Vạn vật không lên tiên - Chương 480: Vun Trồng Hạt Mầm Bình Yên: Con Đường Của Linh Thú
Ánh trăng đã lặn sâu từ bao giờ, nhường chỗ cho những tia bình minh đầu tiên rạng rỡ xuyên qua tầng mây dày đặc, nhuộm vàng cả biển lá rừng nguyên sinh. Sương sớm còn giăng mắc trên những cành cây cổ thụ, tạo nên một bức màn huyền ảo, lung linh như ngọc. Dưới gốc Cây Thần Cổ Thụ vĩ đại, nơi thân cây to lớn như một tòa thành thiên nhiên, Tần Mặc tĩnh tọa. Hắn hít thở sâu, cảm nhận linh khí dồi dào chảy qua từng thớ thịt, từng kinh mạch, không phải để tu luyện mà là để hòa mình vào nhịp đập của khu rừng vừa trải qua bão táp.
Hắc Phong nằm cuộn tròn bên cạnh, đôi mắt đỏ rực khép hờ, thỉnh thoảng lại vẫy nhẹ chiếc đuôi to lớn, biểu lộ sự bình yên hiếm có. Tô Lam ngồi đối diện Tần Mặc, thanh kiếm cổ đặt ngang đùi, nhắm mắt điều tức. Nàng cảm nhận được sự thanh khiết của linh khí nơi đây, khác hẳn với những nơi tu luyện khắc nghiệt mà nàng từng biết. Một sự thanh khiết không gò bó, không vội vã, mà nương theo vòng tuần hoàn tự nhiên của sinh mệnh. Nàng vẫn còn nhớ như in những lời Tần Mặc đã nói, những điều Bạch Hổ Lão Tổ đã chiêm nghiệm, và cả sự thay đổi của Mộc Lâm Chủ. Tất cả đang dần định hình lại thế giới quan của nàng, vốn đã được xây dựng trên nền tảng của con đường thăng tiên truyền thống.
Khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua tán lá, đậu trên khuôn mặt thanh tú của Tần Mặc, hắn khẽ mở mắt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm, ánh lên vẻ trầm tư nhưng cũng tràn đầy sự kiên định. Hắn lắng nghe tiếng gió lướt qua tán lá rì rào, tiếng côn trùng rỉ rả thức giấc, mùi gỗ mục, rêu xanh và đất ẩm quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Nơi đây, tại Cây Thần Cổ Thụ, ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật trở nên rõ ràng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một dòng chảy vô tận.
Từ xa, một dáng người nhỏ bé, gầy guộc nhưng ánh mắt lại tinh anh và đầy sự khôn ngoan, chậm rãi tiến lại. Đó là Mộc Lâm Chủ. Mái tóc bạc trắng như rễ cây cổ thụ, được búi đơn giản với những chiếc lá và hoa rừng, làn da nhăn nheo nhưng toát lên vẻ hiền từ, phúc hậu. Nàng mặc trang phục làm từ lá cây và vỏ cây khô, đính kèm các loại hạt và lông chim, hòa mình vào khung cảnh rừng sâu. Theo sau nàng là những linh thú trẻ tuổi, rộn ràng nhưng đầy vẻ kính cẩn. Ngân Loan với bộ lông bạc óng ánh, đôi mắt tinh anh, chốc chốc lại nghiêng đầu nhìn Tần Mặc. Xích Viêm, ngọn lửa nhỏ bé bập bùng, đôi khi lại hóa thành một cô gái tóc đỏ rực rỡ, đôi mắt rực cháy. Bích Thủy Tinh Linh trong suốt như nước, mái tóc xanh lam bồng bềnh, chậm rãi trôi theo dòng suối nhỏ cạnh gốc cây. Và Mộc Linh, một cây non với tán lá xanh tươi, khẽ xào xạc cành lá như một lời chào.
Mộc Lâm Chủ tiến đến trước Tần Mặc, không chút do dự, nàng từ từ quỳ gối xuống, động tác tuy chậm rãi nhưng đầy sức nặng của sự tôn kính và biết ơn sâu sắc.
“Ân nhân Tần Mặc,” giọng nàng nhẹ nhàng, trầm ấm như tiếng suối reo, “Người đã cứu rỗi linh hồn của khu rừng này, và cả linh hồn của ta. Giờ đây, ta đã hoàn toàn tin tưởng vào con đường người chỉ lối.”
Tần Mặc không hề né tránh sự cung kính của nàng, hắn chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt tĩnh lặng như hồ thu. Hắn hiểu rằng sự cúi đầu này không phải là hành động của một kẻ yếu thế, mà là sự xác nhận một niềm tin đã được tôi luyện qua biến cố sinh tử. Sự biến đổi của Bạch Hổ Lão Tổ, sự hồi sinh của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, tất cả đã củng cố vững chắc triết lý mà hắn đã gieo trồng.
“Rừng xanh vốn dĩ có con đường của riêng mình, ta chỉ giúp nó tìm lại bản chất,” Tần Mặc đáp, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. “Và Bạch Hổ Lão Tổ… nó cũng đã bắt đầu lắng nghe tiếng gọi của bản thân, thay vì theo đuổi một khát vọng không thuộc về nó.”
Nàng Mộc Lâm Chủ ngẩng đầu lên, đôi mắt xanh biếc long lanh ánh nước. “Đúng vậy, ân nhân. Sự giác ngộ của Bạch Hổ Lão Tổ đã lan truyền khắp sơn mạch, như một làn gió mới thổi qua những tâm hồn đã mờ mịt. Nhiều linh thú đã bắt đầu tự vấn, liệu con đường ‘nhân hóa’ có thực sự là giải thoát hay chỉ là một xiềng xích mới?”
Rồi, nàng Mộc Lâm Chủ cẩn trọng lấy ra một chiếc lá non tơ, xanh biếc, mượt mà như ngọc, từ trong vạt áo. Chiếc lá ấy dường như còn đọng lại những giọt sương mai, mang theo sức sống mãnh liệt của Cây Thần Cổ Thụ. Nàng dâng lên Tần Mặc, đôi tay run rẩy nhưng ánh mắt kiên định.
“Đây là chiếc lá đầu tiên nảy nở từ Cây Thần Cổ Thụ sau trận chiến, sau khi người đã gieo mầm hy vọng. Nó tượng trưng cho sự sống mới, cho liên minh giữa Linh Thú Sơn Mạch và con đường mà người đang dẫn lối. Xin người hãy nhận lấy, như một lời hứa vĩnh cửu.”
Tần Mặc nhẹ nhàng đón nhận chiếc lá. Trong lòng bàn tay hắn, chiếc lá không chỉ là một vật hữu hình, mà còn là một phần của ‘ý chí tồn tại’ kiên cường của cả khu rừng, là sự tin tưởng tuyệt đối của Mộc Lâm Chủ, và là hy vọng cho một tương lai khác. Hắn ngắm nhìn chiếc lá, cảm nhận mạch sống đang rần rật trong đó.
“Liên minh này, không phải là sự ràng buộc, mà là sự đồng hành,” Tần Mặc trầm ngâm nói, “Đồng hành trên con đường tìm lại ‘cân bằng bản chất’, cho vạn vật được là chính nó, không bị ép buộc phải ‘thăng tiên’ theo một khuôn mẫu.”
Tô Lam, từ nãy đến giờ vẫn im lặng quan sát, khẽ nhíu mày. Nàng hiểu rằng những lời này của Tần Mặc không chỉ là một tuyên bố, mà còn là một lời hứa, một gánh nặng. Con đường mà hắn chọn, không chỉ thay đổi một cá thể, một khu rừng, mà còn thách thức cả một nền tảng tín ngưỡng đã ăn sâu vào tâm trí mọi sinh linh trong Huyền Vực. Nàng tự hỏi, liệu sức mạnh của một người, của một khu rừng, có đủ để chống lại khát vọng thăng tiên của cả một thế giới? Nhưng khi nhìn vào đôi mắt kiên định của Tần Mặc, và sự tin tưởng tuyệt đối của Mộc Lâm Chủ, một tia hy vọng lạ lẫm lại nhen nhóm trong lòng nàng. Có lẽ, con đường này, dù chông gai, lại là con đường duy nhất có thể cứu rỗi Huyền Vực khỏi lời nguyền “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.”
***
Nắng đã lên cao, xuyên qua những tầng lá rậm rạp, tạo thành những đốm sáng lấp lánh trên nền đất rừng ẩm ướt. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách, và tiếng gió nhẹ lướt qua tán lá tạo nên một bản hòa tấu thanh bình, khác hẳn với không khí căng thẳng của những ngày chiến tranh. Dưới gốc Cây Thần Cổ Thụ, Tần Mặc và Mộc Lâm Chủ vẫn tiếp tục cuộc thảo luận, nhưng giờ đây không còn là những lời lẽ nặng nề về sinh tử, mà là về một tương lai mới cho các linh thú. Tô Lam ngồi gần đó, lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng lại ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ. Hắc Phong nằm dài, đôi mắt vẫn hé mở quan sát mọi động tĩnh.
“Mỗi linh thú đều có một ‘ý chí tồn tại’ độc đáo,” Tần Mặc trầm ngâm, ánh mắt hắn lướt qua những linh thú trẻ đang nô đùa gần đó – Ngân Loan đang thử sức với những cú lượn trên không, Xích Viêm bập bùng thành ngọn lửa nhỏ trên một tảng đá, Bích Thủy Tinh Linh đang tạo ra những vòng xoáy nước nhỏ trong vũng suối, và Mộc Linh thì vươn những cành lá non tơ về phía ánh mặt trời. “Sức mạnh chân chính không đến từ việc bắt chước kẻ khác, mà từ việc thấu hiểu và phát huy bản chất của mình. Một con sông không cần phải trở thành biển cả mới là vĩ đại; một ngọn núi không cần phải bay lượn trên mây mới là hùng vĩ. Chúng vĩ đại bởi chính bản chất của chúng.”
Mộc Lâm Chủ khẽ gật đầu, ánh mắt nàng đầy suy tư. “Ta đã hiểu sâu sắc điều người nói, ân nhân. Sự giác ngộ của Bạch Hổ Lão Tổ là một minh chứng hùng hồn. Y đã từ bỏ khát vọng ‘nhân hóa’ để trở về với hình hài thần thú nguyên thủy, và ta cảm nhận được sức mạnh của y giờ đây còn mãnh liệt hơn trước. Nhưng…” Nàng khẽ thở dài, ánh mắt chuyển sang những linh thú trẻ. “Làm sao để các linh thú trẻ có thể hiểu được điều đó? Chúng bị mê hoặc bởi sức mạnh và hình thái của nhân loại. Chúng nhìn thấy những tu sĩ hùng mạnh, những thần thú đã ‘nhân hóa’ đạt được cảnh giới cao, và tin rằng đó là con đường duy nhất để tiến hóa. Bạch Hổ Lão Tổ đã là một bài học đắt giá, nhưng không phải ai cũng có sự giác ngộ như vậy, nhất là những linh thú non dại, tâm trí còn chưa vững vàng.”
Tần Mặc khẽ mỉm cười. “Đúng vậy, sự cám dỗ của ‘nhân hóa’ là rất lớn, bởi nó hứa hẹn một lối tắt, một sự biến đổi dễ dàng. Nhưng sự biến đổi đó thường đi kèm với việc ‘thoát ly bản chất’, đánh mất đi giá trị cốt lõi của mình. Chúng ta không thể ép buộc chúng nhìn nhận. Chúng ta sẽ vun trồng, Mộc Lâm Chủ.”
Hắn ngừng một lát, ánh mắt nhìn sâu vào đôi mắt xanh biếc của Mộc Lâm Chủ. “Chúng ta sẽ dạy chúng lắng nghe tiếng gọi của rừng, tiếng gọi của dòng máu tổ tiên. Giúp chúng nhận ra vẻ đẹp trong sừng, trong vuốt, trong tiếng gầm, trong đôi cánh của mình. Giúp chúng hiểu rằng sức mạnh của một Ngân Loan nằm ở đôi cánh bạc lướt gió, sức mạnh của Xích Viêm nằm ở ngọn lửa bất diệt, sức mạnh của Bích Thủy Tinh Linh nằm ở dòng nước vĩnh hằng, và sức mạnh của Mộc Linh nằm ở sự kiên cường vươn lên từ đất mẹ.”
“Rừng xanh sẽ là trường học của chúng,” Tần Mặc tiếp tục, giọng nói trở nên mạnh mẽ hơn, tràn đầy niềm tin. “Và các linh thú trưởng thành, những kẻ đã thấu hiểu ‘ý chí tồn tại’ của mình, sẽ là người hướng dẫn. Chúng ta sẽ tạo ra những khu vực huấn luyện tự nhiên, nơi các linh thú có thể học cách phát huy khả năng đặc trưng của mình mà không bị áp đặt từ bên ngoài. Nơi chúng có thể tìm thấy con đường tiến hóa của riêng mình, theo bản năng và ‘vật tính’ vốn có.”
Mộc Lâm Chủ nghe Tần Mặc nói, đôi mắt nàng dần sáng bừng lên. Nàng nhìn những linh thú trẻ đang nô đùa, rồi lại nhìn Cây Thần Cổ Thụ hùng vĩ, và cảm thấy một sự bình yên lan tỏa trong lòng. Đó là một con đường khác, một con đường chưa từng ai nghĩ tới, nhưng lại hoàn toàn phù hợp với bản chất của Linh Thú Sơn Mạch.
“Một trường học của tự nhiên, không phải của nhân loại,” Mộc Lâm Chủ thì thầm, như đang nếm trải hương vị của những lời đó. “Nơi chúng ta có thể bảo vệ sự thuần khiết của ‘ý chí tồn tại’ của chúng.” Nàng đứng dậy, dáng vẻ nhỏ bé nhưng tràn đầy ý chí kiên định. “Ta sẽ tập hợp các linh thú đầu đàn, ân nhân. Ta sẽ truyền đạt ý tưởng này, và ta tin rằng, với sự giác ngộ của Bạch Hổ Lão Tổ, và sự dẫn dắt của người, chúng ta sẽ xây dựng một Linh Thú Sơn Mạch vững mạnh, nơi mọi sinh linh đều được là chính mình.”
Tô Lam khẽ gật đầu, ghi lại những ý chính vào cuốn sổ. Nàng vẫn còn nhiều câu hỏi, nhiều nghi ngờ về việc liệu con đường này có thể thực sự thay đổi được số phận của cả Huyền Vực hay không. Nhưng nàng không thể phủ nhận sự chân thành trong lời nói của Tần Mặc, và niềm hy vọng mãnh liệt trong đôi mắt của Mộc Lâm Chủ. Có lẽ, giải pháp không nằm ở việc tạo ra những vị tiên, mà là ở việc giữ gìn những sinh linh nguyên bản, những sinh linh biết trân trọng và phát huy ‘vật tính’ của mình. Nàng nhận ra rằng, triết lý của Tần Mặc không chỉ là một lý thuyết suông, mà đang dần hiện thực hóa, từng bước một, bắt đầu từ khu rừng này.
Sự thay đổi trong quan điểm của Bạch Hổ Lão Tổ và việc Tần Mặc cùng Mộc Lâm Chủ định hình con đường mới cho linh thú sẽ tạo ra một tiền lệ quan trọng, ảnh hưởng đến các linh thú và thần thú khác trong Huyền Vực, một tiền lệ về việc “tiến hóa không phải nhân hóa.” Việc vun trồng hạt mầm bình yên này, nơi các linh thú tìm thấy sức mạnh trong chính bản chất của mình, sẽ trở thành một hình mẫu, một liên minh mạnh mẽ, đối lập hoàn toàn với con đường ‘thăng tiên’ mà Thiên Diệu Tôn Giả đang ra sức thúc đẩy.
***
Cùng lúc đó, cách Linh Thú Sơn Mạch hàng vạn dặm về phía Tây, nơi những ngọn núi thép sừng sững vươn lên trời xanh, Thiết Giáp Thành sừng sững như một pháo đài bất khả xâm phạm. Thành trì này được xây dựng từ sắt thép, đá cứng, và vô số cơ quan linh hoạt, vận hành bởi ‘vật tính’ được gán ghép và lập trình một cách tỉ mỉ. Toàn bộ thành phố là một cỗ máy khổng lồ, hoạt động dựa trên quy củ và trật tự tuyệt đối.
Trong văn phòng làm việc gọn gàng nhưng đầy vẻ nghiêm cẩn của mình, Thiết Giáp Phụ Tá đang tỉ mỉ xem xét một chồng báo cáo chất cao như núi. Ánh sáng chiều muộn hắt qua khung cửa sổ bằng kính cường lực, chiếu lên bộ áo giáp nhẹ mà y đang mặc, khiến những đường nét kim loại lấp lánh một cách lạnh lẽo. Khuôn mặt y nghiêm nghị, đôi mắt hẹp dài quét qua từng dòng chữ, từng con số. Y là một người của quy tắc, của logic, của sự chính xác tuyệt đối. Trong Thiết Giáp Thành, mọi thứ đều phải có trật tự, mọi ‘vật tính’ đều phải tuân thủ mệnh lệnh, mọi cỗ máy đều phải vận hành theo lập trình.
Tuy nhiên, trong vài tháng trở lại đây, những báo cáo mà y nhận được lại chứa đựng những điều khó hiểu, thậm chí là phi lý, khiến niềm tin sắt đá của y vào trật tự đang dần lung lay. Y đặt mạnh một bản báo cáo xuống bàn, tiếng giấy chạm gỗ nghe khô khốc trong không gian yên tĩnh. Bản báo cáo viết về việc các ‘vật tính’ của một số công cụ khai thác linh thạch ở khu vực biên giới đột nhiên có dấu hiệu ‘chống đối’ lại ý chí của chủ nhân. Một cái cuốc bỗng nhiên từ chối đào một loại quặng nhất định, một cái xẻng không muốn xúc đất ở một vị trí cụ thể, như thể chúng có ‘ý chí’ riêng, có ‘sở thích’ riêng.
Y cầm lên một bản báo cáo khác, nội dung còn khó tin hơn. Một số công trình phòng thủ nhỏ, những bức tường đá vô tri vô giác, lại tự phát sinh ‘ý chí’ bảo vệ bản thân theo cách không được lập trình. Chúng tự động tăng cường độ cứng, tự thay đổi vị trí một cách vi tế để tránh né đòn tấn công, hoặc thậm chí là tự động sụp đổ một phần để tạo ra chướng ngại vật, một hành động hoàn toàn không có trong bất kỳ mã lệnh phòng thủ nào của Thiết Giáp Thành.
Thiết Giáp Phụ Tá thở dài một tiếng nặng nề, tiếng thở của y nghe rõ mồn một trong căn phòng. “Mọi việc đều phải theo quy củ,” y lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp, vang vọng như tiếng kim loại. “Nhưng cái gì đang xảy ra? Những ‘vật tính’ này, chúng đang… tự quyết định?”
Y nhớ lại chuyến thăm của Tần Mặc đến Thiết Giáp Thành không lâu trước đây. Người thanh niên Vô Tính Thành ấy, với khả năng nghe được ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật, đã khiến cả Thành Linh, linh hồn của Thiết Giáp Thành, chìm vào suy tư sâu sắc. Kể từ đó, Thành Linh, vốn dĩ là một thực thể hùng mạnh, lạnh lùng và hoàn toàn lý trí, đã trở nên… trầm mặc hơn. Những quyết sách của Thành Linh vẫn chính xác, nhưng dường như có một sự dao động vô hình, một tầng sâu cảm xúc mà trước đây chưa từng tồn tại.
“Thành Linh cũng đã chìm vào suy tư sâu sắc hơn từ sau chuyến thăm của người thanh niên đó,” y tự nói với mình, ánh mắt quét qua những bản báo cáo. “Liệu có sự liên kết nào không? Liệu những hiện tượng ‘vật tính’ bất thường này có phải là… ảnh hưởng của hắn?”
Ý nghĩ đó khiến Thiết Giáp Phụ Tá rùng mình. Nếu một con người có thể khiến những vật thể vô tri, những cỗ máy được lập trình hoàn hảo, bắt đầu phát sinh ‘ý chí’ độc lập, thì đó không còn là một năng lực đơn thuần nữa. Đó là một mối đe dọa tiềm tàng đối với trật tự, đối với nền tảng tồn tại của Thiết Giáp Thành. Một thế giới nơi mọi vật đều có thể tự quyết định, không tuân theo quy tắc, sẽ là một hỗn loạn không thể tưởng tượng.
Y vươn tay, nhấn một nút điều khiển trên bàn làm việc. Một cánh cửa kim loại khẽ mở ra, và một binh lính mặc áo giáp nhẹ, dáng vẻ nghiêm nghị, bước vào.
“Phụ Tá đại nhân,” binh lính đó cung kính cúi đầu.
“Ngươi nghe đây,” Thiết Giáp Phụ Tá ra lệnh, giọng nói của y trở lại sự lạnh lùng và dứt khoát thường thấy, che giấu đi sự bối rối nội tâm. “Ta muốn ngươi tập hợp một đội tinh nhuệ, điều tra kỹ lưỡng hơn về nguồn gốc của những hiện tượng ‘vật tính’ bất thường này. Đặc biệt là những nơi có liên quan đến sự ‘thức tỉnh’ hoặc ‘phản kháng’ của ‘vật tính’. Ta muốn biết chúng bắt đầu từ đâu, và tại sao chúng lại xảy ra. Mỗi chi tiết nhỏ nhất cũng không được bỏ qua.”
“Tuân lệnh, Phụ Tá đại nhân!” Binh lính đó đáp lời, giọng nói không chút do dự, nhưng trong đáy mắt y cũng hiện lên một chút tò mò khó hiểu.
Khi binh lính rời đi, Thiết Giáp Phụ Tá đứng dậy, tiến đến bên cửa sổ. Y nhìn ra ngoài, nơi Thiết Giáp Thành vươn mình hùng vĩ dưới ánh nắng chiều tà, những tòa tháp kim loại phản chiếu ánh sáng vàng cam. Thành phố này là biểu tượng của trật tự, của sự kiểm soát. Nhưng giờ đây, một bóng mây lo âu đang che phủ tâm trí y. Báo cáo của y về các hiện tượng ‘vật tính’ bất thường cho thấy ảnh hưởng của Tần Mặc và sự mất cân bằng của Huyền Vực đang lan rộng, không chỉ giới hạn ở linh thú mà còn đến các vật thể vô tri, báo hiệu xung đột lớn hơn với Thiết Giáp Thành hoặc các thế lực liên quan đến ‘vật tính’.
Y không biết liệu những biến đổi này là dấu hiệu của một tai họa sắp đến, hay là khởi đầu cho một kỷ nguyên mới. Y chỉ biết rằng, trật tự mà y đã cống hiến cả đời để duy trì, đang bị đe dọa bởi một thế lực vô hình, một triết lý mà y còn chưa thể hoàn toàn lý giải. Và cảm giác bất lực đó, trong lòng một người luôn tin vào sự kiểm soát tuyệt đối, còn đáng sợ hơn bất kỳ cuộc chiến nào.
Thiết Giáp Phụ Tá đứng đó, bóng y in đậm trên nền thành phố thép, như một bức tượng của sự kiên định đang dần lung lay trước những làn sóng thay đổi khó lường của ‘ý chí tồn tại’ đang trỗi dậy khắp Huyền Vực.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.