Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 490: Cánh Chim Vượt Thời Gian: Bài Học Từ Kỷ Nguyên Hiền Giả

Tiếng gầm gừ trầm đục của Bạch Hổ Lão Tổ như một làn sóng âm thanh vô hình, khuấy động không gian tĩnh lặng của Hồ Nguyệt Ảnh. Nó không còn là tiếng gầm của sự giận dữ hay hoài nghi như Tần Mặc từng cảm nhận thoáng qua trong đêm, mà là một âm ba chất chứa đầy nội tâm bão tố, sự giằng xé dữ dội giữa ngàn năm khát vọng “nhân hóa” và những lời lẽ mới mẻ, đầy sức nặng của Tần Mặc. Thân hình uy dũng, trắng như tuyết của nó phản chiếu ánh hoàng hôn đang dần chìm xuống, tạo nên một vẻ đẹp hùng vĩ nhưng cũng ẩn chứa sự yếu đuối của một tâm hồn đang tìm kiếm. Đôi mắt hổ vàng rực, vốn sắc lạnh, giờ đây lại ánh lên một vẻ phức tạp khó tả, như muốn xuyên thấu Tần Mặc, tìm kiếm một câu trả lời, một sự xác nhận cho con đường mà nó đã từng kiên định bấy lâu.

Tần Mặc đứng đó, ánh mắt không hề né tránh, mà tràn đầy sự thấu hiểu và lòng đồng cảm. Hắn cảm nhận được sự dao động mãnh liệt trong ‘ý chí tồn tại’ của Bạch Hổ Lão Tổ, một sự mất phương hướng sâu sắc hơn nhiều so với Ngân Loan hay Xích Viêm vừa trải qua. Khát vọng “nhân hóa” của Bạch Hổ đã ăn sâu vào cốt tủy, trở thành một phần bản năng, một lẽ sống cho nó và cho cả thế hệ linh thú hùng mạnh. “Liệu có một con đường khác đã từng được đi qua?” Tần Mặc tự hỏi, lời nói của Mộc Lâm Chủ về “Chân Lý Thất Lạc” vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn biết, để dẫn dắt Bạch Hổ, hắn không thể chỉ dùng lời nói. Hắn cần một sự thấu triệt sâu xa hơn, một minh chứng từ chính dòng chảy lịch sử của Huyền Vực.

Ánh trăng dần lên cao, rải bạc khắp mặt hồ, biến Hồ Nguyệt Ảnh thành một tấm gương khổng lồ phản chiếu vầng nguyệt. Không khí thanh tịnh, yên bình bao trùm, chỉ có tiếng nước vỗ nhẹ bờ hồ, tạo nên những âm thanh êm dịu như lời ru của đất trời. Tiếng côn trùng đêm rỉ rả, tiếng chim hót nhẹ từ trong rừng, và tiếng lá cây xào xạc trong gió tạo thành một bản giao hưởng của sự yên bình và tự nhiên. Mùi nước trong lành, tinh khiết hòa quyện với mùi hoa sen nở trên mặt hồ, mùi cỏ dại ven bờ và mùi đất ẩm, tạo nên một mùi hương thanh khiết và dễ chịu, thấm đẫm vào từng hơi thở của Tần Mặc.

Trong khoảnh khắc trầm tư đó, một ánh sáng yếu ớt, dịu nhẹ nhưng thu hút lạ thường, chợt lọt vào tầm mắt Tần Mặc. Nó phát ra từ một gốc cây cổ thụ đã mục ruỗng, nằm khuất sau một tảng đá lớn bên bờ hồ. Sự rung động của ánh sáng ấy không phải là linh khí thông thường, mà là một loại năng lượng cổ xưa, tĩnh lặng và mạnh mẽ, như thể đang gọi mời hắn. Tần Mặc chậm rãi bước đi, nhẹ nhàng như hòa vào bóng đêm, tiến về phía ánh sáng. Tô Lam, Hắc Phong, và Mộc Lâm Chủ đều nhận ra sự khác lạ, nhưng không ai lên tiếng, chỉ lặng lẽ dõi theo bước chân của hắn, trong lòng dâng lên một dự cảm bất an.

Khi đến gần, Tần Mặc thấy một viên đá không quá lớn, ẩn mình trong gốc cây cổ thụ. Nó có hình dạng không đều, màu sắc xám tro bình thường, nhưng lại phát ra một vầng sáng xanh biếc yếu ớt, tựa như một vì sao bị mắc kẹt trên mặt đất. Khi Tần Mặc đưa tay chạm vào, một cảm giác lạnh lẽo truyền đến đầu ngón tay hắn, không phải cái lạnh buốt giá mà là một sự thanh khiết đến tận cùng. Ngay lập tức, một dòng năng lượng cổ xưa ồ ạt tràn vào tâm trí hắn, không phải là sự tấn công, mà là một sự kết nối, một lời mời gọi. Những âm thanh hỗn độn, những hình ảnh chớp nhoáng bắt đầu hiện lên, như một cuộn phim lịch sử bị phong ấn ngàn vạn năm, giờ đây được mở ra. Đây là Linh Thạch Nguyên Khí, một nguồn tri thức cổ xưa, một nhân chứng câm lặng của những kỷ nguyên đã qua. Tần Mặc biết, hắn đã chạm đến một điều gì đó vĩ đại. Hắn nhắm mắt lại, hoàn toàn buông bỏ phòng bị, để dòng chảy tri thức cổ xưa dẫn dắt tâm hồn hắn.

Trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh Tần Mặc tan biến. Hắn không còn nghe tiếng gió, tiếng nước, hay tiếng côn trùng rỉ rả. Mùi hương của hoa sen, của đất ẩm cũng không còn. Tất cả chỉ là một khoảng không vô tận, nơi dòng chảy của thời gian dường như ngưng đọng. Rồi, một cảnh tượng hùng vĩ hiện ra trước mắt hắn, như một bức tranh thủy mặc khổng lồ được vẽ bằng những nét cọ tinh xảo nhất của tạo hóa.

Tầm nhìn của Tần Mặc chuyển đến một đỉnh núi cao chót vót trong Linh Thú Sơn Mạch cổ xưa, một nơi mà linh khí còn nguyên sơ, dồi dào hơn gấp bội lần hiện tại. Bình minh đang hé rạng, những tia nắng vàng ấm áp đầu tiên xuyên qua lớp sương mù bảng lảng, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên các vách đá dựng đứng. Không khí trong lành, mang theo mùi của đá núi, của cây cỏ hoang dại, của sự sống nguyên thủy. Trên đỉnh núi, một dáng người thanh cao, mái tóc bạc phơ như tuyết, đang tĩnh tọa giữa thiên địa. Đó là Hiền Giả Vô Danh, ánh mắt tinh anh thấu suốt vạn vật, trang phục giản dị hòa mình vào cảnh quan hùng vĩ. Y như một phần của ngọn núi, uy nghiêm và tĩnh lặng.

Chợt, một bóng đen khổng lồ sà xuống, tạo nên một luồng gió mạnh, cuốn bay những hạt sương còn đọng trên lá. Đó là Đại Bàng Lão Tổ của kỷ nguyên xa xưa, một con đại bàng với sải cánh rộng hàng chục trượng, lông vũ bạc phơ lấp lánh dưới ánh bình minh. Song, vẻ hùng vĩ ấy lại ẩn chứa một nỗi ưu tư sâu sắc. Đôi mắt sắc bén vốn có của loài chim săn mồi giờ đây lại đục mờ, chứa đựng sự mệt mỏi và hoài nghi. Đôi cánh của nó, từng là biểu tượng của sự tự do, giờ đây lại nặng nề, như mang trên mình gánh nặng của thời gian và sự lão hóa.

Đại Bàng Lão Tổ hạ cánh gần Hiền Giả, gục đầu xuống, một tiếng gầm gừ yếu ớt thoát ra từ cổ họng, không phải là tiếng gầm uy lực của một chúa tể bầu trời, mà là tiếng than vãn của một linh hồn kiệt quệ. Tần Mặc cảm nhận được ‘ý chí tồn tại’ của nó, một khát khao mãnh liệt đến tột cùng: khao khát được “nhân hóa”, được thoát khỏi sự mục nát của thân xác linh thú, được đạt đến cái gọi là “đỉnh cao” mà nó tin rằng chỉ có nhân loại mới có thể chạm tới. Nó muốn thay đổi bản chất, muốn trở thành thứ không phải là nó, chỉ để trốn tránh nỗi sợ hãi về sự tàn phá của thời gian.

Hiền Giả Vô Danh khẽ mở mắt, nhìn Đại Bàng Lão Tổ bằng ánh mắt thấu hiểu, không chút phán xét. Tần Mặc cảm nhận được sự đồng cảm sâu sắc từ vị Hiền Giả, như thể y đã từng chứng kiến vô vàn những linh thú khác cũng trải qua sự giằng xé tương tự. Ý niệm của Hiền Giả truyền vào tâm trí Tần Mặc, và cả Đại Bàng Lão Tổ: “Tại sao ngươi lại khao khát biến đổi? Sức mạnh đích thực của ngươi nằm ở đâu?”

Đại Bàng Lão Tổ ngước nhìn Hiền Giả, đôi mắt đục mờ chất chứa nỗi đau khổ. Nó không thể nói thành lời, nhưng ý niệm của nó lại vang vọng rõ ràng trong tâm trí Tần Mặc, bi thương đến lạ: “Ta muốn thoát khỏi sự mục nát này, muốn đạt đến đỉnh cao mà chỉ nhân loại mới có thể chạm tới... Thân xác này, đôi cánh này, rồi cũng sẽ tàn lụi. Ta không muốn chấp nhận sự yếu đuối đó. Ta muốn bất tử, muốn mạnh mẽ như những tu sĩ nhân loại, những kẻ đã chinh phục cả đất trời.” Tiếng gầm gừ yếu ớt của nó, giờ đây, không còn là tiếng gầm gừ thông thường, mà là tiếng kêu của một linh hồn đang lạc lối, đang tìm kiếm một lối thoát khỏi vòng luân hồi của sinh lão bệnh tử, nhưng lại lầm đường lạc lối. Nó tin rằng, chỉ khi trở thành nhân loại, nó mới có thể đạt được những gì nó khao khát.

Hiền Giả Vô Danh chỉ im lặng lắng nghe, rồi y khẽ gật đầu, như thể đã hiểu thấu mọi nỗi niềm. Ánh mắt y vẫn bình thản, nhưng Tần Mặc cảm nhận được một luồng sức mạnh tinh thần vô cùng lớn lao từ vị Hiền Giả. Đó không phải là sức mạnh để trấn áp, mà là sức mạnh của sự thấu hiểu và lòng từ bi, một năng lượng có thể lay chuyển cả những tâm hồn cố chấp nhất. Y biết rằng, để giúp Đại Bàng Lão Tổ, không thể dùng lời giáo huấn sáo rỗng, mà phải chạm đến cốt lõi của ‘ý chí tồn tại’, phải đánh thức niềm kiêu hãnh đã ngủ quên trong bản chất nguyên thủy của nó. Hiền Giả đứng dậy, không nói một lời, chỉ khẽ vẫy tay, và dẫn Đại Bàng Lão Tổ rời khỏi đỉnh núi, đi sâu vào khu rừng cổ kính, nơi những điều vĩ đại nhất của tự nhiên đang chờ đợi. Tần Mặc, trong tầm nhìn, theo sát phía sau, lòng đầy mong đợi về bài học sắp tới.

Tầm nhìn của Tần Mặc tiếp tục trôi chảy, đưa hắn đến một khung cảnh khác, nơi ánh nắng mặt trời giữa trưa xuyên qua tán lá cổ thụ, tạo thành những đốm sáng lung linh trên nền đất rừng. Không khí ở đây đặc quánh linh khí, hòa quyện với mùi rêu phong của đá, mùi nhựa cây của thân gỗ hàng ngàn năm tuổi và mùi đất ẩm. Đây là nơi ngự trị của một Cây Thần Cổ Thụ vĩ đại, thân cây to lớn đến mức hàng trăm người ôm không xuể, cành lá sum suê như che phủ cả một ngọn núi. Mỗi chiếc lá, mỗi cành cây đều toát ra một năng lượng sống mãnh liệt, một ý chí tồn tại kiên cường, đã chứng kiến vô vàn thăng trầm của Huyền Vực.

Hiền Giả Vô Danh ngồi dưới gốc Cây Thần, không nói một lời. Đại Bàng Lão Tổ cũng nằm đó, đôi mắt vẫn đục mờ, tâm trí vẫn chìm trong nỗi giằng xé. Hiền Giả không giảng giải những triết lý cao siêu, không dùng linh lực để tác động, mà chỉ đơn giản là hiện diện, và dùng sự đồng cảm của mình để tạo ra một không gian tĩnh lặng, nơi Đại Bàng Lão Tổ có thể lắng nghe chính mình. Tần Mặc chợt hiểu ra, đôi khi, sự im lặng và lòng thấu hiểu lại có sức mạnh hơn vạn lời nói hùng hồn.

Hiền Giả khẽ vươn tay, không chạm vào Đại Bàng, nhưng một luồng ý niệm ôn hòa, mạnh mẽ truyền thẳng vào tâm trí nó. Tần Mặc cũng cảm nhận được luồng ý niệm đó, nó không phải là mệnh lệnh, mà là sự gợi mở, sự dẫn dắt. Hiền Giả Vô Danh đã giúp Đại Bàng Lão Tổ hồi tưởng lại những khoảnh khắc huy hoàng nhất của đời mình.

Tần Mặc thấy trong tâm trí Đại Bàng Lão Tổ hiện lên những hình ảnh sống động: một ngày kia, khi nó còn là một con chim ưng non trẻ, lần đầu tiên sải cánh bay vút lên trời xanh. Cảm giác gió rít qua lông vũ, cảm giác bầu trời bao la dưới đôi cánh, sự tự do tuyệt đối khi nó lượn lờ giữa những đám mây trắng xóa. Tiếng kêu trong trẻo, tràn đầy kiêu hãnh vang vọng khắp không gian, như một tuyên ngôn về sự tồn tại của nó. Rồi, hình ảnh nó săn mồi, đôi mắt sắc bén như dao cạo, nhìn thấu từng chuyển động nhỏ nhất của con mồi từ độ cao hàng ngàn trượng. Cú lao xuống chớp nhoáng, mạnh mẽ và chính xác, không một chút do dự. Từng khoảnh khắc ấy, không chỉ là ký ức, mà là sự sống động của ‘ý chí tồn tại’ nguyên thủy, chưa bị vẩn đục bởi những khát vọng ngoại lai.

Dưới sự dẫn dắt của Hiền Giả, Đại Bàng Lão Tổ như sống lại từng khoảnh khắc đó. Nó cảm nhận lại sự nhẹ nhàng của đôi cánh, sức mạnh của từng thớ cơ, sự tinh tường của đôi mắt. Nó nhớ lại niềm kiêu hãnh khi là chúa tể bầu trời, kẻ thống trị không gian. Nó cảm nhận được sự tự do tuyệt đối, không bị ràng buộc bởi bất kỳ hình thái nào, không bị giới hạn bởi bất kỳ định nghĩa nào. Đó là ‘ý chí tồn tại’ thuần khiết của một con đại bàng, không cần phải là con người để trở nên vĩ đại.

Dần dần, Tần Mặc cảm nhận được sự thay đổi trong ‘ý chí tồn tại’ của Đại Bàng Lão Tổ. Những ý niệm về “nhân hóa”, về sự thoát ly khỏi thân xác linh thú dần yếu đi, như những đám mây tan biến sau cơn mưa. Thay vào đó là một luồng sức sống mới, một sự hồi sinh của niềm kiêu hãnh bản năng. Đôi mắt đục mờ của nó bắt đầu trở nên sáng hơn, sắc nét hơn, như thể ánh lửa của sự sống đang bùng cháy trở lại. Thân hình già nua của nó dường như cũng được tiếp thêm sức mạnh, không còn vẻ nặng nề, mệt mỏi như trước.

Hiền Giả Vô Danh khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Y truyền một luồng ý niệm cuối cùng, mạnh mẽ và vang vọng: “Ngươi là chim ưng, không phải người. Đôi cánh này, tầm nhìn này, sự tự do này... đó là sức mạnh tối thượng của ngươi. Ngươi sợ hãi điều gì khi là chính mình?”

Lời nói ấy, hay đúng hơn là ý niệm ấy, như một tiếng sét đánh thẳng vào tâm trí Đại Bàng Lão Tổ. Nó chợt bừng tỉnh, như thoát khỏi một cơn mê dài. Một tiếng kêu vang vọng, ban đầu còn ngập ngừng, rồi dần trở nên mạnh mẽ, hùng dũng, xé toạc không gian tĩnh lặng của khu rừng. “Ta... ta là đại bàng!” Tiếng kêu ấy không chỉ là sự xác nhận danh tính, mà là một lời tuyên bố, một lời khẳng định bản chất, một sự tái sinh của niềm kiêu hãnh đã bị lãng quên. Tiếng kêu ấy vang vọng khắp khu rừng, làm rung động cả Cây Thần Cổ Thụ, khiến những chiếc lá cổ kính khẽ xào xạc như vỗ tay tán thưởng. Tần Mặc chứng kiến khoảnh khắc giác ngộ ấy, lòng hắn dâng lên một sự xúc động mạnh mẽ, như thể chính hắn cũng vừa tìm thấy một phần bản chất của mình.

Với một tiếng kêu vang dội, đầy uy lực, Đại Bàng Lão Tổ sải rộng đôi cánh bạc phơ của mình. Tần Mặc cảm nhận được một luồng sức mạnh bùng nổ từ thân hình nó, không phải là linh lực nhân tạo, mà là sức mạnh thuần khiết của bản chất, của ý chí tồn tại được giải phóng. Đôi cánh ấy, trước đó còn nặng nề và mệt mỏi, giờ đây như được tái sinh, trở nên nhẹ nhàng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nó không còn chút vẻ nặng nề nào, không còn chút dấu hiệu của sự lão hóa. Mỗi sợi lông vũ đều ánh lên vẻ kiêu hãnh, mỗi nhịp đập của đôi cánh đều mang theo sức mạnh của một chúa tể bầu trời đã tìm lại vương miện của mình.

Đại Bàng Lão Tổ lao vút lên bầu trời, xé toạc màn chiều tà cổ xưa. Ánh nắng chiều hồng rực rọi lên thân hình hùng vĩ của nó, biến nó thành một bóng hình vàng rực giữa không trung. Mây hồng, gió nhẹ, tất cả dường như đều cúi mình trước sự trở lại của vị vua không gian. Nó bay lượn uy dũng, không còn bị ràng buộc bởi bất kỳ khát vọng ngoại lai nào. Đôi mắt sắc bén của nó quét khắp chân trời, không phải để tìm kiếm con mồi, mà để cảm nhận sự bao la của thế giới, sự tự do tuyệt đối của chính bản thân. Tiếng kêu của nó, giờ đây, không còn là tiếng gầm gừ yếu ớt hay tiếng than vãn bi thương, mà là một bản hùng ca của sự tự do, của sự khẳng định bản chất. “Ta là đại bàng! Ta là tự do!” Tiếng kêu ấy vang vọng khắp Linh Thú Sơn Mạch, dội lại từ những vách đá, từ những ngọn núi cao, như một lời tuyên ngôn vĩnh cửu.

Hiền Giả Vô Danh đứng đó, dưới gốc Cây Thần Cổ Thụ, mỉm cười thanh thản nhìn theo bóng hình Đại Bàng Lão Tổ đang dần khuất xa. Nụ cười của y ẩn chứa sự bình yên, sự mãn nguyện khi chứng kiến một linh hồn tìm lại được con đường chân chính của mình. Y không cần danh vọng, không cần sự tôn sùng. Bài học của y không phải là phép thuật hay thần thông, mà là sự dẫn dắt vạn vật trở về với nguồn cội, với bản chất nguyên thủy. Rồi, thân hình của Hiền Giả Vô Danh bắt đầu tan biến, không phải là sự chết đi, mà là sự hòa mình vào vạn vật, vào linh khí của đất trời. Y hóa thành một luồng sáng dịu nhẹ, tan vào Cây Thần Cổ Thụ, vào gió, vào ánh nắng, vào từng hạt bụi li ti trong không gian. Y để lại một bài học vĩnh cửu về bản chất, về sự cân bằng, về ‘Chân Lý Thất Lạc’ đã bị lãng quên từ rất lâu. Tần Mặc cảm nhận được sự bao la của tri thức, sự vĩ đại của triết lý mà Hiền Giả đã truyền dạy. Hắn biết, con đường mà hắn đang đi, con đường mà Vô Tính Thành đã chọn, không phải là sự yếu đuối, mà là sự kiên cường nhất, là sự lựa chọn đúng đắn nhất.

Khoảnh khắc Hiền Giả Vô Danh tan biến cũng là lúc tầm nhìn của Tần Mặc đột ngột kết thúc. Hắn mở bừng mắt, một cảm giác choáng váng nhẹ thoáng qua, rồi nhanh chóng tan biến. Hắn vẫn đang ngồi bên Hồ Nguyệt Ảnh, tay vẫn chạm vào viên Linh Thạch Nguyên Khí lạnh lẽo. Nhưng giờ đây, viên linh thạch không còn phát ra ánh sáng yếu ớt nữa, mà là một vầng sáng xanh biếc lung linh, rực rỡ hơn nhiều, như một lời khẳng định cho ‘Chân Lý Thất Lạc’ mà hắn vừa được chứng kiến. Dòng năng lượng cổ xưa vẫn còn vương vấn trong tâm trí hắn, nhưng giờ đã lắng đọng thành một sự thấu hiểu sâu sắc, một niềm tin vững chắc.

Không khí xung quanh Tần Mặc dường như cũng thay đổi. Hồ Nguyệt Ảnh vẫn yên bình dưới ánh trăng khuya, tiếng nước vỗ bờ vẫn nhẹ nhàng, tiếng côn trùng đêm vẫn rỉ rả, nhưng tất cả đều mang một ý nghĩa khác, một sự sống động hơn, như thể chúng cũng vừa được chứng kiến một điều gì đó vĩ đại. Tần Mặc ngước nhìn lên, ánh mắt hắn chạm phải ánh mắt của Bạch Hổ Lão Tổ. Thần thú vẫn đứng đó, thân hình uy dũng phản chiếu ánh trăng, nhưng đôi mắt hổ vàng rực của nó giờ đây không còn vẻ phức tạp hay giằng xé như trước. Thay vào đó, Tần Mặc cảm nhận được một sự lay động mạnh mẽ trong ‘ý chí tồn tại’ của thần thú, một sự bối rối sâu sắc xen lẫn niềm hy vọng. Như thể một phần nào đó của tầm nhìn cổ xưa, của bài học về Đại Bàng Lão Tổ, đã chạm đến nó, đã gieo mầm cho một sự thay đổi.

Tô Lam, Mộc Lâm Chủ và Hắc Phong vẫn lặng lẽ quan sát. Họ không biết Tần Mặc vừa trải qua điều gì, nhưng họ cảm nhận được sự thay đổi trong khí chất của hắn, một sự trầm tĩnh sâu sắc hơn, một niềm tin kiên định hơn. Mộc Lâm Chủ khẽ gật đầu, ánh mắt bà tràn đầy sự tin tưởng. Tô Lam vẫn giữ vẻ mặt trầm tư, nhưng ánh mắt phượng của nàng lại ánh lên sự tò mò và ngưỡng mộ. Hắc Phong chỉ khẽ gầm gừ, nhưng đó là tiếng gầm của sự trung thành và cảnh giác, sẵn sàng bảo vệ chủ nhân của mình.

Tần Mặc rút tay khỏi Linh Thạch Nguyên Khí, viên đá lại trở về vẻ xám tro bình thường, chỉ còn một chút ánh sáng mờ ảo còn sót lại. Hắn đứng thẳng người, ánh mắt kiên định nhìn Bạch Hổ Lão Tổ. Hắn biết, bài học từ Kỷ Nguyên Hiền Giả đã được truyền tải, không chỉ cho riêng hắn, mà còn gián tiếp chạm đến linh hồn của vị thần thú đang lạc lối này. “Sức mạnh thật sự... không cần phải tìm kiếm trong hình dạng không phải của mình,” Tần Mặc thầm nhủ, lời nói của Hiền Giả Vô Danh vang vọng trong tâm trí. Hắn hiểu rằng, con đường phía trước còn dài, nhưng hạt mầm của chân lý đã được gieo, và những cây non của sự cân bằng bản chất đang dần vươn mình, sẵn sàng đối mặt với mọi bão tố, với mọi sự truy cầu vô độ của thế gian. Việc thuyết phục Bạch Hổ Lão Tổ sẽ là một bước ngoặt lớn, không chỉ cho nó, mà còn cho cả Huyền Vực đang đứng trước bờ vực mất cân bằng. Tần Mặc hít một hơi thật sâu, chuẩn bị cho cuộc đối thoại quan trọng tiếp theo.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free