Vạn vật không lên tiên - Chương 478: Bình Minh Sau Giông Bão: Lời Hứa Của Rừng Sâu
Ánh bình minh đầu tiên sau đêm đại chiến, xuyên qua tán lá rậm rạp của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, đổ những vệt sáng vàng óng xuống mặt đất còn ẩm ướt sương đêm. Không khí trong lành, thanh khiết, mang theo mùi đất mới, rêu phong và hương hoa dại thoang thoảng, như một hơi thở nhẹ nhõm của khu rừng sau cơn giông bão. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng chim hót líu lo từ những bụi cây xanh tươi, và tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng êm đềm, xoa dịu mọi vết thương. Dưới tán Cây Thần Cổ Thụ vĩ đại, nơi sinh khí dồi dào nhất, Tần Mặc tựa lưng vào thân cây cổ kính, đôi mắt nhắm nghiền, cảm nhận từng dòng năng lượng phục hồi len lỏi khắp châu thân.
Dù đã trải qua một trận chiến kịch liệt trong cả thực tại và viễn cảnh cổ xưa, thân hình hắn giờ đây đã kiệt sức, nhưng tâm hồn lại tràn ngập một sự mãn nguyện hiếm có. Hắn vuốt ve bộ lông đen tuyền của Hắc Phong đang nằm cuộn tròn bên cạnh, cảm nhận sự tin cậy tuyệt đối từ linh thú đồng hành. Ngân Loan, với bộ lông bạc óng ánh, khẽ bay lượn trên đầu hắn, thỉnh thoảng đậu xuống vai, cất tiếng hót trong trẻo như một lời động viên. Xích Viêm, ngọn lửa nhỏ nay đã hóa thành một cô gái với mái tóc đỏ rực, vui vẻ nhảy múa xung quanh, ánh mắt rực sáng niềm tự do, như thể muốn nói: *Để ta bùng cháy, theo cách của ta!*
Tô Lam ngồi đối diện Tần Mặc, ánh mắt nàng vẫn còn đong đầy những suy tư. Nàng quan sát Tần Mặc, người thiếu niên gầy gò nhưng lại mang trong mình một sức mạnh phi thường, một sức mạnh không đến từ linh lực hay tu vi, mà đến từ sự thấu hiểu sâu sắc *ý chí tồn tại* của vạn vật. Nàng nhớ lại những lời hắn nói trong viễn cảnh Kỷ Nguyên Hiền Giả, nhớ lại cách hắn kết nối với các linh thú cổ xưa, khơi dậy bản năng nguyên thủy của chúng. Đó không phải là điều mà bất kỳ tu sĩ nào nàng từng biết có thể làm được.
"Ngươi đã dạy cho ta một bài học lớn, Tần Mặc," Tô Lam khẽ nói, giọng nàng trầm ấm, chất chứa sự thành kính. "Ta từng nghĩ rằng con đường tu luyện là phải không ngừng vươn lên, không ngừng thay đổi bản thân để đạt đến cảnh giới cao hơn. Nhưng ngươi lại cho ta thấy, giá trị thực sự nằm ở việc giữ gìn bản chất, ở sự cân bằng."
Tần Mặc mở mắt, đôi mắt đen láy nhìn nàng sâu thẳm. "Không phải ta dạy nàng, Tô Lam. Đó là điều mà chính vạn vật vẫn luôn thì thầm. Chỉ là chúng ta, những kẻ theo đuổi tu luyện, thường quá bận rộn lắng nghe tiếng vọng của ham muốn mà quên đi tiếng nói của bản nguyên." Hắn dừng lại, nhìn xa xăm về phía những cây cổ thụ đang vươn mình đón nắng. "Trong viễn cảnh Kỷ Nguyên Hiền Giả, ta đã thấy những bi kịch khi con người cố gắng ép buộc vạn vật phải thay đổi, phải 'thăng tiên' theo cách của họ. Kết quả là sự tàn phá, là sự mất cân bằng mà cả Huyền Vực phải gánh chịu."
"Nhưng những tu sĩ cổ xưa đó... họ cũng chỉ mong muốn vươn tới cái gọi là 'vĩnh hằng'?" Tô Lam thắc mắc, trong giọng nàng vẫn còn sự băn khoăn.
Tần Mặc khẽ lắc đầu. "Vĩnh hằng không nằm ở việc thoát ly bản chất, mà nằm ở sự liên tục của ý chí tồn tại, sự hài hòa của vạn vật. Khi một thanh kiếm chỉ muốn chém, nó sẽ vĩnh cửu trong ý chí của nó. Khi một con thú chỉ muốn chạy trốn, nó sẽ vĩnh cửu trong bản năng của nó. Sự ép buộc biến chúng thành thứ không phải là chúng, sẽ phá hủy sự vĩnh hằng đó." Hắn đặt bàn tay lên thân cây cổ thụ, cảm nhận dòng nhựa sống mạnh mẽ chảy trong đó. "Khu rừng này, nó không cần phải thành tiên để vĩnh cửu. Nó chỉ cần được là rừng, được sống theo ý chí của mình."
Tô Lam trầm ngâm, những lời Tần Mặc nói đang dần phá vỡ những bức tường giáo điều đã ăn sâu trong tâm trí nàng. Nàng từng là một kiếm khách kiên định, tin vào sức mạnh và quy tắc. Nhưng giờ đây, nàng thấy một con đường khác, một con đường mà sức mạnh không phải là mục đích, mà là phương tiện để bảo vệ sự tồn tại. Nàng nhìn thấy những Bích Thủy Tinh Linh trong suốt như nước, đang vui vẻ chữa lành những vết thương của dòng suối, những Mộc Linh cây non đang khẽ vươn cành lá xanh tươi, như những đứa trẻ thơ đang tập đi. Sự hồn nhiên, tinh khiết của chúng là minh chứng sống động cho lời nói của Tần Mặc.
"Vậy ra, cái 'Thiên Đạo Cảnh Báo' và 'Chân Lý Thất Lạc' mà ta thấy trong viễn cảnh..." Tô Lam bắt đầu, "nó chính là hậu quả của sự truy cầu vô độ đó?"
"Chính xác," Tần Mặc đáp, giọng hắn trầm hơn. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Đó không phải là một lời nguyền, mà là một lời cảnh báo, một quy luật tự nhiên. Khu rừng này đã từng đứng trên bờ vực của sự hủy diệt trong quá khứ, và giờ đây, nó lại một lần nữa đối mặt với hiểm nguy tương tự. Nhưng lần này, nó đã chọn con đường của mình." Hắn nhìn Ngân Loan đang đậu trên vai, khẽ vuốt nhẹ bộ lông mềm mại. "Ngân Loan muốn tự do bay lượn giữa trời xanh, không phải trở thành một linh thú có hình dạng con người để được công nhận. Xích Viêm muốn bùng cháy theo cách của mình, không phải bị giam cầm trong một cơ thể hữu hạn."
Các linh thú nhỏ xung quanh, những chú hươu con, nai tơ, thỏ rừng, dù không hiểu hết lời Tần Mặc, nhưng chúng cảm nhận được sự ấm áp và bình yên từ hắn. Chúng không còn sợ hãi, mà tò mò tiến lại gần, khẽ dụi đầu vào chân hắn, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ ngưỡng mộ. Chúng đã chứng kiến sự bảo vệ của khu rừng, sự dũng cảm của cha mẹ chúng, và sự dẫn dắt của Tần Mặc. Bài học về sự tồn tại, về ý chí của riêng mình, sẽ khắc sâu vào tâm trí chúng, định hình con đường của chúng trong tương lai. Tần Mặc khẽ mỉm cười, nụ cười ấy hiếm hoi và ấm áp, như tia nắng đầu tiên của một ngày mới, mang theo hy vọng và sự thấu hiểu. Hắn biết, con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng với sự thức tỉnh của *ý chí tồn tại*, họ sẽ không đơn độc.
***
Khi mặt trời lên cao, những tia nắng ấm áp chiếu rọi sâu hơn vào lòng Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, Mộc Lâm Chủ xuất hiện từ phía sau Cây Thần Cổ Thụ, dáng người nhỏ bé, gầy guộc nhưng ánh mắt xanh biếc lại tinh anh và đầy sự khôn ngoan. Bà bước đến gần Tần Mặc, trên khuôn mặt nhăn nheo của bà không còn sự lo lắng hay gánh nặng, mà thay vào đó là một vẻ bình yên và niềm tin sắt đá. Các Bích Thủy Tinh Linh, với thân hình trong suốt như nước, khẽ lượn lờ xung quanh bà, như những vệ sĩ nhỏ bé. Mộc Linh, những cây non với tán lá xanh tươi, cũng khẽ xào xạc cành lá, như đang chào đón.
Mộc Lâm Chủ không còn quỳ gối, nhưng ánh mắt bà nhìn Tần Mặc tràn đầy sự tin tưởng và tri ân sâu sắc, một sự tri ân không lời nhưng lại hàm chứa tất cả. Bà khẽ đặt bàn tay gầy guộc, nhăn nheo của mình lên vai Tần Mặc, một cử chỉ đơn giản nhưng lại mang theo sức nặng của sự giao phó, của một liên minh vững chắc vừa được thiết lập.
"Rừng xanh sẽ ghi nhớ công ơn của Người, Tần Mặc," giọng bà nói nhẹ nhàng, không còn sự hùng hồn của một vị tướng, mà là sự chân thành của một người mẹ, một người bảo vệ. "Chúng tôi sẽ bảo vệ bản chất của mình, mãi mãi." Bà đã hoàn toàn chấp nhận Tần Mặc, không chỉ là người dẫn lối, mà là linh hồn của liên minh này.
Tần Mặc khẽ gật đầu, cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay bà. "Đó là ý chí của chính khu rừng, Mộc Lâm Chủ. Ta chỉ là người lắng nghe và truyền đạt." Hắn đáp, giọng nói trầm ấm, mang theo sự khiêm tốn nhưng cũng đầy kiên định.
Mộc Lâm Chủ mỉm cười hiền từ. "Không, Tần Mặc. Ngươi còn hơn thế. Sâu thẳm trong lòng, ta luôn biết rằng có một con đường khác để tồn tại, một con đường mà không cần phải từ bỏ bản chất để vươn tới cái gọi là 'thăng hoa'. Nhưng suốt bao đời, chúng ta đã bị những lời dạy về 'nhân hóa' làm cho mờ mắt, tin rằng chỉ có trở thành con người, đạt được hình hài nhân loại, mới là đỉnh cao của sự tiến hóa. Ngươi đã chỉ cho ta thấy nó, Tần Mặc. Ngươi đã giúp ta nhớ lại chân lý mà chúng ta đã quên lãng."
Bà nhìn ra xa, về phía những cây cổ thụ vươn mình thẳng tắp. "Từng có lúc, ta cũng bị mê hoặc bởi khát vọng 'nhân hóa'. Ta nghĩ rằng chỉ khi biến thành hình người, ta mới có thể hiểu hết mọi lẽ, mới có thể giao tiếp bình đẳng với thế giới bên ngoài, mới có thể bảo vệ khu rừng này một cách hiệu quả hơn. Nhưng ngươi đã cho ta thấy rằng, 'tiến hóa' không phải là 'nhân hóa'. 'Tiến hóa' là sự thấu hiểu và phát huy bản chất tối đa của chính mình. Một cái cây mạnh mẽ không cần phải biết đi để tồn tại. Một dòng suối trong lành không cần phải biết nói để chữa lành."
Các Bích Thủy Tinh Linh khẽ ngân nga những âm thanh trong trẻo, như một lời đồng tình. Chúng vui vẻ lượn lờ quanh Tần Mặc, như muốn truyền tải niềm vui của sự sống, của sự chữa lành mà chúng đang thực hiện. Mộc Linh cũng khẽ vươn cành lá, chạm nhẹ vào tay Tần Mặc, như một lời chào hỏi, một sự kết nối hồn nhiên. Những Linh Thú Trẻ, vốn rụt rè, giờ đây cũng mạnh dạn hơn, ánh mắt tò mò nhìn Tần Mặc. Chúng cảm nhận được sự chân thành và bình yên từ hắn, một cảm giác khác hẳn với sự uy áp mà chúng thường thấy ở những tu sĩ khác. Một chú hươu con bé bỏng, với đôi mắt to tròn, khẽ dụi đầu vào chân Tần Mặc, như một lời bày tỏ lòng kính trọng.
Tần Mặc khẽ vuốt ve đầu chú hươu con, ánh mắt hắn lại hướng về Mộc Lâm Chủ. "Mỗi vật đều có ý chí tồn tại của riêng mình. Nhiệm vụ của ta không phải là thay đổi ý chí đó, mà là giúp chúng tìm thấy con đường để thực hiện ý chí của mình một cách trọn vẹn nhất, mà không phải hy sinh bản chất."
"Và đó là lý do tại sao khu rừng này, và cả Linh Thú Sơn Mạch, sẽ luôn đứng về phía ngươi," Mộc Lâm Chủ khẳng định, giọng bà đầy kiên định. "Ngươi đã mang lại cho chúng ta không chỉ sự bình yên, mà còn là niềm tin vào chính mình. Chúng ta sẽ không bao giờ quên điều đó." Bà nhìn Tần Mặc với ánh mắt sâu thẳm, như thể nhìn thấu tâm can hắn. "Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ cuồng tín kia sẽ không dừng lại. Chúng sẽ còn quay lại, với sức mạnh lớn hơn, với sự tham lam tột độ hơn. Nhưng chúng ta đã sẵn sàng. Chúng ta sẽ bảo vệ bản chất của mình, bảo vệ nơi đây khỏi sự truy cầu vô độ của chúng."
Lời nói của Mộc Lâm Chủ không chỉ là một lời hứa, mà là một tuyên ngôn. Bà đã hoàn toàn thoát khỏi những định kiến cũ, nhìn rõ con đường mà Tần Mặc đã vạch ra. Cái ôm siết của bà, dù chỉ là một cử chỉ nhẹ nhàng, nhưng lại hàm chứa cả một rừng cây, cả một ngọn núi, cả một cộng đồng linh thú đã tìm lại được ý chí của mình. Nó là minh chứng cho sức mạnh của sự thấu hiểu, của lòng đồng cảm, và của ý chí tồn tại mà Tần Mặc đã khơi dậy. Tô Lam chứng kiến cảnh tượng này, trong lòng nàng cũng dâng lên một cảm xúc khó tả. Nàng hiểu rằng, đây không chỉ là sự tin tưởng cá nhân, mà là sự chấp nhận của cả một thế giới tự nhiên đối với Tần Mặc. Một liên minh đã được hình thành, vững chắc hơn bất kỳ hiệp ước nào được viết ra bằng lời.
***
Xa xa, trên một đỉnh núi đá vôi hùng vĩ, nằm ở rìa Linh Thú Sơn Mạch, Bạch Hổ Lão Tổ đứng sừng sững, bộ lông trắng như tuyết phát ra ánh sáng bạc huyền ảo dưới ánh nắng trưa. Đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh của nó nhìn xa xăm về phía Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, nơi những vệt xanh lục dường như đang hồi sinh mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Gió núi rít lên từng hồi, cuốn theo những đám mây trắng bồng bềnh, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng đầy cô độc. Không khí nơi đây trong lành đến mức lạnh buốt, mang theo mùi đá cổ và sự hoang sơ của đất trời.
Bạch Hổ Lão Tổ không hề nhúc nhích, như một bức tượng sống động, nhưng trong đôi mắt rực lửa của nó, một cơn bão nội tâm đang cuồn cuộn. Nó nhớ lại cuộc đối thoại với Tần Mặc, những lời nói về *ý chí tồn tại* và *Chân Lý Thất Lạc* từ Kỷ Nguyên Hiền Giả. Từng câu, từng chữ của Tần Mặc, cùng với những hình ảnh bi tráng từ quá khứ, giờ đây đang giằng xé khát vọng đã ăn sâu vào tâm trí nó hàng ngàn năm – khát vọng 'nhân hóa'.
"Nhân hóa... liệu đó có phải là con đường duy nhất?" Một âm thanh trầm thấp, như tiếng gầm gừ nhẹ, vang vọng trong tâm trí Bạch Hổ Lão Tổ, không phải là tiếng nói bằng miệng, mà là sự giao tiếp ý thức sâu thẳm. "Hay chỉ là một ảo ảnh của sự vĩ đại, một cái bẫy mà ta đã tự nguyện bước vào?"
Suốt hàng ngàn năm, nó đã tin rằng việc đạt được hình hài con người, có được trí tuệ và linh lực của một tu sĩ, là đỉnh cao của sự tiến hóa, là con đường duy nhất để thoát khỏi giới hạn của bản thân, để trở nên mạnh mẽ hơn, để thấu hiểu thế gian. Nó đã chứng kiến bao nhiêu linh thú khác lao theo con đường đó, chấp nhận mọi gian khổ, mọi đánh đổi, chỉ để một ngày được 'nhân hóa'. Và nó cũng từng là một trong số đó, một kẻ truy cầu vô độ, khao khát thoát ly bản chất để vươn tới một hình thái khác mà nó lầm tưởng là ưu việt.
Nhưng Tần Mặc đã nói: "*Tiến hóa không phải là nhân hóa*, mà là sự thấu hiểu và phát huy bản chất tối đa của chính mình." Lời nói ấy, cùng với sức mạnh nguyên thủy mà các linh thú cổ xưa đã bộc lộ trong viễn cảnh, đã như một tia sét đánh thẳng vào tâm hồn nó. Nó đã thấy sự mục nát của những tu sĩ cổ xưa khi họ cố gắng ép buộc ý chí của vạn vật, sự tàn phá mà lòng tham mang lại. Nó đã thấy sự kiên cường của những linh thú khi chúng sống đúng với bản chất của mình.
"Cái giá phải trả liệu có đáng để từ bỏ bản chất của mình?" Bạch Hổ Lão Tổ lại tự vấn, một tiếng gầm gừ nhẹ thoát ra từ sâu trong lồng ngực, mang theo sự băn khoăn và đau đớn. Nó nhớ lại những lần nó tự ép buộc mình tu luyện, cố gắng kìm nén bản năng săn mồi, cố gắng thay đổi dòng máu thần thú chảy trong huyết quản. Bao nhiêu năng lượng, bao nhiêu thời gian, bao nhiêu đau khổ đã đổ vào con đường ấy. Phải chăng, đó chỉ là một sự lãng phí? Phải chăng, nó đã lạc lối?
Ánh mắt nó quét qua những khu rừng xanh tươi, những dòng suối trong veo, những đỉnh núi sừng sững mà nó đã bảo vệ suốt bao đời. Chúng vẫn ở đó, vĩnh cửu và hùng vĩ, không cần phải 'nhân hóa' để tồn tại, không cần phải 'thành tiên' để có giá trị. Chúng chỉ cần được là chính chúng. Và nó, Bạch Hổ Lão Tổ, liệu có cần phải thay đổi bản chất của một thần thú để trở nên vĩ đại hơn? Sự oai phong, sức mạnh, và ý chí của một Bạch Hổ, liệu có thua kém gì hình hài con người?
Một cơn gió mạnh thổi qua, cuốn bay lớp sương mỏng còn vương trên đỉnh núi. Bạch Hổ Lão Tổ khẽ lắc đầu, ánh mắt đầy phức tạp. Khát vọng 'nhân hóa' đã không còn là một mục tiêu kiên định, mà đã trở thành một câu hỏi lớn, một sự băn khoăn sâu sắc. Nó không còn chắc chắn về con đường mình đã chọn, cũng không còn muốn tiếp tục truy cầu nó một cách mù quáng. Nó không gia nhập liên minh của Tần Mặc, bởi vì nó vẫn cần thời gian để tự mình thấu hiểu, để tự mình tìm ra câu trả lời. Nhưng nó cũng không còn là kẻ đối đầu.
Với một tiếng gầm gừ khẽ khàng, như một lời từ biệt không lời, Bạch Hổ Lão Tổ quay lưng. Mỗi bước chân của nó đều chậm rãi, nặng nề, nhưng lại mang theo một sự quyết tâm mới mẻ, một cuộc hành trình nội tâm vừa được khởi động. Thân hình khổng lồ của nó, ẩn hiện giữa làn sương mây, dần dần biến mất vào màn sương mù dày đặc của núi non, chỉ để lại một khoảng trống mơ hồ và một cảm giác uy áp còn vương vấn trong không khí. Nó đã rời đi, mang theo những suy tư sâu sắc, để tìm lại bản ngã của một thần thú đã từng lạc lối, để tìm hiểu xem, liệu có một con đường 'tiến hóa' nào khác, một con đường mà không cần phải đánh đổi đi chính mình.
***
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, Tần Mặc, Tô Lam và Mộc Lâm Chủ vẫn còn ngồi dưới tán Cây Thần Cổ Thụ, cùng nhau ngắm nhìn vẻ đẹp hùng vĩ của khu rừng. Nắng vàng cuối ngày trải dài trên những thảm lá xanh mướt, tạo nên một bức tranh huyền ảo, tĩnh lặng. Tiếng gió nhẹ nhàng lướt qua tán lá, mang theo hương thơm dịu của hoa dại và mùi đất ấm áp. Xa xa, những tiếng kêu của các loài linh thú về tổ vọng lại, tạo nên một bản nhạc bình yên của buổi chiều tà.
Mộc Lâm Chủ là người phá vỡ sự im lặng. "Từ giờ, khu rừng này là nhà của ngươi, Tần Mặc. Linh Thú Sơn Mạch sẽ là nơi ngươi có thể nương tựa, là căn cứ vững chắc cho con đường mà ngươi đã chọn." Giọng bà không còn vẻ mệt mỏi, mà đầy sức sống và quyết tâm. "Chúng ta sẽ cùng nhau tái thiết, chữa lành những vết thương mà những kẻ khai thác đã gây ra. Chúng ta sẽ củng cố liên minh của các linh thú, tinh linh, và cả những tộc người sống hòa mình với tự nhiên. Và chúng ta sẽ sẵn sàng, cho bất kỳ mối hiểm nguy nào sắp tới."
Bà nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy nghiêm nghị. "Ngươi đã giúp chúng ta tìm lại bản ngã, Mặc. Giờ là lúc chúng ta hỏi ngươi, ngươi cần gì ở chúng ta? Ngươi đã thấy những gì trong viễn cảnh cổ xưa, và ngươi biết rõ hơn ai hết, mối đe dọa thực sự của Huyền Vực."
Tần Mặc khẽ thở dài, ánh mắt hắn dõi theo ánh hoàng hôn đang dần chìm xuống. "Không chỉ là khu rừng này, Mộc Lâm Chủ. Cả Huyền Vực đang đứng trước một mối hiểm nguy lớn hơn nhiều, một sự mất cân bằng mà ta đã thấy rõ trong quá khứ." Hắn đặt bàn tay lên thân cây cổ thụ, cảm nhận được sự mạnh mẽ, kiên định của nó, như một lời động viên thầm lặng. "Thiên Diệu Tôn Giả... hắn không chỉ là một kẻ tu vi cao cường, mà là hiện thân của sự truy cầu vô độ. Hắn đang đẩy mạnh các dự án khai thác linh khí tự nhiên trên quy mô lớn, không chỉ ở Linh Thú Sơn Mạch. Hắn tin rằng việc vơ vét mọi thứ, ép buộc vạn vật phải 'thăng tiên' theo cách của hắn, là con đường duy nhất để cứu rỗi Huyền Vực."
Tô Lam khẽ rùng mình. Nàng đã nghe danh Thiên Diệu Tôn Giả từ lâu, một nhân vật huyền thoại, kẻ đứng đầu một trong những đại thế lực tu sĩ hùng mạnh nhất. Nhưng nàng chưa bao giờ nghĩ rằng hắn lại là mối đe dọa lớn đến vậy.
"Sự mất cân bằng của Huyền Vực đã biểu hiện qua các hiện tượng thiên nhiên bất thường," Tần Mặc tiếp tục, giọng hắn trầm hơn. "Khí hậu thay đổi thất thường, thiên tai xuất hiện ngày càng nhiều, các vùng đất linh khí cạn kiệt. Đó không phải là ngẫu nhiên, mà là hậu quả của sự can thiệp thô bạo vào ý chí tồn tại của vạn vật. Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ đi theo hắn đang tự đào mồ chôn cho chính Huyền Vực, mà không hề hay biết."
Mộc Lâm Chủ gật đầu, ánh mắt bà tràn đầy sự thấu hiểu. "Ta đã cảm nhận được điều đó. Nỗi đau của đất trời, sự khóc than của vạn vật. Nhưng chúng ta, những kẻ yếu thế, lại không có cách nào để chống lại được sức mạnh của những kẻ cuồng tín đó."
"Chúng ta không yếu thế, Mộc Lâm Chủ," Tần Mặc khẽ nói, ánh mắt hắn lại sáng lên vẻ kiên định. "Chúng ta có ý chí tồn tại, có sự cân bằng bản chất. Đó là sức mạnh lớn nhất. Chúng ta không cần dùng sức mạnh để đối đầu, mà dùng sự lựa chọn và lòng đồng cảm, cho vạn vật quyền được là chính nó. Chúng ta sẽ cho chúng thấy rằng, thăng tiên không phải là mục tiêu duy nhất, và rằng có một con đường khác, một con đường mà không cần phải hy sinh bản chất để tìm thấy sự vĩnh cửu."
Hắn đứng dậy, nhìn về phía chân trời đang dần tối. "Bạch Hổ Lão Tổ đã rời đi, nhưng ta tin rằng nó đang trên con đường tìm lại bản ngã của mình. Một ngày nào đó, nó sẽ hiểu. Và khi đó, chúng ta sẽ có thêm một đồng minh mạnh mẽ." Tần Mặc quay sang nhìn Mộc Lâm Chủ và Tô Lam. "Con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không bỏ qua thất bại này. Hắn sẽ cử những kẻ mạnh hơn đến, với những âm mưu xảo quyệt hơn. Nhưng chúng ta đã có nhau, có sự tin tưởng của vạn vật, và có ý chí tồn tại làm kim chỉ nam."
Ánh trăng non bắt đầu ló dạng, chiếu rọi những tia sáng bạc lên tán Cây Thần Cổ Thụ. Tần Mặc đặt tay lên thân cây, cảm nhận dòng năng lượng sống cuồn cuộn bên trong, như một lời khẳng định về sức mạnh bền bỉ của tự nhiên. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Cuộc chiến thực sự chống lại sự truy cầu vô độ, chống lại Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ cuồng tín, giờ đây mới chính thức bắt đầu, với một bản giao hưởng mới của rừng sâu, một bản giao hưởng của ý chí thức tỉnh, vang vọng khắp Huyền Vực, hứa hẹn một bình minh mới sau giông bão.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.