Vạn vật không lên tiên - Chương 495: Vọng Âm Từ Kỷ Nguyên Hiền Giả: Bạch Hổ và Ý Chí Thất Lạc
Dưới tán Cây Thần Cổ Thụ, nơi mà những tán lá xanh rì vươn cao chạm tới tầng mây, Tần Mặc vẫn ngồi tĩnh lặng, tựa như một phần của chính cây cổ thụ ấy. Không gian xung quanh hắn dường như ngưng đọng, chỉ còn tiếng gió rì rào lướt qua những chiếc lá già cỗi, mang theo hơi ẩm của sương sớm và mùi hương nồng nàn của gỗ mục, rêu phong cùng đất đai màu mỡ. Cuộc đối thoại vừa kết thúc với Bạch Hổ Lão Tổ đã để lại trong tâm hồn hắn một sự thanh thản sâu sắc, nhưng cũng dấy lên vô vàn suy tư.
Bạch Hổ Lão Tổ, một thần thú vĩ đại, đã tìm thấy con đường trở về với bản nguyên, chấp nhận giá trị nội tại của "hổ tính" thay vì mải miết truy cầu sự "nhân hóa" hay "thăng tiên" theo lối cực đoan mà thế giới Huyền Vực đã tôn thờ bao đời. Sự chuyển biến ấy không chỉ là của riêng Bạch Hổ, mà còn là một minh chứng hùng hồn cho triết lý "cân bằng bản chất" mà Tần Mặc luôn theo đuổi. Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe nhịp đập chậm rãi, cổ kính của Cây Thần Cổ Thụ, cảm nhận từng dòng ý chí tồn tại chảy trong huyết quản của vạn vật xung quanh. Dường như, sự giác ngộ của Bạch Hổ Lão Tổ đã mở ra một cánh cửa vô hình, kéo Tần Mặc vào một dòng chảy khác của thời gian, một không gian ký ức cổ xưa hơn cả những gì hắn từng biết.
"Bản nguyên," Tần Mặc thầm nhủ trong tâm trí, "không phải là sự trì trệ, mà là nền tảng của mọi sự phát triển chân chính. Khi một thực thể từ bỏ bản nguyên của mình, dù có đạt được sức mạnh to lớn đến đâu, nó cũng sẽ đánh mất đi giá trị cốt lõi, trở thành một thứ lai căng, một bản sao mờ nhạt." Hắn cảm nhận được sự bi ai ẩn chứa trong những lời thì thầm của vạn vật, những lời than thở về những bản chất đã bị lãng quên, bị chối bỏ. Hình ảnh của những linh thú non nớt, khao khát biến hình nhân dạng để hòa nhập với thế giới tu sĩ, hay những binh khí sắc bén bị gò ép để trở thành "linh khí cấp cao" mà quên đi ý chí ban đầu của mình, lướt qua tâm trí hắn.
Cây Thần Cổ Thụ rung động nhẹ nhàng, truyền vào Tần Mặc một nguồn năng lượng cổ xưa, tinh khiết. Hắn cảm thấy linh hồn mình dần thoát ly khỏi thể xác, không phải là một sự xuất hồn đơn thuần, mà là một sự hòa nhập, một cuộc lữ hành vào dòng chảy ý chí tồn tại của chính không gian này. Dưới tán cây, thân hình hắn vẫn ngồi đó, tĩnh lặng như một pho tượng, nhưng tâm trí hắn đã chu du về một Kỷ Nguyên Hiền Giả xa xôi, một thời đại mà những khái niệm về "thăng tiên" và "bản nguyên" đang bắt đầu định hình, và những sai lầm đầu tiên đã gieo mầm.
Tần Mặc không rõ mình đang ở đâu, nhưng hắn cảm nhận được sự hoang dã, nguyên sơ của Linh Thú Sơn Mạch trong thị kiến. Linh khí dồi dào đến mức dường như có thể nhìn thấy được, cuộn xoáy thành những dải lụa mờ ảo giữa không trung, len lỏi qua từng thân cây cổ thụ khổng lồ, đổ xuống từ những thác nước hùng vĩ. Tiếng gầm rú của linh thú vang vọng khắp núi rừng, không phải là tiếng gầm giận dữ hay sợ hãi, mà là tiếng gọi hoang dã, tự do, tràn đầy sức sống. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách, tiếng lá cây xào xạc trong gió hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng nguyên thủy, hùng tráng.
Tần Mặc thấy mình đứng giữa một khu rừng cổ thụ, nơi ánh sáng mặt trời xuyên qua tán lá rậm rạp, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền đất ẩm ướt. Mùi đất sau mưa, mùi cây cỏ dại, hoa rừng thơm ngát, tất cả tạo nên một bầu không khí trong lành, tinh khiết mà hắn chưa từng cảm nhận được ở thế giới hiện tại. Bỗng nhiên, một hình ảnh hùng vĩ hiện ra trước mắt hắn. Đó là một Bạch Hổ Lão Tổ, nhưng trẻ trung hơn, ít dấu vết thời gian hơn so với vị thần thú mà hắn vừa trò chuyện. Bộ lông trắng như tuyết của y phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh nhưng lại ẩn chứa một sự băn khoăn sâu sắc.
Bạch Hổ Lão Tổ cổ đại đứng đó, sừng sững như một ngọn núi nhỏ, ánh mắt y hướng về phía chân trời xa xăm, nơi những luồng sáng ma mị đang vẫy gọi. Đó không phải là ánh sáng của tự nhiên, mà là ánh sáng nhân tạo, ánh sáng của những pháp trận, những công trình kiến trúc đồ sộ được dựng nên bởi bàn tay con người, hoặc những sinh linh đã chọn con đường "nhân hóa" để truy cầu sức mạnh. Tần Mặc cảm nhận được ý chí tồn tại của Bạch Hổ Lão Tổ cổ đại. Y kiêu ngạo, đầy quyền uy, nhưng sâu thẳm trong tâm hồn y là một nỗi khao khát mãnh liệt. Nỗi khao khát được "tiến hóa", được "vượt lên" khỏi giới hạn của một thần thú, để chạm tới cảnh giới mà những "hiền giả" hay "tu sĩ" đang rao giảng.
"Tiến hóa... sức mạnh... trở thành người..." Những lời thì thầm không rõ ràng, như những ý niệm lan truyền trong không khí, vang vọng trong tâm trí Tần Mặc. Chúng không phải là lời nói trực tiếp, mà là sự cộng hưởng của hàng ngàn, hàng vạn ý chí khao khát được biến đổi, được thăng hoa. Chúng đến từ những linh thú khác, những loài vật đã bắt đầu từ bỏ hình hài ban đầu để khoác lên mình lớp da thịt phàm nhân, để học hỏi pháp thuật, để truy cầu linh lực. Chúng đến từ những "khát vọng nhân hóa" đang trỗi dậy mạnh mẽ trong Kỷ Nguyên Hiền Giả, khi ranh giới giữa người và vật bắt đầu trở nên mờ nhạt.
Tần Mặc quan sát Bạch Hổ Lão Tổ cổ đại, cảm nhận sự đấu tranh nội tâm mãnh liệt trong y. Một bên là bản năng hoang dã, là niềm kiêu hãnh của một thần thú chúa tể rừng xanh, một bên là sự mê hoặc của những lời hứa hẹn về một tương lai xán lạn hơn, một sức mạnh vượt trội hơn nếu y từ bỏ "hổ tính" mà trở thành "người". Những luồng sáng ma mị ở chân trời dường như là biểu tượng của con đường đó, con đường mà nhiều linh thú đã chọn, con đường mà sau này sẽ dẫn đến những bi kịch của sự mất mát bản nguyên.
Tần Mặc hiểu rằng, những lời thì thầm kia chính là tiếng gọi của sự ảo vọng, của một khát khao biến chất mà thế giới tu sĩ đã gieo rắc. Y cố gắng thấu hiểu những rung động cảm xúc từ Bạch Hổ Lão Tổ cổ đại, cảm nhận sự bối rối, hoang mang ẩn sau vẻ ngoài hùng vĩ, kiêu hãnh. Y cảm thấy một nỗi bi ai dâng lên trong lòng, khi nhận ra rằng ngay cả những thần thú vĩ đại nhất cũng không thể thoát khỏi cám dỗ của việc từ bỏ chính mình để chạy theo một lý tưởng xa lạ.
Tần Mặc không thể can thiệp, hắn chỉ là một người quan sát trong thị kiến này, một hồn ma của tương lai lạc bước về quá khứ. Hắn nhìn thấy sự cô đơn trong ánh mắt của Bạch Hổ Lão Tổ cổ đại, sự cô đơn của một thực thể đứng trước một ngã rẽ định mệnh, một mình phải đưa ra lựa chọn sẽ thay đổi cả vận mệnh của giống loài mình. Nếu y chọn con đường "nhân hóa", liệu "hổ tính" có còn tồn tại? Liệu y có thực sự trở nên mạnh mẽ hơn, hay chỉ là một bản thể yếu đuối hơn, đánh mất đi sức mạnh nội tại, sức mạnh của bản nguyên?
Bầu không khí hoang dã, nguyên thủy của Linh Thú Sơn Mạch trong thị kiến bắt đầu biến đổi. Những tán cây cổ thụ vẫn sừng sững, nhưng ánh sáng dường như yếu ớt hơn, nhuốm một màu hoàng hôn u ám. Những tiếng gầm rú của linh thú thưa thớt dần, thay vào đó là tiếng gió rít qua những khe đá, mang theo một nỗi cô tịch lạ thường. Tần Mặc cảm nhận được sự dịch chuyển trong dòng chảy thời gian, một sự chuyển cảnh đột ngột. Hắn thấy mình đang đứng giữa một Phế Tích Cổ Miếu đổ nát.
Nơi đây là một chứng tích của một nền văn minh đã cố gắng "thăng tiên" nhưng cuối cùng lại thất bại, để lại những tàn tích hoang tàn và một không khí u uất bao trùm. Những bức tường đổ vỡ, những cột đá nứt nẻ, tất cả đều phủ đầy rêu phong và dây leo cổ kính, như những vết sẹo của thời gian. Mùi đất ẩm, rêu phong và gỗ mục quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương trầm u uất, gợi lên cảm giác về sự lụi tàn và quên lãng. Tiếng gió thổi qua những khe cửa vỡ, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng thở dài của quá khứ.
Trong không gian tĩnh mịch và u ám ấy, Tần Mặc thấy một thực thể mờ ảo, vật vờ hiện ra. Đó chính là Lục Vô Trần (Ký Ức Đau Khổ). Y mang hình dáng con người, nhưng khuôn mặt y tràn đầy nỗi buồn bã, tuyệt vọng và sự hối tiếc khôn nguôi. Y không có cơ thể vật chất rõ ràng, mà chỉ là một khối ý niệm của đau khổ, một biểu tượng cho sự mất mát bản chất. Xung quanh y là những mảnh vỡ ký ức, những hình ảnh chớp nhoáng về những cuộc đời bị hủy hoại, những bản nguyên bị chối bỏ, những linh hồn đã lạc lối trên con đường "thăng tiên" cực đoan. Mỗi cử động của Lục Vô Trần đều toát lên một sự bi ai sâu sắc, như thể y đang vĩnh viễn mang trong mình gánh nặng của toàn bộ những sai lầm trong quá khứ.
"Tại sao phải tiếp tục?" Giọng nói của Lục Vô Trần (Ký Ức Đau Khổ) vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, không phải là âm thanh từ cổ họng, mà là một ý niệm trực tiếp, đau đớn, như tiếng thét câm lặng của hàng triệu linh hồn đã từng tự hỏi câu hỏi đó trước khi chìm vào vực sâu của sự lãng quên. Câu hỏi ấy không chỉ là của riêng Lục Vô Trần, mà là một lời cảnh báo, một lời chất vấn về cái giá của sự truy cầu vô độ.
Bạch Hổ Lão Tổ cổ đại cũng có mặt tại đây, đôi mắt vàng rực của y vẫn dao động giữa sự kiêu hãnh cố hữu và nỗi sợ hãi mơ hồ về một tương lai bất định. Y đứng đối diện với một Hiền Giả. Hiền Giả này, dù không mang hình hài cụ thể của Thạch Trụ, nhưng lại toát lên một vẻ vững chãi, uyên bác như ngọn núi, như cột đá đã tồn tại từ ngàn xưa. Y đứng lặng thinh bên cạnh một Chân Lý Thạch Bi cổ kính, một tấm bia đá khổng lồ phủ đầy những ký tự cổ xưa, dường như ghi chép lại những chân lý đã bị lãng quên.
"Sức mạnh thực sự không đến từ việc trở thành thứ không phải mình," Hiền Giả nói, giọng y trầm thấp, vang vọng như tiếng chuông từ đáy thời gian, "mà từ việc thấu hiểu và tôn vinh bản chất chân thật nhất của ngươi." Y không chỉ nói bằng lời, mà còn dùng tay vẽ lên không trung những hình ảnh sống động. Những hình ảnh về chu kỳ tự nhiên của vạn vật, về sự cân bằng tinh tế của thế giới, về vẻ đẹp hoang dã và sức mạnh nội tại của loài hổ. Y chỉ ra rằng, "hổ tính" không phải là một giới hạn, mà là một kho báu vô giá, là bản chất cốt lõi mang đến cho Bạch Hổ sức mạnh độc nhất vô nhị.
Hiền Giả tiếp tục: "Ngươi là chúa tể rừng xanh, là biểu tượng của uy mãnh và sự tự do. Khi ngươi từ bỏ hổ tính, ngươi không chỉ đánh mất bản thân, mà còn phá vỡ sự cân bằng của cả thế giới này. Con đường 'nhân hóa' không phải là con đường tiến hóa duy nhất, càng không phải là con đường duy nhất dẫn đến 'thăng tiên'. Nó là một con đường đầy cạm bẫy, dẫn đến sự suy tàn của ý chí tồn tại, như Lục Vô Trần đang đứng kia."
Ánh mắt của Hiền Giả hướng về Lục Vô Trần (Ký Ức Đau Khổ), như một lời minh chứng sống động nhất cho những gì y vừa nói. Lục Vô Trần vật vờ di chuyển, mỗi tiếng "Tại sao phải tiếp tục?" vang lên lại càng thêm bi ai, khắc sâu vào tâm trí Bạch Hổ Lão Tổ cổ đại và cả Tần Mặc. Nỗi đau của Lục Vô Trần không cần lời giải thích, nó là bằng chứng hùng hồn nhất cho sự sai lầm của con đường từ bỏ bản chất.
Bạch Hổ Lão Tổ lắng nghe, đôi mắt y dần mất đi sự dao động, thay vào đó là sự trầm tư sâu sắc. Y nhìn vào Lục Vô Trần, nhìn vào Hiền Giả, và nhìn vào những hình ảnh về "hổ tính" mà Hiền Giả đã vẽ ra. Tần Mặc cảm nhận được sự thay đổi trong ý chí tồn tại của Bạch Hổ Lão Tổ cổ đại. Y đang đứng trước một lựa chọn, không phải giữa sức mạnh và yếu đuối, mà giữa sự thật và ảo vọng, giữa bản nguyên và sự mất mát.
Thị kiến dần trở nên mờ ảo, nhưng những lời của Hiền Giả và nỗi đau của Lục Vô Trần (Ký Ức Đau Khổ) vẫn vang vọng trong tâm trí Tần Mặc. Hắn hiểu rằng, cuộc chiến bảo vệ bản chất vạn vật không phải là một cuộc chiến mới mẻ, mà là một cuộc chiến đã kéo dài hàng ngàn năm, từ Kỷ Nguyên Hiền Giả xa xưa cho đến tận bây giờ. "Chân lý thất lạc" đã tồn tại từ lâu, nhưng luôn bị lãng quên hoặc phớt lờ, khiến bi kịch cứ lặp đi lặp lại.
Tần Mặc mở mắt. Hắn vẫn ngồi dưới tán Cây Thần Cổ Thụ, nơi tiếng gió vẫn rì rào, và mùi hương của đất ẩm vẫn vương vấn. Nhưng tâm hồn hắn đã không còn như trước. Hắn cảm nhận được gánh nặng của lịch sử, nỗi đau của những sai lầm đã qua, và cả quyết tâm không để bi kịch ấy lặp lại. Sự xuất hiện của Lục Vô Trần (Ký Ức Đau Khổ) báo hiệu rằng có nhiều linh hồn khác đã lạc lối hoặc chịu đựng đau khổ vì "thăng tiên" cực đoan, và Tần Mặc sẽ phải đối mặt với họ hoặc những di sản của họ trong tương lai. Năng lực "ý chí tồn tại" của hắn, khả năng tiếp cận ký ức và dòng chảy thời gian cổ đại, sẽ là một năng lực quan trọng cho những khám phá lớn hơn về lịch sử Huyền Vực và cội nguồn của sự mất cân bằng. Tần Mặc đứng dậy, ánh mắt hắn kiên định, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những thử thách mới đang chờ đợi. Con đường phía trước còn dài, nhưng hắn đã có một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về cuộc chiến mà hắn đang dẫn đầu.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.