở ra những cánh cửa bị lãng quên của lịch sử, để thức tỉnh những chân lý đã bị chôn vùi. Nàng cũng cảm nhận được sự mệt mỏi của Tần Mặc, và một ý nghĩ lóe lên trong đầu nàng: nàng phải trở thành một lá chắn vững chắc cho hắn, để hắn có thể tiếp tục con đường của mình mà không bị tổn thương.
Mộc Lâm Chủ đứng dậy, nhưng ánh mắt bà vẫn không rời Tần Mặc. Bà quay sang các linh thú khác, những linh thú đang đứng im lặng, dõi theo mọi cử động của bà và Tần Mặc. Bà giơ cây trượng bằng gỗ cổ thụ lên cao, thân hình gầy guộc ấy bỗng toát lên một uy thế phi thường. "Hỡi những kẻ bảo vệ Rừng Sâu! Giờ đây, chúng ta đã hiểu! Bản chất của chúng ta không phải để bị biến đổi, không phải để bị khai thác! Chúng ta là Rừng! Chúng ta là Ý Chí!" Giọng bà không còn yếu ớt mà vang dội, như tiếng vọng từ ngàn xưa, thức tỉnh từng cành cây, từng ngọn cỏ. "Hỡi những kẻ đang xâm phạm! Hãy nếm trải cơn thịnh nộ của Rừng Sâu! Chúng ta sẽ bảo vệ nhà của mình, bảo vệ bản chất của mình! Tiến lên!" Dứt lời, Mộc Lâm Chủ vung cây trượng xuống, một luồng sáng xanh biếc từ đầu trượng lan tỏa, bao trùm lấy những linh thú xung quanh. Các linh thú, vốn đã được tiếp thêm sức mạnh từ viễn cảnh cổ xưa, giờ đây lại càng bùng cháy ý chí chiến đấu. Chúng bắt đầu chuyển động, không còn là những sinh vật hoang dã vô tổ chức, mà là một đội quân thống nhất, được dẫn dắt bởi một ý chí chung. Tiếng gầm gừ, tiếng hú, tiếng kêu của các linh thú hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng hùng tráng, báo hiệu cho một cuộc phản công dữ dội sắp diễn ra. Tần Mặc nhắm mắt lại, hắn cảm nhận được dòng chảy ý chí mạnh mẽ từ khu rừng, từ các linh thú. Hắn không cần nói gì thêm, bởi vì giờ đây, Mộc Lâm Chủ đã hoàn toàn thấu hiểu, và ý chí của các linh thú đã thức tỉnh. Hắn đã gieo hạt giống, và giờ đây, nó đang nảy mầm, đâm chồi, và chuẩn bị bùng nổ. Cuộc chiến trong hiện thực, sau bao ngày tháng chờ đợi, đã thực sự bắt đầu.
***
Mặt trời đã lên cao, xuyên qua tán lá rậm rạp, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất rừng ẩm ướt. Không khí vẫn mang nặng mùi đất và cây cỏ, nhưng giờ đây, nó còn phảng phất một mùi căng thẳng, của cuộc chiến không thể tránh khỏi. Các tu sĩ khai thác, vốn đang hăm hở đào bới, chặt phá, không hề hay biết về sự thay đổi kinh thiên động địa đang diễn ra trong lòng Linh Thú Sơn Mạch. Chúng vẫn miệt mài với công việc của mình, với những tiếng hò reo, tiếng búa đập, tiếng rìu chặt, như những kẻ xâm lăng vô tri đang tự đào mồ chôn mình. Sự tự mãn và khát vọng "thăng tiên" đã che mờ lý trí của chúng, khiến chúng không thể cảm nhận được cơn giận dữ đang cuồn cuộn dâng lên từ sâu thẳm khu rừng.
Tần Mặc, tuy kiệt sức, vẫn giữ được sự tỉnh táo và khả năng kết nối ý chí. Hắn không trực tiếp tham gia vào trận chiến, mà đứng bên cạnh Mộc Lâm Chủ, đôi mắt nhắm hờ, truyền đạt những thông tin quý giá về vị trí, đội hình, và điểm yếu của quân đoàn tu sĩ thông qua dòng chảy ý chí. Những thông tin này, được thu thập từ "ý chí tồn tại" của chính những viên đá bị đào bới, những cây cối bị đốn hạ, những dòng suối bị ô nhiễm, trở thành những lợi thế chiến lược không thể ngờ tới. Mộc Lâm Chủ, với sự chỉ dẫn của Tần Mặc, trở thành một vị tướng tài ba, điều khiển toàn bộ liên minh linh thú một cách nhịp nhàng, hiệu quả. Bà không còn là bà lão hiền từ mà là một chiến binh rừng xanh thực thụ, mái tóc bạc phơ tung bay trong gió, đôi mắt xanh biếc rực lên lửa chiến.
"Dây leo, siết chặt! Rễ cây, trồi lên!" Mộc Lâm Chủ ra lệnh, giọng nói vang vọng khắp khu rừng. Lập tức, những sợi dây leo khổng lồ, cứng rắn như thép, từ khắp nơi bò ra, quấn chặt lấy chân tay các tu sĩ đang hoảng loạn. Rễ cây cổ thụ, vốn ẩn mình dưới lòng đất hàng ngàn năm, bất ngờ trồi lên, tạo thành những hàng rào kiên cố, chặn đứng đường lui của chúng. Mặt đất rung chuyển, những tiếng kêu la thất thanh vang lên khi các tu sĩ bị mắc kẹt, không thể thoát thân.
Ngân Loan, với bộ lông bạc óng ánh, bay lượn trên cao, đôi mắt tinh anh như nhìn thấu mọi ngóc ngách. Nó không phải là một con chim săn mồi thông thường, mà là một tinh linh của bầu trời, mang theo sức mạnh của gió và ánh sáng. Tiếng kêu trong trẻo, mạnh mẽ của nó vang vọng, như một tín hiệu tấn công. Lập tức, hàng trăm, hàng ngàn chiếc lông vũ bạc sắc bén như dao găm lao xuống, xuyên thủng pháp trận, làm rách nát trang phục của tu sĩ. Những luồng gió mạnh mẽ từ cánh của nó thổi bay những đạo sĩ nhẹ ký, khiến chúng mất thăng bằng, rơi vào vòng vây của dây leo và rễ cây.
Xích Viêm, hiện thân của lửa, không cần nói nhiều. "Để ta bùng cháy, theo cách của ta!" Tiếng nói của nó không phải bằng lời, mà bằng ý niệm, một ý niệm của sự hủy diệt nguyên thủy. Ngay lập tức, những ngọn lửa đỏ rực bùng lên từ khắp nơi, không phải là lửa tầm thường, mà là hỏa tinh linh, mang theo nhiệt độ khủng khiếp. Chúng bám vào áo bào, pháp khí của tu sĩ, thiêu đốt một cách dữ dội. Khói đen bốc lên nghi ngút, tiếng la hét thảm thiết vang vọng khắp nơi khi các tu sĩ cố gắng dập lửa bằng linh lực, nhưng vô ích. Ngọn lửa này không thể dập tắt bằng cách thông thường, bởi nó là ý chí của tự nhiên, là sự phẫn nộ của rừng xanh.
Bích Thủy Tinh Linh, với thân hình trong suốt như nước, mái tóc xanh lam bồng bềnh, xuất hiện bên cạnh những dòng suối, hồ nước. "Nước chảy là tự do, không cần phải thành biển cả mới là vĩ đại." Nó khẽ cất tiếng, và dòng nước xung quanh nó bỗng trở nên sống động, cuộn trào dữ dội. Những cột nước khổng lồ bất ngờ phun lên, nhấn chìm những kẻ đang cố gắng trốn thoát. Nước không chỉ là nước, mà còn mang theo ý chí của sự thanh tẩy, của sự rửa trôi mọi ô uế. Các tu sĩ bị cuốn đi, giãy giụa trong dòng nước lạnh buốt, cảm nhận được sự bất lực khi đối mặt với sức mạnh nguyên thủy.
Mộc Linh, những cây non với tán lá xanh tươi, cũng tham gia vào trận chiến. Chúng không có sức mạnh tấn công mãnh liệt như Ngân Loan hay Xích Viêm, nhưng lại là những chiến binh kiên cường, dũng cảm. "Tiếng xào xạc của lá cây" không phải là một âm thanh vô tri, mà là một lời động viên thầm lặng, một sự kết nối với toàn bộ mạng lưới rễ cây dưới lòng đất. Chúng tạo thành những hàng rào sống, che chắn cho các linh thú trẻ, và đôi khi, những cành lá sắc bén của chúng vươn ra, quất mạnh vào mặt những tu sĩ đang cố gắng vượt qua.
Các linh thú trẻ, như chú hươu con bé bỏng, chú nai tơ non nớt, đôi mắt to tròn vẫn còn sợ hãi, nhưng chúng được bảo vệ bởi những linh thú lớn hơn, chúng chứng kiến sự bùng nổ của ý chí sinh tồn, chứng kiến cha mẹ chúng chiến đấu để bảo vệ bản chất. Chúng không trực tiếp chiến đấu, nhưng sự hi��n diện của chúng, sự cần thiết phải bảo vệ chúng, đã tiếp thêm sức mạnh cho những linh thú trưởng thành. "Tiếng kêu non nớt" của chúng không còn là tiếng kêu sợ hãi, mà là tiếng kêu của sự hy vọng, của một tương lai được bảo vệ.
Quân đoàn tu sĩ, vốn tràn đầy tự tin và kiêu ngạo, giờ đây hoàn toàn bị bất ngờ và nhanh chóng rơi vào hỗn loạn. Những pháp khí của chúng, dù tinh xảo đến mấy, cũng không thể chống lại sức mạnh nguyên thủy của tự nhiên. Các tu sĩ hoảng loạn tìm đường thoát thân, nhưng mỗi lối đi đều bị chặn lại bởi những hàng rào rễ cây, những dòng nước xoáy, những ngọn lửa bùng cháy, hay những chiếc lông vũ bạc sắc lạnh. "Rừng này... sao chúng lại mạnh đến vậy?!" một tu sĩ gào thét trong tuyệt vọng, áo bào rách nát, mặt mày lấm lem. "Chúng không phải linh thú bình thường! Chúng là quỷ dữ!" một tên khác la lên, cố gắng tránh một nhành cây đang lao tới.
Mộc Lâm Chủ, đứng cạnh Tần Mặc, ánh mắt kiên định, giọng nói đầy uy lực vang vọng: "Đây là nhà của chúng ta! Ngươi không có quyền khai thác!" Bà không cần phải dùng pháp thuật cao siêu, chỉ cần khơi dậy ý chí của rừng xanh, và khu rừng sẽ tự mình đáp trả. Tần Mặc, dù không trực tiếp ra tay, lại là linh hồn của cuộc chiến này. Hắn chỉ dẫn Mộc Lâm Chủ những điểm yếu trong đội hình của tu sĩ, những nơi chúng tập trung đông người, những con đường chúng sẽ cố gắng rút lui. Hắn "nghe" được ý chí của những tảng đá bị khai thác, của những cây bị đốn hạ, chúng "muốn" được trả thù, "muốn" được bảo vệ những đồng loại còn lại. Và Tần Mặc đã biến những khát khao thầm lặng đó thành sức mạnh của rừng xanh. Trận chiến diễn ra nhanh chóng và dữ dội, không phải là một cuộc đối đầu ngang sức, mà là một sự áp đảo hoàn toàn của ý chí nguyên thủy.
***
Khi quân đoàn tu sĩ khai thác đã bị dồn vào đường cùng, cố gắng tìm một lối thoát qua khe núi hiểm trở dẫn ra khỏi Linh Thú Sơn Mạch, bầu trời bỗng nhiên trở nên u ám. Không phải vì mây đen kéo đến, mà là một luồng uy áp vô hình, nặng nề, từ từ giáng xuống, đè nén mọi sinh linh. Tiếng gầm rú của linh thú, tiếng lá cây xào xạc, tiếng suối róc rách dường như đều bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng đến đáng sợ này. Không khí trở nên đặc quánh, mang theo mùi của sự nguy hiểm và quyền năng cổ xưa. Những tu sĩ đang tháo chạy, dù hoảng loạn đến mấy, cũng phải dừng lại, ngẩng đầu lên nhìn về phía đỉnh núi, nơi luồng uy áp kia bắt nguồn. Lòng chúng bỗng dâng lên một nỗi sợ hãi nguyên thủy, một cảm giác bất lực hoàn toàn.
Một tiếng gầm uy nghiêm, trầm đục như sấm sét xé tan không gian tĩnh mịch. Âm thanh ấy không chỉ vang vọng trong thung lũng, mà còn như đánh thẳng vào tâm can mỗi tu sĩ, khiến linh lực trong cơ thể chúng trở nên hỗn loạn, không thể điều khiển. Từ đỉnh núi cao nhất của Linh Thú Sơn Mạch, một bóng hình khổng lồ, trắng muốt như tuyết hiện ra. Đó chính là Bạch Hổ Lão Tổ, không phải dưới dạng ảo ảnh hay ý niệm trong viễn cảnh, mà là một thực thể hùng vĩ, sống động, bằng xương bằng thịt. Bộ lông trắng như tuyết của nó phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh, đầy trí tuệ nhưng cũng ẩn chứa sự hung hãn bản năng của một thần thú. Mỗi bước đi của nó đều khiến mặt đất rung chuyển nhẹ, tựa như cả ngọn núi đang thở.
Bạch Hổ Lão Tổ đứng sừng sững trên đỉnh núi, thân hình khổng lồ của nó như một ngọn núi tuyết thứ hai, vĩnh cửu và uy nghiêm. Nó không lao xuống tấn công, không cần phải dùng móng vuốt hay nanh sắc. Chỉ sự hiện diện của nó, uy áp kinh người của một thần thú cổ xưa, đã đủ để khiến tất cả các tu sĩ phải run sợ. Lòng chúng bỗng dâng lên một sự tuyệt vọng cùng cực, bởi trước mắt chúng không chỉ là một linh thú đơn thuần, mà là một vị thần bảo hộ của khu rừng, một thực thể mà chúng không bao giờ có thể chống lại.
Bạch Hổ Lão Tổ khẽ gầm gừ, tiếng gầm ấy không có âm thanh cụ thể, nhưng ý niệm của nó lại truyền thẳng vào tâm trí mỗi tu sĩ, rõ ràng và đầy đe dọa: "Đây là ranh giới. Kẻ nào vượt qua, bản thân sẽ bị nghiền nát." Lời cảnh cáo ấy không cần phải lặp lại, bởi sự lạnh lẽo và quyết đoán trong ý niệm đã khắc sâu vào tâm trí chúng. Nó không chỉ là một lời đe dọa, mà là một lời tuyên bố chủ quyền, một sự khẳng định bản chất nguyên thủy không thể xâm phạm. Đây là một sự thay đổi hoàn toàn so với Bạch Hổ Lão Tổ mà Tần Mặc và Tô Lam từng gặp, một Bạch Hổ Lão Tổ từng khao khát "nhân hóa" để tìm kiếm sức mạnh. Giờ đây, nó đã tìm lại được bản ngã của mình, tìm lại được vai trò đích thực của một vị thần thú bảo vệ.
Một tu sĩ gan dạ, hay đúng hơn là một kẻ ngu ngốc, cố gắng triệu hồi pháp khí, nhưng bàn tay hắn run rẩy đến mức không thể giữ vững. Pháp khí vừa xuất hiện đã bị luồng uy áp vô hình nghiền nát thành bụi phấn. Những tu sĩ khác, chứng kiến cảnh tượng đó, liền vứt bỏ mọi vũ khí, mọi chiến lợi phẩm mà chúng đã vất vả thu thập được. Không ai còn nghĩ đến việc khai thác, không ai còn màng đến "thăng tiên". Giờ đây, điều duy nhất chúng muốn là được sống sót, được rời khỏi nơi kinh hoàng này.
Bạch Hổ Lão Tổ khẽ giậm chân, một chấn động nhỏ lan truyền khắp ngọn núi. Không phải là một trận động đất lớn, nhưng đủ để khiến những tảng đá nhỏ lăn xuống từ vách núi, chắn một phần con đường rút lui duy nhất của các tu sĩ. Cử chỉ đó không mang ý định giết chóc, mà là một sự cảnh cáo cuối cùng, một sự phong tỏa nhẹ nhàng nhưng tuyệt đối. Nó đứng sừng sững như một bức tường vững chắc nơi biên giới, ánh mắt sắc lạnh bao quát toàn bộ thung lũng, như muốn nói rằng: "Các ngươi có thể chạy, nhưng đừng bao giờ quay lại."
Các tu sĩ hoảng loạn tột độ, chúng không còn là một quân đoàn có tổ chức, mà là một đám người vô hồn, chỉ biết cắm đầu chạy trối chết. Chúng xô đẩy, giẫm đạp lên nhau, tiếng kêu la thảm thiết vang lên hòa cùng tiếng gầm gừ uy lực của Bạch Hổ Lão Tổ, tạo nên một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng và hỗn loạn. Chúng không dám ngoảnh đầu lại, không dám nhìn vào đôi mắt vàng rực kia thêm một lần nào nữa, sợ rằng chỉ một ánh nhìn cũng đủ để xé nát linh hồn chúng. Chúng tháo chạy tán loạn vào sâu trong rừng, theo những con đường mòn hiểm trở khác, bỏ lại phía sau mọi thứ: pháp khí vỡ vụn, trang phục rách nát, và những cái xác của đồng bọn đã bị linh thú rừng xanh đánh bại.
Tần Mặc, đứng từ xa, cảm nhận được sự thay đổi trong ý chí của Bạch Hổ Lão Tổ. Nó không còn là sự dao động giữa bản năng hoang dã và khao khát "nhân hóa", mà là một sự kiên định tuyệt đối trong việc bảo vệ bản chất nguyên thủy. Nỗi đau khổ mà nó đã trải qua trong viễn cảnh Kỷ Nguyên Hiền Giả, những bài học từ sự tàn phá của việc truy cầu vô độ, đã thực sự khắc sâu vào tâm hồn nó. Nó đã tìm thấy con đường của riêng mình, không phải là con đường "thăng tiên" như các tu sĩ mong muốn, mà là con đường của một vị thần thú bảo hộ, một biểu tượng của sự cân bằng. Cuộc chiến này, với sự can thiệp của Bạch Hổ Lão Tổ, đã trở thành một lời khẳng định hùng hồn cho triết lý của Tần Mặc: khi vạn vật được là chính nó, sức mạnh của chúng sẽ trở nên vô biên.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía tây Linh Thú Sơn Mạch, tạo nên một khung cảnh tráng lệ nhưng cũng đầy vẻ u hoài. Ánh nắng cuối ngày xuyên qua những tán lá rậm rạp, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất rừng ẩm ướt. Không khí mát mẻ, trong lành, mang theo mùi đất sau mưa và hương hoa rừng thoang thoảng, đã thay thế hoàn toàn mùi khói súng và máu tanh của trận chiến. Tiếng gầm gừ của linh thú giờ đây đã dịu xuống, trở thành những âm thanh quen thuộc của rừng sâu khi đêm về. Tiếng lá cây xào xạc trong gió như một khúc ca chiến thắng thầm lặng, và tiếng suối róc rách như những giọt nước mắt của sự hồi sinh.
Sau khi quân đoàn tu sĩ đã rút lui hoàn toàn, không còn một bóng người xâm lấn, khu rừng dần trở lại yên bình. Mộc Lâm Chủ cùng các linh thú bắt đầu công việc chữa lành những tổn thương nhỏ, khôi phục lại sự sống. Những cành cây gãy được nối lại, những dòng suối bị vẩn đục được thanh tẩy, và những mảng đất bị đào bới được lấp đầy. Các tinh linh rừng xanh, với sức mạnh của tự nhiên, nhanh chóng trả lại vẻ đẹp nguyên sơ cho khu rừng. Không có sự vội vã hay hỗn loạn, mà là một sự hài hòa tuyệt đối, một bản năng phục hồi bẩm sinh của vạn vật.
Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong ngồi nghỉ dưới tán Cây Thần Cổ Thụ, nơi từng là trung tâm của viễn cảnh cổ xưa. Thân hình Tần Mặc vẫn còn kiệt sức, nhưng khuôn mặt hắn đã trở nên bình thản, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một vẻ mãn nguyện. Hắn nhìn ngắm khu rừng đang dần hồi sinh, cảm nhận dòng sinh khí dồi dào chảy qua cơ thể mình từ Cây Thần Cổ Thụ, như một lời động viên thầm lặng của thiên nhiên. Hắn đã cho họ thấy, cho chính hắn thấy, sức mạnh của ý chí tồn tại, sức mạnh của sự cân bằng. Hắn đã không dùng sức mạnh để đối đầu, mà dùng sự lựa chọn và lòng đồng cảm, cho vạn vật quyền được là chính nó.
Mộc Lâm Chủ tiến đến, đứng bên cạnh Tần Mặc. Bà không còn quỳ gối, nhưng ánh mắt bà tràn đầy sự tin tưởng và tri ân, như một lời thề nguyện không lời. Bà khẽ đặt bàn tay gầy guộc, nhăn nheo của mình lên vai Tần Mặc, một cử chỉ đơn giản nhưng lại hàm chứa một sự kết nối sâu sắc, một sự giao phó hoàn toàn. "Rừng xanh sẽ ghi nhớ công ơn của Người, Tần Mặc. Chúng tôi sẽ bảo vệ bản chất của mình, mãi mãi," giọng bà nói nhẹ nhàng, không còn sự hùng hồn của một vị tướng, mà là sự chân thành của một người mẹ, một người bảo vệ. Bà đã hoàn toàn chấp nhận Tần Mặc, không chỉ là người dẫn lối, mà là linh hồn của liên minh này.
Tần Mặc khẽ mỉm cười, nụ cười ấy hiếm hoi và ấm áp. Hắn nhìn vào đôi mắt xanh biếc của Mộc Lâm Chủ, thấy được sự kiên định và hy vọng. "Mọi sinh linh đều xứng đáng được là chính nó. Đó là ý chí của vạn vật, và cũng là ý chí của rừng xanh," hắn đáp, giọng nói trầm ấm, mang theo sự thấu hiểu sâu sắc. Lời nói của hắn không phải là một mệnh lệnh, mà là một chân lý, một sự nhắc nhở về giá trị cốt lõi của sự tồn tại. Hắn không muốn ai phải sống theo một con đường bị ép buộc, kể cả con đường "thăng tiên" đầy cám dỗ.
Các linh thú trẻ, sau khi đã được bảo vệ an toàn, giờ đây tò mò nhìn Tần Mặc. Chú hươu con bé bỏng, chú nai tơ non nớt, đôi mắt to tròn long lanh, không còn sợ hãi mà là sự ngưỡng mộ. Chúng tiến lại gần, khẽ dụi đầu vào chân Tần Mặc, như một lời cảm ơn thầm lặng. Chúng đã chứng kiến sự bảo vệ của khu rừng, sự dũng cảm của cha mẹ chúng, và sự dẫn dắt của Tần Mặc. Bài học này sẽ khắc sâu vào tâm trí chúng, định hình con đường của chúng trong tương lai.
Bạch Hổ Lão Tổ không xuất hiện trong cảnh tượng yên bình này, nhưng sự hiện diện của nó vẫn được cảm nhận rõ ràng. Nó không cần phải đứng đó để khẳng định vai trò của mình. Uy áp của nó, dù đã dịu xuống, vẫn lơ lửng nơi biên giới Linh Thú Sơn Mạch, như một bức tường thành vững chắc, một lời nhắc nhở rằng khu rừng này đã có một người bảo hộ mới, một người bảo hộ đã tìm lại được bản ngã của mình. Tin tức về thất bại thảm hại của quân đoàn tu sĩ khai thác chắc chắn sẽ lan truyền khắp Huyền Vực, và sớm muộn gì cũng sẽ đến tai Thiên Diệu Tôn Giả. Tần Mặc biết rằng, đây chỉ là một chiến thắng nhỏ, một khúc dạo đầu cho một cuộc chiến lớn hơn nhiều.
Tô Lam ghi lại hình ảnh này vào tâm trí, từng chi tiết, từng cảm xúc. Nàng hiểu rằng đây là một bước ngoặt quan trọng, không chỉ cho Linh Thú Sơn Mạch, mà còn cho cả Huyền Vực. Năng lực của Tần Mặc không chỉ là một điều kỳ diệu, mà còn là một hy vọng, một con đường mới cho vạn vật. Nàng nhìn Tần Mặc, người thiếu niên không có linh căn, không thiên phú tu luyện, nhưng lại sở hữu một sức mạnh có thể lay chuyển cả một thế giới. Nàng biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan, nhưng với Tần Mặc, với sự thức tỉnh của ý chí tồn tại, với liên minh vững chắc này, họ sẽ không đơn độc. Cuộc chiến thực sự chống lại sự truy cầu vô độ, chống lại Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ cuồng tín, giờ đây mới chính thức bắt đầu, với một bản giao hưởng mới của rừng sâu, một bản giao hưởng của ý chí thức tỉnh, vang vọng khắp Huyền Vực.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.