Vạn vật không lên tiên - Chương 493: Triết Lý Thành Phòng Tuyến: Kế Sách Của Rừng Sâu
Sáng sớm, sương còn giăng mắc trên những tán lá xanh non, phủ một lớp bạc mờ ảo lên Thôn Làng Sơn Cước. Không khí trong lành đến mức Tần Mặc có thể cảm nhận từng hạt sương li ti đậu trên làn da. Hắn đứng bên bến tàu Hải Nguyệt, nơi những chiếc thuyền gỗ đơn sơ neo đậu, chờ đợi những chuyến đi xuôi dòng. Dòng sông chảy xiết, mang theo phù sa và những câu chuyện không lời từ thượng nguồn, tiếng nước chảy róc rách hòa cùng tiếng chim hót líu lo, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của buổi bình minh nơi sơn dã. Mùi đất ẩm, cây cỏ dại và khói bếp lờ mờ từ những mái nhà tranh vương vấn trong không gian, nhuốm đầy vẻ yên bình, tĩnh lặng, một vẻ đẹp gần gũi và chân thật đến nao lòng.
Đôi mắt đen láy của Tần Mặc dõi theo dòng nước, không phải để ngắm cảnh, mà để đắm chìm vào những suy tư sâu thẳm. Trong tâm trí hắn, hình ảnh những dấu vết tu sĩ để lại trên mảnh đất này, những vết tích của sự tham lam và tàn phá, cứ hiện lên rõ mồn một. Chúng là lời nhắc nhở không ngừng về mối nguy hiểm vẫn đang rình rập, về một cuộc chiến mà hắn biết không thể né tránh. Hắn cũng nhớ về những bài học từ Kỷ Nguyên Hiền Giả, về những sai lầm lặp đi lặp lại của lịch sử, về sự truy cầu vô độ đã từng đẩy Huyền Vực đến bờ vực diệt vong. Những lời cảnh báo từ xa xưa vang vọng trong tâm trí, tựa như tiếng gió rì rào qua vách núi, mang theo nỗi bi tráng của một thời đã qua.
Hắc Phong nằm cạnh hắn, đôi mắt đỏ rực sắc sảo quét nhìn xung quanh, cảnh giác cao độ. Mỗi sợi lông đen tuyền của nó như đều đang lắng nghe, cảm nhận từng rung động nhỏ nhất của khu rừng. Nó là một vệ thần trung thành, một người bạn đồng hành không thể thiếu, luôn sẵn sàng bảo vệ hắn khỏi mọi hiểm nguy. Tần Mặc khẽ vuốt ve bộ lông mềm mượt của Hắc Phong, cảm nhận sự ấm áp và kiên định từ nó. Sự hiện diện của Hắc Phong luôn mang lại cho hắn một cảm giác an toàn, một điểm tựa vững chắc giữa những biến động khôn lường.
"Lịch sử lặp lại... Hay là ý chí của vạn vật đang tìm cách cảnh báo?" Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm lắng tựa như tiếng suối ngầm. Hắn tự hỏi, liệu những gì đang diễn ra không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, mà là một quy luật bất biến của thế giới này, một vòng lặp không thể thoát khỏi? Hay đó là một lời kêu gọi, một tiếng vọng từ sâu thẳm "ý chí tồn tại" của vạn vật, đang cố gắng lay tỉnh những kẻ lạc lối, những kẻ đang mù quáng chạy theo khát vọng "thăng tiên" hão huyền?
Hắn quay sang nhìn Hắc Phong, ánh mắt chất chứa một nỗi niềm khó tả. "Chúng ta không thể cứ mãi rời đi. Phải có một cách để họ hiểu." Lời nói của Tần Mặc không chỉ là một tuyên bố, mà còn là một gánh nặng, một trách nhiệm mà hắn tự đặt lên vai mình. Hắn biết, việc trốn tránh không bao giờ là giải pháp. Vấn đề nằm ở gốc rễ, ở sự hiểu lầm về "vật tính", về "ý chí tồn tại" của vạn vật. Hắn phải tìm ra một con đường, không phải để ép buộc, mà để thức tỉnh, để vạn vật tự lựa chọn, để chúng nhận ra giá trị đích thực của bản thân, không cần phải chạy theo những hình mẫu xa lạ.
Tần Mặc trầm tư, ánh mắt hắn lại hướng về dòng sông. Dòng nước không ngừng chảy, không ngừng đổi mới, nhưng vẫn giữ nguyên bản chất của nó. Nó không cố gắng trở thành một ngọn núi, hay một cánh rừng, nó chỉ là dòng sông, và chính sự là chính nó đã tạo nên vẻ đẹp và sức mạnh của nó. Hắn nhận ra, đây chính là triết lý mà hắn muốn truyền tải. Cái giá phải trả cho sự truy cầu vô độ, cho việc "khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới", đã quá rõ ràng. Những vùng đất cằn cỗi, những dòng sông cạn kiệt, những hiện tượng thiên nhiên bất thường, tất cả đều là minh chứng cho sự mất cân bằng đang lan rộng khắp Huyền Vực. Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ như y, vẫn đang đẩy mạnh các dự án khai thác linh khí tự nhiên, coi trời đất như một kho báu vô tận để vơ vét, không hề nhận ra rằng mỗi hành động của họ đang rút cạn sinh mệnh của thế giới.
Tần Mặc vuốt ve đầu Hắc Phong thêm lần nữa, một cái vuốt ve nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa. Trong khoảnh khắc ấy, hắn không chỉ cảm nhận được sự ấm áp từ bộ lông của Hắc Phong, mà còn là sự đồng điệu của hai tâm hồn, một con người và một linh thú, cùng chia sẻ một nỗi lo lắng, một khát vọng. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, sẽ phải đối mặt với sự ngoan cố, sự mù quáng của những kẻ đã chìm đắm quá sâu vào ảo tưởng. Nhưng hắn cũng tin rằng, nếu có thể làm cho một cá thể, một khu rừng, một dòng sông, hoặc thậm chí là một hòn đá, hiểu được và kiên định với "ý chí tồn tại" của mình, thì đó sẽ là một hạt mầm hy vọng, một ngọn lửa nhỏ có thể thắp sáng cả một đại lục đang chìm trong bóng tối của sự tham lam. Hắn hít sâu một hơi, mùi hương của rừng buổi sớm tràn vào lồng ngực, mang theo sức sống và sự tươi mới. Hắn biết, đã đến lúc phải hành động, không phải bằng gươm đao, mà bằng triết lý, bằng sự thấu hiểu, bằng lòng đồng cảm.
***
Khi mặt trời lên cao, những tia nắng len lỏi qua tán lá rậm rạp, chiếu rọi những đốm sáng lấp lánh xuống nền đất ẩm ướt dưới gốc Cây Thần Cổ Thụ. Nơi đây, không khí luôn giữ một vẻ mát mẻ dễ chịu, khác hẳn với cái nóng oi ả giữa trưa bên ngoài. Cây Thần Cổ Thụ vươn mình sừng sững, thân cây to lớn như một tòa thành cổ kính, được bao phủ bởi lớp rêu phong và dây leo cổ kính, mỗi thớ gỗ đều khắc ghi dấu ấn của hàng ngàn năm lịch sử. Tán lá của nó rậm rạp đến nỗi che phủ cả một khu vực rộng lớn, tạo nên một không gian bán tối, huyền ảo, nơi ánh sáng chỉ có thể lờ mờ xuyên qua, vẽ nên những họa tiết kỳ ảo trên mặt đất. Tiếng gió lướt qua tán lá tạo nên những âm thanh xào xạc như lời thì thầm của thời gian, hòa cùng tiếng côn trùng rả rích, tạo nên một không gian trang nghiêm, linh thiêng và tràn đầy sức sống.
Dưới gốc cây khổng lồ ấy, một cuộc họp nhỏ đang diễn ra. Tần Mặc, Tô Lam, Mộc Lâm Chủ và vài Mộc Lâm Thợ Săn đang quây quần. Khuôn mặt Mộc Lâm Chủ hiện rõ vẻ lo lắng, những nếp nhăn trên trán bà càng hằn sâu hơn khi bà trình bày tình hình. "Họ không chỉ săn bắt, họ còn tàn phá... Những tu sĩ bên ngoài đã tiến sâu hơn vào rừng, không còn chỉ dừng lại ở biên giới. Chúng ta tìm thấy bẫy khắp nơi, những cái bẫy tinh vi, không chỉ để bắt linh thú mà còn để khai thác những loại thảo dược quý hiếm, thậm chí là những khoáng vật ẩn sâu trong lòng đất. Họ không chỉ lấy đi, mà còn hủy hoại. Nếu cứ thế này, rừng sẽ không còn là rừng nữa. Sinh mệnh của rừng đang bị rút cạn từng ngày."
Giọng bà tuy nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự đau xót khôn cùng, như tiếng than khóc của chính khu rừng. Các Mộc Lâm Thợ Săn đứng phía sau bà, những thân hình cường tráng, da ngăm đen, tay vẫn nắm chặt cung tên, ánh mắt họ đầy căm phẫn và quyết tâm chiến đấu. "Rừng xanh là nhà, phải bảo vệ nó!" một thợ săn thì thầm, tiếng nói của anh ta như tiếng gầm gừ bị kìm nén. Nỗi sợ hãi và tức giận lan tỏa trong không khí, trộn lẫn với mùi đất, rêu và nhựa cây tươi mát.
Tô Lam lắng nghe chăm chú, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng không ngừng quan sát, phân tích. Nàng biết, những gì Mộc Lâm Chủ nói là sự thật tàn khốc. Nàng thỉnh thoảng liếc nhìn Tần Mặc, cố gắng đọc vị những suy nghĩ đang ẩn chứa sau đôi mắt trầm tư của hắn. Nàng đã chứng kiến Tần Mặc biến đổi cả một khu rừng, làm Bạch Hổ Lão Tổ thức tỉnh bản nguyên, nàng tin vào năng lực của hắn, nhưng đối mặt với sự tham lam vô độ của con người, liệu một triết lý có thể làm được gì?
Tần Mặc chậm rãi nhắm mắt lại, lắng nghe từng lời của Mộc Lâm Chủ, không bỏ sót một chi tiết nào. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự đau khổ của khu rừng thông qua lời nói của bà. Hắn cảm thấy "ý chí tồn tại" của những cây cổ thụ, những dòng suối, những loài linh thú đang kêu gào trong thinh lặng. Khi hắn mở mắt ra, ánh nhìn của hắn kiên định, sâu thẳm. "Chúng ta cần một lá chắn, không chỉ là sức mạnh, mà còn là một ý chí kiên định. Một triết lý." Hắn nói, giọng điệu bình thản nhưng mỗi lời đều có trọng lượng, vang vọng trong không gian linh thiêng dưới tán Cây Thần Cổ Thụ.
Lời nói của Tần Mặc khiến Mộc Lâm Chủ và các thợ săn ngạc nhiên. Họ đã quen với việc chiến đấu bằng cung tên, bằng bẫy rập, bằng sự hiểu biết về rừng. Một "triết lý" nghe có vẻ quá trừu tượng, quá xa vời giữa lúc nguy cấp này. Tô Lam, với bản chất của một tu sĩ, cũng không khỏi thắc mắc. Nàng nhíu mày, giọng điệu thanh thoát nhưng mang theo một chút sắc sảo: "Triết lý của ngươi... liệu có thể khiến những kẻ mù quáng đó dừng lại? Họ đến đây vì linh khí, vì tài nguyên. Lời nói liệu có thể chống lại gươm đao và pháp thuật?"
Tần Mặc nhìn Tô Lam, rồi lại nhìn Mộc Lâm Chủ và các thợ săn. Hắn hiểu sự hoài nghi của họ. Hắn biết, trong thế giới mà sức mạnh tu vi được tôn thờ, việc nói về "triết lý" để chống lại kẻ địch là điều khó chấp nhận. "Gươm đao chỉ có thể chém đứt thân thể, nhưng không thể chém đứt ý chí," Tần Mặc đáp, lời nói mang tính triết lý sâu sắc, "Những kẻ mù quáng đó không chỉ mù về mắt, mà còn mù về tâm hồn. Họ không thấy được giá trị của sự cân bằng, của bản chất. Họ chỉ nhìn thấy lợi ích nhất thời. Chúng ta không thể chỉ dùng bạo lực để đối phó bạo lực. Chúng ta phải dùng sự thức tỉnh để đối phó sự mù quáng. Chúng ta phải xây dựng một 'phòng tuyến tinh thần', một ý chí bất diệt từ chính vạn vật trong rừng."
Hắn dừng lại, cho phép những lời nói của mình thẩm thấu vào tâm trí những người xung quanh. "Hãy nhớ lại Đại Bàng Lão Tổ trong Kỷ Nguyên Hiền Giả. Nó đã lạc lối vì khát vọng 'nhân hóa', vì muốn trở thành thứ không phải nó. Nhưng khi nó nhận ra giá trị của bản nguyên, nó đã tìm lại được sức mạnh thật sự. Những tu sĩ kia cũng vậy, họ đang cố gắng ép buộc vạn vật phải 'thăng tiên' theo cách của họ, biến vạn vật thành một công cụ, một bậc thang cho dục vọng của chính họ. Họ không tôn trọng 'ý chí tồn tại' của vạn vật, và chính điều đó sẽ là điểm yếu của họ."
Các Mộc Lâm Thợ Săn gật gù, vẻ mặt nghiêm trọng hơn. Họ bắt đầu hiểu được phần nào ý nghĩa sâu xa trong lời nói của Tần Mặc. Mộc Lâm Chủ nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy tin tưởng. Bà đã chứng kiến sự thay đổi của Bạch Hổ Lão Tổ, bà đã thấy khu rừng này hồi sinh nhờ Tần Mặc. Bà biết, Tần Mặc không nói suông. Hắn có một con đường, một con đường tuy khó khăn nhưng có thể mang lại sự bình yên thực sự cho khu rừng. Bà cảm thấy một luồng hy vọng len lỏi trong lòng, đẩy lùi đi nỗi lo lắng ban đầu. Hắn không chỉ mang đến sức mạnh, mà còn mang đến một tầm nhìn, một triết lý mà khu rừng này cần để tồn tại.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng những ngọn cây cao nhất, không gian dưới Cây Thần Cổ Thụ càng trở nên trầm mặc và linh thiêng hơn. Ánh sáng yếu dần, tạo nên những bóng đổ dài và huyền ảo, khiến mọi vật như chìm vào một bức tranh cổ kính. Tiếng gió vẫn lướt qua tán lá, nhưng giờ đây nó mang theo một âm hưởng khác, như một tiếng thở dài của khu rừng đang chờ đợi một quyết định trọng đại. Mùi hương của gỗ, rêu và đất ẩm càng thêm đậm đặc, quyện với mùi hoa dại thoang thoảng, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác đầy mê hoặc.
Tần Mặc đứng thẳng, ánh mắt hắn quét qua từng khuôn mặt, từ vẻ kiên định của Mộc Lâm Chủ đến sự tò mò pha lẫn ngờ vực của Tô Lam, và sự sẵn sàng chiến đấu của các Mộc Lâm Thợ Săn. Hắn biết, giờ là lúc phải làm rõ triết lý của mình, biến nó thành một kế hoạch hành động cụ thể, đủ sức thuyết phục và lay động lòng người.
"Phòng tuyến tinh thần này," Tần Mặc bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh lặng, "không phải là một bức tường bằng đá, mà là một ý chí đồng lòng của vạn vật. Nó là sự kiên định vào bản chất, vào 'vật tính' nguyên thủy của mỗi thực thể. Mỗi cây, mỗi dòng suối, mỗi loài linh thú trong rừng này đều có 'ý chí tồn tại' riêng. Chúng không cần phải biến mình thành con người để trở nên vĩ đại. Một cây cổ thụ vĩ đại bởi nó là một cây cổ thụ, cắm rễ sâu vào lòng đất, vươn tán lá che chở. Một dòng suối mạnh mẽ bởi nó là dòng suối, không ngừng chảy, tưới mát sự sống. Một linh thú mạnh mẽ bởi nó là linh thú, giữ vững bản năng hoang dã, hòa mình vào tự nhiên."
Hắn tiếp tục, ánh mắt chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc về vạn vật: "Không cần phải 'nhân hóa' hay thay đổi để trở nên vĩ đại. Chính sự đa dạng, sự kiên định vào bản nguyên mới là sức mạnh thật sự của rừng. Khi mỗi cá thể đều ý thức được giá trị của chính mình, không bị lung lay bởi những cám dỗ bên ngoài, không bị ép buộc phải trở thành thứ không phải mình, thì đó chính là sức mạnh không gì lay chuyển nổi. Chúng ta sẽ lan tỏa triết lý này, không chỉ bằng lời nói, mà bằng hành động, bằng cách sống. Để mỗi ngọn cỏ, mỗi hòn đá, mỗi giọt nước đều có thể tự hào về 'vật tính' của mình. Để khi những kẻ khai thác kia đặt chân vào rừng, họ không chỉ đối mặt với gươm đao của các Mộc Lâm Thợ Săn, mà còn đối mặt với một bức tường ý chí kiên cố, một sự từ chối mạnh mẽ từ chính bản nguyên của khu rừng."
Đúng lúc đó, một luồng gió mạnh bất chợt thổi qua, làm rung chuyển tán lá Cây Thần Cổ Thụ, và một tiếng gầm trầm thấp, uy lực vang vọng khắp khu rừng, khiến không khí như ngừng đọng. Thân hình mãnh thú khổng lồ của Bạch Hổ Lão Tổ hiện ra từ phía sâu trong rừng, bộ lông trắng như tuyết của nó phát ra ánh sáng bạc huyền ảo trong ánh chiều tà. Đôi mắt hổ vàng rực của nó quét qua Tần Mặc và mọi người, ẩn chứa một trí tuệ cổ xưa và một sự khẳng định không thể chối cãi. Tiếng gầm của nó không phải là lời đe dọa, mà là một lời tuyên bố, một lời xác nhận cho con đường mà Tần Mặc đã vạch ra, một sự chấp thuận từ chính bản nguyên của Huyền Vực.
Sự xuất hiện của Bạch Hổ Lão Tổ, cùng với tiếng gầm uy dũng của nó, như một luồng điện xẹt qua tâm trí mọi người. Mộc Lâm Chủ xúc động đến mức đôi mắt bà ánh lên những giọt lệ. Bà biết, đây chính là sự đồng thuận của vị thần thú hộ mệnh, là lời khẳng định mạnh mẽ nhất cho kế hoạch của Tần Mặc. "Được. Chúng ta sẽ làm theo cách của ngươi, Tần Mặc. Rừng này sẽ không dễ dàng bị tàn phá. Chúng ta sẽ không chỉ bảo vệ thân thể của rừng, mà còn bảo vệ linh hồn của nó." Giọng bà tuy nhẹ nhàng nhưng tràn đầy sự kiên định, thể hiện quyết tâm sắt đá.
Các Mộc Lâm Thợ Săn đều cúi đầu kính cẩn trước Bạch Hổ Lão Tổ, đồng thời ánh mắt họ nhìn Tần Mặc cũng đã thay đổi, từ sự hoài nghi ban đầu giờ đây là sự tin tưởng tuyệt đối. Họ đã sẵn sàng chiến đấu, không chỉ bằng sức mạnh thể chất mà còn bằng một niềm tin sâu sắc vào giá trị của bản nguyên. Các Linh Thú Trẻ, những con hươu con, nai tơ, hay những chú sóc tinh nghịch, vốn đang ẩn nấp trong lùm cây, giờ đây cũng rụt rè lộ diện, đôi mắt to tròn của chúng nhìn Bạch Hổ Lão Tổ với vẻ ngưỡng mộ và tò mò, như thể chúng đang lắng nghe và hiểu được ý nghĩa của khoảnh khắc thiêng liêng này.
Tô Lam quan sát toàn bộ cảnh tượng, nàng không khỏi kinh ngạc trước sức ảnh hưởng của Tần Mặc. Nàng rút ra một cuốn sổ nhỏ và bút lông, bắt đầu ghi chép lại những lời Tần Mặc đã nói, từng câu từng chữ về "vật tính", về "ý chí tồn tại", về "phòng tuyến tinh thần". Nàng nhận ra, đây không chỉ là một kế hoạch chiến đấu, mà là một triết lý sống, một con đường mới cho Huyền Vực. Nàng, một tu sĩ từng tin vào con đường "thăng tiên" truyền thống, giờ đây đang dần chấp nhận và trở thành người ghi chép cho một tư tưởng hoàn toàn khác biệt. Nàng hiểu rằng, Bạch Hổ Lão Tổ sẽ đóng vai trò quan trọng không chỉ trong việc bảo vệ rừng mà còn trong các cuộc xung đột lớn hơn sắp tới, trở thành một biểu tượng cho bản nguyên của Huyền Vực. Sự hợp tác chặt chẽ giữa Tần Mặc và Mộc Lâm Chủ sẽ tạo nên một liên minh vững chắc giữa con người và tự nhiên, mang lại hy vọng cho Huyền Vực.
Tần Mặc quay lại nhìn Mộc Lâm Chủ, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Hắn gật đầu, một cái gật đầu đầy sự thấu hiểu và tin tưởng. "Chúng ta sẽ cùng nhau bảo vệ rừng này. Và từ đây, triết lý này sẽ lan tỏa, trở thành một bức tường vô hình nhưng vững chắc, bảo vệ không chỉ khu rừng này, mà còn cả Huyền Vực khỏi sự mất cân bằng."
Hắn cảm nhận được "ý chí tồn tại" của vạn vật trong rừng đang rung động, một sự đồng lòng mạnh mẽ mà hắn đã dày công gieo trồng. Hắn biết, con đường phía trước còn gian nan, những kẻ khai thác sẽ không dễ dàng bỏ cuộc, có thể họ có liên hệ đến các dự án khai thác linh khí tự nhiên lớn hơn do Thiên Diệu Tôn Giả thúc đẩy. Nhưng với "phòng tuyến tinh thần" này, với sự đồng hành của Bạch Hổ Lão Tổ, Mộc Lâm Chủ, Tô Lam, Hắc Phong, và quan trọng nhất, là niềm tin của vạn vật vào bản nguyên của chính chúng, họ không còn đơn độc. Ngọn lửa hy vọng trong lòng Tần Mặc bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, soi sáng con đường chông gai phía trước.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.