Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 487: Bản Năng Vĩnh Cửu: Lời Chứng Của Hắc Phong

Bình minh đã len lỏi qua tán lá cổ thụ, nhuộm vàng những vệt sương còn vương trên thảm thực vật xanh tươi của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Không khí ẩm ướt, mang theo mùi đất mục, rêu phong và nhựa cây, hòa quyện với hương hoa dại mỏng manh, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác nguyên sơ. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, như lời thì thầm cổ xưa của khu rừng, xen lẫn tiếng chim hót lảnh lót từ sâu trong tán lá, tiếng suối chảy róc rách không dứt. Dưới gốc Cây Thần Cổ Thụ vĩ đại, nơi chứng kiến biết bao thế hệ linh thú sinh trưởng và suy vong, Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong đang ngồi. Ánh sáng lờ mờ xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những đốm sáng lung linh trên khuôn mặt trầm tĩnh của Tần Mặc và vẻ đẹp thanh tú của Tô Lam.

Tần Mặc khẽ nhắm mắt, linh giác hắn lan tỏa, không phải để tìm kiếm linh khí, mà để lắng nghe “ý chí tồn tại” đang dâng trào trong lòng khu rừng. Hắn cảm nhận được sự dao động vi tế từ những linh thú ẩn mình, những hạt mầm nghi ngờ và chiêm nghiệm đã được gieo rắc từ câu chuyện về Vô Tính Thành đêm qua. Ngay cả Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền như màn đêm vĩnh cửu, cũng đang lặng lẽ nhìn về phía xa, đôi mắt đỏ rực phản chiếu những tia nắng yếu ớt, như đang nhìn thấu những suy tư ẩn giấu trong lòng các sinh linh khác.

Tô Lam, với mái tóc đen dài buộc cao gọn gàng, đang chăm chú ghi chép vào một cuốn sổ da nhỏ. Nét bút của nàng thanh thoát, nhưng đôi mắt phượng lại ánh lên sự ưu tư sâu sắc. Nàng đã quen với những điều dị biệt mà Tần Mặc mang lại, nhưng mỗi lần, những chân lý hắn hé mở đều khiến nàng phải vật lộn với những giáo điều đã ăn sâu trong huyết quản mình. “Dù chưa nói ra, ta cảm nhận được Bạch Hổ Lão Tổ đã bắt đầu nghi ngờ con đường của mình,” Tần Mặc khẽ mở mắt, giọng điệu bình thản như làn gió thoảng, nhưng mỗi từ đều chứa đựng sự thấu hiểu. “Sự giằng xé trong ý niệm của nó tựa như một cơn bão tố đang cuộn trào, phá vỡ sự tĩnh lặng ngàn năm.”

Tô Lam ngẩng đầu, ánh mắt hướng về phía nơi Bạch Hổ Lão Tổ đã khuất bóng. “Thật khó tin rằng một câu chuyện lại có thể lay động những niềm tin đã ăn sâu hàng ngàn năm. Bạch Hổ Lão Tổ, một thần thú cổ xưa, uy lực ngút trời, sao có thể dễ dàng bị lung lay như vậy?” Nàng đặt câu hỏi, không phải vì nghi ngờ Tần Mặc, mà là để tự vấn chính mình, để tìm hiểu sâu hơn về sức mạnh của những ý niệm.

Tần Mặc khẽ cười, nụ cười ẩn chứa sự thâm trầm. “Sự kiên cố của một niềm tin không nằm ở thời gian nó tồn tại, mà ở sự thật nó mang trong mình. Khi một hạt mầm chân lý mới được gieo vào mảnh đất khô cằn của những niềm tin cũ, nó sẽ nảy mầm và phát triển, cho dù có phải phá vỡ lớp vỏ cứng rắn đến đâu. Bạch Hổ Lão Tổ không phải dễ dàng bị lung lay, mà là nó đã tự mình cảm nhận được một tiếng gọi khác, một tiếng vọng của ‘Chân Lý Thất Lạc’ mà nó từng mơ hồ cảm nhận. Câu chuyện về Vô Tính Thành chỉ là giọt nước làm tràn ly, là chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa mà nó đã khóa chặt bấy lâu.” Hắn đưa tay vuốt ve bộ lông mềm mại của Hắc Phong đang dụi đầu vào tay hắn. “Mộc Lâm Thợ Săn cũng vậy, và cả những linh thú khác. Chúng ta không ép buộc, chỉ là cung cấp một góc nhìn khác, một con đường khác.”

Tô Lam trầm ngâm. “Tôi hiểu rồi. Con người, hay linh thú, luôn tìm kiếm sự thật, dù đôi khi họ không nhận ra. Những lời của huynh đã chạm đến phần sâu thẳm nhất trong ‘ý chí tồn tại’ của chúng, nơi bản chất nguyên thủy vẫn còn đó, chưa bị dục vọng che mờ.” Nàng nhớ lại những lời Tần Mặc đã nói về Thiên Diệu Tôn Giả và sự khai thác linh khí tàn bạo, những lời cảnh báo về sự mất cân bằng của Huyền Vực. Những hiện tượng thiên nhiên bất thường mà nàng đã chứng kiến – những khu rừng chết chóc, những con sông cạn khô – giờ đây không còn là những hiện tượng ngẫu nhiên, mà là những lời tố cáo câm lặng của thế giới đang bị tàn phá bởi khát vọng vô độ. Niềm tin vào con đường thăng tiên của tông môn nàng đang bị thử thách nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Mỗi lời Tần Mặc nói, mỗi câu chuyện hắn kể, đều là một nhát búa giáng mạnh vào bức tường thành của những giáo điều mà nàng đã tin tưởng suốt bao năm.

Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, không phải của sự đe dọa, mà là của sự đồng tình. Ánh mắt nó nhìn Tần Mặc chứa đựng sự tin cậy tuyệt đối. Nó đã đi cùng Tần Mặc qua biết bao hiểm nguy, đã chứng kiến khả năng thấu hiểu vạn vật của hắn, và hơn ai hết, nó hiểu được giá trị của việc giữ gìn bản chất. Đối với Hắc Phong, lời của Tần Mặc không chỉ là chân lý, mà là con đường sống. Nó nhớ lại những năm tháng bị ép buộc “khai linh”, bị cố gắng biến thành một thứ không phải mình. Cơn đau thể xác và tinh thần ấy vẫn còn hằn sâu trong ký ức của nó, khiến nó càng trân trọng hơn sự tự do và bản ngã mà nó đã giành lại được khi chấp nhận bản chất sói của mình. Nó biết rằng, đây là lúc cần phải nói ra câu chuyện của mình, câu chuyện mà có thể lay động những linh hồn đang lạc lối.

Khoảng thời gian trôi qua, bình minh dần nhường chỗ cho ánh sáng chói chang của buổi sáng muộn. Nắng vàng ươm chảy tràn qua tán lá, rọi xuống mặt đất những mảng sáng rực rỡ, xua tan đi sự ẩm ướt và bí ẩn của màn đêm. Tiếng chim hót trở nên rộn ràng hơn, hòa cùng tiếng ve kêu râm ran, tạo nên một bản hòa tấu sống động của khu rừng.

Trong khi Tần Mặc và Tô Lam đang trầm tư, một bóng dáng cường tráng, da ngăm đen dần hiện ra từ lùm cây rậm rạp. Đó chính là Mộc Lâm Thợ Săn, người đã lặng lẽ lắng nghe câu chuyện về Vô Tính Thành đêm qua. Anh ta vẫn giữ vẻ thận trọng cố hữu của một người sống giữa rừng xanh, nhưng đôi mắt kiên nghị của anh ta lại ánh lên một sự tò mò không che giấu, một sự dao động sâu sắc. Cung tên vẫn vắt trên vai, nhưng tay anh ta không còn nắm chặt như lúc đầu, thay vào đó, anh ta đặt lên ngực, một cử chỉ của sự kính trọng. Anh ta tiến đến gần, bước chân nhẹ nhàng như một con thú săn mồi, không gây ra bất kỳ tiếng động thừa thãi nào.

Vài linh thú khác, như Ngân Loan với bộ lông bạc óng ánh, hay Xích Viêm với ánh lửa rực rỡ trong đôi mắt, cùng Phong Lang với vẻ hoang dã cảnh giác, cũng lảng vảng gần đó, giữ một khoảng cách nhất định, nhưng ánh mắt chúng đều tập trung vào Tần Mặc và Mộc Lâm Thợ Săn. Chúng không phát ra âm thanh, nhưng “ý chí tồn tại” của chúng tràn ngập sự tò mò và mong chờ.

Mộc Lâm Thợ Săn dừng lại cách Tần Mặc một khoảng, cúi đầu nhẹ. Giọng anh ta trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của khu rừng, mang theo hơi thở của đất và rừng. “Những lời của Tần Mặc… khiến ta suy nghĩ rất nhiều. Đêm qua, ta đã không ngủ được, cứ mãi chiêm nghiệm về Vô Tính Thành, về sự bình yên mà các ngươi đã nói đến.” Anh ta ngước mắt nhìn Tần Mặc, vẻ mặt đầy thành kính. “Ta đã sống cả đời trong rừng, bảo vệ nó, nhưng chưa bao giờ hiểu được rằng sự bảo vệ không chỉ đến từ sức mạnh, mà còn từ sự tôn trọng bản chất. Ta muốn biết thêm về con đường ‘bản chất’ đó, về cái gọi là ‘vật tính’ mà ngươi đã nhắc đến. Liệu có phải, đó là con đường mà Mộc Lâm Chủ của chúng ta vẫn luôn tìm kiếm?”

Tần Mặc mỉm cười nhẹ. Hắn biết rằng hạt mầm đã nảy mầm trong tâm hồn người thợ săn này. “Mộc Lâm Thợ Săn, ngươi đã đúng khi tìm đến. Con đường của ‘vật tính’ không phải là điều xa lạ, nó vốn đã nằm sâu trong bản nguyên của vạn vật. Nhưng có lẽ, ta không phải là người thích hợp nhất để kể cho ngươi nghe lúc này. Có lẽ, Hắc Phong có thể cho ngươi một góc nhìn chân thực hơn. Nó cũng từng phải đối mặt với lựa chọn giữa ‘tiến hóa’ và ‘bản chất’, giữa việc trở thành một thứ nó không phải và việc chấp nhận chính mình.” Tần Mặc quay sang Hắc Phong, ánh mắt khuyến khích. Hắn hiểu rằng, để lay động những linh thú đã quen với con đường “nhân hóa”, không gì thuyết phục hơn là lời chứng từ chính một linh thú, một kẻ đã từng trải qua và lựa chọn con đường của bản chất.

Hắc Phong ngước nhìn Tần Mặc, rồi chậm rãi quay đầu, ánh mắt đỏ rực quét qua Mộc Lâm Thợ Săn và những linh thú đang lảng vảng xung quanh. Một tiếng gầm gừ nhẹ, trầm thấp vang lên từ cổ họng nó, không phải là lời nói, nhưng ý niệm lại truyền đi rõ ràng và mạnh mẽ, vang vọng trong tâm trí tất cả những ai đang lắng nghe. Đó là một ý niệm kiên định, đầy quyết tâm: “Ta… sẽ kể.”

Tô Lam đặt bút xuống, đôi mắt nàng dõi theo Hắc Phong, trong lòng dâng lên một dự cảm về một câu chuyện sẽ làm rung động cả khu rừng này. Nàng đã nghe Tần Mặc nói nhiều về 'ý chí tồn tại' của Hắc Phong, về quá khứ đầy biến động của nó, nhưng đây là lần đầu tiên nó tự mình đứng ra để kể lại. Nàng cảm nhận được sức nặng của khoảnh khắc này, một khoảnh khắc có thể định hình lại niềm tin của nhiều sinh linh. Mộc Lâm Thợ Săn im lặng chờ đợi, ánh mắt chứa đầy sự mong mỏi và hy vọng, như thể anh ta đang đứng trước ngưỡng cửa của một chân lý vĩ đại. Hắn tin rằng, câu chuyện này sẽ là chìa khóa để Mộc Lâm Chủ của mình thấu hiểu sâu sắc hơn về con đường cân bằng mà bộ tộc họ luôn tìm kiếm.

Khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, ánh nắng chói chang nhất trong ngày rọi thẳng xuống khu rừng, xuyên qua tán lá tạo thành những cột sáng huyền ảo. Trong sự im lặng tuyệt đối của khu rừng, chỉ còn tiếng gió xào xạc trên những tán lá cổ thụ và tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, Hắc Phong bắt đầu câu chuyện của mình. Nó không phát ra âm thanh từ khoang miệng, nhưng một luồng ý niệm mạnh mẽ, rõ ràng như lời nói, lại vang vọng trong tâm trí của tất cả những ai đang lắng nghe, từ Mộc Lâm Thợ Săn đến Tô Lam, và cả những linh thú đang ẩn mình.

“Ta… là Hắc Phong. Một con sói… sinh ra giữa rừng sâu này.” Giọng điệu ý niệm của nó trầm thấp, mang theo hơi thở nguyên thủy của loài thú. “Thuở nhỏ, ta cũng như bao linh thú khác, khao khát sức mạnh, khao khát được ‘tiến hóa’. Ta từng tin rằng, chỉ khi hóa hình thành người, ta mới có thể đạt đến cảnh giới cao nhất, mới có thể bảo vệ lãnh địa, bảo vệ đồng loại.”

Hắc Phong khẽ gầm gừ, một tiếng gầm đầy bi phẫn. “Cho đến một ngày… ta bị bắt. Bị những tu sĩ… của một tông môn lớn… họ ‘khai linh’ cho ta. Họ nói… ta có thiên phú, có thể trở thành một linh thú hộ vệ mạnh mẽ. Nhưng cái giá phải trả… là ta phải từ bỏ bản năng�� phải học cách hành xử như con người. Phải kìm nén tiếng gầm uy dũng… phải từ bỏ tốc độ săn mồi… phải mặc lên mình những bộ xiêm y gò bó… phải học nói những ngôn ngữ nhân gian phức tạp… phải kìm nén sự hoang dã… trong huyết quản ta.”

Nó kể về những ngày tháng ấy, một khoảng thời gian dài đằng đẵng bị giam cầm trong một lồng son, bị ép buộc phải thay đổi từng chút một bản chất của mình. “Họ muốn ta… dùng kiếm, dùng phép thuật… như con người. Họ muốn ta… bỏ đi móng vuốt, răng nanh… bỏ đi sự nhạy bén của khứu giác… bỏ đi tiếng hú gọi bầy… bỏ đi sự liên kết với gió, với rừng. Họ nói… đó là ‘tiến hóa’, là con đường duy nhất để ta trở nên mạnh hơn.”

Ánh mắt Hắc Phong quét qua những linh thú đang chăm chú lắng nghe, dừng lại ở Phong Lang, một đồng loại sói, rồi đến Long Xà, con rắn đã sống lâu năm trong rừng. “Nhưng đó không phải là sức mạnh. Đó là sự đau khổ. Mỗi lần ta cố gắng… kìm nén bản năng, ta cảm thấy linh hồn mình… bị xé toạc. Ta thấy mình yếu đi… không phải mạnh hơn. Ta không thể là một con người thực sự, cũng không còn là một con sói đúng nghĩa. Ta… trở thành một thứ lai tạp, một thứ vô hồn, mất đi ‘ý chí tồn tại’ cốt lõi của chính mình.”

Một tiếng hú dài, trầm buồn, không phát ra tiếng động nhưng lại vang vọng sâu thẳm trong tâm trí mọi sinh linh, như một lời than khóc cho bản thân nó trong quá khứ. “Con đường ‘nhân hóa’… là một chiếc lồng vàng. Họ nói nó rộng lớn, nhưng nó lại là một sự giam hãm. Họ nói nó mang lại sức mạnh, nhưng nó lại tước đoạt sự tự do. Cuộc sống của ta… chỉ là một vở kịch, diễn theo ý muốn của kẻ khác.”

Hắc Phong đứng thẳng, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp lông đen bóng, đôi mắt đỏ rực ánh lên sự kiên định không gì lay chuyển. “Ta đã quyết định. Ta phá bỏ xiềng xích. Ta chấp nhận cái giá phải trả… để trở về với bản chất sói của mình. Ta chấp nhận bị coi là ‘phản đồ’, là ‘dã thú’, là ‘không thể tiến hóa’. Nhưng chỉ khi đó… ta mới cảm thấy mình sống lại. Ta mới cảm thấy sức mạnh thực sự… dâng trào trong huyết quản.”

“Sức mạnh của ta… là ở tiếng gầm… là ở tốc độ săn mồi… là ở sự hoang dã… là ở sự liên kết với bầy đàn… là ở chính ta! Ta không cần phải hóa thành người… để mạnh hơn. Ta là sói, và sức mạnh của sói… nằm ở việc là một con sói hoàn hảo. Họ muốn ta… bỏ đi bản năng… để tiến hóa… nhưng đó là… sự suy yếu. Đó là… mất đi chính mình!” Ý niệm của Hắc Phong trở nên mạnh mẽ và hùng tráng hơn bao giờ hết, như một lời tuyên ngôn không thể chối cãi. “Ta chọn… sự tự do… trong thân xác sói này. Và đó… là sức mạnh thật sự… không gì có thể sánh bằng. Đó là ‘vật tính’ của ta, và ta tự hào về nó. Nó là bản nguyên của ta, là ý chí tồn tại của ta.”

Ngân Loan khẽ kêu lên một tiếng trong trẻo, tiếng kêu vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như một lời đồng cảm sâu sắc. Xích Viêm, ngọn lửa nhỏ bé nhưng đầy sức sống, khẽ nhún mình, như một cái gật đầu tán thành. Phong Lang, ban đầu vẫn giữ vẻ cảnh giác, giờ đây ánh mắt nó đã dịu đi, đôi tai khẽ cụp xuống, như thể nó đã tìm thấy một tiếng nói đồng điệu, một chân lý mà nó đã mơ hồ cảm nhận bấy lâu. Long Xà, dù vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng những vảy xanh biếc trên thân nó khẽ rung động, cho thấy ý chí của nó đang dao động mạnh mẽ, những niềm tin cũ đang bị chất vấn.

Mộc Lâm Thợ Săn đứng đó, chăm chú lắng nghe từng ý niệm của Hắc Phong, đôi mắt anh ta mở to, vẻ mặt đầy chiêm nghiệm. Anh ta gật đầu liên tục, như tìm thấy sự đồng điệu sâu sắc với câu chuyện của con sói, với những gì anh ta đã cảm nhận về khu rừng và bản chất hoang dã. Tần Mặc im lặng, để Hắc Phong tự mình nói lên sự thật, bởi hắn biết rằng, không lời nói nào có thể mạnh mẽ bằng lời chứng của một sinh linh đã trải qua. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ từ các linh thú, một sự thức tỉnh đang lan tỏa trong lòng khu rừng.

Khi Hắc Phong kết thúc câu chuyện, cả khu rừng chìm vào một sự im lặng sâu sắc hơn bao giờ hết. Không còn tiếng côn trùng rỉ rả, không còn tiếng chim hót, chỉ còn tiếng gió xào xạc khẽ khàng trên những tán lá, như thể chính khu rừng cũng đang lắng nghe và chiêm nghiệm. Ánh nắng chiều dịu hơn, nhuộm một màu vàng cam ấm áp lên mọi vật, xoa dịu đi sự căng thẳng, nhưng lại làm sâu sắc thêm không khí suy tư.

Tần Mặc bước lên phía trước, đặt tay lên đầu Hắc Phong, vuốt ve bộ lông đen tuyền mượt mà của nó. Một sự kết nối sâu sắc, không lời, truyền đi giữa hắn và con sói. Ánh mắt hắn quét qua từng linh thú đang tụ tập, từ Ngân Loan, Xích Viêm, Phong Lang, Long Xà, cho đến Linh Thú Trẻ đang ngây thơ nhìn Hắc Phong, và đặc biệt dừng lại ở Mộc Lâm Thợ Săn. Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong ý niệm của chúng, một sự chuyển dịch tinh tế nhưng đầy ý nghĩa.

“Hắc Phong đã cho chúng ta thấy, ‘tiến hóa’ không phải là trở thành thứ khác, mà là trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình,” Tần Mặc cất lời, giọng điệu trầm ấm, vang vọng như tiếng chuông chùa giữa rừng sâu. “Sự chân thật với bản chất, với ‘vật tính’ cốt lõi của mình, đó mới là sức mạnh vĩnh cửu. Đây chính là chân lý mà các hiền giả cổ xưa của Kỷ Nguyên Hiền Giả đã nhận ra, nhưng lại bị thế giới lãng quên vì khát vọng ‘thăng tiên’ mù quáng, vì sự mê muội trong việc cưỡng cầu ‘nhân hóa’.”

Hắn hướng ánh mắt về phía xa, nơi Bạch Hổ Lão Tổ đã khuất bóng, dù không thấy, hắn vẫn cảm nhận được sự bão tố trong tâm hồn lão tổ. “Họ đã lầm tưởng rằng chỉ có hình hài con người mới là tối thượng, mới có thể chứa đựng linh khí mạnh mẽ. Nhưng họ quên mất rằng, một ngọn lửa bùng cháy theo bản chất của nó sẽ ấm áp hơn ngàn lần một ngọn lửa bị kìm kẹp. Một dòng suối chảy tự do sẽ trong lành hơn ngàn lần một dòng suối bị ép buộc.” Hắn thở dài, ánh mắt chất chứa nỗi buồn của một người đã chứng kiến quá nhiều bi kịch. “Chính khát vọng vô độ, sự khai thác linh khí không ngừng nghỉ của những kẻ như Thiên Diệu Tôn Giả, đã đẩy Huyền Vực đến bờ vực mất cân bằng. Họ tin rằng ‘lên tiên’ là giải pháp, nhưng lại là căn nguyên của sự hủy diệt.”

Tô Lam gật đầu, đôi mắt nàng đã hoàn toàn rũ bỏ sự nghi hoặc, thay vào đó là sự thấu hiểu sâu sắc. “Tôi đã hiểu… Ý nghĩa của ‘vật tính’ không phải là để từ bỏ bản chất, mà là để trân trọng và nuôi dưỡng nó, để nó phát triển theo đúng quỹ đạo tự nhiên của mình. Đó là con đường của sự cân bằng.” Nàng cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng, như thể một gánh nặng đã được trút bỏ. Giáo điều của tông môn nàng, thứ đã từng là ngọn hải đăng chỉ lối, giờ đây đã trở thành một chiếc lồng vô hình. Những lời của Tần Mặc và câu chuyện của Hắc Phong đã giúp nàng nhìn thấy ánh sáng bên ngoài chiếc lồng đó.

Mộc Lâm Thợ Săn tiến lên một bước, cúi đầu sâu sắc trước Tần Mặc và Hắc Phong. Vẻ mặt anh ta giờ đây không còn sự thận trọng hay tò mò đơn thuần, mà là một sự kiên định mới mẻ, một quyết tâm không lay chuyển. “Lời của Hắc Phong… đã chạm đến trái tim ta, đến bản nguyên của tộc Mộc Lâm. Rừng xanh là nhà, và bản chất của rừng là tự do, là sự sống hài hòa. Ta sẽ mang những lời này trở về với bộ tộc, trở về với Mộc Lâm Chủ của chúng ta.”

Anh ta quay người, ánh mắt kiên định nhìn về phía sâu thẳm của khu rừng, nơi bộ tộc Mộc Lâm đang sinh sống. Anh ta biết rằng, hành trình này sẽ không dễ dàng, nhưng anh ta đã có một niềm tin mới, một chân lý để dẫn lối. Anh ta sẽ báo cáo lại cho Mộc Lâm Chủ về Tần Mặc và những triết lý hắn mang đến, mở đường cho cuộc gặp gỡ và liên minh sắp tới, một liên minh không chỉ vì sự sinh tồn, mà vì sự cân bằng bản chất của vạn vật.

Từ xa, rất xa, một tiếng gầm nhẹ, trầm đục vang lên. Tiếng gầm ấy không có vẻ hung hãn hay tức giận, mà chứa đựng sự hỗn loạn, sự giằng xé nội tâm sâu sắc của Bạch Hổ Lão Tổ. Tần Mặc khẽ nhắm mắt, cảm nhận được ‘ý chí tồn tại’ của vị thần thú cổ xưa ấy đang cuộn trào như bão tố. Sự giằng xé nội tâm của Bạch Hổ Lão Tổ đã đạt đến đỉnh điểm, báo hiệu một sự thay đổi lớn trong quan điểm của nó. Nó đang ở ngã ba đường, giữa khát vọng ‘nhân hóa’ đã ăn sâu hàng ngàn năm và tiếng gọi của ‘Chân Lý Thất Lạc’, tiếng gọi của bản chất mà Hắc Phong vừa thốt lên.

Tần Mặc biết rằng, sự củng cố niềm tin vào triết lý của hắn trong lòng các linh thú sẽ tạo thành một liên minh vững chắc hơn, một liên minh sẽ sẵn sàng đối đầu với các thế lực tu sĩ khai thác tự nhiên, những kẻ đang mù quáng truy cầu thăng tiên. Con đường phía trước còn dài, nhưng hạt mầm đã gieo, và những cây non của chân lý đang dần vươn mình.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free