Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 479: Hổ Thần Tỉnh Giấc: Lời Thì Thầm Của Tự Nhiên

Bạch Hổ Lão Tổ rời khỏi Cây Thần Cổ Thụ, nơi những lời của thiếu niên Tần Mặc như gieo một hạt mầm nghi hoặc vào tâm khảm cổ xưa của nó. Ánh trăng non vương bạc lên bộ lông trắng muốt, tạo thành một bóng hình uy nghi ẩn mình trong màn đêm tĩnh mịch của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Nó không quay về hang động quen thuộc, mà lẳng lặng tiến sâu hơn vào những thâm u bí mật, tìm đến một hốc đá phủ đầy rêu phong cổ kính, nằm khuất mình dưới tán lá sum suê của một cây đại thụ nghìn năm tuổi. Nơi đây, linh khí nguyên thủy nồng đậm hơn, như một dòng sữa mẹ vô hình nuôi dưỡng vạn vật.

Sương sớm bắt đầu buông xuống, lạnh lẽo và tinh khiết, phủ một lớp màn mỏng lên từng ngọn cây, phiến lá. Những tia nắng đầu tiên của bình minh, vàng nhạt như mật, cố gắng len lỏi qua tầng tầng lớp lớp tán lá rậm rạp, chỉ để lại những vệt sáng leo lét trên nền đất ẩm ướt. Cả khu rừng chìm trong một sự tĩnh lặng đầy sức sống, nơi mọi âm thanh dường như được phóng đại, rõ ràng đến lạ thường. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, như một bản giao hưởng không lời của sự sống; tiếng chim hót líu lo từ những bụi cây khuất lấp, mang theo sự vui tươi hồn nhiên của một ngày mới; tiếng lá cây xào xạc trong làn gió nhẹ, như những lời thì thầm bí ẩn của tự nhiên; và tiếng suối chảy róc rách đâu đó, như mạch đập không ngừng của đất mẹ. Xen lẫn vào đó là những tiếng động khẽ khàng của các loài thú nhỏ đang thức giấc, ẩn hiện trong lớp sương mờ.

Bạch Hổ Lão Tổ không ngủ. Thân hình mãnh thú khổng lồ của nó cuộn tròn trong hốc đá, nhưng đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh lại mở to, quét qua từng tán lá, từng ngọn cỏ, không bỏ sót một chi tiết nào của khu rừng đang hồi sinh. Sau trận chiến, một sự thay đổi diệu kỳ đã diễn ra. Linh khí dường như trở nên tinh thuần và dồi dào hơn, không khí trong lành mang theo mùi đất ẩm, mùi rêu phong nồng nàn, mùi gỗ mục mục rữa hòa quyện với hương hoa dại và lá cây tươi. Đó là một bản hòa tấu của các mùi hương tự nhiên, đặc trưng của một khu rừng nguyên sinh, vừa hoang dã, vừa thuần khiết.

Nó cảm nhận được sự nhẹ nhõm, một sự tự do không gì sánh bằng đang lan tỏa trong từng ngóc ngách của Linh Thú Sơn Mạch. Các linh thú trẻ, từng run rẩy vì sợ hãi trước những kẻ khai thác, giờ đây lại hồn nhiên đùa giỡn, tiếng kêu non nớt, trong trẻo vang vọng khắp nơi. Một đàn hươu nhỏ với đôi mắt to tròn, tò mò, đang gặm cỏ non bên bờ suối, ánh mắt chúng không hề có sự sợ hãi mà tràn đầy sự thanh bình. Những Mộc Linh bé nhỏ, thân hình là những cây non với tán lá xanh tươi, rụt rè vươn cành lá như những cánh tay, đón lấy từng tia nắng ấm áp, uống cạn từng giọt sương mai. Sự sống mãnh liệt này, sự tự do không bị gò bó này, chính là điều mà Bạch Hổ Lão Tổ đã từng cảm nhận được khi còn là một mãnh thú hoang dã, trước khi khát vọng ‘nhân hóa’ xâm chiếm tâm trí nó.

Những lời của Tần Mặc lại vang vọng trong tâm trí nó, rõ ràng hơn bao giờ hết: *“Chúng ta không cần dùng sức mạnh để đối đầu, mà dùng sự lựa chọn và lòng đồng cảm, cho vạn vật quyền được là chính nó.”* Và câu nói kia: *“Bạch Hổ Lão Tổ đã rời đi, nhưng ta tin rằng nó đang trên con đường tìm lại bản ngã của mình. Một ngày nào đó, nó sẽ hiểu.”*

“Sự sống này... sự tự do này...” Bạch Hổ Lão Tổ thầm thì trong tâm trí, tiếng gầm gừ trầm thấp không phát ra thành lời, chỉ là một rung động sâu thẳm trong lồng ngực. “Liệu có phải là thứ mình đã bỏ qua khi chỉ chăm chăm vào hình hài con người? Liệu cái gọi là ‘nhân hóa’ có phải là một sự từ bỏ, chứ không phải là một sự tiến hóa?”

Nó đã từng tin rằng, chỉ khi hóa thành hình người, nó mới có thể đạt được trí tuệ tối cao, sức mạnh vượt trội, và khả năng thăng tiên như những tu sĩ cường đại kia. Nó đã từng khao khát được dứt bỏ hình hài mãnh thú, cái lốt của bản năng hoang dã, để khoác lên mình vẻ ngoài của sự văn minh, sự uyên bác. Nhưng giờ đây, khi chứng kiến sự hồi sinh của khu rừng, sự hồn nhiên không chút vướng bận của các linh thú, và cảm nhận được dòng chảy linh khí thuần túy đang luân chuyển không ngừng, nó chợt nhận ra rằng, sự bình yên này hoàn toàn khác với sự bình yên giả tạo mà nó từng tìm kiếm trong quá trình ‘nhân hóa’. Cái bình yên mà nó khao khát từ xưa đến nay, là sự thoát ly khỏi bản chất để đạt đến một cảnh giới khác, trong khi cái bình yên đang lan tỏa trong rừng lại là sự dung hòa tuyệt đối với bản chất, là sự chấp nhận và phát huy tối đa những gì mình vốn có.

“Lời của tên thiếu niên kia... ‘ý chí tồn tại’... nó thật sự là gì?” Nó tự vấn, ánh mắt sắc bén lướt qua những phiến lá rêu phong bám trên vách đá. Có lẽ, ‘ý chí tồn tại’ không phải là một khái niệm cao siêu, mà là một sự thật hiển nhiên, một dòng chảy không ngừng nghỉ của vạn vật, mà nó đã vô tình bỏ qua trong hành trình truy cầu ‘thăng tiên’ đầy tham vọng của mình. Một cảm giác trống rỗng chợt dâng lên trong lòng Bạch Hổ Lão Tổ, như một lỗ hổng lớn được khoét sâu bởi hàng ngàn năm lầm lạc. Nó đã dành cả một đời để đuổi theo một ảo ảnh, bỏ qua những giá trị chân thực ngay trước mắt. Sự tĩnh lặng của buổi sáng sớm, cùng với sự sống động của khu rừng, đã trở thành một tấm gương phản chiếu, buộc nó phải đối diện với chính mình, với những lựa chọn và khao khát đã định hình nên tồn tại của nó suốt hàng thiên niên kỷ.

***

Khi mặt trời lên cao, rọi những tia nắng vàng óng xuống trần gian, Bạch Hổ Lão Tổ rời khỏi hốc đá. Thân hình khổng lồ của nó di chuyển uyển chuyển, không gây ra một tiếng động nhỏ nào, như một bóng ma của rừng sâu. Nó hướng về phía Hồ Nguyệt Ảnh, một nơi linh thiêng và yên bình bậc nhất trong Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Không khí nơi đây trong lành và mát mẻ hơn hẳn, mang theo mùi nước tinh khiết, mùi hoa sen đang hé nở trên mặt hồ và mùi cỏ dại ven bờ. Hồ nước phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ, phản chiếu bầu trời xanh biếc và những đám mây trắng lững lờ trôi.

Tại Hồ Nguyệt Ảnh, Bạch Hổ Lão Tổ chứng kiến một khung cảnh đẹp đến nao lòng. Bích Thủy Tinh Linh, với thân hình trong suốt như nước, mái tóc xanh lam bồng bềnh như rong biển, đang vui đùa bên bờ hồ. Đôi mắt long lanh như giọt sương của nàng lấp lánh niềm vui khi nàng nhẹ nhàng làm sạch nước hồ, khiến mặt nước trở nên trong vắt hơn bao giờ hết. Từng gợn sóng nhỏ li ti do nàng tạo ra, như những vũ điệu của sự sống, mang theo năng lượng chữa lành, thấm đẫm vào từng phân tử nước. Nàng không cố gắng biến mình thành dòng sông lớn, hay đại dương mênh mông, nàng chỉ là một tinh linh nước nhỏ bé, nhưng lại vô cùng mạnh mẽ và thuần khiết trong bản chất của mình.

Gần bờ hồ, một vài Linh Thú Trẻ đang uống nước. Một con hươu nhỏ với bộ lông đốm, đôi mắt to tròn, tò mò, ngẩng đầu nhìn Bạch Hổ Lão Tổ, không hề có chút sợ hãi nào, chỉ là một sự trong trẻo đến lạ lùng. Một chú nai con khác thì rụt rè thò cái mũi nhỏ xinh vào dòng nước mát lạnh, tận hưởng sự thanh khiết. Tiếng kêu non nớt của chúng vang lên giữa không gian tĩnh lặng, như những nốt nhạc vui tươi. Chúng sống đúng với bản năng, không toan tính, không ham muốn vượt ra ngoài giới hạn của chính mình, nhưng lại toát lên một vẻ đẹp và sức sống mãnh liệt.

Trên bầu trời xanh thẳm, Ngân Loan lướt qua, bộ lông màu bạc óng ánh phản chiếu ánh nắng chói chang. Đôi mắt tinh anh và sắc sảo của nó quét qua mặt hồ, rồi cất lên tiếng kêu trong trẻo, mạnh mẽ, vang vọng khắp thung lũng. Nó tự do bay lượn, không bị ràng buộc bởi bất kỳ điều gì, thể hiện trọn vẹn sự kiêu ngạo và thông minh của loài chim săn mồi. Nó không cần phải hóa thành một con người để có thể bay cao, không cần phải thay đổi bản chất để thể hiện sức mạnh. Sức mạnh của nó nằm trong đôi cánh, trong tầm nhìn sắc bén, trong bản năng săn mồi thuần túy.

Cách đó không xa, trên một tảng đá lớn bị ánh nắng mặt trời hun nóng, Xích Viêm bùng cháy nhẹ nhàng. Ngọn lửa đỏ rực rỡ của nó không hề tàn phá hay gây hại, mà chỉ tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ, sưởi ấm cho những mầm cây non đang cựa mình vươn lên từ kẽ đá. Khi hiện hình, Xích Viêm là một cô gái trẻ với mái tóc đỏ rực như lửa, đôi mắt rực cháy niềm nhiệt huyết. Nàng không cố gắng dập tắt ngọn lửa trong mình, hay biến mình thành một dòng suối mát lành. Nàng chấp nhận mình là lửa, và tìm cách để ngọn lửa ấy trở nên hữu ích, không phải là sự hủy diệt mà là sự sống, là nguồn năng lượng nuôi dưỡng.

Mộc Linh, với tán lá xanh tươi và những cành cây non mềm mại, rụt rè vươn mình, như thể đang nhảy múa theo điệu nhạc của tự nhiên. Chúng không cố gắng ‘nhân hóa’ để trở thành những linh vật mạnh mẽ hơn, chúng chỉ đơn thuần là chính mình, những cây non mỏng manh nhưng kiên cường, hấp thụ ánh nắng, uống sương đêm, và lớn lên theo cách riêng của mình. Và vẻ đẹp, sức mạnh của chúng toát ra từ chính bản chất đó, từ sự chân thật không chút giả tạo.

Bạch Hổ Lão Tổ lặng lẽ quan sát tất cả. Một sự hài hòa sâu sắc, một bản giao hưởng của sự sống động mà nó chưa từng thấy ở các tu sĩ ‘nhân hóa’, những kẻ luôn cố gắng biến đổi bản thân, từ bỏ hình hài gốc gác để đạt đến một cảnh giới mà họ cho là cao hơn.

“Chúng không cần thay đổi... chúng vẫn mạnh mẽ và đẹp đẽ theo cách của riêng mình,” Bạch Hổ Lão Tổ thầm nghĩ. Tâm trí nó bắt đầu gỡ bỏ từng lớp màn sương mù của hàng ngàn năm mê muội. “Liệu ‘thăng tiên’ có phải là từ bỏ cái ‘ta’ này để trở thành một cái ‘ta’ khác? Hay nó chỉ là sự phát huy đến cực hạn cái ‘ta’ vốn có, không cần phải thay hình đổi dạng?”

Khi một Linh Thú Trẻ, một chú sóc nhỏ với bộ lông nâu mượt, dạn dĩ nhảy đến gần, ngẩng đầu nhìn nó với đôi mắt tò mò trong trẻo, không một chút sợ hãi, Bạch Hổ Lão Tổ chợt cảm thấy một dòng ấm áp lan tỏa trong lòng. Sự hồn nhiên không chút dè dặt ấy, như một lời nhắc nhở về một thế giới mà nó đã từng sống, một thế giới mà bản chất được tôn vinh, không bị phán xét hay ép buộc. Trong khoảnh khắc đó, bức tường của khao khát ‘nhân hóa’ đã lung lay dữ dội, và một khe hở nhỏ của sự giác ngộ bắt đầu hé mở.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm cả bầu trời và Rừng Nguyên Sinh Bất Tận trong một sắc vàng cam huyền ảo. Những tia nắng cuối cùng của ngày như những sợi tơ vàng mỏng manh, vương vấn trên tán Cây Thần Cổ Thụ, khiến nó càng trở nên hùng vĩ và linh thiêng. Không khí bắt đầu se lạnh, mang theo hơi ���m của đêm, nhưng vẫn giữ được sự tĩnh mịch, an lành. Tiếng gió lướt qua tán lá cây, tạo nên những âm thanh xào xạc nhẹ nhàng, như một khúc ca ru ngủ của rừng già.

Bạch Hổ Lão Tổ, sau một ngày dài chiêm nghiệm, quay trở lại Cây Thần Cổ Thụ. Nơi đây, linh khí dồi dào đến mức gần như hữu hình, cuộn xoáy quanh thân cây cổ kính. Chính tại nơi này, nó đã đối thoại với Tần Mặc, và những hạt mầm nghi ngờ về con đường ‘nhân hóa’ của mình đã được gieo. Giờ đây, những hạt mầm ấy đã nảy nở, đâm chồi, và kết trái thành một sự giác ngộ sâu sắc.

Nó ngồi tĩnh lặng dưới gốc cây cổ thụ vĩ đại, cảm nhận được ‘ý chí tồn tại’ mạnh mẽ, kiên cường của cả khu rừng, của chính Cây Thần. Thân cây to lớn, sần sùi, nhưng lại tràn đầy sức sống, như một chứng nhân vĩnh cửu của thời gian. Những lời Tần Mặc đã nói, không phải là lời thuyết giáo, mà là một sự gợi mở về ‘chân lý thất lạc’ mà có lẽ nó, với bản tính thần thú cổ xưa, đã từng biết nhưng đã quên lãng vì khát vọng ‘nhân hóa’ mù quáng.

“Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Câu nói ấy lại vang lên trong tâm trí Bạch Hổ Lão Tổ, như một tiếng sét đánh thẳng vào thâm tâm. Nó đã từng coi ‘nhân hóa’ là con đường duy nhất để đạt đến cảnh giới cao nhất, là mục tiêu cuối cùng của sự tiến hóa. Nhưng bây giờ, nó nhận ra rằng, khát vọng ‘nhân hóa’ của mình, dù xuất phát từ mong muốn tiến hóa, lại là một sự phủ nhận chính bản chất, là một dạng ‘thoát ly bản chất’ nguy hiểm. Nó đã cố gắng thay đổi mình thành một thứ khác, thay vì phát huy tối đa những gì mình vốn có.

Sức mạnh thật sự không đến từ việc trở thành thứ khác, mà đến từ việc thấu hiểu và phát huy tối đa bản chất của chính mình. Bạch Hổ là Bạch Hổ, là chúa tể sơn lâm, là thần thú trấn giữ phương Tây. Sức mạnh của nó nằm trong bộ lông bạc huyền ảo, trong đôi mắt vàng rực, trong tiếng gầm uy trấn, trong bản năng mãnh liệt và trong ý chí nguyên thủy đã được tôi luyện qua hàng ngàn năm. Việc cố gắng trở thành con người, chỉ là một sự giới hạn, một sự suy yếu cho bản chất vốn dĩ hùng vĩ của nó.

Một tiếng gầm gừ trầm thấp, không mang tính đe dọa mà là sự khẳng định mãnh liệt, vang vọng khắp gốc Cây Thần. Tiếng gầm ấy không phải là sự giận dữ, mà là sự giải thoát, là lời tuyên ngôn cho một con đường mới.

“Ta là Bạch Hổ. Ta sẽ là Bạch Hổ. Con đường của ta, không phải là con đường của con người.”

Từng lời, từng chữ, như khắc sâu vào linh hồn cổ xưa của nó. “Sức mạnh của ta, nằm trong chính hình hài này, trong huyết mạch này, trong ý chí nguyên thủy này. Ta không cần phải trở thành con người để thăng tiên, ta chỉ cần là Bạch Hổ, và phát huy cực hạn ý chí tồn tại của Bạch Hổ.”

Bạch Hổ Lão Tổ từ từ đứng dậy, thân hình mãnh thú khổng lồ của nó rũ mình, những sợi lông bạc óng ánh như tuyết khẽ rung rinh. Đôi mắt vàng rực ánh lên một sự kiên định mới, một sự sáng suốt mà nó chưa từng có. Nó cảm nhận được một sự kết nối sâu sắc hơn với linh khí của rừng, với từng ngọn cây, phiến lá, dòng suối. Mọi thứ trong khu rừng đều cất tiếng thì thầm, như đang chào đón sự trở lại của một vị thần thú đã tìm thấy chân lý.

Sự giác ngộ này, sự quay về với bản ngã này, không chỉ là của riêng Bạch Hổ Lão Tổ. Nó là một minh chứng hùng hồn cho triết lý của Tần Mặc, rằng vạn vật có quyền được là chính nó, không cần phải bị ép buộc vào một khuôn mẫu nào đó của sự "thăng tiên". Một Bạch Hổ Lão Tổ đã tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường giữ gìn và phát huy bản chất nguyên thủy, sẽ trở thành một thế lực trung lập mạnh mẽ, bảo vệ Linh Thú Sơn Mạch và các linh thú theo một cách khác, không còn bị ám ảnh bởi 'nhân hóa'. Nó sẽ là một ngọn hải đăng cho những thần thú và linh thú khác đang tìm kiếm con đường tiến hóa, một minh chứng rằng sức mạnh chân chính nằm ở sự cân bằng bản chất. Và khi mối hiểm nguy lớn hơn từ Thiên Diệu Tôn Giả ập đến, ai biết được, Bạch Hổ Lão Tổ sẽ đóng vai trò như một đồng minh bất ngờ, một pháo đài vững chắc bảo vệ sự cân bằng của Huyền Vực.

Dưới ánh trăng đã lên cao, Bạch Hổ Lão Tổ ngẩng đầu nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những vì sao lấp lánh như những viên ngọc quý. Con đường của nó, giờ đây, đã rõ ràng hơn bao giờ hết.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free