Vạn vật không lên tiên - Chương 489: Hồi Ức Thức Tỉnh: Thử Nghiệm Của Các Thủ Lĩnh Linh Thú
Tiếng gầm trầm đục của Bạch Hổ Lão Tổ vẫn còn vang vọng đâu đó trong thinh không, như một lời đáp lại đầy bão tố từ sâu thẳm bản nguyên, hòa lẫn với sự reo hò, tiếng gầm gừ đồng tình và cả những ánh mắt băn khoăn của vô vàn linh thú. Hạt mầm của một chân lý mới đã được gieo, nhưng để nó nảy mầm và đơm hoa kết trái, cần cả sự vun trồng cẩn trọng lẫn lòng tin sắt đá. Tần Mặc hiểu rõ điều đó. Hắn không còn đơn độc trên con đường này, nhưng gánh nặng trên vai hắn vẫn không hề vơi đi.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua tán lá rậm rạp của Cây Thần Cổ Thụ, nhuộm vàng những phiến rêu xanh biếc và đánh thức muôn loài, một không khí trang nghiêm nhưng tràn đầy hy vọng bao trùm lấy khu vực linh thiêng này. Sương mù đêm còn vương vấn trên những cành cây, tạo nên một bức màn mờ ảo huyền hoặc, nhưng rồi dần tan đi dưới ánh bình minh, để lộ ra vẻ hùng vĩ và uy nghi của cây đại thụ ngàn năm. Những tiếng gió lướt qua tán lá cổ thụ, mang theo mùi gỗ mục, rêu ẩm và hương đất sau cơn mưa, như một bản giao hưởng tự nhiên chào đón ngày mới. Tiếng côn trùng rỉ rả đêm qua đã nhường chỗ cho tiếng chim hót líu lo, báo hiệu sự hồi sinh của sự sống.
Dưới tán lá rộng lớn của Cây Thần Cổ Thụ, Tần Mặc đứng lặng lẽ, thân hình hắn không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú của hắn bình thản, đôi mắt đen láy sâu thẳm luôn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư. Hắn mặc bộ trang phục đơn giản, vải thô, màu sắc nhã nhặn, hòa mình vào không gian tự nhiên xung quanh. Bên cạnh hắn là Tô Lam, nàng vẫn giữ vẻ thanh tú, đôi mắt phượng sáng ngời, toát lên sự thông minh và kiên định. Thanh kiếm cổ chạm khắc tinh xảo vẫn đeo bên hông, như một phần không thể tách rời của nàng. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, nằm phục bên dưới, thỉnh thoảng khẽ cựa mình, tiếng gừ gừ trầm thấp như một lời khẳng định về sự hiện diện đầy uy dũng của nó.
Mộc Lâm Chủ, dáng người nhỏ bé, gầy guộc, nhưng ánh mắt xanh biếc lại tinh anh và đầy sự khôn ngoan, đứng đối diện Tần Mặc. Mái tóc bạc trắng như rễ cây cổ thụ của bà được búi đơn giản, cài những chiếc lá và hoa rừng tươi tắn. Bộ trang phục làm từ lá cây và vỏ cây khô, đính kèm các loại hạt và lông chim, khiến bà hòa làm một với khu rừng. Cây trượng bằng gỗ cổ thụ trong tay bà chạm nhẹ xuống đất, tạo ra một âm thanh nhỏ nhưng đầy quyền uy.
“Tần Mặc, chàng trai đến từ Vô Tính Thành,” Mộc Lâm Chủ mở lời, giọng nói của bà nhẹ nhàng nhưng đầy sức thuyết phục, vang vọng trong không gian linh thiêng. “Lời tuyên bố của ta ngày hôm qua đã thức tỉnh một phần không nhỏ linh hồn trong rừng sâu này. Họ đã nghe thấy, đã cảm nhận được ‘Chân Lý Thất Lạc’ mà chàng mang đến. Nhưng để họ thực sự tin tưởng và đi theo con đường này, chúng ta cần một phương pháp cụ thể, một minh chứng sống động.”
Tần Mặc khẽ gật đầu, đôi mắt hắn lướt qua những vệt nắng lung linh trên mặt đất, cảm nhận sự dồi dào của linh khí và sự sống đang chảy trong từng thớ đất, từng ngọn cây. Hắn biết rằng lời nói không thôi thì không đủ, đặc biệt là khi nó thách thức những niềm tin đã ăn sâu hàng ngàn năm về sự “thăng tiên” và “nhân hóa”.
“Đúng vậy, Mộc Lâm Chủ,” Tần Mặc đáp, giọng nói của hắn bình thản nhưng sâu sắc, như tiếng suối chảy qua khe đá. “Con đường mà ta gọi là ‘hài hòa ý chí tồn tại’ và ‘duy trì bản chất’ không phải là một pháp môn tu luyện phức tạp. Nó là sự trở về với cội nguồn, là việc lắng nghe ‘ý chí tồn tại’ nguyên thủy của chính mình, không bị gò ép bởi những định kiến hay khát vọng bên ngoài. Nó là việc nhận ra rằng, một viên đá muốn vững chãi, một dòng suối muốn chảy trôi, một cái cây muốn vươn mình đón nắng, đều có giá trị và mục đích riêng. Sự cưỡng cầu ‘nhân hóa’ hay ‘thăng tiên’ chỉ làm méo mó bản chất, khiến chúng mất đi sức mạnh thật sự.”
Hắn ngừng một lát, ánh mắt nhìn về phía Hắc Phong, con sói khổng lồ đang ngẩng đầu nhìn hắn bằng đôi mắt đỏ rực đầy tin cậy. “Hắc Phong là một minh chứng. Nó đã từng bị ép buộc từ bỏ bản năng hoang dã, bị ‘thuần hóa’ theo ý muốn của tu sĩ. Nhưng khi nó chấp nhận và phát huy ‘bản chất’ sói của mình, sức mạnh của nó không hề suy giảm, ngược lại còn trở nên kiên cường và chân thật hơn gấp bội. Đó không phải là con đường mới, mà là ‘Chân Lý Thất Lạc’ từ Kỷ Nguyên Hiền Giả, một chân lý đã bị lãng quên trong khao khát quyền năng và sự bất tử.”
Tô Lam lắng nghe từng lời của Tần Mặc, nàng vẫn còn nhớ như in những gì hắn đã kể về Vô Tính Thành, về cách mọi vật ở đó sống một cuộc đời bình yên mà không cần phải vươn tới sự ‘thăng tiên’. Nàng từng là một tu sĩ kiêu ngạo, tin vào con đường khai linh và nhân hóa. Nhưng giờ đây, những lời lẽ của Tần Mặc đã gieo vào lòng nàng một hạt giống hoài nghi, một sự trầm tư sâu sắc về ý nghĩa thật sự của tu luyện và sự tồn tại. Nàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn hiểu rõ hơn, muốn chứng kiến tận mắt con đường mà Tần Mặc đang mở ra.
Mộc Lâm Chủ chậm rãi gật đầu. “Ta hiểu. Vấn đề là, nhiều linh thú đã bị mê hoặc bởi lời hứa ‘nhân hóa’ và ‘thăng tiên’. Họ tin rằng đó là con đường duy nhất để đạt đến đỉnh cao. Chúng ta cần một phương pháp để họ có thể cảm nhận được sức mạnh của ‘bản chất’ mà không cần phải từ bỏ bản thân mình.” Bà nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy hy vọng, một sự tin tưởng tuyệt đối hiện rõ trong đó. “Vậy chàng định làm thế nào?”
Tần Mặc khẽ mỉm cười, nụ cười của hắn luôn mang theo một vẻ tĩnh tại lạ thường. “Chúng ta sẽ không ép buộc, cũng không rao giảng. Chúng ta sẽ mở ra một cánh cửa, cho những linh thú thực sự có khát vọng khám phá ‘bản chất’ của mình. Ta sẽ hướng dẫn họ cách lắng nghe, cách cảm nhận ‘ý chí tồn tại’ của chính họ, và của vạn vật xung quanh. Ta sẽ giúp họ nhận ra rằng, sức mạnh không nằm ở việc biến đổi thành một hình hài khác, mà nằm ở việc trọn vẹn với chính mình, phát huy tối đa ‘vật tính’ của mình.”
Hắn phác thảo những nguyên tắc cơ bản. “Đầu tiên, phải là sự tự nguyện. Không có sự ép buộc. Thứ hai, là sự tĩnh tâm. Phải gạt bỏ mọi tạp niệm, mọi khát vọng từ bên ngoài. Thứ ba, là sự kết nối. Kết nối với bản nguyên của chính mình, và kết nối với dòng chảy tự nhiên của Huyền Vực. Ta sẽ dùng năng lực của mình để giúp họ cảm nhận rõ hơn những rung động đó.”
Mộc Lâm Chủ lắng nghe chăm chú, đôi mắt xanh biếc của bà ánh lên sự suy tư sâu sắc. “Vậy thì, ta sẽ triệu tập các thủ lĩnh linh thú cấp cao, những người có tiếng nói và sức ảnh hưởng. Chúng ta sẽ trình bày con đường này trước họ. Ai có đủ dũng khí và lòng tin, sẽ là người tiên phong.” Bà vung cây trượng, như một lời khẳng định cho quyết định đã được đưa ra. Không khí dưới tán Cây Thần Cổ Thụ bỗng trở nên trang trọng hơn bao giờ hết, như thể cả khu rừng đang nín thở chờ đợi một sự khởi đầu mới. Tô Lam cảm nhận được sự thay đổi trong tâm trí mình, một sự mong chờ lẫn hồi hộp đang dâng trào. Đây không chỉ là một cuộc thử nghiệm, mà là một bước ngoặt, định hình tương lai của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận.
***
Buổi trưa hôm đó, một không khí khác hẳn bao trùm lên Phế Tích Cổ Miếu. Nơi đây, vốn là một địa điểm linh thiêng của linh thú cổ xưa, nhưng giờ đây chỉ còn là những bức tường đá đổ nát, rêu phong phủ kín, những pho tượng thờ vỡ vụn nằm ngổn ngang dưới nền đất ẩm ướt. Cây cối mọc um tùm, những thân dây leo chằng chịt bao phủ lấy những dấu tích của một thời vàng son đã qua, tạo nên một vẻ tĩnh mịch, u ám nhưng không kém phần bí ẩn. Ánh nắng yếu ớt của buổi trưa khó khăn lắm mới len lỏi qua tán cây rậm rạp, tạo thành những vệt sáng lờ mờ trên nền đất, nơi những chiếc lá khô mục nát chất chồng. Tiếng gió rít qua những khe hở của bức tường đổ nát tạo thành những âm thanh văng vẳng như tiếng than khóc của quá khứ. Mùi đất ẩm, rêu phong và gỗ mục nồng nặc trong không khí, hòa lẫn với một chút mùi linh khí cổ xưa còn sót lại, gợi lên một cảm giác vừa đáng sợ vừa đầy hoài niệm.
Tại trung tâm của phế tích, trên một bệ đá lớn còn nguyên vẹn, Mộc Lâm Chủ đứng đó, uy nghiêm và trang trọng. Xung quanh bà là Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong. Đối diện họ, các thủ lĩnh linh thú cấp cao của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận đã tề tựu. Có Ngân Loan, với bộ lông màu bạc óng ánh, đôi mắt tinh anh và sắc sảo, tự tin đậu trên một cành cây cao. Xích Viêm, khi hiện hình là một cô gái trẻ với mái tóc đỏ rực như lửa, đôi mắt rực cháy, đứng hiên ngang, đầy vẻ nồng nhiệt và mạnh mẽ. Bích Thủy Tinh Linh, với thân hình trong suốt như nước, mái tóc xanh lam bồng bềnh, lơ lửng gần một tảng đá phủ đầy rêu. Mộc Linh, một cây non với tán lá xanh tươi, chầm chậm di chuyển những cành lá như cánh tay. Bên cạnh đó, còn có Phong Lang, Long Xà, và nhiều linh thú lớn mạnh khác, mỗi con mang một vẻ ngoài đặc trưng, ánh mắt chúng chất chứa đủ loại cảm xúc: sự tò mò, hoài nghi, cảnh giác, và cả một tia hy vọng mong manh.
Tất cả đều cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, một sự giằng xé giữa niềm tin cũ và những điều mới mẻ mà Tần Mặc mang đến.
Từ xa, khuất sau những tàn tích đổ nát và những tán cây cổ thụ già cỗi, một thân hình khổng lồ với bộ lông trắng như tuyết gần như hòa mình vào bóng tối. Đó là Bạch Hổ Lão Tổ. Đôi mắt hổ vàng rực của nó, sắc lạnh và đầy trí tuệ, dõi theo từng cử chỉ, từng lời nói trong cuộc họp. Nó không lộ diện hoàn toàn, chỉ để một phần thân hình uy dũng của mình lấp ló, như một cái bóng giám sát, nhưng sự hiện diện của nó vẫn tạo ra một áp lực vô hình bao trùm cả phế tích. Tiếng gầm gừ nhẹ, trầm đục thoát ra từ cổ họng nó, chỉ đủ để những linh thú gần đó cảm nhận được, như một lời nhắc nhở về uy quyền và sự hoài nghi sâu sắc của nó.
Mộc Lâm Chủ nhìn một lượt các thủ lĩnh linh thú, ánh mắt bà dừng lại ở từng khuôn mặt, từng đôi mắt, như muốn chạm đến tận sâu thẳm ‘ý chí tồn tại’ của chúng. “Hỡi những thủ lĩnh của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận,” bà bắt đầu, giọng nói của bà vang vọng, mang theo sức nặng của ngàn năm kinh nghiệm và sự khôn ngoan. “Các ngươi đều đã nghe lời tuyên bố của ta ngày hôm qua. Hôm nay, ta triệu tập các ngươi đến đây để giới thiệu một vị khách đặc biệt, người mang đến một con đường mới, hay đúng hơn, một ‘Chân Lý Thất Lạc’ mà chúng ta đã lãng quên.”
Bà đưa tay về phía Tần Mặc. “Đây là Tần Mặc, đến từ Vô Tính Thành. Bên cạnh hắn là Tô Lam, một tu sĩ đã nhìn thấy s��� thật, và Hắc Phong, một minh chứng sống động cho những gì Tần Mặc sẽ nói.”
Tần Mặc bước tới một bước, ánh mắt hắn lướt qua từng linh thú, cảm nhận được từng “ý chí tồn tại” đang giao động mạnh mẽ trong chúng. Hắn không nói những lời hoa mỹ hay triết lý cao siêu. Hắn dùng một ngôn ngữ đơn giản, gần gũi với bản năng nhất để giải thích về sự mất cân bằng.
“Ta không đến để thay đổi các ngươi, mà để giúp các ngươi nhớ lại. Huyền Vực này đang mất cân bằng, không phải vì linh khí cạn kiệt, mà vì ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật đang bị bóp méo, bị cưỡng ép.” Tần Mặc nói, giọng hắn bình thản nhưng mỗi lời đều có trọng lượng. “Các tu sĩ bên ngoài, với khát vọng ‘thăng tiên’ vô độ, đã khai thác linh khí tự nhiên một cách tàn bạo. Họ ép buộc vạn vật phải ‘khai linh’, phải ‘nhân hóa’, tin rằng đó là con đường duy nhất để đạt đến đỉnh cao.”
Hắn dừng lại, ánh mắt chạm vào ánh mắt của Ngân Loan, rồi đến Xích Viêm, và cuối cùng là Bạch Hổ Lão Tổ vẫn còn ẩn mình. “Nhưng họ đã quên mất một điều. Một cây muốn vững chãi, một dòng suối muốn chảy, một con sói muốn săn mồi. Đó là ‘vật tính’, là bản chất của chúng. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, khi mọi thứ đều bị ép buộc thành hình hài con người, thế giới này sẽ không còn là thế giới nữa. Nó sẽ mất đi sự đa dạng, mất đi sự hài hòa, và cuối cùng là mất đi chính bản nguyên của nó.”
Hắn vỗ nhẹ vào đầu Hắc Phong. “Hắc Phong đây, đã từng bị ‘thuần hóa’, bị ép buộc từ bỏ bản năng săn mồi. Nhưng khi nó chấp nhận bản chất sói của mình, không hề đánh mất đi sự khôn ngoan hay sức mạnh. Ngược lại, nó tìm thấy sự kiên cường đích thực. Điều ta muốn nói là, không cần phải trở thành con người mới là vĩ đại. Không cần phải ‘lên tiên’ mới là đỉnh cao. Chỉ cần là chính mình, trọn vẹn với ‘vật tính’, với ‘ý chí tồn tại’ của mình, đó mới là con đường chân chính, con đường mang lại sự cân bằng và sức mạnh bền vững.”
Lời nói của Tần Mặc không chỉ chạm đến tai các linh thú, mà còn chạm đến sâu thẳm ‘ý chí tồn tại’ của chúng. Một làn sóng rung động nhẹ lan tỏa trong không khí, như những giọt nước rơi vào mặt hồ phẳng lặng. Nhiều linh thú cúi đầu suy nghĩ, ánh mắt chúng dao động giữa sự hoài nghi và một tia sáng mới mẻ.
Ngân Loan, với bản tính kiêu ngạo và thông minh, là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Nó sà xuống khỏi cành cây, đậu trước mặt Tần Mặc, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào hắn. “Ngươi nói rằng chúng ta có thể trở nên mạnh mẽ hơn, mà không cần phải từ bỏ bản chất của mình? Không cần phải ‘nhân hóa’?” Giọng nó trong trẻo nhưng đầy quyền uy.
“Đúng vậy,” Tần Mặc khẳng định. “Các ngươi là linh thú. Sức mạnh của các ngươi nằm trong bản chất linh thú. Ngân Loan là biểu tượng của sự tự do trên bầu trời, tốc độ và sự sắc bén. Xích Viêm là hiện thân của ngọn lửa bất diệt, sự nồng nhiệt và mạnh mẽ. Việc cố gắng trở thành con người chỉ là gông cùm trói buộc tiềm năng thực sự của các ngươi.”
Ngay lập tức, Xích Viêm bước tới, mái tóc đỏ rực bùng lên như một ngọn lửa nhỏ. “Để ta bùng cháy, theo cách của ta!” nàng tuyên bố, giọng nói mạnh mẽ và tràn đầy nhiệt huyết. “Ta đã quá chán ngán với những lời giáo huấn về việc phải tiết chế bản năng, phải hóa thân thành hình người để được công nhận. Nếu con đường này cho phép ta là chính mình, và trở nên mạnh mẽ hơn, ta sẵn sàng thử!”
Ngân Loan nhìn Xích Viêm, rồi lại quay sang Tần Mặc, ánh mắt nó lộ rõ sự hứng thú. “Nếu là như vậy, ta cũng muốn thử. Ta muốn biết, sức mạnh thật sự của một Ngân Loan là gì, khi không bị ràng buộc bởi khát vọng ‘nhân hóa’.”
Lời tuyên bố của Ngân Loan và Xích Viêm như một làn gió mới thổi qua Phế Tích Cổ Miếu. Một số linh thú trẻ khác bắt đầu reo hò, tiếng kêu non nớt của chúng vang lên đầy phấn khích. Tuy nhiên, vẫn còn nhiều linh thú lớn hơn, đặc biệt là những con đã tu luyện hàng ngàn năm và đã gần đạt đến ngưỡng “nhân hóa”, vẫn giữ thái độ hoài nghi. Ánh mắt chúng nhìn Tần Mặc và hai thủ lĩnh trẻ với sự phức tạp.
Từ nơi ẩn mình, Bạch Hổ Lão Tổ khẽ gầm lên một tiếng trầm đục hơn. Nó không nói gì, nhưng đôi mắt vàng rực của nó vẫn không rời Tần Mặc và Ngân Loan, Xích Viêm. Sự giằng xé trong nó càng lúc càng dữ dội. Khát vọng ‘nhân hóa’ đã là một phần của nó suốt hàng ngàn năm, nhưng lời lẽ của Tần Mặc và sự nhiệt huyết của hai thủ lĩnh trẻ đã gieo vào tâm trí nó một hạt mầm nghi ngờ lớn lao. Liệu con đường nó đã theo đuổi bấy lâu nay có thực sự là con đường đúng đắn? Hay có một chân lý khác, mạnh mẽ hơn, đang chờ đợi nó khám phá?
Tần Mặc biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu. Sự chấp nhận hoàn toàn cần thời gian và minh chứng. Nhưng ít nhất, hắn đã có được những người tiên phong đầu tiên.
***
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Hồ Nguyệt Ảnh hiện lên trong một vẻ đẹp thanh tịnh và huyền ảo. Mặt hồ phẳng lặng như gương, phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ và những hàng cây cổ thụ xanh rì ven bờ. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ hồ, tạo ra những âm thanh êm dịu, hòa quyện với tiếng côn trùng rỉ rả bắt đầu cuộc sống về đêm và tiếng chim hót khẽ khàng từ trong rừng. Gió nhẹ mơn man trên mặt hồ, mang theo mùi nước trong lành, tinh khiết, mùi hoa sen nở trên mặt hồ và mùi cỏ dại ven bờ, tạo nên một bản giao hưởng của sự yên bình và tự nhiên. Không khí mát mẻ, trong lành, xua tan đi sự oi ả của buổi trưa, tạo cảm giác dễ chịu.
Bên bờ Hồ Nguyệt Ảnh, một ngôi miếu nhỏ cổ kính, được xây dựng từ gỗ và đá, nằm ẩn mình giữa những tán cây, càng tăng thêm vẻ linh thiêng cho khung cảnh. Các cầu gỗ đơn giản bắc qua các nhánh sông nhỏ dẫn vào hồ, mọi thứ đều giữ nguyên vẻ tự nhiên, hòa mình vào cảnh quan.
Tại một bãi đất trống gần hồ, Tần Mặc đã bắt đầu buổi hướng dẫn đầu tiên của mình. Trước mặt hắn là Ngân Loan và Xích Viêm, hai thủ lĩnh linh thú đầy nhiệt huyết. Mộc Lâm Chủ và một số thủ lĩnh khác, bao gồm cả Bích Thủy Tinh Linh và Mộc Linh, quan sát từ xa, ánh mắt họ tràn đầy sự kỳ vọng và một chút lo lắng. Không khí vừa trang trọng vừa tràn đầy sự khám phá.
“Các ngươi hãy tĩnh tâm,” Tần Mặc nói, giọng hắn nhẹ nhàng nhưng đủ để Ngân Loan và Xích Viêm nghe rõ. Hắn không hề ép buộc, chỉ dẫn dắt. “Hãy gạt bỏ mọi tạp niệm, mọi khát vọng từ bên ngoài. Đừng nghĩ đến việc ‘nhân hóa’, đừng nghĩ đến việc ‘thăng tiên’. Chỉ tập trung vào chính các ngươi. Ngân Loan, ngươi là một con chim loan, biểu tượng của sự tự do và tốc độ. Xích Viêm, ngươi là ngọn lửa, biểu tượng của sự nồng nhiệt và bất diệt. Hãy cảm nhận ‘ý chí tồn tại’ của chính mình.”
Tần Mặc nhắm mắt lại, năng lực đặc biệt của hắn bắt đầu phát huy. Hắn không truyền linh lực, không giảng pháp môn. Hắn chỉ đơn thuần là một người dẫn đường, giúp Ngân Loan và Xích Viêm lắng nghe được tiếng nói sâu thẳm nhất từ bản nguyên của chúng. Hắn cảm nhận được sự dao động trong ‘ý chí tồn tại’ của chúng – sự mạnh mẽ, kiêu hãnh của Ngân Loan, sự rực cháy, sôi nổi của Xích Viêm, nhưng cũng có cả sự băn khoăn, sự giằng xé giữa bản năng và những giáo lý đã được tiêm nhiễm từ bên ngoài.
Ngân Loan, lúc đầu, khó khăn trong việc tập trung. Tâm trí nó vẫn còn vương vấn những hình ảnh của những tu sĩ mạnh mẽ, những lời hứa hẹn về hình hài con người hoàn mỹ. Tiếng kêu trong trẻo của nó vang lên một cách bối rối. “Khó quá, Tần Mặc. Ta cảm thấy như có rất nhiều tiếng nói đang tranh giành trong tâm trí ta. Tiếng nói của sự kiêu hãnh, tiếng nói của khao khát được bay cao hơn, tiếng nói của những lời giáo huấn từ xưa…”
“Đừng cố gắng chống lại chúng,” Tần Mặc bình tĩnh hướng dẫn. “Hãy để chúng trôi qua như những đám mây. Hãy tìm về trung tâm của mình, nơi có một dòng chảy không bao giờ thay đổi, đó chính là ‘ý chí tồn tại’ nguyên thủy của ngươi. Ngươi là Ngân Loan. Hãy cảm nhận tốc độ của đôi cánh, sự sắc bén của đôi mắt, sự tự do của bầu trời.”
Xích Viêm, ngược lại, lại có vẻ nhanh chóng bắt nhịp hơn. Nàng vốn là một ngọn lửa, bản chất của nàng là sự bùng cháy và tự do. Nàng nhắm mắt lại, mái tóc đỏ rực bỗng nhiên bùng lên những đốm lửa nhỏ, nhưng không hề gây hại. Hơi nóng tỏa ra từ nàng, nhưng đó là một hơi nóng ấm áp, tràn đầy sức sống. “Ta cảm thấy… một sự nóng bỏng. Không phải là sự giận dữ, mà là một sức mạnh đang sôi sục từ bên trong. Như một ngọn lửa chỉ muốn cháy, muốn bùng lên theo cách của riêng nó, không bị dập tắt, không bị biến đổi thành một thứ gì khác.”
Nàng mở mắt, đôi mắt rực cháy nhìn Tần Mặc với một sự phấn khích khó tả. “Đó là ý chí của ta! Ý chí của ngọn lửa Xích Viêm! Nó không muốn trở thành con người, nó chỉ muốn cháy, cháy thật mạnh mẽ!”
Tần Mặc khẽ mỉm cười. “Chính xác. Đó là ‘ý chí tồn tại’ của ngươi, Xích Viêm. Hãy giữ vững điều đó. Hãy phát huy nó, không phải bằng cách ép buộc bản thân, mà bằng cách thuận theo nó, để nó dẫn dắt ngươi.”
Ngân Loan nhìn Xích Viêm, rồi lại nhắm mắt lại, lần này nó tập trung hơn. Tần Mặc cảm nhận được sự thay đổi trong ‘ý chí tồn tại’ của nó. Những tiếng nói hỗn loạn dần lắng xuống, nhường chỗ cho một cảm giác thanh thoát, tự do. Một luồng gió nhẹ bỗng nổi lên quanh Ngân Loan, không phải là gió từ bên ngoài, mà là gió từ chính bản nguyên của nó. Nó bắt đầu cảm nhận được sự nhẹ nhàng của đôi cánh, sự nhạy bén của đôi mắt, và khát vọng bay lượn không ngừng trên bầu trời. “Ta thấy rồi… Ta cảm nhận được rồi!” Ngân Loan kêu lên, tiếng kêu trong trẻo hơn bao giờ hết, như một lời khẳng định đầy tự tin. “Sức mạnh của ta không cần phải có hình hài con người. Nó nằm trong chính đôi cánh này, trong chính hơi thở này!”
Mộc Lâm Chủ quan sát từ xa, ánh mắt bà ánh lên sự vui mừng và hy vọng. Những thủ lĩnh linh thú khác cũng lộ rõ sự kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên họ chứng kiến một phương pháp tu luyện không dựa trên linh lực hay sự biến đổi hình hài, mà dựa trên sự kết nối với bản chất.
Đúng lúc đó, một bóng hình khổng lồ, trắng như tuyết, bước ra từ bóng tối của khu rừng. Tiếng gầm gừ trầm đục mà Tần Mặc đã cảm nhận được từ đêm qua nay đã trở nên rõ ràng hơn, không còn là tiếng gầm của sự giận dữ hay hoài nghi, mà là tiếng gầm của một nội tâm đang bão tố, đang giằng xé dữ dội. Bạch Hổ Lão Tổ. Nó không còn ẩn mình nữa, mà chậm rãi tiến lại gần Hồ Nguyệt Ảnh, thân hình uy dũng phản chiếu ánh hoàng hôn. Đôi mắt hổ vàng rực của nó, vốn sắc lạnh, giờ đây lại ánh lên một vẻ phức tạp, một sự đấu tranh dữ dội giữa hàng ngàn năm khát vọng “nhân hóa” và những lời lẽ mới mẻ, đầy thuyết phục của Tần Mặc. Nó dừng lại cách Tần Mặc không xa, ánh mắt trực tiếp nhìn vào hắn, như muốn tìm kiếm một câu trả lời, một sự xác nhận cho con đường mà nó đã từng kiên định bấy lâu.
Sự xuất hiện của Bạch Hổ Lão Tổ khiến không khí trở nên căng thẳng hơn. Mộc Lâm Chủ và các linh thú khác nín thở theo dõi. Tần Mặc biết, đây là một khoảnh khắc quan trọng. Sự tham gia của Bạch Hổ Lão Tổ vào quá trình thử nghiệm này sẽ là một bước ngoặt lớn, không chỉ cho riêng nó, mà còn cho cả cộng đồng linh thú của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Kết quả của thử nghiệm này sẽ định hình tương lai của họ, và cách họ đối mặt với các thế lực bên ngoài, những kẻ vẫn còn tin vào con đường “thăng tiên” ích kỷ. Hắn nhìn Bạch Hổ Lão Tổ, ánh mắt không hề né tránh, mà tràn đầy sự thấu hiểu và lòng đồng cảm. Con đường phía trước còn dài, nhưng hạt mầm của chân lý đã được gieo, và những cây non của sự cân bằng bản chất đang dần vươn mình, sẵn sàng đối mặt với mọi bão tố.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.