Vạn vật không lên tiên - Chương 492: Dấu Vết Lẩn Khuất: Lời Nhắc Từ Biên Giới Rừng Sâu
Ánh hoàng hôn cuối cùng đã lịm tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo cái lạnh se sắt và sự tĩnh mịch của rừng sâu. Tiếng gầm trầm thấp của Bạch Hổ Lão Tổ, tựa như một lời thề nguyền cổ xưa, vẫn còn vương vấn trong không gian, khuấy động những ngọn gió đêm và thấm đẫm vào từng tấc đất dưới chân. Nó không còn là tiếng gầm của sự giận dữ hay uy hiếp, mà là một âm thanh chứa đựng sự giác ngộ, một quyết tâm sắt đá muốn quay trở về với bản nguyên vĩ đại của chính mình. Sự tĩnh lặng sau đó, không phải là kết thúc, mà là khởi đầu cho một bình minh mới, một sự lựa chọn khác biệt.
Bình minh hé rạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua tán lá cổ thụ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền đất ẩm ướt. Sương sớm vẫn còn đọng lại trên từng phiến lá, lấp lánh như vô số hạt ngọc. Tần Mặc cùng Tô Lam và Mộc Lâm Chủ đứng dưới gốc Cây Thần Cổ Thụ, nơi linh khí dồi dào đến mức có thể cảm nhận được từng làn sóng nhẹ nhàng vỗ về tâm hồn. Thân cây khổng lồ, sừng sững như một tòa thành đá cổ kính, với những cành lá vươn cao chạm tới mây trời, toát lên vẻ trang nghiêm và linh thiêng khó tả. Mùi gỗ, rêu phong, đất ẩm và cây cỏ tươi mới hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương thơm thanh khiết, ngập tràn sức sống. Tiếng gió lướt qua tán lá rì rào như một khúc ca bất tận của rừng già, xen lẫn tiếng côn trùng rả rích, điểm xuyết cho bản hòa tấu của tự nhiên.
Bạch Hổ Lão Tổ, với bộ lông trắng muốt như tuyết tinh khiết và đôi mắt hổ vàng rực, giờ đây nằm phục uy nghi dưới gốc cây, thân hình khổng lồ của nó hòa mình vào cảnh vật, không còn vẻ xa cách hay ẩn mình như trước. Ánh mắt nó không còn sự hoài nghi hay nỗi đau đáu của khát vọng "nhân hóa" mà Tần Mặc đã từng nhìn thấy. Thay vào đó, là sự bình yên sâu sắc, một niềm an lạc từ việc tìm thấy chính mình, và một ý chí kiên định đến lạ lùng. Nó tựa như một ngọn núi tuyết vĩnh cửu, trầm mặc nhưng ẩn chứa sức mạnh bùng nổ, sẵn sàng bảo vệ bản nguyên mà nó đã tái khám phá. Mỗi nhịp thở của nó đều phả ra một luồng linh khí tinh thuần, nhẹ nhàng lan tỏa, làm cho không gian xung quanh càng thêm thanh tĩnh.
Xung quanh Bạch Hổ Lão Tổ và Tần Mặc, một bức tranh sinh động của sự sống mới đang diễn ra. Ngân Loan, với bộ lông bạc óng ánh, đôi mắt tinh anh, sải cánh bay lượn trên vòm trời xanh thẳm, tiếng kêu trong trẻo của nó vang vọng khắp không gian, như một khúc ca ngợi tự do và sức mạnh của bản nguyên. Nó không còn bị ám ảnh bởi việc phải biến đổi để đạt được tầm cao mới, mà giờ đây, đôi cánh của nó chính là sự tự do, và bầu trời là giới hạn duy nhất. Xích Viêm, ngọn lửa nhỏ bé rực rỡ nhưng không gây hại, bùng cháy nhẹ nhàng bên một gốc cây mục, tỏa ra hơi ấm nồng nhiệt và một ánh sáng cam đỏ rực rỡ, như một điệu nhảy của sự sống. Nó không cần phải là một hỏa linh khổng lồ hay một phượng hoàng tái sinh, chỉ là một ngọn lửa nhỏ bé, theo cách của nó, cũng đã đủ mạnh mẽ và tươi đẹp.
Bích Thủy Tinh Linh, với thân hình trong suốt như nước, mái tóc xanh lam bồng bềnh, vui vẻ nô đùa bên một dòng suối nhỏ, những giọt nước bắn lên, lấp lánh dưới ánh nắng mai. Tiếng cười trong trẻo của nó hòa vào tiếng suối reo, như một lời khẳng định: "Nước chảy là tự do, không cần phải thành biển cả mới là vĩ đại." Mộc Linh, một cây non với tán lá xanh tươi, vươn những cành lá như cánh tay, chạm nhẹ vào Tần Mặc, thể hiện sự tin tưởng và gắn kết. Các Linh Thú Trẻ, những hươu con, nai tơ, sóc con, với đôi mắt to tròn ngây thơ, tò mò vây quanh Tần Mặc, tiếng kêu non nớt của chúng vang lên, tràn đầy sinh lực và sự sống. Chúng không còn sợ hãi, không còn khát khao biến đổi, mà chỉ đơn thuần là tận hưởng cuộc sống theo cách tự nhiên nhất.
Mộc Lâm Chủ, dáng người nhỏ bé gầy guộc, nhưng ánh mắt xanh biếc lại tinh anh và đầy sự khôn ngoan, nhìn ngắm cảnh tượng này, khóe mắt bà rưng rưng. Bà đã chứng kiến quá nhiều sự hủy hoại, quá nhiều nỗi đau khi các linh thú cố gắng ép mình vào một khuôn khổ không phải của chúng. Giờ đây, rừng xanh này đã lâu rồi mới lại có được sự bình yên và sức sống mãnh liệt đến vậy. Bà quay sang Tần Mặc, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng của một người đã trải qua nhiều thăng trầm: "Ngươi... đã mang đến điều kỳ diệu, Tần Mặc. Rừng xanh này đã lâu rồi mới lại có được sự bình yên và sức sống mãnh liệt đến vậy." Lời nói của bà chất chứa sự biết ơn sâu sắc, như một lời khẳng định về con đường mà Tần Mặc đang đi.
Tần Mặc khẽ gật đầu, đặt bàn tay lên thân cây cổ thụ sần sùi, cảm nhận dòng linh khí hài hòa đang chảy trong nó, cảm nhận "ý chí tồn tại" mạnh mẽ của từng cành cây, ngọn cỏ. Hắn cảm thấy một sự kết nối sâu sắc với vạn vật, một sự thấu hiểu về bản chất của chúng. Tâm hắn bình lặng như mặt hồ không gợn sóng, nhưng sâu thẳm bên trong là một niềm vui khôn tả. Hắn biết, công sức của hắn không hề uổng phí. Hắn nhìn những linh thú đang nô đùa, nhìn Bạch Hổ Lão Tổ đang an tĩnh, rồi hướng ánh mắt về phía Mộc Lâm Chủ, khẽ nói, giọng trầm ấm, đầy triết lý: "Mỗi sinh linh đều có con đường riêng của mình. Quan trọng là tìm lại và trân trọng bản chất vốn có. Sự vĩ đại không nằm ở việc trở thành thứ không phải mình, mà là ở việc bùng cháy theo cách của mình." Lời hắn nói vang vọng trong không gian, không chỉ là dành cho Mộc Lâm Chủ mà còn là cho tất cả vạn vật xung quanh, một chân lý đơn giản nhưng lại vô cùng sâu sắc.
Tô Lam đứng bên cạnh, mái tóc đen dài bay nhẹ trong gió, đôi mắt phượng sáng ngời, chăm chú quan sát mọi thứ. Nàng, một kiếm khách tu luyện theo con đường truyền thống, đã từng tin rằng sức mạnh và sự tiến hóa phải đến từ việc vượt qua giới hạn của bản thân, thậm chí là biến đổi hoàn toàn. Nhưng những gì nàng chứng kiến ở đây, dưới sự dẫn dắt của Tần Mặc, đã làm lay chuyển toàn bộ niềm tin ấy. Nàng thấy sự phát triển tự nhiên, sự mạnh mẽ nội tại mà không cần phải "nhân hóa" hay "thăng tiên" một cách cưỡng ép. Ngân Loan vẫn là chim, Xích Viêm vẫn là lửa, Bích Thủy vẫn là nước, nhưng chúng đều trở nên mạnh mẽ hơn, thuần khiết hơn, và hạnh phúc hơn. Nàng cảm nhận được sự bình yên tỏa ra từ Bạch Hổ Lão Tổ, một sự bình yên mà nàng chưa từng thấy ở bất kỳ linh thú cấp cao nào khác. Điều này khiến nàng suy ngẫm sâu sắc về con đường tu luyện của chính mình, về ý nghĩa thực sự của việc "vươn lên". Ánh mắt nàng nhìn Tần Mặc tràn đầy sự thấu hiểu và một chút phức tạp. Hắn không chỉ thay đổi một con thú, hắn đang thay đổi cả một hệ tư tưởng.
Bạch Hổ Lão Tổ khẽ cựa mình, đôi mắt vàng rực mở to, nhìn thẳng vào Tần Mặc. Nó không cần phải lên tiếng, Tần Mặc đã cảm nhận được ý niệm của nó, một luồng ý chí mạnh mẽ và rõ ràng truyền thẳng vào tâm trí hắn: "Nhân hóa không phải là con đường duy nhất để tiến hóa. Bản nguyên, chính là sức mạnh tối thượng. Ta đã lãng phí quá nhiều thời gian theo đuổi ảo ảnh. Giờ đây, ta sẽ bảo vệ bản nguyên của mình, và cả bản nguyên của khu rừng này." Tiếng gầm trầm thấp, uy dũng của nó lại vang lên, nhưng lần này, âm vang đó như một lời tuyên thệ, một sự khẳng định rõ ràng về lựa chọn của nó. Tiếng gầm đó lan xa, xuyên qua những tán cây, đánh thức cả khu rừng, và mọi sinh vật đều cảm nhận được sự thay đổi trong vị chúa tể của chúng. Đó không phải là lời đe dọa, mà là một lời bảo hộ, một lời hứa. Tần Mặc khẽ mỉm cười, một nụ cười bình thản nhưng ẩn chứa sự hài lòng sâu sắc. Hắn biết, một bước ngoặt lớn đã đến. Bạch Hổ Lão Tổ, vị thần thú hùng mạnh đã từng là biểu tượng của khát vọng 'nhân hóa', giờ đây đã trở thành ngọn hải đăng cho con đường 'cân bằng bản chất'.
***
Chiều tà, ánh nắng yếu ớt xuyên qua những tán lá rậm rạp của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, tạo nên những đốm sáng lung linh trên thảm thực vật xanh mướt. Không khí trong rừng vẫn giữ được sự mát mẻ và trong lành, tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng suối chảy róc rách, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tự nhiên. Tuy nhiên, càng tiến sâu vào khu vực biên giới rừng, không khí càng trở nên căng thẳng hơn. Tần Mặc cùng Tô Lam và Hắc Phong đang đi tuần tra cùng một nhóm Mộc Lâm Thợ Săn của Mộc Lâm Chủ. Những thợ săn này, với thân hình cường tráng, da ngăm đen, tay cầm cung tên, gương mặt kiên nghị, là những người con của rừng, đã quen thuộc với từng tấc đất, từng hơi thở của nơi này.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, đi trước dẫn đường, mũi nó liên tục đánh hơi không khí, đôi tai vểnh lên, cảnh giác với từng âm thanh nhỏ nhất. Thỉnh thoảng, nó lại gầm gừ nhẹ, một tiếng cảnh báo trầm thấp chỉ Tần Mặc mới có thể hiểu rõ. Tô Lam, với kiếm cổ bên hông, ánh mắt sắc bén quét ngang dọc, sẵn sàng cho bất kỳ mối nguy hiểm nào. Nàng cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong không khí, một sự bất thường không thuộc về tự nhiên.
Một Mộc Lâm Thợ Săn, với gương mặt đầy sẹo và ánh mắt tinh tường, bất chợt dừng lại. Hắn cúi xuống, chạm vào một bụi cây nhỏ, rồi quay lại ra hiệu cho Tần Mặc. "Chủ nhân, đây là dấu chân mới. Chúng đã quay lại, và chúng không đơn độc." Giọng hắn trầm thấp, đầy cảnh giác, như tiếng gió lướt qua kẽ đá. Hắn chỉ vào một vết hằn mờ trên đất ẩm, không quá rõ ràng nhưng đủ để những người có kinh nghiệm rừng sâu nhận ra. Đó không phải là dấu chân của linh thú, cũng không phải của người rừng. Nó mang một dáng vẻ khác, một sự vội vã và cẩn trọng đến từ bên ngoài.
Tần Mặc cúi xuống, tỉ mỉ quan sát. Dấu chân in trên đất không quá sâu, cho thấy người này có tu vi không thấp, biết cách khống chế trọng lượng cơ thể. Hắn chạm vào một cái bẫy được ngụy trang khéo léo dưới lớp lá khô và cành cây mục. Đó là một cái bẫy thú đơn giản nhưng hiệu quả, được làm từ kim loại sắc nhọn và dây thừng bện chặt. "Lòng tham không có điểm dừng..." Hắn thầm thì, giọng nói trầm lắng, nhưng ẩn chứa sự phẫn nộ. Cái bẫy này không phải để bắt những con thú nhỏ phục vụ bữa ăn, nó được thiết kế để bắt những linh thú có giá trị, những sinh vật đã bắt đầu tu luyện và tích lũy linh khí. Hắn cảm nhận được "ý chí tồn tại" của cái bẫy, một ý chí sắc lạnh, chỉ chực chờ đoạt mạng, một sự đối lập hoàn toàn với sự sống đang cuộn trào trong khu rừng.
Hắc Phong cúi thấp đầu, gầm gừ một tiếng, tiếng gầm rung động cả mặt đất. Nó đánh hơi xung quanh, rồi dừng lại ở một vị trí khác, dùng móng vuốt cào nhẹ vào lớp đất. Một Mộc Lâm Thợ Săn khác tiến đến, quan sát. "Đây là dấu vết của Lạc Diệp Thảo, một loại linh dược chỉ mọc ở những nơi linh khí dồi dào. Nhưng nó đã bị nhổ bật gốc một cách thô bạo, không theo quy luật hái lượm của người rừng." Hắn chỉ vào một hố đất nông, nơi gốc cây bị nhổ lên còn vương vãi đất cát. Người rừng chỉ hái những phần cần thiết, để lại gốc rễ để cây có thể tái sinh, nhưng những kẻ này lại không quan tâm đến sự bền vững.
Tô Lam rút kiếm ra một phần, lưỡi kiếm phản chiếu ánh nắng chiều tà, lạnh lẽo và sắc bén. "Thủ đoạn thật xảo quyệt. Chúng vẫn chưa từ bỏ ý định khai thác khu rừng này." Nàng nói, giọng nói pha chút lạnh lẽo. Nàng đã từng chứng kiến cảnh những tu sĩ khai thác linh mạch, linh dược một cách tàn nhẫn, chỉ vì lợi ích cá nhân, bất chấp sự cân bằng của tự nhiên. Giờ đây, những hình ảnh đó lại hiện về, khiến nàng cảm thấy bức bối và căm phẫn. Nàng nhìn Tần Mặc, thấy vẻ mặt trầm tư của hắn, biết rằng hắn đang suy nghĩ sâu xa hơn.
Tần Mặc vuốt ve cái bẫy bằng kim loại, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó. Hắn nhớ lại những gì đã thấy trong tầm nhìn về Kỷ Nguyên Hiền Giả, về Đại Bàng Lão Tổ đã suýt chút nữa đánh mất bản chất của mình vì khát vọng "nhân hóa", và những lời cảnh báo của Hiền Giả Vô Danh về sự tham lam của con người. Hắn nhận ra, lịch sử luôn lặp lại. Khát vọng vô độ của con người, dù là "thăng tiên" hay "khai thác", đều dẫn đến cùng một kết cục: sự hủy hoại và mất cân bằng. "Bài học từ Kỷ Nguyên Hiền Giả vẫn còn đó, lòng tham của con người luôn là ngọn nguồn của tai họa. Chúng ta phải tìm cách để chúng hiểu rằng không phải mọi thứ đều có thể bị khai thác." Hắn nói, giọng trầm lắng, không phải để ra lệnh, mà là một lời tuyên bố về con đường mà hắn sẽ đi.
Các Mộc Lâm Thợ Săn gật đầu, ánh mắt họ tràn đầy sự kiên cường và quyết tâm. Họ là những người con của rừng, họ sẽ bảo vệ ngôi nhà của mình đến hơi thở cuối cùng. Hắc Phong lại gầm gừ một tiếng, tiếng gầm lần này mang theo sự giận dữ và cảnh báo rõ rệt hơn. Nó như muốn nói rằng, những kẻ xâm phạm sẽ phải trả giá. Tô Lam tra kiếm vào vỏ, nhưng ánh mắt nàng vẫn đầy cảnh giác. Nàng biết, cuộc chiến này sẽ không dễ dàng. Rừng xanh này, dưới sự bảo hộ của Mộc Lâm Chủ và Bạch Hổ Lão Tổ, sẽ không dễ dàng bị xâm phạm. Nhưng lòng tham của con người, đặc biệt là các tu sĩ, là một hố sâu không đáy.
Tần Mặc đứng thẳng dậy, nhìn về phía những tán cây rậm rạp ở biên giới rừng, nơi ẩn chứa những mối nguy hiểm rình rập. Hắn cảm nhận được "ý chí tồn tại" của khu rừng đang dần trở nên căng thẳng, như một sợi dây đàn bị kéo căng. Sự bình yên mà hắn đã mang lại cho các linh thú chỉ là một phần của cuộc chiến. Mối đe dọa từ bên ngoài vẫn còn đó, lẩn khuất trong bóng tối, chờ đợi cơ hội để bùng phát. Hắn hiểu rằng, con đường của hắn còn dài, và những thử thách phía trước sẽ còn khó khăn hơn nhiều. Nhưng hắn không hề nao núng. Bởi vì hắn đã thấy, đã cảm nhận được, sự cân bằng và bản nguyên là điều quý giá đến nhường nào.
***
Đêm đã về khuya, ánh trăng sáng vằng vặc treo lơ lửng trên bầu trời, soi chiếu xuống Thôn Làng Sơn Cước, tạo nên một khung cảnh yên bình và tĩnh lặng đến lạ thường. Tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ, tiếng chim đêm thỉnh thoảng cất lên một tiếng hót buồn, hòa cùng mùi hương của đất, cây cỏ và khói bếp thoang thoảng từ những căn nhà gỗ đơn sơ.
Trong căn nhà giản dị của Mộc Lâm Chủ, ánh lửa từ bếp lò bập bùng, nhảy múa trên vách gỗ, chiếu sáng gương mặt lo lắng của bà. Tần Mặc và Tô Lam đang ngồi quanh bàn, trên bàn là một chén trà thảo mộc nóng hổi và vài loại bánh làm từ ngũ cốc rừng. Hắc Phong nằm ngoài cửa, đôi mắt đỏ rực của nó như hai đốm lửa trong bóng tối, cảnh giác canh gác.
Mộc Lâm Chủ, với mái tóc bạc trắng như rễ cây cổ thụ, nắm chặt đôi bàn tay gầy guộc của mình, ánh mắt bà nhìn Tần Mặc đầy vẻ khẩn cầu. "Chúng ta không thể để chúng phá hoại thêm nữa. Rừng xanh này là huyết mạch của chúng ta, là nhà của vạn vật." Giọng bà nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng một sự kiên cường sắt đá, một quyết tâm không lay chuyển của người bảo vệ rừng. Bà đã chứng kiến quá nhiều thế hệ tu sĩ đến và đi, mang theo lòng tham và sự hủy hoại. Giờ đây, khi rừng xanh đang dần hồi sinh, bà không muốn bất kỳ sự tàn phá nào nữa.
Tần Mặc trầm ngâm, ánh mắt hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng bạc đổ xuống những ngọn cây. Hắn cảm nhận được "ý chí tồn tại" của khu rừng đang lên tiếng, một tiếng kêu thầm thì của sự sợ hãi và bất an. Hắn nhớ lại những dấu vết mà họ đã tìm thấy ban chiều: những cái bẫy tàn độc, những cây linh dược bị nhổ bật gốc một cách thô bạo. Đó không chỉ là sự khai thác, đó là sự hủy diệt. Hắn khẽ thở dài, giọng nói trầm lắng: "Ta hiểu. Bài học từ Kỷ Nguyên Hiền Giả vẫn còn đó, lòng tham của con người luôn là ngọn nguồn của tai họa. Chúng ta phải tìm cách để chúng hiểu rằng không phải mọi thứ đều có thể bị khai thác." Hắn nhấp một ngụm trà nóng, vị đắng chát của thảo mộc lan tỏa trong khoang miệng, như vị của sự thật nghiệt ngã. Hắn hiểu rằng, sự thay đổi của Bạch Hổ Lão Tổ chỉ là khởi đầu. Cuộc chiến thực sự vẫn còn ở phía trước, một cuộc chiến tư tưởng và ý chí, không chỉ là sức mạnh.
Tô Lam, ngồi đối diện Tần Mặc, gương mặt nàng hiện rõ sự lo lắng. Nàng đã quen với việc chiến đấu bằng kiếm, bằng sức mạnh tu vi. Nhưng Tần Mặc lại chọn một con đường khác, một con đường cần sự kiên nhẫn, sự thấu hiểu và lòng đồng cảm. Nàng biết, con đường này khó khăn hơn nhiều. "Chúng ta cần một kế hoạch. Liệu Bạch Hổ Lão Tổ có giúp chúng ta không?" Nàng hỏi, ánh mắt tìm kiếm sự trấn an từ Tần Mặc. Nàng biết Bạch Hổ Lão Tổ giờ đây đã là đồng minh của họ, nhưng một thần thú mạnh mẽ như vậy liệu có sẵn lòng can thiệp vào những cuộc xung đột của con người hay không.
Tần Mặc quay lại nhìn Tô Lam, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên một tia kiên định. "Bạch Hổ sẽ bảo vệ bản nguyên của nó. Điều đó là chắc chắn. Nó sẽ không cho phép bất kỳ ai xâm phạm khu rừng này một cách tùy tiện." Hắn dừng lại một chút, rồi nói tiếp, giọng nói mang theo một chút nặng nề của trách nhiệm: "Nhưng chúng ta cũng cần phải chuẩn bị cho cuộc hành trình tiếp theo. Mối nguy hiểm không chỉ dừng lại ở đây." Hắn biết, các tu sĩ khai thác sẽ không bỏ cuộc dễ dàng. Họ sẽ tìm mọi cách để đạt được mục đích của mình, bất chấp hậu quả. Hắn cũng biết rằng, hắn không thể ở mãi trong khu rừng này. Nhiệm vụ của hắn là đi khắp Huyền Vực, để vạn vật có thể lựa chọn con đường của chính mình, không bị ép buộc phải "thăng tiên" theo một định nghĩa sai lầm.
Mộc Lâm Chủ gật đầu, gương mặt bà hiện rõ sự kiên cường. Bà hiểu rằng Tần Mặc không thể ở lại mãi mãi. Khu rừng này đã tìm thấy được sự bình yên, ít nhất là ở thời điểm hiện tại, nhờ có Tần Mặc. Nhưng thế giới bên ngoài, nơi lòng tham vẫn đang hoành hành, vẫn cần đến hắn. "Ta tin vào Bạch Hổ. Và ta tin vào ngươi, Tần Mặc." Bà nói, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng sức mạnh của niềm tin. "Rừng xanh này sẽ tự bảo vệ mình, và chúng ta sẽ làm tất cả những gì có thể để giúp đỡ." Bà nắm chặt tay, thể hiện quyết tâm của mình.
Tần Mặc đứng dậy, tiến đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm. Ánh trăng vẫn sáng vằng vặc, soi rõ từng chi tiết của khu rừng. Hắn cảm thấy gánh nặng trách nhiệm đè lên vai mình, một trách nhiệm không hề nhỏ khi phải bảo vệ sự cân bằng của cả thế giới. Hắn biết rằng, những dấu vết của các tu sĩ bên ngoài không chỉ là lời nhắc nhở về một mối đe dọa tiềm ẩn, mà còn là một lời cảnh báo về sự lặp lại của lịch sử. "Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ như y, vẫn đang đẩy mạnh các dự án khai thác linh khí tự nhiên. Sự mất cân bằng của Huyền Vực biểu hiện qua các hiện tượng thiên nhiên bất thường, những vùng đất cằn cỗi, những dòng sông cạn kiệt. Đó là cái giá phải trả cho sự truy cầu vô độ." Hắn thầm nghĩ, nhớ lại những thông tin mà hắn đã thu thập được.
Tô Lam cũng đứng dậy, nhìn Tần Mặc. Nàng hiểu rằng, Tần Mặc không chỉ là một thiếu niên với năng lực đặc biệt, hắn đã trở thành một biểu tượng, một người mang trọng trách thay đổi cả thế giới. Nàng cảm thấy một sự lo lắng dâng lên trong lòng, nhưng cũng có một niềm tin mãnh liệt vào hắn. Nàng biết, Bạch Hổ Lão Tổ, với sự thay đổi của mình, sẽ trở thành một lực lượng đáng gờm, không chỉ bảo vệ rừng mà còn có thể tham gia vào các cuộc chiến lớn hơn trong tương lai, là một đồng minh tiềm năng mạnh mẽ cho Tần Mặc. Nhưng liệu một mình Tần Mặc, và những đồng minh ít ỏi này, có đủ sức để chống lại cả một thế giới đang chìm đắm trong khát vọng "thăng tiên" hay không?
Tần Mặc quay lại, ánh mắt hắn chạm vào mắt Tô Lam. Một cái gật đầu nhẹ, như một lời hứa, một lời động viên. "Chúng ta sẽ đi. Nhưng không phải để trốn tránh. Mà là để tìm kiếm con đường." Hắn nói, giọng nói tràn đầy sự quyết tâm. Hắn biết, một hành trình mới đang chờ đợi phía trước, với những thử thách mới và những đồng minh mới. Hắn sẽ phải đối mặt với những kẻ khai thác, với những tu sĩ lầm đường lạc lối. Nhưng hắn sẽ không đơn độc. Bởi vì hắn đã có Bạch Hổ Lão Tổ, Mộc Lâm Chủ, Tô Lam, Hắc Phong, và quan trọng nhất, là niềm tin vào "ý chí tồn tại" của vạn vật. Ngọn lửa trong bếp lò vẫn bập bùng, soi rõ bóng dáng kiên định của Tần Mặc. Hắn biết, đây chỉ là một trong vô số những "dấu vết lẩn khuất" mà hắn sẽ phải đối mặt, trên con đường dài tìm kiếm sự cân bằng cho Huyền Vực.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.